Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 66

Lâm Hướng Bắc được Hạ Tranh ôm ngồi trên đùi anh, dựa vào lồng ngực ấm áp của thanh niên.

Hai tay cậu vòng qua cổ anh, mặt vùi vào hõm cổ ấm nóng, áo đồng phục bị kéo căng ra, việc này chưa xong, việc khác lại tới.

Là Hạ Tranh đang cẩn thận kiểm tra cơ thể đã từ từ trưởng thành nhưng vẫn còn nét ngây ngô của thiếu niên.

Không có bất kỳ kỹ thuật nào, chỉ là tùy ý tìm kiếm.

Lâm Hướng Bắc mềm nhũn như nước, ngã vào lòng Hạ Tranh, dù mím chặt môi, vẫn có những tiếng r*n r* vụn vặt thoát ra từ cổ họng. Hơi thở nóng hổi phả vào sau tai Hạ Tranh, khuấy động từng tầng gợn sóng.

Hạ Tranh biết rất rõ, cho dù lúc này anh muốn làm gì, Lâm Hướng Bắc đều sẽ không từ chối.

Anh rút tay ra khỏi lớp vải mềm mại -- chất liệu của đồng phục trường trung học Lệ Hà quá cứng, phải đến tiệm may đo lại ba vòng để may mới.

Lâm Hướng Bắc cao hơn năm ngoái ba centimet, sắp phá vỡ mốc 1 mét 8, vui đến mức không khép được miệng.

Cậu đã không còn là trẻ con, nhưng vì Hạ Tranh một tay nuôi lớn cậu, tình cảm quá phức tạp, cho nên giờ phút này, một cảm giác tội lỗi mơ hồ nảy sinh trong lòng. Đã làm quá đủ rồi, không nên tiếp tục nữa.

Hạ Tranh vỗ vỗ lưng Lâm Hướng Bắc đang gục trên vai mình, khàn giọng nói: "Đứng dậy."

Lâm Hướng Bắc ngồi thẳng dậy một chút, nhưng vẫn ngồi trên đùi Hạ Tranh. Ánh mắt cậu còn rất mê ly, môi hơi sưng, do hôn môi quá độ gây ra.

Tuy biết đây không phải là chuyện đúng đắn, cũng từng giãy giụa và cảm thấy kỳ quái, nhưng không thể phủ nhận là, cậu thích được Hạ Tranh hôn.

Vì xấu hổ, mặt Lâm Hướng Bắc đỏ tới tận mang tai, đầu lưỡi tê dại rũ xuống, ngượng ngùng nhìn biểu cảm của Hạ Tranh.

Hạ Tranh hít thở vài lần để bình ổn lại đợt sóng gió trong lòng, một lát sau mới nói: "Chuyện hôm nay..."

Mãi vẫn không tìm ra một lời giải thích hợp lý cho hành động vượt rào của mình, lời nói chỉ thốt ra một nửa. Nhưng nghĩ lại, cho dù anh thực sự làm gì Lâm Hướng Bắc thì đã sao, Lâm Hướng Bắc vốn dĩ là của anh, anh muốn chiếm Lâm Hướng Bắc cho riêng mình hôm nay hay ngày mai, hay bất kỳ ngày nào khác cũng được.

Quyền chủ động nằm trong tay anh.

Anh lấy lại tinh thần, giọng điệu trở nên bình tĩnh, "Ngẩng đầu lên."

Lâm Hướng Bắc làm theo, ngẩng khuôn mặt đỏ bừng lên, lông mi chớp chớp, cậu như muốn nói điều gì đó, nhưng vì quá xấu hổ nên chẳng nói được gì. Cuối cùng chỉ làm ra vẻ, chất vấn: "Tại sao anh lại hôn em?"

Sự chênh lệch về tuổi tác và kiến thức khiến Lâm Hướng Bắc thời kỳ này đối mặt với Hạ Tranh chỉ có thể chịu áp chế toàn diện.

Hạ Tranh nhanh chóng hỏi vặn lại: "Không bằng hỏi xem tại sao em lại gọi tôi là ba trước?"

Đồng tử Lâm Hướng Bắc mở to, nửa ngày không đáp được lời nào. Cậu cũng không biết tại sao mình vừa nhìn thấy đôi mắt của Hạ Tranh lại cứ như bị bỏ bùa, hoàn toàn không kịp suy nghĩ đã buột miệng gọi ra. Hơn nữa cậu lờ mờ cảm nhận được, Hạ Tranh rất hài lòng thậm chí rất hưởng thụ khi cậu gọi như vậy.

Cậu thẹn quá hóa giận nói: "Là anh không cho em gọi là anh trai trước mà!"

Hạ Tranh cười rất nhẹ nhàng: "Tôi cũng đâu có bảo em gọi tôi là ba."

Anh làm ra vẻ đã hiểu, nụ cười càng sâu hơn: "Hay là nói, thực ra em muốn gọi tôi như vậy từ lâu rồi?"

Lâm Hướng Bắc bị trả đũa, vừa cuống vừa tức, mặt càng đỏ hơn. Nghĩ đến việc mình vẫn đang ngồi trên người Hạ Tranh không tiện cãi cọ, cậu chống tay định đứng dậy, nhưng Hạ Tranh đã nhanh tay giữ chặt eo cậu, cố định cậu thật chặt. Lâm Hướng Bắc giằng co với anh, lắc lư trái phải, miệng liên tục nói thả em xuống.

Giằng co như vậy một hồi lâu, Lâm Hướng Bắc cũng không thoát khỏi lòng bàn tay Hạ Tranh, mệt đến mức há miệng th* d*c.

Cậu đang định mở miệng thì nghe thấy Hạ Tranh với ánh mắt sâu thẳm nói: "Được."

Lâm Hướng Bắc ngơ ngác, "Gì chứ?"

Hạ Tranh một lần nữa ấn người vào lòng, th* d*c nặng nề, giọng điệu hơi run rẩy, "Có thể gọi là ba."

Dù Lâm Hướng Bắc vẫn gối đầu lên vai anh, lại không chịu làm theo ý anh, giở tính trẻ con mím chặt miệng.

Hạ Tranh cũng biết rất rõ, trên đời này làm gì có người cha bình thường nào lại hôn môi con, còn thò tay vào trong quần áo con s* s**ng. Một loại ý nghĩa khác của loạn luân. Anh thấy may mắn, anh không phải cha ruột của Lâm Hướng Bắc. Lại vì thế mà cảm thấy hơi tiếc nuối, chỉ mong sao mình có thể tham gia vào từng giai đoạn từ sơ sinh đến trẻ thơ rồi đến niên thiếu của Lâm Hướng Bắc.

Hạ Tranh hít sâu mùi hương tươi mát của thiếu niên, Lâm Hướng Bắc không trốn, cũng không nói không muốn.

Ngoan đến mức khiến người ta tức điên, muốn làm những chuyện vượt quá giới hạn với cậu hơn nữa.

Lâm Hướng Bắc hoàn toàn trưởng thành theo đúng ý muốn của Hạ Tranh. Đây có phải là nguyên nhân anh trở về nhiều năm trước không? Để thỏa mãn tâm lý u tối của anh, mong có thể khiến Lâm Hướng Bắc coi lời anh nói như thánh chỉ, làm một đứa trẻ ngoan ngoãn nhất trần đời.

Hạ Tranh thở dài một hơi dài và thỏa mãn: "Bé ngoan..."

Cuối cùng chút lý trí còn sót lại đã kéo anh lại từ bờ vực nguy hiểm, chỉ ban thưởng bằng cách hôn lên má Lâm Hướng Bắc thêm một cái, không tiến sâu hơn nữa.

Nhưng từ hôm ngày đó, một mối quan hệ vặn vẹo mà ngọt ngào đã nảy sinh và phát triển.

Trong mắt người ngoài, Hạ Tranh là người anh trai ít nói cười nhưng tốt bụng của Lâm Hướng Bắc, nhưng ở góc khuất không ai biết, họ ôm ấp, hôn môi, làm đủ mọi chuyện mà những người yêu nhau có thể làm, trừ bước cuối cùng.

Hạ Tranh cố tình dung túng, kết quả là Lâm Hướng Bắc ngày càng ỷ lại vào anh, gần như đến mức b*nh h**n.

Giống như có một bàn tay to lớn đang điều khiển tất cả, mỗi khi Lâm Hướng Bắc nhận ra điều gì đó không ổn, bàn tay đó sẽ gạt bỏ toàn bộ những ý nghĩ xấu xa nảy sinh trong đầu cậu.

Cậu sẽ hoàn thành việc học cấp ba thuận lợi theo yêu cầu của Hạ Tranh, việc có vào đại học hay không còn chưa thể xác định, nhưng Hạ Tranh sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho cậu. Lâm Hướng Bắc chỉ cần làm một con cờ ngoan ngoãn là đủ rồi.

Ngày tháng nhìn như bình thường nhưng lại rất kỳ lạ cứ thế trôi qua.

Lâm Hướng Bắc không ngờ sẽ gặp cảnh bạn học Hạ Tranh bị tống tiền trên đường. Ba đánh một, thật không biết xấu hổ. Lâm Hướng Bắc vốn lấy giúp người làm niềm vui lập tức gia nhập chiến trường, kéo tay Hạ Tranh chạy đi.

Cậu đã lên lớp 12. Nghe nói năm ngoái Hạ Tranh thi đại học thất bại quyết định học lại vốn dĩ nên chuyển vào lớp bọn họ, không biết vì lý do gì lại bị đổi sang lớp bên cạnh, nhưng Lâm Hướng Bắc vẫn thường xuyên gặp đối phương ở trường.

Hai thiếu niên rẽ qua góc đường, dừng lại. Lâm Hướng Bắc thở hổn hển: "Anh không sao chứ?"

Hạ Tranh ngước mắt lên, tầm mắt dừng lại trên người Lâm Hướng Bắc vì chạy nhanh mà vạt áo hơi mở, để lộ ra một mảng xương quai xanh nhỏ, có một vết đỏ thẫm. Là vết bị m*t ra.

Lâm Hướng Bắc hồn nhiên không hay biết, đưa tay quơ quơ trước mặt anh: "Hửm?"

Hạ Tranh thu hồi ánh mắt u ám. Anh không phải người vô lễ, Lâm Hướng Bắc đã giúp anh giải vây, anh tự nhiên nói lời cảm ơn.

"Có gì đâu?" Lâm Hướng Bắc hào sảng phẩy tay: "Chỉ là tôi không quen nhìn bọn họ bắt nạt người khác thôi."

Hạ Tranh không nói gì, chỉ nhìn Lâm Hướng Bắc rực sáng phấn chấn -- đương nhiên anh đã nghe danh anh trai của Lâm Hướng Bắc từ lâu, nhưng sự việc dường như phức tạp hơn tưởng tượng của anh nhiều. Vết hôn trên xương quai xanh của Lâm Hướng Bắc chính là bằng chứng tốt nhất.

Nhận cha nuôi, bám lấy đại gia? Lâm Hướng Bắc có phải là người như vậy không, Hạ Tranh không muốn tin.

Thanh niên kia lớn hơn Lâm Hướng Bắc mười mấy tuổi, cho dù trong đó có uẩn khúc gì, chắc chắn cũng là lỗi của đối phương. Lâm Hướng Bắc chỉ là đứa trẻ ngốc nghếch bị dụ dỗ mà thôi.

Ánh nhìn của Hạ Tranh không hề che giấu, Lâm Hướng Bắc cuối cùng cũng phát hiện anh đang nhìn chỗ nào, theo phản xạ cúi đầu nhìn xuống, hơi thở lập tức đông cứng lại, vội vàng quay đầu đi chỗ khác.

Khuôn mặt cậu đỏ bừng trong nháy mắt, khí thế hào hùng trượng nghĩa vừa rồi lập ức bị sự xấu hổ thay thế. Ngoài xấu hổ, bị Hạ Tranh bắt gặp chuyện như vậy còn làm dấy lên chút cảm giác chua xót khó nói thành lời, giống như, giống như đã phản bội Hạ Tranh vậy.

Lâm Hướng Bắc bị ý nghĩ không đầu không đuôi này làm cho hoang mang rối bời: "Tôi phải về nhà rồi..."

Hạ Tranh ừ một tiếng.

Lâm Hướng Bắc đi ra khỏi đầu ngõ, lại quay đầu cười với Hạ Tranh một cái. Anh chỉ lặng lẽ nhìn theo cậu đi xa.

Vì lần kết giao này, hôm sau hai người lại chạm mặt ở hành lang trường học, Lâm Hướng Bắc chủ động chào hỏi đối phương. Hạ Tranh hơi kinh ngạc, dù sao, hiện tại Lâm Hướng Bắc đã sớm vứt bỏ danh hiệu "rùa xanh nhỏ", không cần thiết phải dây dưa với kẻ mang tiếng xấu là "sát thủ nhí" như anh.

Nhưng Lâm Hướng Bắc quả thật đã đi tới, cười vui vẻ khoác vai anh.

Có lần một thì có lần hai, lần ba, Lâm Hướng Bắc thậm chí còn không màng tới ánh mắt kinh ngạc của người khác mà mang bữa sáng cho Hạ Tranh.

Nói một ví dụ không thích hợp lắm, sự tiếp xúc của hai người này, trong mắt người ngoài chẳng khác gì cậu trai nghèo bám lấy anh chàng giàu có, hơn nữa dường như cậu trai kia còn rất không biết điều, thế mà đã từ chối bánh bao thịt Lâm Hướng Bắc đặt trên bàn của anh.

Lâm Hướng Bắc lại quyết tâm muốn làm bạn với Hạ Tranh. Nhưng không biết xuất phát từ tâm lý nào, cậu luôn giấu chuyện này với Hạ Tranh ở nhà.

"Cậu không cần phải làm như vậy, ở quá gần tôi sẽ bị người ta xem thường đấy."

Hạ Tranh gọi Lâm Hướng Bắc đến lối đi râm mát vắng người, bày tỏ sự lo lắng của mình.

Lâm Hướng Bắc nhún vai tỏ vẻ không sao cả, có người chống lưng khiến cậu trở nên rất tự tin, "Cũng đâu phải chưa từng trải qua, bọn họ muốn thế nào thì tùy, dù sao có anh trai tôi ở đây, sẽ không để bọn họ bắt nạt tôi đâu."

Nghe cậu nhắc đến người anh trai hờ không biết từ góc nào chui ra kia, lại không khỏi nghĩ đến vết tích chướng mắt trên xương quai xanh của cậu.

Hạ Tranh không kìm được hỏi: "Anh ta đối với cậu..."

Anh còn chưa nói dứt lời, Lâm Hướng Bắc cũng không nghe rõ, vẫn mở to mắt nhìn anh với vẻ ham học hỏi như người đang khát.

Hạ Tranh không có bất kỳ lập trường nào để can thiệp vào chuyện của Lâm Hướng Bắc, cuối cùng chỉ lắc đầu. Về sau, Lâm Hướng Bắc chào hỏi anh, anh cũng sẽ đáp lại.

Lâm Hướng Bắc nhắc đến chuyện anh bị đổi lớp, hỏi anh có biết nguyên nhân không. Hạ Tranh tự nhiên không thể hiểu được. Thế là Lâm Hướng Bắc tràn đầy hiếu kỳ chạy đi tìm chủ nhiệm giáo dục, nhận được một đáp án động trời: Là do anh trai cậu bày mưu tính kế.

Tại sao?

Lâm Hướng Bắc lo nghĩ cả ngày trời, thấp thỏm trở về nhà, thấy bóng dáng bận rộn trong bếp, rốt cuộc vẫn không hỏi nhiều. Anh ấy tốt với cậu như vậy, cậu không nên nghi ngờ. Có lẽ chỉ là cậu đa nghi thôi.

Bọn họ đã sớm ngủ chung một giường.

Mỗi đêm Lâm Hướng Bắc đều phải báo cáo với Hạ Tranh về cuộc sống ở trường, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ. Học môn gì, nói gì làm gì với bạn học, nghiêm khắc đến mức đi vệ sinh vào giờ ra chơi tiết nào cũng phải khai báo thành thật.

Lâm Hướng Bắc hoàn toàn bị Hạ Tranh nắm trong lòng bàn tay. Hơi ngột ngạt một chút. Chưa kịp hình thành suy nghĩ rõ ràng, cậu đã bị hôn đến không thở nổi. Thay nhau gọi hết anh trai rồi đến ba, mới giành được chút lòng thương hại của Hạ Tranh, để cậu có thể th* d*c.

Cậu rúc vào lòng Hạ Tranh, lòng bàn tay người thanh niên v**t v* lưng giúp cậu thở đều lại.

Khi sắp ngủ thiếp đi, Lâm Hướng Bắc bỗng nghe thấy Hạ Tranh hỏi cậu: "Nên nói gì nào?"

Cậu ghé sát lại hôn lên cằm Hạ Tranh một cái, khàn khàn đáp: "Chúc ngủ ngon."

"Ừ." Hạ Tranh chuyển đổi thân phận thật trôi chảy: "Chúc ngủ ngon, ba yêu em."

Bình Luận (0)
Comment