Một ngày mưa gió thê lương.
Dung Quyện thực sự lười cử động, cuối cùng trực tiếp ngồi xe ngựa về phòng nghỉ ngơi.
Hôm sau tỉnh lại, khắp thành đều đang bàn tán chuyện hôm qua do chùa Văn Tước lâu năm không tu sửa, lại gặp mưa lớn nên bảo điện sập, đè chết không ít ni cô.
Một bên khác, Triệu Tĩnh Uyên giương đông kích tây, lấy cớ cứu trợ thiên tai, bí mật chuyển bảo vật đến một nơi an toàn, Cố Vấn đang đi kiểm kê và tiếp nhận.
Sáng nay Hệ thống quan sát xong tình hình mới quay lại.
【Những kẻ từng gây ra án mạng và u mê không tỉnh đều bị Triệu Tĩnh Uyên giết thẳng tay, số giáo chúng còn lại sợ vỡ mật, cuối cùng cũng không còn lảm nhảm về Thánh Mẫu nương nương của bọn chúng nữa.】
【Những người sống sót được chia thành từng đợt đưa đến địa bàn của Bắc Dương Vương, nếu có biến động gì có thể diệt khẩu bất cứ lúc nào.】
Hệ thống nhắc đến việc mấy lần Dung Thừa Lâm muốn thẩm vấn riêng một sư thái, đáng tiếc Triệu Tĩnh Uyên ra tay quá nhanh.
Gạch vàng chuyển về tạm thời đều được cất dưới gầm giường hoặc góc tường.
Nằm trong nửa căn nhà vàng, gương mặt mệt mỏi của Dung Quyện cũng như bừng sáng hẳn lên: “Trong quá trình di chuyển, Dung Thừa Lâm không can thiệp sao?”
【Sau đó Đốc thúc ti đã phái người đến, Hữu tướng lo sợ bị lộ, còn phải chia một phần nhân lực đi chặn giết đám giáo chúng đang được đưa đến địa bàn của Bắc Dương Vương.】
Nhân lúc mọi người đều chú ý đến chùa Văn Tước, Dung Thừa Lâm có thể tạo ra tai nạn nào thì hay tai nạn ấy.
Những danh sách mà ám vệ cướp được, ông ta cũng cố gắng xử lý những cái có thể xử lý.
Dung Quyện cười khẩy: “Ông bố rẻ tiền mở miệng ra là nói ‘lòng dạ đàn bà’, thấy Triệu Tĩnh Uyên không ra tay độc ác thì lại hoảng loạn.”
Khác với dòng dõi Bắc Dương Vương đã neo người, Dung Thừa Lâm lo sợ chuyện bại lộ hơn bất cứ ai, bịt miệng là ưu tiên hàng đầu của ông ta.
“… Chùa chiền vơ vét tài sản không phải là bí mật, chỉ là Hữu tướng đã đánh giá thấp con số này.”
Các quan chức cấp cao ai mà chẳng gia tài bạc triệu, hàng triệu lượng bạc đặt trước mặt họ, chắc cũng chẳng thấy ngạc nhiên lắm.
Hệ thống: 【AI cũng phân tích như vậy.】
【Tiểu Dung, ta còn dùng ngươi để thử nghiệm hệ thống AI mới, phân tích chỉ ra rằng ngươi để Triệu Tĩnh Uyên tham gia vào việc di chuyển kho báu, không chỉ để thuận tiện qua cổng thành, mà còn muốn gián tiếp đẩy hắn về phía phe cánh của Tạ Yến Trú.】
Trong quá trình hợp tác, hai bên sẽ tự nhiên đứng về cùng một phía.
【Tình huynh đệ thật thuần khiết nha.】
Một tay Dung Quyện túm lấy cục tròn to lớn xấu xa đang lơ lửng trong không khí.
“Nói năng cho cẩn thận, ta không giống Triệu Tĩnh Uyên, hữu dung nãi đại.”
(Có lòng bao dung mới làm nên việc lớn – Có Dung mới làm nên việc lớn.)
Triệu Tĩnh Uyên chắc đã đoán ra hung thủ thực sự của vụ án đầu độc ở hành cung là y.
Câu nói “chuyện cha mẹ ngươi có thể đối xử bình đẳng”, ngẫm kỹ lại rất có thâm ý, rõ ràng là dựa trên tiền đề y đã quyết định sự sống chết của Dung Thừa Lâm.
Nhưng Triệu Tĩnh Uyên lại chọn bao che.
Nói xong ném hệ thống sang một bên, Dung Quyện bây giờ ngáp một cái cũng lười mở tròn miệng, nhìn thoáng qua trông y hệt cái meme.
Cmt trên Tấn Giang
M
ấy ngày nay hệ thống thu thập được không ít thảo dược, còn phải đi điều chế dịch dinh dưỡng cho cơ thể ban đầu của Dung Quyện, hiếm khi không lười biếng theo.
【Ta đi làm việc đây. (Hình ảnh Thỏ Ngọc giã thuốc.Jpg)】
Nhân lúc mi mắt còn chống đỡ được một lúc, Dung Quyện sai người gọi Tống Minh Tri đến.
“Mẹ gặp nạn, con phải chịu tang.” Dung Quyện nói ngắn gọn: “Ngươi giúp ta viết một tờ trình từ quan.”
Tống Minh Tri ngẩng đầu lên đầy kinh ngạc.
Từ quan?!
Thế chẳng phải công dã tràng xe cát sao.
Nhưng chỉ vài giây sau, hắn dường như nghĩ ra điều gì, sắc mặt lập tức thay đổi, kinh hãi vì mình suy nghĩ không chu toàn, suýt nữa gây ra họa lớn.
Nhìn Dung Quyện đang nằm chẳng có chút hình tượng nào, lần đầu tiên Tống Minh Tri thực lòng khâm phục trí tuệ của người khác.
Tống Minh Tri lập tức mài mực viết, chỉ một lát sau, một tờ trình cảm động lòng người đã hiện ra trên giấy.
“Xin đại nhân xem qua.”
Dung Quyện lại chẳng thèm nhìn, chỉ dang rộng hai tay đón ánh mặt trời không hề tồn tại hôm nay: “A, chế độ Đinh ưu, phát minh vĩ đại nhất lịch sử loài người!”
Thời xưa, bất kể quan chức lớn nhỏ, đặc biệt là quan văn, trừ trường hợp hoàng đế ra lệnh giữ lại làm quan không cho về chịu tang thì sau khi cha mẹ qua đời đều phải về giữ đạo hiếu.
Bái bai nhé Khổng đại nhân, bái bai nhé những nghi thức làm mãi không xong của Lễ bộ! Bái bai nhé những buổi đi làm phiền phức!!
Y nhìn Tống Minh Tri trước đây vốn chủ trương lánh đời: “Ngươi cũng rất vui đúng không?”
Cười ha ha năm tiếng, Dung Quyện lại nằm vật xuống giường.
Tất nhiên Tống Minh Tri vui mừng, không làm phiền y nữa, cáo lui ra ngoài. Hắn nói nhỏ với người con trai khác của Tống thị: “Bảo tam đệ chạy đến chùa Văn Tước một chuyến, tìm Cố Vấn, chuyển giúp ta một lời nhắn.”
Hoàn toàn không biết sự khâm phục và nỗi lòng dâng trào của Tống Minh Tri lúc này, tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ như đang thôi miên, Dung Quyện vô tư ôm chăn tận hưởng.
Y mơ hồ cảm thấy mình đã quên cái gì đó, nhưng nghĩ lại, chuyện gì trước việc từ quan cũng đều là chuyện nhỏ.
Ngay lúc sắp ngủ, Tạ Yến Trú bỗng nhiên đến.
Đêm qua mưa to, hắn vốn định đến xem Dung Quyện có chỗ nào khó chịu không, có gì không ổn thì kịp thời gọi Tiết Nhận đến.
Kết quả vừa đến bên giường, cổ tay bỗng bị nắm chặt.
Tạ Yến Trú sững sờ.
Trong cơn mơ màng, Dung Quyện cuối cùng cũng nhớ ra mình quên cái gì!
Y yếu ớt gọi một tiếng Tướng quân, giọng nói như đánh vào bông gòn.
Khi cổ họng Tạ Yến Trú thắt lại, Dung Quyện móc ra một tờ giấy nợ: “Hữu tướng còn nợ ta ba vạn lượng, phiền ngài đòi giúp… nếu không ta, ta chết cũng không nhắm mắt…”
Nói xong chữ cuối cùng, đầu nghiêng sang một bên, mở mắt mà ngủ.
Giọt nước mắt sinh lý do buồn ngủ chảy xuống từ khóe mắt.
Tạ Yến Trú đứng bên giường, im lặng hồi lâu.
Hắn đưa tay, từ từ vuốt mắt cho Dung Quyện.
—
Chùa Văn Tước.
Khi Dung Quyện “an nghỉ”, có người một đêm không ngủ.
Nghe tin chùa Văn Tước sụp đổ, Đại Lý Tự Khanh suýt ngất xỉu, hôm đó tan làm sớm, vội vàng chạy lên núi.
Lúc này một quan chức cấp cao của Công bộ cũng đang ở đó, lý do ông ta đến thì chính đáng hơn, chịu trách nhiệm điều phối cứu hộ.
Hai bên chạm mặt nhau, Đại Lý Tự Khanh không màng chào hỏi, lo lắng hỏi tình hình.
Quan chức Công bộ mặt cắt không còn giọt máu: “Phương trượng, Thích Thủy, Thích Nhược… chết hết rồi, Thích Nhiên, không thấy Thích Nhiên đâu.”
Sống không thấy người, chết không thấy xác.
Không thể trách bọn họ không vội, hai người này hai năm trước cấu kết với Lễ bộ Thị lang Trương Giả đã qua đời, mượn chùa Văn Tước làm cầu nối, mua quan bán chức.
Những quan chức được sắp xếp ở địa phương, nếu đưa đủ tiền, sau này cũng có thể đi theo con đường phụ trợ từ “lưu ngoại” vào “lưu nội” (từ ngạch ngoài vào biên chế chính thức), điều chuyển ngang hoặc thăng chức về kinh thành, ăn cả hai đầu kiếm bộn tiền.
Mồ hôi lạnh Đại Lý Tự Khanh chảy ròng ròng, tự an ủi nói: “Ít nhất vẫn chưa phát hiện vụ án.”
Khi sự hoảng loạn lên đến đỉnh điểm, bên ngoài đống đổ nát không biết xuất hiện một bóng người áo xanh từ lúc nào.
Bọn họ giật mình.
Cố Vấn bước ra, ôn hòa lễ độ hành lễ: “Tham kiến hai vị đại nhân.”
Đối với vị thần nhà mang hai họ này, Đại Lý Tự Khanh ấn tượng rất sâu sắc.
Ông ta đã hoảng loạn đến mức quên mất cha con Hữu tướng cùng một họ.
Cố Vấn chủ động nói mình đến giúp Dung Quyện hỏi thăm tình hình mẹ ruột, sau đó đầy ẩn ý nói: “Đúng là trời có mưa gió bất trắc, rõ ràng Trung thu mới đoàn tụ, một ngày không gặp đã âm dương cách biệt.”
Quan viên Công bộ thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt Đại Lý Tự Khanh lại càng khó coi hơn.
Xác của Thích Nhiên còn chưa tìm thấy, chết hay chưa còn chưa biết, lấy đâu ra âm dương cách biệt? Dù sao cũng thẩm án nhiều năm, ông ta lập tức nhận ra có điều không ổn.
Cũng quá trùng hợp rồi, Dung Hằng Tung vừa đi khỏi, chùa Văn Tước đã xảy ra chuyện.
Chẳng lẽ…
Trước khi ông ta suy nghĩ kỹ, Cố Vấn đã bước lên, không biết thì thầm điều gì, tâm trạng hai vị quan chức chìm xuống đáy vực.
Theo lời kể từ tốn của Cố Vấn, Đại Lý Tự Khanh ngược lại bình tĩnh lạnh lùng nói: “Vì mẹ mà con phải gánh tai hoạ, tin tức lọt ra ngoài, tất cả đều đừng hòng sống yên.”
Cố Vấn cười.
Gió núi thổi lạnh lẽo từng cơn, khi hắn ghé tai nói chuyện giống như rắn độc đang phả hơi.
“Vậy sao? Nhưng đại nhân nhà ta có kim bài miễn tử, lưu đày cũng có Đốc Thúc Ti chiếu cố, hai vị mà vào ngục lớn của Đốc Thúc Ti, chuyện gì sẽ xảy ra thì không chắc đâu.”
Được sống thì ai mà chẳng muốn, nhất là khi đã ở địa vị như bọn họ.
“Đừng nói Đốc Thúc Ti không tha cho các người, Hữu tướng ông ta…”
Lời còn chưa hết, nhưng nếu Hữu tướng biết bọn họ cấu kết với vợ cả làm chuyện này, tuyệt đối sẽ làm đến cùng.
Đại Lý Tự Khanh có nỗi khổ khó nói, năm đó khi Trương Giả kéo bọn họ nhập hội, còn lôi Hữu tướng ra làm bình phong khiến bọn họ tưởng rằng phía sau cũng có Dung Thừa Lâm bày mưu đặt kế.
Đã lên thuyền giặc, phát hiện không ổn, muốn xuống cũng khó.
Trong lúc vẻ mặt hai người cứng đờ và giằng co, Cố Vấn lại lôi cái mác Đốc Thúc Ti ra dọa.
“Đại Đốc thúc cũng có ý này. Các người làm hỏng việc tốt của ngài ấy, không nghĩ cho mình thì cũng nên nghĩ cho người nhà chứ.”
Cố Vấn nhìn Đại Lý Tự Khanh với vẻ thân thiện: “Nghe nói mẹ già nhà ngài đã tám mươi, nếu đột ngột nghe tin dữ…”
“Đủ rồi!”
Những người dọn dẹp đống đổ nát xung quanh nhìn về phía này, Đại Lý Tự Khanh buộc phải hạ thấp giọng.
Sau khi cứng rắn, Cố Vấn lại tuần tự kể ra một số lợi ích: “Chỉ cần hai vị giúp một việc nhỏ.”
Quan viên Công bộ lắc đầu: “Kẻ phản bội Hữu tướng chưa bao giờ có kết cục tốt đẹp.”
Huống chi cấp trên trực tiếp của ông ta cũng thuộc phe Hữu tướng.
Cố Vấn: “Ta cũng phản rồi đây, sống tốt lắm.”
“…”
“Đại Đốc thúc không bao giờ nói lời sáo rỗng, Đốc Ban Ti tự sẽ bảo vệ sự an toàn của đại nhân.”
Sau một hồi vừa đấm vừa xoa, quan viên Công bộ và Đại Lý Tự Khanh cuối cùng cũng cắn răng đồng ý.
Ngày hôm sau, triều đình vô cùng náo nhiệt.
Khổng đại nhân thay mặt Dung Quyện dâng tấu xin từ quan, điều này khiến Dung Thừa Lâm vốn định dùng việc này để công kích không kịp trở tay.
Các quan chức khác nghe xong cũng vô cùng kinh ngạc, đã bao nhiêu năm không thấy ai từ quan vì chịu tang rồi.
Tuy nhiên ngay lúc này, quan viên Công bộ đứng ra, kiên trì trước mặt Hữu tướng, bắt đầu tố tội người con trai khác của ông ta là Dung Hằng Toại.
“Khởi bẩm bệ hạ, theo tình hình thần tìm hiểu tại hiện trường, không tìm thấy hài cốt mẹ của Dung Thị lang, có tin đồn hôm ấy bà ấy đi hái thuốc bị hổ dữ làm bị thương, cũng có người nói khi sụp đổ xảy ra, trong lúc chạy nạn có thể trượt chân rơi xuống vách núi… cụ thể thế nào, vẫn chưa được kiểm chứng.”
Thực ra đây là đường lui Triệu Tĩnh Uyên để lại cho Dung Quyện, đối với những trường hợp tai nạn như cha mẹ mất tích, không trực tiếp áp dụng quy định Đinh ưu.
“Dung Thị lang giữ trọn đạo hiếu, vẫn chủ động từ quan, nhưng Binh bộ chủ sự Dung Hằng Toại lại dửng dưng như không.”
Điều này liên quan đến một vấn đề khá khó xử, Hữu tướng chưa chính thức bỏ vợ, sau đó cưới thanh mai trúc mã làm phu nhân, địa vị ngang hàng bình thê.
Dung Hằng Toại chưa từng chịu ơn dưỡng dục của vợ cả, có được coi là quan hệ mẹ con theo lễ pháp hay không, còn cần xem xét.
Những năm trước không ít người dùng việc này công kích Hữu tướng, Hoàng đế vì cân bằng triều cục nên vẫn trọng dụng Dung Thừa Lâm, lâu dần, mọi người cũng mặc định đối phương đã bỏ vợ.
Dung Thừa Lâm bị thương ở chân nghiêm trọng, để tránh rắc rối, kiên quyết không ngồi xe lăn, bên ngoài chỉ nói là ngã bị thương do trời mưa.
Nghe vậy, đôi mắt dưới lớp da ngày càng b*nh h**n như diều hâu liếc sang.
Quan viên Công bộ không dám nhìn thẳng vào ông ta một lúc lâu.
Hữu tướng: “Bệ hạ, năm đó vợ thần từng tự xin bỏ chồng.”
Đại Đốc thúc rất giỏi làm Dung Thừa Lâm khó chịu, bình thản hỏi ngược lại: “Không biết có qua quy trình chính thức không?”
Các quan viên đứng sau hai người cũng bắt đầu kẻ một câu người một câu, không ai nhường ai.
Hoàng đế nghe cãi nhau đến đau đầu, theo thói quen muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Đại Lý Tự Khanh bỗng nhiên bước ra khỏi hàng: “Bệ hạ, thần cho rằng việc này tuyệt đối không thể giơ cao đánh khẽ.”
Hoàng đế: “…”
Đại Lý Tự Khanh vốn sợ phiền phức, trước đây thiên về phe Hữu tướng hơn đột nhiên đứng ra, các quan viên đang tranh cãi vô thức dừng lại.
“Nếu thần nhớ không nhầm, đã nhiều năm rồi không có quan viên nào Đinh ưu trong triều.”
Lời này vừa nói ra, Đại Lý Tự Khanh có thể cảm nhận được ánh mắt xung quanh dày đặc như mưa dao găm vào người mình.
Tuy nhiên điểm yếu nằm trong tay người khác, ông ta cũng chỉ có thể phối hợp xông lên: “Nay chiến sự đã ngừng, triều đình ổn định, một số quan viên không Đinh ưu liệu có phù hợp để giữ lại *hay không, cần thiết phải qua bệ hạ kiểm tra.”
(Gốc là Đoạt Tình: Đây là một thuật ngữ lễ chế trong xã hội Trung Quốc cổ đại, theo nghĩa đen là làm giảm bớt nỗi bi thương trong thời gian để tang; trên thực tế chỉ chế độ trong đó quan viên vì nhu cầu quốc sự mà chưa mãn hạn tang đã bị triều đình cưỡng chế gọi trở lại phục chức. Chế độ này thể hiện việc hoàng đế lấy lợi ích quốc gia làm lý do để tước bỏ “tình riêng” tức quyền rời chức để giữ lễ tang của quan viên.)
Vẻ mặt Hoàng đế dần trở nên nghiêm túc.
Cùng lúc đó, sắc mặt Dung Thừa Lâm cũng tối sầm lại.
Hay cho một chiêu lùi để tiến.
Ông ta cứ thắc mắc tại sao nghịch tử kia đột nhiên dâng thư, hóa ra là vì giờ khắc này.
Đinh ưu nói cho hay là dùng chữ Hiếu trị thiên hạ, thực tế là tăng cường sự kiểm soát của Hoàng đế đối với quan lại, các quan chức ở vị trí cao muốn có được quyền được giữ lại triều đình thường không dám dễ dàng đắc tội Hoàng đế.
Bệ hạ hoàn toàn không có lý do gì từ chối.
Quả nhiên, Hoàng đế thu lại dáng vẻ không liên quan đến mình, tay dưới long bào lơ đãng v**t v* tay vịn.
Chỉ trong chốc lát, ánh mắt ông ta quét qua từng thần tử bên dưới, bỗng nhiên cười: “Ái khanh nói rất đúng.”
Thiên uy khó mà lường được, giây trước đồng ý với Đại Lý Tự, giây sau nụ cười của Hoàng đế đông cứng, đập mạnh vào long ỷ.
Quần thần im bặt, lần lượt đứng về vị trí cũ.
Vẻ mặt Hoàng đế không giận mà uy: “Những năm trước chiến loạn liên miên, để ổn định địa phương trẫm mới nới lỏng Đinh ưu, ai ngờ lại có kẻ mưu toan đục nước béo cò, cứ thế lấp l**m cho qua.”
Luật không phạt số đông, nhưng khi thực sự phạt thì luôn có vài kẻ đen đủi.
Các quan viên có mặt trong lòng hận chết Đại Lý Tự Khanh, nhưng phần nhiều vẫn là lo lắng cho bản thân, một số lén dùng tay áo lau mồ hôi.
Bầu không khí trong điện lập tức nghiêm túc hẳn lên.
Đại Đốc thúc ung dung bắt đầu tham gia công kích đối thủ chính trị: “Cử quan cử người hiếu thảo liêm chính, Dung Hằng Toại cố tình trốn tránh Đinh ưu, lý ra quan viên tiến cử hắn phải chịu phạt.”
Dung Thừa Lâm hít sâu một hơi: “Bệ hạ…”
Vốn không phải chuyện lớn gì, nếu đặt vào lúc bình thường Hoàng đế sẽ mắt nhắm mắt mở, dù Dung Hằng Toại tạm thời không làm quan được, đổi được nghịch tử hiện tại đi cũng là quá hời.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đang phát triển theo hướng ngược lại.
Dung Hằng Tung chủ động từ quan đánh cho ông ta một đòn trở tay không kịp, người trẻ tuổi bình thường ngồi được đến vị trí này, lẽ ra phải bất chấp mọi giá để giữ ghế mới đúng.
Hoàng đế rất ít khi không nể mặt Hữu tướng, tuy nhiên lần này người bên dưới còn chưa nói hết, ông ta đã lạnh lùng cắt ngang.
“Hàn lâm học sĩ Tả Diệp thất trách, tiến cử kẻ đức hạnh không đoan chính, khiến triều đình bị sỉ nhục.”
Toàn thân Tả Diệp run lên, ‘bịch’ một tiếng quỳ xuống đất, vừa hô thần thất trách có tội, vừa cẩn thận ném ánh mắt cầu cứu về phía Hữu tướng.
Hành động nhỏ này bị Hoàng đế thu hết vào đáy mắt, cười lạnh: “Hữu tướng nghĩ nên xử lý thế nào?”
Dung Thừa Lâm nhắm mắt: “Cách chức, vĩnh viễn không bổ nhiệm.”
Tả Diệp không dám tin ngẩng đầu lên.
Hoàng đế lúc này mới hơi hài lòng một chút: “Con hư tại cha, đường đường là Hữu tướng lẽ ra phải làm gương, lại dung túng con đẻ trốn tránh Đinh ưu.”
Trong lúc nói ánh mắt như sương lạnh quét qua từng đại thần có mặt: “Niệm tình công trạng ngày trước của ngươi, chỉ phạt một năm bổng lộc, bế môn suy nghĩ nửa tháng, hãy suy ngẫm cho kỹ làm thần làm cha thế nào, lấy mình làm gương chấn chỉnh bầu không khí!”
Dung Thừa Lâm cố nén cơn đau thấu tim ở đầu gối, quỳ xuống dập đầu tạ ơn.
Đám quan lại thường ngày đi theo ông ta khi nhìn thấy kết cục của Tả Diệp, trong lòng sợ hãi, khó tránh khỏi cảm giác tthỏ chết cáo buồn.
“Người đâu, truyền ý chỉ của trẫm!”
Người hầu cận lập tức bước lên nhận chỉ.
Giọng nói của Hoàng đế truyền xuống từ long ỷ, từng chữ tiếp theo đều khiến Dung Thừa Lâm dâng trào lửa giận, ngón tay trong tay áo rộng gần như vặn vẹo.
Cả buổi thượng triều vì quy định lại quy trình chế độ Đinh ưu mà kéo dài thêm gần nửa canh giờ.
Sau buổi chầu, hai đạo thánh chỉ hỏa tốc được gửi đến Tướng phủ và phủ Tướng quân.
Dung Quyện bị gọi khẩn cấp đến tiền viện, khi nhìn thấy công công lông mày trắng dài, y lập tức sởn gai ốc.
Tên công công này lần nào đến cũng chẳng có chuyện tốt.
Công công lông mày trắng dài nở nụ cười quen thuộc, còn chuẩn xác hơn cả quạ báo tang, mở thánh chỉ ra.
Một tiếng chúc mừng khiến trái tim Dung Quyện như rơi xuống đáy vực, ngón tay trong tay áo gần như bấm nát lòng bàn tay.
Không phải chứ, chắc không phải đâu.
Chuyện như thế này, đừng mà!
“Ngươi Lễ bộ viên ngoại lang Dung Hằng Tung, lòng hiếu thảo vô tận, đức cảm động trời…”
Dung Quyện như nghe sách trời, chữ nào ở trên liên quan đến mình vậy?
Công công vẫn đang kéo dài giọng đọc, câu cuối cùng tông giọng đột ngột cao vút: “Đặc cách thăng ngươi làm Lễ bộ thị lang.”
Lễ bộ thị lang của Đại Lương là trợ thủ của Thượng thư, Chánh tứ phẩm hạ.
Trong lòng Dung Quyện “thịch” một cái, suýt thì ngất đi.
Phải đi thượng triều rồi.
Vẫn là công công lông mày trắng dài đỡ lấy y: “Xem lần nào ngài cũng cảm động kìa.”
Thánh ân mênh mông cuồn cuộn, Dung đại nhân cảm thấy mình bị cuốn trôi luôn rồi.
Bên kia, Tướng phủ cũng đang nghe chỉ, Dung Hằng Toại “thịch” một cái, ngã xuống đất.
Khó khăn lắm mới dựa vào đường tắt được cài c*m v** Binh bộ, chỉ đợi qua cuối năm là có thể dựa vào sự vận động của cha để thăng chức.
Kết quả kích cỡ quan bào vừa báo lên, quan phục còn chưa xuống đã bị bãi miễn rồi.
Trịnh Uyển biết tin ngất trước hắn một bước, khi tỉnh lại miệng liên tục lẩm bẩm: “Con ta, chắc chắn con ta bị thứ gì ám rồi.”
Mới xui xẻo liên miên như vậy.
“Nhanh, chuẩn bị xe ngựa, ta muốn đi chùa cúng bái.”
Ma ma nhắc nhở bà ta: “Chùa Văn Tước linh thiêng nhất và gần nhất, cách đây không lâu đã sập nhà rồi.”
Nghe nói bây giờ vẫn đang tổ chức cứu hộ.
“…”
·
Một cái Đinh ưu khiến cả trong và ngoài triều đình lo lắng không yên, Dung Quyện tự nhận mình là nạn nhân lớn nhất.
Nghe nói hôm nay y ăn ít đi một bữa, Tạ Yến Trú từ thao trường về bèn qua gặp y một chuyến.
Dung Quyện đang dựa cửa sổ ngồi trên giường La Hán, nhìn lá rụng trong đình, tóc dài xõa tung, vẻ mặt lo âu, trông y hệt bức tranh mỹ nhân bệnh tật ngắm mùa thu.
“A, rốt cuộc ta đã làm đúng cái gì?”
Y không chỉ một lần tự hỏi mình câu hỏi này.
Mình chẳng làm cái gì cả, thế mà thăng quan như tên lửa.
Nhìn lại Dung Thừa Lâm, rõ ràng làm sai nhiều như thế, lại hỉ hả nhận án bế môn suy nghĩ nửa tháng, rốt cuộc tại sao hoàng đế lại thưởng cho ông ta!
Thiên lý ở đâu, công đạo ở đâu? Cái chốn quan trường hiểm ác này!
Tạ Yến Trú chứng kiến vẻ mặt sầu thảm của y: “Nén bi thương.”
“…”
Một miếng bánh hạt dẻ được đưa đến trước mặt Dung Quyện, y cười thảm thiết: “Một kẻ sau này phải đi thượng triều, còn tâm trí đâu mà ăn uống?”
Tạ Yến Trú nhàn nhạt: “Vậy thì tiếc thật, hôm nay trong phủ còn đặc biệt chuẩn bị canh bánh hoa mai, xem ra phải lãng phí thức ăn rồi.”
Mũi Dung Quyện động đậy, ngửi thấy mùi canh gà.
Nhìn lại lần nữa, những miếng canh bánh hình hoa mai nhỏ trong bát, kết hợp khéo léo với hương thơm thanh khiết của hoa mai trắng, cùng với nước canh gà không chỉ đỡ ngấy mà còn khai vị, điều khí.
Thấy y có chút dao động, Tạ Yến Trú thuận tay đẩy bát về phía trước nửa tấc: “Hay là, ngươi cứ chịu thiệt ăn thử hai miếng xem?”
Dung Quyện dè dặt nói: “Cũng đúng, hạt nào cũng là công sức lao động khổ cực.”
Không thể lấy dạ dày của mình ra giận dỗi lung tung được.
Vừa cầm thìa lên, y chợt nhớ ra vẫn đang trong thời gian chịu tang.
Tạ Yến Trú dường như biết nỗi lo lắng này: “Ra ngoài chú ý là được.”
Huống hồ bây giờ chỉ coi là mất tích, không có thi thể, ngay cả tang lễ cũng không có, chịu tang cái gì?
Dung Quyện yên tâm há miệng, nuốt xuống, mắt sáng rực lên.
Ngon!
Tạ Yến Trú thấy vậy bất giác cũng nhếch khóe miệng, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được niềm vui khi dỗ người khác ăn cơm.
Một miếng lại một miếng, sau khi uống cạn ngụm canh cuối cùng, Dung Quyện bưng bát có chút buồn ngủ, lại tiếp tục u sầu.
Tạ Yến Trú lấy cái bát đang lung lay sắp rơi khỏi tay y, bắt đầu nói về việc y đã làm đúng cái gì.
“Ngươi và Dung Hằng Toại, vừa vặn là hai ví dụ một thuận một nghịch.”
Bất kỳ sự sửa đổi hay tái khởi động một chế độ có ý nghĩa trọng đại nào, đều cần có những ví dụ điển hình để hỗ trợ.
Đinh ưu có ý nghĩa chính trị phi phàm, đương nhiên Hoàng đế vô cùng coi trọng.
“Bệ hạ có ý dùng ngươi làm tấm gương, phá cách đề bạt, để các quan viên khác noi theo.” Tạ Yến Trú chỉ ra phần mà Dung Quyện quan tâm nhất: “Bệ hạ đã coi trọng chữ ‘Hiếu’ như vậy, ngươi có thể tạm thời không đi thượng triều, thậm chí không cần đi làm. Bên ngoài cứ nói vì chuyện của mẹ mà đau thương quá độ, để thể hiện lòng hiếu thảo của ngươi.”
Câu sau còn có tác dụng hơn cả uống mười bát canh gà.
Dung Quyện lười cử động, chỉ như con mèo nhỏ ghé nửa người trên qua: “Thật sự được sao?”
Tạ Yến Trú mắt nhìn thẳng không chớp nói: “Trừ khi có tình huống gì cực kỳ đặc biệt…”
Chữ cuối cùng còn chưa rơi xuống, miệng đã bị bịt lại.
“Những lời gây mất đoàn kết thế này thì đừng nói.”
Dung Quyện mải mê với tư thế thoải mái, một chân bị đè quá lâu nên chuột rút, vội vàng bịt miệng người ta, cơ thể ngay lập tức mất thăng bằng, thế mà lại ngã nhào vào lòng đối phương.
Mọi thứ y dùng đều là loại tốt nhất, trang phục là lụa mềm, túi thơm đeo trên người cũng là trầm hương thượng hạng.
Tạ Yến Trú ôm lấy khung xương chẳng có mấy lạng thịt, mùi hương thoang thoảng không nồng không gắt như gió mát dưới mái hiên, khiến hắn một thoáng thả chậm nhịp thở.
“Đại nhân, nghe nói đại nhân thăng quan…”
Mọi chuyện tiến triển thuận lợi hơn cả tưởng tượng, Cố Vấn đến chúc mừng, cửa không đóng, hắn liếc mắt liền thấy Dung Quyện đang đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch dựa vào lòng Tạ Yến Trú.
Cố Vấn lập tức sững sờ.
Sau đó càng thêm khâm phục.
Không hổ là đại nhân, một năm thăng chức hai lần, nhưng vẫn ngựa không dừng vó nương tựa vào lòng Tạ Yến Trú, tiến hành song song hai việc.
Có chí lớn này, có quyết tâm này, lo gì không thành nghiệp lớn!
Lời tác giả:
Dã sử:
Trước khi Đế lên ngôi báu, đích thân thực hành, trong thời gian chịu tang cũng không gián đoạn việc an ủi võ tướng, đặt nền móng cho thái bình hậu thế.
·
Chương cuối tuần béo múp, vận sự nghiệp của Đế đẹp tuyệt vời.