Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 60

Người thay đổi khuôn mặt là Dung Quyện, còn người thay đổi sắc mặt là những kẻ khác.
Sắc mặt Xác Uyên Tử chưa bao giờ thiếu tự nhiên đến thế.
Hắn rất chắc chắn đường nét ngũ quan trên khuôn mặt này có sự sai biệt so với trước kia, tử khí giữa hai lông mày đã tan biến. Quan trọng nhất là, ban đầu hắn nghiên cứu đối phương như một người vô tướng, bây giờ tướng mạo lại trở về rồi.
Người đổi rồi, tướng về rồi, cảm giác cả thế đạo này điên rồi.
Ánh mắt và khí chất của Dung Quyện lại không đổi, y đang đứng tại chỗ như người bình tĩnh nhất.
Y bình tĩnh bao nhiêu, quân Ô Nhung phẫn nộ bấy nhiêu. Người mình bị hai đao đâm chết, những lính Ô Nhung bị bắt khác theo bản năng muốn nổi điên vùng dậy, từng tên mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn sang, miệng đầy lời lẽ tục tĩu bẩn thỉu.
“Đại nhân.” Quân lân cận kinh thành trung thành với Hoàng đế cuối cùng cũng hoàn hồn: “Lương thảo…”
Hắn ta luôn không quên mục đích chuyến đi này cũng như thân phận của đám sơn phỉ kia, tất cả đều có thể dùng để đối phó Tạ Yến Trú.
Dung Quyện nghe vậy nở nụ cười nghiền ngẫm, nhìn về phía Cấm quân ở bên kia: “Để bọn họ đi đưa.”
Thủ lĩnh quân lân cận kinh thành vừa định nói gì đó, Dung Quyện đã không nhanh không chậm nói: “Các ngươi phụ trách thống kê thương vong hai bên, trận này ghi vào quân công.”
Thủ lĩnh ngẩn ra.
Sau khi xác định mình không nghe lầm, gần như chỉ trong tích tắc hắn ta không hề báo trước mà xách đao lên, trở tay chém một nhát vào tên lính Ô Nhung đang chửi mắng Dung Quyện, đầu lìa khỏi cổ ngay tại chỗ.
Cái đầu lăn lốc cốc trên đất, giống như một dấu chấm câu vững chắc.
Gặp thêm kẻ nào không phục, lại bồi thêm một đao.
Bình thường muốn tích lũy quân công đâu có dễ. Trừ phi bắt sống tướng lĩnh địch, còn Đại Lương dùng nhiều nhất vẫn là chế độ đếm thủ cấp, chết càng nhiều, công lao và khổ lao của họ càng lớn.
Số lính Ô Nhung còn lại hoàn toàn im bặt, phản quân Định Châu càng không nói một lời.
Quân lân cận kinh thành thấy thế có chút tiếc nuối, bắt đầu lao vào kiểm kê dọn dẹp chiến trường.
Gió lớn, Dung Quyện xoay người chuẩn bị về xe ngựa.
Mắt thấy vị quan lớn chó má đến từ kinh thành kia không giết hết toàn bộ tù binh Ô Nhung, lương thảo còn bị nhóm người khác áp giải đi, thần sắc trùm sơn phỉ trở nên u ám khó lường.
“Một tên thư sinh trói gà không chặt yếu nhớt, dựa vào cái gì mà lấy đồ từ tay chúng ta?”
Sắc mặt quan áp tải lương thảo thay đổi, liều mạng nháy mắt ra hiệu với gã mặt sẹo, ngàn vạn lần đừng đắc tội quan kinh thành, lỡ như bị chụp cái mũ sơn phỉ cướp lương thật thì có lý cũng không nói rõ được.
Thư sinh?
Có Cấm quân tiến lên, nhưng Dung Quyện lại phất tay cho lui.
Y nhìn gã mặt sẹo, đột nhiên cười. Đó là một nụ cười chân thành tha thiết, cười rạng rỡ như một mặt trời nhỏ, dường như tuyết đọng trên đầu núi cũng tan chảy theo.
Cuối cùng cũng có người nhìn thấy thuộc tính người văn hóa dưới lớp da này của y.
Nụ cười bất ngờ ấy, ngược lại khiến những lời hung ác nghẹn phía sau của tên sơn phỉ không thể thốt ra ngay lập tức.
Đợi đến khi gã phản ứng lại, vị quý công tử trẻ tuổi đã bước vào lại trong chiếc xe ngựa xa hoa kia.
Một trận gió mát ngăn cản bước chân định đuổi theo của tên sơn phỉ.
Gã mặt sẹo giật mình kinh hãi, mới phát hiện bên cạnh mình vẫn luôn có người đứng đó.
Vị đạo sĩ thắt lưng đeo phất trần, hoàn toàn không hợp với chiến trường không hề nhìn gã, chỉ lẳng lặng đứng dưới ánh trăng suy ngẫm về nhân sinh.
Cùng lúc đó, trong xe ngựa truyền ra một giọng nói.
Dung Quyện nhẹ nhàng nói gì đó, gã mặt sẹo chần chừ một thoáng rồi dừng bước, không tiếp tục xung đột với đám Cấm quân đang áp giải lương thực rời đi nữa.
·
Cấm quân làm việc đắc lực, dựa vào chiếu lệnh Dung Quyện mang ra từ trong cung, chạy tới Hoa Châu gần nhất điều binh, hiện giờ lương thảo đã đến nơi, hai bên hội quân, một mẻ hốt gọn tàn quân địch.
Một đêm trôi qua rất nhanh, vài canh giờ sau ánh nắng nặng tựa vàng ròng trải khắp đất trời.
Dung Thành.
Binh lính trên lầu thành bắt đầu thay phiên trực, ngoài cửa thành đâu đâu cũng là đá lăn xương vụn. Trong đống đá vụn, áo giáp sắt loang lổ vết máu, bên ngoài sông nước cũng trôi nổi đầy rẫy xương trắng.
Binh lính lờ mờ nhìn thấy gì đó: “Mau đi thông báo Huyện lệnh đại nhân.”
Phía xa, Dung Quyện đang dẫn đại đội quân đi tới.
Thoạt nhìn thì là một đội ngũ khá hùng hậu, nhưng thực tế giờ phút này trên đầu mỗi người đều đội một đống dấu chấm hỏi.
Quân lân cận kinh thành thắc mắc về sự phối hợp của sơn phỉ đêm qua, khi Cấm quân muốn áp giải lương thảo đi, một câu nói vọng ra từ xe ngựa: “Buông tay đi, bởi vì ta đẹp, bởi vì sơn phỉ có đức hạnh”, thế mà lại thực sự khiến đám sơn phỉ tạm thời từ bỏ tranh chấp.
Làm gì có đàn ông nào khoe mẽ sắc đẹp chứ? Còn nữa, sơn phỉ thì tồn tại thứ gọi là đức hạnh ở chỗ nào?
Nhưng đúng là Dung Hằng Tung đã đẹp lên rất nhiều, làm sao hay vậy?
Đám sơn phỉ do gã mặt sẹo cầm đầu thì nhíu mày suy tư, vị quan kinh thành kia dường như đang ám chỉ thân phận “Mái nhà xinh đẹp” của bọn họ.
Còn tên sứ giả trong đám người Ô Nhung kia nữa, hoàn toàn không nghĩ ra tại sao đầu mình vẫn còn nằm trên cổ, đột nhiên được giữ lại mạng sống ngược lại mang đến sự bất an mãnh liệt.
Người nghi hoặc nhất chính là Xác Uyên Tử, suốt dọc đường hắn mấy lần thử thăm dò, bất kể là lần hóng gió dưới trăng hay là bồi thường vật phẩm bị mất, rất nhiều chi tiết chỉ có chính chủ mới biết, đối phương đều trả lời trôi chảy.
(Hóng gió dưới trăng là khúc thả hương sừng tê giác vô phòng Dung Quyện, bồi thường đồ bị mất là lúc ổng trộm mấy cái lông chim này kia đó)
Vậy bây giờ tính là gì?
Hồn phách chuyển hình đổi vị trí?
Một điểm nghiên cứu phức tạp hơn đã thay thế tất cả những nghiên cứu trước đây.
Đội ngũ cứ thế tiến lên trong im lặng. Khi sắp đến Dung Thành, Dung Quyện vén rèm nhìn thấy ai nấy ngoài cửa sổ đều nặng trĩu tâm sự.
Y lắc đầu.
Đi đường mà còn nghĩ ngợi lung tung?
Bọn họ đúng là không biết mệt mà.
Mặt đường đâu đâu cũng thấy thi thể, thủ lĩnh quân lân cận kinh thành nhắc nhở: “Đại nhân, sau chiến tranh chắc chắn trật tự trong Dung Thành hỗn loạn, chúng ta vào đó tốt nhất nên lập uy trước.”
Mỗi khi có chiến loạn sẽ xuất hiện không ít người thần trí thất thường, kẻ tự sát hoặc đả thương người khác càng là vô số.
Lập uy chẳng qua là dùng vũ lực trấn áp, trừng trị vài kẻ đầu sỏ.
Đó là cảnh phim hành động, Dung Quyện lười làm.
Đạo môn lại rất giỏi những việc này, đêm qua Xác Uyên Tử đã đổi từ xe ngựa sang cưỡi ngựa riêng, nghe vậy thản nhiên nói: “Lấy chuyện làm việc để đổi lấy cứu trợ, tổ chức dân tị nạn làm công tác tu sửa rồi phát tiền bạc và lương thực, ám chỉ triều đình có thể sẽ giảm miễn lao dịch.”
Hắn không để lại dấu vết thúc đẩy Dung Quyện tương tác với dân tị nạn.
Kẻ từng hồn không đúng xác, giờ phút này liệu có cần hấp thu dương khí, liệu có lòng đồng cảm hay không, vân vân, đều là thứ kiến thức Xác Uyên Tử muốn xem một phen.
Mặt khác, việc này quả thực có lợi cho việc ổn định lòng dân, đồng thời tránh cho dân tị nạn sau khi bị trấn áp lại trở thành tài nguyên để quan binh tính làm quân công.
Dung Quyện lười biếng nói: “Dân tị nạn không dễ bạo động như vậy đâu, các ngươi nghĩ nhân tính quá phức tạp rồi.”
“…”
Binh lính Dung Thành đã xin chỉ thị thông báo Huyện lệnh, sau khi hai bên xác minh thân phận thuận lợi, cánh cổng thành đổ nát lại mở ra.
Vó ngựa đạp trên phế tích hoang tàn tiến vào, huyện trên ngày xưa từng phồn hoa  nay đâu đâu cũng là người ăn mặc rách rưới, ánh mắt bá tánh tan rã, trên đường phố còn có không ít xe nhỏ đẩy xác chết.
Quan địa phương vịn mũ quan, vội vã chạy ra nghênh đón Dung Quyện.
Trong đầu ông ta toàn là những lời nịnh nọt sắp phải nói, ngay khi ông ta sắp chạy tới nơi, bước chân Huyện lệnh bỗng nhiên chậm lại một chút.
Chưa được bao lâu, những bá tánh đang ngồi liệt bên vệ đường cũng hậu tri hậu giác ngẩng đầu lên.
Trên bầu trời không biết từ đâu dâng lên một luồng ánh sáng cầu vồng bắc ngang Nam Bắc, cuối cùng lướt cao qua cổng thành, giống như một cây cầu bảy màu chói lọi vắt ngang chân trời.
Sau khi tuyết rơi cầu vồng cực kỳ hiếm gặp trong ngày đông lại càng thêm trong trẻo tinh khôi.
Vòng cầu vồng này không biết vì sao lại thấp hơn độ cong bình thường, phảng phất như có thể chạm tay vào được.
Có người không kìm được đứng dậy, trong đám đông, cuối cùng cũng có vài tiếng nói chuyện.
Ánh sáng uốn lượn rọi xuống, màu sắc bão hòa toát ra một loại sức sống khác biệt.
Người này nối tiếp người kia, càng ngày càng nhiều người ngẩng đầu lên, những đứa trẻ trốn trong khe tường bắt đầu rón rén bước ra, bàn tay nắm chặt vũ khí của binh lính cuối cùng cũng lơi lỏng trong giây lát.
Không có bài diễn thuyết hùng hồn nào, không có lời hứa hẹn của quan viên, càng chẳng có màn lập uy nào cả. Chỉ đơn giản là một dải cầu vồng, vậy mà bắt đầu xua tan đi lớp mây mù trên từng khuôn mặt, bá tánh trong sắc màu hư ảo này dần dần nhìn thấy hy vọng mới.
Không biết ai đã nói một câu: “Là điềm lành.”
“Cầu vồng! Cầu vồng mùa đông!”
Những khuôn mặt vốn tuyệt vọng đều ngước nhìn về cùng một chỗ, dải cầu vồng này giống như điềm báo của ông trời, nói với họ rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp lên.
Ít nhất, con người vào giờ phút này đều tin là như vậy.
Ngay cả quân lân cận kinh thành cũng thoáng quên mất mục đích của chuyến đi này.
Trong mắt Xác Uyên Tử hiện lên tia kinh ngạc rõ rệt, nhìn về phía xe ngựa, là trùng hợp hay là… thời điểm cầu vồng này xuất hiện quả thật quá kỳ lạ.
Nơi không ai chú ý, giữa không trung xuất hiện thêm một vệt trắng.
Rèm xe vén lên một góc, hệ thống mềm nhũn nằm trong lòng bàn tay Dung Quyện, dang rộng tứ chi không tồn tại: 【Cháy sạch rồi.】
Nó tắt máy đi ngủ đây.
Dung Quyện nghiêng mặt nhìn ra ngoài, trong ngoài cổng thành đã huyên náo hơn đôi chút.
Đâu cần trừng trị lập uy gì, chỉ cần một chút hy vọng nhỏ nhoi cũng đủ để khiến không ít người tạm thời bình tâm lại.
Quả nhiên Cầu vồng vẫn là chiến lực điềm lành số một, y nâng cục tròn trắng, cúi đầu cười khẽ:
“Ngày mai sẽ là một ngày nắng đẹp.”
·
Ngày hôm sau có phải là thời tiết tốt hay không, Dung Quyện không biết.
Suốt dọc đường lao lực quá độ, hệ thống lại tiêu hao một ít năng lượng, trong lúc tắt máy tạm thời không thể phân tán tác dụng phụ do mệt mỏi mang lại, trong nháy mắt gây ra cơn sốt.
Cũng may cơ thể vốn có của Dung Quyện khỏe hơn trước kia không ít, nếu là ngày xưa, e rằng bây giờ nói cũng không ra hơi.
Trong phòng, Dung Quyện yếu ớt nằm trên giường, trước khi bệnh đến như núi đổ hoàn toàn, y gọi tên sơn phỉ tới.
Gã mặt sẹo nhìn vị quan lớn trẻ tuổi hơi thở suy yếu này, nhíu mày.
Nếu là người thường ăn ngon mặc đẹp, lò sưởi hương xông vào giờ khắc này, gã đã sớm hận không thể rút đao chém chết.
Nhưng nhìn người hôm qua còn êm đẹp ra lệnh, hôm nay trông như sắp qua đời, gã ngược lại không thốt ra được lời nào quá khó nghe.
Gã mặt sẹo ôm đao lạnh lùng đứng bên giường, suy nghĩ làm sao xác định đối phương có biết về ngôi nhà xinh đẹp đức hạnh hay không.
“Diện tích Ô Nhung rộng lớn, khi giao chiến quân Lương thường hay lạc đường,” Người trên giường đột nhiên mở miệng: “Nếu có một hai người dẫn đường, sẽ rất có lợi cho quân đội.”
Khi thẩm vấn Dung Hằng Toại, Dung Quyện đã thực hành phương pháp khiến người ta suy sụp tinh thần trước, sau đó dùng thuốc để moi tin tức. Y nói ngắn gọn tóm tắt về những thủ đoạn của Đốc Thúc Ti,nào là đứng quan tài, tra tấn bằng nước, vân vân.
“Ta dùng cách này đối phó với ca ca ta đấy, khụ khụ,” Dung Quyện tận tình dạy bảo: “Rất hiệu quả, ngươi, ngươi học một chút đi.”
“…”
Một người tinh thần uể oải lại nhẹ nhàng thốt ra những lời còn lạnh hơn cả tuyết vụn ngoài nhà, trong khoảnh khắc gã mặt sẹo không dám tin vào tai mình.
Sắc mặt Dung Quyện tái nhợt: “Các ngươi có không ít huynh đệ chết trong tay người Ô Nhung, nghĩ cách đánh tan tinh thần quân Ô Nhung, số còn lại thì giết hết đi.”
Thời kỳ tai nạn đặc biệt, nhà địa chủ cũng không có lương thực dư thừa.
(ý là không nuôi báo cô)
Động tác khoanh tay của gã mặt sẹo hơi cứng lại, mỗi một câu nói đều hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
Hồi lâu, gã chần chừ mở miệng: “Ta chỉ biết giết người.”
Học lệch là không tốt đâu.
“Haizz.” Dung Quyện khẽ thở dài một tiếng, dùng ánh mắt vừa thâm trầm vừa bất lực nhìn chăm chú vào gã mặt sẹo.
Gã mặt sẹo: “…”
Trước mặt tên ốm yếu bệnh tật này, vậy mà gã lại giống như một tên lính mới tò te.
“Mấy ngày tới các ngươi đi ở cùng với Cấm quân, lời của những kẻ còn lại, không nghe, khụ khụ… không hỏi, cũng đừng quan tâm, những cái khác ta đã sắp xếp xong rồi.”
“Nếu đến lúc cần thiết, đi tìm tên đạo sĩ kia.”
Nếu vừa rồi là kinh ngạc, bây giờ chính là có chút không thể tin nổi.
Gã mặt sẹo dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Dung Quyện, chợt nhận ra, người này trong lúc bệnh tật vẫn không quên an bài cho bọn họ.
Dung Quyện vừa cử động một chút, đầu ngón tay đã hơi run rẩy: “Đi gọi thủ lĩnh quân đóng quân tới đây cho ta.”
Đợi đến khi hoàn toàn hoàn hồn, gã mặt sẹo mới phát hiện mình đã bất giác thực hiện mệnh lệnh của đối phương.
Cổ họng khàn đến mức sắp không phát ra tiếng, khi thủ lĩnh quân lân cận kinh thành tới, Dung Quyện lười nói nhiều.
Trước đó y đã ghi chép những việc cần làm tiếp theo lên giấy, bao gồm việc sau khi vào thành ưu tiên dọn dẹp thi thể trên mặt đất, chôn cất thống nhất, cách ly và bố trí người bệnh. Mỗi người đều phải đăng ký thân phận, sau này phát lương thực cứu tế sẽ dùng đến.
Tên sơn phỉ đứng một bên liếc thấy nội dung bức thư, trầm mặc.
Tuy rằng người này mở miệng là hình phạt ngậm miệng là giết người, hình như ngay cả anh ruột cũng không tha.
Nhưng dường như…y là một quan tốt?
Thấy Dung Quyện mặt không còn chút máu, thủ lĩnh quân lân cận kinh thành kinh hãi: “Đại nhân viết cả di thư rồi sao?!”
Chẳng lẽ cái giá của việc trở nên xinh đẹp là cái chết ư?
Dung Quyện bây giờ buồn ngủ không chịu nổi, cuối cùng cũng chạm được vào chăn đệm, chỉ muốn mau chóng đánh một giấc.
Thủ lĩnh quân lân cận kinh thành trước khi y nhắm mắt, căng thẳng nói: “Đại nhân, vậy di vật của ngài thì làm sao?”
Chiếu lệnh Bệ hạ đặc chuẩn có thể trưng dụng một phần quân địa phương vẫn còn trong tay Cấm quân.
Dung Quyện tốn sức chống mi mắt, khàn giọng, để lại câu nói cuối cùng của ngày hôm nay: “Để cho di thể của ta an tường  một lát trước đã.”
Cút.
Dứt lời, tay buông thõng, người ngã vật ra.
Mắt thủ lĩnh quân lân cận kinh thành trợn tròn.
Mê man sốt li bì suốt hai ngày một đêm, đại phu đã tới mấy lần, ngoại trừ thỉnh thoảng như bóng ma cưỡng ép bò dậy ăn chút đồ, phần lớn thời gian Dung Quyện đều trải qua trong giấc ngủ.
Y không nhớ rõ đã ngủ bao lâu, giữa chừng có một khoảng thời gian bên ngoài dường như vô cùng huyên náo, rất lâu sau mới yên tĩnh trở lại.
Đói quá.
“Cháo hải sản, bánh ngọt của Tường Vị Trai, Pizza phải cuộn viền thêm xúc xích…”
【Tiểu Dung, ngươi là người duy nhất ta từng thấy bị bệnh mà còn báo thực đơn đấy.】
【Người khác đều là đòi uống nước.】
Bất thình lình bị hệ thống vừa khởi động làm ồn, lông mi Dung Quyện động đậy, vài cái sau cuối cùng cũng mở mắt ra. Môi trường có hơi tối tăm, ánh sáng hạn chế của ngọn nến đang kéo dài một cái bóng.
Dung Quyện hoảng hốt, yếu ớt mở miệng: “Tạ Yến Trú?”
Trước khi y mở miệng, người đàn ông dường như đã cảm nhận được mà quay đầu lại, trên áo giáp còn vương lại cái lạnh lẽo của gió tuyết, khi ánh mắt giao nhau với Dung Quyện, đôi mày đang cau chặt cuối cùng cũng giãn ra.
Bốn mắt nhìn nhau, hồi lâu, yết hầu Tạ Yến Trú cử động một cách khó khăn.
Dung Quyện nhìn ra sắc mặt hắn không tốt, khàn giọng hỏi: “Bình loạn… không thuận lợi sao?”
Tạ Yến Trú lắc đầu, chần chừ một chút, cuối cùng vẫn mở miệng nói:
“Lúc ta tới, bị Xác Uyên Tử chặn ở bên ngoài, mấy lần hắn muốn nói lại thôi, cuối cùng… hắn bảo ta chuẩn bị sẵn tâm lý.”
Dung Quyện: “…”
Tạ Yến Trú hoàn toàn không muốn nhớ lại cảm giác trong khoảnh khắc đó, chỉ cảm thấy sức lực trong cơ thể như bị rút cạn trong nháy mắt. Khi hắn nóng lòng muốn đẩy cửa bước vào, lại bị Xác Uyên Tử chặn lại, vẻ mặt nghiêm trọng liên tục nhắc nhở hắn phải bình tĩnh.
Xác Uyên Tử: “Ngươi không hiểu đâu, y cứ như là đầu thai lại vậy.”
Khi cuối cùng Tạ Yến Trú cũng lê bước chân nặng nề vào trong phòng, chẳng có thân xác bệnh tật thoi thóp nào, càng chẳng có chuyển kiếp đầu thai, chỉ có thoát thai hoán cốt.
… Trên giường, đẹp không sao tả xiết.
Mặc dù đã nhiều lần muốn mời thầy dạy học cho Dung Quyện, nhưng trong khoảnh khắc đó từ ngữ duy nhất Tạ Yến Trú có thể nghĩ tới chỉ có từ này, cả căn phòng dường như cũng trở nên chói lọi rực rỡ theo.
Sau đó hắn rất muốn làm thịt Xác Uyên Tử đã đưa ra gợi ý sai lầm.
Khi đi tới trước giường, Tạ Yến Trú chợt dừng lại, Dung Quyện khó hiểu nhìn qua, lại thấy Tạ Yến Trú dứt khoát cởi bỏ áo giáp. Mùi máu tanh quá nặng dừng lại cách đó vài bước, mấy ngày không gặp đối phương dường như thay đổi rất nhiều, nhưng lại dường như chẳng hề thay đổi.
Biết hắn đang lo ngại mùi máu, Dung Quyện nhếch khóe miệng, khẽ nói: “Nước.”
Không còn chần chừ, Tạ Yến Trú tháo cả đai bảo vệ cổ tay xuống, rảo bước đi sang bên cạnh, bưng nước tới cho y.
Thiếu niên trên giường đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy không chân thực, sự không chân thực này dẫn đến cảm giác như y có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Tạ Yến Trú cẩn thận đỡ Dung Quyện dậy, lực tay nhẹ nhàng.
Lớp áo bông lụa mỏng manh sát người không có sự lạnh lẽo cứng rắn của áo giáp, Dung Quyện bệnh hai ngày không còn chút sức lực, dựa vào cũng không bị cấn.
Y hoãn lại một chút, vốn định tự mình cầm cốc, Tạ Yến Trú đã đút tới bên môi.
Dưới nguồn sống thực sự, Dung Quyện ừng ực uống nước như con hải ly nhỏ, ho khan vài tiếng.
“Chậm thôi.” Bàn tay to rộng phía sau lưng nhẹ nhàng vỗ về cho y.
Dung Quyện ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng ẩn dưới lớp quần áo, khác với lúc ở kinh thành, Tạ Yến Trú trước mắt mang một sự sắc bén không nói nên lời.
Uống nước xong, tinh thần Dung Quyện hồi phục đôi chút, khi mở miệng lần nữa, cổ họng cũng không còn khàn đặc như trước: “Kết thúc cả rồi sao?”
“Sắp rồi.”
Mấy tòa thành quan trọng nhất của Định Châu đã đoạt lại toàn bộ, còn lại cũng chỉ là chuyện trong một hai ngày này. Tạ Yến Trú cố ý vòng ra sau mở một lỗ hổng, thân quân đang mai phục ở đó, ôm cây đợi thỏ chờ vị con trai của Định Vương kia.
Mọi chuyện đã sắp xếp ổn thỏa, không ngờ rằng, tin tức Dung Quyện ngã bệnh lại truyền đến trước một bước.
Quá nhiều chi tiết vụn vặt Tạ Yến Trú không nhắc tới, cúi đầu nhìn mi mắt tiều tụy của người trước mặt, trái tim như bị thứ gì đó bóp chặt.
Thiếu niên lang vốn nên được ăn ngon mặc đẹp, nuôi dưỡng nuông chiều trong ổ phú quý, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, không những thẩm vấn ra lộ tuyến mai phục của kẻ địch từ chỗ Dung Hằng Toại, còn phát hiện bọn chúng cấu kết với phản quân, rồi đến hiện tại, không biết dùng cách gì, lại còn lĩnh binh từ kinh thành ra đây.
Thật khó tưởng tượng, trong đó đã tốn bao nhiêu tâm huyết và trù tính.
Dạo gần đây đầu óc hơi hoạt động, hoạt động không nhiều lắm, Dung Quyện đang ở trạng thái khoảng 50% khó hiểu ngước mắt dưới ánh nhìn trầm mặc.
Dầu đèn cháy lâu, bấc đèn rụng xuống phát ra tiếng nổ lép bép khe khẽ.
Tạ Yến Trú nắm lấy bàn tay lạnh lẽo sau cơn sốt của người bên cạnh, cái nhìn này như muốn nhìn thấu vào tận linh hồn y.
Giây lát, dù có rất nhiều nghi vấn, chung quy vẫn nhịn xuống không để người đang bệnh phải trả lời, Tạ Yến Trú chỉ nhẹ nhàng chạm trán vào vầng trán trơn bóng của thiếu niên, gọi tên y: “Dung Quyện.”
Dung Quyện hơi ngẩn ra.
Nửa cánh tay ôm lấy eo, y nhìn rõ khuôn mặt đối phương dưới ánh nến, trong đáy mắt Tạ Yến Trú còn vương lại sự mệt mỏi, Dung Quyện hậu tri hậu giác phản ứng lại, ai cũng đều trải qua mấy ngày gió tuyết và ngựa xe mệt nhọc.
Y khép mắt lại: “Nằm với ta một lát đi.”
Bóng người bên mép giường khựng lại một thoáng ngắn ngủi.
Vừa định nói thêm gì đó, bóng người bên cạnh lay động, đợi khi Dung Quyện phản ứng lại, Tạ Yến Trú đã lên giường.
Tay áo rủ xuống giữa giường, ánh nến chập chờn.
Bàn tay đặt bên eo rất vững vàng, kiểu ôm ấp này, Dung Quyện cảm giác toàn thân đều được hơi thở của hắn bao bọc, bất tri bất giác tim đập như trống.
“Ta…” Thực sự mở miệng lại không biết nói gì.
Tạ Yến Trú che mắt y lại: “Ngủ trước đi.”
Phất tay vào hư không, ánh nến vụt tắt, đợi đến khi bên cạnh truyền đến tiếng hít thở đều đều, Tạ Yến Trú mở mắt ra. Hắn giơ tay lên, nhìn vào lòng bàn tay vẫn còn lưu lại cảm giác, những sợi tóc đen mềm mượt của người bên cạnh đang trượt qua kẽ ngón tay.
Hắn hơi co ngón tay lại, giống như đã bắt được chú bướm có thể sẽ bay đi mất.
••••••••
Lời tác giả:
Tiểu kịch trường:
Xác Uyên Tử, một đạo sĩ mất đi đề tài nghiên cứu, phải bắt đầu lại từ đầu, còn suýt bị một nửa kia của đề tài đánh cho một trận, nhưng cũng chẳng oan uổng gì.
·
Dã sử:
Đế, nhìn mãi vẫn thấy mới mẻ.

Bình Luận (0)
Comment