【Tiểu Dung! Mặt ngươi ở trên trời kìa.】
【Một khuôn mặt bự chà bá luôn.】
Bị áp sát mặt tung chiêu cuối, Dung Quyện từ đầu đến cuối không dám mở to mắt.
Xác Uyên Tử điên rồi sao, có kỹ thuật này làm cái gì chẳng được cơ chứ?
Về mặt lý thuyết kỹ thuật, Hệ thống mới là lợi hại nhất.
【Dùng pháo hoa tạo hình mặt người không khó, nhưng ở cái thời đại không có đồng hồ bấm giờ này, tên đạo sĩ kia lại có thể làm cho ngũ quan không bị lệch lạc chút nào.】
Mắt mũi miệng đều ngay ngắn đến lạ.
Dung Quyện hít sâu một hơi, thà rằng lệch còn hơn!
Bây giờ đáng lẽ y phải ở trong phòng, không nên ở ngoài, càng không nên xuất hiện trên đường phố, khi khuôn mặt kia vừa nổ tung, người xung quanh đồng loạt nhìn về phía y.
Dung Quyện gần như cứng đờ tại chỗ, làm sao còn bước nổi chân đi tìm người tính sổ.
Lúc này, huyện lệnh lại là người hoàn hồn đầu tiên, lẩm bẩm: “…Ta có kinh nghiệm vụ này.”
Chuyện này ông quá có kinh nghiệm luôn!
Hồi Định Vương khởi binh tạo phản, trên trời cũng nổ, nhưng mà nổ ra hình phượng hoàng.
Tối nay cái này còn lên trình hơn mười bậc.
Những chuyện trước kia bị huyện lệnh cố tình phớt lờ bắt đầu hiện lên trong đầu, nghĩ kỹ lại xem, cái trò phát hộ khẩu tạm thời này, từ xưa đến nay rõ ràng chỉ có quân khởi nghĩa mới làm!
Đội trưởng quân lân cận kinh thành suy nghĩ còn sâu xa hơn cả huyện lệnh, trong một số đại điển tế tự đặc biệt hoặc khi Hoàng đế đăng cơ, sẽ cho quân lân cận kinh thành bí mật phối hợp đốt các loại pháo hoa đặc thù để nhân tạo ra điềm lành.
Vậy điềm lành tối nay là vì cái gì?
Hoàn toàn không cần phải nghĩ, đội trưởng quân lân cận kinh thành nhìn khuôn mặt trên trời, rồi lại nhìn khuôn mặt người thật, chỉ cảm thấy bầu trời sụp đổ.
— Lòng dạ Dung Hằng Tung, người qua đường đều rõ.
Bên kia, mấy tên đạo sĩ trà trộn trong đám bá tánh vẫn đang quạt gió thêm củi.
“Thiên tượng này quả thực giống hệt như lời tiên tri! Các ngươi đã nghe nói về vụ tiên tri ở kinh thành chưa?”
“Tất nhiên rồi, nghe bảo đó là chữ chỉ Ngũ hoàng tử. Ta thấy lại chưa chắc, Ngũ hoàng tử ở ru rú trong cung thì làm nên trò trống gì?”
“Nghĩ kỹ lại xem, Dung đại nhân của chúng ta cũng tính là một nửa hoàng thân quốc thích, ông ngoại ngài ấy là Bắc Dương Vương, năm xưa cũng là một viên mãnh tướng đấy.”
Ai?
Đứa nào đang ở trong đám đông kẻ xướng người họa ta đấy?!
Đôi mắt sắc bén của Dung Quyện quét qua đám đông, nhưng chẳng thấy ai khả nghi.
Một khi có những chuyện đã được phơi bày ra ánh sáng, thì sẽ không thể nào kiểm soát nổi.
Một ông cụ ăn no mặc ấm dưới chính sách mới ở Dung Thành đột nhiên quỳ rạp xuống đất: “Phượng hoàng giáng thế, niết bàn trọng sinh, kỳ cảnh niết bàn trên bầu trời Định Châu năm xưa không phải chỉ con trai của Định Vương, mà là báo trước Định Châu ta sẽ sống lại trong lửa tàn!”
Rõ ràng, thế hệ đi trước vẫn vô cùng tin tưởng vào thuyết dị tượng, chỉ là con người luôn suy nghĩ theo hướng mà bản thân mong muốn.
“Trời xanh phù hộ Định Châu!”
“Trời xanh phù hộ Định Châu!!”
Người diễn sâu quá nhiều, nhất thời không phân biệt được ai đang diễn, ai đang bộc lộ chân tình.
Khẩu hiệu là thế đấy, một người hô sẽ có cả đám hùa theo.
Dung Quyện đâm lao phải theo lao.
“Hô cái gì mà hô?”
Vào thời khắc mấu chốt, quân lân cận kinh thành mới nhận ra chức trách của mình, đội trưởng lập tức ra lệnh giải tán dân chúng.
“Tất cả lui về.”
“Không được nói xằng nói bậy!”
Bá tánh trên đường bị lùa về nhà, trên đường đi dân chúng vẫn sục sôi, có người còn đi một bước ngoái đầu lại ba lần.
Nếu ở các khu vực khác, khi thấy dị tượng này quần chúng ít nhiều cũng có phần e dè. Thế nhưng bá tánh Định Châu vốn đã có tâm lý phản nghịch, nếu không năm xưa nhiều gia đình cũng đã chẳng dốc sức ủng hộ Định Vương.
Giờ đây tiếng thơm của Dung Quyện truyền xa, mọi người gần như coi y là ánh sáng hy vọng mới.
Câu “Định Châu sẽ sống lại từ đống lửa tàn” của ông cụ kia lại càng như một liều thuốc trợ tim, cắm thẳng vào lòng mọi người.
Quan binh càng ngăn cản, ngọn lửa trong lòng họ lại càng bùng cháy dữ dội.
Quân đội dọn đường cùng với việc đám đông bị ép trở về nhà, đường phố trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.
Cuối cùng chỉ còn đội trưởng và những người khác nhìn Dung Quyện từ xa, sự kinh hãi trong mắt người trước có làm sao cũng không thể đè nén xuống được.
Trước đây bọn họ luôn lo sợ Tạ Yến Trú sẽ làm phản, ai ngờ lại nhìn nhầm người.
Chính mắt bắt gặp cảnh tượng này, cũng không biết kết cục nào đang chờ đợi bọn họ.
Dung Quyện chả muốn làm gì cả, chỉ là tuyệt đối không thể để quân lân cận kinh thành truyền tin về kinh thành lúc này.
Có hoảng sợ và ngỡ ngàng đến mấy lúc này y cũng phải dằn xuống, giữ lý trí để đối thoại.
Sau một tiếng ho khan, chiếc lưỡi cứng đờ của Dung Quyện mới hoạt động trở lại, tỏ vẻ nhẹ nhàng như mây gió: “Lúc nãy đều đang nói về lời tiên tri kia, đội trưởng có biết trước lời tiên tri đó đã xảy ra chuyện gì không?”
Đội trưởng bị lời của y gợi lại ký ức.
Trên không trung vẫn còn rơi rắc chút kim phấn, Dung Quyện chỉ vào con ngựa nhỏ ở đầu ngõ:”Thái tử ngã ngựa, Bệ hạ liền giết một bầy ngựa.”
Trong lời nói thuận tiện cảnh cáo luôn cả huyện lệnh.
Đảo mắt nhìn quanh một vòng, Dung Quyện cười lạnh nói: “Bệ hạ đa nghi, chỉ cần có chút manh mối sẽ không phân rõ trắng đen mà b*p ch*t. Các ngươi nói xem, con ngựa này tội tình gì?”
Muốn báo tin, cũng phải xem đối phương có tin hay không đã.
Đừng có chuốc vạ vào thân.
Nói xong chữ cuối cùng, đất trời chìm vào im lặng.
Biểu cảm của đội trưởng quân lân cận kinh thành và huyện lệnh gần như đã vặn vẹo, nhưng lại chẳng ai dám trở mặt.
Nghĩ đến thực tế một chút, bây giờ có gửi thư đi cũng chưa chắc đã gửi được.
Tạo phản không phải cứ bắn pháo hoa là xong, mà phải có quân đội hậu thuẫn.
Liên tưởng đến mấy ngày nay đại quân của Tạ Yến Trú chạy ngược chạy xuôi, nói không chừng hai bên đã sớm cấu kết với nhau. Đội trưởng quân lân cận kinh thành chỉ hận mình sao lại ngu ngốc như vậy, tưởng nắm được bằng chứng Tạ Yến Trú qua lại với sơn phỉ là không cần điều tra kỹ nữa.
Thấy bọn họ không nói gì, một công tác bảo mật mà cũng đắn đo lâu như vậy, ánh mắt Dung Quyện dần trở nên u ám.
Dường như nhận ra sự thay đổi hơi thở của y, huyện lệnh quỳ sụp xuống ngay tắp lự.
“Đại nhân nói đúng.” Ông dõng dạc nói: “Con ngựa này nhìn là biết chí ngoài ngàn dặm.”
Đường đường là Huyện thừa, thế mà lập trường xoay như chong chóng!
Giữ mạng trước đã, để ý thấy đám hộ vệ trong tối đang chằm chằm nhìn về phía này, sát khí như muốn bùng phát. Đội trưởng quân lân cận kinh thành lúc này cũng mặc kệ ba bảy hai mốt, gật đầu hùa theo.
“Con ngựa này…”Dưới ánh nhìn chằm chằm của Dung Quyện, mồ hôi lạnh của đội trưởng túa ra liên tục, cố nặn ra bốn chữ: “Rất ra dáng ngựa.”
Số lượng quân chính quy bên ngoài vượt xa quân lân cận kinh thành, chủ bộ và những người khác càng như bừng tỉnh từ trong mộng mà phụ họa: “Haha, đúng, quá ra dáng ngựa, thực sự rất ngựa.”
“Là ngựa thật đấy.”
Dung Quyện nhíu mày, lầm bầm cái quái gì vậy.
【Tiểu Dung.】
【Đó là con lừa.】
Trong lúc hỗn loạn vừa rồi, không biết con lừa nhà ai chạy sổng ra ngoài.
Dung Quyện nghỉ ngơi không tốt, thị lực kém, cách một khoảng cách đầy khói bụi, cái liếc mắt vội vã kia đã nhầm lẫn giống loài.
Được.
Rất tốt.
Dung Quyện tức đến bật cười.
Trời đã sập đến không thể sập hơn được nữa rồi.
Cho nên trong mắt bọn họ, y đã thành Triệu Cao chỉ hươu bảo ngựa, phải không?
(Triệu Cao dắt một con hươu vào triều, nhưng lại nói với hoàng đế đó là ngựa.
Khi quần thần có người nói là hươu, có người hùa theo nói là ngựa. Triệu Cao dùng việc này để thử xem ai trung thực, loại bỏ những người không nghe theo mình)
Hệ thống vội vàng an ủi y: 【Đừng suy nghĩ lung tung. Triệu Cao đâu có thực sự tạo phản xưng đế, chỉ có thể coi là lực bất tòng tâm thôi.】
“…”
Giữa một đống tiếng “ngựa ngựa”, Dung Quyện hoàn toàn mất đi sức lực đi tìm Xác Uyên Tử, trong tầm mắt, sơn phỉ của ngôi nhà xinh đẹp có đạo đức gần như không thèm che giấu mà xuất hiện gần quân lân cận kinh thành.
Đã làm ra một màn pháo hoa hoành tráng như vậy, kẻ đứng sau tất nhiên phải tính đến khả năng quân lân cận kinh thành sẽ báo tin.
Bây giờ chỉ còn lại một vấn đề.
Dung Quyện nhắm mắt lại, loại pháo hoa như thế này rốt cuộc chỉ có ở Dung Thành, hay là những nơi khác cũng có?!
Định Châu, những tòa thành khác nhau, cùng một loại pháo hoa, cùng một khuôn mặt.
Khai Uyển là một tòa thành lớn, phạm vi khu vực rộng hơn, diện tích đốt trên bầu trời cũng lớn hơn, ở đây không có quân kinh thành xua đuổi người, bá tánh đã chứng kiến toàn bộ quá trình của dị tượng.
Giờ phút này, Tạ Yến Trú đang đứng trên tường thành nhìn vật nhớ người.
Dưới khuôn mặt pháo hoa rực rỡ, ánh mắt hắn vô cùng nhu hòa, trong mắt mang theo chút áy náy khó mà nhận ra.
Đối với việc làm Hoàng đế Dung Quyện giống như một con đà điểu nhỏ, luôn mong chờ sẽ có xoay chuyển.
Chắc hẳn pháo hoa tối nay sẽ khiến y ủ rũ cụp đuôi mất hai ngày.
Nhưng Tạ Yến Trú lại rất rõ, Dung Quyện chưa bao giờ vì sự lảng tránh này mà run sợ khi đối mặt với sự việc.
Hồi lâu, hắn khẽ thở dài một tiếng.
“Nếu là ngươi. Một sớm bị ép ngồi lên vị trí cao nhất, tiếp quản quyền lực tối thượng, ôm trọn sự giàu có của một quốc gia, ngươi có tha thứ cho những kẻ đã làm ngơ trước những đau khổ này của ngươi không?”
Từ đầu Tạ Yến Trú đã hiểu rõ tâm tư của Dung Quyện, nhưng hắn không nói gì cả, gần như ngầm đồng ý cho hành động của những người khác.
Thân tín: “??”
Không phải là vấn đề có tha thứ hay không.
Hắn không hiểu.
Tạ Yến Trú vốn cũng không trông mong sẽ nhận được câu trả lời, kiếp này, suy cho cùng vẫn là bản thân nợ người kia.
Đợi đến khi thiên hạ thái bình, có lẽ bọn họ sẽ có thời gian tìm cách khác.
Khi sương khói tản đi, cảnh thần linh hiển linh trên bầu trời kết thúc, một binh sĩ đột nhiên vội vã chạy lên tường thành, hành lễ báo cáo: “Tướng quân, người của kinh thành lại đến.”
Dứt lời không lâu sau, viên quan truyền chỉ bước lên thành lầu: “Tạ tướng quân.”
Hắn gượng cười đưa thánh chỉ tới, lúc mình đến thì trên trời đang nổ pháo mặt người, đúng là tiến thoái lưỡng nan.
Sự dịu dàng dưới đáy mắt lúc trước biến mất, không có bất kỳ nghi thức nào, Tạ Yến Trú trực tiếp nhận lấy thánh chỉ bằng một tay.
Gần đây Hoàng đế liên tiếp ban hạ nhiều đạo thánh chỉ, hối thúc hồi kinh, nội dung bức thư này cũng giống như vậy.
“Hừ.” Tạ Yến Trú xem xong cười lạnh một tiếng, đốt ngón tay đặt trên tường thành hơi trắng bệch.
Hắn bỗng đưa mắt nhìn về phía kinh thành.
Lần này về trễ ít nhiều đã dấy lên sự nghi ngờ của Hoàng đế, hiện tại vị Bệ hạ này bạc tình bạc nghĩa, chỉ mong đừng vì lựa chọn duy trì hòa bình bề ngoài với Ô Nhung mà làm ra chuyện ngu xuẩn động trời nào đó.
·
Kinh thành.
Một màn pháo hoa lộng lẫy vừa mới kết thúc.
Tiết Thiên Thu* sinh nhật Hoàng đế, vào ngày này trong và ngoài cung đều sẽ bắn pháo hoa để chúc mừng.
(千秋节 (qiān qiū jié) nghĩa đen là “Lễ ngàn thu”, dùng để chỉ sinh nhật của hoàng đế trong chế độ phong kiến Trung Hoa.)
Mức độ phát triển pháo hoa của Đại Lương chưa đến mười phần trăm, ở đây không có ảo ảnh không có bột vàng đặc biệt, so với quy mô bắn pháo hoa thiết kế riêng ở Định Châu, hoàng thành kém xa lắc.
Lễ chúc mừng kết thúc, Hoàng đế triệu gọi người hầu thân cận truyền chỉ.
Trên ban lệnh một tiếng, người bên dưới lập tức chạy vắt chân lên cổ thi hành, Đốc thúc ti cũng cần phải rút người.
Trước khi phụng mệnh hành động, Bộ Tam nhanh chóng quay về Ti một chuyến, nhắc tới tin tức nhận được không lâu trước đây:
“Chủ tử, gần đây dường như có kẻ đang âm thầm theo dõi phủ Tướng quân, cách nửa con phố, không dễ xác định. Có cần mật báo cho bọn họ một tiếng không?”
Đại đốc thúc trầm tư giây lát, lắc đầu nói: “Những chuyện khác không cần nói nhiều. Chỉ riêng chuyện liên quan đến Dung Hằng Tung, âm thầm nhắc nhở phủ Tướng quân một chút.”
Gần đây đã bắt đầu có những lời đồn đại nói đối phương cấu kết với Ô Nhung.
Bộ Tam cho biết đã làm rồi: “Người trong phủ rất tin tưởng Dung Hằng Tung.”
“Ồ?” Chuyện này quả thực có phần nằm ngoài dự đoán.
Bộ Tam: “Vì con chim của y vẫn còn trong phủ.”
Quản gia nói nếu thực sự náo loạn, Dung Hằng Tung chắc chắn sẽ mang theo con chim sẻ kia cùng đi chạy nạn.
Đại đốc thúc trầm ngâm một lúc, chuyển đề tài:”Công công truyền chỉ đến, đã nói những gì?”
Bộ Tam: “Bệ hạ có ý định trợ cấp cho cựu binh xuất ngũ.”
Ánh mắt vốn bình thản của Đại đốc thúc bỗng trở nên căng thẳng: “Nói rõ hơn xem.”
Biết được Bệ hạ đột nhiên bắt đầu đăng ký thông tin cựu binh, tàn binh, hứa hẹn từ năm sau, nếu quốc khố dồi dào sẽ phát phí hàng tháng đúng hạn, Đại đốc thúc chợt phất tay áo, hất tung đồ đạc trên bàn.
Bộ Tam giật nảy mình, hắn chưa từng thấy chủ tử nổi giận lớn như vậy bao giờ.
Một lát sau, phía trên truyền đến giọng nói lạnh lùng: “Rút người của ba ti ra ngoài làm đăng ký.”
Một đạo chiếu lệnh khiến văn võ bá quan không ai không ca tụng Bệ hạ đức độ, Đốc Thúc Ti tăng ca suốt đêm, danh sách đăng ký ngày hôm sau được đệ trình lên hoàng cung.
Hoàng đế lén lút đối chiếu với danh sách các cận thần khác nộp lên, cơ bản không có sai sót, tâm trạng hiếm khi thoải mái hơn một chút.
“Chỉ mong vị tướng quân này của trẫm, cũng giống như Đốc Thúc Ti, biết chừng mực khi làm việc.”
Cung nữ thái giám bên cạnh rối rít không dám tiếp lời, cúi đầu cẩn thận đứng một bên.
Hoàng đế vẫn chưa an tâm, lại sai người gọi An Bắc Đô hộ Hàn Úy đến.
Hàn Úy chính là cha của nguyên Thống lĩnh cấm quân Hàn Khuê, trước đó Hoàng đế không vì chuyện của Hàn Khuê mà giáng tội nhà họ Hàn, còn đặc cách cho Hàn Úy về kinh tổ chức tang lễ cho con trai.
Hoàng đế giao danh sách cho Hàn Úy: “Trong số các đại thần này của trẫm, cũng chỉ có khanh là kín miệng, làm việc tương đối ổn thỏa.”
Nói xong hai câu khách sáo, giọng Hoàng đế trở nên trầm xuống: “Trẫm muốn khanh bí mật phái người kiểm soát những cựu binh này càng nhiều càng tốt.”
Tạ Yến Trú sắp sửa hồi kinh, đã muốn đạt được minh ước Lạc Thủy, tất phải đề phòng hắn bất mãn sinh ra hai lòng.
Rất nhiều người trong danh sách đều từng theo lão tướng quân, Tạ Yến Trú không vợ không con, có thể dùng những cựu binh này làm con tin, lúc mấu chốt có thể dùng để cảnh cáo.
Hàn Úy vốn vì cái chết của con trai ruột mà hận thấu xương Tạ Yến Trú, nghe vậy quỳ xuống nói: “Thần nhất định không phụ sự ủy thác của Bệ hạ!”
Trên long ỷ, Hoàng đế nở nụ cười hài lòng.
••••••••
Lời tác giả:
Tiểu kịch trường vô trách nhiệm:
Tạ Yến Trú: Tình yêu thường là cảm thấy mắc nợ, cho nhiều cũng là nợ.
·
Còn một chương nữa, hôm nay cố gắng viết xong hết các chương chuyển tiếp, ngày mai là có thể trực tiếp bước vào cốt truyện hồi kinh tạo phản.