【……】
【……】
【……】
Dung Quyện vốn đã đủ đau đầu rồi, không nhịn được bảo hệ thống dừng lại: “Đừng có bắn dấu chấm trong đầu ta nữa.”
Dấu chấm có sáu điểm, bây giờ y không thể nhìn nổi cái gì có số sáu.
Dung Quyện tự hỏi bản thân đã chuẩn bị tâm lý, nhưng y vẫn chuẩn bị thiếu.
Thiếu mất bốn người.
…Lúc ta sinh ra tình huống cực kỳ đặc biệt.
Hàm lượng vàng đằng sau câu nói của Tống Minh Tri lúc này mới thể hiện ra.
Dung Quyện nuốt nước bọt: “Thảo nào cặp cha mẹ nghiêm khắc kia không nỡ xuống tay.”
Khối lượng công việc này kinh khủng quá rồi.
Hệ thống cũng vẫn đang trong cơn chấn động, hóa ra bọn họ đang đối mặt với cả một băng nhóm!
Hai người đấu với một đội, trận đấu này bẩn quá.
【 Y thuật của thời đại này quả nhiên có hàm lượng vàng. 】
Thuốc tắm mà Tiết Nhận chuẩn bị đã lật đổ định kiến của hệ thống về y học lịch sử, nó cảm thấy mình còn phải học hỏi rất nhiều. Ví dụ như bà đỡ đẻ thời đó làm thế nào để trong tình huống cực đoan vẫn bảo vệ được mẹ tròn con vuông, sinh ra một dàn chiến binh lục giác hàng thật giá thật như thế này.
(Chiến binh lục giác goài ý là 6 đứa thì còn là thuật ngữ chỉ người giỏi về mọi mặt)
Dung Quyện khẽ nhíu mày hỏi: “Tình huống tương tự trong gia tộc các ngươi có nhiều không?”
Có một điểm rất lạ, xác suất đa thai xuất hiện và sống sót ở thời đại này không cao, tại sao lại có tông tộc chuyên môn đặt ra quy củ liên quan đến việc này?
【 Tiểu Dung, có phải gia tộc bọn họ có bệnh xấu gì không? 】
AI của hệ thống vừa quét qua, cũng có cùng quan điểm.
【 Ta đã tra cứu kho dữ liệu, cách xử lý song sinh bao gồm bỏ rơi, cho làm con thừa tự, tổ chức nghi thức… còn có trường hợp đưa con thứ vào chùa làm người đồng hành*. Chỉ có cực ít tông tộc là do tộc trưởng bỏ đi một người để bảo toàn vận thế gia tộc. 】
(Đứa trẻ đi theo / trẻ nhỏ tháp tùng
Thường chỉ trẻ em đi theo người lớn trong đoàn, nghi lễ, tu hành, hoặc khi xuất hành, không chắc phải xuất gia)
【 Nhưng những thứ này đa phần chỉ ghi trong sách dị chí*, còn thực sự viết vào tộc quy thì gần như không có. 】
(Những cuốn sách ghi lại những việc lạ, kinh dị)
Ai đi làm chuyện xấu mà còn viết nhật ký chứ?
Chẳng vẻ vang chút nào.
Tống Minh Tri rũ mắt mân mê chén trà, một lúc lâu sau mới mở miệng.
“Hồi nhỏ ta nghe phụ thân nhắc tới, tổ tiên từng xuất hiện chuyện em trai cướp vợ của anh trai. Sau lại có chuyện huynh trưởng làm ăn thất bại, giết đệ đệ để thay thế thân phận.”
Hắn tùy ý kể vài chuyện xưa của tổ tông: “Cho nên trong tộc cho rằng song sinh sẽ làm tổn hại vận may.”
Dung Quyện lặng lẽ uống một ngụm trà.
Cái tộc của các ngươi chắc chưa từng sinh ra người tốt nào đâu nhỉ.
“Sau này phụ mẫu đã thử công khai, đáng tiếc rất nhanh đã không cần thiết nữa.”
Về thảm trạng của thành Đồng Uyên, lần trước Dung Quyện đã xem qua tranh vẽ sứ giả mang đến, y cũng không biết nên nói gì.
“Cha mẹ ngươi…”
Chuyện cũ năm xưa khi Tống Minh Tri nhắc lại giọng điệu đã cực kỳ bình thản, chỉ thỉnh thoảng trong mắt mới lóe lên một hai phần hồi ức.
“Trên đường chạy nạn thiếu lương thực thiếu nước, phụ thân qua đời vì bệnh, mẫu thân miễn cưỡng dẫn chúng ta cầm cự được một thời gian, sau đó được sư phụ cứu giúp.”
Dung Quyện thức thời dừng lại không tiếp tục hỏi tung tích mẫu thân hắn, chỉ không nhịn được hỏi một câu cuối cùng: “Cố Vấn có biết chuyện này không?”
Tống Minh Tri lắc đầu.
Dung Quyện: “…”
“Sư đệ của ta xưa nay chưa từng dành sự quan tâm cho người không có giá trị.”
Dung Quyện cảm thấy hơi khó tin, sớm chiều ở chung, muốn qua mặt được tính cách tinh ranh như Cố Vấn không phải chuyện dễ.
“Con người chỉ nhìn thấy cái bề ngoài nông cạn nhất.” Tống Minh Tri nói: “Ngày thường chỉ cần che đi nốt ruồi giữa trán, dịch dung một chút là được.”
Mà địa vị của nô bộc còn thấp hơn cả thư đồng, người bình thường ai lại đi thực sự chú ý đến họ?
Dung Quyện cũng phải thừa nhận, lần đầu gặp Tống Minh Tri, ấn tượng sâu sắc nhất chính là nốt ruồi trông rất có Phật tính giữa trán hắn.
Tiếp đó sau một hồi trao đổi, Dung Quyện cuối cùng cũng làm rõ mối quan hệ nhân vật và năng lực tương ứng của từng người.
Y cầm chiếc quạt đã nứt đứng dậy nói ngắn gọn: “Hai lựa chọn. Một là nằm vùng ở phủ Thừa tướng, giữ nguyên trạng thái, nói với bên ngoài là văn đấu hòa.”
Lựa chọn còn lại không cần phải bàn, thay đổi môn đình đi theo y về phủ.
Dung Quyện không định để lại một người rồi dắt theo mấy người kia, hoặc là không lấy ai hoặc là all in.
Năm người con Tống thị đều nhìn về phía một người, thân là đại ca, Tống Minh Tri không nghi ngờ gì chính là trụ cột của tập đoàn này.
Tống Minh Tri ngồi tại chỗ, lẳng lặng nhìn Dung Quyện.
Đối phương không dùng bí mật thân phận để ép bọn họ hoàn toàn trở mặt với Thừa tướng, điểm này thực sự nằm ngoài dự liệu của hắn.
Đứng ở góc độ lợi ích bản thân mà xét, tự nhiên duy trì hiện trạng là tốt hơn, giữ mình khôn ngoan lại còn có thời gian mưu tính cho tương lai. Quan trọng nhất là… hắn nhớ lại quá trình tiếp xúc với Dung Quyện: giỏi nhẫn nhịn, có tài năng, biết lễ hiền đãi sĩ. Thường thì những người hội tụ đủ phẩm chất này đều có mưu đồ rất lớn, không nên dính líu quá sâu.
Cho nên dù có bị lay động, Tống Minh Tri vẫn nghiêng về phương án giữ nguyên trạng thái.
Nhưng mấy lần định mở miệng, hắn hiếm khi lại có chút chần chừ.
Sự im lặng bao trùm giữa hai bên có hơi lâu.
Không biết qua bao lâu, trong lúc Tống Minh Tri đang trầm ngâm, bên ngoài lan can bỗng thổi tới một cơn gió nóng.
Giấy tờ trên mặt bàn bị thổi kêu soàn soạt, trong đó tờ thiếp mời văn đấu viền vàng có trọng lượng nhất vẫn chói mắt nằm đó, chữ Lần ghé thăm thứ hai viết ngoáy bên trên lại đập vào mắt lần nữa.
Tống Minh Tri vốn đã có chút dao động, suy nghĩ bỗng nhiên hơi bay xa.
Giả sử hôm nay người phát hiện bí mật của họ là Hữu tướng, e rằng ông ta đã sớm dùng việc này để uy h**p, trước tiên ép hỏi nơi ở cụ thể của người nhà sư đệ, sau đó khống chế mấy người bọn họ, cuối cùng xác suất rất lớn là ngay cả sư phụ của họ cũng không buông tha. Nhưng Dung Hằng Tung lại chọn để cơ hội trôi qua kẽ tay, hỏi ý nguyện của hắn trước.
Phút bốc đồng tạo ra một ý niệm sai lệch: “Nguyện vì đại nhân cúc cung tận tụy.”
Đợi đến khi ý thức được mình vừa nói gì, khóe miệng Tống Minh Tri cứng đờ.
Bây giờ muốn đổi ý cũng không kịp nữa rồi.
Khoảnh khắc tiếp theo, Dung Quyện gõ bàn: “Cúc cung tận tụy lần một ——”
Tống Minh Tri chợt ngước mắt lên.
Giống hệt lúc thi đấu, Dung Quyện dùng giọng điệu lười biếng lặp lại: “Cúc cung tận tụy lần hai ——”
Giọng điệu kéo rất dài, muốn đổi ý vẫn còn thừa cơ hội. Trong nhất thời, đừng nói là Tống Minh Tri, mấy người con Tống thị khác sau sự kinh ngạc ban đầu bỗng nhiên cảm thấy dở khóc dở cười.
Ngươi vĩnh viễn không thể đoán được giây tiếp theo người này sẽ làm gì.
Tống Minh Tri chăm chú nhìn y hồi lâu, thực sự không còn do dự nữa cúi người vái một cái thật sâu.
“Cúc cung tận tụy lần ba, được rồi, chốt đơn.” Dung Quyện vẫy tay:”Lên đường thôi.”
“…”
Dưới lầu vây kín các thư sinh sĩ tử, chưa từng có cuộc văn đấu nào kéo dài lâu như vậy, dường như đã xảy ra chuyện gì đó ngoài dự đoán.
Nếu không phải kiêng kị Phò mã gia trước khi đi đã đặc biệt dặn dò trong Quan Nhạc Lâu nghiêm cấm quá ồn ào, mọi người đã sớm ùa lên rồi.
“Trận văn đấu thứ hai hủy bỏ.”
Dưới những ánh mắt đầy nghi hoặc, Tống Minh Tri ung dung bước ra khỏi lầu, mãi đến trước khi lên xe ngựa mới hơi dừng lại nói: “Văn đấu hôm nay, ta thua rồi.”
Bảy chữ cuối cùng khiến tất cả mọi người chết trân tại chỗ.
Một lúc lâu sau, đợi các sĩ tử cuối cùng cũng hoàn hồn khỏi sự thật kinh người này, đủ loại âm thanh không thể tin nổi như lũ vỡ đê, hiện trường bùng nổ.
Mà xe ngựa của Tống Minh Tri và Dung Quyện đã sớm thoát khỏi nơi suýt nữa thì chật như nêm cối này.
Phủ Tướng Quân, cánh cổng phủ trang nghiêm nghiêm ngặt từ từ mở ra, quản sự ra cửa nhìn một cái: Sao nhiều xe thế này!
Hắn run rẩy chất vấn huynh đệ nhà họ Đào:”Sao lần này cướp về nhiều thế?”
Đi nhập hàng buôn đấy à?
“…”
Người ngoài không được tự ý vào phủ Tướng quân, nhưng “hàng” bị cướp về thì là ngoại lệ.
Biết Tạ Yến Trú đã từ thao trường trở về, Dung Quyện lập tức mang theo chiến lợi phẩm đi gặp hắn. Từ cổng phủ đi thẳng vào, băng qua đình trước và sân luyện võ, khi thấy dọc đường không ai ngăn cản Dung Quyện, Tống Minh Tri đăm chiêu suy nghĩ. Vị Tạ tướng quân này dường như ưu đãi đặc biệt đối với con trai của kẻ thù chính trị.
Khi bàn chuyện Tạ Yến Trú thường sẽ ở thư phòng, hôm nay ngoại lệ, hắn đang ở An Tư Đường xử lý chính vụ.
Dung Quyện vừa đến đó đã hiểu nguyên nhân đổi chỗ: Người đông.
Ngoài ghế chủ tọa, trên ghế còn có năm vị võ tướng, ai nấy đều cao lớn vạm vỡ.
Nghe thấy tiếng bước chân lộn xộn, những ánh mắt nghiêm nghị gần như cùng lúc áp tới.
Một vị tướng lĩnh hơn bốn mươi tuổi nhận ra Dung Quyện, sự cảnh giác trong mắt hổ tan đi, vươn tay định vỗ vai y.
“Nhóc con khá lắm, là ngươi kêu gọi quyên góp hả? Không tồi! Mạnh hơn cái lão cha khốn kiếp của ngươi nhiều.”
Võ nhân ra tay không biết nặng nhẹ, Tạ Yến Trú kịp thời ra tay gạt đi lực đạo của ông ta, nếu không vai Dung Quyện chắc chắn sẽ bị vỗ tím một mảng.
Việc nghị sự hôm nay tuyên bố kết thúc sớm, các võ tướng rời đi. Họ không thường xuyên ở kinh thành nên không biết Tống Minh Tri bên cạnh Dung Quyện, nhưng mày Tạ Yến Trú lại khẽ giật một cái.
“Ta nhớ hôm nay ngươi nói là đi đấu văn.”
“Thắng rồi.” Giọng điệu Dung Quyện tùy ý.
Trước khi y tiếp tục mở miệng, Tạ Yến Trú liếc nhìn quản sự.
Chẳng bao lâu sau, cửa lớn được đóng lại, người hầu xung quanh bị ra lệnh không được đến gần, ngăn chặn việc tai vách mạch rừng.
Dung Quyện đi đâu ngồi đó, nửa người dựa nghiêng vào lưng ghế mới bắt đầu kể về tỷ thí hôm nay. Khi nghe đến đoạn y đàn tỳ bà loạn xạ, khóe miệng Tạ Yến Trú không nhịn được khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ.
“Các Tống tiên sinh đã đồng ý sau này sẽ làm việc cho ta.”
Y nói chuyện yếu ớt không ra hơi nhưng không hề bị líu lưỡi.
Ý cười của Tạ Yến Trú hơi tan đi: “Các… Tống tiên sinh?”
Dung Quyện gật đầu bưng chén trà uống cạn một hơi, chuẩn bị nói vào trọng điểm.
Tống Minh Tri lẳng lặng đứng một bên, không có ý định ngăn cản.
Để đảm bảo an toàn, hắn sẽ thường trú tại phủ Tướng quân. Phủ Tướng quân qua lại mật thiết với Tiết Nhận có danh xưng Quỷ y của Đốc thúc ti, thuật dịch dung cơ bản không qua mắt được Tiết Nhận.
Hắn liếc nhìn nhị đệ.
Không hề có động tác thừa, Tống Trí Tri, không hề báo trước chùi đi lớp dịch dung ngay trước mặt Tạ Yến Trú.
Sắc mặt Tạ Yến Trú khẽ biến, không đợi hắn phản ứng nhiều, sáu người con của Tống thị lại lần nữa báo tên.
“Tống Trí Tri.”
“Tống Vi Tri.”
“Tống…”
Dung Quyện phất tay ngắt lời, đích thân giới thiệu chi tiết: “Bây giờ đứng trước mặt ngươi là Tống Minh Tri, đại ca, người đảm nhận phần trí tuệ.”
“Bên cạnh hắn là Tống Trí Tri, nhị đệ, giàu tình cảm lãng mạn, mấy cuốn thoại bản được đánh giá cao trong dân gian là do hắn dùng bút danh viết.”
“Tam đệ Tống Vi Tri, tinh thông dược lý; Tứ đệ Tống Bất Tri, cưỡi ngựa bắn cung điêu luyện, nấu ăn rất đỉnh; Ngũ đệ Tống Thị Tri, võ nghệ cao cường, hiểu biết chế tạo, biết cải tạo công cụ thủy lợi; con út Tống Dã Tri, giỏi nhạc khúc khinh công.”
Nói xong gia phả nhân vật, Dung Quyện đứng ở vị trí đầu tiên.
“Tung cùng Lục tử Tống thị, xin phép hành lễ.”
Sau này chúng ta đều sẽ ăn cơm chùa ở phủ Tướng quân.
Tạ Yến Trú: “…”
Hắn không đưa ra bất kỳ thái độ nào, chỉ ngồi đó.
Dung Quyện xác định đã nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt “núi Thái sơn sập trước mặt cũng không đổi sắc” kia.
Y thấy thoải mái rồi.
Ngay cả Tạ Yến Trú còn như vậy, việc mình thất thố trong nháy mắt ở tửu lầu lúc trước hoàn toàn có thể thông cảm được.
Người bình thường biết chuyện này căn bản không thể bình tĩnh nổi được không?!
Dung Quyện ho nhẹ một tiếng, để Tống Minh Tri tự mình giải thích ngọn nguồn câu chuyện sáu anh em sinh sáu.
Tạ Yến Trú im lặng hồi lâu: “Cho nên, Cố Vấn có sáu sư huynh?”
Dung Quyện gật đầu mạnh một cái: “Hù chết hắn.”
Tống Minh Tri: “…”
Đây là trọng điểm sao?
Cuối cùng Cố Vấn vẫn không biết chuyện lòi ra thêm năm sư huynh nữa, Dung Quyện chưa bao giờ là kẻ nhiều chuyện.
Tuy nhiên chỉ riêng việc Tống Minh Tri nguyện ý đầu quân đã khiến Cố Vấn kinh ngạc tột độ, có lúc thậm chí không đọc nổi sách.
Bên kia, tin tức Tống Minh Tri đổi chủ giống như sấm sét giữa trời quang, nổ tung vào vũng nước đục ngầu của kinh đô.
Hữu tướng khi biết tin, lần đầu tiên không kiểm soát được cảm xúc, liên tiếp phái người đi xác minh thật giả hai lần. Khi xác định xe ngựa của Tống Minh Tri chủ động đi theo Dung Quyện về hướng phủ Tướng Quân, trong lúc phất tay áo, những món đồ sứ ông ta yêu thích nhất vỡ tan tành đầy đất.
Tại các tửu lầu trong kinh, người kể chuyện mồm miệng lanh lợi, sau khi kể xong “Hộc máu ba lít vì tiểu thương” bắt đầu biên soạn câu chuyện mới về môn khách.
Tổng cộng có bốn năm phiên bản, có bản nói Tống Minh Tri bị tài hoa của Dung Quyện làm cho nghiêng ngả; có bản đồn Dung Quyện lúc ở phủ Thừa tướng đã đạt được thỏa thuận với Tống Minh Tri, nhờ sự giúp đỡ của Tống Minh Tri mà giả heo ăn thịt hổ nhẫn nhịn dưới tay mẹ kế.
Phiên bản lưu truyền rộng rãi nhất là “Bát cơm ân tình”, kể rằng năm Tống Minh Tri mới đến kinh đô chạy nạn, công tử phủ Thừa tướng còn nhỏ tuổi đã cho hắn một bát cơm, hai bên từ đó kết nên mối duyên không thể giải.
Sự việc ầm ĩ quá lớn, Trưởng công chúa Trạch Dương đích thân hỏi Phò mã gia xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Phò mã chỉ nói: “Hữu tướng sinh được một đứa con trai tốt, thiên phú về âm nhạc lẫm liệt.”
“Ngoài Phò mã gia, nghe nói Chu phu tử cũng đích thân mời Dung Hằng Tung đến học đường giao lưu.” Một bên khác, trong Đốc thúc ti, Bộ Tam cũng đang báo cáo: “Khúc Thập Diện Mai Phục kia ta cũng nghe rồi, thực sự là khúc nhạc hay! Cũng không biết là do ai sáng tác.”
Đại đốc thúc vừa từ trong cung trở về, nghe vậy ngẫm nghĩ: “Xưa nay phò mã không lo chuyện bao đồng, vậy mà lại nói đỡ giúp y.”
Bộ Tam cũng rất ngạc nhiên về điểm này.
Lời nói của Phò mã gia vô hình trung đã chuyển sự chú ý của công chúng sang khúc nhạc, làm giảm bớt sự chấn động do tài hoa của Dung Hằng Tung mang lại.
Nếu không, việc có thể thắng triệt để Tống Minh Tri, e rằng ngay cả Bệ hạ cũng sẽ kiêng kị.
Hiện tại tuy người đời cũng kinh ngạc, nhưng phần nhiều là cảm thấy mỗi người giỏi một nghề, chiến thắng của cả cuộc văn đấu có phần may mắn và dùng mẹo.
Câu nói tiếp theo của Đại Đốc thúc khiến tất cả mọi người trong sảnh đều phấn chấn.
“Bệ hạ có ý định phong thêm một Phó thống lĩnh Cấm quân.”
Đêm qua Hoàng đế bị ác mộng làm tỉnh giấc, phát hiện Hàn Khuê canh cửa không nghiêm, thế mà lại lén ngủ gật, vì vậy đã nổi trận lôi đình.
Cuối cùng cũng đợi được ngày này, không uổng công bọn họ bố trí một phen. Bộ Tam vội nói: “Bên phía Tướng quân đã liên lạc với vài vị võ tướng, đến lúc đó sẽ dốc sức tranh lấy.”
Những võ tướng này đều từng cố ý nổ ra tranh cãi kịch liệt với Tạ Yến Trú trước mặt mọi người, đặc biệt là một người trong số đó từng mang thương tích vẫn lao lên xung phong, ngược lại vì tàn tật mà bị giáng chức.
Điểm này không ai là không biết, còn có triều thần vì thế mà tấu tội Tạ Yến Trú.
Cấm quân là phòng tuyến cuối cùng bảo vệ an toàn cho Hoàng đế. Một võ tướng bị giáng chức, bất hòa với Tạ Yến Trú và cũng không ưa Hữu tướng, tuyệt đối là đối tượng mà Hoàng đế ưu tiên cân nhắc.
Đại Đốc thúc khẽ gật đầu: “Đáng tiếc chỉ có bảy phần nắm chắc.”
Vị trí Phó thống lĩnh Cấm quân cực kỳ quan trọng, Hữu tướng chắc chắn cũng sẽ không tiếc mọi giá để giành cho người của mình.
Một vị quan viên lớn tuổi của phân ti bỗng tiến lên nói: “Mưu sự tại nhân, có lẽ chúng ta có thể hỏi ý kiến của Tống Minh Tri. Vị tài trí hơn người này, biết đâu lại có ‘cao kiến’ gì khác.”
Trong giọng nói lộ ra vài phần không thiện chí.
Năm xưa vị quan viên phân ti này từng phụng mệnh đi chiêu mộ Tống Minh Tri, kết quả người ta quay đầu chọn Hữu tướng, bao nhiêu năm nay ông ta vẫn chưa nuốt trôi cục tức này.
Đại Đốc thúc liếc nhìn ông ta, vị quan viên lập tức căng cứng cả người, chỉ đành kiên trì nói: “Như vậy còn có thể phân biệt được người này thật lòng đầu hàng, hay là do Hữu tướng phái đến làm nằm vùng.”
Đại Đốc thúc nghe vậy chỉ cười một cái, không nói được, cũng không nói không được.
…
Đêm xuống, ngọn đèn cháy thỉnh thoảng phát ra một hai tiếng nổ lách tách.
Trong phủ Tướng Quân, các sương phòng đều nằm rất gần nhau. Ban ngày Cố Vấn muốn đến gặp Tống Minh Tri mấy lần đều bị từ chối.
Lúc này Lục tử Tống thị đang ngồi vây quanh một chiếc bàn, bóng người bị ánh nến kéo dài. Trên bàn đặt cuốn Tam Quốc Diễn Nghĩa mà Dung Quyện cố ý để lại khi đến phủ Thừa tướng lần trước, nếp gấp ở trang “Ba lần tới mời” vẫn còn nguyên.
“Hôm nay thấy Tạ Yến Trú triệu tập võ tướng, đa phần là trong cung sắp đổi môn thần rồi.”
Tống Minh Tri chỉ dựa vào một màn nhìn thấy chiều nay đã dự đoán được nội bộ Cấm quân sắp có biến động lớn.
“Ta đã chọn được một người, nếu hắn thượng vị sẽ cực kỳ có lợi cho công tử.”
Công tử trong miệng Tống Minh Tri, ám chỉ Dung Quyện.
Sáu người trao đổi ánh mắt, đồng thời mỉm cười.
Hiện tại tất cả mọi người đều đang tò mò quá trình văn đấu, khiếp sợ kết quả văn đấu, nhưng lại chẳng có mấy ai quan tâm đến nguyên nhân của cuộc văn đấu này.
Trên đường về, Dung Quyện đã nói về vụ cá cược với Cố Vấn, nhưng trong mắt bọn họ, lý do này quá đơn bạc.
Nên nói là đặt vào mắt bất kỳ ai cũng đều như vậy. Chỉ vì để Cố Vấn khuất phục mà đồng ý cuộc đối cược độ khó cực cao và không công bằng như thế, nhìn kiểu gì cũng thấy có vấn đề.
Sáu ánh mắt đan xen rơi vào câu chuyện Ba lần tới mời.
Có lẽ đáp án nằm trong đó.
Ba lần đến Long Trung bái phỏng, lễ hiền đãi sĩ, cái mà nhân vật chính trong câu chuyện thực sự muốn mưu cầu là cả thiên hạ.
·
“Hắt xì.”
Dùng xong bữa tối, Dung Quyện đi ngủ từ sớm. Gió đêm lùa qua khe cửa sổ, y hắt hơi một cái, mơ mơ màng màng dụi dụi mũi.
Sao tự nhiên tim đập nhanh thế nhỉ, bị cảm lạnh rồi à?
Lời tác giả:
Tống Minh Tri: Một lần đọc hiểu (sai), đổi lấy Dung Quyện cả đời hướng nội.
Dã sử:
Con của Tống thị mới ra khỏi phủ Tướng, tình cờ gặp Đế, dốc hết toàn lực, vẫn không thể chiến thắng.