Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 56

Cửa phòng làm việc mở rộng, nhưng cánh cửa này chẳng phải lối thoát.

Hai tay Hạ Tranh chuyển sang nắm hai tay vịn của ghế, từ từ chống người đứng lên, hơi khom lưng để tầm mắt đối diện thật sát với Lâm Hướng Bắc, bắt được bóng dáng mình trong hai con ngươi đen láy của cậu.

Tầm nhìn của Lâm Hướng Bắc hoàn toàn bị cơ thể anh chiếm lĩnh, chỉ có thể nhìn vào anh.

"Khương Tầm đã kể hết với tôi rồi." Giọng Hạ Tranh đều đều: "Trước đó cậu ta từng tìm em, hôm nay em đã gặp cậu ta, tất cả những cuộc trò chuyện của các em, cậu ta đều đã kể lại cho tôi không sót một chữ."

Lâm Hướng Bắc giật mình, thầm mắng Khương Tầm đúng là một kẻ lắm mồm không đáng tin!

Cậu gắng gượng tìm lại giọng nói của mình, môi trên môi dưới cọ vào nhau vài lần, đau đớn nói: "Có một chuyện ngay cả Khương Tầm cũng không biết, nhưng em có thể nói với anh."

Hạ Tranh im lặng chờ đợi lời tiếp theo của cậu, cậu cụp mắt xuống, rồi mới nhìn thẳng vào Hạ Tranh, nói: "Em biết hai người đã từng hẹn hò."

Lần này đến lượt Hạ Tranh thoáng lộ vẻ ngạc nhiên.

Dù đã biết đây là sự thật từ lâu, tim Lâm Hướng Bắc vẫn có cảm giác như bị côn trùng cắn, ngứa ngáy và hơi tê dại, khiến cậu nói chuyện cũng trở nên khó khăn, nhưng cậu vẫn cứng đầu vạch trần tất cả những điều đáng lẽ phải che giấu.

"Em đã xem video kỷ niệm một năm của các anh."

Nét ngỡ ngàng trên mặt Hạ Tranh dần biến mất, thay vào đó là vẻ nghi hoặc: "Video kỷ niệm một năm nào?"

Như thể anh hoàn toàn không nhớ có chuyện này.

Lâm Hướng Bắc không biết anh thực sự quên hay đang giả vờ ngờ nghệch, bực bội nhắc: "Chính là trong thư mục máy tính anh đưa cho em, video ghi lại ngày kỷ niệm một năm hẹn hò của anh và Khương Tầm."

Cậu hơi nghẹn ngào: "Anh cười với cậu ấy, còn nói sẽ đi ăn tối cùng cậu ấy."

Hạ Tranh chợt nhớ ra đúng là có chuyện này, tuy nhiên đã gần ba năm trôi qua, ký ức thực sự quá mờ nhạt, thậm chí dù có cố gắng nhớ lại cẩn thận cũng không thể kéo lại hình ảnh từ sâu trong trí nhớ ra.

Anh lờ mờ nhớ rằng Khương Tầm đã lưu một số thứ trong máy tính của anh, anh không xóa không có nghĩa là vẫn còn nhớ nhung. Đã bao lâu rồi anh không mở ổ đĩa mạng của chiếc máy tính đó, ai còn nhớ trong đó có gì?

Lâm Hướng Bắc tiếp tục buồn bã nói: "Em đoán Khương Tầm đến chỗ anh làm, đến tìm em, nói với em những lời đó, là vì muốn tái hợp với anh."

Mặc dù cậu đã quyết định từ biệt, nhưng vì câu hỏi này thực sự đã ấp ủ trong lòng cậu rất lâu, cậu không thể kiểm soát được giọng điệu của mình, gần như chất vấn: "Nếu anh không có cùng suy nghĩ với cậu ấy, tại sao lại nói dối em cậu ấy chỉ là đồng nghiệp?"

Hạ Tranh buông tay, đứng thẳng người dậy, hành động này trong mắt Lâm Hướng Bắc trở thành sự ngầm thừa nhận.

Lâm Hướng Bắc lập tức chiếm được thế thượng phong về cảm xúc, cậu cũng đứng dậy, trở nên hung hăng thiếu lễ độ: "Hai người đã hẹn hò hơn một năm, cậu ấy vượt nghìn dặm xa xôi đến tìm anh, anh đâu phải động vật máu lạnh, chẳng lẽ lại không cảm động chút nào?"

Cậu thậm chí nói năng lộn xộn, nghĩ đến đâu nói đến đó: "Hơn nữa, cả hai đều là luật sư, chắc chắn có nhiều chủ đề chung để nói, cậu ấy lại thích anh nhiều như vậy, có thể giúp anh nhiều việc, thời gian hai người bên nhau, chắc cũng rất vui vẻ phải không. Nếu đã thế, hai người rõ ràng rất hợp nhau mà!"

Lồng ngực Lâm Hướng Bắc phập phồng, hơi thở rối loạn, vành mắt giống như tờ giấy bị hắt mực đỏ, dần dần ửng hồng.

Cậu nhận ra mình đã nói quá nhiều, quá kích động, môi vẫn hé mở, mấp máy vài lần, không còn phát ra âm thanh nào nữa.

Hạ Tranh rõ ràng cũng cảm nhận được sự dao động của cậu, trong những lời nói không logic của cậu, anh bắt được những từ quen thuộc, hơi cụp mắt nói: "Hợp nhau? Em cảm thấy tôi và cậu ta rất hợp nhau sao?"

Cổ họng Lâm Hướng Bắc như bị thứ gì đó chặn lại, không một chút gió nào lọt qua được.

"Đúng, em nói đúng, em không phải người đầu tiên nói vậy."

Hạ Tranh mỉm cười, nhưng mặt Lâm Hướng Bắc như bị đóng băng, anh tiếp tục chất vấn: "Vậy trong mắt em, mức độ phù hợp giữa tôi và em là bao nhiêu? Chín mươi phần trăm, năm mươi phần trăm, ba mươi phần trăm, hay thấp hơn?"

Lâm Hướng Bắc không trả lời được, thực chất, Hạ Tranh cũng không có ý định để cậu lên tiếng, sắc mặt đột nhiên lạnh đi: "Nhưng nếu tình cảm có thể đánh giá bằng sự phù hợp, thì chín mươi chín phần trăm người trên thế giới này đều không nên đến với nhau."

Lâm Hướng Bắc chấn động, ngay cả hơi thở cũng đông cứng.

Hạ Tranh phát hiện ra lỗ hổng trong lời nói của cậu: "Em đã đơn phương quyết định tách ra với tôi, vậy em còn để tâm chuyện gì?"

Nỗi đau dai dẳng trong lòng Lâm Hướng Bắc trào lên: "Em..."

"Em nhất quyết muốn làm rõ mọi chuyện, được thôi, vậy tôi sẽ kể cho em mọi chuyện giữa tôi và Khương Tầm, từ đầu đến cuối."

Lâm Hướng Bắc sợ hãi lùi lại hai bước, Hạ Tranh nhanh tay nắm lấy cậu, tàn nhẫn nói: "Sao, nói giỏi thế mà lại không dám nghe à?"

Cậu giằng tay ra khỏi Hạ Tranh, muốn chạy trốn về phía cửa phòng làm việc. Hạ Tranh bước một bước chặn đường đi của cậu, trở tay "rầm" một tiếng đóng cửa lại, khiến cậu buộc phải nghe Hạ Tranh nói.

"Không bao lâu sau khi thực tập ở Tân Bắc, tôi đã gặp Khương Tầm, cậu ta theo đuổi tôi."

Đừng nói nữa!

"Nửa năm sau, tôi đã đồng ý thử với cậu ta."

Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!

"Gia thế cậu ta tốt, nghe lời tôi, không bao giờ giận dỗi."

Đừng nói nữa! Đừng nói nữa! Đừng nói nữa mà!

"Tôi đã tự nhủ, tại sao em có thể dứt khoát bỏ đi, chỉ có mình tôi là không thể vượt qua. Chính em không cần tôi trước, vậy thì tôi cũng sẽ không tìm em nữa, không nghĩ về em, không muốn biết em đang ở đâu, ở cùng với ai. Tôi muốn hoàn toàn quên em đi."

Lâm Hướng Bắc chỉ muốn bịt tai lại.

Anh mang theo tâm lý trả thù, cùng với sự giận dỗi: "Tôi không muốn bị bóng ma của em che phủ nữa, không muốn nực cười đến nỗi phải đi tìm bóng dáng em, đồng ý với Khương Tầm, chính là vì cậu ta không có điểm gì giống em cả. Tôi tưởng như vậy cuối cùng cũng có thể quên em, có thể cố gắng bước vào một mối quan hệ mới. Chẳng phải chỉ là hẹn hò thôi sao, chia tay hợp tan là bình thường, nghĩ thoáng ra, nghiêm túc một chút, trên thế giới này chẳng có ai rời xa ai mà không thể sống nổi. Nhưng người khác nhau, làm sao có thể giống nhau được?"

Hạ Tranh dùng tay nắm lấy hai vai của Lâm Hướng Bắc đang cố trốn tránh, như thể không biết phải làm sao: "Em đối xử với tôi như vậy, tôi đã cố gắng rất nhiều để lật sang trang mới, nhưng em vẫn cứ ám ảnh tôi, ở mãi trong đầu tôi. Lâm Hướng Bắc, em có thể cho tôi đáp án không, nếu em không thể hứa sẽ bên tôi mãi mãi, sao lại xuất hiện trong thế giới của tôi?"

Cơ thể Lâm Hướng Bắc cứng đờ, đầu óc như cỗ máy hỏng, phát ra những tiếng kêu bíp bíp bíp dài.

"Ngày đó gặp em ở Kim Sa, em tránh tôi, tôi đã cảnh cáo bản thân, đừng liên lạc với em nữa, nhưng tôi không ngờ con người ta lại có thể hèn hạ đến vậy." Hạ Tranh nói một hồi, cười tự giễu: "Thậm chí tôi còn đã tìm đủ loại cớ để gặp em, tìm đủ loại lý do để giữ em lại, tôi còn không biết, rốt cuộc bản thân mình bị điên hay bệnh nữa."

Lâm Hướng Bắc cảm giác trong hốc mắt dâng lên một chất lỏng ấm áp, không thể nhìn rõ điều gì nữa.

Vẻ mặt Hạ Tranh hơi dữ tợn, nhưng giọng nói rất nhẹ, như thể cam chịu: "Dù vẫn rất hận em, nhưng cứ nghĩ nếu lại không giữ được em một lần nữa, để em rời xa tôi, những đúng sai trước kia đột nhiên chẳng còn quan trọng nữa."

Lâm Hướng Bắc nghe thấy tiếng mình hít vào gấp gáp, vai không kiểm soát được mà run lên từng đợt.

"Em để tâm đến Khương Tầm, em dám nói trong tim em hoàn toàn không có tôi sao?" Hạ Tranh vặn hỏi cậu: "Vì em cảm thấy cậu ta phù hợp với tôi hơn em, nên em rộng lượng đến mức nhường tôi cho người khác? Cuối cùng tôi là gì đây? Lâm Hướng Bắc, sao em nhẫn tâm vậy, sao em lại đối xử với tôi như thế?"

Hạ Tranh rơi vào trạng thái đau đớn không chịu nổi, bất mãn với sự im lặng của Lâm Hướng Bắc, ép hỏi: "Em nói đi!"

Lâm Hướng Bắc giật mình, vẻ mặt ngây dại: "Không có Khương Tầm, cũng sẽ có người khác..."

Sẽ có người phù hợp hơn cậu, giúp ích cho Hạ Tranh nhiều hơn, không kéo Hạ Tranh rơi vào thị phi, và...

"Không có người khác!" Hạ Tranh vứt bỏ tất cả những lễ độ được rèn luyện suốt nhiều năm: "Mẹ nó, từ đầu đến cuối tôi chỉ có mình em, em đã hài lòng chưa, em rất đắc ý phải không?"

Đây là lần đầu tiên sau bao năm Lâm Hướng Bắc nghe Hạ Tranh chửi thề, cậu ngạc nhiên đến mức không nói nên lời, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào anh.

Đôi mắt Hạ Tranh đỏ ngầu, đâu còn dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày nữa?

Lâm Hướng Bắc thực sự như thể đã ép anh phát điên, bắt anh phải moi hết tâm can nói ra tất cả những lời từ tận đáy lòng: "Em nghĩ chỉ có em biết nói dối sao? Em lừa tôi có bạn trai, tôi lừa em có bạn tình, chúng ta hòa nhau. Tôi từng nghĩ, nếu khi gặp lại em, tôi vẫn đang hẹn hò với người khác, tôi sẽ làm gì, em có muốn nghe câu trả lời của tôi không?"

Lâm Hướng Bắc nín thở, hai bàn tay lạnh buốt nắm chặt.

"Khi tưởng em có bạn trai tôi còn có thể giả vờ không quan tâm, thì cũng vậy, nếu đổi ngược lại, tôi chắc chắn cũng sẽ là kẻ phản bội tình cảm của người khác để ngoại tình."

Hạ Tranh một lần nữa cảm thấy lương tâm bị dày vò, tự ghê tởm bản thân, nhưng anh kiên quyết nói tiếp: "Em đã biến tôi thành kẻ xấu xa tâm lý bất thường, giờ lại muốn làm người tốt, làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy?"

Hạ Tranh đã từng trải qua một cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội về vấn đề đạo đức này, cuối cùng, tình yêu dành cho Lâm Hướng Bắc đã chiến thắng sự khiêm nhường bẩm sinh của anh. Anh không còn giới hạn nào nữa.

Vẻ mặt của Lâm Hướng Bắc không thể dùng từ sốc để mô tả, hai mắt mở to hết cỡ, nhìn Hạ Tranh như nhìn một nhân vật hoang đường vô lý.

"Sao em có thể không biết làm thế nào để giúp tôi chứ?" Hạ Tranh tiến đến gần cậu, ấn cậu ngồi xuống ghế lần nữa, sắc mặt u ám: "Sao không nghe lời tôi, tôi không muốn làm tổn thương em, cũng không muốn nổi giận với em, nhưng có phải, phải thật sự nhốt em lại, em mới không chạy trốn không?"

Từng lời nối tiếp nhau như cơn mưa rào mùa hạ đổ mãi không ngừng xuống mái nhà, Lâm Hướng Bắc nghe quá nhiều, đến mức đã quên mất mục đích ban đầu khi bước vào phòng làm việc.

Hạ Tranh dùng giọng điệu khó tin nổi: "Tôi không hiểu tại sao hai người yêu nhau lại không thể ở bên nhau?"

Rồi bỗng giật mình: "Lâm Hướng Bắc, em có thực sự từng yêu tôi không?"

Tình yêu không được trọn vẹn, chẳng qua là vì yêu chưa đủ.

Nếu Lâm Hướng Bắc thực sự yêu anh sâu đậm, sao có thể hết lần này đến lần khác không cần anh?

Lâm Hướng Bắc thở hổn hển, chẳng thể nào xoa dịu cơn đau trong lồng ngực: "Em..."

"Thôi, em đừng trả lời." Hạ Tranh như thể sợ nghe được câu trả lời không mong muốn, cúi người hôn lên trán cậu một cái.

Giọng anh chẳng khác nào vọng lên từ một chiếc giếng sâu phủ rêu xanh ẩm ướt, mang hơi thở lạnh lẽo đầy mê muội không chịu tỉnh ngộ: "Em giúp tôi, ở lại đây đi."

Anh đường hoàng lấy điện thoại từ túi quần Lâm Hướng Bắc: "Tôi tạm thời giữ hộ em cho đến khi mọi chuyện được giải quyết, thời gian này em cũng đừng ra ngoài nữa."

Lâm Hướng Bắc hồi lâu không nói gì, kiến thức học được lại phát huy không đúng lúc: "Anh đang..."

"Giam giữ trái phép phải không? Đúng, tôi là cố tình vi phạm, em cứ việc nghĩ cách báo cảnh sát."

Hạ Tranh cố chấp nói: "Tôi không quan tâm gã đó là Hoàng Kính Nam hay Vương Kính Nam, tôi không tin trong xã hội có luật pháp này, gã có thể đổi trắng thay đen một tay che trời, cùng lắm là tôi không làm luật sư nữa. Nếu viễn cảnh xấu nhất xảy ra, lúc đó như em mong muốn, ai cũng đều vào tù một lần, chẳng phải rất phù hợp sao? Còn không thì, tôi sẽ cùng em bỏ trốn đến Tân Bắc phát triển, bắt đầu lại từ đầu, nhưng em muốn đi thì, không thể được."

Anh như thể đã hết cách, gần như đã móc tim ra cho Lâm Hướng Bắc xem, tất cả lòng tự trọng, sự kiêu ngạo, anh không cần gì nữa. Nói xong, anh nhìn Lâm Hướng Bắc thật sâu, nhìn mãi, kiệt sức cả về thể xác và tinh thần đi về phía cửa.

Lâm Hướng Bắc bừng tỉnh từ những lời bộc bạch thật dài mà cũng thật mãnh liệt kia, đột ngột đứng dậy gọi anh: "Hạ Tranh!"

Hạ Tranh không quay lại, nhưng cảm nhận được tình cảm mãnh liệt của anh, cuối cùng Lâm Hướng Bắc cũng dám dè dặt đối diện với bóng lưng ấy, nghẹn ngào nói với giọng khàn đặc: "Không phải em không yêu anh..."

Lâm Hướng Bắc đã nói dối quá nhiều, từng chút từng chút làm mất hết chút tín nhiệm còn sót lại của cậu, lần này cuối cùng cũng nói ra lời thật lòng, không chút giả dối, nhưng Hạ Tranh lại không dám đối mặt, dù anh đã chờ đợi lời chân thành này quá lâu.

Anh đi đến cửa, nắm tay nắm kéo vào trong.

Ở góc khuất mà Lâm Hướng Bắc không thể nhìn thấy, lông mày Hạ Tranh nhíu chặt, khóe môi nhếch lên một nụ cười u ám kỳ lạ, là một biểu cảm kỳ dị không thể phân biệt được là vui hay buồn.

Nhưng trong cổ họng anh lại giấu một chút phấn khích rất khẽ: "Nhưng biết làm sao đây, Lâm Hướng Bắc? Tôi nghĩ, có lẽ tôi thực sự hơi hận em rồi."

Người ta đều thích hoàng hôn và pháo hoa, vì đó là những vẻ đẹp thoáng qua sẽ tan biến trong khoảnh khắc, mà những người muốn theo đuổi tình yêu vĩnh cửu ắt sẽ phải mang đầy mình thương tích -- nói cho cùng, Hạ Tranh chỉ vì quá yêu Lâm Hướng Bắc, nên chẳng thể nào chấp nhận được việc Lâm Hướng Bắc không yêu anh. Nhưng tình yêu vốn là một cuộc phiêu lưu điên rồ, anh chẳng ngại đặt cược tất cả vốn liếng.

Bình Luận (0)
Comment