Chào tạm biệt họ hàng xa Dung Thừa Lâm giai cấp khác biệt này, Dung Quyện bước không ngừng về phía trước. Mãi đến khi đi qua một cung điện ở phía nam, y mới dừng bước, bắt đầu đợi người.
Hơi mệt mỏi dựa vào bức tường xanh, Dung Quyện ngửa đầu nhìn những con chim sẻ trên ngọn cây. Một lúc sau, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc từ xa, y biết người cần đợi đã đến.
“Cha nuôi.”
Đại Đốc Thúc liếc mắt về phía này, thấy là Dung Quyện, nói vài câu với các đồng liêu xung quanh rồi đi tới.
“Sao lại đứng ở đây?”
Chốn quan trường vốn là nơi kết bè kết phái để sinh tồn, ở cùng Triệu Tĩnh Uyên cần phải chú ý, còn với Đại Đốc Thúc thì không cần, huống hồ nội dung y muốn nói cũng chẳng có gì mờ ám.
Dung Quyện lấy ra một bức thư: “Cha nuôi, có thể mượn bồ câu đưa thư của Ti dùng một chút, gửi cho Tạ Yến Trú một bức thư được không?”
Tướng quân ở bên ngoài, vẫn cần bày tỏ chút quan tâm.
Đại Đốc Thúc quét ánh mắt sắc bén lướt qua tờ giấy.
Trên mặt giấy cao cấp, chỉ có tám chữ lớn rồng bay phượng múa: Dọc đường cẩn thận, nhất định bình an.
Đại Đốc Thúc bật cười, ánh mắt dừng lại ở con chim được vẽ trên thư.
“Đây là?”
“Chim, tiện cho tướng quân nhìn vật nhớ người.” Dung Quyện vẫn không quên cảnh Tạ Yến Trú ngắm chim dọc đường trước khi đi.
“Tại sao lại dùng bút đỏ chia làm hai?”
“Thiên sơn điểu phi tuyệt, vạn kính nhân tông diệt (Ngàn non bóng chim bay hết, muôn nẻo con đường, dấu người vắng tanh), nói với ngài ấy chúng ta đang tranh thủ làm cho cha ruột ta ‘diệt tông’.”
(Trích bài thơ Tuyết trên sông- Liễu Tông Nguyên)
“…” Bài thơ này có ý nghĩa đó sao?
Cuối cùng Đại Đốc Thúc không từ chối yêu cầu có phần trẻ con này của y, cất phong thư vào tay áo rộng, nhắc nhở: “Gửi đến nơi cũng phải mất mấy ngày.”
Nếu không phải việc quan trọng, Ti sẽ không phái người phi ngựa ngày đêm không nghỉ để đưa tin.
“Đến được là được.”
Đang nói chuyện, Dung Quyện bỗng cảm thấy một ánh mắt quá mức nóng bỏng, hơi ngước mắt nhìn, một thiếu nữ trạc tuổi không lớn lắm đang rụt rè nhìn về phía này.
Chiêu Hà công chúa?
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, vị công chúa này trông tiều tụy đi nhiều.
Nhưng sao công chúa lại xuất hiện gần điện Tuyên Chính?
Đại Đốc Thúc lại không ngạc nhiên, chắp tay sau lưng ra hiệu cho Dung Quyện đi theo mình, khi hai người đi về phía cửa cung, ông từ tốn nói: “Phản quân thế như chẻ tre, Bệ hạ lại nảy sinh ý định hòa thân. Không chỉ Ô Nhung, phía Bách Tư cũng không yên phận, dâng sớ muốn sớm ngày rước công chúa về.”
Ông dừng một chút: “Công chúa nóng lòng, muốn dùng tình cha con để Bệ hạ trì hoãn hôn kỳ.”
Vậy thì việc xuất hiện gần đây quả thực không có gì lạ.
Nhưng có một điểm không thông, Dung Quyện luôn cảm thấy đối phương cố tình hay vô ý nhìn mình.
Phớt lờ ánh mắt dường như bám theo suốt dọc đường của công chúa, nghĩ đến tin báo khẩn về việc phản quân chiếm thành trong buổi chầu sớm hai ngày nay, đuôi lông mày Dung Quyện khẽ động: “Tại sao tốc độ của đám phản quân này lại nhanh như vậy?”
Tạ Yến Trú đã lên phía bắc, hai bên quân đội chạm trán cũng chỉ trong một hai ngày này, phản quân không lo phòng thủ, vậy mà vẫn còn dư lực liên tiếp công thành.
Liên tục mấy ngày không nghỉ ngơi, Đại Đốc Thúc khó tránh khỏi có chút mệt mỏi. Ông day day ấn đường: “Việc này quả thực không bình thường.”
Trước khi có kết luận, Đại Đốc Thúc không nói sâu thêm mà nghiêng người nhìn lại cung đình tối cao, nếp nhăn nơi đuôi mắt dài ra vì nụ cười: “Chuyện Dung Hằng Toại, ngươi làm rất tốt.”
Năng lực thiếu niên này không tồi, cho thêm thời gian, nhất định có thể hiệu lệnh như sơn, chính do kỷ xuất.
(号令如山: mệnh lệnh ban ra nặng như núi, đã nói là không được trái, ý chỉ uy quyền lớn, quân lệnh/nghiêm lệnh tuyệt đối. 政由己出: chính lệnh, quyền quyết định đều do một tay mình định đoạt.)
Mùa đông tiêu điều, Dung Quyện tự nhiên rùng mình một cái trong gió lạnh.
·
Sau khi Hữu tướng bị đình chỉ chức vụ, chẳng mấy chốc Hình bộ đã nhả ra, vụ án liên quan đến Tiết Nhận lại có tiến triển mới. Tra ra được có thể tần phi mang thai liên quan đến gánh hát vào cung vài tháng trước, đồng thời cung nữ thân cận của nàng ta cũng bị tra ra cha mẹ từng nhận một khoản tiền không rõ nguồn gốc.
Khẩu cung quan trọng bị lật ngược, đoán chừng không bao lâu nữa, chân tướng sẽ được phơi bày.
Hai ngày tiếp theo, Dung Quyện đều bận rộn báo tang, Thái tử phơi thi trong quan tài đã lâu, cuối cùng chỉ còn lại quy trình cuối cùng.
“Sắp thành thây khô luôn rồi.”
Như vậy, vẫn ít hơn mấy tháng so với tình huống bình thường.
Khổng đại nhân rất có kinh nghiệm: “Bây giờ đang là lúc cần ổn định lòng dân, không thích hợp tổ chức tang lễ nhiều, ta và ngươi vào cung tâu xin Bệ hạ xem có thể để Tứ hoàng tử cũng hạ táng trong khoảng thời gian này luôn không.”
Như vậy, có thể bớt được không ít việc.
Bớt việc, Dung Quyện đương nhiên sẵn lòng đi một chuyến.
Khổng đại nhân không hổ danh là người lăn lộn nhiều năm ở Lễ bộ, ý kiến gãi đúng chỗ ngứa của Hoàng đế, bài đồng dao giả rồng trong dân gian đến nay vẫn còn lan truyền khắp nơi, nếu lúc này liên tiếp tổ chức tang lễ sẽ tổn hại đến long nhan.
Hoàng đế còn khen một câu bọn họ làm việc chu đáo, nhắc tới Tứ hoàng tử bị độc chết, Hoàng đế lại nhớ tới cái tốt của Tiết Nhận: “Lần này Tiết Nhận bị vu oan, đồ dùng trong cung cũng có một thời gian không được kiểm tra kỹ càng, Thái y viện làm việc Trẫm luôn có vài phần không yên tâm.”
Dung Quyện cũng không biết sao ông ta có thể mặt dày nói ra câu đó, quả nhiên, làm Hoàng đế đều phải mặt dày.
Khổng đại nhân bình tĩnh nói: “Được Bệ hạ tin tưởng nhớ thương, rửa sạch oan khuất, nghĩ rằng Tiết chủ ti nhất định sẽ vô cùng cảm kích, sau này càng không dám lơ là chút nào.”
Hoàng đế gật đầu.
Ông ta không nghe ra chút châm chọc trong giọng điệu của Khổng đại nhân, dù sao cho dù có án oan sai, sau đó ông ta chịu sửa lại, đều là phúc phận của thần tử.
Dù nói thế nào, chuyện tang lễ thuận lợi ngoài dự kiến, khi Dung Quyện và Khổng đại nhân rời điện, tâm trạng đều khá tốt.
“Dung đại nhân.”
Dung Quyện đang định quay về tan làm sớm để ăn mừng, bỗng nhiên bị một giọng nói yếu ớt gọi lại.
Chiêu Hà công chúa không biết xuất hiện từ lúc nào, chặn ở cửa điện Thái Cực:”Dung đại nhân, có thể mượn một bước nói chuyện không?”
Vì mấy ngày nay nàng ta vẫn luôn cầu xin Hoàng đế, nên thị vệ đi tuần tra trước đó nhìn thấy công chúa chạy tới đây cũng không để ý nhiều.
Dung Quyện nhướng mày.
Lại diễn vở kịch nào đây?
Lần trước quả nhiên không phải ảo giác, đúng là lúc đó Chiêu Hà công chúa đang nhìn mình.
Hai bên chính thức giao thiệp chỉ gặp một lần trong cung yến, Dung Quyện vốn không thích rắc rối, quay mặt đi, yêu cầu “cái miệng thế thân” xuất chiến.
Khổng đại nhân nghiêm mặt nói: “Công chúa dừng bước, cô nam quả nữ, điều này không hợp lễ nghi.”
Ánh mắt Chiêu Hà công chúa càng thêm lảng tránh, thỉnh thoảng căng thẳng chú ý xung quanh, tuy nàng ta đã cho thị nữ tìm cách dụ vài nội thị xung quanh đi chỗ khác, nhưng chắc chắn không cầm cự được bao lâu.
Trong lúc tình thế cấp bách, nàng ta lại định đưa tay kéo Dung Quyện.
Dung Quyện cau mày, chắn Khổng đại nhân trước người: “Công chúa xin hãy tự trọng.”
Khổng đại nhân: “…”
Xa xa dường như có tiếng bước chân nội thị đi tới, Chiêu Hà công chúa cũng không quan tâm còn có người thứ ba ở đó, vội vàng nói rõ ý định.
“Ta đến đây là có chuyện vô cùng quan trọng, mong đại nhân giúp ta lần này.”
Giọng nàng ta dồn dập, khiến vài chữ nói không được rõ ràng.
Nghe được hai câu, vẻ mặt vốn lười biếng của Dung Quyện dần thay đổi, sắc mặt Khổng đại nhân cũng biến đổi theo.
Dung Quyện đẩy Khổng đại nhân ra sau lưng: “Công chúa cứ nói rõ.”
Khổng đại nhân: “…”
Dùng tốc độ nhanh nhất nói xong, vẻ mặt Chiêu Hà công chúa mang theo ý cầu khẩn: “Nếu đại nhân có thể giúp ta, kiếp sau kết cỏ ngậm vòng*, ta cũng sẽ báo đáp ân tình này.”
(Thành ngữ này ghép từ hai điển cố:
结草 (kết cỏ): Hồn người cha đã chết buộc cỏ làm vấp ngã kẻ thù, giúp con gái báo đáp ân nhân đã cứu mình lúc sinh thời.
衔环 (ngậm vòng): Một con chim (linh hồn người được cứu) ngậm nhẫn ngọc trả ơn ân nhân.)
Phía bên kia loáng thoáng truyền đến tiếng gọi công chúa, không đợi được câu trả lời của Dung Quyện, Chiêu Hà công chúa cuối cùng dùng ánh mắt mong chờ nhìn Dung Quyện một cái, rồi vội vã rời khỏi khu vực này.
Mãi đến khi về cung điện, cả trái tim Chiêu Hà công chúa vẫn còn đập thình thịch vì căng thẳng, rất lâu sau mới dịu lại.
“Đi, triệu Vãn Đường vào cung.”
Hoàng đế hy sinh công chúa không chút nương tay, nhưng xuất phát từ tâm lý bù đắp, trong những chuyện khác lại khá nới lỏng. Gần đây tâm trạng công chúa không tốt, đặc biệt cho phép nữ quyến quan lại có thể vào cung bầu bạn bất cứ lúc nào.
Thẩm Vãn Đường là con gái của Thượng thư Bộ Công Thẩm An.
Đường làm quan của Thẩm An thuận lợi, do một tay Hữu tướng đề bạt, trong buổi cung yến chúc mừng Hữu tướng bình định phản loạn và Tạ Yến Trú khải hoàn, cũng chính ông ta ăn no rửng mỡ đứng dậy, khóc lóc kể lể quốc khố trống rỗng, công khai đưa ra lời đề nghị cắt đất để dân chúng nghỉ ngơi.
Hiện giờ Hữu tướng bị cấm túc, rất nhiều việc ông ta chỉ có thể đích thân thúc đẩy.
Con gái ông ta là Thẩm Vãn Đường, với tư cách là bạn thân của công chúa, chính là một mắt xích quan trọng trong kế hoạch này.
Quan hệ hai bên tốt đến mức lúc ở riêng tư không cần dùng kính ngữ, Thẩm Vãn Đường vừa đến đã quan tâm hỏi: “Chiêu Hà, Bệ hạ đồng ý lời thỉnh cầu của người chưa?”
Chiêu Hà công chúa buồn bã lắc đầu.
Hốc mắt Thẩm Vãn Đường đỏ lên, có vẻ cũng đang buồn thay cho nàng.
Chiêu Hà công chúa nắm lấy tay cô ta: “Vãn Đường, phong tục Bách Tư thô bỉ, ta đường đường là công chúa quý giá, tuyệt đối không thể gả đến nơi đó.”
Thẩm Vãn Đường rũ mắt, liên tục gật đầu nói phải, hùa theo kể ra một đống phong tục khó dung thứ của Bách Tư.
Hàng mi dài che đi ba phần toan tính trong mắt, sau khi hùa theo một lúc lâu, giọng điệu Thẩm Vãn Đường mang theo vẻ dụ dỗ: “Xem ra chỉ còn con đường kia thôi.”
Chiêu Hà gật đầu.
“Ngươi nói đúng, cùng lắm thì tùy tiện tìm một người tài tuấn, gạo nấu thành cơm, hoặc là trốn khỏi cung.”
Xưa nay, ví dụ về việc công chúa lén lút trốn khỏi cung thành công không ít, nàng ta hoàn toàn có thể bắt chước.
Thẩm Vãn Đường nghe vậy trong lòng yên tâm.
Chiêu Hà không hiểu sự đời, ngu xuẩn ngây thơ, đến giờ vẫn tin vào những câu chuyện trong tiểu thuyết, ảo tưởng về thần tiên quyến lữ.
Dẫn dắt một người như vậy làm ra hành vi vượt quá khuôn phép, không gì dễ dàng hơn.
Chỉ cần công chúa thất thân hoặc mất tích, mục đích của cha cũng có thể đạt được.
Không biết có phải Ô Nhung vẫn còn oán hận chuyện hôn sự trước đây bị đổi chủ hay không, tuy đồng ý bí mật cho phản quân Định Châu mượn binh, nhưng lại khăng khăng yêu cầu hôn sự giữa công chúa và Bách Tư phải bị hủy bỏ.
Nhớ tới lời dặn dò của cha, Thẩm Vãn Đường kiểm soát giọng điệu: “Đêm dài lắm mộng, thánh chỉ có thể ban xuống bất cứ lúc nào…”
“Ta đã hành động rồi.”
Thẩm Vãn Đường vui mừng: “Thật sao?”
“Ừ, ta đi nhờ Dung Hằng Tung giúp gửi thư cho Tạ tướng quân, nói với tướng quân ta muốn đi tìm ngài ấy.”
Hai ngày trước bắt gặp Dung Quyện nhờ Đại Đốc Thúc gửi thư, khiến Chiêu Hà công chúa vốn còn đang do dự nhìn thấy hy vọng, lập tức hạ quyết tâm!
Thẩm Vãn Đường sững sờ, nhìn công chúa đang chìm đắm trong tưởng tượng tốt đẹp, hồi lâu sau mới hoàn hồn.
Sự bình tĩnh trước đó trong khoảnh khắc tan biến không còn dấu vết.
“Người nói cái gì?”
Chiêu Hà công chúa không nhận ra sự thay đổi của cô ta, mặt hơi nóng lên: “Nếu tư thông với người tài tuấn bình thường, phụ hoàng dưới cơn thịnh nộ, giết người ta thì sao? Tạ tướng quân lĩnh binh chinh chiến, nếu ta gả cho ngài ấy, phụ hoàng nhất định sẽ ưng thuận.”
Lúc đầu phụ hoàng cũng đồng ý mà.
Thẩm Vãn Đường vịn vai nàng ta, giờ phút này chỉ quan tâm một vấn đề: “Trong thư viết những gì!”
“Rất nhiều rất nhiều.”
“… Nỗi lo lắng của mẫu hậu, sự bất lực của phụ hoàng, Vãn Đường, ta còn nhắc đến ngươi nữa! Sự ủng hộ của ngươi đối với ta, may mà có ngươi luôn bày mưu tính kế cho ta…”
Chiêu Hà công chúa viết một xấp dày cộp, chia sẻ từng chút một về cuộc sống thường ngày.
Nàng ta hận không thể chia sẻ mọi chuyện cho người bên kia.
Thẩm Vãn Đường: “Dung thị lang xem thư chưa!”
Chiêu Hà công chúa gật đầu: “Thư gửi vào trong quân, đương nhiên là phải qua kiểm tra kỹ càng.”
Lúc này nàng ta lại tỉnh táo, nói ra sự suy tính kỹ lưỡng của mình.
“Chuyện Dung đại nhân và Tạ tướng quân quan hệ tốt ai cũng biết, y còn ở nhờ trong phủ Tướng quân, đương nhiên sẽ không công bố chuyện này ra ngoài, đi hại Tạ tướng quân. Nhờ y gửi thư là ổn thỏa nhất!”
Thẩm Vãn Đường cảm thấy sắp ngất xỉu, nói năng cũng có chút không lưu loát: “Sau khi Dung thị lang xem thư, có, có nói gì không?”
“Y cười một cái.”
“Cái gì?”
Chiêu Hà công chúa nghiêm túc nói: “Y không nói gì, chỉ cười một cái.”
“…”
Bị Chiêu Hà công chúa chặn đường lúc nãy, Dung Quyện giờ phút này vẫn đang đứng gần cổng Vũ Long.
Trên mặt y, hai phần buồn cười ba phần chế giễu, năm phần còn lại toàn là sự khó lường.
Khổng đại nhân chưa từng học biểu đồ hình tròn, nên không tài nào hiểu thấu ý nghĩa sâu xa trong nụ cười đó.
Tuy nhiên ông cũng mất đi nụ cười hiền hòa thường ngày, nhìn chằm chằm bức thư, nghiêm túc nhắc nhở: “Chuyện này không phải chuyện đùa.”
Lời vừa dứt, có cung nữ từ cửa nhỏ điện Tây chạy ra, đi ngang qua gần đó.
Nghĩ đến việc công chúa cũng sống gần điện Tây, giọng Khổng đại nhân nghiêm khắc hơn mọi ngày, từ xa gọi lại: “Chốn cung nghiêm, ai cho phép các ngươi chạy lung tung?”
Cung nữ vội vàng tiến lên giải thích: “Tham kiến đại nhân, là bạn chơi của công chúa đột nhiên ngất xỉu, sai chúng nô tỳ mau đi truyền thái y.”
Dung Quyện nghe vậy bỗng nhiên ôn tồn nói: “Vậy người bạn này cũng khá kiên cường đấy.”
Không khó để dự đoán vị công chúa ngây thơ đến mức nhờ người gửi thư này, sau khi trở về e là lại không chút tâm cơ nào mà dốc bầu tâm sự với ‘bạn tốt’.
Đặt mình vào vị trí của tiểu thư Vãn Đường trong thư, chắc là trời sập rồi.
Hệ thống cũng sốc: 【Đừng bao giờ dễ dàng trêu đùa một kẻ cuồng yêu.】
Đấu trí đấu dũng một hồi, kết quả người ta không chiêu thức mà lại thắng có chiêu thức.
Cung nữ không hiểu ý, vội vã rời đi.
Dung Quyện cất kỹ tờ giấy, lát sau cáo biệt Khổng đại nhân: “Ta còn có việc, đi trước một bước.”
Sau khi ra khỏi cổng vòm, y đổi hướng đi thẳng đến Đốc Thúc Ti.
Gió lạnh quen thuộc thổi từng cơn, lần này thị vệ không theo chủ nghĩa kinh nghiệm nữa, kiên nhẫn hỏi: “Tham kiến đại nhân, đại nhân giết người chưa?”
“… Chưa.”
Thị vệ: “Vậy phiền đại nhân đợi một chút, chúng ta phải vào thông báo trước.”
Dung Quyện mỉm cười.
Giết người là giấy thông hành tốt nhất, đúng không?
Một lát sau, Bộ Tam đến, Dung Quyện chỉ vào tai.
Bộ Tam bèn tìm một nơi không tai vách mạch rừng, sau khi đóng cửa thì khoanh tay nhướng mày: “Chuyện gì? Thần bí thế.”
Dung Quyện rất ít nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề lấy ra bức thư của công chúa: “Trong vòng ba mươi nhịp thở, ta muốn toàn bộ thông tin về người phụ nữ tên Vãn Đường này.”
“?”
Đọc vài dòng chữ nắn nót trên thư, nụ cười cợt nhả trên mặt Bộ Tam biến mất ngay tức khắc: “Đây là… thủ bút của công chúa?!”
Dung Quyện gật đầu.
Bộ Tam đọc nhanh như gió, khóa chặt vào chỗ có hai chữ Vãn Đường.
Đốc thúc ti vốn là cơ quan tình báo, không cần tra cứu, Bộ Tam đưa ra thông tin chi tiết rõ ràng: “Con gái Thẩm An là Thẩm Vãn Đường, bạn chơi từ nhỏ của công chúa, Thẩm Vãn Đường vốn có danh xưng là đệ nhất tài nữ kinh đô, sự sủng ái Thẩm An dành cho cô ta thậm chí vượt xa mấy đứa con trai khác.”
Một người anh của Thẩm Vãn Đường từng uống say oán trách hai câu, suýt nữa bị đuổi khỏi phủ.
“Không được, ta phải đi Đại Lý Tự một chuyến.”
Lúc này Đại Đốc Thúc đang giao thiệp với Đại Lý Tự về vụ án Tiết Nhận.
“Khoan đã.”
Dung Quyện bất ngờ gọi hắn lại, liếc nhìn tờ giấy nói: “Hẳn bức thư này sẽ được gửi đến chỗ Tạ Yến Trú.”
Bộ Tam gật đầu.
Nội dung được nhắc đến trong thư không phải chuyện nhỏ, sau lưng Thẩm Vãn Đường chắc chắn là do cha cô ta chỉ đạo, phe Hữu tướng không có lý do gì để cố tình phá hoại liên hôn, trừ khi tồn tại giao dịch mờ ám nào đó.
Kẻ muốn phá hoại liên hôn nhất… Bộ Tam không dám nghĩ sâu, Dung Thừa Lâm không đến mức to gan lớn mật đến nỗi vừa cấu kết phản quân, vừa hợp tác với Ô Nhung chứ?
Để đề phòng vạn nhất, rất nhiều thông tin quan trọng vẫn cần Tạ Yến Trú tự mình phân biệt thêm.
Dung Quyện: “Đợi ta một chút.”
Y viết lại bức thư hôm nọ nhờ Đại Đốc Thúc gửi: “Giúp ta mang cả bức thư này đi luôn.”
Đi nhờ chuyến xe này có khi còn nhanh hơn.
Hệ thống luôn bất ngờ nhảy ra: 【Oa, trai lười thích ru rú ở nhà gửi thư gấp, còn dùng dịch vụ ship siêu tốc tới tận nhà*.]
(Gốc: 宅急送: tên một dịch vụ giao hàng nhanh của Trung Quốc (ZJS Express).
“…”
••••••••
Lời tác giả:
Dã sử:
Đế, cười tươi như hoa.