Sau khi Hữu tướng rời đi, không còn ai cản phía trước, gió trong đình dường như cũng khoan khoái hơn chút.
Dung Quyện tận hưởng làn gió mát lành một lúc, cuối cùng vì cơn ho đành phải đứng dậy rời đi.
Hệ thống kia chắc chắn đang ở chế độ ngủ đông, không giúp y áp chế hoàn toàn phản ứng khó chịu của cơ thể.
Dung Quyện vừa đi vừa ho khẽ, chưa được mấy bước, vai bỗng nhiên nặng xuống.
Y liếc mắt nhìn, một chiếc áo choàng mỏng đã được khoác lên người. Phía trước, Tạ Yến Trú thế mà vẫn còn ở chỗ cũ, không còn vẻ mặt tươi tỉnh như lúc cùng ra cửa buổi sáng: “Muốn trúng gió cho dở sống dở chết, để gấp rút mời Thái y, rồi lại lộ mặt trước Bệ hạ lần nữa à?”
Giọng điệu này đầy mùi âm dương quái khí!
Lúc này Dung Quyện không còn vẻ ngông cuồng như khi ở trước mặt Dung Thừa Lâm, đối phương đặc biệt đợi ở đây, chắc không chỉ đơn giản là để đưa áo choàng cho y.
Một vật nhỏ chỉ bằng nửa ngón tay cái được tiện tay đưa tới.
Dung Quyện tò mò định vặn cái chốt bên trên thì bị ấn tay xuống.
“Hôm nay Đào Văn Đào Dũng không có mặt, nếu gặp chuyện gấp hãy vặn ra, có thể phát tín hiệu cầu cứu.”
Lâm viên Hoàng gia canh phòng nghiêm ngặt, người không có thân phận đặc biệt không được phép tự ý ra vào.
Bình thường sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng hôm nay có sứ đoàn ở đây, đồng nghĩa với việc tồn tại những yếu tố bất định.
“Đa tạ.” Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, Dung Quyện theo bản năng rụt tay về, nhận ra làm vậy có chút thất lễ, bèn giải thích: “Tay ngươi nóng quá.”
Người chinh chiến quanh năm tay dù có đẹp đến đâu thì lòng bàn tay cũng sẽ hơi thô ráp, cảm giác ma sát ở đầu ngón tay rất rõ rệt.
Y nói thật lòng nhưng Tạ Yến Trú nghe vào tai, không hiểu sao lại cảm thấy hơi ngứa ngáy.
Thắt xong dây áo choàng, tâm trạng Dung Quyện khá tốt.
Chủ động quan tâm đến an nguy của mình, chứng tỏ hy vọng dựa hơi Tạ Yến Trú đi đến vòng chung kết, cuối cùng ngồi xem triều đại thay đổi ngày càng lớn.
Y phải rèn sắt khi còn nóng, hợp thức hóa mối quan hệ nghĩa huynh đệ này mới được!
“Ta và Tướng quân cũng coi như cùng chung một cha rồi, chi bằng sau này Tướng quân gọi ta một tiếng hiền đệ nhé?”
Tạ Yến Trú cố nén cảm giác ngứa ngáy mất kiểm soát lúc nãy xuống, coi như là do hai ngày nay nghỉ ngơi không tốt.
Lúc này nghe thấy hai chữ kia, hắn nhướng mày thật cao: “Hiền đệ?”
Dung Quyện nhờ xin nghỉ ốm mà ngày nào cũng ngủ đến khi mặt trời lên cao ba sào mới dậy, cười gượng: “Thông với chữ ‘nhàn’, nhàn hạ ấy mà.”
( Hiền đệ: xián dì, nhàn : xián)
Tiếng chiêng vang lên phía trước cắt ngang cuộc trò chuyện, đây là lời nhắc nhở thời gian điểm danh sắp kết thúc. Các quan viên đang tán gẫu xung quanh nghe thấy tiếng chiêng đều đổ về cùng một hướng, Dung Quyện ngừng màn tự phát xưng huynh gọi đệ, gia nhập đoàn quân chấm công.
Lúc này y đi khá nhanh, khiến những quan viên lạ mặt đành phải từ bỏ ý định bắt chuyện.
Vốn nghe danh chiến tích lẫy lừng trước đó của Dung Quyện, cũng có người chuyên tâm muốn đến trò chuyện đôi câu.
Thanh niên trai tráng bầu máu nóng sục sôi, bị kìm nén quá lâu, nhát đao kia chém khiến bọn họ sướng rơn cả người, không ít kẻ đã âm thầm trở thành người hâm mộ.
Dung Quyện hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt kỳ lạ của đám quan viên phía sau nhìn mình, nhưng Hệ thống lại cảm nhận được.
【Ta từng nghe nói đến ức chế t*nh d*c, ức chế sở thích, v.v., Tiểu Dung à, ta phát hiện người ở đây đều bị ‘ức chế giết sứ giả’.】
Dung Quyện chẳng buồn để ý, trong đầu chỉ toàn ý nghĩ tan làm.
Ưu điểm của một Hoàng đế nhát gan hiếm khi được thể hiện ra, không khác mấy so với dự đoán của Tạ Yến Trú, vừa điểm danh xong y đã bị phái ra vòng ngoài làm việc vặt.
Trước khi đi Tạ Yến Trú nghĩ ngợi một lát, vẫn dặn dò: “Cố gắng đừng chạy lung tung, càng không được gây chuyện thị phi.”
Dung Quyện vỗ ngực: “Yên tâm, ta là loại người đó sao?”
Nghĩ đến sự biếng nhác thường ngày của y, Tạ Yến Trú cũng tạm yên tâm.
Dung Quyện vươn vai ngay tại chỗ: “Hôm nay chấm công xong là được tan làm, sướng.”
Do sức khỏe yếu, quan viên phụ trách điều phối cũng chỉ giao cho y rất ít việc, các đồng liêu chốn quan trường giờ đây cũng khá bao dung với y, chẳng bao lâu sau y đã có thể tự do hoạt động.
Cả buổi sáng trôi qua vô cùng thảnh thơi.
Trường đua ngựa phía Đông thỉnh thoảng truyền đến tiếng reo hò cổ vũ, trận đấu mã cầu đang diễn ra hừng hực khí thế, Dung Quyện nhìn về phía đó, không biết Tạ Yến Trú có đánh cho sứ đoàn Ô Nhung khóc thét hay không. Trái ngược với sự náo nhiệt phía Đông, trường đua ngựa phía Tây yên tĩnh quá mức lại có vẻ tiêu điều… rất thích hợp để trốn việc đi ngủ.
Trên đường quay lại đình nghỉ mát, Dung Quyện đi ngang qua trường huấn luyện ngựa, người huấn luyện ngựa hành lễ với y.
Dung Quyện tùy ý xua tay, định mắt nhìn thẳng đi tiếp thì bỗng nhiên lùi lại.
Trong đám ngựa với đủ loại phong cách trừu tượng, ngông cuồng và lôi thôi, có một con tuấn mã sạch sẽ, lông mượt mà, vóc dáng trông cũng không quá lớn, ai nhìn thấy cũng sẽ phải dừng bước.
“Được đấy chứ.”
Tuy không đẹp trai bằng Ngân Khiếu, nhưng cảm giác ngoan ngoãn này khiến người ta nhìn là thích ngay.
Người huấn luyện ngựa thấy vậy giới thiệu: “Ngựa này tên là Nhược Thủy, là giống rất hiếm gặp, tính tình cũng rất ôn hòa, đại nhân có muốn thử không?”
Trong lúc Dung Quyện còn do dự, người huấn luyện ngựa đã rất chủ động dắt riêng con ngựa đó ra.
Gã tự tin đối phương sẽ không từ chối, cả kinh thành ai chẳng biết vị này cực kỳ mê thuật cưỡi ngựa, trước đây chuyện phi ngựa giữa phố cũng là chuyện thường ngày ở huyện.
Con ngựa này ngoại hình vạn dặm mới có một, người yêu ngựa tuyệt đối sẽ ngứa ngáy trong lòng.
Dung Quyện v**t v* bờm ngựa, động lòng: “Đợi ta một lát.”
Nói xong y quay lại đường cũ, chẳng bao lâu sau Dung Quyện xuất hiện trở lại, bên cạnh còn có Hầu Thân bị y gọi tạm tới.
Muốn đua ngựa với đồng nghiệp sao?
Đây quả là một tin tốt ngoài dự đoán, trong lúc đua ngựa xảy ra tai nạn là chuyện quá bình thường.
Người huấn luyện ngựa tươi cười đến bên cạnh Hầu Thân: “Đại nhân, để ta cầm đồ giúp ngài.”
Hầu Thân đang ôm giấy bút.
“Không cần.” Dung Quyện từ chối thay hắn, nghiêng đầu nói với người huấn luyện ngựa: “Ngươi đứng xa ra một chút trước đi.”
Người huấn luyện ngựa rất phối hợp lùi sang một bên, chỉ đợi con ngựa này chạy lên.
“Xa hơn chút nữa.”
Từng bước từng bước, người huấn luyện ngựa liên tục bị yêu cầu lùi thẳng tám trăm mét.
Cách nửa vòng đua, Dung Quyện trèo lên ngựa giương roi, người huấn luyện ngựa đứng từ xa, ý cười trong mắt không giấu được khi cụp mắt xuống. Mặc dù hai bên cách nhau rất xa, ánh mắt gã như dính chặt vào thân ngựa, nhưng không hiểu sao chiếc roi ngựa kia mãi vẫn không hạ xuống.
Nụ cười của người huấn luyện dần tắt, chuyển sang nhíu mày.
Nếu không chạy, thuốc trong cơ thể ngựa sẽ không phát huy tác dụng nhanh được.
Đúng lúc này Dung Quyện hơi điều chỉnh tư thế, khẽ cúi người nắm dây cương, cuối cùng cũng có vẻ sắp phi nước đại.
Giây tiếp theo, dừng đột ngột.
Khi Dung Quyện cử động lần nữa, biến thành ba giây tám động tác, chỉ duy nhất là không thúc ngựa chạy.
Di chuyển một cái lại dừng, lại di chuyển lại dừng, cứ thế lặp đi lặp lại.
Người huấn luyện có hơi không kìm nén được nữa, nghĩ mãi không ra rốt cuộc xảy ra vấn đề ở đâu.
Đối phương phát hiện ngựa có vấn đề rồi sao?
Không, nếu thật sự như vậy thì đã gọi Cấm vệ quân đến từ lâu rồi.
Đúng lúc này ánh nắng ló dạng chiếu lên sườn mặt, Dung Quyện ngoảnh lại cười một cái.
“……”
“Cái nào đẹp?” Dung Quyện trên lưng tuấn mã nghiêng góc 45 độ tham khảo ý kiến Hệ thống.
【Cái nào cũng được, cái cuối cùng là đẹp nhất. Nếu không hài lòng thì ta còn có máy ảnh não bộ đây, mở thẻ thành viên là được hưởng trọn bộ 100 tư thế chụp ảnh hàng đầu.】
Dung Quyện chọn một tư thế ngạo nghễ, gật đầu: “Hầu huynh, được rồi.”
Hầu Thân đi tới góc độ thích hợp, bắt đầu cầm giấy bút phác thảo đường nét.
Cách đây không lâu Dung Quyện tìm đến hắn nhờ hắn vẽ tranh, yêu cầu chỉ cần có thần thái là được, còn dùng hai chữ “ký họa” để tóm tắt.
Tên công tử ăn chơi trác táng từng bị người đời chỉ trích vì thích phi ngựa náo loạn phố phường ngày xưa, nay lại tay trói ngựa không chặt, chỉ có thể dựa vào tranh vẽ để đỡ nghiền, trong lòng Hầu Thân không khỏi có hơi tiếc nuối. Lại nghĩ đến việc một người như vậy vẫn rút đao chém Ô Nhung, trong lòng nảy sinh vài phần kính phục.
Dung Quyện hoàn toàn không biết tên này đang tự biên tự diễn cái gì trong đầu, chỉ ngồi đợi nhận tranh.
Cuối mỗi năm, đơn vị khuyết sử đều tổ chức du lịch tập thể, lười thì lười nhưng Dung Quyện không bao giờ bài trừ chuyện đi du lịch.
Con người sinh ra trên đời này là để trải nghiệm một chuyến, nhưng lại không muốn quá mệt mỏi, cho nên y có cách du lịch độc đáo riêng: Ngủ đến khi tự tỉnh, thưởng thức đặc sản địa phương, đi taxi đến các điểm tham quan quan trọng, sau đó chụp ảnh.
Một quy trình hoàn chỉnh không bao giờ sai sót.
Trong đó chụp ảnh là khâu quan trọng nhất.
Hôm nay gặp được con ngựa đẹp thế này, chắc chắn phải chụp ảnh chung làm kỷ niệm rồi!
Hầu Thân và Dung Quyện, mỗi người chìm đắm trong cảm xúc riêng của mình, chỉ có gã coi ngựa là không đợi nổi nữa dưới hàng loạt động tác thần kinh kia.
Sao lại có người đến trường đua ngựa chỉ để người khác vẽ tranh cho chứ?!
Có phải y bị bệnh não không vậy?
Gân xanh trên tay gã coi ngựa khẽ nổi lên, định liều một phen, tìm một viên đá buộc ngựa kinh sợ.
Khi gã vất vả lắm mới tìm được một viên đá nhỏ, ngẩng đầu lên lần nữa thì Dung Quyện đã xuống ngựa.
Giữ nguyên một tư thế trong hai phút đã là giới hạn rồi.
Đáp ứng yêu cầu gọi là ký họa, Hầu Thân nhanh chóng phác thảo tỷ lệ bố cục và tư thế của vài bức tranh, sau đó sẽ dựa vào trí nhớ để vẽ hoàn thiện.
Dung Quyện xuống ngựa thấy hơi đau hông, bắt đầu đi ra vòng ngoài tìm chỗ nghỉ ngơi.
Y không để ý đến khuôn mặt đã đen sì của gã huấn luyện, giữa hai lông mày tràn đầy sự tự tin về những tư thế tạo dáng vừa rồi của mình.
“Này, vừa nãy ta có đẹp trai không?”
“……”
Gã huấn luyện há miệng, một chữ cũng không thốt ra được, khó khăn lắm mới miễn cưỡng nói được một câu: “Đại nhân không phi ngựa một chút sao? Chỉ lên ngựa và…”
Gã suýt chút nữa thì văng tục.
Khác gì kẻ chiếm hố xí mà không ị không?!
Dung Quyện thâm trầm: “Ngươi không hiểu đâu.”
Có ảnh là được rồi.
“??”
Hầu Thân còn phải vẽ thêm một lúc nữa, Dung Quyện định quay lại đình chợp mắt một lát.
Tôn chỉ bất biến của cuộc đời y: “Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn” (Tranh thủ được nửa ngày rảnh rỗi trong kiếp phù sinh).
Gió núi Tây Uyển thổi lồng lộng, lúc nãy khi mặt trời vừa lên còn hơi nắng, lúc này trong núi phía xa đang mưa, nhiệt độ lập tức giảm xuống vài độ.
Dung Quyện dặn dò Hệ thống: “Làm chim lợn* cho kỹ vào.”
(放风 (fàng fēng)Nghĩa gốc: thả gió / cho ra ngoài hóng mát. Nghĩa hay dùng trong khẩu ngữ: canh chừng, làm “chim lợn” báo động)
Đừng như lần trước, sát thủ tự chết trong phòng mà bọn họ còn không biết chuyện gì xảy ra.
Hệ thống phát huy trình độ văn hóa “Schrödinger”*: 【Là đứng gác.】
(Lúc có lúc không)
Chim lợn đâu phải từ hay ho gì, nghe cứ như bọn họ là nhân vật phản diện vậy.
Vì nó ngày nào cũng dậy muộn hơn ký chủ, ngủ sớm hơn ký chủ nên lúc này cũng không nói gì, ngoan ngoãn đứng gác.
Dung Quyện quấn chặt áo choàng, cơ thể gầy yếu cuộn tròn trên ghế như một con mèo.
Hiện nay trong phủ của các quan lại quyền quý có chút địa vị đều thịnh hành việc dùng hương xông quần áo, may mà Tạ Yến Trú không có cái sở thích dòng chính hương thơm quyến rũ đó, trên áo choàng chỉ có mùi bồ kết sạch sẽ.
Hình ảnh sáng nay bị tay đối phương làm bỏng không biết vì sao lại lóe lên trong đầu.
Tay Tạ Yến Trú rất lớn, nơi thường xuyên cầm đao còn có vết chai mỏng, khi bàn tay ấy vô tình lướt qua da thịt, không chỉ để lại vệt đỏ mà còn mang theo cảm giác run rẩy.
“Mình đang nghĩ cái quái gì vậy?”
Dung Quyện vội vàng lắc đầu.
Độc thân quá lâu, chẳng lẽ mắc phải chứng “ức chế t*nh d*c” mà Hệ thống nói?
Vừa ngủ một giấc, chẳng biết đêm nay là đêm nào. Mãi cho đến khi một tiếng thét kinh hoàng vang lên, động tĩnh phía xa rất lớn, mặt đất còn rung chuyển mơ hồ như thể động đất, Dung Quyện mới giật mình tỉnh giấc, phát hiện đã quá trưa.
“Hình như xảy ra chuyện lớn rồi?”
Nói là chuyện lớn, nhưng mông Dung Quyện vẫn không nhúc nhích lấy một cái.
Xảy ra chuyện lớn tất nhiên phải tránh xa một chút, kẻ ngốc mới chủ động lại gần.
“Hiền đệ!” Dưới gốc cây lớn phía xa có người đang vẫy tay, là Hầu Thân.
Kể từ hôm đó vô tình gọi một tiếng hiền đệ, hắn không bao giờ đổi giọng nữa: “Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi, xảy ra chuyện lớn rồi, chúng ta mau qua đó!”
“……”
Đợi đến khi Dung Quyện bị cưỡng ép lôi đến nơi, toàn bộ Tây Uyển đã bị Cấm vệ quân bao vây ba tầng trong ba tầng ngoài.
Một trường đua ngựa mà y đi qua lúc nãy, trên mặt đất vết máu chưa khô, người bị khiêng đi đang gào thét đau đớn, phần lớn quan viên nơm nớp lo sợ đứng tại chỗ, Hoàng đế sắc mặt xanh mét được mọi người vây quanh ở giữa.
Dung Quyện nhân lúc hỗn loạn lẻn qua chỗ Tạ Yến Trú, rướn cổ lên như con sóc chuột: “Sao thế?”
Thấy người đột ngột chui ra, cánh tay cứng như sắt của Tạ Yến Trú hơi chắn lại, nửa người che trước mặt Dung Quyện, tránh để sứ giả Ô Nhung nhìn thấy y.
“Thái tử ngã ngựa.”
Chữ càng ít, chuyện càng lớn, đạo lý này ở đây cũng áp dụng được. Dung Quyện trước tiên nhớ lại xem Thái tử là vị nào.
Trong cung yến có tổng cộng năm vị Hoàng tử xuất hiện, trong tiệc Thái tử từng đứng về phía Tạ Yến Trú nói chuyện, Tam Hoàng tử hùa theo, còn Nhị Hoàng tử và Tứ Hoàng tử thì đứng về lập trường của phe văn quan do Hữu tướng cầm đầu.
Trong đó Nhị Hoàng tử và Thái tử rõ ràng đang ở trong mối quan hệ đối đầu gay gắt.
Triều đình hiện tại không có quá nhiều phe phái, tóm lại là văn thần võ tướng nhìn nhau không thuận mắt, ai cũng có người mình ủng hộ riêng.
Đã Dung Thừa Lâm thân thiết với lão Nhị, lão Tứ, thì bên Đốc thúc ti hẳn là thân cận với phe Thái tử hơn.
Hôm nay Thái tử ngã ngựa… Đối với đốc thúc ti hẳn là một loại đả kích.
Liên quan đến cha nuôi và nghĩa huynh nhận, Dung Quyện hơi xốc lại tinh thần, cẩn thận quan sát Tạ Yến Trú. Nhưng thấy hắn không hề có vẻ chán nản, chỉ nhìn chằm chằm vào lộ trình ngã ngựa của Thái tử, vẻ mặt như thể hoàn toàn không quan tâm Thái tử sống hay chết.
Tạ Yến Trú vốn vì muốn che chắn cho y nên tư thế có chút không tự nhiên.
Lúc này người phía sau cứ thập thò, gần như nửa người dán vào lưng hắn.
Khác với cơ bắp cứng ngắc của võ nhân, xương cốt Dung Quyện mềm mại đến mức khó tin.
Quá nhẹ.
Tạ Yến Trú nhíu mày, ngày nào cũng tẩm bổ mà chẳng thấy mọc thêm lạng thịt nào.
Một lát sau, thống lĩnh Cấm vệ quân mang đến tin tức người huấn luyện ngựa đã tự sát, long nhan Hoàng đế đại nộ.
“Thái tử tinh thông cưỡi ngựa bắn cung, sao có thể vô cớ ngã ngựa?”
Giọng nói vang vọng trên trường đua, sắc mặt các quan viên ai nấy đều khó coi.
Toàn bộ sự việc quả thực vô lý hết sức.
Trong trận mã cầu, Tạ Yến Trú đánh cho sứ đoàn Ô Nhung tơi bời hoa lá, khiến sứ giả tức giận bỏ đi. Không lâu sau, Thái tử lấy cớ đi vệ sinh để tạm thời rời đi, sau đó là sự kiện ngã ngựa.
Tây Uyển có tổng cộng bốn trường huấn luyện ngựa, cái lớn nhất và bằng phẳng nhất dùng để tổ chức thi đấu mã cầu, không ai có thể xác định Thái tử sẽ đi qua trường đua nào vào khoảng thời gian nào.
Nhìn từ bất kỳ khâu nào, cũng đều là trùng hợp.
Nhưng chính vì quá trùng hợp, nên không ai tin đây là trùng hợp.
Giờ người huấn luyện ngựa tự sát, càng chứng tỏ sự việc không đơn giản.
Quan viên Đại Lý Tự buộc phải đứng ra, dựa vào tình hình lúc xảy ra vụ án để tra hỏi sứ đoàn: “Không biết tại sao các vị lại ở cùng một chỗ với Thái tử điện hạ?”
Khi Thái tử ngã ngựa, sứ đoàn Ô Nhung cũng có mặt, thậm chí một tên sứ giả còn bắn chết con ngựa điên.
Nỗi oan ức úp thẳng lên đầu giữa chốn đông người, sứ giả Ô Nhung dùng thứ ngôn ngữ không trôi chảy chửi bới ầm ĩ: “Hắn ta đến nói chuyện tốt với bọn ta, nói chỉ là một trận mã cầu thôi, không cần để trong lòng.”
Quan viên Đại Lý Tự sững sờ, theo bản năng muốn phản bác, nhưng lại không thể chứng minh lời đối phương nói là giả.
Khung cảnh lập tức trở nên lúng túng.
Nếu lời hắn nói là thật, chẳng phải Thái tử là kẻ hai mặt sao? Một mặt thân quân đội muốn lôi kéo Đốc thúc ti và quân bộ, một mặt lại lo sợ đắc tội Ô Nhung quá mức.
Cách hành xử này, khá có phong thái của Bệ hạ đấy.
Tất nhiên lời này mọi người chỉ dám nghĩ trong lòng.
Một đám người tụ tập lại một chỗ, không khí chẳng tốt lành gì, mùi máu tanh trộn lẫn với đất bốc lên khi bốc hơi khiến người ta đau cả đầu.
Dung Quyện nín thở nhìn mặt trời.
Thái tử tự làm tự chịu chạy ra tìm sứ đoàn cười làm lành rồi gặp chuyện, đừng có ảnh hưởng đến bữa trưa của y là được.
Ngay khi xảy ra chuyện, ngựa ở trường đua phía Tây đã bị dọn đi hết, không biết cụ thể Thái tử cưỡi con nào. Dung Quyện bỗng nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt trầm xuống.
Thái tử đi qua lúc nào, có đi qua hay không, tất cả đều thuộc về biến lượng không thể kiểm soát, vậy cái gì là định lượng?
Y chậm rãi nhìn về một hướng, nhìn về phía Hữu tướng đang đứng nghiêm nghị lạnh lùng một bên, nhớ tới cuộc trò chuyện dường như là tối hậu thư vào buổi sáng.
Chẳng lẽ có liên quan đến ông cha hời?
Vốn dĩ sự chú ý của Dung Quyện đều dồn vào Dung Thừa Lâm, nhưng rất nhanh, y lại chú ý tới một người khác.
Người đàn ông đứng gần Hữu tướng không mặc quan phục, chỉ mặc trang phục bó sât, nhìn khí chất toát ra thì khác hẳn với những con cáo già chốn quan trường.
Người đàn ông này còn rất trẻ, khí chất thân thiện, trong tay áo rộng thùng thình lại chứa đầy sách vở và bàn tính vàng nhỏ, đầy ắp như thể sắp rơi ra bất cứ lúc nào.
Hiện tại người này hơi cúi đầu, mấp máy môi không biết đang nói gì.
Hữu tướng kiên nhẫn lắng nghe.
Đúng lúc này, Hệ thống cũng tìm Dung Quyện nói chuyện.
【Chậc chậc, Tiểu Dung, mỗi lần ngươi ngủ ở bên ngoài là y như rằng có án mạng xảy ra. May mà lần này không phải là nghi phạm.】
Mau câm miệng!
Giây tiếp theo, một quan viên lạ mặt bỗng nhiên bước ra: “Bệ hạ, vi thần có một chuyện muốn bẩm báo.”
Lời tác giả:
Dã sử:
Đế, nhu tĩnh, chưa từng “mã thượng phong”
(Hẹo trong lúc đang ân ái)