Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 65

Mỗi khi Dung Quyện muốn nằm ườn ra, đạo đức lại như ma quỷ bám riết lấy y.
Hiện tại y cảm thấy mình đang bị trói gô*, giống hệt món cá thừa dịp Tết nằm chờ bị làm thịt vậy.
(Gốc là trói ngũ hoa, kiểu trói hai cánh tay qua sau lưng, dây thừng vòng qua cổ)
Triệu Tĩnh Uyên nhắc nhở: “Trước mắt  nạn dân và lưu dân ở khắp nơi, bất kể đi đâu, nhớ mang theo hộ vệ.”
“Được.”
Dung Quyện xoay người, bộ dáng nói là làm ngay.
Hệ thống: 【Tiểu Dung, không phải ngươi định đi chấn hưng sao? Đây là hướng về phòng ngủ mà.】
Dung Quyện vừa đi vừa nói: “Vồn vã quá lại mất giá.” *
(Nguyên văn “Thượng cản trứ bất thị mãi mại”: Ý nói việc buôn bán mà người bán quá vồn vã, nhiệt tình, tự dâng đến tận cửa thường bị người mua coi thường hoặc nghi ngờ, không được giá.)
Y bỗng nhiên quay đầu nhìn thoáng qua phía sau, lông mày hơi nhíu lại.
“Không cảm thấy có chút kỳ lạ sao?”
Triệu Tĩnh Uyên hoài nghi ánh sáng trong mắt của mình, nhưng lại không quá chú ý vào khuôn mặt y.
Hệ thống: 【Dung nhi, bây giờ chẳng còn chuyện gì có thể khiến ta cảm thấy kỳ lạ nữa rồi.】
Nghĩ đến việc sắp trở thành Khẩu của Hoàng đế, ai mà thèm đi quan tâm đến một người lạ chứ.
“…”
Tại chỗ, dưới ánh mắt bình tĩnh của Tạ Yến Trú cũng ẩn chứa sự hoài nghi, Triệu Tĩnh Uyên không thể nào không phát hiện ra việc Dung Quyện “trai 18 trổ mã” thay đổi diện mạo được.
Tuy nhiên từ đầu đến cuối, trong lời nói đối phương chỉ nhắc tới sứ giả Ô Nhung lần này, tuyệt nhiên không hỏi thêm nửa chữ.
·
Nói Dung Thành là một mớ hỗn độn, thì đó đã được coi là từ khen ngợi rồi.
Dung Thành nằm ở địa giới vành đai ngoài của Định Châu, nghe nói phản quân đã bị dẹp bỏ, không ít nạn dân bắt đầu tụ tập lại về phía này. Khi Ô Nhung lui binh, đường đi ngang qua đã ảnh hưởng đến không ít huyện xã, kéo theo dân chúng trôi giạt khăp nơi ở các vùng lân cận cũng cố gắng tìm đường sống khác.
Huyện lệnh sầu đến mức tóc sắp rụng sạch, vốn dĩ một trận thiên tai băng đá quái dị đã đủ loạn rồi, bây giờ còn phải ứng phó với dân chạy nạn.
Nếu là ông của trước kia, đã sớm hạ lệnh xua đuổi. Ngặt nỗi quan lớn đè chết người, bây giờ trước khi làm bất cứ việc gì đều phải báo cáo với Dung Quyện.
“Những người không thể xác minh hộ tịch thân phận, theo luật là phải tiến hành bắt giữ, tệ nhất cũng phải trục xuất.” Huyện lệnh cẩn thận từng li từng tí nhìn Dung Quyện, sợ nói sai lời nào.
Dung Quyện uống trà cũ, một tay làm bài tập mát xa tranh thủ khôi phục chút ánh sáng cho đôi mắt: “Lưu dân bỏ trốn rất đông, thống kê từng người một thì chủ bộ quản lý hộ tịch cũng làm không xuể.”
Huyện lệnh nghe vậy thở phào nhẹ nhõm.
Sợ nhất là mấy vị quan lớn không ăn khói lửa nhân gian này cứ treo hai chữ thương dân lên miệng, làm cấp dưới như bọn họ mệt chết.
“Thời khắc phi thường phải dùng biện pháp phi thường.” Dung Quyện đưa ra cách giải quyết một lần giải quyết suốt đời nhàn nhã: “Vì công việc của ngươi, ta tạm thời sáng lập một ngôi nhà xinh đẹp có đạo đức, sau này phàm là nạn dân bỏ trốn có thể nạp hết vào để ngôi nhà xinh đẹp có đạo đức quản lý tạm thời.”
Huyện lệnh ngẩn ra, ngôi nhà xinh đẹp có đạo đức là cái gì?
Nghe cứ như một tổ chức dân sự rất có đạo đức vậy.
Dung Quyện giới thiệu qua loa hai câu.
Huyện lệnh càng nghe mắt càng sáng.
Thật ra chuyện này nếu Dung Quyện chủ  động đề xuất, huyện lệnh còn cảm thấy quái dị, phải nghiêm túc cân nhắc một hai, nhưng hiện tại ông đã bị giày vò đến chịu không nổi, sau khi chủ động cầu tới tận cửa, tâm tư đã thay đổi.
Xác định có thể đơn giản hóa thủ tục thân phận, mặc dù cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, cuối cùng vẫn hóa thành lời nịnh nọt đầu môi: “Đại nhân đúng là có cao kiến.”
Dung Quyện làm bài tập mắt càng hăng say hơn, luận điệu này quen quá, đám Cố Vấn cũng hay nói câu này.
“Nhanh, lui ra ngoài làm việc đi.” Đừng có lượn lờ trước mắt y nữa.
“Vâng!”
Trong phòng khôi phục sự yên tĩnh, Dung Quyện hài lòng.
Gánh vác trách nhiệm là một chuyện, không có nghĩa là phải tự thân vận động, chỉ cần huyện lệnh chịu thương chịu khó, y cũng chỉ tốn chút nước bọt mà thôi.
“Ngủ bù, ngủ bù.” Dung Quyện nhắm mắt lại, ngã xuống giường bắt đầu giấc mộng đẹp.
Mệnh lệnh được đưa ra vào buổi sáng, người thì bị đánh thức sau đó nửa canh giờ.
Chịu thương chịu khó và năng lực có hạn vốn không xung đột với nhau.
Do tổ chức cứu viện kịp thời, xác định vật tư có thể cung ứng đủ, cảm xúc của dân chúng Dung Thành mới dịu đi một chút, cho nên sau khi tiếp nhận nạn dân không xảy ra bạo loạn.
Tiếc là chuyện rắc rối vẫn đầy rẫy. Người đông lên đồng nghĩa với việc dân sinh phức tạp, các loại tranh chấp kiện tụng tăng trưởng bùng nổ.
Huyện lệnh lại phải dẫn theo chủ bộ kiên trì tìm tới cửa: “Đại nhân, chuyện này phải làm sao đây?”
Cả đêm không ngủ được bao nhiêu, ngủ trưa lại bị đánh thức, khuôn mặt Dung Quyện tối sầm, không ngờ năng lực nghiệp vụ của đối phương lại kém đến mức này.
Huyện lệnh nơm nớp lo sợ, cảm giác sắc mặt vị đại nhân này còn đáng sợ hơn cả lệ quỷ.
Ngay khi ông tưởng đối phương sắp nổi giận, Dung Quyện nhắm mắt, tay trái xoa thái dương: “Không làm được thì không biết thuê ngoài à?”
Ví dụ sống sờ sờ ngay trước mắt đây này?
Huyện lệnh không hiểu.
Dung Quyện bất lực: “Đi triệu tập hương thân phụ lão địa phương lại, để bọn họ phụ trách chủ trì hòa giải, nghiêm cấm thiên vị, nếu không tất cả đều xử lý theo kỷ luật trong quân.”
Huyện lệnh và chủ bộ nhìn nhau, có chút khó xử: “Ngộ nhỡ bọn họ thoái thác…”
Chuyện không có lợi lộc ai mà chịu làm.
Dung Quyện mỉm cười, dùng giọng điệu như dỗ trẻ con nói: “Khi nông hộ dùng lừa kéo hàng sẽ treo một củ cà rốt trước mõm lừa. Như vậy, vì muốn ăn được cà rốt, con lừa sẽ rất nỗ lực, rất nỗ lực đi về phía trước, hiểu không?”
Huyện lệnh nửa hiểu nửa không.
Dung Quyện cố gắng nói tiếng người: “Ví dụ như quan phủ đứng ra, hứa hẹn mở ra một số ruộng tốt và bãi chăn thả trong tay, dùng lợi ích để dụ dỗ.”
“Cái này cần triều đình cho phép…”
Dung Quyện ngắt lời: “Về kinh thành ta sẽ nói với Bệ hạ.”
Huyện lệnh lo lắng: “Nếu Bệ hạ không đồng ý thì sao?”
Dung Quyện bực bội nói: “Ngài ấy sẽ đồng ý.”
Không ai dám lấy mũ ô sa ra đùa giỡn, thấy Dung Quyện chắc chắn như vậy, huyện lệnh đã không kịp chờ đợi mà đi làm ngay.
Chủ bộ cứ cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, nhất là cái ngôi nhà xinh đẹp có đạo đức kia, dường như còn có giao tình với sơn phỉ.
Chuyện phát hộ tịch kiểu này, không phải là việc làm trong tình huống bình thường.
Hắn cố gắng nhắc nhở huyện lệnh, kết quả hai người vừa ra khỏi cửa, chủ bộ nhìn thấy dân chúng đang tụ tập đánh trống kêu oan vì chuyện vụn vặt, còn có hàng xóm láng giềng cãi vã đánh nhau, trong nháy mắt cảm thấy mọi thứ quá ư là ổn áp.
Bọn họ sẽ mãi mãi đi theo con đường thuê ngoài mà đại nhân đã nói!
Công trình thuê ngoài của Dung Quyện không chỉ có một hai cái, chỉ trong một ngày, trong thành lại mọc thêm mấy cái lán trại đơn giản.
Gần lán y tế tạm thời.
Ngoại trừ chỗ phát lương thực cứu tế, thì đây là nơi đông người nhất, gần như tụ tập một phần ba dân số Dung Thành. Gãy xương, thương hàn, nứt nẻ, đau bụng vân vân, nhìn qua chỉ thấy toàn đầu người nhấp nhô.
Vốn là nơi dễ hỗn loạn nhất, nhưng giờ phút này mọi người lại rất trật tự.
Lưu dân vừa đăng ký xong vì bị thương nên được dẫn đến một chỗ xếp hàng.
Hắn do dự hỏi: “Cái này, khám bệnh không thu tiền khám, thế còn tiền thuốc thì sao?”
Người địa phương xếp hàng phía trước quay lại trả lời: “Đương nhiên cũng miễn phí, do ngôi nhà xinh đẹp có đạo đức bỏ tiền, đợi chúng ta khỏi bệnh rồi, làm chút việc trong khả năng là có thể gán nợ.”
Nạn dân vẫn còn hơi ngơ ngác, không dám tưởng tượng lại có chuyện tốt như vậy.
“Thật sao?”
Dù sao hàng cũng còn dài, người địa phương bắt đầu tán gẫu về việc thành lập lán y tế: “Vị quan lớn từ kinh thành tới này đúng là Bồ Tát sống mà…”
“Cái này ta biết!” Trên khuôn mặt nhem nhuốc của nạn dân, đôi mắt sáng rực lên.
Nghe nói chính vì vị quan lớn kia gật đầu đồng ý, những người như bọn họ mới có tư cách vào thành, không chỉ vậy, còn được nhận thân phận tạm thời.
Hai người đang kẻ tung người hứng, phía trước đột nhiên bùng nổ tiếng reo hò khen ngợi. Hóa ra là một bà lão gần như không thể cử động, sau khi được châm cứu, thế mà lại khỏi rồi.
Nạn dân nghiêng người vươn cổ, miễn cưỡng nhìn thấy một đoạn phất trần nhỏ.
Lần này bất kể là hắn hay người địa phương kia đều không biết đã xảy ra chuyện gì.
Quan binh đóng giữ một bên tự hào nói: “Đó là thần y do Dung đại nhân mời tới, có mấy người lận, người nào cũng rất lợi hại.”
Dân chúng ở hàng trước khám xong lập tức phụ họa: “Mấy vị đạo sĩ này không những khám bệnh giỏi, còn dạy chúng ta cách dựng nhà đỡ tốn sức nữa.”
“Lợi hại nhất vẫn là Dung đại nhân.” Dân chúng khen ngợi hết lời, quan binh cũng cảm thấy vinh dự lây, ra vẻ người biết chuyện nói: “Rất nhiều phương thuốc là do Dung đại nhân cung cấp đấy.”
Thấy mình vô hình trung trở thành tâm điểm chú ý, quan binh tiếp tục úp mở: “Là thần tiên báo mộng cho đại nhân, thần tiên gửi tặng phương thuốc đan dược đấy.”
Xếp hàng vốn nhàm chán, mọi người sôi nổi hứng thú.
“Mau kể nghe xem nào!”
Quan binh bắt đầu thao thao bất tuyệt, tràng cảnh vốn đã có chút huyền bí bị hắn kể lại càng thêm thần thánh hóa.
Sự thật thực tế chẳng qua là Dung Quyện trả cái giá trên trời là trả lời một trăm câu hỏi nhỏ, mời Xác Uyên Tử đi ngồi khám bệnh.
Nguyên văn là, danh hiệu Vân Hạc chân nhân rất vang dội, nếu có thể nhân danh Đạo giáo kêu gọi thêm một số đạo sĩ tham gia trùng kiến sau thảm họa thì càng tốt.
Phật giáo đang xuống dốc, tất nhiên Đạo giáo sẽ không bỏ qua cơ hội thừa thế xông lên này, hai bên ăn nhịp với nhau.
Y nhường cơ hội giành tiếng thơm cho Đạo giáo, ai ngờ huyện lệnh không biết, thấy mọi người đều đang ca tụng đạo sĩ, vì muốn nịnh bợ, đã tự cho là mình thông minh đặc biệt cho người đi khắp nơi lan truyền ân đức của Dung Quyện.
Xác Uyên Tử phát hiện ra liền bình tĩnh đẩy thuyền theo nước, coi như hạng mục thăm dò tiếp theo.
.
(Sức mạnh của lời nguyện / năng lực phát sinh từ lời thệ nguyện.)
Luận điểm chính nằm ở việc một người hồn xiêu phách lạc, sau khi thay da đổi thịt, bất ngờ trở thành Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn trong mắt dân chúng.
Điều này liệu có gây ra những thay đổi về các phương diện khác hay không?
Trời xui đất khiến, câu chuyện Dung Quyện ngày xưa tụng đan ngàn bài dần dần được lan truyền.
Tuy nhiên, đương sự lại hoàn toàn không hay biết gì về tất cả những chuyện này.
Giờ phút này Dung Quyện vừa gặp xong các bậc hương hiền địa phương, ám chỉ vì Định Châu gặp tai ương nên mình sẽ tâu lên Bệ hạ, châm chước hạ điểm trong kỳ thi mùa xuân. Nếu Bệ hạ không đồng ý, y cũng sẽ tiến cử hiếu liêm* theo cách khác.
( Hiếu liêm: Một chế độ tuyển chọn quan lại thời xưa dựa trên đức hạnh (hiếu thảo, liêm khiết).
Vì suất hiếu liêm, hai gia tộc lớn tranh nhau quyên góp, chuẩn bị mở kho phát lương thực.
Điều này làm giảm đáng kể khối lượng công việc tổng thể, ít nhất trong thời gian ngắn không cần làm thống kê về việc phát lương thực của quan phủ.
Đi trên đường, Dung Quyện suy tư xem còn chi tiết nào chưa thuê ngoài không, hoàn toàn không nhận ra mình đang được mọi người hành lễ bằng mắt suốt dọc đường.
Hệ thống cũng đang ngoài vùng phủ sóng, đang suy nghĩ chuyện khác.
【Tiểu Dung, sao ta cảm thấy chiến lược quản lý này của ngươi quen quen thế nhỉ.】
Dung Quyện lơ đễnh, qua loa nói: “Thế à?”
Hệ thống vắt hết óc, thật sự cảm thấy đã gặp loại văn hóa doanh nghiệp này ở đâu rồi.
Ngay khi nó đang liều mạng vận hành bộ não AI, Dung Quyện bỗng nhiên dừng bước.
Bên kia đường bị đám đông vây kín, ngày càng nhiều người đang tụ tập về phía này, Dung Quyện bất giác lùi lại một bước nhỏ.
Hệ thống rất cảnh giác: 【Thích khách hả?】
“Không giống lắm.”
Sau khi đứng vững, Dung Quyện nheo mắt quan sát kỹ lưỡng, trong đám người già trẻ lớn bé đều có, dù sao y cũng chưa từng thấy thích khách nào chống gậy và bế con cả.
Phía sau con đường bọn họ vừa đi tới cũng dần dần bị người vây kín. Quan binh trực ban không những không ngăn cản, có người còn gia nhập vào quần chúng.
Dòng người cuồn cuộn kéo đến, cơn buồn ngủ muốn ngủ trưa của Dung Quyện đều bị vây cho tan biến.
Cách khoảng hai mươi mét, dân chúng mới dần dần dừng bước, từ giữa nhường ra một con đường.
Dung Quyện đang suy nghĩ xem có phải họ nhường đường cho mình, y có nên đi thẳng qua hay không, thì ở cuối con đường, một lão giả lớn tuổi nhất chậm rãi bước ra.
Bàn tay gầy guộc như que củi kia đang giơ cao một chiếc dù thật chắc chắn.
Thân dù to gấp bốn năm lần dù che mưa bình thường, độ sặc sỡ của vải lụa có thể so bì với quần áo trên người Dung Quyện.
Xung quanh mép dù treo lủng lẳng những dải vải viết đầy tên, thay thế cho tua rua truyền thống.
Từng bước từng bước, lão giả cuối cùng cũng đi tới trước mặt Dung Quyện, vẻ mặt trang trọng: “Cảm tạ đại nhân cứu vớt Dung Thành khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.”
Ông nâng dù bằng hai tay đưa qua, áy náy nói: “Thời chiến tiệm vải bị phá hủy, chất liệu vải lụa có hơi kém, làm cho chiếc dù này trông có phần thô kệch.”
Xung quanh đã có người rưng rưng nước mắt, thậm chí có người tự phát quỳ xuống.
Dung Quyện ngẩn ra, phản ứng đầu tiên là huyện lệnh lại bày trò gì đó, còn chưa kịp tìm người hỏi kỹ, nạn dân gần như đã quỳ xuống hết: “Nếu không nhờ đại nhân ra tay cứu giúp, chúng thảo dân đã chết rét bên đường, đại ơn đại đức, vĩnh viễn không quên.”
Dung Quyện nhíu mày: “Tiền bạc hầu như là do ngôi nhà xinh đẹp có đạo đức bỏ ra…”
“Đại nhân!”
“Đại nhân nguyện ý tâu xin miễn thuế, đã giống như ơn sinh ra lần nữa!”
“Cảm ơn đại nhân mời đạo sĩ chữa bệnh miễn phí cho chúng ta.”
Không biết là ai dẫn đầu, đám đông đồng thanh hô khẩu hiệu: “Ủng hộ xinh đẹp có đức, miễn thuế má! Ủng hộ xinh đẹp có đức miễn thuế má ——”
Đúng là Dung Quyện đã hứa sang năm sẽ nghĩ cách để triều đình miễn thuế cho Định Châu, nhưng không ngờ phản ứng của bọn họ lại lớn như vậy.
Ông lão run rẩy: “Mong đại nhân đừng chê bai.”
Dưới vô số ánh mắt kích động, Dung Quyện đành phải đưa hai tay đón lấy, cố gắng kết thúc sớm cảnh tượng quái dị này.
“Đương nhiên ta không chê.” Giọng điệu của y có chút run rẩy.
Chỉ là hơi chê nặng thôi.
Sao cái dù này nặng dữ vậy?!
Cuối cùng Hệ thống cũng hoàn hồn, vội vàng cổ vũ cho y.
【Tiểu Dung, cố lên! Ông lão bảy mươi còn cầm vững được, ngươi tuyệt đối không thể mềm tay.】
Dung Quyện không mềm tay, nhưng mềm chân, sự thật là, nếu bây giờ y bị đè bẹp thì không có dải vải nào treo bên trên là vô tội cả.
Y cắn răng kiên trì, hốc mắt đều đỏ lên vì gắng sức.
“Đại nhân.”
Mọi người đều đang nhìn y, dường như mong chờ Dung Quyện nói chút gì đó.
Dung Quyện giơ chiếc dù quá tải, đầu nặng chân nhẹ không cách nào suy nghĩ.
Trong sự mong đợi của vạn người, y chỉ cảm thấy như quay lại thời học sinh, đang bị bắt làm đại diện ưu tú đứng trên bục chủ tịch, theo bản năng mở miệng:”Kính thưa, kính thưa quần chúng nhân dân, thưa các vị… thưa các vị người nhà của ngôi nhà xinh đẹp có đạo đức, ta đứng ở đây hôm nay, trước tiên muốn cảm ơn sự cống hiến thầm lặng của các nhân viên tạp dịch, tiếp theo cảm ơn quân đội, cuối cùng cảm ơn sự ủng hộ và yêu mến của mọi người.”
Âm cuối gần như sắp không kéo nổi nữa rồi.
Khoảnh khắc dứt lời, đám đông sôi trào, tiếng hô khẩu hiệu xung quanh ngày càng vang dội, huyện lệnh chạy tới cũng bị lây nhiễm, lần đầu tiên trong đời ý thức được ý nghĩa của ba chữ quan phụ mẫu.
Trong làn sóng âm thanh kích động, Hệ thống đột nhiên phản ứng lại điều gì đó.
【Khoan đã, ta nhớ ra đã gặp văn hóa doanh nghiệp này ở đâu rồi.】
【Đây chẳng phải là đạo trị thế của Thánh Mẫu nương nương sao!】
Để người giàu mua quan bán tước, rồi ban ơn cho dân nghèo, mọi người rảnh rỗi hay bận rộn đều cùng nhau hô khẩu hiệu, quan trọng nhất là, tổ chức còn tên là nhà xinh đẹp có đạo đức, tất cả mọi người đều là “người nhà” của y!
Dung Quyện bây giờ không còn sức trả lời nó, cánh tay thực sự không nhấc nổi nữa rồi.
Lúc vạn niệm nguội lạnh, Dung Quyện vô thức quét mắt nhìn quanh, liếc thấy Triệu Tĩnh Uyên không biết xuất hiện trong đám người từ lúc nào.
Hy vọng!
Mặt dù không cân bằng, dựng trên đất sẽ xiêu vẹo, y lê bước chân nặng nề, không chút do dự đi về phía Triệu Tĩnh Uyên.
“Cậu.”
Tiếng bụng đang gào thét liều mạng.
“Vinh quang này, thuộc về mỗi một người, cũng bao gồm cả cậu.”
Gánh chung đi mà.
Triệu Tĩnh Uyên cúi đầu nhìn y, dừng lại nửa giây, dường như nhận ra điều gì.
Khóe môi gắn hiện lên ý cười cực nhạt, một tay nhẹ nhàng nhấc bổng chiếc dù vạn dân, tay kia xoa xoa đầu thiếu niên, giọng nói trầm ấm: “Lớn thật rồi.”
Không phải Triệu Tĩnh Uyên không nhận ra Dung Quyện như thay đổi một khuôn mặt khác, thay đổi theo nghĩa đen, nhưng sau khi tiếp xúc, bản chất đứa trẻ này vẫn không thay đổi.
Một đầu dù che trên đỉnh đầu Triệu Tĩnh Uyên, những dải vải bên kia rủ xuống đầu Dung Quyện.
Một cao một thấp, nhưng lại như một sợi dây liên kết song song, khoảnh khắc này, bọn họ dường như thực sự trở thành người một nhà.
Trời sập xuống có người cao chống đỡ rồi, Dung Quyện cuối cùng cũng có sức, y không quên trả lời riêng với Hệ thống: “Có sẵn khuôn mẫu Thánh Mẫu, tại sao lại không áp dụng?”
Trong thời gian ngắn như vậy, y làm gì có công sức đâu mà lập kế hoạch công việc nữa.
“Dân chúng bình thường có nhà có cửa, chỉ cần nhìn thấy chút hy vọng, lý trí sẽ quay trở lại.”
Cũng giống như cầu vồng ngày hôm đó.
Dung Quyện vô cùng tự tin: “Bọn họ không giống với những tín đồ kia.”
Trước mắt nhìn đâu cũng thấy công trình thuê ngoài, nhà cửa trong thời gian ngắn được tu sửa khá tốt, khám bệnh miễn phí có nơi ăn chốn ở, trên mặt mọi người đều vui vẻ hớn hở, mọi thứ đều đang phát triển theo hướng phồn vinh.
Tình cảnh này, Dung Quyện vô cùng hài lòng, định thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị nằm ườn đợi Tạ Yến Trú trở về.
Bên cạnh bỗng truyền đến một giọng nói kích động: “Đại nhân!”
Cơ mặt vừa thả lỏng của Dung Quyện lập tức cứng đờ.
Trong hoàn cảnh náo nhiệt, người lại càng tụ tập đông hơn, một tiếng gọi vạn tiếng thưa. Những bệnh nhân ở gần đó vừa khám xong, bị Xác Uyên Tử vô hình trung tiêm nhiễm tư tưởng đặc biệt, cũng bắt đầu nhao nhao gia nhập vào tiếng hò reo của dân chúng.
Một bên khác, phát hiện Dung Quyện ở đây, các bậc hương hiền vì suất hiếu liêm cho con cháu, lập tức ngẫu hứng sáng tác ——
“Đại từ đại bi, Lão Quân chuyển thế, đan thành ngàn bài, cứu khổ cứu nạn!”
Một người hô trăm người hưởng ứng, cả Dung Thành mở nhóm hùa theo ngay lập tức: “Đại từ đại bi, Lão Quân chuyển thế, đan thành ngàn bài, cứu khổ cứu nạn!”
Sóng âm ngất trời, dải vải trên dù bay loạn trong gió, dùng vũ điệu loạn xạ chứng minh mọi con đường đều dẫn đến La Mã*.
( là một câu tục ngữ nổi tiếng của phương Tây.Điều này có nghĩa là có nhiều phương pháp và cách tiếp cận khác nhau để đạt được cùng một mục tiêu, tương tự như câu ” những con đường khác nhau dẫn đến cùng một đích đến)
Dung Quyện gần như bị dải vải đập nát mặt.
Y như bị đóng đinh tại chỗ, khớp xương cứng ngắc, không nhúc nhích.
Người xung quanh tự mình vui vẻ hoan hô, chỉ thiếu nước vây quanh y ca múa, giống như muốn tiến hành nghi thức hiến tế gì đó.
“Tại sao…” Hai chữ bị nhấn chìm trong tiếng hoan hô.
Dung Quyện nhắm mắt, rõ ràng y đã cố gắng hạn chế lộ diện, việc toàn giao cho người khác làm, đây là một trong số ít lần ra ngoài những ngày gần đây, công lao còn lại cũng đẩy hết lên đầu Đạo giáo!
Nhưng đến cuối cùng, lại bị tước luôn cả tư cách làm người.
Tại sao.
Rốt cuộc là tại sao chứ?
••••••••
Lời tác giả:
Tiểu kịch trường vô trách nhiệm:
《 Tại sao 》
Huyện lệnh: Thành tích chính trị gì đó, trời cao hoàng đế xa, ở kinh thành không có quan hệ thì không lên được, nhưng đại nhân có thể trở thành quan hệ của ta! Ta phải a dua nịnh hót, nắm lấy cơ hội này, nhanh chóng lan truyền mỹ đức của đại nhân!
Xác Uyên Tử: Đề tài, đề tài, đề tài nghiên cứu mới của ta.
Hương thân: Vì suất cử hiếu liêm, chúng ta phải thành lập đoàn khoa trương.
Nạn dân: Thuần túy cảm kích.  ·
Dã sử:
Đế, vung tay lên, một tiếng hô trăm tiếng ứng.

Bình Luận (0)
Comment