Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 22

Sau khi cửa lớn đóng lại, không khí tràn ngập mùi thuốc cay nồng bị nén lại, ủ người ta đến mức không thở nổi.
Lúc nãy Dung Quyện đâm sầm vào Tạ Yến Trú, khi lùi lại tiếng sột soạt do quần áo ma sát phát ra khiến chút cơ bắp ít ỏi của y căng cứng.
Cửa bị thân hình cao lớn chắn mất, phía trước là Tiết Nhận nhe miệng cười lộ ra hai chiếc răng nhọn.
“Thùng thuốc này tốn bao tâm huyết mới có được đấy, bên trong còn dùng dược liệu sư phụ ta trân trọng cất giữ. Ngươi sẽ không lãng phí chứ?”
Đồ riêng sư phụ Tiết Nhận cất giữ, không phải mấy loại dược liệu danh tiếng trong phủ Thừa tướng có thể so bì được.
Trước có sói sau có hổ, đe dọa và trói buộc đạo đức cùng ập tới.
Trong đầu, Hệ thống thế mà cũng mang theo chút hưng phấn hiếm hoi: 【Tiểu Dung, Tiểu Dung! Ta phát hiện ra dược liệu chưa được ghi nhận, y học cổ đại này quả thực có vài ngón nghề! Không thể tin được, quá sức tưởng tượng!】
【Vào đi thôi.】
【Tiểu Dung, một bước nhỏ của ngươi là một bước lớn của nhân loại.】
Một bước lớn của nhân loại thì liên quan gì đến y?
Dung Quyện giãy giụa lần cuối: “Ta quen tắm một mình.”
Một mình ít nhất có thể ngâm ít đi một chút.
Tiết Nhận lạnh lùng xua tay.
Hắn một lần nữa nghiêm túc nhấn mạnh nhất định phải có người trông chừng, nếu không một khi hôn mê sẽ không có thời gian phản ứng.
Dung Quyện biết đây là ý tốt, công tác chuẩn bị thuốc tắm không phải một sớm một chiều là xong, ở giữa còn dùng đến ân tình, cũng không thể lãng phí thành phẩm đem đi cho chim uống chứ?
Khoan đã, sao mình lại nghĩ đến việc cho chim uống thuốc?
Cuối cùng Dung Quyện bước một bước nhỏ, thấy chết không sờn.
Tiết Nhận còn một đống việc phải xử lý, dặn dò xong những điểm quan trọng liền chuẩn bị rời đi.
Vừa xoay người, phát hiện Tạ Yến Trú vẫn đứng trong bóng tối, không gọi hạ nhân vào cũng không có ý định đi, hắn không khỏi sửng sốt.
Chẳng lẽ định một mình canh giữ ở đây?
Tiết Nhận vẫn không nói ra thắc mắc, ngay cả việc nhỏ này cũng hỏi thì có hơi vượt quá khuôn phép.
Sau khi mở cửa ra chốc lát lại đóng lại.
Dung Quyện đứng ngẩn người trước thùng tắm cao gần bằng mình.
Không có ai mặc quần áo mà tắm cả, nhưng c** s*ch trước mặt Tạ Yến Trú cứ cảm thấy có chút quái dị. Dung Quyện là người có cảm giác về sự riêng tư cực mạnh, cho nên mới có thể sống chung với Hệ thống quanh năm thích ngủ đông treo máy.
Dường như hiểu y đang nghĩ gì, Tạ Yến Trú chủ động xoay người đi.
Dung Quyện thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng cởi bỏ y phục vắt bừa sang một bên, hít sâu một hơi trực tiếp xuống nước.
Vừa xuống, hơi thở đã mất tiêu.
Ùng ục ùng ục.
Một bàn tay to lớn ngay lập tức vớt y lên.
Đau.
Đau chết đi được.
Vừa mở miệng, răng đánh vào nhau cầm cập: “Der der der der ~”
Một chuỗi âm thanh der, Tạ Yến Trú vừa bực vừa buồn cười: “Lúc cố ý thổ huyết, chẳng phải anh dũng lắm sao?”
Quả nhiên cái mặt lúc nãy cứ hầm hập, là không vui vì chuyện y thổ huyết.
Căn bản không kịp suy nghĩ nhiều, hai tay Dung Quyện túm lấy cánh tay cứng rắn của Tạ Yến Trú, gần như cả nửa người đều nhoài qua, muốn rời khỏi thùng thuốc.
Lúc này bộ dạng y muốn đáng thương bao nhiêu thì có bấy nhiêu đáng thương.
“Phải ngâm đủ thời gian một nén nhang.” Giọng Tạ Yến Trú hơi dịu xuống.
Dung Quyện sắp kiệt sức, cố mở to mắt đe dọa hắn, đang yên đang lành tự dưng lại bị tai bay vạ gió.
Tại sao lại ép y ngâm thuốc! Tại sao cưỡng ép kéo dài mạng sống cho y!
Tại sao!!!
Câu hỏi này có hơi vô lý như gây sự, cảm xúc Tạ Yến Trú rất ổn định, trả lời lại càng vô lý gây sự hơn: “Ta muốn tốt cho ngươi thôi.”
“……”
Trong thùng thuốc kéo dài tính mạng, Dung Quyện bám lấy cánh tay Tạ Yến Trú như con hải ly, giận thì giận, y không muốn trải qua cảm giác chìm xuống sặc nước thuốc thêm lần nào nữa.
Cả tim phổi đều nóng rát.
Ánh sáng xuyên qua giấy cửa sổ và bóng tối trong phòng đan xen tạo ra ảo giác lúc sáng lúc tối.
Một người liều mạng nhoài lên, thị lực một người lại cực tốt, nhất thời Tạ Yến Trú nhìn rõ mồn một từ xương quai xanh đến hai điểm đỏ phía dưới, thậm chí cả nốt ruồi son nơi ngực.
Người đang bám chặt lấy cánh tay hắn như thể coi hắn là chỗ dựa duy nhất.
Thần sắc Tạ Yến Trú như thường, nhưng ánh mắt dần trở nên u tối.
Mãi đến khi ánh mắt hai bên vô tình chạm nhau, Tạ Yến Trú mới quay đi.
Lòng tự trọng trẻ trâu của đàn ông trỗi dậy, Dung Quyện giải mã cái nhìn chằm chằm quá mức đó thành: Hắn chê mình nhỏ!
Khổ nỗi Dung Quyện tìm một chỗ để trút giận, rảnh một tay s* s**ng lung tung, khi chạm vào đai lưng vắt ở một bên, dùng sức quất về phía trước.
Khốn nỗi lực tấn công của cú quất này bằng không.
Nhìn thấy dải lụa dài quất tới, Tạ Yến Trú hiểu lầm ý của Dung Quyện.
Hắn tưởng là bảo mình đừng nhìn nữa bèn tiện tay buộc lại, dùng đai lưng bịt mắt mình.
Dung Quyện: “?”
Khó coi đến thế sao!
Ngâm lâu, hàn độc trong cơ thể bị ép ra một phần, thần trí Dung Quyện dần dần không rõ.
Quá trình thải độc dẫn đến sốt nhẹ, mặc dù Tiết Nhận đã nói là hiện tượng bình thường, Tạ Yến Trú vẫn có hơi không yên tâm, vớt Dung Quyện ra sớm.
Bịt mắt không ảnh hưởng đến sự nhanh nhẹn của động tác, hắn giúp Dung Quyện lau khô nước trên người rất nhanh và chuẩn xác.
“Lạnh…”
Toàn thân Dung Quyện rét run, tìm nguồn nhiệt duy nhất mà dán vào, hơi thở dồn dập phả vào yết hầu người phía trên.
Trong cả quá trình, nước trên ngọn tóc Dung Quyện nhỏ xuống, y bào Tạ Yến Trú bị thấm ướt lập tức nhăn nhúm, mấy năm hành quân, đầm nước bẩn hắn cũng từng ngâm qua nhưng chưa lần nào chật vật hơn bây giờ.
Vẻ mặt Tạ Yến Trú có chút khác thường.
Dung Quyện vẫn đang cọ cọ vào nguồn ấm áp, trước khi mất kiểm soát Tạ Yến Trú đắp chăn cho y, sải bước ra khỏi cửa.
Lực đóng cửa hơi mạnh, thân vệ lập tức chạy lại kiểm tra.
Tạ Yến Trú xua tay bảo bọn họ lui xuống, trầm mặt đứng tại chỗ hóng gió.
Nam tử con nhà giàu mười bốn tuổi đã có thị nữ tranh nhau trèo lên giường, hắn từ mười tuổi đã có thích khách tranh nhau ám sát, tháng nào cũng có, ngày nào cũng không trùng lặp.
Theo bản năng sinh lý cảnh giác chán ghét người khác đến gần, chứ đừng nói là phát sinh quan hệ.
Vừa rồi tại sao lại…
“Sư huynh bảo ta qua đây hỏi thuốc tắm…” Đúng lúc này, ngoài sân bỗng có một bóng người đi tới, Tiết Anh nhìn sắc mặt không tự nhiên của Tạ Yến Trú, vô thức hỏi: “Ngài không khỏe chỗ nào sao?”
Tạ Yến Trú chỉ nói về tình trạng của Dung Quyện.
Tiết Anh nghe vậy sáng mắt lên: “Hiện tượng bình thường, sốt nhẹ chứng tỏ thuốc có tác dụng tốt với y, không thổ huyết chứ?”
Tạ Yến Trú lắc đầu, nghe thấy hai chữ thổ huyết, khô nóng trên người giảm xuống một chút.
Nghĩ đến kẻ đầu sỏ khiến Dung Quyện thổ huyết hôm nay, nheo mắt nói: “Bảo người trong cung đẩy nhanh tốc độ.”
Hàn Khuê ngồi ở cái ghế thống lĩnh Cấm quân này đủ lâu rồi.
Tiết Anh ngẩn ra, theo kế hoạch ban đầu là phải kéo dài thêm nửa tháng nữa mới chắc chắn hơn, nhưng đã là mệnh lệnh của Tạ Yến Trú thì chỉ cần thực hiện là được: “Vâng.”
·
Đêm, Hoàng cung.
Mùi hương thoang thoảng lan tỏa trong phòng, trên long sàng, một cánh tay đột ngột vươn lên làm động tác xua đuổi.
“Đừng, đừng giết ta, tránh ra, tránh ra ——”
Hoàng đế mặc áo lót màu vàng sáng bật dậy, mắt đỏ ngầu, giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng.
Cung nhân nội thị chạy tới lại bị đuổi đi, Hoàng hậu cũng tỉnh, không dám nói lời nào chỉ nhẹ nhàng vuốt lưng Hoàng đế giúp ông ta bình tĩnh lại.
Hồi lâu sau mới nói: “Ngài lại mơ thấy Khang vương sao?”
Khang vương là Vương gia đầu tiên bị trừ khử sau khi Hoàng đế đăng cơ, chết vô cùng thảm thiết, bị ép tự thiêu.
Hoàng đế quay phắt sang nhìn Hoàng hậu, ánh mắt hung tợn, bây giờ ông ta không muốn nghe thấy bất cứ chuyện gì liên quan đến Khang vương nhất, bàn tay nổi gân xanh nắm chặt góc chăn:”Ngày mai trẫm sẽ truyền chỉ, lệnh cho Lễ bộ chuẩn bị nghi thức tế trời.”
Hoàng hậu nhíu mày: “Chuẩn bị tế trời ít thì vài tháng, nhiều thì nửa năm, không giải quyết được cái khó trước mắt của Bệ hạ.”
Ông ta cần là giải pháp, không phải bị làm trái ý.
Một bụng lửa giận không chỗ phát tiết, Hoàng đế phất tay áo hất đổ chén nước nội thị đưa tới, giận dữ nói: “Trẫm lại không biết sao!”
Hoàng hậu đến gần, hương thơm tỏa ra từ y phục đã được xông hương khiến Hoàng đế hơi bình tĩnh lại một chút.
Bà làm bộ suy tư một chút rồi mang theo chút chần chừ hỏi: “Bệ hạ đã từng nghe câu chuyện về Môn Thần chưa?”
Hoàng đế đón lấy chén nước bà đưa tới lần nữa, bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
Chuyện về Môn Thần thì có quá nhiều, nhưng nổi tiếng nhất phải kể đến một truyền thuyết dân gian.
“Tương truyền có vị Hoàng đế thời Thái Tông ban đêm thường mơ thấy oan hồn đòi mạng dẫn đến mất ngủ.” Hoàng hậu nói năng nhỏ nhẹ: “Khi đó có hai vị đại tướng quân chủ động xin đi, mỗi đêm đều mặc giáp canh giữ ngoài cửa, nhờ đó Thái Tông mới có thể yên giấc. Nay Bệ hạ bị ác mộng quấy nhiễu, sao không thử làm theo cách này?”
(“Thái Tông là một miếu hiệu thường gặp của các hoàng đế Trung Quốc thời cổ đại, thường dùng cho vị quân chủ đời thứ hai, bắt đầu từ Thương Thái Giáp thời nhà Thương và được sử dụng liên tục cho đến Hoàng Thái Cực thời nhà Thanh.)
Hoàng đế không kìm được nắm lấy tay bà, càng nghĩ càng thấy khả thi.
Niềm vui này chưa kéo dài được vài giây đã chuyển thành sự bất mãn đối với một vài cá nhân.
Đại tướng tiền triều còn biết chủ động xin đi đánh giặc, mình gặp ác mộng lâu như vậy, đường đường là Thống lĩnh Cấm quân, thế mà Hàn Khuê lại chẳng có chút phản ứng nào?
Hoàng hậu lúc này cũng mang theo chút oán trách: “Chuyện mà thần thiếp còn nghĩ ra được, vị Hàn thống lĩnh này cũng quá lơ là rồi.”
Hoàng đế nắm tay bà không nói gì.
Hồi lâu sau ông ta mới cười lạnh: “Là không nghĩ ra hay là lười biếng trễ nải thì chưa biết được đâu.”
Còn về Tạ Yến Trú, Hoàng đế vốn đề phòng hắn rất nhiều, căn bản không thèm cân nhắc đến.
Ngày nào mà Tạ Yến Trú còn mặc giáp đứng ở cửa cung thì bản thân việc đó đã là ác mộng rồi!
Thống lĩnh Cấm quân là người chịu trách nhiệm trực tiếp cho sự an nguy của Hoàng thành, món nợ này đương nhiên được tính lên đầu Hàn Khuê.

Hoàng thành chẳng bao giờ thiếu chuyện lạ, gần đây có hai chuyện khiến dân chúng bàn tán say sưa nhất. Một là Thống lĩnh Cấm quân Hàn Khuê bị gọi đi trông cửa cho Hoàng đế.
Nguyên nhân trông cửa thì đại chúng không dám bàn luận quá nhiều, dù sao kết quả cũng rất rõ ràng, Hoàng đế quả thực không còn gặp ác mộng nữa.
Một số nhà quyền quý cũng đua nhau bắt chước dán tranh Môn Thần.
Tuy nhiên bá tánh thường dân thì chẳng ai dán cả, bọn họ ghét Hàn Khuê từ tận đáy lòng, điều này lại phải nhắc đến một chuyện khác đang được bàn tán xôn xao.
Dung Quyện bị chọc tức đến thổ huyết ngay giữa phố.
Chẳng cần Đốc thúc ti phải thêu dệt thêm, từng cảnh tượng trên phố hôm đó được kể lại y như thật, người nghe không ai là không cảm thấy chấn động. Tiên sinh kể chuyện còn lén lút biên soạn thành vở “Thổ huyết ba lít vì tiểu thương”, vừa được khen hay lại vừa đắt khách.
Phu nhân của một vị quan nhỏ trong Lễ bộ lúc ăn cơm, dò hỏi thăm dò: “Vị đại nhân được đặc biệt đề bạt trong nha thự dạo này thế nào rồi?”
Vị quan nhỏ kia cắm cúi lùa cơm: “Hỏi cái này làm gì? Y đang xin nghỉ bệnh.”
Lời này vừa thốt ra, phu nhân, cha già, mẹ già, cả nhà già trẻ lớn bé đều buông đũa xuống, lo lắng khôn nguôi.
Một lúc sau, người cha già thở dài: “Vị Dung đại nhân này, vất vả quá.”
Vị quan nhỏ đã tăng ca suốt hai ngày nay: “…”
Người ngày nào cũng xin nghỉ bệnh ngồi chơi xơi nước ở phủ thì vất vả chỗ nào chứ?
·
Dung Quyện cảm thấy mình là người vất vả nhất trên đời này.
Sau ngày đầu tiên ngâm thuốc, thế mà y lại được “tặng” thêm bảy ngày nữa!
Lúc ngâm thuốc thảm đến mức nào ư?
Dường như ngay cả Tạ Yến Trú cũng không nhìn nổi thảm trạng của y, mỗi lần canh chừng bên cạnh đều cố ý quay đầu đi chỗ khác, cả người trông có vẻ rất căng thẳng.
“Không ngâm nữa, không ngâm nữa, ngâm nữa là ta nảy mầm luôn đấy.”
Lại một ngày nữa khi Tạ Yến Trú đẩy cửa bước vào, Dung Quyện sống chết ôm chặt lấy cái cột đầu giường, thề không buông tay.
Người đẹp thì dù thế nào cũng vẫn đẹp, dù cho tóc tai y rũ rượi, lộ ra mắt cá chân, tư thế kém tao nhã, ngược lại càng tạo ra ảo giác về một vẻ đẹp bị chà đạp.
Tạ Yến Trú cưỡng ép dời tầm mắt khỏi cổ áo đang mở rộng của Dung Quyện: “Tiết Nhận nói tạm dừng ngâm thuốc, ngươi cần nghỉ ngơi nửa tháng.”
Dung Quyện quan sát kỹ thần sắc đối phương, xác định đây không phải kế hoãn binh, cuối cùng mới kết thúc tư thế ôm cây của gấu Koala.
“Vậy thì tốt.” Y kiệt sức nằm liệt trên giường, nhắc đến chuyện khác: “Ngày mai ta muốn đến Quan Nhạc Lâu.”
Thời gian này Hệ thống càng già càng dẻo dai.
Không những cứ ba ngày lại phải chép tiểu thuyết cho Cố Vấn, thi thoảng còn bị phái đi nghe ngóng chuyện liên quan đến Tống Minh Tri. Đã gần mười ngày trôi qua, cuối cùng nó cũng nghe ngóng được một tin tức hữu dụng,  sắp tới Tống Minh Tri sẽ đến Quan Nhạc Lâu.
Quan Nhạc Lâu là do chị gái của Hoàng đế, Trưởng công chúa Trạch Dương xây dựng. Cứ đến mùng một và ngày rằm, học sinh Thái Học Viện, sĩ tử ngoại địa đến sớm chuẩn bị cho kỳ thi mùa xuân, môn khách của các gia tộc thường tụ tập về đây để tỷ thí.
Mục đích của mọi người rất rõ ràng: Muốn nổi danh.
Nếu vận may đủ tốt những thư sinh sĩ tử này sẽ có cơ hội lọt vào mắt xanh của một số quan lại, từ đó có cơ hội dâng bái thiếp tranh giành suất làm môn sinh.
Để mở rộng tầm ảnh hưởng hơn nữa, Quan Nhạc Lâu thường mời danh sĩ đến trấn giữ hiện trường, trước đó họ đã gửi thiếp mời cho Tống Minh Tri vài lần.
Lần này Tống Minh Tri cuối cùng cũng buông lời, ngày mai sẽ tới.
“Đến lúc đó ta định ngồi xe ngựa BMW, qua đó tìm hắn tỷ thí một trận.”
Tạ Yến Trú nhướng mày: “Ngươi đích thân tỷ thí với Tống Minh Tri?”
Dung Quyện gật đầu, lười biếng hỏi: “Đoán xem ta muốn thi gì với hắn?”
Đổi là người khác nghe thấy Dung Quyện muốn tìm Tống Minh Tri tỷ thí, chắc chắn sẽ cười rụng răng, nhưng Tạ Yến Trú thì không.
Hắn rất chắc chắn thiếu niên trước mắt này rất thông minh, chỉ là hơi lười biếng. Nếu muốn thi, chắc chắn sẽ thi cái gì tốn ít sức lực nhất.
Cho nên khi Dung Quyện đắc ý hỏi, Tạ Yến Trú gần như không cần suy nghĩ đã đưa ra đáp án: “Thi đọ sắc đẹp.”
“…”
“Ngươi đẹp lắm, sao Tống Minh Tri có thể sánh bằng ngươi.” Tạ Yến Trú bình tĩnh đưa ra kết quả phán định.
“…”
Dung Quyện nhìn chằm chằm hắn vài giây, sau đó ngồi dậy.
Đây là một động tác lớn kinh người, bởi vì  một khi y đã nằm xuống thì ít nhất phải mười lăm phút mới dậy, bây giờ còn chưa đến hai phút.
Một bàn tay trắng bệch vươn về phía trán Tạ Yến Trú.
Cơ thể Tạ Yến Trú hơi động đậy, nhưng cuối cùng không né tránh.
Nhiệt độ cơ thể bình thường.
Vậy đang yên đang lành hắn khen mình đẹp làm gì?
Vậy chỉ có thể là vì…
“Ta vốn dĩ đã rất đẹp rồi.”
Thỉnh thoảng Dung Quyện cũng tự chọc cười được mình bằng mấy câu chuyện cười nhạt nhẽo. Qua màn này, y tạm thời quên đi sự đau nhức trên da thịt. Tắm thuốc rất có lợi cho cơ thể nhưng thuốc có ba phần độc, sư phụ của Tiết Nhận đã sửa lại phương thuốc đến mức tối ưu, cơ bản đã không còn tổn thương nội tạng.
Tác dụng phụ là sẽ đau nhức cơ bắp, da dẻ sẽ khá nhạy cảm trong một thời gian dài.
Hôm nay trời nóng, lưng y ngay lập tức nổi mẩn đỏ.
Vừa nãy cọ hai cái trên giường, không biết có chỗ nào bị trầy không, cảm giác hơi ngứa.
Khi Dung Quyện đưa tay gãi gãi lưng, giọng điệu Tạ Yến Trú bỗng nhiên nghiêm túc: “Ngươi muốn Tống Minh Tri đổi đỉnh núi?”
Thực sự khiến người ta tâm phục khẩu phục có hai thủ đoạn.
Một là dùng lợi ích để dẫn dụ, nhân phẩm làm phụ trợ; hai là dùng chuyện đối phương để tâm để uy h**p.
Vậy thì việc phải làm sẽ rất nhiều.
Đối với mọi việc Dung Quyện chỉ yêu cầu đạt điểm trung bình là được, y lười biếng: “Thay đổi môn đình thì hơi khó, ta định thoả hiệp.”
Chưa kịp nói thêm vài câu thân vệ đã đến, đứng bên ngoài muốn nói lại thôi.
Lát nữa Tạ Yến Trú phải đi huấn luyện binh lính, đã sắp đến giờ, xe ngựa đã đợi sẵn ở cửa.
“Tống Minh Tri ở phủ Thừa tướng ít nhất đã hai năm, chắc hẳn hiểu biết không ít đối với chuyện lớn nhỏ trong phủ, không nên tiếp xúc với hắn quá sâu.”
Để lại một câu đầy ẩn ý, Tạ Yến Trú quay người rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại vài tiếng chim kêu, một lúc lâu sau Dung Quyện xỏ hờ đôi giày cho chim sẻ ăn.
Con chim sẻ to bằng bàn tay đã được y nuôi đến mức rất quấn người, mổ thức ăn xong cái đầu nhỏ còn cọ cọ vào đầu ngón tay mát lạnh của Dung Quyện.
“Không nên tiếp xúc quá sâu sao?”
Rõ ràng Tống Minh Tri càng hiểu chuyện của phủ Thừa tướng thì càng có lợi cho Tạ Yến Trú, lẽ ra hắn phải xúi giục y tiếp cận mới đúng.
Kiểu nhắc nhở phản logic này chỉ tồn tại một khả năng: Tạ Yến Trú cho rằng y tiếp cận Tống Minh Tri sẽ gặp nguy hiểm.
Cố Vấn thường đi theo bên cạnh Thừa tướng, chỉ để tâm đến những người có giá trị. Tống Minh Tri thì khác, tiếp xúc nhiều, nói không chừng sẽ phát hiện y và nguyên chủ khác nhau một trời một vực.
Vậy Tạ Yến Trú nhắc nhở y đang nghĩ gì?
Tư duy AI Hệ thống hiếm khi mượt mà một chút.
【Không phải Tạ Yến Trú phát hiện ngươi thay đổi chip rồi chứ?】
Dung Quyện không sửa lại việc nó dùng ngôn ngữ loài người thì cái này gọi là linh hồn, cũng giống như y từ đầu đến cuối lười diễn vai người khác.
“Dù sao cái vỏ vẫn không đổi, ai nghi ngờ cũng chẳng có chứng cứ.”
Nói xong, y lại nằm sấp hình chữ đại (大) trên giường, chiến đấu với cơn ngứa ở lưng. Trong lúc đó Dung Quyện mãi không có ý định ngủ bù, đôi mắt mở thao láo nhìn chằm chằm đầu giường, không biết đang suy tư điều gì.
Hôm sau lại là một ngày nắng đẹp, quản sự phụng mệnh Tạ Yến Trú, mang đến một lọ thuốc mỡ giảm ngứa dịu da.
Dung Quyện bôi một cái, hiệu quả thần kỳ, lập tức vui vẻ trở lại.
“Cảm tạ Tướng quân, cứu cái mạng lười của ta.”
Trong thuốc mỡ chắc là có thành phần bạc hà, bôi lên lưng mát lạnh dễ chịu, cuối cùng y cũng không cần làm cá khô cọ giường nữa.
Nghỉ ngơi một chút đợi thuốc phát huy tác dụng triệt để, Dung Quyện bò dậy thay quần áo, hôm nay là ngày rằm cũng nên đi hội ngộ Tống Minh Tri rồi.
Tuy nhiên trước đó, có một vấn đề nhỏ cần giải quyết.
Dung Quyện gọi huynh đệ Đào Văn Đào Dũng đến: “Lát nữa ta muốn ra ngoài, không muốn bị Hàn Khuê bám theo nữa, có cách nào che mắt thiên hạ không?”
Lần trước kích nôn đã khiến y trả cái giá quá đủ rồi, thêm nữa là lỡ như Hàn Khuê mách lẻo với Hữu tướng, Dung Thừa Lâm phái người đến quấy rối, có thể sẽ làm hỏng việc tốt của y.
Đào Văn: “Đại nhân yên tâm, hiện giờ Hàn Khuê ốc còn không mang nổi mình ốc.”
Dung Quyện nghi hoặc ngước mắt lên.
“Đại nhân có chỗ không biết, tên Hàn Khuê kia gần đây tuân theo thánh ý, e là không đủ tinh lực.”
Đào Văn kể chi tiết những gì Hàn Khuê gặp phải.
Nghe xong câu chuyện về Môn Thần thế hệ mới, Dung Quyện cười khoái trá: “Hắn thật sự đi trông cửa cho người ta à.”
Chó ngoan.
Dung Quyện nhớ lại hôm đó đi ngang qua thư phòng, Tạ Yến Trú nhắc đến Thống lĩnh Cấm quân, toàn bộ chuyện này e rằng không thoát khỏi liên quan đến hắn.
Chiêu này cũng quá thâm độc rồi, đây chẳng phải là ngao ưng sao?
(Ngao ưng: vốn chỉ cách huấn luyện chim ưng: người ta không cho ưng ngủ, không cho ăn trong thời gian dài để nó mệt, mất sức phản kháng, từ đó bị thuần phục và nghe lệnh.)
Đừng có làm người ta thức chết đấy nhé.
Nghĩ đến đây, Dung Quyện dường như nắm bắt được mấu chốt gì đó, thức thêm một thời gian nữa, cho dù ngày nào đó Hàn Khuê đột nhiên “không cẩn thận” đột tử, mọi người chắc cũng sẽ không cảm thấy kỳ lạ.
“Bệ hạ sẽ chỉ cảm thấy kẻ này vô dụng, thậm chí sẽ nổi giận.”
Hoàng đế hôn quân, không giận cá chém thớt giáng tội lên gia tộc là may rồi.
Dung Quyện chép miệng hai tiếng, bây giờ y nghi ngờ Tạ Yến Trú mới là người lòng dạ thâm sâu thật sự. Thủ đoạn giày vò người khác như thế này cũng nghĩ ra được, quả thực là… quá tuyệt vời!
Đào Văn dò hỏi: “Đại nhân hôm nay ra ngoài là muốn…”
Dung Quyện không trả lời, đã bắt đầu hành động: “Đi, theo ta đi khai thác bền vững tài nguyên tái tạo trên thị trường.”
Y muốn cho các môn khách của phủ Thừa tướng, mỗi người một mái nhà.
Lời tác giả:
Dã sử:
Hậu, thủ đoạn tàn khốc, nhưng Đế lại thích.

Bình Luận (0)
Comment