Hạ Tranh và Lâm Hướng Bắc gần như thức trắng cả đêm.
Đêm đầu hè hơi oi bức, hai con rắn tỉnh dậy sau giấc ngủ đông, dính nhớp và đói khát, trườn ra khỏi hang, lăn lộn trong sương hoa tươi mát và bùn đất ẩm ướt.
Đầu rắn cắn đuôi rắn.
Đuôi rắn đuổi đầu rắn.
Anh cọ em, em cọ anh, mê mẩn kịch liệt, tham lam không dứt.
Ánh trăng rọi qua khe rèm cửa sổ hé mở, lặng lẽ chứng kiến.
Số "6" và số "9" khớp vào nhau hoàn hảo.
Tách ra, đổi hết tư thế này đến tư thế khác, anh đuổi em, em đuổi anh, cho đến tận khi trời hửng sáng --
Sau một đêm, Lâm Hướng Bắc đã cạn kiệt sức lực, thậm chí còn chẳng có sức nhấc nổi một ngón tay. Đây không phải là thời điểm tốt để suy nghĩ, nhưng cậu vẫn ôm Hạ Tranh cũng đang ướt đẫm mồ hôi, đưa ra quyết định: "Em nghe lời anh."
Hạ Tranh vui vẻ hôn lên trán cậu, trơn nhẵn, nhưng vì Lâm Hướng Bắc đồng ý quá nhanh chóng và dứt khoát, anh lại không dám tin tưởng lắm.
Sau một lần lừa dối, giữa hai người khó tránh khỏi xuất hiện đôi chút khủng hoảng niềm tin.
Lâm Hướng Bắc dùng hành động chứng minh cho Hạ Tranh thấy mình đang tiến bộ.
Cậu bán hết số thuốc lá lẻ còn lại, đúng vào mùa thay đổi thời tiết, dùng phần lớn số tiền kiếm được đến chợ sỉ mua ba mươi đôi dép mùa hè và hơn chục cái quạt, rồi bày sạp bán ở công viên.
"Lần này thì đúng là buôn bán đàng hoàng rồi chứ?"
Ông chủ nhỏ Lâm Hướng Bắc tự cho là mình rất có đầu óc kinh doanh, đắc ý nhướn mày.
Những ngày đầu bày sạp, Hạ Tranh sợ Lâm Hướng Bắc giở thói cũ nên vẫn luôn ở bên cạnh cậu.
Trải tấm bạt chống nước trên mặt đất, hai người ngồi trên ghế nhựa thấp, Hạ Tranh đọc sách dưới ánh đèn đường vàng vọt, Lâm Hướng Bắc quạt muỗi cho anh, còn bản thân thì trở thành một túi máu, mặt và cánh tay bị cắn mấy vết sưng đỏ, tức giận đến mức tuyên bố sau này kiếm được nhiều tiền sẽ đầu tư đi diệt muỗi, đào tạo vô số chuyên gia côn trùng để quét sạch hết bọn muỗi trên đời.
Tối hôm sau, trong túi Lâm Hướng Bắc bỗng nhiên có thêm một chai dầu thơm xua muỗi, không cần phải nói, đó là Hạ Tranh mua để hỗ trợ cho sự nghiệp mới chớm nở của cậu.
Xịt hai lần, thoa lên cổ, cánh tay, mát rượi, thơm phức, cậu dựa vào Hạ Tranh lặp đi lặp lại một câu -- "anh tốt thật".
Học ngoài trời dù sao cũng rất bất tiện, đến ngày thứ năm, sau khi Lâm Hướng Bắc hết lời cam đoan, Hạ Tranh mới miễn cưỡng kết thúc quãng thời gian đồng hành ngắn ngủi này.
Lâm Hướng Bắc đang làm ăn ngay thẳng, không ngờ Chung Trạch Nhuệ lại chủ động tìm đến.
Cậu kéo ghế nhựa thấp dưới sạp ra cho Chung Trạch Nhuệ ngồi, vừa mới thành công bán được một đôi dép, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, hỏi đối phương có chuyện gì.
Chung Trạch Nhuệ hỏi: "Mấy ngày nay sao không thấy cậu đến lấy thuốc lá?"
Lâm Hướng Bắc ngượng ngùng mím môi vì mình làm bữa đực bữa cái, lý do của cậu thì lại khó nói ra, không thể nào nói với Chung Trạch Nhuệ là vì cậu quá thích Hạ Tranh, sẵn sàng nghe lời Hạ Tranh nên đã rửa tay gác kiếm được -- nói ra nghe cứ như sợ vợ, Lâm Hướng Bắc liên tưởng viển vông rồi tự bật cười.
Tuy nhiên, Chung Trạch Nhuệ không đến để chất vấn hỏi tội, mà là đến nhờ cậu giúp đỡ.
Vì anh em sẵn sàng xả thân, Lâm Hướng Bắc rất hào sảng lớn tiếng hô: "Anh cứ nói!"
Chiếc ghế quá thấp, Chung Trạch Nhuệ ngồi d*ng ch*n, hai tay nắm lại đặt trên đầu gối, ngẩng đầu lên, nhìn quanh rồi hạ giọng nói: "Gần đây tình hình căng thẳng, cảnh sát đến kiểm tra Tân Thế Giới quá thường xuyên, cậu là học sinh, lại không hay đến đó, mặt nhìn lạ, họ sẽ không chú ý đến cậu đâu. Anh định mấy ngày này bảo Thu Bình mang thuốc lá đến đây cho cậu, cậu không cần làm gì cả, có người đến lấy thuốc, xem đúng mật hiệu thì đưa ra là được."
Nghe có vẻ rất đơn giản, nhưng Lâm Hướng Bắc vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ: "Bây giờ kiểm tra thuốc lá nghiêm vậy sao? Chẳng phải ông chủ Vương còn có người bên trên à, sao cần phải tốn nhiều công sức thế?"
Chung Trạch Nhuệ cười một tiếng, vỗ đầu cậu: "Cậu ngốc à, thuốc lá lẻ và thuốc lá nguyên cây làm sao giống nhau được?"
Thuốc lá nguyên cây mà bị bắt thì sẽ phải chịu phạt một khoản rất lớn!
Lâm Hướng Bắc sờ túi tiền lẻ đã xẹp đi một nửa ở thắt lưng, do dự.
Nhưng Chung Trạch Nhuệ lại như nước sôi lửa bỏng, hết đường xoay xở, nắm tay cậu, gấp gáp nói: "Tiểu Bắc, anh chưa từng nhờ cậu chuyện gì, nhưng lô thuốc lá này cần phải bán gấp, chỉ lần này thôi, giúp anh một lần, đợi khi tình hình ổn thỏa, anh chắc chắn sẽ không làm phiền cậu nữa."
Lâm Hướng Bắc vốn còn hơi chần chừ, nghe Chung Trạch Nhuệ dùng từ "làm phiền" nghiêm trọng như vậy, lại nhớ tới hơn mấy năm qua Chung Trạch Nhuệ đã chăm sóc cậu rất nhiều, cắn răng: "Anh Trạch Nhuệ, em có thể giúp anh, nhưng không được để ai biết."
Chung Trạch Nhuệ thấy cậu đồng ý, hai vai chùng xuống, một tay lau mồ hôi trên mặt, lúc này mới nở nụ cười, trông có vẻ việc này ảnh hưởng không nhỏ đến anh ta.
Lâm Hướng Bắc vui vì có thể giúp đỡ Chung Trạch Nhuệ, nhưng điều cậu nghĩ đến đầu tiên là Hạ Tranh -- liệu đây có gọi là phụ lòng anh không? Nhưng làm người phải biết ơn báo đáp, cậu không thể cho phép mình trở thành một người vong ân bạc nghĩa được.
Quyết định xong xuôi, Chung Trạch Nhuệ còn dặn dò vài câu.
Nói thẳng ra là dùng quầy hàng của cậu làm trung gian để nhận thuốc lá, nếu có khách hàng muốn thuốc, Trần Thu Bình sẽ gửi tin nhắn báo trước cho Lâm Hướng Bắc, rồi mang thuốc đến trong khoảng thời gian đã hẹn, Lâm Hướng Bắc chỉ cần đợi khách hàng đến là được, cậu có thể lấy từ vài chục đến một trăm tệ mỗi cây.
Một bà bầu không thể mang vác gì nặng, một thiếu niên nghèo khó phải bày sạp bán hàng sau giờ học để hỗ trợ thu nhập cho gia đình, dù thế nào cũng thuộc vào nhóm người yếu thế, rất dễ dàng che mắt người ngoài.
Không phải Lâm Hướng Bắc không lo lắng, vi phạm quy định chỉ là thứ yếu, sợ Hạ Tranh phát hiện ra mới thực sự khiến cậu kinh hồn bạt vía, ngay cả lúc đêm ngủ cũng chỉ mong sao có thể dùng băng dính dán miệng mình lại để tránh nói mớ làm lộ bí mật. Nhưng đã hứa rồi thì không có lý do để nuốt lời, hơn nữa cũng không phải đêm nào cũng có khách hàng, nên sau ba, bốn lần, Lâm Hướng Bắc cũng dần dần thả lỏng.
Cậu lo lắng Hạ Tranh sẽ đến kiểm tra đột xuất, nhận thuốc lá xong đều sẽ giấu vào bụi cây phía sau trước, đợi đến khi khách hàng đến mới lấy ra, làm rất kín đáo.
Sờ túi tiền lẻ dần dần phồng lên, cậu chia tiền mệnh giá lớn và nhỏ ra, trừ đi lợi nhuận bán buôn, nhận thấy chỉ dựa vào thu nhập từ quầy hàng thì không đủ để ăn mấy bữa thịt, không khỏi cảm thán rốt cuộc thì những ngành công nghiệp xám mới thực sự mang lại lợi nhuận cao.
"Chị Thu Bình."
Còn chưa đầy năm ngày nữa là đến đám cưới, Trần Thu Bình mặc váy liền thân ôm sát, bụng đã hơi nhô lên một chút.
Lâm Hướng Bắc nhận hàng hôm nay từ tay cô, đồ được bọc kín trong túi nhựa đen, cậu mở ra xem, đúng là một cây thuốc lá nguyên.
Cậu giấu thuốc lá vào bụi cây thật kín, quay người lại, Trần Thu Bình đưa cho cậu hộp giữ nhiệt trong tay: "Chè đậu xanh ướp lạnh tự làm, nếm thử đi."
Lâm Hướng Bắc không khỏi xúc động nhận lấy, múc từng thìa lớn, uống cạn đáy, xua tan cái nóng bức cả đêm, vô cùng sảng khoái.
Trần Thu Bình mỉm cười, hai lúm đồng tiền ở khóe miệng hằn sâu: "Mấy ngày nữa tiệc cưới của chị và Trạch Nhuệ, em nhớ phải đến đấy nhé."
Lâm Hướng Bắc gật đầu lia lịa: "Đương nhiên rồi."
Cậu định đứng dậy tiễn Trần Thu Bình, người phụ nữ lại vẫy tay: "Không cần đâu, ngồi đi, chị đi trước đây."
Nhìn theo bóng cô đi xa, Lâm Hướng Bắc đang cầm quạt tay xua cơn nóng, bất ngờ giật mình vì không biết từ lúc nào Hạ Tranh đã đột ngột xuất hiện bên cạnh, ánh mắt lạnh lẽo của anh còn giải nhiệt hiệu quả hơn cả chè đậu xanh đã qua ướp lạnh, lưng cậu lập tức lạnh toát.
Tim Lâm Hướng Bắc đập thình thịch, không biết Hạ Tranh có nhìn thấy thuốc lá cậu giấu đi không, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, ra vẻ rất vui mừng khi nhìn thấy anh.
Hạ Tranh liếc nhìn Trần Thu Bình vẫn chưa đi xa, hỏi: "Cô ấy là ai?"
Sóng ghen dâng trào, không khí tràn ngập mùi chua.
Có vẻ Hạ Tranh vừa mới đến, Lâm Hướng Bắc thầm thở phào nhẹ nhõm, kéo anh ngồi xuống, nghiêng đầu cười nói: "Ghen rồi à, anh đoán xem."
Hạ Tranh quay mặt đi: "Không muốn nói thì thôi, bạn em nhiều như vậy, anh cũng đâu quen biết hết."
"Em có nói là không kể cho anh đâu." Lâm Hướng Bắc huých vai anh một cái: "Đó là vợ của anh Trạch Nhuệ, chị Thu Bình."
Cậu thật sự quá đắc ý vì hành động ghen tuông của Hạ Tranh, nói xong mới giật mình nhận ra mình vừa vô tình tiết lộ việc vẫn còn liên lạc với Chung Trạch Nhuệ, vội vàng giơ một tay lên như học sinh giành quyền trả lời trước khi Hạ Tranh kịp hỏi: "Đợi đã, đừng giận vội, em đang định nói với anh đây, thứ bảy này là ngày cưới của anh Trạch Nhuệ với chị Thu Bình, em phải đi ăn cưới."
"Thứ bảy có kỳ thi thử."
"Em biết chứ, nhưng kỳ thi làm sao quan trọng bằng chuyện lớn trong đời anh Trạch Nhuệ được, em sẽ xin nghỉ."
Hạ Tranh lại nói: "Anh đi với em."
Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên: "Anh đi với em sao?"
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Hạ Tranh, cậu âm thầm nuốt lại câu "Anh Trạch Nhuệ có mời anh đâu" vào bụng, đồng ý ngay, ngày vui, chỉ là thêm một đôi đũa thôi, chắc Chung Trạch Nhuệ sẽ không để ý.
Hạ Tranh ngồi một lúc, đột nhiên bắt đầu lục túi của Lâm Hướng Bắc và hàng hóa trên quầy, không thu hoạch được gì.
Lâm Hướng Bắc mừng thầm vì mình đã nhìn xa trông rộng giấu thuốc lá đi trước, bây giờ mới là giờ ăn tối, Hạ Tranh sẽ ở lại một lúc rồi đi, khách hàng phải hơn 9 giờ mới đến, hai người sẽ không đụng mặt được.
Cậu cố ý dang hai tay ra để Hạ Tranh khám người, ra vẻ tự tin chẳng sợ, hoàn toàn xóa tan nghi ngờ của Hạ Tranh.
Trời chỉ còn hơi lờ mờ sáng, Lâm Hướng Bắc mở ô che nắng mang theo, tạo cho hai người một góc nhỏ kín đáo tối tăm giữa nơi công cộng, trong hoàng hôn sắp tàn, dưới tán ô không lọt ánh sáng, ở nơi công viên người qua kẻ lại, cậu và Hạ Tranh hôn nhau, k*ch th*ch mà đầy hưng phấn.
Vì căng thẳng, cả người cậu đã rịn mồ hôi.
Khi tách ra, ngay cả đôi mắt cũng ngân ngấn nước.
Lâm Hướng Bắc chép miệng, lưỡi vẫn còn tê dại, chợt nói một câu không đầu không đuôi: "Nơi này sau 11 giờ là sẽ không còn ai."
Trong mắt Hạ Tranh lóe lên một tia sáng sắc bén, anh nuốt khan, hôn nhẹ lên môi cậu: "Em đúng là to gan."
Lâm Hướng Bắc ngơ ngác không hiểu chuyện gì: "Gì cơ?" Hai má nhanh chóng ửng lên như ráng chiều nơi chân trời, lắp bắp nói: "Anh nghĩ đi đâu vậy, em nói sau 11 giờ không còn ai, em sẽ về nhà."
Mặt Hạ Tranh hiếm khi cũng ửng đỏ, vì những liên tưởng của mình còn to gan hơn cả Lâm Hướng Bắc, anh thoáng lặng người.
Lâm Hướng Bắc "tách" một tiếng gấp ô lại, l**m l**m đôi môi ướt át, không dám nhìn Hạ Tranh, sợ rằng một giây sau đó sẽ lại muốn cao chạy xa bay cùng anh.
Hạ Tranh khẽ ho một tiếng, đứng dậy hỏi: "Đến chỗ anh nhé?"
Lâm Hướng Bắc ậm ừ, cổ rịn mồ hôi, nóng đến mức phải kéo cổ áo ra quạt gió, nhanh chóng nói: "Em sẽ cố gắng thu dọn sớm."
Một trận chiến cuồng nhiệt đang chực chờ, trong đầu đã tưng bừng đấu võ, may mà có một bà lão dẫn cháu gái đến quầy hỏi giá dép mới có thể cắt đứt những suy nghĩ lung tung của Lâm Hướng Bắc.
Cậu bán được một đôi dép màu hồng có dán nơ bướm, cầm mấy tờ tiền tổng cộng mười lăm tệ, gọi to một tiếng với Hạ Tranh đang bước ra khỏi lối nhỏ của công viên, tinh thần phấn chấn, trên mặt rõ ràng viết bốn chữ lớn "Em có giỏi không", ý muốn đòi anh khen ngợi.
Bầu trời trải dài vô tận bị ánh tà dương xé toạc, lộ ra một khe hở vàng óng, giữa những đám mây tím thẫm mênh mông, dưới ánh sáng vàng kim mờ nhạt, Lâm Hướng Bắc đang mỉm cười ôm trọn sức sống mạnh mẽ trong mắt Hạ Tranh giống như một mặt trời độc nhất trên bầu trời đêm, tỏa ra hàng ngàn tia sáng.
Ngày hôm qua quen thuộc đã qua đi, tuổi trẻ vẫn đang nằm trong một ngày mai rất đỗi xa lạ.
--
Lời tác giả:
Ngày mai sắp đến rồi.
Cặp tình nhân trẻ đầy sinh lực, ba ngày làm một lần nhỏ, năm ngày làm một lần lớn, cứ làm, làm, làm, một khi đã làm là cuồng nhiệt, quên mình, liều mạng!