Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 6

Âm cuối của Dung Quyện kéo hơi dài, thuận tiện cho y ung dung đứng dậy.
Khi người trong điện đều cảm thấy y điên rồi, chỉ có Tạ Yến Trú là không quá ngạc nhiên, bởi vì ngay khi Dung Quyện hành động hắn đã được báo trước.
“Ta giúp Tướng quân giải vây, nếu thành công, Tướng quân nợ ta một ân tình, thế nào?”
Ai đang nói vậy? Lúc đó Tạ Yến Trú xác định âm thanh phát ra ngay gần mình, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng ai, giọng nói rất trầm và chỉ có hai người bọn họ nghe thấy.
Dung Quyện lại xoa bụng lần thứ hai, tất cả đều nằm trong sự im lặng.
Tiếng bụng.
“……”
Không biết là tin tưởng nhân phẩm của Tạ Yến Trú hay có suy tính khác, trước khi Hoàng đế hạ lệnh xử t* c*ng nhân, Tạ Yến Trú còn chưa kịp phản hồi, Dung Quyện đã đứng dậy.
Y hơi che giấu đi vẻ lười biếng thường ngày.
“Bẩm Bệ hạ, vãn sinh ngưỡng mộ uy danh Tướng quân đã lâu, cũng đã chuẩn bị lễ vật.”
Thân phận rành rành ra đó, thân là con trai của Tướng gia,  kẻ đối đầu gay gắt với Tạ Yến Trú nay lại tặng lễ trước mặt mọi người, phản ứng đầu tiên của mọi người là do Hữu tướng sắp đặt nhưng nhìn biểu cảm của Hữu tướng, có vẻ cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.
Y thành công khơi dậy sự tò mò của tất cả mọi người, bao gồm cả Hoàng đế.
Sự khó chịu khi bị ngắt lời sau khi pha trộn với mười phần tò mò, Hoàng đế cũng quyết định nghe cho xong rồi mới định tội.
Có quan viên nhân cơ hội lén nhìn về phía Tạ Yến Trú, dò hỏi xem có nên tiến hành theo kế hoạch ban đầu hay không, người sau khẽ xua tay ra hiệu khoan hãy lộ diện.
Hắn cũng muốn xem xem người này sẽ làm trò gì.
“Sức khỏe vãn sinh không tốt, trước đây đã thu thập không ít thiên tài địa bảo, trong đó có một cây Huyết Liên trị giá trăm lượng vàng.”
Các quan viên vừa bắt đầu xem kịch, nghe vậy vẻ mặt hơi kỳ quái.
Đó là thiên tài địa bảo do ngươi thu thập sao?
Rõ ràng là của Hữu tướng mà.
Chuyện Dung Quyện kéo mấy chục xe bảo bối từ phủ Tướng đi đã sớm lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm, Hữu tướng quyền cao chức trọng, người tặng lễ cho ông ta nhiều không đếm xuể.
Đương triều thịnh hành thói nhận hối lộ, Bệ hạ đều mắt nhắm mắt mở cho qua, không biết có phải thằng nhóc này bị mất trí hay không mà dám lôi ra nói trước bàn dân thiên hạ.
Ai ngờ Dung Quyện gần như thay đổi sắc mặt trong nháy mắt, ngay cả giọng điệu cũng thay đổi theo.
Chỉ thấy y bước ra một bước, vẻ mặt bi thương: “… Vốn tưởng rằng đó là chuyện đương nhiên, cho đến khi thấy có vị đại nhân rơi lệ vì quốc khố trống rỗng, vãn sinh vô cùng hối hận, ngày thường sao có thể phung phí xa hoa như vậy?”
Dung Quyện hít sâu một hơi như thể đã hạ quyết tâm rất lớn: “Cho nên, vãn sinh chuẩn bị đem những vật ngoài thân này, toàn bộ dược liệu dùng để cứu mạng đều quyên góp cho các binh sĩ bị thương trên chiến trường.”
“Một mạng người cần vạn lượng vàng để chữa trị, chi bằng đem ra cứu vạn mạng người!”
Dứt lời, y vì đại nghĩa xoay người lại, hướng về phía nhóm văn quan do Dung Thừa Lâm cầm đầu: “Các vị đại nhân, ta nói có đúng không?”
Quay lại làm cái gì? Quay đi chỗ khác đi chứ.
Các đại thần có dự cảm chẳng lành, nhưng lại không thể nói là không đúng.
Không ai tiếp lời, Dung Quyện mỉm cười làm động tác mời với một vị quan viên ở hàng đầu.
Ngươi nói đi.
Vị quan kia nặn ra một câu: “Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách*, đây quả là khí tiết cao thượng.”
(Sự thịnh suy của đất nước là trách nhiệm của mỗi người dân.)
Dung Quyện lại nhìn về phía một người khác gần đó, giơ cánh tay lên.
Ngươi nói xem.
Vị quan bị điểm danh gật đầu qua loa.
Thấy dọn đường cũng hòm hòm rồi, Dung Quyện dõng dạc đưa ra kết luận: “Nước giàu thì dân giàu theo, khi triều đình thiếu tiền, tại sao dân không thể giúp đỡ lại? Chỉ cần mỗi người đều dâng hiến một chút tình thương, quốc khố sẽ trở thành một quốc khố dồi dào sung túc.”
Dựng lên một tấm gương quyên góp, lại chụp mũ đạo đức, cuối cùng kêu gọi ủng hộ, toàn bộ quá trình liền mạch lưu loát.
Đôi lông mày nhíu chặt của Hoàng đế bắt đầu giãn ra chỉ sau vài nhịp thở.
Hồi lâu sau cơn giận của ngài tan biến như thủy triều rút, ý định trị tội Dung Quyện cũng theo đó bị quẳng sang một bên.
Giữa những sắc mặt khó coi của bá quan văn võ, Hoàng đế cười ha hả: “Tốt, tốt, tốt.”
Nói liền ba chữ tốt, đủ thấy tâm trạng ngài tốt thực sự.
“Khó cho ngươi tuổi còn trẻ mà lại có suy nghĩ như vậy.”
Hoàng đế có thể không vui sao?
Không những nguyện ý tự bỏ tiền túi quyên góp mà còn kêu gọi người khác cùng quyên góp, thân là người thụ hưởng, sao ngài có thể không vui vẻ đón nhận?
Thói tham ô hủ bại của triều đình những năm gần đây ngày càng nghiêm trọng, các thần tử ai nấy đều béo múp míp, quả thực cũng nên nhả ra một chút rồi.
Dung Quyện khiêm tốn nói: “Thực ra các vị đại nhân đều có nghĩa cử cao đẹp này, nếu không cũng sẽ không nói ra câu ‘quốc gia hưng vong thất phu hữu trách’, vãn sinh chỉ là nói hộ tiếng lòng của mọi người mà thôi.”
Bốn chữ “thất phu hữu trách” được nhấn mạnh.
Hoàng đế gật đầu tán thành: “Điều này cũng đúng.”
Vị quan nhận trách nhiệm đầu tiên suýt bị ánh mắt của các đồng liêu bắn cho thành cái sàng, đáng tiếc đã bị nâng lên quá cao rồi.
Khi ánh mắt hiền từ của Bệ hạ nhìn qua, ông ta chỉ đành kiên trì bước lên: “Bệ hạ, thần nguyện quyên góp toàn bộ bổng lộc trong ba năm qua, trong nhà thần còn một ít đồ cổ thư họa, quay về nguyện bán hết để quyên góp.”
Tiền bạc kiếm được bất chính, nhưng khổ nỗi Dung Quyện đã làm gương, lại không tiện quyên góp qua loa.
Cuối cùng chỉ có thể hàm súc biểu đạt rằng, ta cũng sẽ không quyên ít đâu, mấy thứ đồ cổ này vẫn rất có giá trị, đến lúc đó bỏ ra vài ngàn vàng cũng là chuyện bình thường, các ngươi đừng có nghĩ nhiều.
Có người mở đầu, các quan viên khác nhao nhao đứng ra hưởng ứng.
Chỉ có Tạ Yến Trú là không.
Quân lương cấp bách, theo một ý nghĩa nào đó thì hắn là người được quyên tặng.
“Thật sự quá cảm động.” Dung Quyện dùng ống tay áo rộng giả vờ lau nước mắt:”Tạ Tướng quân, ngài cảm động không?”
Nhìn các đại thần ngày thường vơ vét của cải giờ đau đớn như đứt từng khúc ruột, bên môi Tạ Yến Trú nở một nụ cười hiếm thấy, thế mà lại phối hợp: “Rất cảm động.”
Văn võ bá quan: “……”
Hai người các ngươi câm miệng hết đi.
Rõ ràng tính khí Hoàng đế cũng không phải kiểu để ai muốn n*n b*p thế nào thì n*n b*p, giải quyết xong một đại sự, ngài nhìn xuống Dung Quyện cố ý nói: “Dung ái khanh dạy con có phương pháp, ngươi tuổi còn trẻ nhưng có lòng nhân ái, trẫm muốn trọng thưởng. Có muốn thứ gì không?”
Quốc khố đã eo hẹp lắm rồi, người bình thường cũng nên nói là không đòi hỏi gì.
Ai ngờ Dung Quyện lại cứ thích đi ngược lại lẽ thường, khom người nói: ” Quả thật vãn sinh có một điều cầu xin.”
“Hiếm khi ngươi hiểu rõ đại nghĩa như vậy…” Giọng Hoàng đế khựng lại: “Ngươi nói cái gì?”
“Đúng như vãn sinh đã nói, vạn lượng vàng đổi một mạng, chi bằng một mạng cứu vạn mạng, quyên góp tiền bạc là trách nhiệm nên làm. Chỉ hy vọng Bệ hạ nể tình cha của tiểu tử chuyến này bình định phản loạn trị lũ có công, có thể ban cho vãn sinh một tấm Kim bài miễn tử.”
Trong điện im phăng phắc.
Sau phủ Tướng, Dung Quyện lại sư tử ngoạm ngay trước mặt Hoàng gia.
Kim bài miễn tử, đó là thứ chỉ có công đức lớn mới có thể ban phát.
Tất nhiên cũng có ngoại lệ, ví dụ như khi muốn xoa dịu thần tử hoặc lôi kéo người bên ngoại cũng sẽ ban cho một hai tấm, tính trung bình ra gần mười năm mới phát được một lần.
Phi tần hầu giá Đế vương, thấy biểu cảm Hoàng đế không rõ vui giận, thiếu niên lang dưới bậc thềm vẫn còn đang nói năng ngông cuồng, suýt chút nữa thì sợ đến hoa dung thất sắc.
Dung Quyện chậm rãi nói: “Nhiều ngày trước vãn sinh bị hãm hại phải vào đại ngục một lần, suýt chút nữa bị vấn tội, từ đó ăn ngủ không yên, lo lắng lại bị người ta hãm hại. Nghĩ rằng nếu có được Kim bài miễn tử, cũng dễ bề răn đe lũ tiểu nhân.”
Tóm lại, chính là không ngừng “buff” thêm các lý do, thuận tiện vơ luôn công lao của ông cha ruột về mình.
Mỗi một câu nói đều vượt xa dự đoán của mọi người, trong khi phần lớn quan viên còn đang ngẩn ngơ, một số người cực kỳ thông minh lại nghiệm ra vấn đề.
Tô Thái phó vẫn luôn coi thường Dung Quyện, theo bản năng nhìn về phía Đại Đốc thúc trước tiên, tưởng rằng do đối phương sắp đặt tất cả. Ai ngờ lại thấy trong mắt người sau ánh lên vẻ tán thưởng nhàn nhạt, rõ ràng không phải thiết kế từ trước.
Chẳng lẽ là do chính y tự nghĩ ra?
Tô Thái phó cảm thấy kinh hãi vì suy nghĩ này.
Nước đi này quả thực là cao tay, chuyện của con trai nhà họ Dung đã sớm không còn là bí mật, các trọng thần tin tức linh thông đều biết y trúng kỳ độc, không phải người sống thọ.
Nghe nói Đốc thúc ti đã điều tra rõ chân tướng, ngay cả việc trêu ghẹo dân nữ hiện giờ cũng còn nghi vấn. Y thuật Tiết Nhận vô song, chính miệng xác nhận con trai nhà họ Dung… bất lực.
Kim bài miễn tử của triều đại này chỉ giới hạn cho bản thân người đó và con cháu trực hệ, anh chị em cha mẹ bạn bè đều không được hưởng ké, con trai nhà họ Dung vừa chết, ân huệ cũng coi như bỏ.
Nhưng không phải ai cũng biết mạng y không còn dài, người ngoài chỉ cảm thấy ơn trời mênh mông, đặc biệt là những thương nhân muốn lấy lòng Hoàng thất.
Có thể tưởng tượng được, một khi tin tức này truyền ra, tất cả bọn họ sẽ tranh nhau hưởng ứng quyên tiền.
Phần thưởng này quả thực gãi đúng chỗ ngứa của Hoàng đế!
“Đáng tiếc y không còn sống được bao lâu, nếu không thông tuệ như vậy, có thể liên hôn cũng là chuyện tốt.” Lần đầu tiên Tô Thái phó cảm thấy có chút tiếc nuối khi hôn sự hai nhà bị hủy bỏ.
Rõ ràng Hoàng đế cũng nghĩ đến điểm này.
Thấy Dung Quyện còn biết điều hơn tưởng tượng, Hoàng đế thực sự vui vẻ, hoàn toàn quên mất sự khó chịu khi bị ngắt lời.
Không cần bỏ ra cái gì thực tế, còn có thể tiết kiệm được phần thưởng cho Hữu tướng trong chuyến đi lần này.
Dù sao đối phương vừa mở miệng đã là ‘hy vọng Bệ hạ nể tình cha của tiểu tử chuyến này bình định phản loạn trị lũ có công’, thưởng cho con cũng đồng nghĩa với thưởng cho cha.
Thế là ngài không những trực tiếp đồng ý yêu cầu của y, mà còn hào phóng lạ thường: “Năm nay Bách Tư tiến cống một viên Dạ Minh Châu cực phẩm, hiếm khi ngươi có lòng như vậy, trẫm sẽ ban viên châu này cho ngươi, cần ghi nhớ không được để châu sáng bị phủ bụi, thời khắc khắc phải giữ vững tấm lòng soi sáng cho người khác.”
Các thần tử bị ép quyên tiền nhao nhao đứng dậy, hô to: “Thánh thượng anh minh.”
Lúc cúi đầu thì nghiến răng nghiến lợi, trong lòng ai nấy đều đang rỉ máu. Soi sáng cho người khác thì ban cái Dạ Minh Châu giá trị liên thành làm cái quái gì?
Tặng nến ấy!
Hóa ra chỉ có bọn họ là lỗ vốn.
Vua tôi ngầm hiểu bắt đầu cùng vui, bầu không khí yến tiệc trở nên thoải mái hơn.
Dung Quyện có thể cảm nhận được ánh mắt của không ít người đang thi thoảng nhìn về phía này, bao gồm cả ánh mắt của ông cha hời cũng lướt qua mình vài lần, lúc thì vô tình lúc lại hữu ý.
Đối với việc này y nhất loạt ngó lơ, chỉ quan tâm đến món tráng miệng sau bữa ăn.
Bàn tay tham ăn đồ lạnh định vươn về phía bát kem sữa thì bị nhẹ nhàng chặn lại, ghế bên cạnh truyền đến một giọng nói lạnh lùng: “Ai sai khiến ngươi?”
Dưới ánh nhìn sắc bén của Tạ Yến Trú, mọi lời nói dối dường như đều không thể che giấu.
“Không ai sai khiến cả.”
Các quan viên đã bắt đầu nâng ly chúc tụng nhau, mùi rượu nồng nặc bay đến chỗ Dung Quyện. Chứng kiến bầu không khí quan trường lả lơi trụy lạc, y ung dung nói: “Biên quan không yên thì xã tắc bất ổn, ta còn muốn sống yên ổn thêm mấy năm nữa.”
Từ trước Dung Quyện đã muốn xác nhận xem nguy cơ ngoại xâm đã đến mức độ nào rồi.
Không ngờ lại có đại thần nảy sinh ý nghĩ cắt đất, còn dám đường hoàng khóc lóc kể lể ngay trước mặt vua, mà Hoàng đế cũng không hề trực tiếp khiển trách.
Y buộc phải tính đến khả năng xấu nhất: triều đại thay đổi không phải do soán ngôi, mà là bị ngoại tộc xâm lược lật đổ.
Trong thời đại vẫn còn coi trọng sự phân chia tộc người, một khi ngoại tộc tràn vào, kết cục của tầng lớp quý tộc còn bi thảm hơn cái chết.
Tất nhiên y phải ủng hộ Tạ Yến Trú được xem như một nửa bức tường thành bảo vệ đất nước.
Với tư cách là người được hưởng lợi, Dung Quyện chống cằm cười nói: “Ta thật lòng mong Tướng quân và các chiến sĩ sống lâu trăm tuổi.”
Rõ ràng khóe miệng vẫn còn dính bột đậu, tư thế ngồi cũng chẳng ra thể thống gì như mọi khi nhưng nụ cười lại rạng rỡ lạ thường.
Hai người chạm mắt nhau trong vài giây ngắn ngủi, Tạ Yến Trú nghiêng mặt, dời tầm mắt đi chỗ khác.
Lần lượt thưởng thức xong mấy màn ca múa, bữa tiệc cung đình long trọng cuối cùng cũng kết thúc. Vầng trăng sáng treo cao, cung nhân đi trước xách đèn dẫn đường.
Gần đến cổng cung, các cung nhân quay trở lại, khi đi ngang qua Dung Quyện tiểu thái giám ở cuối hàng cúi đầu nói: “Ơn cứu mạng của đại nhân, nô tài vĩnh viễn không quên.”
Nếu không nhờ ngài ấy kịp thời ngắt lời Hoàng đế, bản thân mình giờ này đã thành một oan hồn.
Tiểu thái giám còn nói thêm những lời thề thốt báo đáp gì đó, Dung Quyện cũng chẳng để tâm. Lúc này đầu óc y đang lâng lâng, cả người như bước trên bông.
Lúc nãy có uống vài chén, Hệ thống vốn là một con sâu rượu, cũng hùa theo say khướt trong não bộ, phấn khích hét lên: 【Tiểu Dung, quả nhiên đi theo ngươi là được nằm mát ăn bát vàng.】
【Tuy Tiểu Dung ngươi không làm việc đàng hoàng, đi đâu cũng lăn ra ngủ, nhưng lần nào cũng phải có được lợi!】
Dùng mấy thứ đồ khuân từ phủ Tướng đổi lấy hảo cảm của Tạ Yến Trú và Kim bài miễn tử, cộng thêm một viên Dạ Minh Châu, quả là quá hời!
Dù sao số dược liệu kia Dung Quyện cũng không dùng đến, hôm đó chỉ lấy cớ làm thuốc dẫn để mang đi, bán thì không thể bán.
Nơi bọn họ ở lại ẩm thấp, một khi bảo quản không tốt, những thiên tài địa bảo này rất dễ hỏng hết.
Hơn nữa y chỉ nói mình muốn quyên thuốc, còn vàng bạc châu báu thì không nhắc đến nửa chữ, chỉ hô hào người khác quyên thôi.
Bước chân Dung Quyện loạng choạng, bảo Hệ thống đừng ồn ào.
Bây giờ sức lực của y bị hạn chế bởi cơ thể này, chỉ chút rượu thôi cũng đủ làm đầu óc quay cuồng, hiện tại chỉ muốn nhanh chóng về tắm rửa rồi đi ngủ.
Khổ nỗi trong tầm mắt lờ mờ, y thấy từ xa Dung Thừa Lâm đang được vài quan viên vây quanh đi về phía mình.
“Phiền.” Dung Quyện mất kiên nhẫn cắn nhẹ môi dưới.
Tam cương ngũ thường, không thể chửi thẳng mặt, gặp nhau lại phải nói chuyện dây dưa.
Ở phía Bắc gần đó, dưới cổng cung son đỏ, Tạ Yến Trú đang định lên xe ngựa nhìn thấy bộ dạng Dung Quyện cố sức mở mắt lầm bầm oán trách, động tác vén rèm khựng lại.
Mọi chuyện trong cung yến hôm nay, chung quy đều có lợi cho quân đội.
Gần như ngay khoảnh khắc Hữu tướng sắp đến gần, một bàn tay to lớn đã vươn ra trước. Lòng bàn tay có vết chai mỏng dùng lực rất ổn định, cân nặng của Dung Quyện nhẹ hơn so với người cùng tuổi, trong nháy mắt bị nắm lấy cánh tay y dễ dàng bị kéo lên xe.
“Ngươi…” Suýt chút nữa ngã vào lòng người lạ, đôi mắt hoa đào của Dung Quyện mở to tròn xoe.
Rèm xe buông xuống, phu xe vốn xuất thân từ quân đội, nhận được ám chỉ của Tạ Yến Trú nhanh chóng giật dây cương, xe ngựa lao vút vào màn đêm vô tận.
Phía sau, Dung Thừa Lâm chậm một bước, nhìn chiếc xe ngựa dần đi xa, phất tay áo cười lạnh.
Đám quan viên không tiện bàn luận nhiều về việc nhà ông ta, lúng túng đứng hầu một bên.
Trong xe, Dung Quyện ôm viên Dạ Minh Châu được ban thưởng, sự kinh ngạc ban đầu tan biến rất nhanh.
Vừa nãy bị kéo mạnh một cái, đầu y càng thêm choáng váng: “Xe của ngươi mát thật đấy, không giống cái xe khoác da chồn của ta… một chút, một chút gió cũng không lọt.”
Nói xong, đầu nghiêng sang một bên, ngủ thật.
Tạ Yến Trú không nói gì.
Thế mà cũng vô tư ngủ được, không sợ bị ném xuống xe sao.
Trên con phố dài ngoài tiếng mõ cầm canh thi thoảng vọng lại, chỉ còn tiếng bánh xe lăn đều đều trên nền đá xanh.
Ánh sáng tự nhiên của Dạ Minh Châu phản chiếu lên khuôn mặt, dung nhan say rượu của Dung Quyện dường như lại trở về vẻ đẹp dưới ánh đèn cung đình lúc nãy.
Ánh mắt Tạ Yến Trú hơi liếc sang, trong đầu hiện lên lời trần tình của người này trước đó.
Ta thật lòng mong Tướng quân và các chiến sĩ sống lâu trăm tuổi.
Tầm quan trọng của quân đội ai cũng hiểu, nhưng đứng trước lợi ích, từ xưa đến nay kẻ phản quốc chưa bao giờ thiếu.
Kẻ ác đồ trong miệng mọi người trước mặt hắn đây, đầu tiên là lén lút đưa thuốc bổ cho hắn, sau đó lại quyên tặng dược liệu có thể kéo dài tính mạng.
Tạ Yến Trú cố gắng tìm kiếm khả năng ẩn chứa âm mưu khác trong đó, nhưng không thu hoạch được gì.
Trong buổi cung yến hôm nay, đối phương gần như đắc tội với hơn nửa triều đình, dù Dung Thừa Lâm có bị bệnh não cũng sẽ không đủ can đảm để lấy cái giá đắt như vậy ra làm mưu đồ.
Trước cổng phủ, Dung Quyện bị lay dậy.
Cơ thể y lắc lư như đóa hoa trắng nhỏ trong gió, say khướt nói: “Tướng quân, chuyển hết mấy rương bảo bối của ta sang chỗ ngài đi.”
“Không cần.” Tạ Yến Trú lạnh nhạt đáp.
Dung Quyện buồn ngủ díu cả mắt: “Thế sao được?”
Y đã chính miệng nói muốn quyên thuốc cho binh sĩ, quay đầu mà quên thì chính là tội khi quân.
Vươn vuốt đập mạnh lên bờ vai rộng, Dung Quyện tháo đai lưng, hào phóng dốc túi: “Đừng ngại, cứ chuyển đi.”
Tạ Yến Trú rũ mắt nhìn tên say rượu quần áo xộc xệch, ăn nói lung tung: “Phòng của ngươi cũng là phòng của ta.”
Hệ thống: 【Đù má, lưu manh!】
Dung Quyện chỉ chớp mắt một cái rồi giải oan cho Tạ Yến Trú ngay, bởi vì y chợt nhớ ra mình đang ở nhờ trong phủ của người ta.
“Ha ha ha… Trí nhớ Tướng quân tốt thật, ta quên béng mất.”
Đúng là quá lợi hại!
“……”
Lời tác giả:
Part 1:
Dung Quyện: Mệt quá đi.
Hệ thống: Ngươi đã làm gì đâu mà kêu mệt?
Dung Quyện: Vận động cơ mồm.
Part 2:
Dung Quyện: Hóa ra đây là nhà ngươi à, ta ở hai ngày quên luôn rồi, làm khó cho ngươi còn nhớ.
Y giơ ngón cái: Không hổ là người cầm quân đánh trận, trí nhớ siêu phàm.
Tạ Yến Trú: … Ngươi đang khen cái gì vậy?
Part 3:
Tạ Yến Trú: Tên công tử bột chỉ được cái mẽ ngoài này, tại sao lại tốt với ta như vậy?
Dung Quyện: … Ngươi lại đang cảm động cái gì vậy?
……

Bình Luận (0)
Comment