Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 31

Ngày hôm sau, các quan viên dậy sớm hơn gà, lễ tế trời diễn ra bình thường.
Từ giờ Sửu, đồ lễ và đồ dùng cúng tế liên tục được vận chuyển đến gần tế đàn.
Cùng với tiếng kiệu dừng lại, đội nghi trượng xếp thành hai hàng hai bên, tất cả quan viên có mặt lui sang một bên hành lễ. Lúc này còn một khắc nữa là trời hửng sáng, sương mù mỏng manh vừa nổi lên giữa núi rừng như bị vạt áo choàng lông màu đen xé toạc.
Giày rồng, ngọc bội vàng, khí chất hoàng đế được tôn lên vài phần trang nghiêm tựa hoa báu pho Phật trong miếu chùa, sau lưng là bá quan đi theo.
Tuy nhiên dưới vẻ ngoài trang nghiêm này, khóe miệng Hoàng đế luôn trễ xuống khiến ông ta trông có thêm vài phần u ám.
Mí mắt Dung Quyện cũng rũ xuống, buồn ngủ đến mức sắp không mở nổi mắt.
Các quan viên khác chẳng mấy ai buồn ngủ, cảm nhận được Đế vương vẫn còn dư cơn thịnh nộ, suốt dọc đường bọn họ nơm nớp lo sợ, cầu nguyện lễ tế trời hôm nay đừng xảy ra sai sót gì nữa.
Trong tiếng nhạc lễ đón đế thần uy nghiêm vang lên, văn thần võ tướng đứng vào vị trí của mình.
Hôm nay là sân khấu chính của Hoàng đế, tất cả đều đang nhìn trời nhìn đất, dù sao cũng chẳng ai nhìn ra sau lưng.
Phẩm cấp quan của Dung Quyện đặt trong bá quan rất bình thường, được dịp trốn việc suốt cả buổi. Người khác quỳ hai đầu gối, y quỳ một đầu gối bày ra tư thế cầu hôn với trời cũng chẳng ai chú ý.
Sau đó y phát hiện ra Tạ Yến Trú cũng đang trốn việc y như mình.
Theo thân phận của đối phương, lẽ ra phải theo sát Hoàng đế không xa, nhưng Tạ Yến Trú lại ở cuối hàng, cùng Triệu Tĩnh Uyên kẻ Nam người Bắc, quay lưng về phía quần thần, luôn chú ý đến môi trường xung quanh.
Nhưng mà ngay cả Ngự sử khó tính và coi trọng quy tắc nhất, hôm nay cũng không nói gì. Sau khi Thái tử bị hại, mọi người đều không chê việc phòng ngự quá mức là thừa thãi.
Trước tế đàn,tay Hoàng đế cầm ngọc, hành lễ lần nữa, mỗi lần đều cực kỳ cung kính.
Một lần, hai lần, khi ông ta thực hiện xong lễ dâng rượu cuối cùng, ánh nắng bình minh chiếu rọi, sương mù vừa vặn bị bốc hơi, phía chân trời xa xăm bỗng hiện ra nửa dải cầu vồng.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người kinh ngạc đến ngẩn người.
Hoàng đế tay dâng rượu siết chặt chén đỉnh, ngẩn ngơ nhìn chăm chú vào dải cầu vồng đó.
Sau sự kinh ngạc ban đầu, ở hàng trước có vị đại thần không kìm được dập đầu lần nữa, vô cùng kích động nói: “Là cầu vồng! Trời ban điềm lành!”
Đâu chỉ có ông ta, không ít quan lớn quan trọng chuyển động yết hầu, suýt chút nữa rơi lệ nóng doanh tròng.
“Trời phù hộ Đại Lương ta!”
Hàng sau có vài vị quan không hiểu chuyện gì nhưng bị không khí lây nhiễm, cũng hô theo: “Cung chúc Bệ hạ! Trời phù hộ Đại Lương ta!”
Không khí vui mừng hân hoan, Dung Quyện đứng tại chỗ không biết làm sao.
“Khẩu Khẩu, cổ đại không có cầu vồng sao?”
【 Sau khi Bàn Cổ khai thiên lập địa là đã có rồi. 】
(Bàn Cổ (tiếng Trung phồn thể: 盤古; giản thể: 盘古; bính âm: Pángǔ) được coi là vị thần khai thiên lập địa, sáng tạo ra vũ trụ trong thần thoại Trung Quốc.)
“Vậy bọn họ kích động cái gì?”
Cái gọi là điềm lành chẳng phải nên là trăm chim chầu phượng, cá chép bơi ngược dòng, hào quang vạn trượng các kiểu sao?
AI của hệ thống lần đầu tiên đưa ra phân tích hợp lý nhất.
【 Điềm lành bị giáng cấp rồi, giống như đạo lý tiêu dùng xuống cấp ấy mà. 】
Chuyến tế trời này đi đến đây không dễ dàng gì, gần đây Hoàng đế và văn võ bá quan gặp phải quá nhiều chuyện.
Thái tử ngã ngựa, trời giáng dị tượng, Hoàng đế gặp ác mộng liên miên, trước khi tế trời Hàn Khuê hồ đồ, thế tử Bắc Dương Vương bị ám sát, hôm qua trong hành cung lại xảy ra vụ án giết người liên hoàn.
Tất cả những chuyện này xảy ra chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi.
Trong tiềm thức mọi người đều cảm thấy lễ tế trời hôm nay chắc chắn sẽ còn xảy ra chuyện gì đó.
Thậm chí còn có người đã chuẩn bị sẵn tâm lý trời làm tuyết rơi sớm, âm thầm mặc thêm hai lớp áo bên trong.
Thế nhưng không có sấm sét, không có người chết, không có tế đàn nổ tung, chẳng có sai sót gì cả.
Phía chân trời xa xa còn xuất hiện cầu vồng.
Điều này không đáng cảm động sao?!
Những lời ca tụng và chúc phúc của quần thần dâng lên như sóng, Hoàng đế đứng trước tế đàn nhìn về phía nửa dải cầu vồng nhỏ bé xa xa, bật ra một tràng cười sảng khoái.
“Ha ha ha ha ha.”
“…”
Trong không khí vui mừng hớn hở, Dung Quyện nghe thấy một vị đồng nghiệp cảm thán: “Xong lễ tế trời rồi, tiếp theo chỉ còn tế đất, tế núi sông, tế nhật nguyệt tinh tú, tế lễ tông miếu, nửa đầu năm thiên tai liên miên, chắc còn phải tế riêng Long Vương nữa, cầu mưa thuận gió hòa.”
Trong mắt Dung Quyện lập tức tràn ngập sát ý.
Hay là vong quốc luôn đi cho rồi.
·
Lễ tế trời lần thứ N kết thúc hoàn mỹ, đúng như lời đồng nghiệp cảm thán, các hoạt động lễ nghi tiếp theo như tế đất còn khá nhiều, nhưng chỉ cần quan viên tam phẩm trở lên tháp tùng, Lễ bộ chỉ cần cử một nửa số lễ quan khỏe mạnh là được.
Dung Quyện không nằm trong phạm vi đó, mỗi ngày chỉ đem công vụ cần xử lý ôm đến cho Cố Vấn.
“Ngươi nhất định phải chăm sóc chúng cho tốt nhé.” Y dùng giọng điệu như gửi gắm con côi.
Cố Vấn nhìn đống công vụ như núi nhỏ, ấn đường giật một cái: “Tại sao không đưa cho sư huynh?”
“Ngươi vào cửa trước.” Chỗ ở cũng gần y hơn, đến đây có thể bớt đi bộ được hai bước.
“…”
“Đúng rồi,” Dung Quyện chuẩn bị quay về nghỉ trưa, nhớ ra gì đó nói: “Nghe nói mẹ và em gái ngươi không thích chỗ đông người lắm, có thể để họ về rồi.”
Sự tin tưởng dường như tuyệt đối này, người bình thường nghe được chắc chắn sẽ cảm động nhưng phản ứng của Cố Vấn lại khá bình tĩnh.
“Đa tạ đại nhân tin tưởng.” Hắn trời sinh đã lạnh lùng vô tình, muốn dùng chút ân huệ này để làm hắn cảm động rất khó.
Dung Quyện tùy ý gật đầu: “Còn nữa, những côn trùng độc ngươi nuôi cho rắn ăn ấy, sau này cố gắng đừng để lộ trước mặt người khác.”
Cố Vấn nhạy bén cảm thấy câu nói này có gì đó không ổn.
Hắn ngừng kiểm kê công vụ trong tay, ngẩng đầu lên.
Đối diện với dáng vẻ mỉm cười hữu lễ của Dung Quyện, Cố Vấn bỗng dưng rùng mình một cái, tư duy bắt đầu xoay chuyển mất kiểm soát.
Gần đây chỉ có một chuyện liên quan đến côn trùng độc.
Bên ngoài đồn ầm lên, Hữu tướng và Thái tử không may bị côn trùng độc cắn ở hành cung dẫn đến đi lại bất tiện, hiện vẫn đang dưỡng thương trong hành cung.
Trước đó hắn vẫn luôn nghi hoặc, hành cung nằm dưới chân núi ngoại ô kinh thành, trước đây thỉnh thoảng cũng có vài trường hợp bị côn trùng độc đốt nhưng rất ít, hơn nữa không đến mức nghiêm trọng như vậy.
Sao lại xui xẻo rơi trúng đầu Hữu tướng?
Đột nhiên, trong đầu Cố Vấn như có cái gì đó nổ tung: “Con sâu đó chẳng lẽ là…”
Dung Quyện không nói, chỉ gật đầu lia lịa.
Là nó, là nó, chính là nó.
Quà tặng kèm của thuốc độc, mấy bé sâu nhỏ xinh.
Hình tượng văn nhân nho nhã thường ngày của Cố Vấn trong nháy mắt sụp đổ hoàn toàn.
Thảo nào!
Thảo nào đột nhiên không cần dùng người nhà của hắn làm con tin nữa!
Hóa ra trong lúc mình không biết gì lại vô tình tham gia mưu hại mệnh quan triều đình, trở thành đồng phạm!!
Dung Quyện diễn giải sự im lặng cứng đờ của Cố Vấn là nhanh chóng chấp nhận thực tế, thấy hắn kiên cường như vậy, dứt khoát nói toẹt ra hết: “Thực ra Thái tử đã chết rồi.”
“Cũng là bị côn trùng độc cắn chết.”
Dung Quyện tự nhận là chia sẻ không giấu giếm, còn Cố Vấn chỉ cảm thấy từng cú sấm sét giáng xuống đầu.
“Chúng ta đã giúp Thái tử một việc lớn, để hắn có được tiếng thơm cả lúc sống lẫn lúc chết.”
Cố Vấn không dám tin vào những gì mình nghe thấy, còn tiếng thơm lúc chết nữa chứ, sao ngài không nói là ngài muốn giải quyết chuyện thiên hạ cho quân vương luôn đi?
Tống Minh Tri tới nơi, vừa vặn nhìn thấy Cố Vấn đang sắp hóa đá, thuận miệng hỏi một câu: “Hắn sao thế?”
Dung Quyện sở hữu sự tự đánh giá đạo đức cực cao, chân thành nói: “Bị ta làm cảm động đấy.”
Tống Minh Tri liếc mắt một cái là nhận ra có ẩn tình khác, nhưng không để ý.
Hắn vốn dĩ đặc biệt đến tìm Dung Quyện, mở lời như đang tán gẫu: “Nghe nói mấy ngày nay đại nhân luôn ăn cơm chay.”
Dung Quyện gật đầu, mùa hè vừa qua lại đón cái nóng mùa thu.
Cá thịt hơi ngấy, gần đây mở khóa được món chay, cảm giác như mở ra cánh cửa thế giới mới.
Tống Minh Tri: “Ta có một người bạn, nói gần kinh đô có mấy ngôi chùa làm mì chay rất ngon.”
Bạn của hắn thì chắc đây là Tống Thị Tri tu cả bếp núc lẫn võ thuật, được Tống Thị Tri đánh giá cao chắc chắn là rất ngon.
Con sâu tham ăn của Dung Quyện lập tức bị gợi lên: “Nhà nào ngon nhất?”
Tống Minh Tri cười nói: “Đương nhiên là chùa Văn Tước, chẳng phải mọi năm đại nhân cũng đến đó thăm mẹ ruột sao?”
Chuyện mọi năm Dung Quyện làm sao biết được.
Ánh mắt y khẽ động.
Tống Minh Tri đang nhắc nhở y, ở cái thời đại đề cao chữ hiếu này, ông cha rẻ tiền trúng độc, hoàn toàn không đi thăm có thể sẽ bị người ta đem ra làm đề tài bàn tán, còn nếu đi, lỡ như sau đó Hữu tướng đột nhiên thấy khó chịu rồi vu vạ cho y thì sao?
Với tâm cơ thâm sâu của Dung Thừa Lâm, trường hợp sau hoàn toàn có khả năng xảy ra.
Thăm mẹ ngược lại là một ý tưởng tuyệt vời, cha bị thương, đứa con hoảng sợ đi tìm mẹ an ủi, hợp tình hợp lý.
Dung Quyện cười nói: “Vừa hay hôm nay không có việc gì, đi một chuyến vậy.”
Vì ăn, bé heo lười cũng có thể chủ động xuất chuồng, khả năng thực thi của Dung Quyện rất mạnh, ngồi lên chiếc xe ngựa nhỏ của mình tức tốc ra ngoài.
Khi nghe thấy tiếng xe ngựa lăn bánh qua phiến đá ngoài phủ, Tống Minh Tri đang đứng tại chỗ mới xoay người lại.
Cố Vấn phía sau nhìn hắn, đôi mắt thoạt nhìn thân thiện giờ nheo lại đầy ngờ vực: “Không phải sư huynh luôn chủ trương lánh đời sao? Từ bao giờ lại lo lắng hết lòng như vậy?”
Tống Minh Tri ung dung nói: “Sư đệ có ý gì?”
Cố Vấn không hề đảo mắt, dường như muốn nhìn thấu mọi toan tính dưới lớp không màng danh lợi của đối phương, khẳng định nói: “Huynh biết rất rõ hiện tại qua đó có thể gặp ai, huynh muốn cố ý kéo gần quan hệ giữa hai bên họ.”
Tống Minh Tri cười mà không nói.
Đây vẫn chưa phải là điều kỳ lạ nhất.
Cố Vấn lẳng lặng suy ngẫm, rõ ràng có thể nói thẳng vào vấn đề, tại sao nhất định phải nhắc đến chuyện mọi năm hay đi.
Câu nói này đặt trong ngữ cảnh này không sai, nhưng hắn cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Điều này dường như đang cố ý ám chỉ nhắc nhở điều gì đó khác.
*
Hôm nay là ngày nghỉ, ngoại trừ Lễ bộ bận rộn chạy khắp nơi tế tự tăng ca, mọi người đều được nghỉ ngơi hợp lý. Dung Quyện thuê người ngoài làm việc, không những có thể hoàn thành công việc với hiệu suất cao mà còn có thể ung dung qua ngày, ra ngoài thưởng thức mỹ thực.
Hệ thống ngồi xe lăn đọc tiểu thuyết: 【 Tiểu Dung, hình như Tống Minh Tri cố ý dụ ngươi ra ngoài. 】
Dụ cá ra khỏi hang.
Dung Quyện ngáp một cái xuống xe: “Xem ra tốc độ vận hành của ngươi mượt mà hơn nhiều rồi đấy.”
Tống Minh Tri vô hình trung đã cho y biết hành trình của nguyên chủ những năm trước, đồng thời tránh được sự tính toán của Hữu tướng, đằng sau còn có thâm ý gì nữa hay không, y lười suy nghĩ, dù sao chỉ cần không phải ám sát thì cái gì cũng được.
Huynh đệ nhà họ Đào nghỉ phép trở về, lại đảm nhận chức trách hộ vệ công khai.
Đường núi gần đó được tu sửa bằng phẳng rộng rãi.
Dung Quyện cười như không cười: “Xem ra hương hỏa chùa Văn Tước thịnh vượng thật.”
Nơi hương hỏa thịnh vượng, thường chẳng có mấy ngọn đèn cạn dầu.
Biết đâu hôm nay sẽ gặp được một ngọn.
Lúc Đại Đốc thúc qua loa với ông cha rẻ tiền có nói một câu vì ông ta không quyên tiền hương hỏa cho Phật tổ, Dung Thừa Lâm lúc đó không hề phủ nhận. Người ở địa vị cao ít nhiều đều tin thần phật, đằng sau hành vi trái thường này ắt hẳn phải có nguyên do.
Ví dụ như…
Dung Quyện thò đầu nhìn ra ngoài, phía trước chính là ngôi chùa náo nhiệt, Hữu tướng vì một người nào đó mà rất phản cảm những chuyện bái Phật cầu phúc này.
Xe ngựa nhanh chóng dừng hẳn, huynh đệ nhà họ Đào giúp vén rèm xe: “Đại nhân, đến rồi.”
Là nơi tu hành Phật giáo dành cho nữ giới khá nổi tiếng ở kinh đô, chùa Văn Tước có nhiều hoạt động pháp sự, tín đồ nghe danh đến dâng hương cầu phúc không ít.
Mỗi năm nguyên chủ sẽ đến một hai lần, Dung Quyện đi loanh quanh một chút, rất nhanh bị người nhận ra, một vị sư thái trong chùa đích thân dẫn đường cho y.
Vị sư thái này thân hình tròn trịa, quen thói quần là áo lụa, Dung Quyện dễ dàng nhận ra tăng phục được may bằng loại lụa cao cấp quý tộc thường dùng.
Trên đường đi, sư thái cố ý bước chậm lại, vừa cảm kích sự hào phóng giải hầu bao của Dung Quyện những năm trước, vừa ám chỉ rằng mẹ y vô cùng vui mừng về điều này.
Dung Quyện không tiếp lời, sư thái độc thoại đến khô cả miệng, thầm nghĩ kỳ lạ.
Trước kia chỉ cần nói xuôi theo vài câu, cho chút ngọt ngào, tên công tử bột này sẽ quyên không ít tiền hương hỏa.
Hôm nay sao lại không biết điều thế này?
Hai người đi vòng qua phật điện phía trước, con đường mòn u tịch, men theo đường tắt rợp bóng cây đi thẳng vào thiền đường nằm ở phía sau.
Không đạt được kết quả mong muốn từ Dung Quyện, sư thái mím môi có hơi không vui: “Thiền đường người ngoài không được vào, Thích Nhiên đang tham thiền ngộ đạo, bần ni đi báo cho bà ấy.”
“Thích Nhiên?” Dung Quyện nghe thấy cái tên này thì sửng sốt.
Hệ thống nhảy ra phổ cập kiến thức cho y: 【 Trước pháp danh của ni cô thường thêm chữ ‘Thích’, ý chỉ là đệ tử của Thích Ca Mâu Ni. Pháp danh đơn tự rất phổ biến, như ‘Không’, ‘Tuệ’ v.v… 】
Khóe miệng Dung Quyện giật giật.
Được lắm, văn học Thích Nhiên.
(Thích Nhiên, ý nghĩa là Cởi bỏ khúc mắc trong lòng, bỗng nhiên thông suốt, nhẹ lòng, không còn vướng mắc nữa. Thuật ngữ này xuất phát từ một cuốn tiểu thuyết trên Tấn Giang, nội dung thì công thụ đang ngọt ngào 99% thì bà tác giả quất thêm cho công thêm một thằng sư huynh trà xanh hẹn ước bên nhau, đại khái là giống Liễu Như Yên trên audio hiện giờ,  đáng nói là 2 người thề non hẹn biển bên nhau, xong sư huynh công hẹo thằng công đau khổ, đáng nói là sau 1 loạt thao tác khùng điêng thì thụ vẫn tha thứ cho công rồi 2 má phi thăng, có người nói gia tộc thụ do công hay sư công giếc á, tới giờ tác vẫn bị chởi dù đã phong bút)
Một lát sau, sư thái kia chắp hai tay đi ra: “Thích Nhiên bảo công tử hãy về đi, bà ấy đang tụng kinh hồi hướng, siêu độ vong linh, giảm bớt nghiệp chướng cho công tử.”
Bà ta cố tình sa sầm mặt, đợi Dung Quyện nói lời hay ý đẹp nhờ mình vào khuyên nhủ đôi câu, đến lúc đó có thể bàn bạc kỹ hơn về vấn đề tiền hương hỏa.
Tiếng gõ mõ trong thiền đường vang vọng trong tiểu viện.
Tạo nghiệp ý chỉ hành vi sát sinh, Dung Quyện liên quan không ít tới chuyện giết chóc, nhưng gần đây điểm tạo nghiệp được mọi người biết đến chỉ có một: Giết sứ giả Ô Nhung giữa thanh thiên bạch nhật.
Y bị cái cách nói ‘chuộc tội thay’ này chọc cười.
Dung Quyện nhướng mày: “Ồ, hành vi của sứ giả lúc đó không đáng giết sao?”
Sư thái chỉ một mực A Di Đà Phật, trong mắt mang theo chút trách cứ, ở nơi thanh tịnh của phật đường, sao có thể nói những lời này.
Cốc cốc cốc.
Âm thanh trầm đục không hề thanh thúy, bên trong cánh cửa gỗ đóng chặt kia, tiếng gõ mõ trong thiền đường càng lớn hơn như tiếng trống dồn dập, từng nhịp từng nhịp, dư âm kéo dài như thể còn văng vẳng ba ngày chưa dứt.
Cũng không biết là đang gõ vào ai.
Dung Quyện đột nhiên nghi ngờ sâu sắc liệu cơm chay ở đây có ngon không, cảm giác đầu óc mọi người ở đây có vấn đề.
Y đang cân nhắc xem có nên quay về hay không, phía sau bỗng truyền đến tiếng bước chân một nặng một nhẹ.
“Liêu phòng lâu năm thiếu tu sửa, hôm kia trời mưa dột nhiều chỗ, thí chủ nguyện ý giải hầu bao tu sửa, khiến phật quang chùa Văn Tước thêm sáng tỏ. Bần ni thay mặt Phật tổ cảm tạ thí chủ…”
Được, lại mở thêm một dịch vụ đại diện mới.
Đã có người thay mình chuộc tội, giờ còn có người thay mặt Phật tổ cảm tạ, Dung Quyện ngước mắt nhìn lên, bóng người đứng cạnh ni cô đang cười hớn hở y không hề xa lạ.
Vừa mới tan ca đổi gác, Triệu Tĩnh Uyên chỉ cởi bỏ áo giáp ngoài, chưa tháo đao, tóc búi cao đội mũ quan, bên hông điểm một màu trầm bắt mắt, lệnh bài Thống lĩnh Cấm vệ quân khiến người ta chùn bước.
Khi nhìn thấy nhau, cả hai đều có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh, sự ngạc nhiên nhàn nhạt này đã tan biến.
Thời gian trước, trên dưới triều đình đều bận rộn cho nghi thức tế trời, đúng dịp ngày nghỉ, Triệu Tĩnh Uyên đổi gác vào tầm này là chuyện bình thường.
Đã lâu hắn chưa về kinh đô, qua thăm em gái cũng là lẽ thường tình.
Dung Quyện gần như không suy nghĩ, đứng tại chỗ chắp hai tay, bỗng nói: “Thống lĩnh mời về cho, mẫu thân Thích Nhiên đang tụng kinh hồi hướng cho sát nghiệp của ta, sát nghiệp của ngài còn nhiều hơn, ngài đến bà ấy niệm không hết đâu.”
Tiếng gõ mõ dường như yếu đi đôi chút.
Triệu Tĩnh Uyên nhìn cánh cửa thiền đường đóng chặt, ánh mắt rơi xuống người Dung Quyện đang đứng dưới bậc thềm, giọng nói khá trầm: “Sát nghiệp gì?”
“Ngài ở ngoài kinh đô giết không ít thích khách, còn ta thì giết sứ giả Ô Nhung.”
Câu trước Triệu Tĩnh Uyên không hề dao động, nhưng khi nghe đến siêu độ cho sứ giả Ô Nhung, đôi mắt hắn bỗng mất đi vẻ ôn hòa trước đó, tiếng mõ trong viện dường như trong nháy mắt hóa thành sương giá trong mắt hắn.
Cửa sổ gỗ của thiền phòng mở, tiếng nói chuyện bên ngoài truyền vào trong, tiếng mõ cốc ngưng bặt trong chốc lát.
Như không cảm nhận được sự thay đổi của bầu không khí, Dung Quyện xoa xoa đầu gối, đứng lâu quá, chân hơi tê.
Đến cũng đến rồi, vẫn nên nếm thử một bát cơm chay đã.
Y chợt nghĩ ra điều gì: “Thống lĩnh muốn quyên tiền hương hỏa sao?”
Liêu phòng là nơi ở hàng ngày của các ni cô, lúc nãy sư thái cố ý nhắc tới hai câu, Triệu Tĩnh Uyên đồng ý tu sửa.
Thấy đối phương có xu hướng gật đầu, Dung Quyện lập tức nói: “Chi bằng lấy danh nghĩa của chúng ta quyên góp cho quân lương, như vậy mới có thể…”
Y bước đến giữa cầu thang, làm một tư thế ôm lấy mặt trời.
“Tiêu diệt nghiệp chướng của chúng ta!”
Thiêu đốt hết đi nghiệp chướng!!
Hệ thống nối giáo cho giặc  còn phối cho Dung Quyện một cái meme tràn đầy năng lượng tích cực.
Lần này xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, khách dâng hương ở phật đường phía trước đều không nhịn được quay đầu lại, tìm kiếm nguồn gốc âm thanh kỳ quái này.
Chỉ có Triệu Tĩnh Uyên không dùng ánh mắt dị nghị nhìn Dung Quyện, ngược lại còn có chút đăm chiêu.
Thấy tiền hương hỏa sắp đến tay có nguy cơ bay mất, vẻ hòa nhã trên mặt sư thái có hơi không giữ được nữa, bà ta miễn cưỡng niệm hai câu A Di Đà Phật: “Thí chủ.”
Ai ngờ Triệu Tĩnh Uyên hoàn toàn không nghe bà ta nói, trên khuôn mặt không cười tùy tiện kia, khi thấy Dung Quyện vẫn tiếp tục hô hào, muốn quyên nhiều tiền vay mượn để diệt nghiệp chướng, vì sau này biết đâu còn phải giết nhiều người Ô Nhung hơn nữa, băng tuyết trong mắt tan đi ba phần.
Ôm mặt trời xong, Dung Quyện bình tĩnh hỏi: “Trai đường ở đâu?”
Tuy nhiên hai vị sư thái này hiện tại đều đang nhìn chằm chằm Triệu Tĩnh Uyên, đâu rảnh để ý đến y, cố nặn ra nụ cười: “Vị thí chủ này, tu sửa là chuyện nhỏ, nhưng trước mặt Phật tổ không được nói dối.”
Ngón tay Triệu Tĩnh Uyên tùy tiện cọ nhẹ lên thanh đao bên hông.
Sư thái có nỗi sợ hãi tự nhiên đối với võ nhân, vô thức nuốt nước miếng.
Triệu Tĩnh Uyên xoay người.
Tiếng mõ im bặt.
Một tiếng thở dài u sầu truyền ra từ sau cánh cửa: “Đại ca.”
Giọng nói trẻ trung bất ngờ, Dung Quyện liếc nhìn về phía cửa gỗ, tầm mắt Triệu Tĩnh Uyên vẫn không hề di chuyển.
Bắc Dương Vương có hai con trai một con gái, con trai thứ hai đã qua đời từ nhiều năm trước, theo lý thì anh em phải rất thân thiết. Nhưng những hạt bụi quá khứ bị thời gian phong ấn, không biết từ khi nào đã hình thành một rãnh sâu ngăn cách.
Có lẽ là khi nhị đệ bệnh nặng, đứa em gái mà họ yêu thương nhất lại lấy cái chết ra uy h**p đòi gả cho Dung Thừa Lâm, cuối cùng thậm chí còn náo loạn trước giường bệnh, khóc lóc nói nhị ca giúp muội với.
Hoặc có lẽ là khi cha điều tra ra đối phương có một thanh mai trúc mã không rõ ràng, bà ấy vẫn bị vài ba lời ngon ngọt lừa gạt.
Những ký ức vụn vặt loang lổ quá nhiều, đã hóa thành con dao cùn mài mòn tình máu mủ vốn bền chặt.
Nghe thấy tiếng gọi, bước chân hắn hơi khựng lại nhưng cũng chỉ trong chốc lát.
Người bên trong dường như nghe thấy tiếng bước chân đang đi xa dần, trong tiếng thở dài u sầu sao lại không chứa đựng sự oán trách về việc người nhà bao năm qua không quan tâm hỏi han.
Những oán trách này không thể trút lên người chồng bạc tình bạc nghĩa, cũng không dám trút lên huynh trưởng.
Cuối cùng, người trong thiền đường trầm giọng nói: “Tụ Viễn, con vào đi.”
Sư thái bên cạnh vì chuyện tiền hương hỏa mà ném tới ánh mắt không vui, chỉ đợi Dung Quyện vào trong bị mắng.
Trong lòng chỉ muốn ăn cơm, hoàn toàn không biết cái gì gọi là Tụ Viễn là tên tự của nguyên chủ.
Dung Quyện lười biếng nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, tội nhân sắp đi dùng bữa đây.”
Sư thái giảo biện: “Không nhìn…”
Người xuất gia không nói dối, người tu hành ở đây sao lại mở miệng nói bậy thế?
Dung Quyện nhíu mày quát lạnh: “Nhớ kỹ, sắc mặt khó coi cũng là nhìn.”
“…”
Lời tác giả:
Dã sử:
Đế, xuất thân từ gia đình quyền quý nhưng lại sống tiết kiệm. Từng cầu phúc cho cha, sau lễ tế trời không ăn mặn, mang thân bệnh đến chùa, ăn uống đạm bạc. Những điều trên được ghi chép trong “Tân · Nhị Thập Tứ Hiếu”.
.
Tướng phủ không sinh ra người thiện lương, nhưng nhất định sinh ra người thú vị, mẹ của nhân vật chính không chỉ thú vị như vẻ bề ngoài đâu.

Bình Luận (0)
Comment