Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 47

"Tìm thấy anh rồi."

Một cái bóng cùng với giọng nói trong trẻo rơi xuống bên chân Lâm Hướng Bắc.

Lâm Hướng Bắc đang ngồi xổm bên bụi cây xanh trong khu chung cư cho mèo hoang ăn thịt gà mới mua về, ngẩng mặt lên nhìn chàng trai đang đứng trước mặt, trông không có vẻ gì bất ngờ.

Cậu ước tính sơ qua, từ lúc Khương Tầm gửi xong tài liệu đến khi xuống lầu tìm cậu chỉ khoảng bảy, tám phút.

Lâm Hướng Bắc vẫn giữ tư thế ngồi xổm: "Hình như tôi không quen cậu nhỉ."

"Anh không biết tôi, nhưng tôi biết anh." Khương Tầm trước tiên tự giới thiệu bản thân, rồi ngồi xổm xuống cười nói: "Lâm Hướng Bắc, hóa ra người thật trông như thế này."

Lâm Hướng Bắc xoa xoa đầu con mèo tam thể lông xù, không có phản ứng gì, lặng lẽ nhìn Khương Tầm, chờ đợi câu tiếp theo.

Con ngươi của cậu đen láy, khi nhìn chằm chằm vào người khác với khuôn mặt không biểu cảm trông giống như loài thú họ mèo đang săn mồi, hơi đáng sợ.

Khương Tầm cảm thấy sởn gai ốc, hỏi cậu: "Tôi biết anh và Hạ Tranh sống cùng nhau, vừa rồi sao không cùng vào nhà?"

Thì ra đã điều tra về cậu từ trước, Lâm Hướng Bắc thấy khó chịu như bị đùa giỡn: "Cậu còn biết gì nữa?"

Nhắc đến điều này, Khương Tầm lập tức tự tin hẳn lên: "Tôi còn biết anh đã từng ngồi tù, nợ tiền Hạ Tranh, sống nhờ Hạ Tranh nuôi."

Tay Lâm Hướng Bắc đang v**t v* mèo đen ngừng lại, vẻ mặt hơi lạnh đi.

Cậu sẵn sàng nằm ngoan ngoãn trên đầu gối Hạ Tranh như một con hổ ốm, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không có móng vuốt để tự vệ trước người ngoài. Nghe xong, cậu tỏ thái độ không quan tâm, trước tiên "ồ" nhẹ một tiếng, rồi mỉm cười: "Cậu biết không ít nhỉ, vậy cậu tìm tôi có việc gì?"

Mặc dù Khương Tầm không có nhiều mối quan hệ ở Thâm Quyến, nhưng với tài lực của cậu ta, việc tìm hiểu về người sống chung với Hạ Tranh không khó, và từ đó biết thêm một phần quá khứ của Lâm Hướng Bắc. Hạ Tranh là một luật sư, làm sao lại dính dáng đến người có tiền án hình sự chứ?

Cậu ta rất tò mò về Lâm Hướng Bắc, cảm giác tò mò này thậm chí còn lấn át ý định muốn quay lại với Hạ Tranh, nhất quyết phải tự mình đến xem mới chịu, rốt cuộc là thần thánh phương nào mà khiến Hạ Tranh phải giấu kỹ đến thế?

Hạ Tranh nhờ Tiểu Lý đem tài liệu đến, Khương Tầm năn nỉ ỉ ôi đi theo, tuy không vào được cửa nhưng lại đụng mặt với Lâm Hướng Bắc ở thang máy trước -- ấn tượng đầu tiên là, một khuôn mặt tuấn tú mà cả nam lẫn nữ đều thích, nhưng cảm giác không giống người sẽ ở nhà, nếu là người của cậu ta, một ngày có lẽ phải kiểm tra tám trăm lần.

Lâm Hướng Bắc cảm nhận được Khương Tầm không có ác ý với cậu, đa phần chỉ là sự dò xét đối với điều mới lạ, cậu cũng không có ác cảm với Khương Tầm, dù sao họ cũng chưa từng gặp nhau, nhưng những lời tiếp theo của Khương Tầm vẫn khiến cậu hơi nhíu mày.

"Tôi làm việc cùng văn phòng luật với Hạ Tranh, Hạ Tranh chưa bao giờ nhắc đến anh."

Lâm Hướng Bắc hơi mất kiên nhẫn: "Rốt cuộc cậu muốn nói gì?"

Khương Tầm nháy mắt tinh nghịch, nghe giọng điệu rõ ràng đã xem cậu như một kẻ nhờ vào nhan sắc để kiếm ăn: "Anh muốn tiền phải không, tôi đưa tiền cho anh, anh rời xa Hạ Tranh, thế nào?"

Có vẻ Khương Tầm không định nói rõ mối quan hệ trước đây với Hạ Tranh, vì vậy Lâm Hướng Bắc cũng giả ngốc cố tình hỏi ngược lại: "Tại sao cậu lại nói những điều này với tôi?" Rồi làm ra vẻ vừa hiểu ra: "Ồ -- tôi hiểu rồi, cậu yêu thầm Hạ Tranh phải không?"

Mặt Khương Tầm đỏ lên, lắp bắp: "Tôi, anh đừng hỏi nhiều như vậy!"

Lâm Hướng Bắc thờ ơ nhún vai: "Vậy cậu có thể cho tôi bao nhiêu?"

Khương Tầm hoàn toàn đang trong trạng thái muốn đùa giỡn, thấy Lâm Hướng Bắc dễ dàng mắc câu thì chán, nhưng vẫn nói: "Anh ra giá đi."

Cái đuôi mềm mại của mèo hoang cọ qua lòng bàn tay Lâm Hướng Bắc, nhột nhột, cậu tỏ vẻ suy nghĩ rất nghiêm túc một lúc, đột nhiên nắm lấy tay Khương Tầm, híp mắt cười tủm tỉm nói: "Vậy đi, tôi thấy cậu trông cũng khá ổn, muốn tôi rời khỏi Hạ Tranh cũng được, nhưng tôi cần có người ở bên, hay là cậu thay thế Hạ Tranh, thế nào?"

Khương Tầm nghe thấy thế thì kinh ngạc trợn tròn mắt, sợ hãi muốn rút tay lại.

Cậu ta đúng là chưa từng thấy bao giờ, người này hoàn toàn không an phận, đi khắp nơi quyến rũ người này người kia, v* v*n lung tung!

Lâm Hướng Bắc nắm chặt, tiếp tục nói: "Tuy tôi lớn hơn cậu vài tuổi, nhưng chắc cậu cũng không thiệt, tôi trên dưới gì đều được, cậu có muốn thử trước không, thử xong rồi hẵng đưa tiền."

Đã lăn lộn ngoài xã hội bao năm, để đối phó với loại cậu ấm được nuông chiều từ nhỏ như thế này, Lâm Hướng Bắc không cần dùng nhiều lời tục tĩu, chỉ mấy câu này đã đủ để làm cậu ta sợ hãi.

Khương Tầm cố sức rút tay ra, đứng dậy suýt ngã, mặt đầy vẻ xấu hổ vì bị trêu chọc.

Lâm Hướng Bắc cũng đứng lên, vẫn cười cười dọa cậu ta: "Cậu cũng học luật, đã biết tôi từng ngồi tù, thì nên hiểu rằng người đã làm chuyện xấu xa có thể làm ra đủ thứ."

Quét mắt từ trên xuống dưới vài lần, nói với giọng suồng sã: "Da mịn thịt mềm, vậy mà còn dám một mình đến tìm tôi, không sợ tôi làm gì cậu sao?"

Chưa ai từng nói chuyện với Khương Tầm một cách suồng sã như vậy, cậu ta bị sự trơ trẽn của Lâm Hướng Bắc làm cho tức đến bốc khói, lùi liên tiếp hai bước lớn: "Anh..."

"Tôi thế nào thì mắc mớ gì đến cậu?" Lâm Hướng Bắc phủi lông mèo dính trên quần, mở miệng tiếp lời: "Không đi thì cùng lên gặp Hạ Tranh nhé, nói với anh ấy rằng cậu thích tôi, cậu muốn bao nuôi tôi, tôi thì không có ý kiến gì, chỉ cần có tiền là được, xem Hạ Tranh có đồng ý không."

Nghe cậu xuyên tạc sự thật, mặt Khương Tầm nhăn nhó, mắt đỏ lên: "Anh tự luyến quá rồi đấy, ai muốn bao nuôi anh chứ! Anh ăn nói bậy bạ!"

Lâm Hướng Bắc tiến lên một bước, Khương Tầm lùi lại một bước, tránh cậu như tránh thú dữ.

Cậu thấy buồn cười, nhưng từ phản ứng của Khương Tầm đoán rằng có lẽ cậu ta không dám để Hạ Tranh biết mình đã đến tìm cậu.

Lâm Hướng Bắc làm bộ định túm lấy Khương Tầm, cậu ta nhảy như thỏ ra cách xa ba bước, giận dữ trừng mắt, nói với vẻ không thể hiểu nổi: "Sao Hạ Tranh quen loại người như anh chứ?"

Nghe ra được, vì Lâm Hướng Bắc chỉ có cái mã, thêm nữa hình tượng của Hạ Tranh cũng đã vỡ tan tành vì anh không có mắt nhìn người, nên cậu ta rất bất mãn.

Lâm Hướng Bắc không lấy làm xấu hổ mà thậm chí còn tự hào: "Đúng vậy, đúng vậy, loại người như chúng tôi chính là kiểu không biết xấu hổ."

Cậu không quan tâm những lời này có truyền đến tai Hạ Tranh hay không, cậu không tiếc tự hại mình, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện nhàm chán này, nửa đùa nửa thật nói: "Đúng là tôi muốn bám chặt vào Hạ Tranh, nhờ anh ấy nuôi, ở nhà anh ấy, tiêu hết tiền của anh ấy."

Hoàn toàn là một dáng vẻ vô lại kiểu "cậu làm gì được tôi".

Cậu hứng thú nhìn chằm chằm vào Khương Tầm, nhướng mày: "Cậu không cho tôi dính lấy anh ấy, vậy tôi sẽ dính lấy cậu nhé."

Mặt Khương Tầm đỏ bừng, nhưng lại không thể kể lại nguyên si những lời này cho Hạ Tranh để lật mặt Lâm Hướng Bắc được, nếu Hạ Tranh biết cậu ta lại phạm lỗi, đừng nói đến chuyện hàn gắn, thậm chí còn chẳng thể gặp mặt -- hơn nữa Hạ Tranh là người từng trải, sao có thể không biết Lâm Hướng Bắc thực sự là người như thế nào? Hay là anh đã bị mê hoặc thật?

Khương Tầm cảm thấy như chưa từng quen biết Hạ Tranh, nhưng không kịp suy nghĩ kỹ, lúc này cậu ta thực sự sợ bị Lâm Hướng Bắc trêu chọc, chạy biến đi như bỏ trốn, chạy được một đoạn, còn quay đầu lại trừng mắt nhìn cậu, mặt đỏ bừng, không rõ là tức giận hay xấu hổ.

Lâm Hướng Bắc thấy Khương Tầm thật thú vị, rất dễ bị trêu, nói vài câu lưu manh đã sợ chạy mất, tự cười một lúc, đợi đến khi người hoàn toàn biến mất, nụ cười mới dần dần tan biến, vẻ mặt hơi tái nhợt.

Con mèo tam thể vừa ăn hết thịt, thỏa mãn kêu gừ gừ, lại gần cọ vào ống quần của cậu.

Cậu lại ngồi xổm xuống, lấy dây áo tròng trên mũ áo khoác trêu đùa con mèo, một lúc lâu sau, trầm giọng nói: "Mèo ơi, sao nhóc cũng không có nhà?"

Động vật không biết nói tiếng người, nhưng lại nằm lăn xuống đất lộ cái bụng ra để thể hiện sự thân thiện làm nũng.

Điện thoại có tin nhắn, Lâm Hướng Bắc mở ra xem, là Hạ Tranh hỏi cậu: "Sao đi lâu vậy?"

Cậu bế mèo lên đầu gối, hơi cúi đầu để chụp cả mặt mình vào, gửi ảnh một người một mèo cho Hạ Tranh: "Đang chơi với mèo, dễ thương không?"

Hạ Tranh im lặng hơn mười giây mới trả lời: "Về sớm đi."

Trông chừng kỹ quá, như sợ cậu bị dụ dỗ đi mất vậy, Lâm Hướng Bắc chu môi đặt mèo xuống đất chào tạm biệt với nó, câu "Anh phải về nhà đây" đến bên miệng lại vòng lại, nhưng không nói ra.

Loại người này? Loại người nào? Câu trả lời rất rõ ràng.

Tội phạm đang bị cải tạo không học vấn không năng lực lại còn tàn tật một nửa, ai dính líu đến cậu đều phải chịu những ánh nhìn dòm ngó, nói gì đến luật sư nổi tiếng sống bằng pháp luật?

Hạ Tranh không nhắc đến cậu trước mặt đồng nghiệp là đúng, dính líu không rõ ràng với loại người như cậu, danh tiếng và sự nghiệp đều tổn hại.

Dù cậu có nói bao nhiêu lời hung hăng với Khương Tầm, cũng không thay đổi được khoảng cách một trời một vực giữa cậu và Hạ Tranh.

Lâm Hướng Bắc tưởng nỗi đau của mình đã cùn, kết quả lại có một viên đá mài, mài đi mài lại đến sắc bén vô cùng, nhọn hoắt chọc thủng lớp bình yên mà cậu vẫn cố gắng duy trì.

Cậu cảm thấy thất bại sâu sắc, đi dưới ánh mặt trời chói chang, nhưng lại lạnh lẽo không hưởng được chút nắng ấm nào.

Mặc dù hy vọng mong manh, Lâm Hướng Bắc vẫn bám chặt lấy sợi rơm duy nhất không buông, vẫn chăm chỉ đi học, học thuộc bài, trả lời câu hỏi, điểm danh.

Trong một tuần tiếp theo, cậu không gặp lại Khương Tầm, cũng không còn b*nh h**n đến mức đi nhờ người chụp lén Hạ Tranh nữa, có một cảm giác mờ mịt như chỉ sống từ ngày này qua ngày khác.

Ngoảnh đầu một cái đã đến cuối tháng, vụ kiện Hạ Tranh phụ trách đã thắng lớn, vì bữa tiệc mừng là do công ty đối tác tổ chức, và nhiều cấp trên cũng sẽ có mặt, khá mang tính công việc, không tiện dẫn theo người thân, kế hoạch ban đầu của Hạ Tranh muốn chính thức giới thiệu Lâm Hướng Bắc với đám Chu Trác cũng đành tạm gác lại.

Lâm Hướng Bắc ở nhà một mình, lướt thấy bài đăng của Hạ Tranh trên Moments.

Có lẽ vì vụ kiện này giúp ích lớn cho sự nghiệp của anh, nên hiếm hoi thấy anh đăng một bức ảnh chụp chung trên bàn tiệc mừng.

Lâm Hướng Bắc phóng to ra xem, trong ảnh ai nấy đều rạng rỡ hăng hái, Hạ Tranh mặc áo sơ mi trắng, đứng lệch phải ở giữa khung, hơi mỉm cười, ánh mắt toát lên vẻ kiêu hãnh rất quyến rũ.

Đây là một thế giới mà dù Lâm Hướng Bắc có vót đến nhọn cả đầu cũng không thể bước vào, dù cậu thực sự có thể thi đỗ chuyên ngành Luật cũng không theo kịp.

Cậu nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Hạ Tranh rất lâu, rồi lại thấy chính mình đang mặt ủ mày chau trong màn hình máy tính đã tắt, nhìn lại những cuốn sách chuyên ngành khó hiểu chất đầy trên bàn -- lòng nghẹn lại, có một sự uất ức không thể nuốt trôi được, chảy ngược vào trong mắt, khiến thế giới lý tưởng sụp đổ ngay tức khắc.

Cậu hít hít mũi cay xè, giận dữ mở sách ra, đọc to từng câu một, dùng những từ ngữ khó hiểu đuổi những suy nghĩ vẩn vơ đi.

Hạ Tranh về rất muộn, trên người có mùi rượu nồng nặc, người cũng không tỉnh táo lắm.

Lâm Hướng Bắc rất có kinh nghiệm xử lý người say, không để anh đi tắm ngay, cởi áo khoác ngoài, tháo cà vạt, vặn khăn nóng lau mặt và cổ cho anh.

Hạ Tranh dựa vào ghế sofa, má hơi ửng đỏ, nheo mắt nhìn Lâm Hướng Bắc đang đi qua đi lại trước mặt, ôm lấy vòng eo gần trong gang tấc, nằm xuống gối đầu lên đùi Lâm Hướng Bắc, mặt hướng về phía bụng cậu, giọng nói ngấm men rượu hơi khàn, nhưng rất thoải mái, thì thầm than phiền với Lâm Hướng Bắc rằng đã tốn bao nhiêu tâm huyết cho vụ kiện này, rất mệt, may mà đã thắng, thời gian tới cuối cùng có thể nghỉ ngơi.

Lâm Hướng Bắc rất vui mừng cho anh: "Hạ Tranh, anh giỏi thật đấy."

Giọng điệu ngập tràn ngưỡng mộ, lại không khỏi nghĩ, nếu cậu cũng có thể giúp được Hạ Tranh... Cậu ngẩn người, con ngươi hơi mất tiêu cự.

Hạ Tranh vẫn đang nói, về những tầng lớp cậu chẳng chạm tới được, Lâm Hướng Bắc vốn rất thích nghe, giờ lại càng thấy bồn chồn, nhưng vẻ mặt vẫn rất dịu dàng yên tĩnh.

"Tôi đã xin nghỉ phép rồi, ngày kia chúng ta đi nhé."

Lâm Hướng Bắc lấy lại tinh thần, tưởng mình đã bỏ lỡ câu nào đó, cúi đầu nói: "Vừa rồi em không nghe rõ, đi đâu thế?"

Hạ Tranh ngước mặt lên, nhìn thẳng vào mắt cậu, giơ tay dùng ngón trỏ cọ nhẹ lên đầu mũi cậu, hơi hoài niệm: "Về Lệ Hà."

Quê hương đã lâu không về -- nơi Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh cùng lớn lên, cậu đã không trở về đó mười năm rồi.

Thì ra, không biết từ bao giờ đã gần đến tiết Thanh Minh.

Lâm Hướng Bắc có hơi mong đợi, cũng hơi lo lắng, những ký ức vui vẻ đau khổ trong quá khứ dường như dồn tới trước mắt cậu cùng một lúc như thủy triều, nhưng vì đây là những kỷ niệm chỉ thuộc về cậu và Hạ Tranh, người ngoài dù thế nào cũng không thể biết được, cảm giác độc quyền này khiến mắt Lâm Hướng Bắc cong lên.

Ở bên Hạ Tranh, đi đâu cũng được.

--

Lời tác giả:

Bàn về hai trạng thái của Tiểu Bắc:

(Với luật sư Hạ): Chú chó lớn ~

(Với người khác): Không, là sói --

Bình Luận (0)
Comment