Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 17

Đệ Nhất Tửu Lầu.
Hữu tướng đang ngồi đối diện với Tạ Yến Trú, ngoài cửa sổ gió nhẹ thổi qua, cả hai bên đều không nói một lời.
Trạng thái này đã kéo dài một lúc lâu.
Hôm nay sau khi bãi triều, Dung Thừa Lâm bất ngờ bị Tạ Yến Trú chặn lại, phá lệ mời ông ta đến tửu lầu đàm đạo.
Kết quả vào phòng bao Tạ Yến Trú gọi một bàn đầy món ngon, sau đó chẳng nói gì cũng chẳng làm gì, cứ ngồi lù lù như tảng đá.
Trong lúc đó Dung Thừa Lâm đã từng định mở lời.
Tạ Yến Trú lắc đầu: “Ăn không nói, ngủ không nói.”
“……”
Đừng nói là Dung Thừa Lâm, thân vệ cũng ngơ ngác không hiểu gì.
Tướng quân nhà mình chặn Hữu tướng  vốn luôn đối đầu với quân đội lại, sau đó chọn cách ngồi yên vô sự ở đây.
Đây chẳng phải là lãng phí thời gian sao?
Sau một hồi nghi ngờ đoán già đoán non không có kết quả, sự kiên nhẫn của Dung Thừa Lâm cạn kiệt, đứng dậy định cáo từ.
Đúng lúc này, bậc thềm trước phòng bỗng truyền đến tiếng bước chân loạng choạng.
“Đại nhân, đại nhân nguy to rồi.”
Người chưa đến, tiếng đã tới trước. Tổng quản trong phủ vất vả lắm mới nghe ngóng được Hữu tướng ở đâu, hớt hải chạy tới, chẳng màng đến quy củ đứng ngoài cửa thông báo.
“Tiểu thiếu gia… Tiểu thiếu gia vừa đánh xe xông vào phủ, ra lệnh trói gô Cố tiên sinh khiêng đi rồi.”
Cạch!
Động tác trên tay Dung Thừa Lâm khựng lại, đặt mạnh đôi đũa bạc xuống: “Ngươi nói cái gì?”
Tổng quản mếu máo lặp lại lần nữa.
Dường như nghĩ đến điều gì, Dung Thừa Lâm quay phắt sang nhìn Tạ Yến Trú, nhưng lại thấy trên mặt Tạ Yến Trú cũng thoáng hiện lên chút kinh ngạc nhàn nhạt.

Dung Quyện lúc này vẫn đang tận hưởng năm tháng tĩnh lặng trên chiếc xe ngựa BMW.
Đào Văn nghĩ ngợi, vẫn hỏi: “Tướng quân biết chuyện này không?”
Dung Quyện: “Hắn nói hắn đồng ý.”
“?”
Tuy không phải nguyên văn ba chữ này, nhưng đại ý là thế.
Cách một tấm rèm, Dung Quyện giải thích thêm một câu: “Tướng quân nhà ngươi vẫn luôn muốn tìm cho ta một người thầy, ta cũng đã đồng ý với hắn rồi.”
Đôi khi y nói chuyện, ánh mắt Tạ Yến Trú nhìn y trùng khớp với ánh mắt y nhìn Hệ thống.
“Ta cảm thấy Cố Vấn có thể đảm nhiệm.”
Đào Văn im lặng một lát, đứng ở góc độ con tin, chắc là không muốn “bọn họ cảm thấy”, mà phải là “bản thân mình cảm thấy” mới đúng.
Đôi mắt giả tạo thân thiện của Cố Vấn trợn tròn, càng muốn nói gì đó, khổ nỗi miệng bị bịt chặt cứng.
Dung Quyện yên tâm thoải mái suốt dọc đường, tự hào vì tìm được người có văn hóa phù hợp cho mình.
Y vốn lười quen rồi, Dung Hằng Toại muốn làm quan, Cố Vấn lại ngấm ngầm giúp đỡ, sớm muộn gì cũng sẽ giở trò ám muội. Chỉ có loại người kiểu mẫu mới đi phòng trộm ngàn ngày, y chọn cách trực tiếp đóng gói người mang đi, thế là êm chuyện.
Khi xuống xe, Cố Vấn bị hai người khiêng như khiêng đồ vật, một người nắm đầu một người nắm chân cưỡng ép đưa vào phủ Tướng quân. Dung Quyện đi đầu tiên mặc quần áo sặc sỡ, cả quá trình vẻ mặt hớn hở như có chuyện vui.
Sai vặt trong phủ há hốc mồm.
Dung Quyện cười híp mắt nói: “Phiền dọn dẹp phòng một chút, rồi chuẩn bị ít đồ ăn ngon.”
Phòng là dùng để nhốt người, đồ ăn thức uống là chuẩn bị cho mình.
Nhìn bộ dạng này của y, cứ như đang ăn tết vậy.
Còn trạng thái của Cố Vấn lúc này giống như con lợn sắp bị làm thịt ăn tết, hắn nào đã từng chịu nỗi nhục nhã ê chề nhường này.
Trong lúc vùng vẫy, miếng vải trong miệng cuối cùng cũng rơi ra, Cố Vấn trầm giọng nói: “Thân là quan viên Lễ bộ, đại nhân làm thế là biết luật phạm luật.”
Sau khi lôi luật pháp lễ giáo ra, hắn lại dịu giọng, từ tốn dụ dỗ: “Nếu đại nhân thả ta ra ngay bây giờ, chuyện này vẫn có thể giải quyết êm đẹp.”
Trong lúc nói ánh mắt cố ý lướt qua mọi người trong phủ.
Dung Hằng Tung làm loạn thì thôi đi, vì danh dự của phủ Tướng quân, người thông minh một chút đáng lẽ phải biết làm gì đó để ngăn cản.
Đáng tiếc hắn định sẵn là phải thất vọng.
Quản sự và người hầu trong phủ ai nấy cứ như không nhìn thấy màn hài kịch này, việc thường ngày làm gì thì cứ làm nấy.
Huynh đệ nhà họ Đào làm tòng phạm, chứng tỏ khả năng cao là Tướng quân biết chuyện, cho dù không biết, dựa vào địa vị và quân công của Tướng quân, sau này cũng rất khó liên lụy đến ngài ấy.
Hơn nữa lần này Dung Hằng Tung cũng không giết người, chỉ cướp người thôi thì… bọn họ bỗng cảm thấy cũng có thể chấp nhận được.
Quản gia đặt đồ ăn Dung Quyện yêu cầu xuống rồi đi thẳng sang viện khác.
Kể từ khi Dung Quyện đặc biệt xếp hàng mua bánh ngọt ở Tường Vị Trai một lần, phủ Tướng quân dăm bữa nửa tháng cũng sẽ chuẩn bị một ít.
Có trà làm dịu, bánh đậu đỏ ngọt mà không ngấy, tan ngay trong miệng.
Thấy y ung dung ăn bánh ngọt, Cố Vấn cố gắng đè nén nỗi nhục nhã bị bắt cóc lúc đầu xuống.
Dung Quyện gật đầu với huynh đệ nhà họ Đào, hai chân con tin lúc này mới chạm đất.
Tư thế lúc nãy khiến gò má Cố Vấn hơi đỏ lên, gương mặt giả tạo thường ngày bỗng trở nên sinh động hơn đôi chút.
“Đợi đến khi Thừa tướng đòi người, mọi chuyện sẽ trở nên không thể cứu vãn.”
Đại Lương là triều đại cực kỳ coi trọng tam cương ngũ thường, cho dù cha con nhà họ Dung bây giờ có náo loạn đến mức nào, thì trong xương tủy, Dung Hằng Tung vẫn phải kiêng dè mối quan hệ cha con này.
“Ồ.” Dung Quyện chẳng hề lộ ra vẻ hoảng sợ nào, ăn xong rồi vẫn cảm thấy chưa đủ.
Vừa làm xong “việc nặng”, cần phải ăn nhiều thêm chút.
Y chợt nhớ tới lần gặp sư muội của Tiết Nhận trước đó, đối phương có nhắc đến món mì chay ở chùa Hàn Chung ngon tuyệt đỉnh, trong lòng lập tức nảy sinh ý định.
Dặn dò huynh đệ nhà họ Đào vài câu, Dung Quyện lau sạch vụn bánh ngọt trên đầu ngón tay rồi đi ra ngoài.
Đạo lý có nhiều đến mấy cũng sợ nắm đấm.
Cố Vấn cố gắng thuyết phục huynh đệ nhà họ Đào.
Tuy nhiên, mặc cho hắn nói bao nhiêu, Đào Văn vẫn thuật lại nguyên văn lời Dung Quyện: “Đại nhân nói rồi, đường đường là Hữu tướng, người trong phủ bị cướp tất nhiên là phải đi theo trình tự kiện tụng, chứ không thể như một thằng cha vô lại la lối om sòm xông vào cướp người về, thế thì còn ra thể thống gì?”
Vừa mới mang bộ mặt u ám đến cửa phủ Tướng quân, Dung Thừa Lâm từ xa đã nghe thấy câu nói này bay tới.
Bốn chữ thằng cha vô lại khiến sắc mặt vốn đã không tốt của Dung Thừa Lâm càng thêm lạnh lẽo.
Tạ Yến Trú ung dung đi phía sau, nghe vậy nhướng mày.
Dung Thừa Lâm dừng bước quay người, nói đầy ẩn ý: “Chắc hẳn Tướng quân cũng không muốn mang cái danh bao che tội phạm chứ?”
Ý là bảo hắn giao người ra, ai ngờ Tạ Yến Trú xưa nay dứt khoát lại bắt đầu chơi thái cực quyền: “Nội tình cụ thể vẫn chưa rõ, hay là báo quan đi.”
Dù sao thì bất kể có giao người hay không, Dung Thừa Lâm cũng sẽ không bỏ qua chuyện này, chuyện làm ầm ĩ đến trước mặt Thánh thượng là điều sớm muộn.
Tạ Yến Trú cũng lười nghe mấy lời đe dọa của ông ta, nói xong liền gọi quản sự tới: “Trời nóng bức, chuẩn bị xe đưa Dung đại nhân đến phủ nha.”
Quản sự rất nhanh khom lưng đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ tới.
Đây là chiếc xe của người bán hàng rong mà Dung Quyện bị đẩy đến Đốc thúc ti sau khi giết sứ giả lần trước, sau này Dung Quyện bỏ tiền mua lại, lúc rảnh rỗi còn cắm không ít hoa tươi lên đó.
Quản gia giải thích: “Bách tính bây giờ đều gọi chiếc xe này là xe tráng sĩ. Tướng gia, mời lên.”
“……”
.
Chùa Hàn Chung được mệnh danh là ngôi chùa đẹp và linh thiêng nhất.
Xe ngựa lắc lư đi giữa núi rừng, Dung Quyện nghĩ đến món ngon mà mặt mày rạng rỡ.
Mì chay chùa Hàn Chung quả thực không phụ lòng mong đợi của y, nấm rừng và rau xanh kết hợp với nhau, sợi mì thơm mềm trơn tuột, ăn một miếng cả nước lẫn cái, hương thơm lưu lại nơi đầu lưỡi.
Đợi đến khi Dung Quyện cầm một chiếc quạt xếp thơm phức, thong thả về phủ, vẫn còn nhớ mãi không quên: “Ngon quá đi mất, tiếc là không gói mang về được.”
Bước những bước chân vui vẻ, vừa vào sân đã thấy Tạ Yến Trú đang ngồi trên ghế đá.
“Vẫn còn nhớ đến chuyện ăn uống, xem ra tâm trạng ngươi không tồi.”
Đáy mắt Tạ Yến Trú không nhìn ra bất kỳ cảm xúc gì, bên tay là chén trà đã nguội ngắt: “Người cha tốt của ngươi lúc rời đi tức đến xanh cả mặt đấy.”
Cố Vấn đã bị bỏ mặc tại chỗ chịu sự giám sát suốt nửa canh giờ, khi nghe thấy người thâm trầm như thầy mình cũng bị chọc tức đến mức biến sắc, không hiểu sao trong lòng lại có chút cân bằng kỳ lạ.
Đường đường là Thừa tướng còn như vậy, bản thân mình vừa rồi cũng không tính là quá thất thố.
Ngoài huynh đệ nhà họ Đào, còn có vài thân binh đứng bên cạnh, vốn định đến xác nhận hạng mục kiểm tra cuối tháng với Tạ Yến Trú, lúc này bọn họ hối hận không để đâu cho hết, sao lại chọn đúng cái thời điểm nhạy cảm này chứ?
Theo kinh nghiệm của họ, tâm trạng Tướng quân lúc này chắc chắn không vui vẻ gì.
Dung Quyện không ngại khó khăn tiến lên.
Nhất thời đám thân tín đều khâm phục sự to gan của y, thế mà dám nghênh ngang đi tới.
Dạo quanh chùa một vòng, chân Dung Quyện giờ mỏi nhừ, chỉ muốn nhanh chóng về nghỉ ngơi.
Không rào trước đón sau, y trực tiếp lấy món quà ra: “Nè, mới ra lò đấy, mau nhận lấy.”
Bùa bình an đựng trong túi gấm màu đỏ son, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.
Đây là cái Dung Quyện đi cầu lúc ở chùa, Tạ Yến Trú thường ngày đối xử với y không tệ, còn để huynh đệ nhà họ Đào chăm sóc y, nếu không thì rất nhiều việc cũng không thành.
Thấy Tạ Yến Trú cứ nhìn chằm chằm bùa bình an, không nhận cũng không từ chối, Dung Quyện còn tưởng bùa này có vấn đề gì.
Tay nghề của chùa thực ra cũng bình thường, y phát hiện hình như bên ngoài túi gấm hơi bị tuột chỉ.
Tuy nhiên ngay khi Dung Quyện định thu lại để nhìn kỹ, sợi dây mảnh buộc bùa bình an bên ngoài bỗng nhiên bị móc lấy.
Dung Quyện còn chưa phản ứng kịp, ngón tay Tạ Yến Trú co lại, bùa bình an đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.
Hắn không đưa ra nhận xét gì về món quà này.
Tạ Yến Trú nắm tay lại bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi: “Hôm nay đi ăn gì rồi?”
Dung Quyện vẫn còn dư vị chia sẻ: “Mì chay chùa Hàn Chung, nước dùng cực kỳ tươi ngon, bên trong có ít nhất ba loại nấm…”
Nhắc đến món ăn ngon nhất trong ngày, y lập tức miêu tả sinh động như thật, thân vệ nghe mà cũng thấy thèm.
Bầu không khí vô hình trung dịu đi rất nhiều.
Dung Quyện vẫn đang thao thao bất tuyệt, lời khen ngợi đồ ăn lải nhải bên tai, Tạ Yến Trú nhìn Dung Quyện, lại hơi rũ mắt nhìn bùa bình an trong tay.
Từ khi hiểu chuyện, hắn chỉ nhận được bùa bình an một lần duy nhất, năm đó mẹ đi cầu cho cha, tiện thể cầu cho hắn một cái. Sau này cha tử trận, mẹ vì bệnh qua đời, khi hắn lần đầu khoác áo giáp ra trận đã không còn ai có thể cầu bùa bình an cho hắn nữa.
Trong khung cảnh hài hòa, chỉ có Cố Vấn nhìn khóe mắt hai người lướt qua bùa bình an, không biết đang nghĩ gì.
Dung Quyện luôn cực kỳ nhạy cảm với những ánh mắt dò xét.
Y ngừng nói, liếc xéo qua.
Người ta thường nói người bệnh lâu ngày ánh mắt đục ngầu, nhưng đôi mắt Dung Quyện lại đen trắng rõ ràng, đôi mắt hoa đào quyến rũ mỗi khi cong lên rất dễ khiến người ta mềm lòng.
“Cố huynh là người thông minh, hẳn phải biết tố chất cơ bản của tù binh, đừng chạy lung tung, đừng nghĩ giở trò vặt, nếu không…”
Cố Vấn mỉm cười, phối hợp hỏi: “Thế nào?”
Cổ họng bỗng nhiên lạnh toát.
Dung Quyện bất ngờ rút đao đeo hông của Đào Dũng ra, mũi đao kề vào yết hầu mong manh kia: “Ta còn một tấm Kim bài miễn tử chưa dùng, chạy là ta chém đấy nhé.”
“……”
Đúng là đất nào nuôi người nấy, ở phủ Tướng quân lâu ngày cũng nhiễm thói quen của võ nhân.
Đám thân binh đứng đó trố mắt ra nhìn, ở tiền tuyến cũng chưa từng thấy ai ngang ngược như vậy, nói động thủ là động thủ ngay.
Không biết có phải vì có tấm gương sứ đoàn Ô Nhung đi trước hay không, mà tại hiện trường không một ai nghi ngờ liệu y có thực sự ra tay giết người hay không.
Thực ra nhìn bằng con mắt chuyên môn, động tác rút đao của Dung Quyện không dứt khoát lắm, tay cầm đao cũng không vững, cứ lắc lư, nhưng Tạ Yến Trú lại cảm thấy rất thuận mắt.
Dáng vẻ đe dọa người khác cũng đẹp mắt lạ thường.
Sau khi Cố Vấn biết điều gật đầu, Dung Quyện cuối cùng cũng thu đao.
Trong tiếng đao vào vỏ, hạ nhân đột nhiên chạy tới thông báo: “Người trong cung đến rồi!”
Hắn lo lắng nhìn Dung Quyện: “Nói là muốn đưa ngài vào cung, thái giám truyền chỉ đang đợi bên ngoài.”
Lời tác giả:
Dã sử: Đế dũng mãnh, ít nói, thi thoảng thích múa đao.

Bình Luận (0)
Comment