Năm 2023, Bắc Kinh đổ mưa xuân lất phất. Trong buồng thang máy là hai người trẻ tuổi đang chìm trong bầu không khí trầm mặc.
Thang máy ồn ào, ánh đèn sáng rực, Phương A Vân nhân cơ hội này chăm chú quan sát gương mặt của hai người họ. Trông không giống với những gì bà từng thấy trong đoạn video mờ ảo kia lắm.
Cả hai đều gầy đi nhiều, phong cách ăn mặc đã khác xưa, ngay cả độ dài mái tóc hay màu tóc cũng có sự thay đổi. Rõ ràng vẫn là gương mặt của quá khứ, nhưng thần thái, những nếp hằn trên da, cách nói chuyện, giọng điệu, cho đến ánh mắt mỗi người đã hướng về những ngả khác nhau...
So với lúc mới ngoài 20, lại giống như những con người hoàn toàn khác.
Các cô gái ấy đã trở thành những người lớn ngoài 30 tuổi.
Nếu con gái bà còn sống, hẳn con bé cũng sẽ giống như cả hai, cũng ăn mặc tươm tất, để tóc tai gọn gàng, rồi tình cờ chạm mặt họ trong chuyến thang máy này.
Phương A Vân dõi theo hai người trẻ tuổi. Thấy Trần Việt bước ra ngoài trước, bà lại quay sang nhìn Trì Tiểu Mãn. Sắc mặt Trì Tiểu Mãn vì thế mà càng thêm nhợt nhạt và thất thần.
Bà đưa tay chỉnh lại nón cho cô.
Trì Tiểu Mãn mỉm cười. Có lẽ là vì cơ thể đang phải chịu cơn đau nào đó, khóe môi cô khẽ nhếch lên trông vô cùng gượng gạo, nhưng vẫn gắng mỉm cười.
Mấy năm nay, Trì Tiểu Mãn luôn như vậy.
Ngay từ lần đầu Phương A Vân gặp Trì Tiểu Mãn, cô đã mang dáng vẻ như thế. Thoạt nhìn rất hay cười, mềm mỏng và chẳng bao giờ làm tổn thương ai.
Trì Tiểu Mãn không phải một đứa trẻ mít ướt, những lúc khổ sở nhất cùng lắm cũng chỉ như một con ốc sên lẳng lặng thu mình lại. Thật ra, cô rất không thích những chốn đông người, nhưng mỗi lần bị mọi người vây quanh, cô vẫn luôn cười híp cả mắt.
Phương A Vân đẩy xe đưa Trì Tiểu Mãn vào phòng bệnh VIP.
Sau đó, bà bật tivi cho cô. Đợi Trì Tiểu Mãn ngủ say, bà mới ra ngồi ngoài hành lang phòng bệnh, mở một đoạn video được lưu trong điện thoại lên xem. Mấy năm nay làm trợ lý cho Trì Tiểu Mãn, bà đã học được cách sử dụng các thiết bị điện tử, cũng tự mình chép hết dữ liệu từ chiếc DV cũ kia ra ngoài.
Trong đó, có một đoạn video được bà lưu thẳng vào điện thoại, ngày nào cũng mở ra xem một lần.
Trong đoạn video mờ nhòe ấy.
Cảnh đầu tiên chính là hai người trẻ tuổi này đang chuẩn bị cắt bánh kem sinh nhật.
Con gái bà bỗng nhiên gọi họ: "Tiểu Mãn, Trần Đồng."
Tiểu Mãn và Trần Đồng trong video đồng loạt ngẩng đầu lên, ngơ ra một chốc rồi chợt cùng nhau nhìn con gái bà bật cười.
Tiểu Mãn hỏi: "Còn chị thì sao? Chị nghĩ mười năm nữa mình sẽ làm gì?"
"Chị á?" Giọng con gái bà vang lên từ phía sau ống kính.
Tiếp đó, con bé liền xoay DV về phía mình...
Thế là Phương A Vân nhìn thấy.
Con gái bà đã nhuộm mái tóc xoăn vàng, mặc một chiếc áo khoác màu đỏ. Làn da con bé vẫn trắng trẻo như hồi còn nhỏ, nhưng sắc mặt lại rất kém, trông như đã lâu rồi chưa có được một giấc ngủ ngon.
Con bé toe toét cười, nói với ống kính:
"Mười năm nữa, chắc chị đã trở thành một biên kịch tầm cỡ rồi. Kịch bản viết ra không lo không có ai quay, thích giao cho ai thì người đó được quay, đại minh tinh hay Ảnh hậu đều sẽ tìm đến để đóng vai nữ chính của chị."
"Nhưng mà con người chị đây chắc cũng cương trực lắm, đã chốt hai đứa là nữ chính thì chắc chắn phải là nữ chính."
"Nhớ kỹ đấy nhé!"
Vừa nói, con gái bà vừa xoay DV lại, một lần nữa chĩa về phía hai người trẻ tuổi đang hơi ngơ ngác đằng kia, rồi tự mình chen luôn khuôn mặt mình vào khung hình.
Ba người đưa mắt nhìn nhau đầy bất ngờ. Tiếp đó, chẳng biết ai khẽ thầm thì câu gì, thế là tất cả đều hướng về phía ống kính rồi cười nắc nẻ.
Bọn họ cứ ngả nghiêng cười đùa như thế một lúc lâu.
Con gái bà giơ cao chiếc DV cũ nay đã thành kỷ vật kia, cười híp mắt nói:
"Tiểu Mãn, Lãng Lãng, Trần Đồng, thiếu một ai cũng không được."
Tháng 4 năm 2024, Phương A Vân mang theo chiếc DV cũ đó đến Hồng Kông. Đoàn phim Neon đóng máy, bà cầm chiếc DV ấy cùng chụp ảnh lưu niệm với cả đoàn. Tối hôm đó, bà ở một mình trong phòng, mở xem lại đoạn video kia thêm một lần nữa, đồng thời sắp xếp lại toàn bộ những tư liệu cũ trong máy.
Sáng hôm sau, Phương A Vân thức dậy từ sớm. Bà ăn mặc chỉnh tề, đi xuống bãi đỗ xe và đặt túi giấy kraft mình đã chuẩn bị sẵn lên xe của trợ lý Trần Việt.
Sau đó, bà ghé qua nhà hàng, thấy Trì Tiểu Mãn dùng bữa cùng nhà sản xuất của đoàn phim. Nhìn dáng vẻ cười đùa đầy vui vẻ của cô dưới ánh nắng, bà cảm thấy rất đỗi vui mừng.
Có lẽ Trì Tiểu Mãn hoàn toàn không hề nhận ra sự có mặt của bà.
Suốt những năm qua, dù đi đến đâu Trì Tiểu Mãn cũng luôn lo lắng, chăm sóc và canh cánh trong lòng vì bà. Giữa chốn đông người, cô luôn ưu tiên để mắt tới bà, rất hiếm khi cô có cơ hội được thả lỏng hoàn toàn và mỉm cười thoải mái với người khác như vậy.
Phương A Vân lau nước mắt, quay bước lên lầu, đặt một túi giấy kraft khác trước cửa phòng Trì Tiểu Mãn.
Hôm đó, thời tiết Hồng Kông rất đẹp.
Đây là lần đầu tiên Phương A Vân đặt chân đến nơi này. Nhưng qua chiếc máy DV cũ kia, bà đã từng nghe con gái mình nhắc đến Hồng Kông không biết bao nhiêu lần.
Hồng Kông là nơi mà từ thuở bé con gái bà đã luôn ao ước được đến. Từ lúc còn nhỏ xíu, con bé đã rất hiểu chuyện, vừa phải chăm em gái, vừa phải lo cho mẹ, thế nhưng bài tập làm văn trong những kỳ thi Ngữ văn lúc nào cũng đạt điểm tuyệt đối.
Có một lần, bà thấy con gái mình viết trong bài văn thế này... Ước mơ của em là đi vòng quanh thế giới, điểm đến đầu tiên là Hồng Kông. Không vì sao cả. Em muốn tới Hồng Kông xem thử ở Du Ma Địa có thật sự có nhiều Cổ Hoặc Tử [1] đến vậy không.
[1] Cổ Hoặc Tử: Là series điện ảnh đề tài xã hội đen thành công nhất của Hồng Kông thập niên 90. Ở đây, dùng cụm từ này ám chỉ hình tượng những gã giang hồ lãng tử, trọng nghĩa khinh tài.
Ở cuối bộ phim, hai người trẻ tuổi ấy cũng đã đến Hồng Kông.
Phương A Vân nheo mắt, chần chờ nán lại dưới sảnh khách sạn hồi lâu. Cuối cùng, khi thấy Trần Phương lái xe đến đón mình, bà mới thở phào nhẹ nhõm. Bà ôm chặt cái vỏ trứng rực rỡ sắc màu vào lòng, bước ra hòa mình với ánh nắng rực rỡ của Hồng Kông.
---
Trì Tiểu Mãn mở mắt ra.
Ánh nắng vàng ruộm chầm chậm hắt vào, lọt vào tận trong đáy mắt. Nắng không hề chói chang, mà tựa như một dải lụa mềm.
Thế giới cũng vì thế mà trở nên không còn chân thực nữa.
Trì Tiểu Mãn hơi gắng sức nhắm nghiền mắt lại, rồi lại hé mở. Cô nhận ra, ánh nắng trước mắt vẫn chưa hề tan biến.
Nắng tựa như một dòng sông vàng rực rỡ, khi tuôn chảy đến dường như chẳng thể nhìn thấy điểm tận cùng.
Trì Tiểu Mãn cứ thế ngẩn ngơ ngắm nhìn dòng sông vàng óng ấy.
Một người phụ nữ chậm rãi bước tới.
Chị đứng giữa dòng sông lấp lánh sắc vàng ấy, thoạt tiên lẳng lặng ngắm nhìn cô một chốc, sau đó từ từ ngồi xuống, vô cùng dịu dàng ôm trọn lấy cô và khẽ gọi tên:
"Tiểu Mãn."
Trì Tiểu Mãn khẽ dứt khỏi dòng suy nghĩ. Cô vươn tay ôm lấy bờ vai người phụ nữ, hít hà mùi hương dễ chịu trên người chị. Một lúc lâu sau, cô cọ cọ vào vai Trần Việt như một loài động vật nhỏ đang bất an: "Chị Trần Đồng, suốt thời gian dài như vậy, chị đã đi đâu thế?"
"Hửm?" Trần Việt vỗ nhẹ lên lưng cô, dường như cảm thấy cô vẫn đang ngái ngủ, bèn cười dịu dàng: "Đã lâu lắm rồi sao?"
Có lẽ là vì vừa mới rửa mặt xong nên trên người Trần Việt vẫn vương vấn mùi hương thoang thoảng của sữa tắm gội. Mùi hương hoa cỏ hết sức bình thường, nhưng khi hòa quyện trên người chị lại tỏa ra thứ mùi thơm cực kỳ dễ chịu. Chị giải thích với Trì Tiểu Mãn: "Chị ra ngoài nghe điện thoại, tiện thể mua bữa sáng cho em."
"Sao chị biết em chưa ăn sáng?" Câu hỏi của Trì Tiểu Mãn nghe chẳng hề logic chút nào.
"Thật ra chị đâu có biết." Trần Việt bật cười: "Nhưng sợ em chưa ăn nên chị cứ mua sẵn thôi."
Trì Tiểu Mãn ôm chặt lấy Trần Việt, không nói thêm lời nào, chỉ chầm chậm thở ra một hơi.
Trần Việt ngồi xổm trên mặt đất để ôm cô, tư thế này hẳn sẽ có chút không thoải mái. Thế nhưng, vòng tay chị ôm cô vẫn vô cùng mềm mại. Chị cọ má mình vào má Trì Tiểu Mãn, khẽ cất tiếng hỏi: "Em nằm mơ à?"
"Ừm." Trì Tiểu Mãn mơ màng hé mắt. Cô lại nhìn thấy dòng sông vàng lấp lánh kia, cũng nhìn thấy khuôn mặt tỏa ra ánh sáng nhạt của người phụ nữ giữa dòng sông vàng óng ánh ấy. Cô chợt nhớ ra...
Năm 2024, Neon đóng máy, bọn họ đã quay về bên nhau. Giờ đây, cả hai đang ở trong phòng bệnh của mẹ Trần Việt. Vừa nãy, hai người vẫn còn cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha đơn, thủ thỉ trò chuyện rồi từ từ chìm vào giấc ngủ trong vòng tay nhau.
"Mơ thấy gì vậy?" Trần Việt nhìn thẳng vào mắt cô.
Trì Tiểu Mãn lắc đầu: "Em không nhớ rõ nữa, nhưng mà dài lắm."
"Ừm." Có lẽ tưởng cô gặp ác mộng, Trần Việt dịu giọng dỗ dành: "Vậy em đừng nghĩ ngợi sâu xa thêm nữa."
"Được." Trì Tiểu Mãn gật đầu: "Không nghĩ nữa."
"Ừm." Trần Việt đáp lời.
Vẫn giữ tư thế ngồi xổm, chị dùng hai tay nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt Trì Tiểu Mãn, ngắm nghía một lúc. Sau đó, chị chợt bật cười: "Sao mắt vẫn còn đỏ hoe thế này?"
Trì Tiểu Mãn dụi nhẹ mắt: "Có sao?"
"Hơi đỏ một chút." Trần Việt dịu dàng nhìn cô, dùng đầu ngón tay khẽ v**t v* khóe mắt cô: "Em khóc à?"
"Không có." Trì Tiểu Mãn lắc đầu.
"Được rồi." Trần Việt gật đầu: "Vậy chúng ta ăn sáng trước nhé?"
"Dạ." Trì Tiểu Mãn cũng gật đầu.
Cô chống tay ngồi thẳng dậy trên chiếc sô pha đơn, phát hiện quần áo trên người đã xộc xệch vì ngủ, mái tóc vốn buộc gọn gàng cũng rũ rượi cả xuống.
Cô liếc nhìn Trần Việt.
Rồi ngại ngùng lấy tay che mặt, chỉ sợ bộ dạng vừa mới ngủ dậy của mình trông không được dễ nhìn.
"Em muốn đi rửa mặt trước." Trì Tiểu Mãn xỏ chân vào giày, ngồi chống tay bên mép sô pha, chậm chạp lên tiếng.
"Được."
Trần Việt không ngăn cản. Chị ngắm cô một chốc, rồi dùng lòng bàn tay mềm mại vỗ nhè nhẹ lên đầu cô: "Trong phòng tắm có sẵn đồ dùng cá nhân đấy."
"Dạ." Trì Tiểu Mãn thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra, chính Trì Tiểu Mãn cũng không rõ rốt cuộc là chuyện gì. Kể từ sau khi xác nhận mối quan hệ, cô vẫn luôn e dè, gò bó y như trước kia, chẳng thể nào tự nhiên cho nổi. Tất nhiên, không phải là vì cô không đủ thích Trần Việt.
Nếu có ai đưa ra lời hoài nghi như vậy, Trì Tiểu Mãn chắc chắn sẽ là người đầu tiên đứng ra phản bác.
Chỉ là tình cảm của cô, dường như thật sự chẳng thể nào nồng nhiệt như trước đây được nữa.
Trì Tiểu Mãn trốn vào phòng tắm, vặn vòi nước nóng để rửa mặt. Dù phòng VIP này có phòng tắm riêng, nhưng suy cho cùng thì đây cũng chẳng phải ở nhà.
Cô không dám chần chờ lâu, định bụng rửa mặt thật nhanh rồi ra ngoài. Nhưng vừa mới mở vòi nước nóng, cúi đầu vã một vốc nước lên mặt, lúc ngẩng lên, cô đã bắt gặp hình bóng Trần Việt trong gương. Chị đang đứng phía sau, nhìn cô bằng ánh mắt chan chứa ý cười.
Không ngờ Trần Việt lại đi theo cô vào đây.
Trì Tiểu Mãn ngẩn người.
Trần Việt không bước hẳn vào phòng tắm, mà chỉ đứng tựa bên khung cửa đợi cô, mỉm cười nói: "Chỉ là chị muốn ngắm em thêm một chút."
Trì Tiểu Mãn hơi hé môi, chợt chẳng biết nên nói gì cho phải. Những giọt nước trên mặt vẫn đang tí tách rơi.
Cô đành quay người tiếp tục rửa mặt.
Chỉ là lúc ngẩng đầu lên.
Cô vẫn không nhịn được mà len lén nhìn Trần Việt qua gương.
Trần Việt bật cười.
Mặt gương rất sáng, phản chiếu trọn vẹn nét cười dịu dàng chan chứa nơi khóe mắt người phụ nữ ấy.
Dạo gần đây chị luôn cười như vậy.
Trì Tiểu Mãn mím môi. Nói thật, mỗi lần nhìn thấy Trần Việt cười với mình như thế, cô lại cảm thấy đầu óc chuếnh choáng.
Giống như một chú bọ nhỏ vô tình rơi vào vũng mật ong đặc quánh, chẳng thể nào vỗ cánh bay ra được nữa.
Trong lúc bối rối, cô định tìm khăn để lau nước trên mặt, thì chợt nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng của Trần Việt vang lên từ phía sau: "Tiểu Mãn, bây giờ chị qua hôn em được không?"
Trì Tiểu Mãn giật nảy mình.
Luống cuống quay người lại nhìn Trần Việt.
Cô cứ có cảm giác những lời chị nói hôm nay đều quá đỗi đường đột. Thế nhưng, thế nhưng...
"Dạ được." Trì Tiểu Mãn lúng túng đáp, ánh mắt lảng tránh.
Ánh nhìn của Trần Việt dường như nung nóng cả vành tai cô, hai bên tai đều nóng bừng lên dữ dội.
Phòng tắm tĩnh lặng vô cùng, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt và tiếng hít thở của hai người. Trì Tiểu Mãn cúi đầu, tựa lưng vào bồn rửa tay.
Khoảng chừng hai, ba giây sau.
Trần Việt bắt đầu di chuyển, chậm rãi bước từng bước tới.
Khi chị dừng lại ngay trước mặt Trì Tiểu Mãn, một luồng hơi thở nhu hòa thoảng qua, vấn vương nơi đầu mũi cô.
Trì Tiểu Mãn rũ mắt, bắt đầu cảm thấy khó thở.
Trần Việt chầm chậm nắm tay cô, ấp ủ trong lòng bàn tay mình, vỗ về một cách đầy nâng niu.
"Em..." Trì Tiểu Mãn vô thức lùi lại một bước, nhưng chợt nhận ra đã chẳng còn đường lui, lưng cô ép sát vào bồn rửa mặt hãy còn ươn ướt.
Trần Việt bật cười thành tiếng: "Vẫn còn ngại sao?"
Mỗi khi chị cười, hàng mi lại khẽ rung rinh dưới ánh đèn, hệt như chú bọ nhỏ lỡ sa chân vào vũng nước đường kia vừa mới đậu lại nơi đó.
Giữa những nhịp tim dồn dập, Trì Tiểu Mãn cố gắng mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của chị đang chăm chú nhìn mình.
Cô khẽ nuốt nước bọt: "Một chút xíu."
Trần Việt mỉm cười: "Ừm."
Chị ngừng lại một lát, dường như đang đắn đo điều gì.
Trì Tiểu Mãn khẽ trút một hơi thở gấp gáp, rũ mắt lén nhìn đôi môi của Trần Việt... Nói thật thì, dáng môi của Trần Việt rất đẹp, hơi mỏng nhưng không quá mức, đường nét mềm mại, toát lên vẻ gợi cảm đong đầy sự dịu dàng.
Có lẽ vì vừa mới uống nước xong nên đôi môi ấy vẫn còn vương chút ẩm ướt, căng mọng.
Trì Tiểu Mãn khẽ mím môi. Nhận ra ánh mắt của mình có phần quá lộ liễu, cô bèn vội vã cụp mắt xuống đầy bối rối.
Chính vào khoảnh khắc đó... Trần Việt chậm rãi dùng hai tay ấp lấy khuôn mặt cô, rồi từ từ ghé sát lại gần. Trần Việt hơi rũ mắt, dường như chẳng hề bận tâm đến việc Trì Tiểu Mãn vừa lén nhìn môi mình, vẫn dùng ánh mắt êm ái và dịu dàng ấy khẽ lướt qua đôi mắt cô.
Rồi ánh mắt ấy từ từ trượt xuống.
Chạm đến bờ môi.
Khoảng cách giữa hai người dần dần thu hẹp.
Tim Trì Tiểu Mãn đập rất nhanh. Cô cố gắng ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt khiến người ta choáng ngợp của Trần Việt. Chợt, cô nhớ lại nụ hôn đầu tiên của hai người, dường như khi ấy cũng có một màn đếm ngược ba giây rõ ràng như thế.
Ba. Thế là Trì Tiểu Mãn không kiềm được mà nhẩm đếm trong đầu.
Hai. Trần Việt vén lọn tóc của Trì Tiểu Mãn ra sau tai.
Một. Trì Tiểu Mãn lấy dũng khí.
Cô tiến lên một bước.
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Trần Việt, cô chủ động hôn lên môi chị.
Chỉ đơn giản là môi chạm môi.
Vậy mà Trì Tiểu Mãn đã thấy đất trời như quay cuồng. Cô đứng chôn chân tại chỗ, tay chân cứng đờ chẳng dám nhúc nhích, hệt như một con rối bị tháo mất dây cót.
Trần Việt bị nụ hôn của cô chọc cười.
Tiếng cười khe khẽ và trong trẻo thoảng qua, nhẹ bẫng như một chiếc lá vừa lìa cành.
Và thế là, dây cót lại bắt đầu chuyển động.
Cơ thể Trì Tiểu Mãn dần thả lỏng, cô vô thức hé môi, hàng mi cũng thuận theo tự nhiên mà khép lại.
Một nụ hôn quấn quýt thân mật cứ thế diễn ra. Cảm giác vừa giống như linh hồn một lần nữa lìa khỏi thể xác, lại vừa tựa như mảnh hồn lang bạt suốt bao năm nay rốt cuộc cũng tìm được đường quay về.
Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, nhưng Trì Tiểu Mãn cảm thấy bản thân như hóa thành một giọt nước tí tách rơi xuống từ vòi, len lỏi qua từng khe gạch rồi trôi tuột đi, bị cuốn phăng vào một vòng xoáy không thể chối từ.
Đất trời chao đảo.
Sau khi nụ hôn kết thúc.
Hai tay Trì Tiểu Mãn ôm siết lấy eo Trần Việt.
Cô không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Việt, nên đành cố vùi mặt lên vai chị.
Ánh mắt cô thẫn thờ dán chặt vào những lọn tóc đen dài bay bay sau lưng chị, khẽ th* d*c.
Cô không biết phải nói gì.
Lần đầu tiên hai người hôn nhau, cô đã nói gì ấy nhỉ?
Trì Tiểu Mãn không thể nhớ nổi.
Cô đã biến thành một con rối bị đánh cắp ký ức.
Lại hóa thành một kẻ vụng về, ngô nghê như lần đầu tiên biết yêu Trần Việt.
"Tiểu Mãn." Trần Việt chợt lên tiếng hỏi, chất giọng vô cùng nhu hòa: "Em đang nghĩ gì thế?"
"À, em..." Nghe nhịp thở êm đềm của Trần Việt, sống lưng Trì Tiểu Mãn khẽ run lên, giọng nói cũng lí nhí hẳn đi: "Em đang nghĩ, liệu mẹ chị có đột nhiên quay lại không?"
Trần Việt bật cười: "Không đâu."
Trì Tiểu Mãn khẽ cọ má vào vai chị: "Ừm."
"Chị vừa nói chuyện điện thoại với mẹ." Trần Việt điềm nhiên cất lời: "Bà ấy bảo muốn đi dạo bên ngoài với dì thêm một lát."
Trì Tiểu Mãn chẳng biết nói gì nữa.
Thú thực là cô hơi áy náy.
Cứ có cảm giác vì muốn yêu đương mà cô đã đuổi một bệnh nhân ra khỏi chính phòng bệnh của đối phương vậy.
"Tiểu Mãn." Trần Việt lại gọi.
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn lên tiếng đáp lời.
Trần Việt im lặng ôm cô một lúc lâu.
Dịu dàng cất giọng:
"Đợi đến ngày kỷ niệm một tháng của chúng ta, em mua cho chị thỏi son nhé."
"Sao lại là son môi?" Trì Tiểu Mãn ngớ người, chưa kịp hiểu ra.
Trần Việt không đáp.
Chị mỉm cười, cũng vô cùng dịu dàng v**t v* mái tóc cô.
Thế là Trì Tiểu Mãn chợt nhận ra, thứ quan trọng vốn chẳng phải thỏi son.
Mà là kỷ niệm một tháng của hai người.
Một cụm từ thật kỳ diệu làm sao.
Mười năm sau, cô và Trần Việt lại có ngày kỷ niệm một tháng mới.
Thật lâu.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy hốc mắt mình hơi nóng lên. Cô bỗng chốc trở thành một chiếc bình chứa đầy những cảm xúc dễ dàng tuôn trào.
Nhưng cô cũng muốn thử tận hưởng niềm hạnh phúc khi được đường đường chính chính nói ra cụm từ "kỷ niệm một tháng" ấy. Thế là cô ôm Trần Việt thật lâu, cuối cùng cọ má mình vào má chị, nhỏ nhẹ nhưng vô cùng kiên định nói:
"Được, đợi đến kỷ niệm một tháng của chúng ta, em sẽ mua tặng chị thỏi son đẹp nhất."
---
Trần Việt mua hủ tiếu để ăn sáng, có lẽ đây cũng là món ăn gắn bó với chị từ thuở còn bé. Dù hai người đã nán lại trong phòng tắm khá lâu, đến lúc trở ra thì sợi hủ tiếu trông có vẻ đã hơi trương lên và dính vào nhau.
Thế nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn rất nâng niu mở hộp. Sau khi tách đôi đũa dùng một lần, cô cạo sạch dằm gỗ, theo bản năng đưa đôi đũa mình vừa cạo xong cho Trần Việt trước.
Ban đầu Trần Việt có vẻ đang ngẩn người, một lúc lâu sau vẫn chưa vươn tay ra nhận.
Trì Tiểu Mãn gọi: "Chị Trần Đồng?"
Trần Việt nhanh chóng lấy lại tinh thần, mỉm cười với Trì Tiểu Mãn rồi cầm lấy đôi đũa cô đưa.
Thấy chị đã nhận, Trì Tiểu Mãn mới tự đi lấy cho mình một đôi khác.
Rất lâu về trước, lúc ăn ở quán mì Hạnh Phúc, Trần Việt từng bị dằm của đôi đũa gỗ dùng một lần đâm xước tay.
Kể từ dạo đó, mỗi lần hai người đi ăn bên ngoài, Trì Tiểu Mãn đều quen tay cạo sạch dằm gỗ trước rồi mới đưa đũa cho Trần Việt. Thật ra bao lâu nay, chất lượng đũa dùng một lần ở các hàng quán bây giờ cũng không đến nỗi quá tệ nữa.
Chỉ là Trì Tiểu Mãn vẫn luôn giữ thói quen ấy. Trong con người em, có một phần đang sống ở năm 2024, còn một phần thì bị giữ lại ở năm 2013.
Năm 2024, Trần Việt đã có thể thuê hẳn một phòng bệnh cao cấp riêng biệt cho Trần Tiểu Bình, trong phòng có sẵn cả bàn ăn.
Các cô sẽ không cần phải giống như hồi 2013, chịu đựng cái rét buốt của mùa đông, co ro ngồi xổm bên vệ đường cùng chia nhau một suất Oden nữa. Giờ đây, cả hai có thể ngồi đối diện nhau hệt như bao người trẻ bình thường khác, chuẩn bị cùng thưởng thức hai phần hủ tiếu.
"Tiểu Mãn." Trần Việt nhìn đôi đũa đã được cạo sạch dằm gỗ trong tay mình, đột nhiên lên tiếng hỏi: "Cho chị hôn một cái nữa được không?"
"Dạ?" Có lẽ Trì Tiểu Mãn cảm thấy hôm nay cô thật sự rất lạ lùng, cứ làm ra những hành động đường đột, nên nhìn cô bằng ánh mắt đầy ngơ ngác. Nhưng cuối cùng, Trì Tiểu Mãn vẫn gật đầu. Em đặt đôi đũa xuống, hít sâu một hơi như thể đang đáp ứng một lời thỉnh cầu đầy trang trọng nào đó, rồi nói: "Dạ được."
Thế là Trần Việt bật cười. Cô không chờ thêm giây nào nữa, rướn người tới, một lần nữa phủ môi mình lên đôi môi mềm mại, ươn ướt của Trì Tiểu Mãn.
Hai tô hủ tiếu trên bàn vẫn chưa ai đụng đũa, hai đôi đũa gỗ được đặt ngay ngắn bên trên. Giữa làn khói mờ ảo tỏa ra nghi ngút và những vạt nắng chan hòa, hai người trao nhau nụ hôn thứ hai.
Nụ hôn này không kéo dài quá lâu.
Sau khi kết thúc.
Đôi môi Trì Tiểu Mãn hơi phớt đỏ và ươn ướt. Em có vẻ hơi ngại ngùng, chớp chớp hàng mi, hai má rực hồng, liếc nhìn Trần Việt một cái rồi lại tự bưng tô hủ tiếu lên. Vốn định ăn, nhưng không biết nghĩ ngợi đến chuyện gì em lại dè dặt đặt xuống. Sau đó, Trì Tiểu Mãn cất giọng khe khẽ: "Chị Trần Đồng, chị có muốn hôn thêm cái nữa không?"
Trần Việt cười không nhịn nổi.
Trì Tiểu Mãn mím môi.
"Tạm thời không cần đâu." Trần Việt dịu dàng đáp.
Trì Tiểu Mãn im lặng.
Trần Việt bất giác đưa ngón tay chạm nhẹ lên má em. Một hành động hoàn toàn vô nghĩa, nhưng dạo gần đây, cô luôn làm như vậy.
Trì Tiểu Mãn có vẻ bối rối, liền chớp chớp mắt.
Trần Việt nói: "Mình ăn sáng trước đã."
Cô vẫn mong Trì Tiểu Mãn được ăn bữa sáng khi còn nóng.
Trì Tiểu Mãn ngơ ngác gật đầu, em cúi gầm mặt, cẩn thận gắp một đũa hủ tiếu. Vốn định cho vào miệng, nhưng sực nhớ ra điều gì đó, em lại bỏ đũa hủ tiếu xuống, gắp một miếng thịt bò bỏ sang tô của cô.
"Chị vẫn nên ăn nhiều thịt một chút." Em nói với Trần Việt.
Trần Việt rũ mắt, nhìn miếng thịt bò em vừa gắp cho mình, rất lâu sau mới đáp:
"Được."
Trì Tiểu Mãn gật đầu.
Em không nói thêm gì nữa. Lúc ăn, em rất im lặng, phần lớn thời gian chỉ tập trung nhai nuốt thức ăn. Có lẽ trước đây Trì Tiểu Mãn từng cố ý rèn cho mình thói quen này, sẽ không nói chuyện quá nhiều trên bàn ăn.
Trần Việt nhìn em.
Hồi lâu sau, cô mới bắt đầu ăn phần của mình.
Hai người chậm rãi ăn từng miếng một, ăn rất lâu. Những bữa cơm như thế này, các cô đã cùng nhau ăn vô số lần. Nhưng hôm nay, Trần Việt lại chẳng nỡ ăn xong quá nhanh.
Chắc hẳn Trì Tiểu Mãn biết cô đang nhìn em. Ban đầu em còn cố gắng phớt lờ, nhưng đến cuối lại cụp mắt né tránh, cũng không nhịn được hỏi: "Chị Trần Đồng, sao chị cứ nhìn em mãi thế?"
"Vì em xinh lắm." Trần Việt đáp.
Trì Tiểu Mãn ngước mắt lên. Đêm qua em ngủ không ngon giấc, bây giờ đôi mắt vẫn còn hơi đo đỏ.
"Ăn cơm mà cũng phải ngắm sao?" Em gượng gạo nói đùa với Trần Việt.
"Ừm, vì em xinh mà." Cô vẫn lặp lại câu nói đó.
Trì Tiểu Mãn lần nữa im lặng.
Trần Việt chầm chậm lên tiếng:
"Chị muốn ngắm dáng vẻ lúc em đánh răng."
"Cũng muốn ngắm khoảnh khắc em đột nhiên ngẩn người khi phát hiện ra chị."
"Và cả dáng vẻ em bình dị ăn sáng ngay bên cạnh chị nữa."
Nói đến đây, cô mỉm cười với Trì Tiểu Mãn: "Bởi vì đã rất lâu rồi chị không có cơ hội được ngắm em rõ đến vậy."
Trì Tiểu Mãn sững người.
Em nhìn Trần Việt, dường như đang cố gắng thấu hiểu những lời vừa rồi, lại như đang suy nghĩ xem phải đáp lời thế nào mới là chính xác nhất.
Trần Việt không cần em phải suy nghĩ. Cô hỏi Trì Tiểu Mãn: "Hay là em thấy không quen?"
"Dạ một chút." Sự chú ý của Trì Tiểu Mãn dễ dàng bị kéo đi, em nghiêm túc trả lời câu hỏi của Trần Việt: "Nhưng hôm nay đã đỡ hơn hôm qua một chút rồi."
"Vậy là tốt rồi." Trần Việt cười.
Có lẽ nhờ nụ cười ấy mà Trì Tiểu Mãn thả lỏng hơn đôi chút, tiếp tục ăn hủ tiếu.
Dường như em muốn ăn hết sạch phần hủ tiếu này, dùng cách đó để cố gắng đáp lại tình yêu của Trần Việt.
Có một khoảnh khắc Trần Việt định mở miệng ngăn cản, muốn bảo em không cần phải ép bản thân như vậy. Nhưng ngay giây tiếp theo, cô chợt nhận ra mình lúc nào cũng thích nói đạo lý với Trì Tiểu Mãn. Có lẽ trong một mối tình, thứ không cần thiết nhất lại chính là đạo lý.
Cô nghĩ bản thân có thể chấp nhận, cũng có thể chờ đợi.
Cô nhớ đến lời Trì Tiểu Mãn từng nói... Hình như em có chút thích cảm giác khi mình đang thích một ai đó.
Trần Việt lặng lẽ ở bên, cùng Trì Tiểu Mãn ăn cho hết phần hủ tiếu đó.
Bởi lẽ, sau tất cả, cô vẫn có thể có được tình yêu của Trì Tiểu Mãn. Mà ưu thế lớn nhất trong đó, chính là cô có đủ sự kiên nhẫn.
Bữa cơm này trôi qua thật chậm rãi, và rồi cũng sẽ chỉ là một bữa ăn bình thường như bao bữa ăn khác mà sau này hai người cùng nhau trải qua.
Ăn xong, Trì Tiểu Mãn nhìn cái tô rỗng rồi ngẩn người một lát. Trông em như đang thấy nhẹ nhõm và vui vẻ vì một điều gì đó rất đỗi giản đơn. Một lúc sau, em mỉm cười với Trần Việt: "Chị Trần Đồng."
"Hửm?" Trần Việt đáp lời: "Sao thế em?"
Trì Tiểu Mãn nhìn cô, cứ như đang thất thần, nhưng giây tiếp theo lại bật cười, nói: "Tự dưng em muốn ôm chị quá."
Trần Việt không đáp lời. Cô nán lại vài giây, rồi lặng lẽ bước tới ôm lấy em.
Trì Tiểu Mãn cũng vươn tay ôm lại cô một cách khá tự nhiên.
Ánh nắng rọi vào phòng, soi tỏ những hạt bụi li ti lơ lửng trong không trung. Trần Việt vòng hai tay ôm lấy Trì Tiểu Mãn, tựa nhẹ cằm lên vai em. Trì Tiểu Mãn cũng vòng hai cánh tay thon mềm qua người cô. Cơ thể hai người quấn quýt lấy nhau bằng một sự mềm mại, dẻo dai tựa như hai người cao su.
Tiết trời bên ngoài rất đẹp, nhưng trong phòng bệnh lại chẳng hề nóng bức. Hai người ôm nhau vô cùng dễ chịu, chóp mũi và gương mặt kề sát bên nhau mà không hề có cảm giác dính nhớp. Hoặc có lẽ, dù nhiệt độ có cao hơn chăng nữa, họ cũng sẽ không bận tâm.
Cứ thế yên lặng ôm nhau một lúc.
Trần Việt nghe thấy Trì Tiểu Mãn đang rúc đằng sau vai mình thì thầm bằng chất giọng rất khẽ:
"Chị Trần Đồng, mùa hè sắp đến rồi."
Trần Việt không nói gì, chỉ vỗ vỗ lưng Trì Tiểu Mãn xem như lời hồi đáp.
Trì Tiểu Mãn cũng không lên tiếng nữa.
Em ngoan ngoãn dụi mặt lên vai Trần Việt.
Chẳng nhớ rõ ngày hôm đó họ đã ôm nhau bao lâu.
Thật ra, trong suốt một thời gian dài, Trần Việt luôn nghĩ rằng chuyện này sẽ chỉ xảy ra trong trí tưởng tượng, nên cô cũng đã quen với việc tự chuẩn bị tâm lý thật nhiều cho khoảnh khắc này.
Giống như việc cô từng tập dượt vô số câu thoại để dành cho ngày gặp lại Trì Tiểu Mãn, ví dụ như "Lâu rồi không gặp", hay "Dạo này em sống tốt không?". Thế nhưng đến phút cuối, lúc nhìn thấy Trì Tiểu Mãn, cô lại hỏi một câu hỏi thật kỳ quặc... "Em cắt tóc rồi à?". Vậy nên sau này mỗi khi nhớ lại lời chào hỏi ấy, Trần Việt luôn tự cảm thấy mình thể hiện thật tệ.
Cô cũng đã từng mường tượng ra biết bao khung cảnh và cách thức để ôm hôn Trì Tiểu Mãn.
Nhưng hóa ra, cái ôm lại là một điều vô cùng giản đơn.
Chẳng cần phải nói quá nhiều lời.
Cũng chẳng cần phải thân mật hơn nữa.
Chỉ cần lắng nghe nhịp thở của đối phương, chỉ cần hai trái tim tựa sát vào nhau một cách thuần khiết.
Bao nhiêu đó thôi cũng đủ để khiến người ta hoàn toàn quên đi sự chảy trôi của thời gian.
Đến cuối cùng.
Trì Tiểu Mãn ngáp một cái thật khẽ trên vai Trần Việt, có vẻ như em đã buồn ngủ. Trong lúc mơ màng, em rất tự nhiên cọ cọ gò má mình vào mặt cô.
Cảm nhận được gò má mềm mại của Trì Tiểu Mãn đang áp lên xương gò má mình, Trần Việt nghiêng đầu, muốn hôn lên môi em một lần nữa.
Nào ngờ Trì Tiểu Mãn lại ngại ngùng né tránh.
Trần Việt đành phải dừng lại, đưa mắt nhìn chóp tai đang ửng đỏ của Trì Tiểu Mãn.
Trên d** tai của Trì Tiểu Mãn cũng có một nốt ruồi nhỏ màu nâu. Mỗi khi em nói chuyện, nốt ruồi ấy lại hơi rung rinh, tựa như viên kẹo nổ: "Chị Trần Đồng, em...em vừa mới ăn xong, vẫn chưa súc miệng."
Trần Việt lúc này mới sực tỉnh. Cô xoa xoa đầu Trì Tiểu Mãn, nói: "Được thôi."
Khóe môi Trì Tiểu Mãn mím chặt lại: "Em xin lỗi."
"Sao lại phải xin lỗi?" Trần Việt hỏi em.
Trì Tiểu Mãn không nói gì nữa.
Trần Việt dùng ngón tay khẽ chọc lên má em. Cảm giác chân thực, mềm mại đến lạ.
"Thật ra cũng không hoàn toàn vì chuyện vừa rồi, chỉ là..." Trì Tiểu Mãn im lặng một lúc, nhẹ nhàng tựa cằm lên vai cô, dường như đang cảm thấy bối rối: "Chị Trần Đồng, chị có thấy bây giờ em kỳ lạ lắm không?"
Trần Việt ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Chị không thấy vậy."
Có lẽ Trì Tiểu Mãn không ngờ rằng câu trả lời của cô lại kiên định đến thế.
Em sững người một lát, lặng lẽ trút một hơi thở nhẹ bên tai cô, cố gắng giải thích: "Vừa nãy lúc chị muốn hôn em, em bỗng nhớ ra mình vừa mới ăn xong mà đã...đã hôn chị, nên cảm thấy rất ngại. Thật ra em cũng chẳng biết tại sao mình lại ngại nữa. Nhưng mà đúng là hơi ngại thật..."
Có lẽ nhận ra mình vừa vì căng thẳng mà nói một tràng líu cả lưỡi, giọng Trì Tiểu Mãn dần nhỏ đi:
"Chị không thấy yêu đương với em như vậy rất kỳ lạ sao?"
"Lỡ đâu sau này em vẫn cứ như thế này thì sao?" Dường như em đã trăn trở về chuyện này từ rất lâu, mãi mới gom đủ dũng khí để hỏi.
"Như thế nào cơ?" Trần Việt hỏi em.
"Thì là..." Trì Tiểu Mãn vắt óc suy nghĩ.
"Thì là sẽ không giống như lúc chúng ta yêu nhau trước đây, em cũng sẽ không biến lại thành Trì Tiểu Mãn của ngày xưa nữa. Lỡ như em vĩnh viễn không thể cư xử tự nhiên trước mặt chị thì sao? Vừa nãy em tránh chị, chị có buồn em không?"
Thật ra Trần Việt không muốn nói đạo lý với Trì Tiểu Mãn thêm nữa. Nhưng nếu Trì Tiểu Mãn đã hoài nghi về tình yêu của cô, nếu em đã gom đủ dũng khí để hỏi, thì cô cũng nên đưa ra một câu trả lời.
Thế nên cô ngẫm nghĩ một chốc, cuối cùng buông Trì Tiểu Mãn ra, đưa tay v**t v* má em rồi nói: "Không sao cả."
Cô lại tiếp lời: "Chị không buồn, hơn nữa, chị yêu em."
Có lẽ sẽ có một ngày, Trì Tiểu Mãn tin rằng tình yêu của cô rất vững chãi, từ đó hoàn toàn trút bỏ sự đề phòng khi ở trước mặt cô. Cũng có thể ngày đó sẽ chẳng bao giờ đến, hoặc có thể Trì Tiểu Mãn vẫn sẽ luôn cảm thấy căng thẳng khi yêu. Nhưng tất cả đều không sao.
Trì Tiểu Mãn rơi vào trầm mặc.
Có lẽ em cảm thấy câu trả lời của Trần Việt chẳng có chút logic nào. Thế nhưng, em vẫn nỗ lực muốn đáp lại cô. Trì Tiểu Mãn ghé sát tới, tựa như một chú chim non nớt, vụng về hôn lên khóe môi cô.
Trần Việt không nói thêm gì, cũng không làm nụ hôn này tiến sâu hơn.
Cô nhớ lại rất lâu về trước, lần đầu tiên hai người hẹn hò cũng có một ngày họ ôm nhau thật lâu giống như hôm nay. Lúc ấy Trì Tiểu Mãn có vẻ rất căng thẳng, nói liến thoắng không ngừng, vô cùng nỗ lực để lấp đầy khoảng thời gian trống trải giữa hai người.
Thật ra hôm nay cũng vậy.
Trì Tiểu Mãn vẫn rất căng thẳng, vẫn mang theo dáng vẻ gượng gạo ấy mà muốn trao cho cô thật nhiều tình yêu. Chỉ là biểu hiện của sự căng thẳng ra bên ngoài đã khác đi đôi chút, nhưng về bản chất thì vẫn giống hệt ngày hôm đó.
Nhớ kỹ thì, thật ra trong lần đầu tiên hẹn hò ấy, Trần Việt đã làm không hề tốt. Hôn xong, cô không hề chủ động giải thích lý do, ngược lại còn bỏ chạy vào ngày hôm sau, lúc trở về cũng toàn đợi Trì Tiểu Mãn chủ động mở lời. Ngày hôm đó Trì Tiểu Mãn đã nghiêm túc nói "Em thích chị" như thế, vậy mà đến tận cuối cùng cô vẫn không hồi đáp, chỉ lặng lẽ hôn lên môi em.
Giờ đây, cô nên đáp lại Trì Tiểu Mãn nhiều hơn, cũng nên dành cho em thêm nhiều tình yêu và sự kiên nhẫn.
Lần này, Trần Việt muốn đi đánh răng cùng Trì Tiểu Mãn.
Ngày 27 tháng 4 năm 2024, hôm ấy nắng đẹp, chẳng có sự kiện trọng đại nào xảy ra. Họ cùng nhau ăn xong món hủ tiếu bò mà Trần Việt đã ăn từ thuở bé, rồi ôm nhau rất lâu.
Sau đó, Trì Tiểu Mãn vì để ý vài tiểu tiết mà theo bản năng né tránh nụ hôn của Trần Việt. Trần Việt không vì thế mà thấy chạnh lòng. Cô suy nghĩ một chút, rồi nghiêm túc kề vai cùng Trì Tiểu Mãn trốn trong phòng tắm đánh răng.
Hai người mới xác nhận mối quan hệ từ hôm qua, hôm nay đã đứng chung trước một tấm gương xa lạ để cùng nhau đánh răng, nên dĩ nhiên vẫn còn nhiều gượng gạo. Cứ thế vừa đánh răng vừa vô tình chạm mắt nhau, Trì Tiểu Mãn tròn xoe mắt, còn Trần Việt thì cũng không nhịn được bật cười. Thế là cả hai đều cười phá lên.
Bữa sáng đã kết thúc như thế, và chuyện đánh răng cũng được hoàn thành một cách kỳ kỳ lạ lạ như vậy.
Trần Việt đứng bên ngoài dọn dẹp hộp đựng hủ tiếu đã ăn xong.
Trì Tiểu Mãn thấy mắt hơi khó chịu nên đi rửa lại mắt một lần nữa. Lúc bước ra, khuôn mặt em vẫn còn ướt sũng nước.
Trần Việt rút một tờ khăn giấy rửa mặt để lau cho em.
Ban đầu Trì Tiểu Mãn định tự lấy, nhưng khi nhận ra Trần Việt muốn lau giúp mình, em cũng không quá kháng cự, mà ngoan ngoãn ngửa mặt lên để cô lau đi những vệt nước đọng.
Chỉ là động tác của Trần Việt quá đỗi nhẹ nhàng, khiến Trì Tiểu Mãn thấy hơi ngứa.
Trì Tiểu Mãn không kiềm được mà bật cười.
Khi cười, đôi mắt em híp lại, hệt như một chú mèo nhỏ hiền lành và đáng yêu.
Trần Việt ngẫm nghĩ một chốc rồi vứt tờ khăn giấy đi, chăm chú nhìn vào mắt Trì Tiểu Mãn. Có lẽ Trì Tiểu Mãn không hiểu tại sao cô lại nhìn mình, bèn nhoẻn miệng cười một cách mơ hồ.
Bất chợt, Trần Việt lại cúi xuống hôn lên môi em.
Một nụ hôn rất khẽ.
Không có tính công kích.
Thay vì gọi là một nụ hôn, nó giống như hai bờ môi đang âu yếm ôm lấy nhau hơn.
Có thể vì cô quá đột nhiên, nên ban đầu Trì Tiểu Mãn hơi kinh ngạc, nhưng rồi cũng dần thích ứng. Em từ từ nhắm mắt, thẹn thùng đáp lại nụ hôn của cô.
Nụ hôn này kéo dài hơn hẳn hai lần trước đó.
Sau khi kết thúc, Trì Tiểu Mãn hơi rụt tai lại, nốt ruồi nhỏ màu nâu trên vành tai em trông tựa như một chú côn trùng tí hon rung cánh bay vút đi.
Sau đó, họ tiếp tục ôm nhau.
Ánh mặt trời tựa như một dòng sông vàng rực chảy tràn vào phòng bệnh, lan đến tận dưới chân hai người. Trì Tiểu Mãn khẽ chạm mũi chân xuống sàn, không biết là sực nhớ ra điều gì, em chầm chậm ngẩng đầu lên khỏi cái ôm.
Dưới ánh nắng, đôi mắt em mang một màu hổ phách tuyệt đẹp. Em hồi hộp thở ra một hơi, vẫn mang dáng vẻ ngượng ngùng ấy cọ cọ vào má cô, lí nhí nói: "Chị Trần Đồng, thật ra em vẫn rất thích chị."
Năm 2024, cả thế giới đã thay đổi rất nhiều so với năm 2013. Điện thoại phím bấm bị đào thải, mạng internet nâng cấp lên 5G, WeChat thay thế cho QQ. Trần Việt có lẽ sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội trở lại làm Trần Đồng nữa, còn người cô yêu có lẽ vĩnh viễn không thể tìm lại được dáng vẻ nồng nhiệt, rạng rỡ như thuở nào.
Nhưng điều đó chẳng hề gì, bởi vì họ vẫn đang yêu nhau.
Và dẫu rất lâu sau này đi chăng nữa, họ vẫn sẽ tiếp tục yêu nhau. Trần Việt sẵn lòng tin tưởng vào điều đó.