Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 35

Dung Thừa Lâm đã cống hiến biểu cảm đặc sắc nhất trong cuộc đời ông ta.
Nếu ánh mắt có thể giết người, e rằng đám người này đã chết đi sống lại cả nghìn lần.
Đã thế, Dung Quyện còn dùng giọng điệu lạnh lùng để cảm thán: “Rằm mười lăm chính là lúc nên đoàn viên mà.”
Gia đình ba người bọn họ, hôm nay sum họp một nhà vui vẻ hòa thuận.
Giữa khe núi xuất hiện những ngọn lửa ma trơi xanh biếc, các tín đồ như những con rối gỗ bị giật dây, nhìn thấy cái gì cũng hô vang là thần tích.
Thích Nhiên bay lên cao hơn, quả thực trông phiêu diêu như vũ hóa đăng tiên*.
(*) Vũ hoá đăng tiên: mang ý nghĩa con người đắc đạo, bay lên thành tiên, dùng để hình dung trạng thái siêu thoát khỏi trần thế. Thành ngữ này xuất phát từ tác phẩm Phú Xích Bích của Tô Thức (thời Bắc Tống)
Cuối cùng Dung Quyện cũng hiểu được nguồn gốc của cảm giác sai lệch kia, cũng hiểu được một người phụ nữ bị chồng phản bội, gần như đoạn tuyệt với gia tộc đã lấp đầy khoảng trống tinh thần từ đâu.
Ngoại giáo đều có một điểm chung: Nó sẽ tạo ra bầu không khí kiểu gia đình, khiến mỗi người đều cảm thấy mình là một phần tử trong đại gia đình ấy.
“Chư vị thiện tín.” Thánh mẫu nương nương đại từ đại bi cuối cùng cũng mở miệng:”Người một nhà…”
“!!” Dung Quyện suýt chút nữa thì lỡ tay gây ra tiếng động.
Sát ý trong đôi mắt hẹp dài của Hữu tướng như sắp tràn ra ngoài.
Tội mưu phản đại nghịch, tội tạo yêu sách tà thuyết mê hoặc người khác, tội dùng tà thuật vu sư… từng điều luật của Đại Lương lướt qua trong đầu, phản ứng đầu tiên của Dung Thừa Lâm là giết sạch tất cả những kẻ ở đây.
Nhưng sau khi suy tính kỹ, ông ta buộc phải bác bỏ ý định này trước.
Chỉ riêng số người có mặt tại chỗ đã lên đến hàng trăm, muốn chuyện này hoàn toàn thối rữa trong lòng đất thì cũng không thể tha cho người nhà của đám giáo chúng này.
Một khi triển khai cuộc thảm sát quy mô lớn như vậy, đừng nói Đốc Thúc Ti, ngay cả Đại Lý Tự cũng sẽ chú ý tới.
“Người đàn bà điên này.” Hữu tướng nhắm mắt lại, cơn thịnh nộ của ông ta đối với người vợ cả lúc này thậm chí còn vượt qua mối hận bị phế tay, hận không thể nhân dịp tết Trung thu này tiễn bà ta lên thẳng cung trăng.
Trong tiếng ve kêu quạ hót, hai gương mặt giống nhau ít nhất năm phần cùng dựa lưng vào gốc cây lớn.
Chỉ trong một thoáng ngắn ngủi, Dung Thừa Lâm thu lại cảm xúc, sát ý dần bị lấp đầy bởi những toan tính đáng sợ khác.
Còn Dung Quyện nhắm mắt như đang giả vờ ngủ, không biết nghĩ đến điều gì, năm phần vui vẻ, năm phần bất lực.
Trong mắt cả hai bên đều có mưu đồ nhưng lại thoáng qua rồi biến mất, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Những tín đồ tranh cướp được cánh hoa từ chỗ khoa tay múa chân vui sướng chuyển sang quỳ rạp xuống đất tụng niệm công đức, những cái bóng vặn vẹo nối liền trước sau như dây rốn. Dưới cùng một bóng râm bao phủ, vợ và chồng, cha và con, khóe miệng ít nhiều đều ẩn hiện một nụ cười nhàn nhạt.
Sau khi chứng kiến xong buổi tụ tập giáo đồ quan hệ đến sự sống chết của cả gia tộc, Dung Thừa Lâm dường như cuối cùng cũng thể hiện sự trách nhiệm của một người cha, để Dung Quyện đi trước.
Ông ta dùng giọng nói cực nhỏ dặn dò: “Ngươi về chùa trước đi, không được đánh rắn động cỏ.”
Đây là sự sắp xếp hợp lý nhất vào lúc này.
Dung Quyện biến mất ngay trong đêm chắc chắn sẽ gây nghi ngờ, một khi y không từ mà biệt, đám giáo đồ sẽ tan tác như chim vỡ tổ, không có lợi cho việc xử lý toàn bộ sự việc một cách nhanh, gọn, chuẩn, hậu họa sẽ khôn lường.
Vì vậy y không nói nhiều, kéo đôi chân hơi đau nhức cẩn thận bắt đầu rút lui.
Huynh đệ nhà họ Đào cẩn trọng hộ vệ y rời đi.
Bóng dáng gầy gò biến mất trong đường hầm, trong mắt Dung Thừa Lâm ở phía sau lóe lên một tia lạnh lẽo.
Ông ta dùng những ngón tay từng thon dài linh hoạt nay khớp xương đã có chút vặn vẹo, tháo miếng ngọc bội cổ mới đeo bên hông xuống.
Sau đó ném miếng ngọc bội sang một bên, phân phó ám vệ: “Sau khi ta đi, tạo ra một chút tiếng động.”
Ánh trăng chiếu xuống tạo thành vệt sáng phản chiếu trên bề mặt ngọc bội, chữ “Dung” khắc bên trên thoắt ẩn thoắt hiện.
Buổi tụ tập của giáo đồ sắp đến hồi kết thúc, cùng với tiếng động lạ trong rừng, tất cả giáo đồ đều giật mình hoảng hốt.
Không lâu sau, có người lần theo tiếng động nhặt được miếng ngọc bội. Khi nhìn rõ hoa văn khắc chữ bên trên, vẻ thiện ý giả tạo trên mặt đám tăng nhân suýt nữa thì không giữ nổi.
Ngọc quý chữ triện như thế này, phù hợp với thân phận chủ nhân của nó chỉ có vị đang ở nhờ trong chùa kia mà thôi.
Khoảnh khắc ngọc bội được dâng đến tay Thích Nhiên, mí mắt bà rũ xuống, hồi lâu sau bà nở một nụ cười không chút cảm xúc.
Quanh năm giữ một vẻ mặt, khi cười cơ bắp hai bên má co kéo cực kỳ căng cứng, y như cảm xúc của bà lúc này.
“Thật là một đứa trẻ…” Khiến người ta không bớt lo chút nào.
Lời nói và hành động của Thích Nhiên ở đây còn có tác dụng hơn cả thánh chỉ: “Hiện tại có một người có thể sẽ mang lại tổn thất không thể ước lượng cho chùa Văn Tước.”
Tất cả những giáo đồ điên cuồng khi hấp thụ “dinh dưỡng” mà Thánh mẫu nương nương mang lại đều đã bị lây nhiễm.
Họ nghiêng nửa người cùng với bà ta, ánh mắt trân trân nhìn về hướng chùa Văn Tước.
Vị khách ở nhờ kia dường như đã trở thành một ôn dịch bắt buộc phải thanh tẩy trong mắt họ.
·
Ngày hôm sau, một giọng nói gấp gáp đánh thức Dung Quyện: “Đại nhân, không hay rồi!”
Trải qua nửa đêm kinh tâm động phách, cơ thể quá tải nghiêm trọng. Dung Quyện vừa mệt mỏi mở mắt ra đã nghe thấy Đào Văn nói như bắn liên thanh:
“Đêm qua có ni cô lén lút dòm ngó ngoài liêu phòng mấy lần, mỗi lần chỉ là thám thính ban đêm, chưa đi sâu…”
Càng nói giọng hắn càng trầm xuống: “Ta không yên tâm, vừa đi lén kiểm tra thử, thế mà cổng lớn bên ngoài và rất nhiều cửa thông sang thiên điện đều bị khoá chết rồi!”
Đang nói thì cửa sau chùa lại truyền đến tiếng then cài rơi xuống.
Cùng lúc đó, từ hướng đại điện vang lên tiếng tụng kinh đều rắp, trong tiếng kinh văn bao vây, tiếng bước chân dường như đang đến gần từ bốn phương tám hướng.
Đào Dũng khẩn cấp đi đóng cửa hông bên ngoài khu liêu phòng này.
Đào Văn nói: “Không thể trì hoãn nữa, ta đi thu hút sự chú ý để Đào Dũng yểm hộ ngài rời đi.”
Nếu là đám ô hợp thì thôi, nhưng lúc trước Đào Dũng chưa nói, thực ra tối qua đến không chỉ có ni cô mà còn có một số kẻ luyện võ lợi hại.
Dù sao bọn họ cũng chỉ có hai người, lo cho bản thân không khó, nhưng kẻ địch đông, rất khó bảo vệ chu toàn cho Dung Quyện.
Dung Quyện nghe vậy thì “hừ” một tiếng.
Chắc chắn ni cô tới là đã nảy sinh nghi ngờ với y.
E rằng tối qua Hữu tướng lại ra tay rồi, tìm cách dẫn lửa về đây để dùng một rắc rối này giải quyết một rắc rối khác.
“Đi cũng vô dụng, chắc chắn bây giờ đường xuống núi cũng bị vây rồi.”
Bọn họ bị nhốt trong một vùng đất chết.
Trong lúc nói chuyện, Dung Quyện bất chợt chạm mắt với bức tượng Phật trong phòng, khuôn mặt trắng sứ kia đang nhếch lên nụ cười với độ cong đều đặn.
“Đại nhân, vậy bây giờ phải làm sao?”
Dung Quyện không trả lời ngay, thần trí có hơi lơ đễnh, dường như sự lựa chọn khiến y phiền não hoàn toàn không phải là khốn cảnh trước mắt mà là chuyện khác.
Mãi đến khi Đào Văn hỏi lại lần nữa, Dung Quyện mới miễn cưỡng hoàn hồn, khẽ hỏi: “Ngươi cảm thấy hôm qua ta mời Hữu tướng đến, thật sự không có người nào khác phát hiện sao?”
Đào Văn ngẩn ra.
Dung Quyện chậm rãi nhả ra một chữ: “Đợi.”
Y đã đợi được người cha rẻ tiền gây sức ép lên ngôi chùa, ép đám người này chó cùng rứt giậu nhảy ra một lần cho hết, bây giờ chỉ cần tiếp tục đợi.
Trong thời gian đóng cửa chùa, mất đi khói hương bao phủ, cả ngôi chùa chìm trong một lớp sương mù nhàn nhạt.
Sáng nay không ai gióng chuông, một cơn gió núi thổi qua, những tờ giấy cầu nguyện màu đỏ của khách hành hương treo trên cây gần đó kêu phần phật.
Từng bóng người từ sau núi đi về phía trong chùa, khác với những tín đồ điên cuồng phía trước, trong số đó chỉ riêng những kẻ vóc dáng vạm vỡ đã có hàng chục người.
Am ni cô rất ít khi cho phép tăng nhân nam tá túc, rõ ràng những kẻ này không phải tăng nhân đàng hoàng, áo tăng quấn trên những khối cơ bắp cuồn cuộn trông có vẻ lố lăng. Trong đó tám người hợp sức vận chuyển một cái lồng sắt, con hổ đói thỉnh thoảng lại mở cái miệng đỏ lòm chảy đầy nước dãi, đi vòng quanh trong lồng.
So với ngày thường cũng có thêm không ít tăng nhân đi lại dưới chân núi.
Hành tung của bọn họ bí ẩn, những điểm quỷ dị khó nhận ra thường ngày lúc này đang lọt vào mắt của rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều người.
Sau khi Dung Thừa Lâm rời đi, để đề phòng Dung Quyện lại may mắn trốn thoát khỏi móng vuốt của ngôi chùa, ông ta cố ý để lại một bộ phận ám vệ hàng đầu.
Cái gì mà từ từ mưu tính đều là hư ảo, khi có bá tánh tụ tập thì khó xử lý, đợi họ giải tán mới là cơ hội tốt nhất.
Muốn diệt trừ một giáo phái rất khó, cách xử lý nhanh nhất chính là tiêu diệt tận gốc.
Dung Thừa Lâm tính toán rất kỹ, dùng Dung Quyện để thử độ sâu của nước chùa Văn Tước, thả mồi xuống ao câu ra những giáo đồ dị đoan chủ chốt, sau đó nhân tạo một vụ hỏa hoạn ngoài ý muốn.
Mỗi dịp Trung thu, các vụ cháy trong dân gian nhiều vô kể.
Ngày này chùa chiền lại chong đèn cầu phúc thâu đêm, xảy ra hỏa hoạn cũng sẽ không khiến người ta suy nghĩ nhiều.
Hiện tại địa điểm ẩn nấp của ám vệ khá cố định, canh giữ trên những cây lớn bên cạnh các con đường núi trọng yếu.
Chưa ngồi vững được bao lâu, bỗng nhiên có một đám người áo xanh kéo tới.
Động tác đám người này lão luyện, thấy trên cây có người, không nói hai lời liền ẩn nấp vào bụi rậm.
Ám vệ ngẩn người.
Ngẩn người cũng vô dụng.
Không bao lâu sau, lại xuất hiện một đám người áo trắng.
Giữa ban ngày ban mặt, bọn họ dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn xuyên thấu đám áo đen, tốp người thứ ba đến hành động vô cùng bá đạo, dù trên cây có người cũng lập tức phi thân tới.
Trên một cái cây lớn cuối cùng có đến bốn người ngồi xổm, cành cây đung đưa yếu ớt.
Sắc mặt ám vệ có chút khó coi, hai tốp người này từ đâu chui ra vậy?
Nhận ra có thể kẻ đến không có thiện ý, thủ lĩnh ám vệ lập tức thì thầm điều gì đó, hai tốp người đến sau cuối cùng cũng có chút kiêng dè, không có thêm động tác thừa thãi nào.
Tuy nhiên đúng lúc này, sương mù trong núi bị áo giáp xé toạc, từ trong sương sớm phía xa, một bóng người bước tới, hông đeo bảo đao, vẻ mặt lạnh lùng.
Lại có người tới nữa!
Trong ba tốp người, có không ít kẻ nhận ra hắn.
“Triệu Tĩnh Uyên.” Không biết là ai thì thầm.
Ám vệ nghe vậy cau mày, vị này nổi tiếng không ưa Hữu tướng, sao hắn lại tới đây?
Trong lòng đám người áo xanh hiểu rõ, chuyện này liên quan đến Tướng quân nhà mình.
Tối qua thân tín canh giữ trước cửa Tướng phủ báo lại Hữu tướng qua giờ Sửu mới về phủ, Tạ Yến Trú bèn phái người điều tra, biết được có thể người đã bị huynh đệ nhà họ Đào mời đi, nhận ra đã xảy ra chuyện, hơn nữa đa phần là chuyện nhà, nếu không Dung Hằng Tung sẽ không mời Hữu tướng trước.
Đoán được Dung Quyện có mưu đồ, Tạ Yến Trú chỉ phái người canh chừng án binh bất động, nhưng hôm sau chùa đột ngột đóng cửa và có những hành động khác, rõ ràng là rất bất thường.
Lấy bất biến ứng vạn biến, nay biến số đã xuất hiện, Tạ Yến Trú lập tức hành động
.
Trong kinh có không ít con mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn, không tiện tự ý rời bỏ chức vụ, để đề phòng vạn nhất, ngoài việc bí mật chỉ định thân binh, Tạ Yến Trú còn tìm Triệu Tĩnh Uyên, dịp Trung thu đi chùa thăm em gái ruột, sẽ không ai nghĩ nhiều.
Đám ám vệ hàng đầu ngay lập tức chặn Triệu Tĩnh Uyên lại, ngăn cản hắn lên núi.
Kẻ cầm đầu ỷ thế không sợ, liếc nhìn đám tăng nhân phía xa, nói: “Một khi đánh nhau ở đây, sẽ đánh rắn động cỏ.”
Hai tốp người kia bị bọn họ lợi dụng điểm này để kiềm chế.
Thế nhưng lời còn chưa dứt, tiếng rút đao dứt khoát vang lên giòn tan chấn động màng nhĩ, thủ lĩnh ám vệ chỉ kịp nhìn thấy một tia sáng trắng lóe lên.
Triệu Tĩnh Uyên thản nhiên: “Đánh chết rắn thì nó sẽ không bị kinh động nữa.”
Đám tăng nhân phía xa nghe thấy tiếng động lao tới, một cái đầu người vừa khéo lăn lông lốc ngay dưới chân.
“!!!”
·
Cùng lúc đó, chùa Văn Tước đóng cửa suốt buổi sáng cuối cùng cũng có chút hơi người.
Xung quanh liêu phòng, sát khí đang tụ tập, đám giáo chúng được triệu tập đang chuẩn bị cho một buổi hoạt động tập thể mới.
Tiếng bước chân, tiếng gõ cửa, tiếng binh khí, tiếng nào cũng lọt vào tai.
Ngoài tường viện, cùng với tiếng đập cửa, giáo chúng cầm cung tên bắc thang leo lên tường cao.
“Dung thí chủ, mau mở cửa.” Giọng nói bên ngoài đã mang theo sự ép buộc:”Bây giờ mở cửa, chúng ta còn có thể nói chuyện tử tế.”
Giọng nói bình thản của Thích Nhiên át đi tiếng sư thái: “Tụ Viễn, mở cửa.”
Mặc dù biết đứa trẻ này không dễ dàng báo quan, nhưng chốn quan trường đen tối, nhỡ đâu sau này nó thừa kế sự tàn nhẫn của cha nó, muốn chùa Văn Tước biến mất thì sao?
Cách tốt nhất chính là cùng chìm xuống.
Trước tiên giam cầm người lại, sau đó bắt đối phương làm một số việc để mình nắm giữ bằng chứng.
Đào Dũng quát: “Đại nhân có chức quan trong người, lẽ nào các người muốn ra tay với quan triều đình?!”
Đó là tội tru di cửu tộc đấy!
Dung Quyện lún sâu vào ghế nằm, một chân hơi co lại, ánh nắng xuyên qua cổ áo lỏng lẻo. Đối mặt với tiếng quát tháo của Đào Dũng, y khẽ nhắc nhở: “Ta chính là cửu tộc của bà ấy đấy.”
Đào Dũng tắt đài: “Trời ạ, tru di không sai tí nào.”
“…”
Rầm, rầm rầm, tiếng gõ cửa đã chuyển sang va đập, chốt cửa gỗ xuất hiện vết nứt dưới lực tác động. Cánh cửa gỗ không mấy chắc chắn rung lên, cả cánh cửa lung lay sắp đổ, như thể khoảnh khắc tiếp theo sẽ bị phá vỡ.
Dung Quyện không hoảng không vội, ni cô trong chùa ăn uống béo tốt, bước chân phù phiếm, nhìn là biết chẳng mấy người biết võ công.
Đột nhiên xuất hiện lượng lớn võ nhân lợi hại, chắc chắn là từ nơi khác tới.
Động tĩnh càng lớn càng tốt, dễ gây chú ý.
Thực ra cho dù người cứu viện không đến kịp cũng không thành vấn đề lớn, Dung Quyện nhìn sắc trời, hệ thống sắp về rồi.
Bùm bùm bùm.
Lúc này, những âm thanh dữ dội hơn truyền đến.
Giáo chúng bên ngoài liêu phòng lộ ra vẻ thành kính: “Đập cửa trong viện, tiếng vọng lại từ ngoài viện.”
Thần tích! Đây là thần tích!
Thần kinh thì có.
Tất nhiên sư thái sẽ không ngây thơ như vậy, vẻ bình tĩnh trước đó biến mất, đột nhiên hoảng loạn lên.
Có người đang phá bên ngoài cổng chùa?!
Bà ta bất giác nhìn về phía Thích Nhiên.
Đôi mày lá liễu của Thích Nhiên nhíu chặt, chỉ huy hai giáo đồ đi kiểm tra tình hình, bản thân dẫn theo một bộ phận người chuẩn bị đi ra cửa sau. Hổ ở sau núi sắp được vận chuyển tới, lúc cần thiết cũng có thể dùng làm vũ khí.
Sư thái bị yêu cầu ở lại, nhưng thấy Thích Nhiên rảo bước nhanh hơn, bà ta thầm mắng một tiếng, ra lệnh cho số giáo đồ còn lại đi chặn cửa trước hết. Sau đó bản thân không màng đến hình tượng, để đề phòng bất trắc, bà ta chui qua một lỗ chó sau đám cỏ dại, hoang mang rối loạn chạy về một hướng.
Sư thái thật may mắn, chọn được một hướng tốt.
Thích Nhiên thì không may mắn như vậy, không biết vì sao bà lại ghé qua điện Quan Âm một chuyến, ra lệnh cho người đợi bên ngoài.
Khi bà đi ra định chạy tới cửa sau, quân sĩ bên ngoài ầm ầm xông vào, hai bên đụng độ ngay tại chỗ.
Nếu chỉ là mười mấy cao thủ, dùng một bộ phận giáo đồ làm bia đỡ đạn, đám tăng nhân tá túc biết võ đối phó cũng không thành vấn đề. Nhưng hiện tại số lượng rõ ràng đã vượt qua phạm vi đó, Thích Nhiên vô thức lùi lại một bước, ánh mắt chạm phải người dẫn đầu, đồng tử run lên: “Đại ca?”
Trước đó trong đầu bà đã lướt qua rất nhiều khả năng, duy chỉ không ngờ người gặp phải lại là Triệu Tĩnh Uyên.
Khác với người nhị ca đã qua đời vì bệnh tật luôn dung túng bà vô điều kiện, Thích Nhiên từ nhỏ đã hơi sợ người đại ca này.
Dáng vẻ cao ngạo trước mặt người ngoài lúc này không thể duy trì được chút nào.
Vẻ mặt Triệu Tĩnh Uyên không có quá nhiều thăng trầm, chỉ là bàn tay trong tay áo hơi dùng sức. Ánh mắt hắn lướt nhanh qua đám cung thủ đã chuẩn bị sẵn trên tường cao, những tăng nhân cầm binh khí xung quanh, vẻ đau xót thoáng qua rất nhanh đã bị sự tức giận sâu sắc hơn đè xuống.
“Muội đang làm cái gì vậy?”
Chùa Văn Tước đóng cửa, hôm nay sẽ không có khách hành hương khác, người đang bị vây công là ai có thể đoán được.
Đêm đoàn viên lặn lội đến thăm mẹ, nhưng không biết vì cớ gì lại bị chính mẹ ruột dẫn người vây hãm, tay Triệu Tĩnh Uyên nắm vỏ đao siết chặt, đầu ngón tay gần như lún vào trong, đột nhiên nảy sinh một niềm thương cảm đối với Dung Quyện:
“Ta hỏi muội đang làm cái gì?”  —
Đứa trẻ không có mẹ như ngọn cỏ, bên ngoài hỗn loạn tưng bừng, Dung Quyện lại như ngọn cỏ đầu tường, đầu lắc lư qua lại
.
Thực tế là y đang giao tiếp với hệ thống.
Hệ thống đã quay trở lại làm việc. Vừa về vị trí chưa đầy nửa phút, nó lại bị Dung Quyện phái đi hành động, hiện tại khoảng cách hai bên hơi xa nên Dung Quyện đang thò đầu ra để bắt sóng tín hiệu.
【Tiểu Dung, máy dò kim loại còn chưa dùng đã phát hiện một ni cô lén la lén lút chạy từ thiền đường ra.】
【Ta dùng xe lăn tông bay cô ta rồi, thành công rơi ra sổ sách *1.】
“…”
Hệ thống nhanh chóng quét qua sổ sách.
Giống với nhiều tà giáo khác, chùa Văn Tước đối với tầng dưới đáy thì ban phát chút ân huệ nhỏ, sau đó do Thích Nhiên đứng ra móc nối, cung cấp kênh mua quan bán chức cho tầng lớp trung lưu, cấu kết phát triển lẫn nhau, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã hình thành một mạng lưới chặt chẽ khổng lồ.
Trên sổ sách ghi chép chi tiết những con số mà một đám quan nhỏ và thương nhân giàu có quyên góp tài sản cho chùa.
Mười vạn bạc trắng đổi lấy ba năm làm tri phủ thanh liêm, số tiền vượt xa sức tưởng tượng.
Cục tròn tà ác đột nhiên khựng lại: 【Tiểu Dung, giống như ngươi đoán, có mật thất! Kho bạc nhỏ *1.】
Chết tiệt!
Cơ thể Dung Quyện cứng đờ.
Điều lo lắng nhất vẫn xảy ra.
Kinh nghiệm của Hữu tướng về tà giáo vẫn còn quá ít, hay nói cách khác là tâm tư đều dồn hết vào việc hại người rồi.
Sự thành lập và phát triển của tà giáo không thể tách rời tiền bạc.
Dung Thừa Lâm cứ mải nghĩ cách giết vợ con, nhưng tối qua Dung Quyện đã bắt đầu suy nghĩ về nơi cất giấu tiền sau khi chùa Văn Tước vơ vét của cải.
Đối với một kẻ lười biếng mà nói, trên đường có một núi vàng, ngươi chuyển, hay là không chuyển.
Nếu chuyển, việc vận chuyển và xử lý hậu quả đều tốn thời gian tốn sức, chuyển thế nào, giấu ở đâu, dùng ra sao, có vô số công đoạn đang chờ đợi. Nhưng nếu không chuyển…
Ngọn núi vàng đó từ nay về sau sẽ đè nặng trong lòng ngươi.
Khi Triệu Tĩnh Uyên phá cửa xông vào viện, đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Dung Quyện cúi đầu, làm bộ ôm ngực đau đớn, vẻ mặt đau khổ tột cùng, thất thần lẩm bẩm: “Ta khổ quá, ta khó xử quá.”
“Tại sao lại có sự lựa chọn gian nan đến thế, tại sao!”
Dáng vẻ như sắp khóc, giữa đôi mày nhạt nhòa tụ lại nỗi sầu muộn không nói nên lời, Dung Quyện cuộn tròn trên ghế nằm.
Bước chân Triệu Tĩnh Uyên không tự chủ được mà dừng lại, lẳng lặng chăm chú nhìn thiếu niên chịu đủ mọi ấm ức kia. Hồi lâu sau, bàn tay to lớn nhẹ nhàng đặt lên đầu Dung Quyện.
Giọng nói của hắn cũng bớt đi vài phần lạnh lùng thường ngày: “Ngươi chịu khổ rồi.”
Lời tác giả:
Dã sử:
Đế thăm mẹ, thấy vàng rơi bên đường, không kìm được lòng, muốn bỏ mà không nỡ.
·
Thích Nhiên ban đầu câu kết với quan lại như thế nào sẽ được nhắc đến ở phần sau, mẹ của Đế còn giữ lại một chiêu, nhưng cái này đều không quan trọng, dù sao Đế mới là con cưng của trời*.
(Gốc là vị diện chi tử: thường dùng để chỉ một nhân vật trong một “thế giới” cụ thể (như tiểu thuyết hoặc lịch sử) sở hữu vận may phi thường và hào quang của nhân vật chính, khiến mọi việc họ làm đều diễn ra suôn sẻ.)

Bình Luận (0)
Comment