Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 57

Tại hội quán, một viên quan lại bị chặn ở bên ngoài.
Ra vào cung đình còn chưa từng bị ngăn cản, hôm nay lại bị chặn ở cửa, viên quan nọ nghiêm giọng nói: “Làm càn! Bản quan có việc muốn vào trong.”
Hộ vệ trực ban cúi đầu xin lỗi, nhưng không nhượng bộ nửa bước: “Phụng lệnh Dung đại nhân, hội quán từng xảy ra vụ án cố ý gây thương tích có tính chất ác liệt, lần này bất kỳ ai cũng không được tự tiện đi vào.”
Viên quan Bộ Công sầm mặt: “Nói hươu nói vượn, bản quan là quan triều đình, sao có thể đả thương người?”
Hộ vệ trực ban đưa ra bằng chứng: “Kẻ đả thương người lần trước chính là quan triều đình đấy.”
Trong chuyện này, nghe lời Dung đại nhân là đúng nhất.
Ngài ấy có kinh nghiệm nhất mà.
“…”
Tiếng tranh cãi bên ngoài truyền vào bên trong hội quán, một thành viên trong sứ đoàn nhìn về phía trưởng đoàn.
“Hình như có động tĩnh gì đó.”
Trưởng đoàn đang lật xem sách do triều Lương xuất bản, nghe vậy thì không để tâm lắm: “Chắc là người bạn hợp tác bị đình chỉ chức vụ của chúng ta sai người đến truyền lời thôi.”
Nếu lúc này bọn họ rút quân khỏi Định Châu, đối phương coi như sôi hỏng bỏng không.
Sứ giả đứng ở cửa nhìn thoáng qua, thấy trưởng đoàn không có ý muốn gặp, bèn quay đầu lại nói: “Vị Thừa tướng kia từng hứa hẹn, một khi thành công sẽ cắt nhường bảy tòa thành trì cho chúng ta.”
Trải qua nội loạn, lại chịu cảnh thù trong giặc ngoài, để bảo toàn vị trí, bọn họ cũng không dám không đưa.
Cứ như vậy là có thể gặm nhấm Đại Lương từng chút một.
Ánh mắt trưởng đoàn lộ vẻ châm chọc.
“Hoàng đế đã chết của Đại Lương cũng từng giao thành Đồng Uyên cho chúng ta, kết quả vẫn bị Tạ Yến Trú thu hồi lại đó thôi.”
Nước Nguyệt đã phái nhiều quân mã đến Định Châu phối hợp như vậy, nhưng đến giờ vẫn chưa nghe thấy tin tử trận của Tạ Yến Trú, đủ thấy đám phản quân ở Định Châu vô dụng đến mức nào.
Vị trưởng đoàn này ngược lại đã đổ oan cho phản quân.
Sứ đoàn không hề hay biết, dựa vào tài phú của chùa Văn Tước, ngôi nhà đẹp đẽ do Dung Quyện thành lập đã nhanh chóng thu nạp hàng vạn sơn phỉ, cùng một số cái gọi là hiệp khách giang hồ du ngoạn trong thời gian ngắn.
Sau đó lại do Tạ Yến Trú điều phối một phần nhân lực trong số này, san bằng chênh lệch nhân số cực lớn giữa địch và ta.
Vị sứ giả vốn còn do dự, nghe xong lập tức cảm thấy rất có lý.
Thật ra dù không có lợi ích, bọn họ cũng muốn trừ khử Tạ Yến Trú, năm xưa không biết bao nhiêu trai tráng trong bộ tộc đã ngã xuống dưới đao của ác quỷ này.
“Người Lương xảo trá, lỡ như bội ước…”
Sứ giả nói đến đây thì dừng lại, trong thâm tâm đã cảm thấy chuyện đó là không thể.
Hoàng đế Đại Lương tại vị hơn hai mươi năm, chiến tích duy nhất là kéo chết vị tướng quân tiền nhiệm.
Đừng nói là gã, giờ phút này lại chẳng có ai đưa ra ý kiến phản bác.
Trưởng đoàn đặt sách xuống, cẩn thận nói: “Việc này không được phép có bất kỳ sai sót nào, rốt cuộc vẫn phải giữ lại một con bài tẩy.”
·
Ngày thứ hai Dung Quyện tu thân dưỡng tính, Khổng đại nhân lại tới.
Dung Quyện: “Ngài cũng trốn việc à.”
Mí mắt Khổng đại nhân giật một cái: “Ta là vì muốn tốt cho ngươi.”
Diễn kịch phải diễn cho trót, xét đến lập trường, ông buộc phải thực hiện hành động đến tận nhà trách mắng Dung Quyện.
Dưới ánh mắt nhỏ mang hàm ý lười biếng không phải là cái tội của Dung Quyện, Khổng đại nhân từ từ ngồi xuống, không tranh luận với y.
Sau khi trao đổi đơn giản vài câu về động thái triều đình gần đây, vẻ mặt Khổng đại nhân bỗng trở nên nghiêm túc.
“Phía Ô Nhung đã có ý định dao động.” Ông nói vào chuyện chính: “Nghe người ở hội quán nói, bọn họ dường như định giao trước ba ngàn chiến mã, năm phần vàng lụa. Số còn lại vẫn đang ở biên giới, đợi Bệ hạ có động thái gì đó mới chịu thanh toán nốt.”
Dung Quyện ngồi dậy nhíu mày: “Vậy chẳng phải chúng ta bị lỗ một khoản lớn sao?”
Khổng đại nhân: “…”
Cái dáng vẻ đau lòng chân thật đó, có lúc suýt khiến Khổng đại nhân quên mất bản chất của cuộc giao dịch này là tay không chiếm lợi.
“Thôi bỏ đi, người Ô Nhung xảo trá.” Dung Quyện cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, lỗ thì lỗ một chút vậy.
Y lại nằm xuống, đôi mắt hoa đào lấp lánh vẻ oán trách.
Khổng đại nhân không biết nên nói gì, nếu mình cũng có tâm tình này, chắc cũng không cần dăm bữa nửa tháng lại phải ra đầu đường bắt mạch khám bệnh.
Ông uống trà mà tâm trạng có chút bất an.
Thực ra hôm nay đến còn một việc nữa, cách đây không lâu ông phát hiện một phần thánh chỉ của Tiên đế được bảo quản trong kho đã bị động vào.
Nơi đó cần phải tập hợp đủ ba chiếc chìa khóa mới có thể vào được. Sau khi Trương Giả chết trong vụ án gian lận thi cử, hai chiếc chìa khóa trong đó đều nằm trong tay ông. Mấy ngày trước Dung Hằng Tung mượn đi, nói là ý của Đốc Thúc.
Trong kho không có vật phẩm gì quan trọng, đa phần là ghi chép về các nghi thức quan trọng từng tổ chức trong quá khứ, nên Khổng đại nhân cũng cho mượn.
Mãi đến hai ngày nay ông mới chú ý tới, thánh chỉ bên trong đã bị động chạm.
Nghĩ đến đây, Khổng đại nhân thở dài nặng nề, rõ ràng Dung Hằng Tung có thể tìm cơ hội trộm chìa khóa rồi trả lại, cứ nhất định phải hỏi mượn trực tiếp, hại ông tăng thêm một phần phiền não.
“Ngươi…”
Câu hỏi bị cắt ngang trước một bước.
“Liên quan đến chuyện thề trước Lạc Thủy, ngài biết điều kỳ quái nhất là gì không?”
Khổng đại nhân vô thức tiếp lời: “Là gì?”
“Lễ bộ cũng được, người cha đang sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng của ta cũng được, hay sứ đoàn Ô Nhung cũng thế…” Dung Quyện cười như không cười nói: “Tất cả đều mặc định Bệ hạ sẽ đồng ý giao dịch.”
Rõ ràng hôm đó lúc triều kiến, Hoàng đế nói là ‘việc này để sau hãy bàn’.
Đây chính là cái uy tín vững chắc của Lương Quảng Đế đấy.
Khổng đại nhân sững sờ, quả thật, dù là quan viên khác phe phái đều có thể dự đoán được lựa chọn mà Bệ hạ sẽ đưa ra trong chuyện này.
Dưới hiện thực đầy châm biếm, mày Khổng đại nhân nhíu chặt, trong khoảnh khắc sự bất mãn với Hoàng đế thậm chí còn vượt qua cả mấy năm qua cộng lại.
Những lời định nói ra, lại nguyên vẹn nuốt trở vào.
Sau khi hai bên trò chuyện vài câu, Khổng đại nhân đứng dậy cáo từ.
Một ngày sau, sứ đoàn Ô Nhung vào cung. Không lâu sau, Hoàng đế triệu tập các trọng thần của Lễ bộ, Thái Thường Tự, chốt lại chuyện thề ước Lạc Thủy.
Hoàng đế hạ lệnh cho hai bộ phận soạn thảo nội dung lời thề, đặc biệt nhấn mạnh không được làm tổn hại đến thể diện Thiên gia.
Mục đích rất rõ ràng, quyết không được để lộ ra việc ông ta vì áp lực từ Ô Nhung mà trừng phạt công thần.
Dung Quyện vì “bị đánh”, không cần tham gia vào toàn bộ quá trình.
Hoàng đế còn đặc biệt ân chuẩn cho y đến biệt viện suối nước nóng ngoài cung để an dưỡng.
Bản chất là ám chỉ Dung Quyện tạm thời gác lại mâu thuẫn với Triệu Tĩnh Uyên, ít nhất đừng lén lút xúi giục triều thần tranh luận không ngớt về vụ đánh người trên buổi chầu sớm, làm phiền đến mình.
Biệt viện suối nước nóng.
Có kỳ nghỉ mà không nghỉ thì chỉ có ngốc, nơi này phong cảnh mùa đông rất đẹp, là nơi tuyệt vời để quây quần bên lò sưởi nấu trà.
Dung Quyện đội mũ rộng vành, mặc áo khoác dài tay rộng, cái thân thể chẳng được mấy lạng thịt được bọc kín mít.
Đúng như lời Khổng đại nhân nói, diễn kịch phải diễn cho trót, người ngoài nhìn vào chỉ thấy y đang che giấu vết thương.
Những quả quất vàng ngọt lịm nướng trên lưới đồng nứt vỏ, hương quả thơm lừng, Dung Quyện ung dung nhàn nhã pha trà.
【Tiểu Dung, ngươi sống thế này có phải hơi quá nhàn nhã rồi không.】
Dung Quyện khẽ thở dài: “Đều là do ta vất vả làm việc đổi lấy đấy.”
【??】
Sự yên tĩnh hiếm hoi bị phá vỡ sau một nén nhang, giữa đất trời xuất hiện thêm hai bóng hình màu tuyết khác biệt.
Tống Minh Tri và Tống Thị Tri đã đến, hai anh em mặc cùng một bộ bào trắng y hệt nhau.
Đã một thời gian Dung Quyện không gặp Tống Thị Tri, so với lần gặp trước, đối phương có vẻ đen đi một chút.
Sau khi ngôi nhà đẹp đẽ được thành lập, Tống Thị Tri trực tiếp đi đến các địa phương, lợi dụng sổ sách để khống chế một số quan châu huyện, tiện thể tiến hành huấn luyện chuyên nghiệp cho đám sơn phỉ.
Trở về vào thời điểm mấu chốt này, chứng tỏ tình hình bên Định Châu đã nằm trong trạng thái có thể kiểm soát.
Vẻ mặt Dung Quyện hơi giãn ra.
Tin rằng phía Tạ Yến Trú bên kia cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Tống Thị Tri cũng không làm y thất vọng, mang đến tin tốt: “Đại nhân, gần đây không biết vì sao, số lượng phản quân hoạt động đột nhiên giảm mạnh, Tạ tướng quân bảo ta về trước.”
Tạ Yến Trú còn bí mật cho một ngàn tinh binh chia thành từng đợt lén lút trở về kinh thành, hiện đang ẩn nấp ở ngoại ô. Đợi đến khi kinh thành nổ ra nội loạn, có thể lo liệu cả trong lẫn ngoài, kiểm soát các trạm dịch dọc đường, đồng thời bảo vệ an nguy cho Dung Quyện.
Tuy nhiên về điểm này, Tống Thị Tri tạm thời không nói, biết chuyện chia quân chỉ làm tăng thêm lo lắng vô ích.
Dung Quyện gật đầu, bộ lạc bị đánh úp, Ô Nhung còn sốt ruột xử lý Tạ Yến Trú hơn bất kỳ ai.
Hẳn là lúc này bọn họ đang mơ giấc mộng đẹp về việc Tạ Yến Trú hồi triều rồi bị xử tội.
Sau một tiếng cười khẩy, bàn tay trông có vẻ yếu ớt không xương của Dung Quyện móc từ trong ngực ra một cuộn thánh chỉ màu vàng sáng.
Khoảnh khắc y mở ra, đồng tử hai anh em đồng thời co rút.
Tống Minh Tri đã sớm biết chuyện làm giả thánh chỉ, nhưng không ngờ có thể làm giả nhanh như vậy, chuẩn chỉnh như vậy.
Dung Quyện đưa qua: “Kiểm tra xem, có sai lỗi chính tả không.”
Tống Minh Tri: “…”
Hóa ra gọi hắn đến là để làm việc này sao?
“Định dạng, ngắt câu các thứ, đều kiểm tra lại một lượt.”
Dung Quyện dặn dò xong, ánh mắt lại rơi vào người Tống Thị Tri: “Đứng đó làm gì?”
Có chỗ mà không ngồi, tư tưởng có vấn đề.
Tống Thị Tri vì luyện võ từng đứng tấn liên tục mấy canh giờ, hắn thích đứng hơn.
Dung Quyện cũng không ép buộc, tranh thủ lúc Tống Minh Tri kiểm tra thánh chỉ, y nghiêm túc tham khảo ý kiến: “Biển hiệu cao mười mét, một lên một xuống nhanh nhất là bao lâu?”
“Tùy vào công phu, cao thủ thì khoảng bảy nhịp thở.”
“Bảy nhịp thở sao?” Dung Quyện nhìn chằm chằm lá trà xanh biếc, đăm chiêu suy nghĩ.
Một lần hít thở trọn vẹn của người trưởng thành khoảng ba đến năm giây, nghĩa là khoảng nửa phút.
Xác Uyên Tử có thể giao đấu dưới tay Tạ Yến Trú, thân thủ sẽ không tệ, Triệu Tĩnh Uyên thì càng không cần phải nói.
Hệ thống: 【Họ là lựa chọn duy nhất không không thể thay thế để giấu thánh chỉ, đúng không?】
Dung Quyện vừa định bưng chén trà lên, chưa kịp uống suýt chút nữa đã sặc.
Không không thể thay thế là cái gì?
【Phủ định hai lần biểu thị sự khẳng định.】
(Kiểu không +không=có)
“…”
Lười đôi co với kẻ mù chữ, Dung Quyện vừa uống trà vừa cân nhắc xem nên để ai đi giấu, trong đầu phác họa sơ đồ quy trình giấu thánh chỉ.
“Đại nhân.”
Một giọng nói trời sinh mang vẻ thân thiện cắt ngang dòng suy nghĩ của y.
Ngẩng đầu lên, phát hiện không phải huynh đệ họ Tống gọi mình, mà là Cố Vấn  được phái đi theo dõi nghi thức lập thề đã trở lại.
Lạc Thủy cách kinh thành rất xa, đường đường là Thiên tử, tất nhiên không thể chạy đến tận nơi để thề.
Nghi thức này cuối cùng được chọn tổ chức tại ngọn núi Hoàng gia thường dùng để tế lễ, hai bên uống máu ăn thề dưới bức tranh vẽ Lạc Thủy.
Dung Quyện: “Nghi thức diễn ra thuận lợi không?”
Một chén trà cũng sắp uống cạn, câu hỏi mãi vẫn không nhận được hồi đáp.
Dung Quyện thắc mắc nhìn sang, lại thấy Cố Vấn như bị sét đánh giữa ngày đông, cứng đờ đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bên cạnh y đầy vẻ không thể tin nổi.
Một người thường ngày rất chú trọng tác phong, nay quản lý biểu cảm có chút mất kiểm soát, miệng há hốc không khép lại được:
“Sư… Sư huynh?”
Tại sao lại có hai sư huynh giống hệt nhau hầu cận bên cạnh đại nhân?
Tống Thị Tri chợt nhớ ra hôm nay không dịch dung, thường ngày sáu người bọn họ đều từng tiếp xúc với Cố Vấn, nên đều coi đối phương là sư đệ.
Thế là Tống Thị Tri và Tống Minh Tri đồng thời gật đầu một cái: “Sư đệ.”
Không phải từ láy , không phải tiếng vang vọng, mà xác thực là hai người đang nói chuyện!
Sắc mặt Cố Vấn lúc này đã không thể dùng ngôn ngữ bình thường để hình dung.
Sau cơn kinh ngạc tột độ, một từ hiện lên trong đầu: Song sinh.
Vị sư huynh tài hoa hơn người của mình, có thể có song sinh!
Trong đầu Cố Vấn lập tức lướt qua từng chi tiết trong quá trình tiếp xúc trước đây. Lúc đó còn không cảm thấy gì, nhưng bây giờ nghĩ lại quả thực có vài tình huống không bình thường.
Ví dụ như sư phụ sẽ lấy lý do dạy dỗ theo năng khiếu để tách ra dạy riêng, mỗi lần dạy cho một người thì nghiêm cấm người kia nghe lén. Trong tình huống bình thường, đồng môn với nhau sao cần phải phân chia rõ ràng như vậy?
Còn nữa, có đôi khi những lời hắn nói với sư huynh, ngày hôm sau đối phương sẽ quên mất.
Sư huynh thích phong cách xa hoa, đối với bất cứ thứ gì cũng lựa chọn kỹ càng, nghe nói vì lười chọn lại, mỗi lần cùng một bộ y phục, cùng một món đồ dùng sẽ mua nhiều cái.
Một khi suy nghĩ sâu xa hơn, ngày càng nhiều chuyện bất thường nổi lên mặt nước.
Bản thân tự xưng thông minh cẩn trọng, vậy mà từ đầu đến cuối không hề phát giác ra chuyện hai sư huynh!
Hồi lâu sau, Cố Vấn mới miễn cưỡng tìm lại được giọng nói của mình: “Đại nhân biết từ khi nào?”
Dung Quyện: “Lúc gặp mặt lần đầu tiên.”
“…”
Dung Quyện vẫn chiếu cố đến trái tim thủy tinh của Cố Vấn lúc này, không nói cho hắn biết, sư huynh như thế này, thực ra hắn còn có hai đôi nữa.
Tống Minh Tri đại khái cũng biết chuyện này đả kích Cố Vấn thế nào.
Bất cứ ai bị lừa gạt lâu như vậy, đều sẽ không cảm thấy thoải mái.
Hắn thở dài, giải thích ngọn nguồn: “Tống thị quận Dương coi huynh đệ có tướng mạo giống nhau là điềm chẳng lành, cha mẹ vì bảo toàn chúng ta, mới nghĩ ra cách dùng chung một thân phận.”
Tống Minh Tri nhìn về phía đối diện: “Sư đệ, không phải chúng ta cố ý giấu đệ. Hành tẩu bên ngoài, ai cũng có bí mật riêng, rất nhiều lúc đã quen với việc giữ kín.”
Trong không khí chỉ còn lại tiếng pha trà.
Cố Vấn đang đập đi xây lại thế giới quan trong quá khứ, cưỡng ép vuốt lại những ký ức hỗn loạn phức tạp trong đầu.
Đợi đến khi sự kinh ngạc và cảm giác thất bại ban nãy rốt cuộc cũng tan đi đôi chút, hắn day day mi tâm, mọi suy nghĩ cuối cùng hóa thành bốn chữ: “Hóa ra là vậy.”
Đúng như đối phương nói mỗi người đều có bí mật, đổi lại là hắn cũng sẽ không nói toạc ra hết.
Thậm chí giấu được bao lâu thì giấu, tốt nhất là mang xuống mồ.
Trong quá trình đó nếu bị người không thân không thích phát giác, cho dù người phát hiện là Hữu tướng, hắn giết người diệt khẩu cũng là có khả năng.
Cố Vấn hít một hơi, bình ổn tâm trạng, nhìn về phía người có màu da sẫm hơn một chút kia: “Vị sư huynh này xưng hô thế nào?”
“Tống Thị Tri.”
Cố Vấn gật đầu, theo bản năng nói: “Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri dã, tên hay.”
(Biết thì nói là biết, Không biết nói là không biết, ấy là biết vậy/trí tuệ vậy)
Sắc mặt đám người Dung Quyện đều có chút quái dị.
Lần này Cố Vấn nhạy bén bắt được, tự nhiên có loại dự cảm không lành.
Đúng lúc này, tại cửa vòm cách đó không xa phía sau, mấy cái bánh xe lớn đang lăn qua mặt đất, cày ra hai vệt sâu trên tuyết đọng.
“Đại nhân.”
Người thanh niên được hộ vệ trực tiếp cho đi vào, vừa đẩy xe lăn vừa đi vừa nói: “Xe lăn ngài cần làm xong rồi.”
Cố Vấn vừa xoay người, đối diện ngay với một khuôn mặt vô cùng quen thuộc!
Hắn không dám tin lại quay đầu lại, không nhìn lầm, bên trái là một khuôn mặt này, bên phải là khuôn mặt này.
Người phía sau vẫn mang khuôn mặt của sư huynh!
Cố Vấn: “Cái này…”
Dung Quyện khẽ nói: “Đây là chữ ‘Dã’ trong miệng ngươi đấy.”
Chữ Dã trong “Thị Tri Dã”.
Yên tĩnh.
Yên tĩnh như chết.
Ngay cả quả quất vàng đã nướng chín cũng không phát ra tiếng xèo xèo nữa, bởi vì nó bị nướng chết rồi.
Thứ đã chết thì sẽ không biết nói chuyện, người sống vẫn phải nói. Với tư cách là người thuê chung một nhóm, Dung Quyện đành phải đứng ra hòa giải.
Y giới thiệu cho đôi bên: “Vị này là Tống Dã Tri.”
Tống Dã Tri là người nhỏ tuổi nhất trong sáu anh em nhà họ Tống, thường ngày không thích nói chuyện, cảm giác tồn tại rất thấp, ngược lại khiến trên người hắn ngưng tụ sự chững chạc chỉ đứng sau Tống Minh Tri.
Tống Dã Tri đối mặt với việc lộ thân phận rất thản nhiên, đi trước một bước thân thiện gật đầu với Cố Vấn: “Sư đệ.”
Cố Vấn: “…”
Hắn rốt cuộc có mấy sư huynh?!
Dung Quyện dừng lại đúng lúc, ba người phía sau có muốn nói toạc ra hết hay không, là do sáu anh em Tống gia tự mình quyết định.
Tống Thị Tri đã trở lại, đồng nghĩa với việc hôm nay y còn có việc chính phải làm.
Trong lúc Cố Vấn đang tái thiết lại nhân sinh quan, Dung Quyện nhìn về phía Tống Thị Tri: “Định Châu là đại bản doanh của phản quân, chiến trường chính hẳn là vẫn ở nơi đó.”
Tống Thị Tri gật đầu.
Dung Quyện không biết đang suy tư điều gì, chợt hỏi: “Trong mùa đông khắc nghiệt, cuộc sống bách tính sẽ đặc biệt khó khăn hơn, năm nay có bão tuyết hay hạn hán mùa đông gì không?”
Tống Thị Tri thành thật trả lời: “Sông ngòi đóng băng, lượng lớn giếng nước bị nứt nẻ đóng băng, dân chúng không đủ ăn rất nhiều, lương thực và nước uống hiện đang rất thiếu thốn.”
Vận chuyển lương thực một nửa dựa vào đường thủy, mùa đông năm nay đến sớm, nhiệt độ cũng thấp hơn mọi năm.
“Cũng may một số phương thuốc luyện đan của đại nhân đã lưu truyền đến địa phương, trong tay chúng ta lại nắm giữ không ít điểm yếu của quan lại địa phương, dưới sự phối hợp, có thể phát một số lương thực và thuốc men đúng thời điểm.”
Nói chi tiết xong những điều này, Tống Thị Tri cảm thấy có chút kỳ lạ.
Theo tác phong thường ngày của đại nhân, thông thường chỉ phụ trách bỏ vốn và đưa ra khung sườn đại khái, rất ít khi chủ động hỏi đến chi tiết.
Chẳng lẽ còn chỗ nào mình chưa cân nhắc đến?
Dung Quyện lại hỏi thăm tình hình mấy tòa thành lân cận lấy Định Châu làm trung tâm.
Vốn tưởng là quan tâm chiến sự, nhưng mỗi lần Tống Thị Tri nhắc đến đều bị ngắt lời, chỉ bảo hắn nói về các yếu tố môi trường…
Sau khi nghe đại khái, trong lòng Dung Quyện dần dần nắm chắc.
“Tới một người giúp bôi son trát phấn, làm cho ta trông tím bầm dập một chút.”
Bàn về trang điểm hóa trang, không ai giỏi hơn anh em Tống gia, bọn họ chính là loại người xã hội cần: Mới tốt nghiệp nhưng đã có mười mấy năm kinh nghiệm trang điểm!
Tống Dã Tri bước lên thử trang điểm cho y.
Trong quá trình trang điểm, Dung Quyện thuận tay cầm lấy quả quất vàng nhỏ.
Y ăn đồ ăn giống như con lười vậy, rất chậm, rất chậm, chậm đến mức toát ra một sự ưu nhã ung dung.
Đợi đến khi ăn xong xuôi, Dung Quyện cầm khăn tay nhẹ nhàng lau sạch nước quả trên đầu ngón tay, để lại quả cuối cùng cho Cố Vấn.
“Ăn một quả đi, hạ hỏa.”
Cố Vấn: “??”
Mắt thấy Dung Quyện thắt lại áo choàng, Cố Vấn miễn cưỡng hoàn hồn, vội hỏi: “Đại nhân muốn đi đâu?”
“Vào cung một chuyến.”
Lúc này chắc cẩu Hoàng đế cũng thề xong về cung rồi.
Còn về việc cụ thể vào cung làm gì, Dung Quyện không nói, tâm tư của y xưa nay rất khó đoán biết.
Thiếu niên lang ban nãy còn cà lơ phất phơ, chỉnh lại vạt áo bước lên xe BMW, khôi phục lại dáng vẻ quý khí bức người.
Trước khi đi, y vỗ vỗ vai Cố Vấn, có thể cảm nhận rõ ràng đầu vai đối phương vẫn còn cứng ngắc: “Nói chuyện đàng hoàng với các sư huynh của ngươi đi, qua thôn này… vẫn còn tiệm khác đấy.”
Liễu ám hoa minh hựu nhất huynh.
(Sau rặng liễu tối lại có hoa tươi… lại thêm một ông sư huynh nữa – chế từ bài thơ Du Sơn Tây thôn, câu gốc là Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn ).
“??”
••••••••
Lời tác giả:
Dã sử:
Thần tử của Đế, đều là nhân tài trụ cột, năng lực siêu phàm, có thể một chấp sáu.
Chính sử bị thất lạc:
Tống Minh Tri, người quận Dương thành Đồng Uyên, thuở sớm theo hầu đế vương, phò tá Cao Tổ khai sáng thịnh thế Thiên Nguyên. Đế khen năng lực một người đủ sánh sáu sĩ, biệt hiệu “Thiên cân đỉnh”. (Thiên cân đỉnh và cái dùng để nâng cả cái xe ô tô to oành lên lúc sửa gầm xe ấy, mình dịch là gánh team lên cho dễ hiểu)
Tiểu kịch trường:
Hệ thống: Mời nghe đề, quan hệ sư huynh đệ bình thường thân thiết, có thể nói “anh em tốt”, vậy cố vấn thân với sáu huynh đệ nhà họ Tống thì nói sao?
Dung Quyện: … Anh em như thể chân tay.
Hệ thống: Tay ai, chân ai?
Dung Quyện: …
Quả quất ẻm nướng là quất ngọt, mà tui chưa thấy ai nướng quả này bao giờ, nhưng quýt nướng thì ngon, mấy bà nên thử =))

Bình Luận (0)
Comment