Lời editor: Ngoại truyện tuyến If - Bé ngoan có nhắc đến mối quan hệ chênh lệch tuổi tác khá xa (trong đó Lâm Hướng Bắc mới là vị thành niên), các bạn cân nhắc trước khi đọc nhé!
--
Lâm Hướng Bắc đang nằm ngủ ngon lành thì bỗng bị một thanh niên xa lạ xách cổ áo từ quán net tối tăm, mờ mịt lôi ra ngoài trời nắng chói chang.
Sự việc diễn ra quá đột ngột, cộng thêm sự thay đổi đột ngột về ánh sáng khiến cậu không mở nổi mắt, cả người ngơ ngác. Đợi đến khi cậu hoàn hồn thì đã bị lôi đi một đoạn đường khá xa.
"Anh làm cái gì vậy?" Lấy lại tinh thần, Lâm Hướng Bắc dùng sức giật tay mình ra khỏi lòng bàn tay của người thanh niên cao hơn cậu cả nửa cái đầu.
Thanh niên nọ quay lại. Cậu nhìn rõ cách ăn mặc và diện mạo của đối phương.
Vai rộng chân dài, bộ vest thủ công cắt may hoàn hảo ôm trọn lấy thân hình, đôi giày da bóng loáng đắt tiền, đây là cách ăn mặc mà Lâm Hướng Bắc sống ở Lệ Hà mười sáu năm chưa từng thấy bao giờ. Nhưng điều khiến người ta bất ngờ hơn cả trang phục chính là khuôn mặt của anh, đường nét sắc sảo đến mức đáng kinh ngạc, Lâm Hướng Bắc thừa nhận có một khoảnh khắc cậu đã bị vẻ ngoài của anh ta làm cho choáng ngợp.
Sự chênh lệch về tuổi tác và vẻ bề ngoài khiến Lâm Hướng Bắc - một cậu nhóc chưa lớn hẳn - thấy hơi e sợ người thanh niên chưa từng gặp mặt này, nhưng cậu vẫn thẳng lưng, cố tỏ ra cứng cỏi nói: "Anh nhận nhầm người rồi phải không?"
Quán net đen thường xuyên tiếp đón trẻ vị thành niên, chuyện phụ huynh đến bắt con cái về cũng thường xuyên xảy ra.
Nhưng chàng trai chỉ nhìn Lâm Hướng Bắc thật sâu.
Sao có thể nhận nhầm được? Dù có hóa thành tro, Hạ Tranh cũng nhớ rõ gương mặt này. Hơn nữa mới mấy tiếng trước, hai người xa cách mười năm vừa mới gặp lại ở cửa khách sạn Kim Sa, vì trốn anh mà Lâm Hướng Bắc còn không tiếc nghỉ việc.
Hạ Tranh cũng không thể dùng góc độ khoa học để giải thích hiện tượng siêu nhiên này, tại sao vừa mở mắt ra anh đã trở về Lệ Hà cách đó mấy trăm cây số, tại sao thời gian lại quay ngược về mười ba năm trước, anh thậm chí còn gặp chính mình thời thiếu niên ở ngay cửa nhà họ Hạ.
Anh tưởng mình đang mơ, nhưng mãi vẫn không tỉnh. Càng kỳ quái hơn là, trong túi trong của áo vest bỗng dưng xuất hiện một tờ thỏa thuận chuyển nhượng quyền giám hộ - người giám hộ của Lâm Hướng Bắc tự dưng biến thành anh.
Tất cả những chuyện này đều quá mức hư ảo và kỳ dị, trong lúc hoảng hốt, anh buộc phải chấp nhận kết quả thời gian quay ngược này, kéo theo đó là sự hưng phấn và bất ngờ đến run rẩy linh hồn.
Lúc này Lâm Hướng Bắc mới vừa lên cấp ba, vẫn chưa kết bạn với đám người Chung Trạch Nhuệ, cũng chưa trở thành đứa trẻ hư trong miệng người khác.
Là ông trời phái Hạ Tranh đến để giám sát cậu đi đúng đường sao?
Lâm Hướng Bắc bị ánh mắt sắc bén mà kỳ dị của Hạ Tranh nhìn chằm chằm đến mức trong lòng phát hoảng, căng thẳng nói: "Không có việc gì thì tôi đi đây..."
"Từ từ." Hạ Tranh thoát ra khỏi sự hưng phấn quá độ, đứng yên, thong thả đưa tờ thỏa thuận cho Lâm Hướng Bắc: "Cậu xem cái này trước đi."
Lâm Hướng Bắc nghi ngờ nhận lấy, mở ra xem nhanh một lượt, sau khi hiểu được sơ qua nội dung, đôi mắt tròn xoe mở to, sợ hãi ngẩng đầu lên hỏi: "Thứ này nghĩa là sao?"
"Như cậu thấy đấy, hiện tại --" Hạ Tranh mỉm cười nhẹ: "Người giám hộ của cậu là tôi."
Lâm Hướng Bắc hoàn toàn không thể chấp nhận việc bỗng dưng có một người đàn ông xa lạ tiếp quản cuộc đời mình, cũng không tin vào những lời vô căn cứ trong tờ thỏa thuận. Nhưng ngày hôm sau khi Hạ Tranh xuất hiện ở cửa nhà cậu muốn đón cậu đi, thế mà cha cậu Lâm Học Khôn lại như bị tẩy não, vui vẻ tiễn cậu ra cửa.
Trừ Lâm Hướng Bắc ra, dường như tất cả mọi người đều không nhận ra bất cứ chỗ gì không đúng, tất cả đều tự nhiên coi Hạ Tranh là người giám hộ mới của Lâm Hướng Bắc.
Hạ Tranh đẩy Lâm Hướng Bắc đang phản đối vô hiệu vào căn nhà thuê mới: "Sau này đây là nhà của cậu."
Lâm Hướng Bắc nhìn căn phòng rộng rãi đón nắng này, trong lòng cảm thán người này cũng giàu thật đấy, nhưng cậu đâu phải loại người sẽ vì năm đấu gạo mà khom lưng...
"Ngon không?"
Lâm Hướng Bắc nhìn bàn đầy ắp những món ngon cả chay lẫn mặn do chính tay Hạ Tranh làm, lặng lẽ nuốt bốn chữ "Tôi muốn về nhà" vào trong bụng. Hình như ăn xong bữa này rồi đi cũng không phải là không được.
Cậu ăn no căng bụng, cắn đũa hỏi: "Rốt cuộc anh là ai?"
Trên đời không có bữa ăn nào miễn phí, bữa trưa rồi đến bữa tối, tại sao lại tốt với cậu như vậy? Hơn nữa không biết vì nguyên nhân gì, cậu lại có thiện cảm không thể giải thích được với chàng trai mới gặp một lần này, cho dù sống chung dưới một mái nhà cũng không thấy gượng gạo.
Hạ Tranh nghĩ đến việc chính mình thời thiếu niên cũng đang tồn tại trong cùng một thời gian không gian, tuy không biết tại sao dường như Lâm Hướng Bắc không nhận ra anh, nhưng dù sao trùng tên cũng là một rắc rối.
Anh suy nghĩ một chút rồi nói: "Cậu chỉ cần nhớ kỹ, sau này phải nghe lời tôi, tôi sẽ không hại cậu."
Lâm Hướng Bắc cảm thấy người này quá ngang ngược, dựa vào đâu chứ? Cười cho qua chuyện rồi hỏi: "Vậy tôi gọi anh là gì?"
Chưa đợi Hạ Tranh trả lời, cậu nghĩ đến mấy chữ người giám hộ, cười khẩy: "Ba?"
Nghe thấy xưng hô này, trong mắt Hạ Tranh hiện lên chút cảm xúc khó tả, trầm giọng hùa theo: "Cậu muốn gọi như vậy cũng không phải là không thể."
"Anh nằm mơ đi." Lâm Hướng Bắc cảm thấy bị lợi dụng chiếm hời, mặt đỏ lên: "Anh chắc cũng lớn hơn tôi nhiều tuổi, tôi gọi anh là anh trai đi."
Tính theo tuổi tác, đúng là Hạ Tranh lớn hơn Lâm Hướng Bắc hiện tại hơn một giáp, nhưng lời này nghe cứ như thể Lâm Hướng Bắc đang chê anh già vậy.
Anh mím môi mỏng: "Tùy cậu."
Vì sự xuất hiện của người được gọi là anh trai này, cuộc sống của Lâm Hướng Bắc đã có bước nhảy vọt về chất. Ở nhà đẹp, đi giày xịn, dùng điện thoại mới, từ đầu đến chân, thậm chí đến cả kiểu tóc cũng là Hạ Tranh quyết định.
Bạn học trong trường cũng phát hiện ra sự thay đổi của Lâm Hướng Bắc.
Kiểu tóc gọn gàng, đôi giày thể thao hàng hiệu mẫu mới nhất, còn có người anh trai lạ mặt lái xe đưa đón cậu đi học.
Lâm Hướng Bắc đào đâu ra một ông anh vừa giàu vừa đẹp trai thế này?
Cậu vung chiếc cặp một quai lên vai, tùy tiện bước xuống từ ghế phụ, nói với Hạ Tranh đang dặn dò cậu phải chăm chỉ nghe giảng: "Biết rồi biết rồi, anh nói bao nhiêu lần rồi, tai tôi sắp mọc kén rồi đây này."
Cậu đóng cửa xe lại, ngẩng đầu nhìn, học sinh ở cổng trường đều đang nhìn cậu.
Lâm Hướng Bắc không phải người thích chơi trội, ít nhất là ở giai đoạn hiện tại cậu vẫn chưa quen với đủ loại ánh mắt soi mói, thoáng chốc cảm thấy vô cùng lúng túng. Mà cảm giác xấu hổ này đã lên đến đỉnh điểm khi cậu vô tình chạm mắt với một thiếu niên cũng vừa đến trường, là Hạ Tranh.
Hai người chưa từng qua lại, nhưng đều là "nhân vật nổi danh" ở Lệ Hà, tự nhiên sẽ chú ý đến đối phương nhiều hơn.
Hạ Tranh sẽ nhìn nhận hiện tượng "người nghèo chợt giàu" hay "chim sẻ hóa phượng hoàng" này của cậu như thế nào đây?
Chưa đợi Lâm Hướng Bắc nghĩ ra nguyên cớ, thanh niên trong xe thấy cậu đứng ngẩn ra đó, hạ cửa kính xe xuống hỏi: "Sao vậy?"
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng mặc đồng phục đã biến mất ở chỗ rẽ.
Lâm Hướng Bắc lắc đầu với Hạ Tranh đang ngồi ở ghế lái, hít sâu một hơi, bất chấp mọi ánh nhìn bước vào trường.
Cậu đã có thể chú ý đến Hạ Tranh đang mặc đồng phục, thì đương nhiên Hạ Tranh kia cũng sẽ không bỏ qua, thậm chí còn nhìn chằm chằm vào chính mình qua cửa kính xe mấy giây.
Cách lớp kính, thiếu niên chắc hẳn không nhìn rõ mặt anh, nhưng trong ánh mắt vẫn hiện lên vẻ ghen tị thoáng qua khó phát hiện. Tại sao?
Bởi vì anh có thể cho Lâm Hướng Bắc cuộc sống tốt hơn, bởi vì Lâm Hướng Bắc hiện tại đang nằm trong phạm vi quản lý của anh, hay bởi vì không thể có được Lâm Hướng Bắc?
Nhưng cho dù là chính mình thời niên thiếu, Hạ Tranh cũng không thể nào nhường Lâm Hướng Bắc cho ai cả.
Đi học chưa được mấy ngày, Hạ Tranh đã nhận được khiếu nại của giáo viên: Lâm Hướng Bắc lại trốn học.
Nhắn tin không trả lời, gọi điện thoại không nghe, cả ngày không thấy bóng dáng đâu. Khi Hạ Tranh tìm thấy người ở quán net, cậu đang hăng say chơi game.
Lâm Hướng Bắc bị Hạ Tranh cưỡng chế đưa về nhà, sắc mặt chàng trai khó coi vô cùng: "Cậu tốt nhất nên cho tôi một lời giải thích."
"Anh thật sự coi mình là ba tôi đấy à?" Lâm Hướng Bắc cởi áo khoác đồng phục, không hề có chút ý hối lỗi nào: "Tôi đã nói với anh là tôi không thích đi học rồi, chán ngắt."
Việc Lâm Hướng Bắc ghét trường học là sự thật, không thích học là một chuyện, không hòa đồng với bạn học lại là chuyện khác. Cậu vốn dĩ đã chịu đủ điều tiếng vì biệt danh "rùa xanh nhỏ", giờ đây vì sự xuất hiện của Hạ Tranh mà những lời đàm tiếu càng thêm dày đặc, cậu chỉ muốn tránh xa nơi đó càng xa càng tốt. Cho dù phải từ bỏ cuộc sống sung túc hiện tại.
"Điện thoại trả lại cho anh, giày cũng trả lại cho anh." Lâm Hướng Bắc thu dọn đồ đạc định đi: "Tôi không phải là chó, anh cho miếng ăn là tôi phải vẫy đuôi với anh, cái gì cũng nghe theo anh. Tránh ra, tôi muốn về nhà."
Đi -- đi làm quen với Chung Trạch Nhuệ, lại học cái xấu biến thành du côn, để cả đời này bị hủy hoại sao?
Huyệt thái dương của Hạ Tranh giật thình thịch vì sự ngang bướng của Lâm Hướng Bắc, sa sầm mặt mày chặn đường cậu.
Rốt cuộc Lâm Hướng Bắc vẫn còn nhỏ, dù có ra vành ra vẻ thế nào thì đối mặt với Hạ Tranh cũng có phần sợ hãi. Cậu ôm cặp sách yếu ớt rụt lại phía sau, dũng khí vừa rồi lập tức sụp đổ trước ánh mắt lạnh lẽo của Hạ Tranh, hệt như lâu đài cát bị sóng cuốn trôi.
"Đây chính là nhà của cậu, tôi là người giám hộ của cậu, cậu còn muốn đi đâu?"
Hạ Tranh nắm lấy tay Lâm Hướng Bắc vung mạnh, cặp sách rơi "bộp" xuống đất, Lâm Hướng Bắc sợ tới mức run lên.
Trong mắt anh trào ra những cảm xúc phức tạp, vừa lạnh lùng vừa nóng nảy, giọng điệu càng thêm âm trầm: "Tuổi còn nhỏ mà không học điều hay, chỉ toàn nghĩ chuyện đầu cơ trục lợi. Không muốn đi học à, được thôi, vậy thì sau này cứ ở trong nhà, đừng hòng đi đâu hết."
Hạ Tranh nghĩ đến lời so sánh của Lâm Hướng Bắc, ác ý nhìn chằm chằm cậu: "Thực ra làm chó đơn giản hơn làm người nhiều, d*c v*ng của con người quá lớn, một khi không được thỏa mãn sẽ dễ dàng tẩu hỏa nhập ma, làm ra những chuyện mà ngay cả bản thân cũng không thể lường trước được."
Câu nói này của anh không chỉ đơn giản là nói Lâm Hướng Bắc, mà còn ám chỉ những khao khát không thể lấp đầy trong lòng chính mình. Nhưng lọt vào tai Lâm Hướng Bắc lại vô cùng khó nghe, nghe cứ như thể muốn Lâm Hướng Bắc làm chó của anh vậy.
Lâm Hướng Bắc tức đến mức dậm chân: "Anh mới là chó!"
Ra sức giãy giụa: "Buông ra, buông ra!"
Dù cậu có la hét thế nào, sức lực chênh lệch quá lớn, thế nào cũng không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của Hạ Tranh, ngược lại còn làm bản thân thở hổn hển, cho đến khi sức cùng lực kiệt bị đẩy ngã xuống ghế sô pha.
Hai má Lâm Hướng Bắc ửng đỏ, mở to mắt, trông như bị bắt nạt đến mức sắp khóc.
Hạ Tranh suýt nữa thì quên mất, lúc này Lâm Hướng Bắc vẫn là một đứa trẻ ngoan chưa học cái xấu, trẻ ngoan làm sai một lần có quyền được tha thứ. Anh thở dài: "Có đi học hay không?"
Lâm Hướng Bắc cứng cổ: "Không đi."
"Cậu..."
"Là không đi, không đi, không đi!" Lâm Hướng Bắc hết sức tủi thân, cuối cùng đỏ hoe mắt giận dữ nói: "Bọn họ nói tôi nhận cha nuôi bám lấy đại gia, nói hươu nói vượn, tôi bám đại gia lúc nào? Tôi chỉ là có thêm một người anh trai thôi mà, sao có thể bịa đặt như vậy?"
Hạ Tranh sững sờ một chút, sau khi biết được nguyên nhân thì vẻ mặt dịu đi: "Tôi sẽ đi tìm giáo viên của cậu để nói chuyện, sẽ không để bọn họ bắt nạt cậu nữa đâu."
Lâm Hướng Bắc hít hít mũi: "Bọn họ toàn nói bừa, tôi không thèm bám lấy đại gia."
Nhưng mà cậu ăn của Hạ Tranh, ở nhà Hạ Tranh, dựa vào Hạ Tranh nuôi, hiện tại còn duy trì tư thế mờ ám như vậy, cậu bắt đầu không chắc chắn lắm, liếc nhìn Hạ Tranh đang đè trên người mình: "Không phải đâu, đúng không?"
Trong lòng Hạ Tranh có một chỗ mềm mại tan chảy, rất muốn hôn lên má Lâm Hướng Bắc một cái, không phải d*c v*ng, mà là sự yêu thích thuần túy đối với những thứ đáng yêu, nhưng lại sợ làm vậy sẽ hoàn toàn chứng thực lời đồn bám đại gia, dọa cậu chạy mất nên đành phải từ bỏ.
Mặc dù anh thực sự rất nhiệt liệt hoan nghênh Lâm Hướng Bắc đến bám.
Anh khẽ hít một hơi, thu chân đang quỳ một gối trên ghế sô pha lại đứng thẳng dậy, nghiêm mặt nói: "Tất nhiên là không, người giám hộ có nghĩa vụ chăm sóc và giáo dục người được giám hộ, cho nên không cần quan tâm bọn họ nói thế nào, cậu chỉ cần làm tốt việc của mình là được rồi."
Lâm Hướng Bắc đang kích động lần đầu tiên có cảm giác được bảo vệ, lông tóc đang dựng ngược lập tức mềm nhũn xẹp xuống, ánh mắt trở nên rất ngoan ngoãn mong chờ nhìn Hạ Tranh nói: "Vậy ngày mai anh nhớ phải đi tìm giáo viên đấy nhé."
Trước kia không phải chưa từng lúc tìm cha cầu cứu, nhưng cha ruột cậu còn yếu đuối hơn cả cậu, hoàn toàn chẳng giúp được gì, hiện tại thì khác rồi.
Bởi vì Hạ Tranh trả lời cậu rất chắc chắn: "Tôi nhớ."
Lâm Hướng Bắc thực sự vui mừng đến mức muốn dập đầu bái Hạ Tranh làm cha nuôi ngay trước mặt Quan Công.