Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 44

Việc chuyển nhà cho Lâm Học Khôn đã được xếp vào lịch trình.

Lâm Hướng Bắc dành cả buổi sáng để tự đóng gói đồ đạc, nhưng không chuyển hành lý đến nhà Hạ Tranh, nhất là chiếc hộp chứa chiếc khăn quàng đỏ bọc tấm phiếu dự thi.

Cậu đã dặn đi dặn lại Lâm Học Khôn đang trải giường đừng động vào đồ đạc của cậu, liếc thấy Hạ Tranh đã đi đến cửa, tim đập thình thịch, vội vàng nhét hộp đồ vào tủ quần áo.

Hành động quá rõ ràng, khiến Hạ Tranh nhìn sang, cậu vội vàng đóng cửa tủ lại, lau tay lên quần rồi đứng dậy nói: "Đã chuyển xong hết chưa?"

Ánh mắt Hạ Tranh lướt từ cánh cửa tủ đóng kín đến khuôn mặt của Lâm Hướng Bắc, im lặng mấy giây, dường như không có ý định hỏi thêm, "ừm" một tiếng rồi đáp: "Công nhân để đồ ở phòng khách, hơi lộn xộn." Cúi đầu nhìn đồng hồ: "Gần 12 giờ rồi, gọi đồ ăn trưa trước rồi dọn dẹp sau."

Thật ra có công ty chuyển nhà, Hạ Tranh không cần phải xin nghỉ để chạy qua đây, nhưng anh vẫn đến, chỉ để trông chừng Lâm Hướng Bắc không coi trọng sức khỏe mình, không để cậu mang vác đồ nặng.

Ăn được nửa bữa, Hạ Tranh ra ban công nghe điện thoại, có lẽ có việc gấp nên buộc phải rời đi sớm.

Lâm Hướng Bắc tiễn anh xuống lầu rồi quay lại, ăn một bữa cơm vô cùng im lặng với Lâm Học Khôn.

Cậu biết Lâm Học Khôn có điều muốn hỏi, nhưng ấp úng mãi vẫn không lên tiếng, người càng già dường như càng có một nỗi sợ hãi khó hiểu đối với con cái.

Lâm Hướng Bắc không chịu nổi dáng vẻ rụt rè muốn nói lại thôi của ông, đặt khăn ướt xuống bàn: "Có chuyện gì thì nói đi, đừng cứ lén nhìn con."

Lâm Học Khôn khom lưng sắp xếp các thùng giấy, nghe vậy bèn vào phòng, trở ra đã cầm thêm một tấm thẻ ngân hàng: "Tiểu Hạ đưa lúc con không để ý, không cho ba nói với con, nhưng ba nghĩ vẫn nên nói với con một tiếng."

Lâm Hướng Bắc vội hỏi: "Trước đây anh ấy có đưa tiền cho ba chưa, hay chỉ có lần này?"

"Chỉ lần này."

Lâm Hướng Bắc thở phào nhẹ nhõm, nghĩ một lúc rồi nói: "Cứ để đó đã, nhưng đừng động vào tiền trong đó."

Người đàn ông gật đầu, một lúc sau lại nói: "Giờ Hạ Tranh giỏi giang lắm phải không?"

Lâm Hướng Bắc nghe ông nói một câu thừa thãi, trong lòng hơi mất kiên nhẫn: "Rốt cuộc ba muốn nói gì?"

"Ba chỉ thấy bây giờ thằng bé không như trước kia, giúp con nhiều như vậy, trong lòng ba áy náy."

Lâm Học Khôn là người được hưởng lợi, lại chẳng chăm sóc con trai mình bao nhiêu, về xu hướng tính dục của Lâm Hướng Bắc và mối quan hệ giữa cậu với Hạ Tranh đã đạt đến mức nào, ông không có quyền hỏi, nhưng từ lời nói của ông, Lâm Hướng Bắc vẫn nghe ra ông đang ngầm nhắc nhở chuyện hai người hiện giờ không tương xứng, giống như Lâm Học Khôn không xứng với mẹ, đó là một loại với cao, sợ Lâm Hướng Bắc đi vào vết xe đổ của ông, kết thúc bằng việc chia lìa.

Vì dọn dẹp, trong không khí ngập sắc vàng có những hạt bụi bay lơ lửng lọt vào mũi và miệng Lâm Hướng Bắc, cậu giơ tay quơ quơ, không xua đi được cảm giác ngứa ngáy trong cổ họng, muốn đáp lại điều gì đó nhưng lại nghẹn ứ, chỉ có thể cúi đầu lau đi lau lại cái bàn trà vốn đã sạch.

Lâm Học Khôn sợ làm phiền cậu, không dám nói thêm, nhưng câu nói đó vẫn như một cây kim đã đâm sâu vào tận đáy lòng Lâm Hướng Bắc, không thể nhổ ra.

Đến chiều tối, khi Lâm Hướng Bắc sắp đi, cậu mới trầm giọng nói: "Con với anh ấy không như ba nghĩ đâu, Hạ Tranh..."

Rồi lại thấy không cần thiết phải giải thích quá nhiều với Lâm Học Khôn, cuối cùng chỉ nói: "Con sẽ trả lại anh ấy."

Lâm Học Khôn ngồi trên ghế sofa, lưng còng xuống, cái cổ nhăn nheo cúi xuống rất thấp, không nhìn rõ được mặt ông, nhưng Lâm Hướng Bắc đoán ông đang lau nước mắt. Cậu thật sự đã chán ngán sự yếu đuối vô dụng của cha, trong lòng nghẹn tức, ném lại một câu "Con đi đây" rồi quay lưng rời đi.

Cậu không vội về nhà, đi lang thang trên những con phố còn se lạnh ngày đầu xuân, gió đêm thổi đến mức đầu óc cậu tê dại, có cảm giác như thần kinh cũng tê liệt.

Tình cờ đi qua một mặt kính dán quảng cáo tuyển dụng, cậu dừng lại xem một lúc.

Hạ Tranh mắng đúng, cậu chỉ là kẻ ba hoa, nợ Hạ Tranh nhiều như vậy, hoàn toàn không có khả năng trả, vậy mà vẫn không biết lấy can đảm từ đâu ra, còn dám nói mình sẽ trả hết.

Không thể vì Hạ Tranh chưa từng đòi mà coi sự tốt bụng của anh là lẽ đương nhiên được, cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cậu cũng sẽ không dám ngẩng đầu trước mặt Hạ Tranh.

Quyết tâm tìm việc của Lâm Hướng Bắc lên đến đỉnh điểm, nhưng chưa kịp thực hiện thì đã bị gián đoạn bởi một cuộc gọi của Hạ Tranh thúc giục cậu về nhà.

Thật ra cậu có thể cảm nhận được sự kiểm soát của Hạ Tranh đối với cậu đã đến mức b*nh h**n, nhưng trong lòng không hề có chút phản kháng nào, thậm chí còn tìm thấy cảm giác an toàn sâu sắc trong môi trường gần như mất tự do này -- dù cậu có vai trò gì, dù chỉ là mối quan hệ thể xác thấp kém nhất, cậu vẫn đang được cần đến.

Khi Lâm Hướng Bắc về đến nhà, Hạ Tranh đã chuẩn bị xong bữa tối, vừa cởi tạp dề treo lên tường, bước ra hỏi: "Không phải nói 7 giờ sẽ về sao, sao lại muộn thế?"

Cậu thay giày xong, ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt trầm tĩnh của Hạ Tranh, mím môi nói: "Tắc đường."

Hạ Tranh không có ý trách cậu, loay hoay múc cơm múc canh cho cậu, nhưng trong khi ăn lại nhận thấy Lâm Hướng Bắc cắn đũa ngẩn người, rõ ràng đang giấu chuyện gì đó trong lòng. Anh chợt nghĩ đến chiếc hộp đựng đồ mà Lâm Hướng Bắc giấu trong tủ quần áo hôm nay, không biết bên trong có gì quý giá đến mức phải giấu kín như vậy, nhìn một cái cũng không cho.

Sớm muộn gì anh cũng sẽ tìm hiểu.

Anh tạm gác nghi ngờ, thấy Lâm Hướng Bắc mãi vẫn không động đũa, nhíu mày: "Không hợp khẩu vị à?"

Hạ Tranh vừa tan làm đã vội về nhà nấu cơm, Lâm Hướng Bắc chỉ biết xót xa, làm sao có thể kén ăn, vội vàng lắc đầu, gắp thức ăn ăn vội mấy miếng cơm.

Cậu nhai miếng sườn hầm nhừ, ngẫm nghĩ rồi mở lời: "Hạ Tranh, công việc của em..."

Hóa ra vẫn đang nghĩ cách chạy ra ngoài.

Hạ Tranh thậm chí không ngước mắt lên, chậm rãi nói: "Có chuyện gì ăn xong rồi nói."

Gần đây nhà mới mua thêm máy rửa bát, giảm bớt gánh nặng việc nhà cho Hạ Tranh. Lâm Hướng Bắc giúp dọn sạch rác thức ăn thừa, xách xuống lầu vứt đi, khi quay lại, Hạ Tranh đã rửa tay sạch sẽ đang ngồi trên ghế sofa chờ cậu, rõ ràng là có chuyện muốn bàn bạc với cậu.

"Tự học đại học cho người trưởng thành?"

Lâm Hướng Bắc bị mấy chữ xa lạ này làm cho choáng váng, chưa bao giờ nghĩ rằng người ta sống đến tuổi này vẫn phải đi học, cảm giác như bầu trời sụp đổ một nửa, mặt lộ vẻ khó xử.

Hạ Tranh nhìn thấy phản ứng của cậu, không nhịn được cười: "Tôi đã chọn sẵn chuyên ngành cho em rồi, em muốn nghe không?"

Nói đến chuyện học hành, Lâm Hướng Bắc chỉ thấy chán ngán, nhưng vì đối tượng là Hạ Tranh, cậu vẫn ngoan ngoãn gật đầu và lắng nghe.

"Chọn ngành Luật thì sao?"

Lâm Hướng Bắc hơi mở to mắt.

Hạ Tranh ôm vai cậu, từ từ giải thích: "Tôi đã tìm hiểu, em có bằng tốt nghiệp trung học, mặc dù chỉ có thể tự học hệ cao đẳng, nhưng đó cũng là một cách để nâng cao bản thân. Thi đỗ rồi, hai đến ba năm là lấy được bằng, đến lúc đó, tôi sẽ sắp xếp cho em làm trợ lý của tôi, giúp tôi, làm việc cùng tôi, em thấy thế nào?"

Viễn cảnh quá đẹp đẽ khiến Lâm Hướng Bắc cảm thấy như đang nghe một câu chuyện cổ tích, nhưng trong lời nói của Hạ Tranh thấp thoáng có ý tứ muốn ràng buộc họ lại với nhau.

Cậu chậm chạp chớp mắt, thay vì vui mừng và mong đợi, vì quá rõ về khả năng của bản thân, cậu lại tự nghi ngờ bản thân trước tiên: "Có, có lẽ em sẽ không làm được..."

Hạ Tranh nhìn sâu vào mắt cậu, không nói với Lâm Hướng Bắc rằng, độ khó của tự học không nhỏ mà giá trị bằng lại không cao, hơn nữa cậu có tiền án hình sự, ngay cả khi lấy được bằng, cũng không thể thi lấy chứng chỉ hành nghề luật sư, thậm chí không thể bước qua ngưỡng cửa của ngành này, nhưng điều đó có sao đâu?

Hạ Tranh chỉ muốn Lâm Hướng Bắc có một thái độ tích cực, để anh thấy Lâm Hướng Bắc đang nỗ lực vươn lên, cho anh một lý do để tin vào tương lai chung với Lâm Hướng Bắc.

Thi đỗ là tốt nhất, anh có nhiều cách để cho "người quen" Lâm Hướng Bắc được nhận vào làm, trả lương cả đời. Không đỗ cũng chẳng sao, ít nhất trong thời gian này Lâm Hướng Bắc sẽ ngoan ngoãn ở nhà học, dù nhìn thế nào đi nữa thì với Hạ Tranh và Lâm Hướng Bắc cũng đều là chuyện có lợi mà không hại.

Họ là những người sống trong mạng lưới xã hội, không thể tránh khỏi bị ảnh hưởng bởi những cái bẫy thế tục. Một ngày nào đó có những ánh mắt cố tình nhắm vào Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh mong cậu có thể đường hoàng ngẩng cao đầu, được khen một câu -- quá khứ không thể thay đổi được, nhưng tương lai vẫn còn hy vọng.

Trong im lặng, hai bàn tay đặt trên đầu gối của Lâm Hướng Bắc đã đan chặt vào nhau vì căng thẳng.

Như thể xuyên qua thời gian và không gian, quay trở lại ngã rẽ mười năm trước, cuộc đời cậu lại có cơ hội lựa chọn một lần nữa.

Cậu làm được không, cậu có thể không?

Lòng Lâm Hướng Bắc rối như tơ vò.

Nhưng Hạ Tranh lại lo cậu chưa bắt đầu đã bỏ cuộc, nên vừa lắc nhẹ vai cậu vừa dịu giọng, gần như là dỗ dành cậu: "Em chắc chắn sẽ thi đỗ, được không?"

Lâm Hướng Bắc chìm vào ánh mắt khích lệ và mong đợi của Hạ Tranh, tâm hồn rung động, đến nỗi môi cũng run rẩy.

Thử một lần đi, vì Hạ Tranh, vì bản thân, chỉ có trở thành người tốt hơn, mới có tư cách được sánh vai cùng Hạ Tranh lần nữa.

Đầu óc cậu choáng váng, c*n m** d*** đến mức máu không thể lưu thông, hơi tái đi, rồi thả ra, để lại một dấu răng nhỏ nhưng rõ ràng, sau đó từ từ gật đầu, ngập ngừng mà trịnh trọng đáp: "Được."

Hạ Tranh như trút được gánh nặng, thở ra một hơi, hai tay ôm lấy mặt cậu, hôn từ khóe mắt đến sống mũi rồi đến môi, những nụ hôn không mang ý nghĩa d*c v*ng, cẩn thận hôn một lúc, rồi áp trán vào trán cậu cười nói: "Nhà có sẵn tài liệu, vài ngày nữa tôi sẽ đăng ký cho em một khóa học online, còn nửa năm nữa mới thi, em học cho tốt, không hiểu gì thì hỏi tôi."

Mắt cười của Lâm Hướng Bắc chớp chớp rồi cụp xuống, lẩm bẩm: "Anh nói chuyện giống ba em vậy." Ngừng một chút, cậu thấy không đúng: "Anh còn để tâm hơn ba em, ba em chưa từng quan tâm em như vậy."

Vừa nói ra, cả hai đều cảm thấy hơi nghẹt thở, Lâm Hướng Bắc từng là người không thích Hạ Tranh quan tâm mình nhất.

-- Kiểu quan tâm của anh thì ai mà chịu nổi.

Vô tình dẫm phải mìn, nụ cười của cậu đông cứng nơi khóe môi, vội vàng ngước mắt lên.

Hạ Tranh cũng nhớ lại, sắc mặt khó đoán, hạ giọng nói: "Không muốn tôi quan tâm sao?"

Lâm Hướng Bắc dang hai tay ôm lấy anh, vùi mặt vào hõm vai anh, khẩn thiết giao phó bản thân cho anh: "Quan tâm được."

Cậu xin Hạ Tranh quan tâm cậu.

Điều chỉnh mãi, vẫn thấy ôm chưa đủ chặt.

Hạ Tranh đành kéo cậu lên, đặt người lên đùi mình, để Lâm Hướng Bắc vòng tay quanh eo anh, mặt đối mặt ôm nhau, cánh tay của cả hai đan chéo sau lưng.

Trong vòng tay ghì chặt, trái tim Lâm Hướng Bắc như một hạt bỏng ngô được thêm đường trong nồi áp suất, nổ tung, thơm thơm, ngọt ngọt, ngây ngấy, ở đỉnh hơi cháy khét một chút, đó là quá khứ từng bị giày vò.

Gặp được Hạ Tranh, đã dùng hết tất cả may mắn trong đời cậu.

Có một nỗi sợ mơ hồ đang hỏi cậu, lần này, hạnh phúc thực sự có thể đến với cậu không?

Lâm Hướng Bắc bắt đầu điều chỉnh thời gian biểu, nghiêm túc và nỗ lực học online, ngày nào cũng chép rất nhiều ghi chú.

Vốn dĩ cậu học không giỏi, những năm qua lại toàn làm những công việc thể lực không cần động não, cả não trái lẫn não phải đều gỉ sét loang lổ, việc khởi động lại không dễ dàng, học rất vất vả.

Ngày ngày tan làm về, Hạ Tranh đều kiểm tra bài vở của cậu, giúp cậu làm sơ đồ tư duy, hỗ trợ cậu ghi nhớ tốt hơn và nhanh hơn.

Điều luật nhiều như sao trên trời, Lâm Hướng Bắc lại hoàn toàn không có nền tảng, học đến choáng váng đầu óc, nhưng qua gần nửa tháng, chưa bao giờ nói một câu không muốn học nữa -- không phải chưa từng dao động, vì trình độ quá thấp, nhưng cậu muốn làm tốt việc này, để có thể đứng bên cạnh Hạ Tranh với một tư thế tốt hơn, không phải con nợ, càng không phải bạn tình, mà là bạn đồng hành, hoặc mối liên hệ sâu sắc hơn.

Cậu có khát vọng ngông cuồng và quá đáng như vậy đấy.

Chính Hạ Tranh đã trao khát vọng này vào tay cậu.

Như kẻ chạy nạn đói khổ bất ngờ đào được kho thóc dồi dào, mang theo sự hoảng loạn của một người nghèo bỗng trở nên giàu có, lo sợ một ngày nào đó những thứ vốn không thuộc về mình bị lấy lại, nên càng căng thẳng giữ chặt lấy nó.

Khi Lâm Hướng Bắc đang nỗ lực phấn đấu, Hạ Tranh cũng bắt đầu bận rộn, nhận một vụ án khá hóc búa, hàng ngày đi sớm về muộn, bận rộn không thôi, vì vậy có vài ngày không thể về nhà ăn trưa, cũng không kịp về nấu cơm tối cho Lâm Hướng Bắc, nhưng mỗi tối trước khi đi ngủ vẫn sẽ luôn kiểm tra kết quả học tập của Lâm Hướng Bắc.

Ngày tháng có hơi hướm bình dị trôi qua.

Lâm Hướng Bắc rất muốn mãi mãi như thế này.

"Bài học này học đến đây, mời các bạn tải đề xuống và hoàn thành, ngày mai lên lớp sẽ giải thích."

Lại hoàn thành một buổi học, Lâm Hướng Bắc buồn ngủ đến mức nước mắt cũng ứa ra, ngáp liên tục, híp mắt tải tập tin xuống, ban đầu định lưu thẳng vào màn hình để tiện xem, nhưng lại sơ ý lưu nhầm vào ổ đĩa mạng.

Máy tính xách tay là đồ Hạ Tranh không dùng để ở nhà, kiểu dáng từ vài năm trước, nhưng không có vấn đề về chức năng, đưa cho Lâm Hướng Bắc xem khóa học online.

Cậu mở ổ đĩa D, chưa tìm thấy bài kiểm tra, kéo xuống vô tình thấy nhiều tập tin được đặt tên, là các cuộc thi câu lạc bộ mà Hạ Tranh tham gia thời đi học, luận văn học tập thường ngày và ảnh tốt nghiệp các loại.

Hạ Tranh không cấm cậu động vào đồ trong máy tính, nhưng mấy ngày nay Lâm Hướng Bắc cũng không lục lọi, bây giờ đột nhiên nhấp vào, cậu hơi không kìm được tò mò.

Những chuyện liên quan đến Hạ Tranh, cậu đều muốn biết.

Cậu mang theo tâm trạng mong đợi, lần lượt nhấp vào từng tập tin để xem.

Hạ Tranh tham gia cuộc thi tranh biện, Hạ Tranh chụp ảnh với thành viên câu lạc bộ, Hạ Tranh mặc áo cử nhân cao học... những điều cậu chưa từng tham gia nhưng vô số lần tưởng tượng trong đầu, giờ đây từng cái một hiện ra trước mắt cậu. Lâm Hướng Bắc thậm chí không muốn chớp mắt, sợ bỏ lỡ bất kỳ giai đoạn quan trọng nào trong cuộc đời của Hạ Tranh.

Rời khỏi Lệ Hà cằn cỗi, quả nhiên cuộc sống của Hạ Tranh rất rực rỡ.

Cậu say sưa xem hơn nửa tiếng, thoát ra, chuẩn bị mở một thư mục mới.

Lần này là một video có tên "Kỷ niệm một năm".

Kỷ niệm một năm? Là kỷ niệm một năm gì?

Khóe miệng Lâm Hướng Bắc với vẫn còn cong lên, nhấp đúp chuột, bấm phát.

--

Lời tác giả:

Tiểu Bắc (mếu máo): Sao lớn thế này -- mà vẫn còn phải học chứ?

Bình Luận (0)
Comment