Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 50

Nhà họ Hạ đã lâu không có người ở nên không có máy giặt, hai ngày nay, những quần áo thay ra đều do Hạ Tranh giặt tay, hôm nay trời nắng, tất cả đã được mang ra phơi hết trên mấy cây sào tre dựng sẵn trong sân.

Tối qua Lâm Hướng Bắc quên lấy tấm danh thiếp của cửa tiệm sửa xe ra khỏi túi quần, đến khi thức dậy mới nhớ ra, lúc này cậu đưa tay s* s**ng chiếc quần bò ẩm ướt mấy lần nhưng vẫn không tìm thấy, không khỏi lẩm bẩm: "Sao lại mất rồi?"

Hạ Tranh lấy chìa khóa xe đóng cửa lại, vẫy tay nói: "Đi được rồi."

Anh đã vào ghế lái trước, Lâm Hướng Bắc theo vào, thắt dây an toàn, hỏi: "Anh có thấy đồ trong túi quần của em không?"

"Đồ gì?"

"Là..." Lâm Hướng Bắc trông thấy ánh mắt ôn hòa của Hạ Tranh, âm thầm nuốt lại: "Không có gì, có lẽ là em làm mất rồi."

Khó khăn lắm mới hòa thuận trở lại, cậu không muốn cãi nhau với Hạ Tranh nữa. Còn về tấm danh thiếp, mất thì thôi, đợi sau này có ngày nào quay lại Lệ Hà thì liên lạc với Chung Trạch Nhuệ sau cũng được.

Cậu gửi địa chỉ mà Hạ Lạc để lại cho Hạ Tranh trước, xe rẽ ngang rẽ dọc theo hướng dẫn của định vị, gần bốn mươi phút sau mới dừng lại ở đầu một con ngõ hẹp.

Bên trong đều là những ngôi nhà tự xây đã được cải tạo, xe không thể vào được, hai người xuống xe đi bộ, Lâm Hướng Bắc cầm tờ giấy so sánh từng nhà, miệng lẩm bẩm: "Phố mười hai số hai mươi ba..."

Mắt cậu sáng lên, chỉ vào một ngôi nhà nhỏ một tầng đã có tuổi: "Là đây!"

Lâm Hướng Bắc nhanh chóng bước lên phía trước, tìm thấy chuông cửa và bấm hai lần, một lúc sau, một ông già tóc bạc nửa đầu đi ra mở cửa.

"Xin chào, xin hỏi đây có phải là nhà của Hạ Lạc không?"

"Các cậu là?"

Giọng Lâm Hướng Bắc trong veo: "Cháu là bạn của Hạ Lạc ạ."

Ông cụ có lẽ là bố của Hạ Lạc, nhiệt tình đón họ vào, gọi với vào trong: "A Lạc, mau ra gặp khách, có bạn tìm."

Ông kéo hai cái ghế ra: "Đừng đứng nữa, ngồi xuống đi."

Phòng khách rất nhỏ, một giọng nói nhẹ nhàng từ sân sau thông với bên trong vọng ra: "Ba, là ai vậy?"

Lâm Hướng Bắc vừa nghe giọng nói này đã biết mình tìm đúng chỗ, cười với ông cụ: "Để cháu ra tìm cậu ấy."

Cậu nhanh chóng đi vòng qua cửa phòng khách, vừa hay thấy một thanh niên gầy yếu đang ngồi xổm trên phiến đá xanh giặt ga giường, tay áo dài xắn lên đến khuỷu tay, hai tay đầy bọt, nghe thấy tiếng bước chân, cậu ta ngước khuôn mặt thanh tú lên, khi thấy bóng dáng ở cửa, biểu cảm đột nhiên thay đổi, đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào Lâm Hướng Bắc với vẻ không thể tin được.

"Hạ Lạc --"

Âm cuối kéo dài của Lâm Hướng Bắc còn chưa dứt, Hạ Lạc đã lao tới, dang rộng hai tay ôm chặt lấy cậu.

Cậu bị đẩy ngả về phía sau, "ư" một tiếng, ôm lại thân hình nhỏ hơn cậu một vòng của Hạ Lạc như anh em thân thiết, cười nói: "Số điện thoại cậu để lại cho tôi không liên lạc được, may mà địa chỉ không sai, không thì đã không gặp được tôi rồi."

Hạ Tranh đi vào sau một bước, nhìn thấy hai người trong sân đang diễn cảnh sum họp sau thời gian dài xa cách đầy cảm động, Hạ Lạc vùi mặt vào vai Lâm Hướng Bắc, hai tay đầy bọt níu chặt eo Lâm Hướng Bắc, làm áo cậu ướt sũng một mảng.

Anh giặt quần áo cho Lâm Hướng Bắc đâu phải để bị vầy vò như thế.

Anh trầm mặt: "Lâm Hướng Bắc."

Người bị gọi tên không hiểu sao lại thấy sống lưng hơi tê rần, vội vàng kéo Hạ Lạc ra khỏi vòng tay, quay đầu lại cười nói: "Để tôi giới thiệu hai người."

"Đây là Hạ Lạc." Rồi lặp lại y chang: "Đây là Hạ Tranh."

Hạ Lạc vừa nghe thấy hai chữ Hạ Tranh, sắc mặt lập tức cứng lại, ngước mắt nhìn thấy gương mặt Hạ Tranh thì càng bối rối hơn, dường như đã từng nghe tên anh, từng thấy mặt anh, nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười ngượng ngùng, rồi lại đặt ánh mắt lên người Lâm Hướng Bắc.

Lâm Hướng Bắc thấy mắt của Hạ Lạc long lanh, cười nói: "Sao cậu vẫn thích khóc thế?"

Thấy trên tay cậu ta vẫn còn bọt, Lâm Hướng Bắc đưa tay lên qua loa gạt nước mắt cho cậu ta, Hạ Lạc nấc lên mấy cái: "Gặp được cậu, tôi vui quá, tôi tưởng cậu sẽ không đến tìm tôi..."

Lâm Hướng Bắc hơi áy náy: "Đây là lần đầu tiên tôi quay lại sau khi ra ngoài."

Ba của Hạ Lạc đã pha sẵn trà và dọn bánh lên, mời mọi người vào phòng khách trò chuyện.

Những người đã từng ở chung một địa ngục, có lẽ đều có một sự đồng cảm cùng chung hoạn nạn, Hạ Tranh có thể cảm nhận được Lâm Hướng Bắc rất vui vẻ, không khỏi liếc nhìn Hạ Lạc đang cúi người rửa tay trước vòi nước, nhìn kỹ lại, là một khuôn mặt thanh tú thậm chí còn hơi nữ tính.

Hạ Tranh không hiểu sao lại nảy sinh một chút cảm giác nguy cơ khó nói thành lời.

Cảm giác này càng mạnh mẽ hơn khi thấy Lâm Hướng Bắc và Hạ Lạc trò chuyện mà anh không thể xen vào.

"Lúc đó nhờ có cậu, sau khi cậu đi, tôi nhớ lời cậu nói, có ai kiếm chuyện với tôi, tôi sẽ liều mạng với họ, lần dài nhất, tôi bị biệt giam mười lăm ngày."

Mặc dù đã qua nhiều năm, nhưng khi nhắc đến biệt giam, Lâm Hướng Bắc vẫn còn sợ hãi, cậu còn mắc chứng sợ bóng tối vì việc đó, mấy năm qua khó khăn lắm mới khắc phục được.

Mọi người ngồi quanh chiếc bàn nhỏ, Lâm Hướng Bắc ngồi ở giữa, trò chuyện được một lúc, Hạ Lạc lại hỏi với giọng đầy nước mắt: "Tay cậu vẫn ổn chứ?"

Lâm Hướng Bắc không muốn nhắc đến chuyện này lắm, cười ha hả nói: "Vẫn cầm nắm được, đã lành từ lâu rồi!"

Hạ Lạc không yên tâm, nắm lấy tay cậu xem đi xem lại.

Hạ Tranh phát hiện Lâm Hướng Bắc không có nhiều phản ứng kháng cự đối với sự tiếp xúc cơ thể của Hạ Lạc, có lẽ đã quen, đột nhiên hỏi: "Các cậu ở chung một phòng giam sao?"

"Đúng thế." Hạ Lạc cười tít mắt nói: "Hướng Bắc rất chăm sóc tôi, chúng tôi còn lén ngủ chung một giường vào ban đêm, để đỡ đần nhau."

Đây là chuyện sau khi tay trái của Lâm Hướng Bắc bị thương, lúc đó cậu đau đến mức không thể ngủ được, thiếu một bàn tay, sinh hoạt hàng ngày như giặt đồ, mặc quần áo, gấp chăn đều có phần khó khăn, Hạ Lạc không ngại mệt mỏi chăm sóc cậu mọi thứ, có một lần, Hạ Lạc bảo đã nghe cậu nói mớ trong cơn ác mộng, sợ lúc nửa đêm cậu cần người nên bèn nằm ngủ bên cạnh giường cậu.

Mấy lần như vậy, cậu cũng không đành lòng để Hạ Lạc cứ ngồi trên sàn lạnh, nên bảo Hạ Lạc chen vào ngủ chung một giường.

Nhưng dường như không cần thiết phải nhắc đến điều này, Lâm Hướng Bắc nghe Hạ Tranh cười một tiếng đầy khó hiểu, rất tự giác rút tay trái đang đặt trong lòng bàn tay của Hạ Lạc ra, vội vàng chuyển chủ đề.

Lần này Hạ Lạc cũng về tảo mộ, hai ngày nữa sẽ đi, trùng hợp là, cậu ta cũng đang ở Thâm Quyến, người bác họ xa của cậu ta mở một nhà hàng hải sản, cậu ta phụ trách mua hàng, đã được thăng chức thành quản lý.

"Không ngờ ở Thâm Quyến bao nhiêu năm mà không gặp được." Hạ Lạc trao đổi thông tin liên lạc với Lâm Hướng Bắc: "Lúc nào cậu qua đó tôi sẽ mời cậu."

Cậu ta lưu luyến tiễn Lâm Hướng Bắc ra cửa, ngước nhìn ngưỡng mộ, hai mắt sáng rực hỏi: "Bình thường nghỉ, tôi tìm cậu được không?"

Lâm Hướng Bắc hào sảng nói: "Tất nhiên là được!"

Tay bị Hạ Tranh nắm lấy: "Đến lúc đi rồi."

Cậu cứ ngoái đầu lại vẫy tay với Hạ Lạc, đến khi vào xe, thở dài một hơi, coi như đã giải quyết xong một việc lớn đeo đẳng trong lòng nhiều năm.

"Em không lừa anh, Hạ Lạc tốt thật mà, phải không?"

Cậu nói lớn tiếng, lại thấy Hạ Tranh nhíu mày, tâm trạng khó đoán.

Đến khi về tới nhà, Hạ Tranh như đã nén thật nhiều lời cuối cùng cũng có thể trút ra: "Em chưa từng nói với tôi, hai người thân thiết đến mức ngủ chung."

Có gì đâu? Khi ở trại tạm giam cậu còn nằm chung một giường lớn với hơn chục người, ngực kề lưng mà.

Lâm Hướng Bắc không dám nói ra điều mình nghĩ, lẩm bẩm: "Trong đó lộn xộn lắm, đôi khi cũng là bất đắc dĩ mà."

Hạ Tranh rõ ràng không hài lòng với lời giải thích này, linh cảm mách bảo anh, giữa Lâm Hướng Bắc và Hạ Lạc có mối quan hệ sâu sắc hơn, và đây là điều anh không biết, cảm giác không thể hòa nhập này thật không dễ chịu.

Hơn nữa, ánh mắt Hạ Lạc nhìn Lâm Hướng Bắc rất khác thường.

Tình cảm của Hạ Lạc dành cho Lâm Hướng Bắc cũng rất khác thường.

Nhưng Lâm Hướng Bắc dường như chưa nhận ra điều đó, coi Hạ Lạc có bản tính yếu đuối như một đối tượng cần được bảo vệ.

Hạ Tranh cảm thấy rất cần phải đề phòng từ sớm, vừa trở về Lệ Hà, những người cũ chuyện cũ đều lần lượt nhảy ra như yêu ma quỷ quái, dù là Chung Trạch Nhuệ hay Hạ Lạc, anh đều không muốn Lâm Hướng Bắc tiếp xúc quá nhiều với họ.

Tấm danh thiếp của cửa tiệm sửa xe đúng là đã bị anh cất đi, ai bảo Lâm Hướng Bắc không tự giặt quần áo?

Còn về Hạ Lạc, Hạ Tranh suy nghĩ một lúc rồi nói: "Đưa điện thoại cho tôi."

Lâm Hướng Bắc cảnh giác sờ túi quần: "Làm gì?"

"Lưu lại số Hạ Lạc cho tôi, khi các em ra ngoài thì thông báo cho tôi trước, tôi sẽ đi cùng."

Lâm Hướng Bắc có vẻ không hiểu chuyện gì, "à" một tiếng, nghĩ bụng Hạ Tranh với Hạ Lạc lại không quen nhau, ba người đàn ông trưởng thành đi chung với nhau hơi kỳ cục, hơn nữa cậu là người lớn rồi, đi chơi với bạn mà còn phải có Hạ Tranh đi cùng, thật xấu hổ, để Hạ Lạc biết được, sẽ làm tổn hại đến hình ảnh mạnh mẽ mà cậu đã xây dựng.

Hạ Tranh thấy cậu cứ lừng khừng, mím môi: "Không phải em đồng ý để tôi can thiệp rồi sao, giờ lại không muốn à?"

Lâm Hướng Bắc chậm chạp nhận ra ý đồ trong hành động này của Hạ Tranh, cụp mắt nói: "Có phải anh không muốn em qua lại với Hạ Lạc không?"

Hạ Tranh im lặng.

"Tại sao vậy?" Lâm Hướng Bắc không hiểu ngẩng mặt lên, sốt ruột tự hỏi tự đáp: "Vì cậu ấy từng ngồi tù sao? Nhưng cậu ấy cũng bị lừa mà."

Sự bảo vệ dành cho Hạ Lạc thực ra cũng là một loại bảo vệ bản năng cho chính bản thân Lâm Hướng Bắc, tuy nhiên chuyện này không nhắc đến thì thôi, một khi nhắc đến vẫn luôn là một cái gai mục nát đâm sâu vào lòng hai người.

Hạ Tranh có thể tha thứ, nhưng không thể coi như chưa từng xảy ra.

Xét về lý, Lâm Hướng Bắc không cãi lại được Hạ Tranh.

"Tôi không muốn dán nhãn cho bất kỳ ai, cũng không có quyền đánh giá bất kỳ ai, nhưng sự thật chính là sự thật." Hạ Tranh nhìn thẳng vào đôi mắt đầy vẻ tổn thương của Lâm Hướng Bắc, cứng rắn nói tiếp: "Tôi nghĩ, hẳn là em phải cảm nhận được đạo lý gần mực thì đen gần đèn thì sáng sâu sắc hơn tôi."

Lâm Hướng Bắc thấy hơi bị châm chích, rất nhiều lời muốn nói ra như râu con ốc sên vừa bị đâm phải, co lại trong cổ họng, miệng hơi hé mở nhưng hồi lâu vẫn không lên tiếng.

Lệ Hà này chắc chắn có vấn đề về phong thủy, hoặc là xung khắc với mệnh của họ, nếu không cũng không thể cãi nhau tới hai lần trong một thời gian ngắn như vậy, và còn đều vì người ngoài, cần gì chứ?

Nhưng với vết xe đổ trước mắt, Hạ Tranh không thể chấp nhận một chút rủi ro nào.

Năm đó anh đã trơ mắt nhìn Lâm Hướng Bắc tự mình sa đọa mà không làm gì được, dẫn đến việc hai người lỡ nhau suốt mười năm trời, giờ đây anh cuối cùng cũng có lý do chính đáng và khả năng tuyệt đối để khiến Lâm Hướng Bắc nghe lời anh, anh không thể để bất cứ yếu tố nào có thể khiến Lâm Hướng Bắc phạm sai lầm xuất hiện trước mặt cậu.

Hạ Tranh hướng lòng bàn tay lên trên, kiên quyết nói: "Đưa điện thoại cho tôi."

Lâm Hướng Bắc mím chặt môi, tự dối mình mà vẫn cố chấp, đôi môi như đường kẻ ngang trên gương mặt trắng nhợt, có lẽ chút ửng đỏ từ đôi môi là màu sắc cuối cùng trên mặt cậu, từ từ, ngay cả chút màu sắc này cũng không còn nữa.

Cậu nhượng bộ đặt điện thoại vào lòng bàn tay Hạ Tranh, chờ Hạ Tranh nhập số Hạ Lạc vào, lấy lại điện thoại rồi quay đầu đi về phía phòng ngủ, bực bội ngồi xuống mép giường, để lại cho Hạ Tranh một bóng lưng kháng cự.

Rõ ràng Lâm Hướng Bắc đã tức giận trước sự độc tài của Hạ Tranh, nếu cậu là một con vật nuôi trong nhà, thì chắc hẳn toàn bộ lông tơ trên người, kể cả chóp đuôi, đã xù hết cả lên, nhưng vì tin tưởng chủ nhân, nên không có hành vi tấn công, chỉ là một sự oán trách lặng lẽ.

Hạ Tranh cũng không muốn phá vỡ trạng thái ổn định giữa hai người, nhưng anh có một suy nghĩ u ám: phía sau mọi điều tệ hại luôn có bóng dáng của những kẻ xấu can thiệp, mà chỉ riêng sức lực của Lâm Hướng Bắc rõ ràng rất khó để kháng cự lại sự cám dỗ của tội lỗi, nếu anh không kiểm soát chặt chẽ, e rằng sẽ lại đi vào vết xe đổ.

Nỗi sợ hãi âm ỉ của anh xuất phát từ việc anh không thể đưa ra giả định rằng, mình sẽ mất đi Lâm Hướng Bắc một lần nữa.

--

Lời tác giả:

Tiểu Bắc: Giận chút xíu thôi.

Bình Luận (0)
Comment