Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 79

Đêm hè dài đằng đẵng, đến tận phút chót vẫn không một ai hay biết, có một Trì Tiểu Mãn đã dang rộng đôi tay, mải miết chạy với dáng vẻ kỳ lạ trong một đường hầm nào đó.

Chẳng rõ người ngoài biết chuyện sẽ nghĩ thế nào.

Nhưng với riêng Trì Tiểu Mãn, cô cảm thấy rất sảng khoái và nhẹ nhõm. Dang hai tay đón gió, cô cảm nhận từng luồng gió m*n tr*n lướt qua làn da mình. Đột nhiên cô thấy cơ thể nhẹ bẫng đi, tựa như hóa thành một hạt mưa lất phất, một chiếc lá, hay một cánh hoa...

Rồi cô quay đầu lại, bắt gặp Trần Việt.

Gió trong đường hầm thổi rất mạnh, ánh đèn sáng chói như ánh mặt trời. Trần Việt mặc một chiếc áo sơ mi hết sức bình thường, hơi sờn bạc vì giặt nhiều. Chị đeo kính gọng, làn da trắng ngần, đôi môi đỏ mọng. Gương mặt ấy cứ thế từ từ hiện ra, từ mờ ảo chuyển sang sắc nét.

Trần Việt mỉm cười với cô từ đằng xa, cất tiếng gọi "Tiểu Mãn", sau đó bước từng bước về phía cuối đường hầm, cùng cô ngẩng đầu nhìn trăng tròn. Cuối cùng, chị hào phóng dang rộng hai tay ôm lấy cô.

Thế là hạt mưa kỳ lạ, chiếc lá kỳ lạ, cánh hoa kỳ lạ ấy...từ nay đã đón vào lòng đám mây trắng muốt, mềm mại của riêng mình.

Niềm hạnh phúc được bao bọc đó vẫn kéo dài cho đến tận lúc về nhà.

Trời đã rất khuya.

Trì Tiểu Mãn nhường phòng tắm ở phòng ngủ chính cho Trần Việt, còn mình thì chạy sang phòng tắm khác để tắm rửa và thay đồ ngủ.

Có lẽ là vì dư âm của đêm nay vẫn chưa tan hết, nên cô làm gì cũng thoăn thoắt. Tắm xong, cô vội vã sấy tóc, tóc mới khô được chừng bảy tám phần, cô đã cuống quýt bỏ máy sấy xuống rồi đi thẳng về phòng...

Nhưng mới vội vã đi được nửa đường.

Trì Tiểu Mãn lại gãi gãi cằm, cố tình đi chậm lại. Tiếng dép lê đi trong nhà cứ kêu "lạch cạch", bình thường cô chẳng thấy ồn đâu, nhưng hôm nay lại thấy nó chói tai lạ thường. Thế nên, cô gần như phải nhón gót mà đi.

Đến lúc sắp tới cửa phòng ngủ.

Nhìn thấy ánh đèn màu vàng sáng hắt ra từ bên trong, cô bỗng phát hiện mình chẳng biết nên để hai tay ở đâu, đành cứng nhắc chắp ra sau lưng.

Trong phòng ngủ rất đỗi yên ắng, không còn tiếng nước chảy. Có lẽ Trần Việt đã tắm xong.

Trì Tiểu Mãn rụt rè đứng lại bên cửa, chắp hai tay ra sau lưng, hơi ló đầu vào nhìn thử...

Trần Việt đang tựa vào thành giường đọc sách.

Chị mặc một chiếc váy ngủ hai dây, sợi dây áo mỏng manh hằn nhẹ lên bờ vai. Mái tóc vừa gội xong được sấy khô, bồng bềnh và nhẹ nhàng. Gương mặt sạch sẽ khiến làn da càng thêm trắng trẻo. Chị đeo kính gọng, hàng mi rũ xuống sau lớp tròng kính, toát lên một vẻ đẹp dịu dàng và e ấp.

Trì Tiểu Mãn chợt nín thở.

Dù vậy, dường như Trần Việt vẫn cảm nhận được sự hiện diện của cô, bèn ngước lên nhìn: "Tiểu Mãn?"

"Dạ?" Trì Tiểu Mãn lẩn tránh ánh mắt.

Có lẽ thấy cô vẫn đứng ngẩn người ở cửa, Trần Việt cong khóe mắt, mỉm cười: "Sao em lại không vào?"

"Đâu có đâu." Mặt Trì Tiểu Mãn đỏ lựng.

Cô lóng ngóng chắp hai tay sau lưng, đi vào: "Tại em thấy chị đang đọc sách thôi."

"Chán quá nên chị mới đọc." Trần Việt đặt sách xuống, rất tự nhiên vén chăn cho cô.

Trì Tiểu Mãn gật đầu.

Cũng leo lên giường.

Ngồi ngay xuống vị trí bên cạnh Trần Việt.

Ngửi thấy mùi hương từ người chị.

Cô khép hai chân lại.

Đôi tay nãy giờ giấu sau lưng đưa ra phía trước, áp chặt lên đầu gối.

"Em chuẩn bị ngủ chưa?" Trần Việt ở bên cạnh dịu dàng hỏi.

"Ừm..." Trì Tiểu Mãn căng thẳng xoa xoa cằm. Chẳng hiểu sao lúc ở trong phòng tắm, rõ ràng cô đã nghĩ ra biết bao nhiêu chuyện để nói với Trần Việt, vậy mà lúc ra đến đây lại chẳng thốt nên câu nào.

Sắp bước sang tuổi 31 đến nơi, vậy mà khi ở trước mặt chị, Trì Tiểu Mãn vẫn chẳng có chút bản lĩnh nào cả.

Trì Tiểu Mãn cọ cọ cằm: "Mình ngủ thôi."

Trần Việt nhìn cô một lát.

Chị đưa tay tắt đèn.

Chỉ chừa lại ngọn đèn ngủ với ánh sáng vàng mờ ảo.

Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên gương mặt hai người đang ngồi kề bên nhau nơi đầu giường.

Trì Tiểu Mãn không nhìn chị.

Dường như Trần Việt đã suy nghĩ một lát, cuối cùng quyết định nằm xuống.

Trì Tiểu Mãn khép chặt hai đầu gối.

Cô liếc nhìn Trần Việt đã nằm xuống bên cạnh...

Cái nhìn vội vã đến mức chỉ lờ mờ thấy một ụ chăn nhô lên.

Cô vội vàng dời tầm mắt đi.

Rồi cứ thế mở to mắt.

Ngẩn ngơ trong ánh sáng lờ mờ một lúc...

Cuối cùng.

Trì Tiểu Mãn cũng lề mề nằm xuống.

Tấm chăn đắp chung dường như cũng thấy căng thẳng lây trước hai con người đang nằm thẳng đơ bên dưới.

Trì Tiểu Mãn nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Hai tay đặt úp lên bụng dưới một cách ngay ngắn.

Mắt vẫn không hề nhắm lại.

Cô lắng nghe nhịp thở của Trần Việt ở ngay bên cạnh, cứ như từng đợt sóng biển vỗ vào người mình. Trong lúc vô thức, cô cũng bị cuốn theo và thở cùng một nhịp với người kia.

Một lát sau.

Cô nghe thấy Trần Việt cất lời: "Tiểu Mãn, em kể cho chị nghe câu chuyện về chiếc đèn bàn này được không?"

"Dạ?"

Đèn bàn được đặt trên cái tủ đầu giường phía bên Trần Việt.

Trì Tiểu Mãn theo bản năng đưa mắt nhìn sang.

Thế là liền bắt gặp đôi mắt đang cười của Trần Việt.

Và ở phía sau vai chị...

Chỉ là một chiếc đèn bàn bình thường, căn bản là chẳng có gì đặc biệt cả.

Trì Tiểu Mãn sực tỉnh, nhận ra có lẽ là Trần Việt muốn cô quay sang nhìn chị. Cô chợt thấy hơi ngại ngùng, nhưng rồi cũng không né tránh ánh mắt nữa.

Cô xoay người, nằm nghiêng lại, nhìn thẳng vào mắt Trần Việt, người cũng đang nằm nghiêng đối diện với cô.

"Em có thể kể cho chị nghe câu chuyện về hoa hướng dương của em." Trì Tiểu Mãn nói với chị, tựa như đang cố kiếm chủ đề để kể.

"Hửm?" Trần Việt rất kiên nhẫn, cũng tỏ vẻ vô cùng tò mò với cả những chuyện nhỏ nhặt thế này: "Em trồng hướng dương à? Từ lúc nào thế?"

"Lâu lắm rồi, em trồng trên mảnh đất của bà nội." Trì Tiểu Mãn ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

"Hồi đó em chỉ tình cờ thấy trong cửa hàng bán hạt giống thôi, cứ tưởng là nó sẽ không sống được, ai ngờ sau này lại nở hoa thật."

"Chỉ là không lâu sau đó, em chẳng còn thời gian chăm sóc, cũng không có cơ hội về thăm nữa. Lúc giao mùa, em chưa kịp về ngắm thì hoa đã tàn mất rồi. Nhưng bà Vương Ái Mai vẫn giữ lại hạt giống, bà bảo sau này khi nào muốn thì em cứ đem ra gieo. Chỉ là không biết, bây giờ đem trồng liệu có lên cây được nữa không."

Chỉ là một câu chuyện rất đỗi bình thường.

Thế nên khi kể, giọng điệu của Trì Tiểu Mãn vô cùng bình thản. Kể xong, cô cũng chỉ chớp chớp mắt, tiếp tục nhìn Trần Việt.

Thế nhưng Trần Việt lại mỉm cười, hỏi cô: "Còn gì nữa không?"

"Còn gì cơ?" Trì Tiểu Mãn chưa hiểu lắm.

Trần Việt dịu dàng nhìn cô.

Chợt, chị vươn tay vuốt nhẹ hàng lông mày của cô, nói: "Những câu chuyện nhỏ nhặt giống vậy đó."

"Ví dụ như chuyện về hoa hướng dương, hay dây buộc tóc của em chẳng hạn?"

"Ừm..." Trì Tiểu Mãn nghiêng đầu áp mặt xuống gối: "Được rồi, để em nghĩ xem."

Nói đoạn, cô cũng suy nghĩ vô cùng nghiêm túc một lúc rồi mới kể: "Mùa hè, cứ hai ngày là em đắp mặt nạ một lần, còn mùa đông thì ngày nào cũng đắp. Vì Bắc Kinh khô lắm, mà em cũng có tiền để đắp những loại mặt nạ rất đắt rồi."

"Nhưng dạo này đa số mặt nạ đều là do các nhãn hàng gửi tặng. Có đợt họ gửi nhiều đến mức một mình em đắp ngày năm miếng cũng không hết, thế nên em bèn rủ dì A Vân đắp chung với em."

"Có một lần tâm trạng em không được tốt, dì A Vân không muốn em để tâm đến mấy chuyện đó nên mới kéo em ra ngoài đi dạo. Em sợ bị người ta nhận ra nên hai dì cháu, mỗi người đắp một miếng mặt nạ trắng toát, cứ thế cùng nhau bước ra đường vào buổi tối, dọa chú chó nhỏ ven đường sủa ầm lên với cả hai..."

Nói đến đây.

Trì Tiểu Mãn nhớ lại bộ dạng giật mình của chú chó Golden nhỏ lúc đó, không nhịn được mà bật cười.

Cô cười mất một lúc lâu.

Thế là Trần Việt tiến lại gần, chọc chọc vào má cô, hỏi: "Sau đó thì sao?"

"Sau đó, chủ của chú chó cũng giật thót mình, vội vàng bế nó lên rồi đi mất. Ban đầu em và dì A Vân cũng không nghĩ ngợi gì nhiều đâu, nhưng lúc sau đi ngang qua một chỗ có cửa kính, hai dì cháu rất ăn ý mà dừng lại, nhìn nhau một cái. Thấy bộ dạng hai người trong gương trông kỳ cục quá, thế là em với dì vội vàng khoác tay nhau đi mất luôn." Trì Tiểu Mãn cọ cọ má vào gối.

Kể cũng lạ, rõ ràng hôm đó đáng lẽ cô phải rất buồn, nên Phương A Vân mới phải đắp nguyên cái mặt nạ dẫn cô đi dạo cho khuây khỏa. Nhưng bây giờ nhớ lại, cô chỉ còn nhớ mỗi chuyện hai người làm chú chó Golden nhỏ hết hồn, chứ chẳng thể nhớ nổi rốt cuộc điều khiến mình không vui lúc đó là gì.

Đến nỗi khi nhớ lại, cô vẫn cong khóe mắt nhìn Trần Việt, nhẹ nhàng bảo: "Về sau, ngày hôm đó cũng không còn gì buồn bực nữa."

Trần Việt dịu dàng ngắm nhìn Trì Tiểu Mãn, tiến lại khẽ v**t v* đuôi mắt đang cong lên của cô: "Ừm, vậy là tốt rồi."

Ngón tay của người phụ nữ rất mềm và ấm áp.

Trì Tiểu Mãn nheo mắt chiều theo động tác của chị. Cô chợt nhớ ra, chỉ trong khoảng thời gian đi tắm ngắn ngủi, mình đã để dành biết bao nhiêu điều muốn nói với Trần Việt.

"Chị Trần Đồng, mùa hè em có bốn bộ đồ ngủ." Trì Tiểu Mãn chợt nói: "Nhưng em thích nhất là bộ đang mặc hôm nay. Không phải hàng nhãn hiệu tặng đâu, là em tự mua đấy. Chị Trần Đồng nhìn này..."

Nói đến đây, cô hơi khó nhọc rút tay ra khỏi chăn, lật gấu tay áo lên. Bên trong có thêu một vầng trăng màu vàng, cạnh mặt trăng tròn vo còn có một chú thỏ con cực kỳ đáng yêu.

Trì Tiểu Mãn khoe mặt trăng và chú thỏ con cho Trần Việt xem, giọng điệu vì thế mà có chút vui vẻ:

"Cứ như thể lúc nào em cũng được nắm lấy vầng trăng để ngủ vậy."

Vì đây là lần đầu tiên cô bộc bạch những suy nghĩ có phần trẻ con trong lòng mình với người khác, nên ngay khi nhận ra ý nghĩ hơi ngây ngô ấy, Trì Tiểu Mãn vội nhăn mặt, định rụt tay về, rồi cũng có chút ngượng ngùng giải thích: "Nhưng mà em mặc nó lâu lắm rồi, đó là suy nghĩ từ hồi em mới 24, 25 tuổi cơ."

Dường như việc có suy nghĩ ấy ở tuổi 24, 25 sẽ đỡ ngượng hơn là ở tuổi 31.

Nhưng trước khi cô rụt tay lại.

Trần Việt một lần nữa tiến đến gần hơn, nắm lấy bàn tay đang định rụt về của cô. Chị cũng rũ mắt, chăm chú nhìn hình chú thỏ con và mặt trăng trên cổ tay áo cô thật lâu, rồi dùng ngón tay khẽ chạm vào...như thể đó là một thứ gì đó quý giá lắm.

Trì Tiểu Mãn vì thế mà cảm thấy trái tim mình mềm nhũn đi.

Giống như một góc mềm mại, thầm kín nào đó sâu trong lòng cô vừa được ai đó chạm tới.

Thế là cô lại muốn bộc bạch nhiều hơn, kể nhiều chuyện hơn, để có thêm cơ hội được bao bọc, được chạm khẽ vào tâm hồn như thế.

Cô cảm nhận được bàn tay mình đang được Trần Việt bao bọc một cách dịu dàng.

Thế là cô cố vắt óc nghĩ xem trong cuộc sống của mình còn mẩu chuyện nhỏ nào như vậy nữa không.

"Chị Trần Đồng, thật ra bây giờ em thỉnh thoảng vẫn trồng cây chuối. Có một lần em đang trồng cây chuối trong phòng, quản lý của em chạy vào thì giật nảy mình. Cô ấy bảo tuyệt đối đừng để người khác trông thấy cái dáng vẻ này của em. Em bảo 'Vâng', rồi sau đó cứ đợi lúc nào cô ấy không tới, em lại trốn đi để lén trồng cây chuối."

Trần Việt hơi ngẩng mặt lên khỏi gối, ánh mắt chị tựa như những áng mây bao bọc lấy cô.

"Ừm...đúng rồi, thật ra bây giờ em vẫn rất thích ăn kem ốc quế khoai môn, nhưng mà kem ốc quế hình như ăn chẳng còn giống ngày xưa nữa. Có một mùa hè nọ, em mua về rất nhiều rồi cất vào tủ lạnh, cứ ngỡ mình sẽ ăn hết sớm thôi. Nhưng có lẽ vì mùa hè năm ấy không nóng lắm, thế là cả mùa hè trôi qua, em đã quên bẵng chuyện đó luôn."

"Đến lúc quay về, mở tủ lạnh ra mới thấy bên trong có biết bao nhiêu là kem ốc quế khoai môn, chất đầy cả tủ. Hình như hồi đó em đang trong giai đoạn giảm mỡ, ăn một cây kem chắc phải chạy bộ trên máy cả tiếng đồng hồ, thế nên một cây em cũng không dám ăn. Nhưng mà nhìn chúng, em vẫn thấy vui lắm."

"Chị Trần Đồng, còn nữa, em vẫn rất thích ăn Malatang. Nhưng chỉ là cái miệng muốn ăn thôi, chứ dạ dày thì không chịu nổi, ăn vào là em sẽ bị đau bụng, da dẻ cũng xấu đi nữa. Thế nên em chỉ đợi đến khi nào muốn tự thưởng cho mình thì mới ăn."

"Khi nào thì em mới tự thưởng cho bản thân?" Trần Việt hỏi.

Trì Tiểu Mãn bỗng khựng lại vì câu hỏi đó.

Cô hơi chau mày, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới đưa ra một kết luận không mấy chắc chắn: "Hình như...hình như lần trước, trên tài khoản của chị Cầu Vồng, có một người bảo với em rằng bệnh của mẹ cô ấy đã chữa khỏi rồi, còn chụp ảnh hai mẹ con gửi cho em xem... Chắc cũng bốn, năm năm trước thì phải."

Trần Việt im lặng.

Trì Tiểu Mãn bèn mím môi, không kể tiếp nữa. Cô mỉm cười với Trần Việt, hỏi: "Chị Trần Đồng, có phải em hơi lảm nhảm quá không?"

Trần Việt bỗng nhiên tiến đến ôm chầm lấy cô.

Đêm hè, máy lạnh đã bật.

Họ nằm trong chăn rất lâu, cả hai người đều bắt đầu thấy nóng dần lên.

Chính vì vậy, cái ôm này lại ấm áp lạ thường.

Trì Tiểu Mãn tựa cằm lên vai Trần Việt, áp má mình vào má chị. Có lẽ là vì ôm nhau quá chặt, cô gần như có thể nghe thấy tiếng tim chị đập, cũng có thể cảm nhận rõ rệt từng mạch đập của chị.

Cứ thế lặng lẽ ôm nhau một hồi.

Trì Tiểu Mãn khẽ ngước cằm lên hỏi: "Chị Trần Đồng, chị đang nghĩ gì thế? "

"Đang nghĩ xem có phải em vẫn còn rất nhiều điều chưa kể với chị hay không." Giọng nói của Trần Việt truyền đến ngay sát bên tai. Đó có lẽ là một khoảng cách vô cùng diệu kỳ, đến mức nghe cứ như thể giọng nói của chị đang phát ra từ chính bên trong cơ thể cô vậy: "Cũng đang nghĩ, hay là hôm nay em đừng nói nữa."

Im lặng một lát, chị lại tiếp tục:

"Chị muốn ngày mai, ngày kia, rồi ngày kia nữa...em lại tiếp tục kể cho chị nghe."

Trì Tiểu Mãn hiểu ý chị, cô dịu dàng vỗ nhẹ lên lưng Trần Việt, đáp:

"Được."

Cô lặp lại lời Trần Việt một cách vô thức: "Vậy thì để ngày mai, ngày kia, ngày kia nữa...em lại kể cho chị nghe."

Bởi vì chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Trì Tiểu Mãn cảm thấy ngập tràn hạnh phúc.

Trần Việt không nói gì thêm, chỉ ôm cô chặt hơn một chút.

Một lát sau.

Họ rời khỏi cái ôm, nhìn sâu vào mắt nhau dưới ánh sáng mờ ảo.

Chỉ đơn giản là nhìn nhau.

Người ta nói rằng khi nhìn vào mắt người mình yêu, nước mắt sẽ rơi. Trì Tiểu Mãn chợt nhớ đến câu nói này. Cô không rõ liệu nó có thật sự đúng hay không, nhưng cũng nhờ vậy mà cô nhận ra... Họ vẫn còn rất nhiều, rất nhiều thời gian để kiểm chứng điều đó.

Gối đầu lên gối, ánh mắt Trì Tiểu Mãn khi nhìn Trần Việt dần ngân ngấn nước.

Nhưng chưa đến mức rơi lệ.

Cho đến khi Trần Việt bất chợt đưa tay ra, dùng ngón trỏ vuốt thật nhẹ, thật khẽ qua đôi lông mày của cô.

Trì Tiểu Mãn thấy nhột.

Nhưng cũng chính vì thế mà nước mắt lại rơi.

Lúc đó, Trì Tiểu Mãn buộc phải cúi mặt để ngăn mình không bật khóc trong một đêm hạnh phúc đến nhường này.

Cô cũng muốn cất lời để lấp đầy khoảng trống bất chợt ấy: "Chị Trần Đồng, sao chị cứ nhìn em mãi thế?"

Thế rồi Trần Việt nói: "Bởi vì chị nhận ra, hình như mình vẫn chưa từng ngắm nhìn gương mặt em một cách thật trọn vẹn như lúc này."

Dường như chị cũng khó lòng thốt ra một câu hoàn chỉnh, giọng nói rất khẽ, giữa chừng lại có những nhịp ngắt quãng: "Tiểu Mãn, em thay đổi một chút rồi."

Trì Tiểu Mãn muốn cười, nhưng lại cảm thấy có một giọt nước rơi vào tận đáy lòng, khiến cô thấy mặn đắng và xót xa: "Là thay đổi tốt, hay là thay đổi xấu?"

Trần Việt không trả lời ngay, chị nghiêng mặt, nhìn Trì Tiểu Mãn dưới ánh sáng mờ ảo. Chị không vì muốn nhìn cô rõ hơn mà bật ngọn đèn sáng trưng kia lên.

Chị đưa tay ra, ngón tay chạm vào giữa đôi mày rồi trượt dần đến đuôi mắt, giống như một chú cá chậm rãi hôn lên mi mắt cô: "Lông mày nhạt đi, không mọc nhanh giống lúc trước, cũng không cần phải tỉa thường xuyên nữa. Gầy đi, mí mắt kép dường như...sâu hơn trước một chút thì phải?"

Trần Việt như đang cố hết sức để cảm nhận từng tấc da thịt trên gương mặt cô: "Môi mềm hơn trước nhiều, hình như hàng mi cũng cong hơn trước một chút phải không?"

Tông giọng chị mang theo vẻ nghi hoặc, không chắc chắn.

Đó là tông giọng mà Trần Việt hiếm khi dùng đến.

Trì Tiểu Mãn lặng lẽ để chị chạm vào mặt mình, sau khi chị nói xong, cô bèn giải thích: "Vì có một dạo em rất thích nằm sấp khi ngủ, nên chẳng hiểu sao lông mi lại bị đè đến mức cong lên như thế."

Trần Việt "Ừm" một tiếng, sau đó chậm rãi thu tay về: "Nhưng đều là những thay đổi tốt cả."

Chị mỉm cười với cô, giọng nói dịu dàng: "Vẫn xinh đẹp như trước."

Trì Tiểu Mãn cũng cười.

Giống như một sự hùa theo đầy trẻ con.

Cô cũng nhân cơ hội này để quan sát thật kỹ gương mặt Trần Việt.

Chiếc đèn bàn phía sau vai chị đang bật, nên gương mặt chị ẩn hiện trong bóng tối, nhìn không rõ lắm.

Trì Tiểu Mãn ngắm nhìn một hồi, rồi cũng ngập ngừng đưa tay ra, chạm khẽ lên khuôn mặt chị.

Trần Việt rất phối hợp nhắm mắt lại, tựa như một áng mây dừng chân vì cô.

Động tác của Trì Tiểu Mãn rất cẩn trọng. Ngón tay cô lướt khẽ khàng trên gương mặt Trần Việt...từ đuôi mày đến mi tâm, từ khóe mắt đến sống mũi, từ gò má đến xương hàm, từ đầu mũi đến bờ môi...

"Ừm, chị cũng gầy đi rồi." Một lúc lâu sau, cô khẽ khàng thủ thỉ với Trần Việt: "Gầy đi nhiều lắm."

Trần Việt vẫn nhắm mắt, mỉm cười: "Em quên rồi sao? Quay Neon nên chị mới gầy đi đấy."

"Phải rồi nhỉ." Trì Tiểu Mãn cũng cười theo.

Cô tiếp tục v**t v* gương mặt chị.

Cô tưởng tượng bản thân như một cây bút vẽ, đang tỉ mỉ phác họa nên từng đường nét trên gương mặt người mình yêu.

"Nhưng khi chị cười, đuôi mắt vẫn sẽ xuất hiện những nếp nhăn li ti, rất mỏng, rất mềm, còn lúc không cười thì lại chẳng thấy đâu."

"Lông mày chạm vào có vẻ hơi đậm hơn. Có phải chị cũng vì vai Thụ mà thay đổi dáng mày một chút, giữ lại nhiều lông mày hơn không?"

Ngón tay cô dừng lại ở mi tâm của Trần Việt, vuốt phẳng cái chau mày mềm mại mỏng manh trên đó, rồi thở dài một hơi đầy trẻ con:

"Chị Trần Đồng, giờ chị vẫn hay nhíu mày như thế."

Trần Việt rất ngoan ngoãn phối hợp để cô vuốt phẳng đôi mày đang nhíu lại: "Có sao?"

"Có mà." Trì Tiểu Mãn bật cười: "Có lẽ là nhiều khi chị vô thức làm vậy thôi. Sau này em sẽ nhắc nhở chị thường xuyên hơn."

"Được." Trần Việt dịu dàng đáp lại.

Bàn tay Trì Tiểu Mãn tiếp tục dời xuống, đầu ngón tay lướt từ mi tâm xuống đến chóp mũi của người phụ nữ. Vì không chắc chắn lắm nên cô lặp lại động tác ấy vài lần, cuối cùng mới đưa ra kết luận: "Hình như đường cong sống mũi vẫn không thay đổi."

Trần Việt mỉm cười.

Lúc này Trì Tiểu Mãn mới nhận ra một sự thật hiển nhiên rằng, thông thường mũi của con người vốn sẽ không thay đổi hình dạng. Trì Tiểu Mãn bật cười, nhìn thấy mái tóc dài của Trần Việt rủ xuống giữa hai người, cô ngẩn ngơ ngắm nhìn một hồi rồi lại đưa tay ra v**t v*:

"Chị Trần Đồng, thật ra từ trước em đã rất thích tóc của chị rồi. Bây giờ em vẫn rất thích, chạm vào mượt mà lắm, cứ như những áng mây vậy. Không biết có phải là ảo giác không nhưng em cảm thấy nó còn mềm hơn lúc trước nữa."

Bàn tay cô lúc này đã rời khỏi khuôn mặt chị.

Trần Việt chậm rãi mở mắt ra.

Trì Tiểu Mãn cũng thu tay về, nhìn chị, và mỉm cười ngay khoảnh khắc ấy.

Họ lại nhìn nhau lần nữa.

Ánh sáng rất tối, tối đến mức che giấu đi tất cả đồ đạc xung quanh, thế giới bỗng chốc hóa thành một bộ phim câm chỉ còn lại hai người bọn họ.

Trong không gian mờ ảo ấy, Trì Tiểu Mãn nhận ra...

Đôi mắt Trần Việt dần trở nên ươn ướt, khóe mắt cũng bắt đầu ửng hồng.

Từ trước tới nay, nước mắt của Trần Việt vốn là thứ vô cùng quý giá và hiếm hoi. Trì Tiểu Mãn rất ít khi thấy chị rơi lệ. Cho dù thỉnh thoảng mắt có hoe đỏ, chị cũng sẽ né tránh ánh nhìn của Trì Tiểu Mãn, rồi nhanh chóng gạt nước mắt đi.

Hôm nay Trần Việt không né tránh.

Chị nhìn thẳng vào Trì Tiểu Mãn.

Trì Tiểu Mãn cũng nhìn thẳng vào chị.

Đôi mắt họ ở thật gần nhau.

Rất lâu.

Trì Tiểu Mãn giống như một chú côn trùng non nớt còn chưa thạo bay, ghé sát lại, nâng lấy khuôn mặt Trần Việt, vụng về và lóng ngóng hôn lên khóe mắt đang ửng hồng của chị.

Mềm mại.

Ướt át.

Cũng có chút mặn.

Trần Việt rũ mắt, dùng lòng bàn tay mình phủ lên mu bàn tay cô, lướt thật nhẹ, thật khẽ qua đó.

Sau đó chị ngẩng mặt lên...

Nụ hôn của Trì Tiểu Mãn vì thế mà chậm rãi rơi xuống.

Tựa như hai bông tuyết chao nghiêng, cuối cùng cũng chạm vào nhau, từ từ tan chảy.

Họ hôn lên đôi môi của đối phương, cũng hôn lên những giọt lệ trào ra nơi khóe mắt.

Họ ôm lấy tấm lưng của nhau, cũng ôm trọn mười năm ròng rã đã từng bỏ lỡ.

Lần này.

Trì Tiểu Mãn không hề hoảng loạn, cũng chẳng còn thấy mình giống như một giọt mưa mắc chứng sợ độ cao nữa.

Cô trở thành một giọt mưa dũng cảm.

Dẫu vẫn còn những hoang mang, nhưng cũng đã dám chủ động bộc lộ sự hoang mang ấy.

Cuối cùng, cô rơi vào áng mây sà thấp mang tên Trần Việt, và một lần nữa dùng hết sức mình để nâng đỡ áng mây đang trĩu nặng hạ dần kia.

Cơn mưa vàng rực rỡ chậm rãi buông rơi, Trần Việt nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô, hôn lên khóe mắt đang đẫm lệ, nói: "Tiểu Mãn, chị yêu em."

Trì Tiểu Mãn cũng dùng cả hai tay nâng gương mặt Trần Việt, kề trán mình chạm trán chị. Cô hôn lên những giọt nước mắt mặn chát, rồi chậm rãi thì thầm bên tai chị: "Chị Trần Đồng, em cũng yêu chị nhiều lắm."

Mùa hè năm 2024, đã có rất nhiều chuyện xảy ra trong một năm qua, dường như còn nhiều hơn cả chín năm trước cộng lại. Bộ phim Neon khởi quay, tuyển diễn viên, rồi đóng máy...

Trong suốt thời gian ấy, Trì Tiểu Mãn đã từng trốn tránh rất nhiều lần, kháng cự rất nhiều lần, tự ti và chán ghét bản thân rất nhiều lần. Nhưng cô cũng đã từng khóc thật lòng, cười thật lòng, và thậm chí là đã từng chạy một cách tự do tự tại.

Cuối cùng cả hai nắm tay nhau, cùng sánh bước đi qua đường hầm dài đằng đẵng kia, một lần nữa trở về cùng một mái nhà. Trong căn phòng rộng rãi sáng sủa, tựa như hai chú côn trùng nhỏ bé, họ trao nhau một ánh nhìn thật bình thường nhưng lại kéo dài vô tận, chăm chú ngắm nhìn gương mặt của đối phương.

Và rồi, mọi chuyện cứ thế diễn ra thật tự nhiên.

Trong suốt một thời gian dài, trước khi làm bất cứ việc gì, Trì Tiểu Mãn luôn mường tượng đi mường tượng lại đủ mọi viễn cảnh, luôn nghi ngờ và tự phán xét xem việc mình làm có đúng đắn hay không. Cô đã quen với một Trì Tiểu Mãn hay do dự và chẳng mấy quyết đoán như thế.

Vì vậy, cô cũng từng nghĩ rằng khi yêu lại Trần Việt, trước khi đi đến bước này, bản thân mình chắc chắn sẽ nảy sinh rất nhiều suy tính, đắn đo và chần chờ... Thế nhưng đêm nay, thật sự chẳng có chuyện gì to tát xảy ra cả.

Họ chỉ đơn giản là nhìn vào mắt nhau, ngắm nhìn gương mặt, từng đường nét trên da, độ cong nơi đuôi mắt, nốt ruồi nhỏ sau tai đối phương, chậm rãi nói với nhau những điều muốn nói... Cuối cùng, cứ thế tự nhiên tiến tới bước này.

Sau khi kết thúc, họ rất yên tĩnh, tựa như hai chú cá voi đang ẩn mình thở khẽ trong bóng tối, áp sát cơ thể vào nhau mà ôm ấp.

"Có lạnh không em?" Cá voi Trần Việt nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt cá voi Trì Tiểu Mãn.

"Em không lạnh." Trì Tiểu Mãn lắc đầu.

Cô áp sát vào mặt Trần Việt, cảm nhận làn da hơi rịn mồ hôi, cảm nhận hơi thở và nhịp tim bên dưới lớp da của người ấy... Cô khẽ thở ra một hơi, bỗng thấy mình như một loài sinh vật biển sâu vừa được trở về với đại dương, đang chậm rãi tìm lại mức thân nhiệt lý tưởng nhất để có thể sinh tồn dài lâu.

Trần Việt nhìn cô, chẳng nói lời nào. Ngón tay chị tựa như miếng mồi câu, khẽ khàng lướt qua chóp mũi, rồi đến đuôi mắt cô.

Trì Tiểu Mãn cảm thấy nhồn nhột, không kiềm được mà bật cười.

Trần Việt cũng cười theo.

Tiếng cười của chị tựa như thanh âm của lớp rèm voan mỏng vờn bay trong gió, thoắt ẩn thoắt hiện.

Trì Tiểu Mãn bị Trần Việt cười đến phát ngượng. Cô đành phải xoay người đi, nằm nghiêng rồi cuộn tròn lại, khom lưng, vờ như rất tự nhiên mà vòng hai tay ôm lấy đôi chân đang co rụt lại.

Đó là tư thế mang lại cho cô cảm giác an toàn nhất.

Trần Việt không cười nữa.

Chị chậm rãi tiến đến ôm lấy cô từ phía sau. Hai cánh tay chị tựa như loài thực vật dưới đáy biển đang vươn dài, quấn quýt lấy cánh tay cô, cả người như một chiếc lá bao bọc lấy Trì Tiểu Mãn.

Trì Tiểu Mãn vì thế mà cảm thấy thư thái hơn nhiều.

Cô từ từ buông lỏng đôi tay đang bấu chặt đầu gối, nhắm mắt lại tựa ra sau, nhỏ giọng gọi: "Chị Trần Đồng."

Trần Việt lại từ phía sau ôm chặt cô thêm chút nữa: "Ừm, chị đây."

Trì Tiểu Mãn im lặng. Cô không biết mình muốn nói gì, dường như chỉ cần nghe thấy tiếng của Trần Việt là cô đã cảm thấy an toàn rồi.

Trần Việt cũng không nói thêm lời nào nữa, cứ thế lặng lẽ ôm lấy Trì Tiểu Mãn.

Tim áp sát lưng, suối tóc vương trên lồng ngực, nhịp thở của hai người bắt đầu chậm rãi hòa quyện, rồi dần dần trở nên đồng điệu tuyệt đối.

Một lúc lâu sau, Trì Tiểu Mãn có chút buồn ngủ, khẽ khàng mở mắt.

Ánh đèn đêm từ những tòa cao ốc xa xôi lướt qua mi mắt cô, những vệt sáng màu sắc xuyên qua lớp rèm cửa, hắt vào phòng một lớp ánh sáng mỏng manh.

Cô cảm thấy có lẽ đó chỉ là ảo giác của mình, bèn khẽ khàng cựa quậy mặt trên gối, nhỏ giọng hỏi: "Chị Trần Đồng, chị có thấy không?"

"Ừm, chị thấy rồi." Giọng của Trần Việt vang lên ngay bên tai cô, mang theo chút mệt mỏi nhưng lại ở rất gần, vô cùng rõ ràng: "Giống như ánh đèn neon vậy."

Trì Tiểu Mãn xoay hẳn người lại.

Ánh sáng đa sắc trượt từ mắt cô sang mắt Trần Việt. Trần Việt rũ mi nhìn cô, mà cô cũng đang nhìn chị.

Chóp mũi họ chạm nhau, đôi mắt sát gần trong gang tấc.

"Tiểu Mãn." Trần Việt thấp giọng gọi, tay nhẹ nhàng vén lại những sợi tóc vương trên mặt cô.

Trì Tiểu Mãn không đáp lời, cô ngẫm nghĩ một chút, rồi lại chủ động ghé sát tới hôn lên môi Trần Việt. Những vệt sáng màu mỏng manh khi tỏ khi mờ, cứ hiện ra rồi lại tan biến vào màn đêm. Để rồi, cô chợt nảy ra một ý nghĩ chẳng rõ nguồn cơn...rằng mai này, có lẽ mình sẽ có thêm thật nhiều dũng khí để yêu và được yêu.

Nếu như lòng dũng cảm cũng có cội nguồn.

Thì có lẽ là vì cuối cùng cô đã nhận ra, hóa ra bấy lâu nay mình vẫn luôn nắm giữ ánh đèn neon rực rỡ ấy.

Bình Luận (0)
Comment