Những năm ở Tướng phủ, mỗi lần Dung Thừa Lâm tìm đến Cố Vấn, vĩnh viễn là để thiết lập bẫy rập giải quyết kẻ thù chính trị.
Một con rắn chỉ biết đào hang thì có khác gì con chuột?
Không khí trong phòng căng thẳng như dây đàn, chỉ có Dung Quyện là chẳng hề hay biết.
Đối với những việc y không hứng thú, dù có gảy đàn ngay trước mặt, y cũng sẽ tưởng là đang đánh bông gòn.
Người hiện đại nói chuyện không câu nệ đến thế, Dung Quyện hoàn toàn chẳng để ý đến chữ “Quân” kia, ngược lại còn cảm thấy Cố Vấn thật kỳ quặc khi thấy công việc ập đến mà lại vui vẻ như vậy.
Hệ thống cũng có cùng quan điểm.
【Tiểu Dung, trên đời lại có người thích làm việc đến thế sao! Hắn ngốc à?】
“Đừng có tùy tiện kỳ thị người khác.” Dung Quyện giáo dục Khẩu Khẩu, từ tận đáy lòng hy vọng trên thế giới có nhiều người như vậy hơn một chút.
Như thế y mới có thể không làm mà hưởng, tận hưởng thái bình.
Trước khi chìm hẳn vào giấc ngủ, ngoại trừ chuyện vận chuyển, Dung Quyện cố gắng gượng dặn dò thêm hai câu.
Y nhìn về phía Tạ Yến Trú: “Cụ thể đầu tư thế nào, dùng ra sao, các người tự xem xét mà thương lượng.”
Mấy công việc bảo quản tài khoản, tiết kiệm sinh lời để đảm bảo vinh hoa phú quý mỗi ngày, làm ơn tránh xa y ra.
“Đại nhân.” Cố Vấn còn muốn nói gì đó nhưng bị Dung Quyện lười biếng phất tay đuổi: “Đi làm việc đi.”
Xe ngựa xóc nảy cả quãng đường, hôm nay y chịu đựng đủ rồi.
Môi Cố Vấn mấp máy, hàng loạt kế hoạch như phát triển thương mại, phòng chống lạm phát giá cả, tranh đoạt tiếng thơm… vẫn chưa kịp nói.
Tống Minh Tri lắc đầu: “Để đại nhân nghỉ ngơi trước đi.”
Hai mí mắt đánh nhau, Dung Quyện lầm bầm câu cuối: “Gặp chuyện tự mình quyết đoán.”
Đừng có suốt ngày cái gì cũng chạy tới hỏi y.
Trong phòng cuối cùng cũng khôi phục vẻ yên tĩnh, Tạ Yến Trú không rời đi, không biết từ lúc nào đã chuyển từ ghế sang ngồi bên mép giường.
Đoán chắc tối qua Dung Quyện ngủ không được mấy canh giờ, hắn đưa tay phủ lên gương mặt sắc khí không tốt lắm kia.
Cũng may, không sốt.
Dung Quyện không né tránh.
Vừa mới kết thúc cái ôm huynh đệ, sờ trán đo nhiệt độ thì tính là gì.
Y thậm chí còn cảm thấy nguồn nhiệt trong lòng bàn tay đối phương rất dễ chịu, vô thức nghiêng đầu cọ lại gần.
Vào lúc chính Dung Quyện còn chưa nhận ra, khoảng cách xã giao an toàn giữa hai bên đã vô hình trung được kéo lại rất gần.
Một bên má áp vào lòng bàn tay, Dung Quyện rất nhanh phát ra tiếng nói mớ khe khẽ: “Mệt…”
Chuyển gạch đã mệt.
Chuyển gạch vàng còn mệt hơn.
Mệt chết y rồi.
Tiếng than thở thê lương lọt vào tai, bàn tay vừa định rụt về lại dừng lại ở khung xương lông mày của thiếu niên. Tạ Yến Trú khựng lại một chút, rồi nhẹ nhàng di ngón tay phác họa theo đường lông mày tinh tế.
Không biết đã chăm chú nhìn gương mặt này bao lâu, hắn rũ mắt bất lực: “Vận may tệ thật đấy.”
Bị mẹ kế hạ độc, bị cha ruột mưu toan hãm hại ngã ngựa, lên núi một chuyến lại còn phải tiếp nhận đống rắc rối của mẹ ruột.
Trên đời sao lại có người xui xẻo đến thế này?
·
“Đương đầu vận may, được trời ưu ái.”
Bóng cây tỏa xuống một khoảng mát rượi, Cố Vấn dừng bước dưới gốc cây chá tử:”Vẫn là sư huynh tinh tường hơn, đại nhân quả là người có may vận tốt nhất!”
Cây chá tử
Trước kia hắn cảm thấy Dung Quyện không thọ lâu, tính tình lười biếng, khó làm nên chuyện lớn.
Hiện tại xem ra, đúng là không ra tay thì thôi, một khi ra tay liền mang khí thế sấm vang chớp giật. Con gái Bắc Dương Vương không biết phát điên cái gì mà tham gia giáo phái, nhưng lợi lộc này lại rơi chắc nịch vào đầu con trai bà ta.
Tống Minh Tri liếc hắn: “Sư đệ, thận trọng lời nói.”
Đương nhiên Cố Vấn biết phải đề phòng tai vách mạch rừng, khi ngẩng đầu lên lần nữa, hắn đã khôi phục lại vẻ giả tạo thân thiện ngày thường.
Cành cây phía trên in hai bóng râm vào trong mắt hắn, che đi sắc tối tăm nơi đồng tử.
Cố Vấn trầm tư giây lát:”Cũng sắp đến lúc rồi.”
Tống Minh Tri nhìn hắn đi về phía ngoài phủ, biết rõ đây là đi đến nơi mà chỉ cần lơ là một chút là một đi không trở lại.
Đốc thúc ti, những kẻ bị nhốt vào đó, chín mươi chín phần trăm đều đã xương thịt chia lìa theo đúng nghĩa đen.
Năm nay một mình Dung Quyện toàn mạng trở ra hai lần, đến lượt Cố Vấn, hắn lại mở ra một tiền lệ khác, trở thành người đầu tiên chủ động bước vào đó.
Một phòng đầy mùi đàn hương, Đại Đốc thúc mặc quan bào, trên bàn đặt vài tập hồ sơ vụ án chùa Văn Tước.
Tâm phúc Bộ Tứ đứng bên cạnh, so với Bộ Tam, người này rõ ràng trầm ổn hơn nhiều.
Sau khi Cố Vấn được dẫn vào, hắn tiến lên hành lễ theo luật.
Trong thâm tâm, Cố Vấn vốn không muốn chạm mặt Đốc Thúc Ti lúc này, nhưng hiện tại việc đầu tiên là phải xác định bọn họ sẽ không lợi dụng giáo phái để làm lớn chuyện.
Đại Đốc thúc lướt xem hồ sơ, dường như không nghe thấy lời bẩm báo có việc quan trọng của hắn, giọng điệu bình thản hỏi: “Hôm nay phủ Tướng quân bí mật xử lý không ít thám tử, trong phủ đã xảy ra chuyện gì?”
Giao thiệp với người thâm sâu khó lường như vậy, chỉ một chút thay đổi thần thái cũng sẽ bị phát hiện và nắm thóp.
Cái eo đang hành lễ của Cố Vấn không hoàn toàn thẳng lên, hắn dùng tư thái cung kính quá mức để che giấu biểu cảm.
“Dường như Chùa Văn Tước xảy ra án mạng, hẳn là để che giấu việc đêm qua Tạ tướng quân tự ý phái binh lên núi.”
Đại Đốc thúc nhàn nhạt hỏi: “Vậy sao?”
Khói trắng lượn lờ bay lên, trong phòng tĩnh lặng không một tiếng động.
“Ta hỏi ngươi một lần nữa, rốt cuộc trong phủ đã xảy ra chuyện gì?” Dường như người bề trên đã nhìn thấu lời nói dối.
Đầu lưỡi Cố Vấn mạnh mẽ ấn vào chân răng, lặp lại kết luận lúc trước.
Ánh mắt lạnh lẽo nặng tựa như núi đè lên người hắn.
“Ta rất ít khi cho ai cơ hội thứ ba. Nói thật, thì có thể an toàn rời đi.”
Cố Vấn cố gắng giữ vững nhịp thở.
Đốc thúc ti xưa nay nói là làm, nhưng một khi để lộ kho báu sẽ đẩy đại nhân vào cảnh nguy hiểm.
Hắn vốn định dùng bí mật của Hữu tướng để thu dọn tàn cục cho chùa Văn Tước, nhưng đối phương không cho hắn cơ hội mở miệng.
Đại Đốc Thúc bắt đầu xem lại hồ sơ vụ án, tiếng lật mở cuộn ngày càng dồn dập.
Thời gian dành cho Cố Vấn không còn nhiều, suy nghĩ của hắn xoay chuyển với tốc độ nhanh nhất. Đốc Thúc Ti và phủ Tướng quân đứng cùng phe đã lâu, Đại Đốc Thúc muốn biết nội dung hoàn toàn có thể hỏi thẳng Tạ Yến Trú, chứ không phải uy h**p dụ dỗ bên thứ ba.
Làm vậy, ngược lại dễ sinh ra hiềm khích.
Nhưng đây rốt cuộc cũng chỉ là suy đoán, chuyện triều thần đâm sau lưng nhau nhiều không kể xiết. Ngộ nhỡ đoán sai, nhẹ thì bị dùng hình bức cung, nặng thì chết không có chỗ chôn.
Ngay khoảnh khắc Đại Đốc Thúc ngước mắt lên, Cố Vấn dứt khoát đáp: “Những lời thảo dân nói, câu nào cũng là thật.”
Đã giương cung thì không thể quay đầu, áp lực vô hình trong phòng gần như đạt đến cực điểm.
Mãi cho đến khi cột khói đàn hương bay lên tận đỉnh giá sách, Đại Đốc thúc mới phá vỡ sự im lặng, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, quay lại chủ đề ban đầu.
“Nói đi, muốn bẩm báo chuyện gì.”
Cố Vấn thở phào nhẹ nhõm: “Liên quan đến việc Hữu tướng bình định phản loạn đầu năm, e rằng có ẩn tình khác.”
Ánh mắt Đại Đốc thúc nghiêm lại: “Đứng dậy nói.”
Đường đường là Hữu tướng lại đích thân xin đi trị thủy bình loạn, chuyện này Đại Đốc Thúc vẫn luôn cảm thấy có điểm kỳ quặc.
Thế nhưng Định Vương đã bị áp giải vào kinh, Định Châu lại là một trong số ít những nơi tay của Đốc Thúc Ti chưa vươn tới được.
“Vâng.” Cố Vấn đi thẳng vào trọng tâm: “Sau khi Định Vương mưu phản thất bại, ngay đêm đó Vương phi đã mang theo Thế tử và gia quyến tự thiêu. Thảo dân đã lén đi kiểm tra hài cốt, Thế tử có bàn chân sáu ngón, nhưng trong đống hài cốt người chết, không có ai thừa ngón chân cả.”
Sắc mặt Đại Đốc thúc khẽ biến.
Nhưng ngay sau đó, trong mắt ông ta hiện lên chút hứng thú, đúng là Hữu tướng đã nuôi được một ‘trò giỏi’, chỗ nào cũng ‘nương tay’ với ân sư.
“Sức chiến đấu của quân phản loạn ngày đó cũng rất bình thường, không giống quân chính quy lắm.” Cố Vấn tiếp tục nói: “Trong lòng thảo dân vẫn luôn thắc mắc, cho đến khi ở trường ngựa Tây Uyển, Hữu tướng nhắc đến việc khi ông ta phát hiện người mà Tướng quân và Đốc Thúc Ti thực sự muốn nâng đỡ lên ngôi là Ngũ hoàng tử thì đã quá muộn.”
Thái tử và Nhị hoàng tử, kẻ này còn vô dụng hơn kẻ kia.
Trên đời khó kiểm soát nhất chính là lòng người.
Trong tất cả các hoàng tử được nhận nuôi, người giống Bệ hạ nhất chính là Nhị hoàng tử này, trước kia khiêm tốn kín đáo, những năm gần đây lại dần dần bành trướng, trở nên đa nghi tự đại, lúc trước chọn Vương phi cũng tránh né các thế gia có liên quan đến phe Hữu tướng.
E rằng Dung Thừa Lâm cũng lo bị qua cầu rút ván.
Đốc Thúc Ti có tầm nhìn xa, chọn một người nhỏ tuổi. Nếu mọi chuyện thuận lợi, trước khi Ngũ hoàng tử chấp chính, họ đã có thể hoàn toàn nắm giữ đại cục triều đình.
“…Định Vương tuổi già mới có con, thế tử Định Vương còn nhỏ tuổi, lại mất đi cha mẹ che chở, điều kiện cũng tương tự như Ngũ hoàng tử.”
“Láo xược!”
Cố Vấn quỳ xuống, kiên trì nói hết những lời đại nghịch bất đạo: “Thảo dân nghi ngờ việc bình định phản loạn vốn là một vở kịch do Hữu tướng và Định Vương diễn, Thế tử dẫn theo quân chính quy trong phủ ẩn náu trong bóng tối, im lặng chờ thời cơ thực sự khởi binh.”
Không khí trong nháy mắt như bị rút cạn, Cố Vấn thậm chí có thể nghe rõ tiếng tim đập của chính mình.
Hồi lâu sau, người bề trên mới truyền đến một tiếng: “Lui xuống đi.”
Cố Vấn từ từ đứng dậy, nín thở hồi lâu mới thở hắt ra một hơi.
Trước khi xoay người, hắn chợt nảy ra ý nghĩ, mở miệng nói: “Hoa cỏ trong viện của đại nhân có rất nhiều chủng loại, còn tươi tốt hơn cả ở Tướng phủ.”
Bộ Tứ vốn còn đang chìm trong sự khiếp sợ về chuyện trước đó, nghe vậy, trong sự khiếp sợ lại thêm một phần nghi hoặc.
Hắn không hiểu tại sao trước khi đi đối phương lại đột nhiên nịnh nọt một câu, mà còn nịnh một cách gượng ép như vậy, càng không hiểu tại sao Đốc Thúc lại dễ dàng thả người đi.
Cửa không đóng lại, trong phòng im lặng một hồi lâu.
Không biết qua bao lâu, Đại Đốc Thúc liếc thấy cuốn tiểu thuyết lạc quẻ nằm trên đầu bàn, bỗng nhiên bật cười.
“Nhân tài mà Dung Thừa Lâm còn không hàng phục được, lại bị con trai ông ta khuất phục.”
Cũng không biết là tạo hóa gì.
Người có phẩm tính như Cố Vấn sẽ không trung thành với con người, chỉ trung thành với sự việc. Vậy rốt cuộc hắn trung thành với việc gì?
Đại Đốc Thúc đứng dậy, chậm rãi đi đến bên cửa sổ, Bộ Tứ vội vàng đi theo.
Bên ngoài trúc xanh thẳng đứng, hoa lăng tiêu vừa tàn, cúc thu đang nở rộ, đây là khu vườn do chính tay Đại Đốc thúc chăm sóc, bốn mùa đều có thể nhìn thấy các loại thực vật khác nhau.
Cuối cùng ông ta nhìn về phía cây tùng vỏ trắng bốn mùa thường xanh ở góc tường, chậm rãi ngâm:
“Núi xa sắc xuân ánh trời không, rồng cuộn hổ ngồi nhập vương cung.
Lần nữa nghe thấy câu thơ đại bất kính này, trong lòng Bộ Tứ rùng mình một cái.
Đại Đốc Thúc lẳng lặng ngắm cây, trong ván cờ thiên tượng, Cố Vấn dựa vào câu đố chữ Tùng này khiến quân cờ Ngũ hoàng tử trong tay họ bị phế bỏ.
Không biết là cố ý hay trùng hợp, ngẫm nghĩ kỹ lại, câu này lại còn có thể có một cách giải nghĩa khác: Trong núi có Tùng.
Chữ Tung trong Dung Hằng Tung.
(Hai từ này đồng âm)
Bên kia, Cố Vấn mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng đi trên phố, ánh mặt trời chiếu lên người vẫn mang lại cảm giác không thực.
Hắn quay đầu nhìn về hướng Đốc Thúc Ti.
Thành công rồi.
Ngũ hoàng tử bị Tiền Thái tử và thuyết Thiên Tượng làm cho sợ vỡ mật vì sự nghi kỵ của Đế vương, liên tiếp phạm sai lầm, trong cung đã không còn hoàng tử nào mà Đốc Thúc Ti có thể nâng đỡ.
Kẻ đến từ U Châu cũng là một tên ngu xuẩn, còn chưa được chính thức sắc phong hoàng tử đã đi khắp nơi kết bè kết phái.
Nhìn lại đại nhân nhà mình, trước kia không ai nâng đỡ, lại có thể thay đổi đánh giá trong dân gian, khuất phục môn khách Tướng phủ, được Tướng quân ưu ái… từng bước bộc lộ tài năng.
Hắn chỉ cần mạo hiểm dẫn dắt Đại Đốc thúc chú ý một chút, sẽ phát hiện ai mới thực sự là ngọc sáng tài hay.
Khóe miệng Cố Vấn nhếch lên một nụ cười, cha ruột có ý định bí mật liên kết với Thân vương mưu phản, mẹ ruột tụ tập tín đồ truyền giáo ngầm.
“Có thân thế như vậy, đại nhân nhà ta, trời sinh chính là hạt giống để làm chuyện soán ngôi mà!”
·
“Đói quá.” Dung Quyện không nhớ mình đã ngủ bao lâu, gọi người vào hỏi xem có cơm chưa.
“Phòng bếp đang chuẩn bị, ngài có muốn ăn gì đặc biệt không, có thể làm thêm món.”
“Cơm mềm.” Y chỉ muốn ăn cơm mềm.*
(Ý chỉ không tự lao động kiếm tiền
Sống dựa vào người khác nuôi)
Gia đinh không hiểu ý, nhưng vẫn dặn đầu bếp nấu cơm mềm một chút.
Sau khi cửa đóng lại, Dung Quyện đã hồi phục chút tinh lực, hỏi Hệ thống việc chính.
“Có mang cơ thể ta ra chưa?”
【Ừm ừm, để ở đầu giường cho ngươi rồi đó.】
Dung Quyện giật mình, suýt nữa bật dậy, đầu giường trống không.
【Xin lỗi, ta muốn khuấy động bầu không khí chút thôi. Cơ thể đang được bảo dưỡng trong kho, ta sẽ tiêm thuốc định kỳ, hiện tại ngươi vẫn chưa thể gặp người khác.】
【Ý chí thế giới sẽ có chút bài xích cơ thể này của ngươi.】
Dung Quyện: “Nói khoa học đi.”
【Ồ. Thời đại khác nhau thì môi trường khác nhau, môi trường này bao gồm thành phần không khí, chất lượng, nhiệt độ, chất ô nhiễm vân vân. Chúng ta cần đảm bảo cơ thể ngươi không sinh ra các chất dị ứng mới, hoặc các phản ứng bất lợi khác.】
【Tóm lại, việc này cứ giao cho ta tiến hành theo trình tự, đến lúc thích hợp ta sẽ cho nó ra ánh sáng.】
Dung Quyện: “Trước khi xuất kho, nhớ báo cho ta một tiếng.”
【Được thôi.】
“…” Hóa ra trước đó không định báo tiếng nào à?!
Dậy sớm quá, còn một lúc nữa mới đến bữa tối, Dung Quyện sai người mời gánh hát đến giết thời gian. Vở kịch lớn với giọng hát đặc biệt quả thực rất hay, lại kết hợp với tầm nhìn rộng rãi của phủ Tướng quân, thêm một ấm trà nhỏ, thần tiên có đến cũng chẳng thể thay đổi.
Dung Quyện nghe kịch, Hệ thống ngắm cái đẹp.
【 Dùng chỉ vàng theo từng đường kim mũi chỉ, đường nét như mây trôi nước chảy, đây là bộ trang phục diễn có thể đưa vào Viện bảo tàng Quốc gia đó.】
【Nhìn cái nhíu mày nụ cười kia xem, tràn đầy phong tình, tay áo phất phơ, cái giọng này hoàn toàn có thể đưa vào di sản phi vật thể.】
【Thưởng, Tiểu Dung, mau thưởng! Chúng ta dùng hoa tươi và nén bạc gia nhập hội fan hâm mộ.】
Một khúc kết thúc, Dung Quyện móc từ túi thắt lưng ra hai tờ ngân phiếu mệnh giá lớn, gánh hát suýt chút nữa rưng rưng nước mắt.
“Đa tạ công tử!”
“Khách sáo quá, gọi đại ca bảng một* đi.”
(Thường chỉ những anh trai donate cho streamer lên được hàng đầu)
Bảng một thì nghe không hiểu, nhưng hai chữ phía trước lại dọa bọn họ sợ chết khiếp, đâu dám xưng huynh gọi đệ với y.
Gánh hát thu dọn đồ đạc rời đi, vừa vặn lướt qua một bóng áo xanh.
Dung Quyện đang vươn vai, bất ngờ nhìn thấy Cố Vấn kinh ngạc nói: “Sao mặt ngươi trát phấn còn trắng hơn cả người hát hí khúc thế?”
Có thể không trắng sao?
Hắn khàn giọng nói: “Đốc Thúc Ti sẽ không nhúng tay vào chuyện chùa Văn Tước.”
Hữu tướng đã phạm tội tru di cửu tộc, Đốc thúc ti sẽ không lãng phí thời gian đi tìm điểm đột phá từ người vợ cả nữa.
Chỉ cần Đốc thúc ti không nhúng tay, lửa tạm thời sẽ không cháy đến người Dung Quyện, có thể tranh thủ thời gian cho bọn họ.
Không ngờ hắn làm việc hiệu quả thế, Dung Quyện còn chưa kịp like, trên trời đột nhiên có vật gì bay qua.
Sau khi ném người ra ngoài cửa, Tạ Yến Trú nhận lấy khăn tay quản sự đưa tới lau tay, kiên nhẫn giải thích với Dung Quyện đang ném tới ánh mắt khó hiểu: “Nửa canh giờ trước, Bệ hạ đã hạ chiếu thư, chuẩn bị tổ chức nghi thức lập tự, chính thức nhận thế tử U Vương làm con nuôi, phong làm Hoàng tử.”
Kẻ bị ném ra ngoài là vị sứ giả liên hôn từng đến lần trước.
Vị tân Hoàng tử này dường như có suy nghĩ rất độc đáo, quang minh chính đại làm chuyện lôi kéo, mưu toan tìm lối tắt để Đế vương buông bỏ sự đề phòng.
Không ngờ lúc mình ngủ lại xảy ra chuyện lớn thế này.
Dung Quyện thầm nghĩ phải mau tìm Thái y viết giấy xin nghỉ phép, Lễ bộ lại sắp phải tổ chức nghi thức rồi.
Vào nhầm đơn vị công tác là một chuyện đáng sợ biết bao.
Tạ Yến Trú lau tay tỉ mỉ xong, nói với quản sự: “Buổi tối làm thêm món canh ngọc thiền và mì lạnh hoè diệp, cha nuôi sắp tới.”
Dung Quyện vừa nghe, lập tức chen vào hỏi: “Xin hỏi có vị trí nào ngồi mát ăn bát vàng ở đốc thúc ti không? Ta có thể đảm nhiệm.”
Cái chỗ rách nát Lễ bộ này không thể ở được nữa rồi, ba ngày hai bữa lại tổ chức đại tiệc.
Tạ Yến Trú buồn cười bảo y từ bỏ ý định đi.
Hai người nói cười đứng cùng nhau, Cố Vấn ở bên cạnh thức thời cáo lui.
Dung Quyện lộ vẻ lo lắng: “Hôm nay sắc mặt Cố Vấn không tốt, hay là để Tiết Nhận đến khám xem sao?”
Người làm thuê dưới trướng ngàn vạn lần không thể đổ bệnh nha.
Tạ Yến Trú nhàn nhạt: “Hắn khỏe lắm.”
Có điều nếu lúc đó Cố Vấn chọn dùng bí mật kho báu để đổi lấy việc toàn mạng rút lui khỏi Đốc Thúc Ti thì e là sẽ không khỏe được đâu.
—
Bữa tối được sắp xếp tại Lương Các, quản sự đã sớm chuẩn bị một bàn đầy món ngon vật lạ, dùng bữa tại nơi này vừa có thể trò chuyện việc nhà, vừa có thể ngắm cảnh.
Mới qua rằm, trăng vẫn còn tròn.
Sau khi trời tối, Đại Đốc thúc được Bộ Tam Bộ Tứ hộ vệ đến phủ Tướng quân.
Tạ Yến Trú đích thân rót hai chén rượu, tay hắn rất vững, không nhiều không ít, vừa đúng bảy phần đầy.
Dung Quyện cầm cái chén cũng đưa tới, Tạ Yến Trú liếc y một cái, dường như đã sớm chuẩn bị, ung dung đổi sang một bình ngọc khác.
Chất lỏng màu đỏ tím chảy vào trong chén.
Được thôi, rượu vang cũng được.
Dung Quyện mỉm cười uống một ngụm, chua chua ngọt ngọt… là nước mận.
Đôi mắt hoa đào trừng lên giận dữ, tiếc là chẳng có chút uy h**p nào, Tạ Yến Trú ngược lại còn cười.
Thu hết tương tác của họ vào mắt, Đại Đốc Thúc bỗng nhiên nói: “Rất lâu rồi không thấy ngươi cười như thế.”
Động tác đặt bình ngọc xuống của Tạ Yến Trú chậm lại một nhịp, Dung Quyện theo bản năng nhìn quản sự, lời thoại kinh điển của ông bị cướp rồi kìa.
Quản sự chỉ cảm thấy trong chuyện này, kiến thức Đại Đốc thúc hạn hẹp quá, dạo này Tướng quân thường xuyên cười mà.
Hoa đẹp trăng tròn, mọi người thưởng trăng nghe nhạc, chiều nay Dung Quyện mới nghe kịch lớn xong, cả buổi chìm đắm trong đồ ăn ngon, mặt trăng y chẳng thèm nhìn lấy một cái.
“Tiết Nhận nói sức khỏe ngươi đã tốt hơn nhiều,” Đại Đốc thúc bỗng nhiên nói:”Tương lai có dự định gì không?”
Nhận ra là đang nói chuyện với mình, Dung Quyện nuốt thức ăn xuống, đáp: “Ăn ngon uống ngon, mặc đẹp ngủ ngon.”
Bộ Tam Bộ Tứ canh giữ ngoài Lương Các giật mí mắt, lời này mà cũng dám nói thẳng mặt ư?
Đại Đốc thúc không tức giận, bình tĩnh sửa lỗi: “Ăn mặc ở đi lại là nhu cầu bình thường, không phải mục đích, thăng quan phát tài những thứ này mới phải.”
Dung Quyện nghe vậy tùy tiện bịa ra một mục đích, trái lương tâm nói: “Phấn đấu mười năm tới, thăng quan thêm một bậc.”
Dù sao mười năm tới y cũng chạy mất dép rồi.
Vốn tưởng đề tài này sẽ nhanh chóng kết thúc, ai ngờ Đại Đốc thúc đột nhiên đặt đũa xuống.
Âm thanh va chạm hơi nặng hơn ngày thường, nhạc sư đang gảy đàn lập tức dừng lại, Bộ Tam Bộ Tứ bên ngoài bất giác nín thở.
Dung Quyện đang suy nghĩ xem mình lỡ lời chỗ nào, đối phương đã dùng giọng điệu lạnh lẽo chỉ ra:
“Sờ cổ, nhịp thở thay đổi, cảm xúc trên mặt chậm hơn lời nói, trong phương pháp quan sát của Sherlock Holmes mà ngươi gửi tới, đây là những biểu hiện khi nói dối.”
Đại Đốc thúc nhìn y: “Ngươi đang nói dối.”
“!!!”
Cái gì gọi là lấy đá ghè chân mình, Dung Quyện coi như đã được mở mang tầm mắt.
Gia yến ban đầu dường như đang có xu hướng phát triển thành Hồng Môn Yến.
Lời nói dối đối với người bề trên là một sự mạo phạm, Dung Quyện rất rõ không thể trả lời bừa bãi nữa.
Tạ Yến Trú lẳng lặng nghiêng người sang bên cạnh một chút, nhẹ nhàng chạm vào chân dưới bàn, rõ ràng cũng đang nhắc nhở y.
Dung Quyện vốn định uống ngụm nước lấy lại bình tĩnh, vừa ngước mắt lên, chạm trúng ánh mắt của Đại Đốc thúc.
Y rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi.
Mình chưa từng trải qua huấn luyện vi biểu cảm, ở điểm này, Hệ thống cũng không thể giúp đỡ.
Càng vào thời khắc căng thẳng, Dung Quyện ngược lại càng bình tĩnh, không quá một lát đã có đối sách.
Y giả bộ cười nhẹ nhõm: “Dăm ba câu rất khó nói rõ ràng.”
Dung Quyện quyết định dùng một cách lắt léo khác: Dùng hành động thay thế lời nói.
“Chờ một chút.” Y đứng dậy rời tiệc một lát, khi quay lại, trong lòng ôm một chồng sách.
Vừa rồi Đại Đốc Thúc nhắc đến tiểu thuyết Sherlock Holmes, Dung Quyện bèn tiếp tục lợi dụng điểm này để dẫn dắt tâm lý.
Đầu tiên y xin lỗi vì lời nói dối vừa rồi, giải thích: “Bởi vì không phải chuyện đứng đắn, nói ra cũng sẽ chẳng ai tin.”
“Giống như phương pháp quan sát của Sherlock Holmes có thể dùng vào thực tế, giá trị của rất nhiều cuốn sách đã bị đánh giá thấp.” Dung Quyện rút ra một cuốn sách, tay chấm nước mận, chỉ vào phần trống tùy tiện viết hai chữ, nghiêm túc nói:”Đây chính là việc ta muốn làm.”
“Chữ viết là sự diễn đạt giàu sức mạnh nhất, ta vẫn luôn muốn viết chút gì đó.”
Mục tiêu của y là lấp đầy tư liệu lịch sử còn thiếu, chỉ có điều dẫn dắt đối phương nghĩ theo hướng y muốn viết tiểu thuyết.
Sách ôm tới đủ loại lẫn lộn, sẽ không ai chú ý cuốn sách được rút tùy tiện này là sách gì.
Những tiểu thuyết kỳ quái gửi đi trước kia, nếu không phải người thực sự có hứng thú thì sẽ không sưu tầm.
Một quan viên đàng hoàng, ước mơ lại là viết tiểu thuyết, ở thời đại này sẽ bị người ta coi thường, như vậy logic của mọi lời nói dối đều sẽ được lấp đầy.
Hoàn hảo!
Trong Lương Các nhất thời yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Dung Quyện suốt quá trình đều thả lỏng tự nhiên, giọng điệu như thường, thậm chí nụ cười trên mặt cũng chưa từng tắt.
Đại Đốc thúc ngồi tĩnh lặng ở chủ vị, mắt thấy thiếu niên lật ra một cuốn sử sách, nói với những người khác có mặt tại đó:
Y muốn lưu danh sử sách.
…
Lời tác giả:
Dã sử:
Đế, thời niên thiếu lập chí viết sử.
·
Nhóm nhân vật chính hầu như đều biết nguyện vọng to lớn của Đế vương rồi, tiếp theo có thể đi chút cốt truyện.
Còn về phần có thể còn vài người cực ít ỏi chưa biết, cái đó không quan trọng.