Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 39

Sáng ngày ba mươi Tết, Hạ Tranh rảnh rỗi, cùng Lâm Hướng Bắc đến thăm Lâm Học Khôn.

Giang Kiệt đã về nhà ăn Tết từ hai ngày trước nên sẽ không đụng mặt anh.

Hiện tại mối quan hệ giữa Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh rất khó miêu tả, nói là bạn bè, nhưng lại có một bầu không khí "bài trừ người ngoài" đến mức người khác có cố thế nào cũng không chen vào nổi.

Hạ Tranh không giống đi chúc Tết, những món quà Tết anh chuẩn bị chẳng khác nào được lấy ra từ danh sách quà lại mặt, rượu Ngũ Lương Dịch, nhân sâm Tây, bánh hồng khô ngọt và các hộp hạt, tất cả gần như lấp đầy cốp xe.

Lâm Hướng Bắc ngẩn người một lúc lâu, bị Hạ Tranh thúc giục mới giúp xách một hộp cherry, lúng túng hỏi: "Anh chuẩn bị những thứ này từ khi nào vậy?"

Hạ Tranh thản nhiên liếc nhìn cậu, dùng một câu chặn họng cậu: "Cậu đã từng thấy ai đi chúc Tết tay không chưa?"

Nhưng cũng không cần nhiều thế, Lâm Hướng Bắc thầm lẩm bẩm trong lòng.

Rõ ràng Lâm Học Khôn cũng bị choáng ngợp trước một bàn đầy những hộp quà tinh xảo, liên tục nói Hạ Tranh tốn kém quá, đổi lại chỉ nhận được hai chữ "Nên thế" từ Hạ Tranh.

Lâm Hướng Bắc nói với Lâm Học Khôn rằng công việc Hạ Tranh giới thiệu cho cậu đi làm trong Tết sẽ được lương gấp đôi, ông ở nhà đừng lo.

"Là công việc gì vậy?"

Nói dối quá nhiều, Lâm Hướng Bắc thoáng chốc không nghĩ kịp, theo bản năng nhìn Hạ Tranh cầu cứu.

"Trợ lý," Hạ Tranh tiếp nhận và trả lời thay cậu, bổ sung: "Trợ lý đời sống."

Nói như vậy thì cũng không sai, Lâm Hướng Bắc thấy hơi ngượng, sợ Lâm Học Khôn hỏi thêm chi tiết, vội vàng chuyển chủ đề.

Trước khi ra về, Hạ Tranh đột nhiên dừng lại hỏi: "Bạn cùng phòng của Hướng Bắc không đến chúc Tết chú sao ạ?"

"Cháu nói A Kiệt à?" Lâm Học Khôn nói: "Nó không phải người địa phương, đã về quê rồi."

Hạ Tranh "ồ" một tiếng ngắn gọn, cau mày nói: "Cậu ta rảnh rang thật."

Lâm Học Khôn mờ mịt, không hiểu tại sao Hạ Tranh lại không hài lòng với Giang Kiệt cùng thuê nhà, chỉ có thể cười khan hai tiếng.

Hiểu lầm vẫn chưa được giải quyết, Lâm Hướng Bắc ngượng đến mức cả người nổi da gà, kéo Hạ Tranh xuống lầu, đợi đến khi ra khỏi hẻm mới nói: "A Kiệt không phải như anh nghĩ đâu."

Hạ Tranh nghe cậu lại còn nói tốt cho Giang Kiệt, không đợi cậu nói tiếp đã cười lạnh, bước nhanh bỏ xa cậu, ngồi vào ghế lái trước.

Lâm Hướng Bắc đuổi theo mở cửa: "Hạ Tranh..."

Hạ Tranh quay lại với đôi mắt đen lạnh lẽo: "Tôi không muốn nghe thấy tên của cậu ta từ miệng cậu nữa."

Gần như nghiến răng, giống như thái độ nghiêm khắc đối với một tên tội phạm tàn ác không thể tha thứ trong phiên tòa, không cho đối phương cơ hội biện minh.

"Mắt nhìn của cậu thật là khiến người ta ngạc nhiên, loại rác rưởi nào cũng coi như báu vật, đến nước này rồi mà vẫn si mê không muốn chia tay sao? Bây giờ có khi người ta đang vui vẻ với bạn gái rồi, làm sao còn nhớ đến một người như cậu, mấy ngày nay cậu ở cùng tôi, cậu ta có hỏi thăm cậu nửa câu không? Ba cậu là một bệnh nhân vừa phẫu thuật, cậu ta chẳng quan tâm gì, ngay cả phép lịch sự cơ bản nhất cũng không làm được, một người như vậy, tôi khuyên cậu chia tay với cậu ta sớm đi, kẻo một ngày nào đó cậu bị bán đi tôi còn phải đến chuộc cậu về."

Lâm Hướng Bắc trợn tròn mắt nhìn Hạ Tranh bắn liên thanh như xả đạn.

"Trợn mắt to thế làm gì, tôi nói có gì không đúng sao?"

"Tôi, thật ra..."

Lâm Hướng Bắc không đỡ nổi, có nỗi khổ khó nói, lời giải thích đã đến bên miệng lại bị Hạ Tranh đang nóng giận cắt ngang: "Thôi, Tết nhất rồi tôi không muốn cãi nhau với cậu, thắt dây an toàn vào."

Lâm Hướng Bắc sờ sờ đầu mũi, như thể bị mắng đến ngẩn người, "ồ" một tiếng chậm nửa nhịp.

Suốt đường Hạ Tranh không nói gì nữa, thái độ từ chối giao tiếp, mấy lần Lâm Hướng Bắc chuẩn bị xong lời nói sẵn sàng mở miệng, liếc thấy gương mặt u ám của Hạ Tranh lại cảm thấy không phải thời điểm tốt để giải thích -- Hạ Tranh vừa chỉ trích Giang Kiệt một tràng, ngay sau đó cậu lại tiết lộ sự thật, giống như cố tình làm Hạ Tranh mất mặt, Hạ Tranh sẽ ngại đến mức nào chứ?

Hơn nữa, làm sao cậu giải thích được lý do ban đầu mình bịa ra lời nói dối ngớ ngẩn như vậy với Hạ Tranh được đây?

Dường như làm gì cũng không đúng lắm, hay là đợi sau Tết rồi nói vậy.

Về đến nhà, Hạ Tranh bắt tay vào chuẩn bị cơm tất niên, trong bếp vang lên những tiếng lạch cạch không thể không chú ý tới.

Lâm Hướng Bắc rảnh rỗi như ngồi trên đống lửa, cảm thấy Hạ Tranh đang coi những miếng sườn trên thớt thành cậu, từng nhát từng nhát chặt rất mạnh.

Cậu như biến thành một con hổ bị rút hết móng, mỗi lần nghe tiếng chặt là toàn thân lại run lên một cái, ngay cả hổ cũng phải hoảng sợ trước vị vua núi thất thường này.

Lâm Hướng Bắc nghĩ ngợi bước qua, tựa vào cửa, nhỏ giọng nói: "Rau chưa nhặt, để tôi làm nhé."

Hạ Tranh giơ con dao dính thịt vụn lên quay đầu lại, mặt không biểu cảm "ừ" một tiếng.

Cậu nghiến răng tiến lại gần, vừa nhặt rau vừa chủ động trò chuyện: "Khi nào thì hấp cua?"

"Một lúc nữa."

"Dùng cái nồi đó à?"

Hạ Tranh đổ sườn đã chặt nhỏ vào nồi hầm sau khi hớt bọt, thêm đậu tương và khổ qua, liếc mắt nhìn, thấy vẻ mặt ngoan ngoãn rụt rè của Lâm Hướng Bắc, trái tim như bị véo nhẹ một cái, môi mím chặt hơi mấp máy: "Đúng, hấp 15 phút."

Lâm Hướng Bắc đưa rau cải dầu đã nhặt cho Hạ Tranh xem: "Thế này được không?"

Hạ Tranh đang kiểm tra xem con cua bị trói chặt đã chết chưa, liếc nhìn cậu, giọng dịu đi một chút: "Gốc già quá, đừng để dài như thế."

Hai người vừa nói chuyện câu được câu chăng vừa nấu ăn, tuy rất bình thường, nhưng Hạ Tranh nhìn Lâm Hướng Bắc đang cúi đầu rửa rau, cảm giác chỉ cần với tay là nắm được này khiến trái tim vốn bồn chồn đã lâu dần dần bình yên trở lại, giống như được ngâm trong suối nước ấm -- Chen ngang thì đã sao, không danh phận thì đã sao, bây giờ người đón Tết cùng Lâm Hướng Bắc vẫn là anh.

Không có câu chuyện cũ nào có thể viết lại từ đầu, nhưng anh có thể tạo ra câu chuyện mới.

Lâm Hướng Bắc rửa rau xong lại bị đuổi ra ngoài chờ, một lúc sau, Hạ Tranh bận không rời tay nên bảo cậu vào gỡ dây buộc con cua trong nồi hấp, tiện thể kiểm tra độ chín.

Cậu dùng kéo cắt dây buộc, bóc vỏ, bẻ thân thành hai nửa.

"Hình như chưa chín."

Lâm Hướng Bắc nói xong đậy nắp, bật lửa lại, đứng bên cạnh đợi năm phút, rồi mở nắp, thấy phần bụng vẫn còn trắng như thạch -- cùng màu với khi còn sống.

Quái lạ thật, đã hấp hai mươi phút rồi mà vẫn chưa chín kỹ sao?

Thấy Hạ Tranh đang múc canh, Lâm Hướng Bắc lẩm bẩm dùng đũa gắp miếng trong suốt lên.

Nhớp nháp, cảm giác và hương vị rất kỳ lạ.

Lâm Hướng Bắc gần như không mở được miệng, cau mày, đặt đũa xuống rồi nhổ thứ đó vào bồn rửa, lại dùng tay vốc nước rửa lưỡi, ngẩng đầu lên nói: "Thứ quái gì vậy?"

Hạ Tranh vừa đặt tô canh xuống quay lại thấy Lâm Hướng Bắc nhăn mặt, kiểm tra một lượt, thầm cười vì Lâm Hướng Bắc thiếu kiến thức đời thường, nói: "Đây là cua đực, cậu tìm hiểu đi."

Lâm Hướng Bắc lôi điện thoại ra tìm kiếm, sắc mặt càng lúc càng khó coi: "Gạch cua đực* là...?"

(*) Về mặt khoa học thì gạch cua chính là nơi chứa các tế bào sinh dục của loài này, đối với cua đực thì đó là hệ thống các tế bào sinh tinh.

Xong đời rồi.

Hạ Tranh bật cười thành tiếng lần đầu tiên kể từ khi về nhà: "Đi muộn quá cua cái hết sạch rồi, đành chịu vậy."

Thật trùng hợp, Lâm Hướng Bắc lớn đến giờ này chỉ mới ăn cua cái, giờ mới biết tại sao giá cua cái lại cao hơn cua đực -- cũng hợp lý thôi.

Đây là cái Tết đàng hoàng đầu tiên của Lâm Hướng Bắc sau khi rời khỏi Lệ Hà, thực tế, cả hai cái Tết tử tế trong đời cậu đều có sự tham gia của Hạ Tranh.

Những năm trước vào thời điểm này, nếu cậu không co mình trong căn nhà thuê trống rỗng lướt điện thoại ngẩn ngơ, thì cũng đang chạy đôn chạy đáo kiếm tiền bên ngoài, sum họp ngày Tết đối với cậu là một điều xa xỉ không thể với tới, cậu chưa từng nghĩ có một ngày cậu lại có thể ngồi cùng bàn ăn bữa tối đêm giao thừa với Hạ Tranh, bữa tối đêm giao thừa do Hạ Tranh tự tay nấu.

Lâng lâng, ấm áp tràn ngập.

Như thể đã trở thành đóa pháo hoa lớn nhất ở nơi xa xôi bên ngoài cửa sổ kia, mỗi chùm pháo hoa đều đang reo lên hạnh phúc.

Hạ Tranh không nói nhiều, chỉ gắp thức ăn cho cậu, chén của cậu chẳng mấy chốc đã chất thành một ngọn núi nhỏ, đỉnh núi luôn rất cao.

Hơn 9 giờ, hai người dọn dẹp rác trong nhà bếp và rửa bát, thay nhau đi tắm như thường lệ, tivi mở, phát chương trình gala đêm giao thừa, nội dung không quan trọng, chỉ để cho có không khí.

Lâm Hướng Bắc nghe thấy Hạ Tranh vừa tắm xong, cả người nhẹ nhàng khoan khoái nói: "Uống chút rượu vang đỏ nhé."

Cậu trượt khỏi ghế sofa, ngồi cạnh Hạ Tranh trên tấm thảm lông màu kem mới trải.

Rượu vang đỏ thơm nồng, trơn tru chảy vào dạ dày.

Hạ Tranh đề nghị uống rượu, nhưng phần lớn đều rót vào ly của Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh rót bao nhiêu thì cậu uống bấy nhiêu, khả năng uống rượu của cậu đã được rèn luyện từ lâu, muốn làm cậu say không hề dễ, nhưng vì quá yên tâm, lại thả lỏng đến mức hơi chếnh choáng, cậu như thể ngã vào đống bông mềm mại.

Hạ Tranh giơ một tay lên xoa đầu cậu, vén những lọn tóc hơi ẩm trên trán cậu.

Lâm Hướng Bắc mơ màng mỉm cười, nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay khô ráo của Hạ Tranh, hôn từng chút từng chút một, mượn hơi men nói với giọng khàn khàn: "Cảm ơn anh đã dành thời gian đón Tết với tôi."

Sau khi gặp lại, Hạ Tranh đã nghe Lâm Hướng Bắc nói cảm ơn nhiều lần, thể hiện lòng biết ơn rất rõ ràng, trong đó còn có ý gì khác không?

Tay anh khẽ vén cổ áo rộng của Lâm Hướng Bắc, trượt xuống dưới, sờ vào lòng bàn tay trái của Lâm Hướng Bắc.

Nắm lấy bàn tay đó, xoa từng khớp ngón tay, xoa cho ấm lên, theo lòng bàn tay, năm ngón tay vòng quanh đoạn xương cổ tay nhô ra.

Hai chữ "khuyết tật" chói tai bỗng nhiên nổ tung trong lòng, còn hơn cả pháo hoa, ánh mắt anh hơi trầm xuống, muốn biết nhiều hơn -- giữa họ có một khoảng trống thật dài mang tên mười năm cần được lấp đầy, nhưng chưa kịp mở miệng, Lâm Hướng Bắc dường như đã nhận ra ý định của anh, đột nhiên rút tay lại, rồi cúi người xuống.

Hạ Tranh cụp mắt, hai chân dài duỗi thẳng.

Môi Lâm Hướng Bắc đang tìm kiếm gì đó, cách một lớp vải mềm mại.

Từ góc nhìn của anh có thể thấy một cái đầu xù xù.

Hạ Tranh hơi chống hai tay về phía sau, để Lâm Hướng Bắc dễ hành động hơn, dù miệng có nói gì đi nữa cũng không bằng sự tiếp xúc trực tiếp nhất của cơ thể, có lẽ chỉ có lúc này, họ mới có thể đối diện với nhau theo cách chân thành nhất, không cần phải cố gắng đoán xem đối phương đang nghĩ gì, phản ứng của cơ thể sẽ cho bạn biết đối phương rất thích, cực kỳ thích.

Lâm Hướng Bắc rất cố gắng, phát ra vài âm thanh nhỏ, gần như là một tư thế hiến tế.

Hơi thở của Hạ Tranh ngày càng nặng nề, khẽ nắm lấy tóc cậu, nâng khuôn mặt đã hơi ướt của cậu lên, cúi nhìn: "Không phải là không thích ăn sao?"

Đang nói về cua đực.

Lâm Hướng Bắc có phần không chịu nổi ánh mắt quá điềm tĩnh của Hạ Tranh, như cũng biến thành một con cua rơi xuống nước, chưa kịp bò ra khỏi đáy nồi đã hoàn toàn đỏ lựng.

Cậu mím môi, khẽ nuốt khan, lấy hết can đảm khiêu khích: "Thích ăn của anh, anh cho không?"

Những lời đáng xấu hổ hơn đã từng xuất hiện trong tuổi trẻ không biết ngại ngùng, nhưng với Lâm Hướng Bắc hiện giờ đã trưởng thành, đó lại là một trải nghiệm hoàn toàn khác.

Hạ Tranh rõ ràng hít vào một hơi, ấn người xuống, như ra lệnh: "Tiếp tục."

Lâm Hướng Bắc liếc mắt lên, thấy Hạ Tranh cau mày mím môi, vẻ mặt rất kiềm chế nhẫn nhịn, lại càng khao khát muốn xé bỏ chiếc mặt nạ bình tĩnh của anh.

Cậu biết chắc chắn Hạ Tranh đang sướng đến mức từng khớp xương đều run rẩy, một người hoàn toàn quy phục và tùy anh sai khiến -- không đàn ông nào không thích được đối xử như vậy.

Lâm Hướng Bắc hiếm khi nói được làm được, dựa vào mép ghế sofa ho một lúc, há miệng cho Hạ Tranh xem, sạch sẽ.

Mắt Hạ Tranh sâu thẳm đến đáng sợ, đè lên cậu như trời che đất phủ, chẳng khác nào muốn ôm chặt cậu, nghiền nát cậu. Lâm Hướng Bắc giòn tan giống hệt bánh quy soda, tan rã trong lòng bàn tay Hạ Tranh.

Như bị trói chặt trên ghế, hai gọng kìm ấm áp nhưng mạnh mẽ kéo cậu sang hai bên, treo cậu lên, dây chằng gần như bị kéo đau, nhưng trong lòng lại cảm thấy một niềm hạnh phúc hủy diệt khác thường -- vì cậu vẫn có thể mang lại niềm vui nguyên thủy nhất cho Hạ Tranh.

Bàn tay trái như cảm nhận được một nụ hôn nhẹ thoáng qua, nhiệt độ như sắt nung, nóng đến mức khiến Lâm Hướng Bắc giật mình.

"Chúc mừng năm mới."

Chúc người, cũng chúc tôi.

--

Lời tác giả:

Rùa xanh nhỏ và sát thủ nhí quanh đi quẩn lại, cuối cùng lại chạm mặt trên đường hẹp.

Đôi câu vài lời không đủ được, ôm ấp âu yếm nhiều hơn, mong rằng bình minh đến muộn hơn.

Đại luật sư mà ghen lên là mất hết lý trí luôn nha.

Bình Luận (0)
Comment