Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 70

Diễn viên bị thay vai là chuyện thường tình.

Ký hợp đồng rành rành ra đấy người ta còn lật lọng được, huống hồ chỉ là một lời hứa suông?

Xưa nay Trì Tiểu Mãn luôn hiểu rõ quy luật ấy. Là một cô gái từ tỉnh lẻ lên phố, thi thoảng cô có ngốc nghếch thật, nhưng chưa bao giờ ngây thơ đến mức cho rằng thế giới này vận hành hoàn toàn dựa trên những lời giao ước hay thề thốt.

Cứ mở miệng nói là của mình thì nó sẽ thuộc về mình chắc? Làm gì có chuyện dễ ăn đến vậy.

Trì Tiểu Mãn hiểu rất rõ đạo lý này.

Thế nên, bôn ba ở Bắc Kinh bao năm qua, cũng chẳng phải cô chưa từng nếm trải những trái đắng tương tự. Lần đầu tiên bị trưởng nhóm diễn viên quần chúng lừa nộp năm trăm tệ tiền môi giới rồi cuỗm mất, cô không khóc.

Lần đầu tiên giành được một vai diễn nhỏ, để rồi ngay hôm sau được thông báo chỉ là diễn viên đóng thế cho vai diễn đó, cô không khóc. Cô gặng hỏi tại sao một vai diễn bé tí tẹo thế này mà cũng cần người đóng thế, người ta chẳng buồn giải thích, chỉ ném thẳng tờ năm mươi tệ vào người cô. Lúc ấy, cô vẫn không hề khóc. Lần đầu tiên bị nói là đọc thoại dính giọng địa phương, cô cũng không khóc, không hề khóc. Chỉ là những buổi sáng sau đó, cô đều nhìn chằm chằm vào đống bánh bao rồi lẩm nhẩm luyện đài từ...

Vậy mà giờ đây, đứng ngoài sân bay Hồng Kông, nghe xong cuộc gọi từ phó đạo diễn.

Trì Tiểu Mãn lại bật khóc.

Cô bỗng trở nên ngây ngô và trẻ con hệt như một đứa nhóc không được ăn kẹo, cứ khăng khăng gặng hỏi lý do qua điện thoại.

Phó đạo diễn nín thinh.

Trì Tiểu Mãn cứ lặp lại câu hỏi hết lần này đến lần khác:

"Tại sao?"

"Tại sao mới hôm qua còn bảo là tôi, mà hôm nay đã đổi thành người khác rồi?"

Ban đầu Trì Tiểu Mãn vẫn còn cười, vì cô ôm hy vọng được nghe phó đạo diễn bảo rằng cô ấy chỉ đang đùa thôi. Nhưng rồi cô bắt đầu trở nên vô lý, dần nức nở thành tiếng. Cô vừa khóc, vừa tự lau nước mắt nước mũi:

"Chẳng phải chị bảo tôi diễn tốt nhất trong tất cả mọi người sao? Chẳng phải chị nói ai cũng khen tôi sao?"

"Tại sao một vai diễn mới casting hôm qua mà hôm nay đã vội chốt người khác rồi?"

"Tại sao đến cả cơ hội diễn thử lại lần nữa cũng không cho tôi?"

"Tại sao hôm qua chị lại khẳng định chắc nịch với tôi như vậy? Tại sao...tại sao chị không nói với tôi sớm hơn?"

"Tại sao chứ..."

Càng gặng hỏi, Trì Tiểu Mãn càng nhận ra mình sẽ chẳng thể nhận được câu trả lời nào. Giọng cô nghẹn lại, gần như không thốt nên lời.

Phó đạo diễn ở đầu dây bên kia vẫn một mực giữ im lặng, cứ như thể cái người hôm qua vỗ ngực khen ngợi cô hết lời, khăng khăng nói vai này nhất định phải là của cô, hoàn toàn không phải là cô ấy vậy.

Thế rồi Trì Tiểu Mãn chợt hiểu, có gặng hỏi bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cô cũng không thể có được đáp án.

Cô quệt vội dòng nước mắt đã lạnh ngắt trên mặt, mấp máy môi, định mở lời cảm ơn phó đạo diễn vì đã báo tin cho cô ngay từ phút đầu, để cô không vì thế mà đắc ý quá lâu. Cô nên hiểu chuyện một chút, suy cho cùng, chuyện này cũng chẳng phải lỗi của phó đạo diễn.

Thế nhưng, phó đạo diễn lại nói với cô: "Trì Tiểu Mãn, cho dù hôm nay tôi có nói ra sự thật đi nữa, liệu cô có thấy dễ chịu hơn chút nào không?"

Trì Tiểu Mãn bỗng cảm thấy nghẹt thở.

Cô gắng gượng mở to đôi mắt để nhìn ngắm thế giới này, nỗ lực không để mọi thứ trở nên nhòa đi. Thế nhưng, nước mắt vẫn cứ từng giọt, từng giọt rơi xuống, vỡ tan trên mũi giày. Cô đi một đôi giày vải cũ kỹ đã mòn rách, ố vàng, lưỡi gà nhăn nhúm chìa ra ngoài, hoàn toàn lạc lõng giữa thế giới mới toanh này.

"Tôi xin lỗi." Cuối cùng, phó đạo diễn buông một câu như thế rồi cúp máy.

Trì Tiểu Mãn đứng lẻ loi một mình bên ngoài sân bay Hồng Kông, lắng nghe tiếng "tút tút" từ cuộc gọi đã cúp máy. Cô cảm thấy ngực mình như bị ai đó khoét đi một mảnh, nhói đau tận tâm can. Rõ ràng đang là mùa hè, vậy mà tay chân cô lại lạnh ngắt.

Dòng người bên ngoài sân bay tấp nập ra vào. Những bước chân xa lạ, những giọng nói xa lạ, những ánh nhìn xa lạ cứ thế lướt qua trước mắt cô.

Cô không hiểu mấy người xung quanh đang nói gì, cũng đột nhiên chẳng còn sức lực để gượng đứng vững, đành phải ngồi thụp xuống. Cô giống như một hạt cơm nhếch nhác và khó coi đang dính chặt trên mặt đất, giữa dòng người qua lại, chẳng một ai buồn dừng chân vì cô.

Trì Tiểu Mãn dùng lòng bàn tay tì chặt xuống mặt đất để giữ mình không đổ xuống. Cô gắng gượng hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn lịm đi. Khi tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm dưới đất, nhìn đồng hồ điện thoại thì mới chỉ vỏn vẹn hai ba phút trôi qua. Mặt đất nóng ran, mồ hôi đầm đìa khiến cô cảm thấy mình giống như một chai nước ngọt dính nhớp nháp bị đổ lênh láng trên mặt đường. Trì Tiểu Mãn nghĩ, thì ra Hồng Kông là một thành phố như thế.

Cô không thích nơi này chút nào.

Trì Tiểu Mãn cảm thấy đáng lẽ mình nên lập tức quay về Bắc Kinh, vờ như chuyện này chưa từng xảy ra, rồi tiếp tục chờ đợi ngày Trần Đồng trở lại.

Nhưng vé máy bay đắt lắm.

Dù có là chuyến bay lúc đêm muộn đi chăng nữa.

Cô cũng chẳng nỡ để lãng phí.

Đó chính là hiện thực của Trì Tiểu Mãn.

Bất kể là một cuốc taxi chưa tới mười phút, hay một tấm vé bay xuyên đêm...cô đều không có tư cách để phung phí.

Thế là, cô cứ nằm thẫn thờ dưới đất thêm năm sáu phút, rồi lại gắng gượng đứng lên lần nữa, bắt đầu hành trình tìm kiếm phim trường nơi Trần Đồng làm việc giữa thành phố rực rỡ mà xa lạ này. Điều đó với cô mà nói, thật sự quá đỗi khó khăn.

Thật ra, lần đầu đến đây Trì Tiểu Mãn cũng đã trầy trật lắm, chỉ là khi ấy cô không phải nhận một cú điện thoại sét đánh ngay khi vừa xuống máy bay. Nhờ thế, cô vẫn còn tràn trề sinh lực, thời gian và cả một trái tim đầy hăm hở để cất công tìm kiếm.

Lần thứ hai đến, mọi thứ vẫn chẳng hề dễ dàng hơn.

Trì Tiểu Mãn dùng tiếng Phổ thông để hỏi đường. Mấy người đầu tiên bị cô hỏi đều tỏ ra thiếu kiên nhẫn, xua tay làm lơ cô. Mãi sau mới có người chịu nán lại, nhưng họ dò xét cô từ đầu đến chân, rồi mới trả lời bằng thứ tiếng Phổ thông mà cô nghe không hiểu cho lắm.

Cô đi những tuyến xe buýt mà mình không quen, lỡ quá trạm thì lúng túng ngồi thêm hai trạm nữa rồi quay ngược về.

Rồi lại len lỏi trong những con hẻm nhỏ mình chưa từng đặt chân tới. Trì Tiểu Mãn nhận ra, người dân ở đây ai nấy đều rảo bước rất vội vàng.

Hòa vào dòng người ấy, ban đầu cô không hiểu chuyện gì, cứ ngỡ mọi người đang vội đi bắt xe, thế là cũng cố rảo bước cho nhanh bằng người ta. Thậm chí có lúc, cô còn đeo ba lô, gắng sức chạy theo một đoạn. Nhưng chạy được một quãng, cô đành ngồi xổm xuống đường, mồ hôi nhễ nhại, lúc này mới vỡ lẽ rằng dù làm cách nào mình cũng không thể theo kịp. Cô giống như một chiếc lá úa tàn bị vứt bỏ bên vệ đường, cứ thế tụt lại phía sau.

Cuối cùng, cô cũng đến được phim trường của Trần Đồng. Đây là địa chỉ mà Trần Đồng từng nhắn cho cô, nhưng dẫu vậy, cô dò đường vẫn chậm chạp vô cùng, mãi đến lúc chạng vạng tối mới tới nơi. Trì Tiểu Mãn đi theo một nhân viên hiện trường luôn miệng bắn tiếng Quảng với thái độ bán tín bán nghi. Và rồi, cô tìm thấy Trần Đồng đang đứng trước ống kính...

Họ từng gặp nhau ở Bắc Kinh vào lễ tốt nghiệp. Khi đó, Trần Đồng vẫn là Trần Đồng. Chị bay từ Hồng Kông sang Bắc Kinh, mặc những bộ đồ mà Trần Đồng vẫn mặc, nói những lời mà Trần Đồng vẫn nói.

Nhưng giờ đây gặp lại ở Hồng Kông, Trần Đồng đã trở thành một nhân vật trong phim. Chị khoác lên mình bộ quần áo thuộc về vai diễn, đứng giữa tâm điểm của đám đông và vô số ống kính máy quay, biết bao ánh mắt đang dừng lại trên người chị.

Ngược lại, Trì Tiểu Mãn chẳng dám nhìn chị quá lâu.

Cô đi theo nhân viên hiện trường, cẩn thận ôm khư khư cái ba lô, ngồi ở một khoảng cách thật xa để lặng lẽ ngắm Trần Đồng diễn xuất, ngắm chị tỏa sáng trong vai nữ chính, và thật tâm mừng cho chị. Trong cái ba lô của cô vẫn còn cất một miếng bánh kem nhỏ xinh mà cô đã cất công mang từ tận Bắc Kinh đến cho Trần Đồng.

Lúc ấy, cô chạy vào cửa hàng tiện lợi để gửi tin nhắn thoại cho chị. Ban đầu cô chỉ định tạo bất ngờ cho chị, nhưng rồi lại nghĩ, đã làm người ta bất ngờ thì sao có thể đi tay không được, thế là cô mua một phần bánh kem nhỏ hết hai mươi ba tệ rưỡi. Cũng chẳng ngờ đợi đến lúc tới Hồng Kông, cô lại ngất xỉu giữa đường, chiếc bánh kem nằm trong ba lô cũng bị cái nóng nung chảy.

Rốt cuộc đến tận phút cuối, cô vẫn chẳng thể lấy miếng bánh ấy ra.

Khi quyết định đến Hồng Kông, Trì Tiểu Mãn thật sự nghĩ rằng mình đủ sức chấp nhận chuyện phó đạo diễn nuốt lời. Cô cũng tin rằng, dù có phải nghe thêm tin dữ nào đi chăng nữa, thì chí ít lúc ấy cô cũng đang ở cạnh Trần Đồng, lòng dạ sẽ phần nào nhẹ nhõm hơn. Cô không ngừng tự nhủ, mọi chuyện sẽ chẳng tồi tệ như cô vẫn tưởng đâu.

Thế nhưng, cô không lường trước chuyện cái bánh sẽ chảy, không ngờ mình sẽ ngất xỉu, càng không ngờ bản thân lại cảm thấy lạc lõng đến thế khi ngồi trên thùng đựng đồ tạp vụ của đoàn phim. Cứ như thể cô chưa từng đi diễn, chưa từng bước chân vào một đoàn phim thực thụ bao giờ vậy.

Mà có lẽ, cô vốn chưa từng thật sự đóng phim.

Trì Tiểu Mãn đã cặm cụi viết không biết bao nhiêu bản tiểu sử nhân vật. Mỗi khi giới thiệu bản thân, cô đều tự xưng là diễn viên, là nữ chính trong phim của Lãng Lãng, tuyên bố sau này mình sẽ thành đại minh tinh... Nhưng thế thì đã sao chứ?

Sự thật là cô chưa từng diễn một vai nào có lời thoại đàng hoàng, cũng chưa từng bước chân vào một đoàn phim điện ảnh đúng nghĩa.

Còn Trần Đồng thì đang đứng ngay giữa khung hình, giữa đám đông. Chị diễn một cảnh khóc, khóc đến xé ruột xé gan, khóe mắt đỏ hoe sưng húp. Những giọt nước mắt của chị long lanh, ánh mắt thì rung động lòng người. Chị sinh ra để làm nữ chính điện ảnh.

Trì Tiểu Mãn cứ ngỡ mình sẽ chỉ đơn thuần thấy mừng cho chị.

Nhưng thực tế là, trong lúc thật tâm mừng cho chị, cô cũng đồng thời nhìn thấy sự nhỏ bé của chính mình.

Trì Tiểu Mãn ngồi thẫn thờ trên thùng đồ, tự hỏi tại sao bản thân lại như vậy? Tại sao lại phải như thế? Cô tự hỏi liệu có phải mình quá nhỏ nhen không? Liệu có phải bản thân đang gặp vấn đề gì rồi không? Mãi đến khi Trần Đồng diễn xong cảnh đó, Trì Tiểu Mãn mới thông suốt, tất cả những cảm xúc đó đều là thật.

Mừng rỡ là thật.

Mà cảm thấy bản thân nhỏ bé cũng là thật.

Suy nghĩ ấy khiến Trì Tiểu Mãn cảm thấy hổ thẹn. Lúc đối diện với Trần Đồng, cô thấy xấu hổ đến mức không có chỗ nào để chui xuống. Cô thấy mình bỗng chốc hóa thành kẻ xấu, cũng chẳng hiểu vì cớ gì mọi chuyện lại thành ra thế này.

Cứ như thể mùa đông vừa qua đi, cô đã hoàn toàn biến thành một người khác.

Từ trước đến nay, thời lượng lên hình cho mỗi vai diễn của Trì Tiểu Mãn hiếm khi nào vượt quá một phút. Vậy mà đêm nay, trước mặt Trần Đồng, cô lại sắm vai làm một "Trì Tiểu Mãn" khác.

Trì Tiểu Mãn này sẽ không vì chị bay đi xa mà sợ hãi, không vì chuyện chị có thể gọi thêm một phần nạm bò mới cho cô khi ăn mì mà cảm thấy lúng túng, cũng chẳng thấy hoang mang lo sợ khi nghe tin chị có thể sẽ tiếp tục ở lại Hồng Kông.

Dẫu vậy, cả hai "Trì Tiểu Mãn" ấy đều thấy vui cho chị.

Chỉ là, con người thật của Trì Tiểu Mãn sẽ đột nhiên sững sờ khi tận mắt nhìn thấy tấm danh thiếp đặt trên mặt bàn.

Nhưng rồi cô cũng quay đầu đi.

Nhìn Trần Đồng đứng tựa bên khung cửa, giống như đang nhìn thấy chị đứng ở đầu hẻm lúc được cô tìm thấy ngày hôm đó. Cô cong khóe mắt, mỉm cười với Trần Đồng:

"Tuyệt thật đấy, chị Trần Đồng."

Là lời thật lòng.

Trì Tiểu Mãn không hề nói dối. Hơn nữa, cô còn cảm thấy nhẹ nhõm vì ngay tại khoảnh khắc này, mình vẫn có thể trao đi tấm lòng chân thành.

Cô đặt ba lô của mình xuống, chiếc bánh kem bên trong có lẽ đã tan chảy từ đời nào. Cô cẩn thận cầm tấm danh thiếp trên bàn lên, cố gắng mở to mắt dưới ánh đèn để săm soi rất lâu, cũng suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng, cô quay sang nói với Trần Đồng:

"Hình như là một nhà sản xuất khá nổi tiếng. Chị Trần Đồng, chị đã liên hệ người ta chưa?"

Câu này cũng là thật. Trì Tiểu Mãn bỗng thấy may mắn vì mình vẫn chưa đến mức quá tồi tệ.

Trần Đồng không nói gì.

Trì Tiểu Mãn đành đặt tấm danh thiếp quý giá trên tay xuống, để lại vị trí ban đầu.

Căn hộ một phòng ngủ của Trần Đồng rất sáng sủa và sạch sẽ. Tấm danh thiếp được đặt trên mặt bàn, dưới ánh đèn soi tỏ, chất giấy ánh lên những hạt kim tuyến li ti, trông vô cùng đắt tiền.

Nó được đặt lại chỗ cũ, cứ như thể Trì Tiểu Mãn chưa từng chạm vào.

"Tiểu Mãn." Trần Đồng chợt gọi cô.

"Dạ?" Trì Tiểu Mãn ngoảnh lại.

Thấy Trần Đồng vẫn đứng yên bên khung cửa, cô cong mắt mỉm cười: "Sao vậy chị Trần Đồng?"

Trần Đồng nhìn cô.

Rất lâu sau.

Trần Đồng bước lại gần, nhưng không đứng quá sát cô.

Chị ngồi xuống bên mép giường, im lặng một lát rồi cúi mặt, không tiếp tục nhìn vào mắt cô nữa: "Em có muốn đi cùng chị không?"

"Đi đâu cơ?" Trì Tiểu Mãn không hiểu lắm.

Trần Đồng không nói lời nào.

Chị ngồi bên mép giường, cả người mỏng manh như một luồng không khí, đến cái bóng cũng nhạt nhòa.

Trì Tiểu Mãn nhìn theo cái bóng của chị một lúc lâu, rồi chầm chậm ngồi bệt xuống sàn nhà ngay cạnh chị. Hôm nay cô đã từng nằm dưới đất, nên giờ chẳng muốn làm bẩn giường của Trần Đồng.

Cô ngẩng mặt nhìn Trần Đồng, định mỉm cười nhưng lại không sao cười nổi, cuối cùng chỉ đành khó nhọc cất tiếng thì thầm: "Chị Trần Đồng, chị đừng như vậy."

Cái ba lô của Trì Tiểu Mãn cũng vứt lăn lóc dưới sàn, nhưng cô chẳng buồn nhặt lên.

Bóng của hai người in xuống nền nhà, chẳng hề gần nhau. Một người ngồi trên giường, một người thì dưới đất, khoảng cách giữa ánh mắt họ cứ như xa vời vợi.

Tựa như hai luồng không khí cùng tồn tại trong một căn phòng, nhưng lại chẳng thể nào hòa quyện vào nhau.

"Chị Trần Đồng, chị đừng nhường cho em những thứ chị giành được." Trì Tiểu Mãn cố bình tĩnh lại hồi lâu rồi mới nói ra từng chữ: "Làm vậy chỉ khiến em thấy bản thân mình càng thêm kém cỏi mà thôi."

"Bởi vì đó đều là thành quả do chị nỗ lực hết mình mới có được."

Trì Tiểu Mãn cảm nhận được khoảng cách giữa mình và Trần Đồng lúc này rất gần, gần đến mức chỉ cần với tay là có thể ôm lấy chị.

Thế nhưng chẳng hiểu sao, khi khoảng cách thu hẹp, cô lại không dám tiến tới ôm Trần Đồng, thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt chị. Cô cúi đầu, nói:

"Chị hoàn toàn không mắc nợ gì em cả, cũng không cần phải chịu trách nhiệm với em."

Trì Tiểu Mãn nói ra từng chữ một với thái độ vô cùng nghiêm túc. Có lẽ vì quá nghiêm túc, nước mắt cô lại vô thức trào ra.

Trì Tiểu Mãn tự thấy bản thân mình thật vô dụng.

Thế nên dứt lời, cô liền đưa mu bàn tay lên che mắt mình: "Chị Trần Đồng, là em có lỗi với chị."

"Em có lỗi với chị chỗ nào?" Trần Đồng hỏi. Chị ngồi bên mép giường, tư thế trông có vẻ không mấy thoải mái, hai bàn tay ghì thật chặt vào cạnh giường, cúi đầu nhìn Trì Tiểu Mãn. Dường như, ngay cả việc nói chuyện cũng trở nên vô cùng tốn sức.

Trì Tiểu Mãn lắc đầu.

Cô khó nhọc dùng mu bàn tay gạt đi nước mắt, cũng cố gắng kiềm nén cảm xúc:

"Em cũng không biết tại sao mình lại thành ra thế này nữa, nhưng hình như, hình như là em vẫn luôn giày vò chị."

"Sao em lại nghĩ vậy?"

Trần Đồng bật cười, cũng ngồi bệt xuống đất cùng Trì Tiểu Mãn. Sau đó, chị kéo bàn tay đang che mắt của cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô, nói từng chữ:

"Chính em đã tìm thấy chị trong con hẻm ấy. Chính em đã nói cho chị biết làm diễn viên là một điều hạnh phúc nhường nào. Chính em đã cho chị can đảm để dám nói ra khát khao trở thành diễn viên của mình. Và cũng chính em, đã dạy chị cách trở thành một diễn viên."

"Em cùng chị xem biết bao bộ phim chị chưa từng xem, vừa xem vừa giúp chị phân tích nhân vật."

"Em tích góp tiền, chắt chiu từng đồng mua vé máy bay cho chị sang Hồng Kông. Lúc chị nản lòng muốn bỏ cuộc, em hết lần này đến lần khác nói với chị rằng chị phải đi. Em ở lại Bắc Kinh chăm sóc Lãng Lãng, ngày nào cũng vừa ngủ gật trong điện thoại vừa nghe chị luyện đài từ..."

Nước mắt Trì Tiểu Mãn tuôn rơi như mưa.

Trần Đồng nhìn cô với đôi mắt đỏ hoe. Chị nâng khuôn mặt cô lên, chầm chậm lau đi những giọt nước mắt của cô:

"Tiểu Mãn."

"Em có hối hận không?"

Trì Tiểu Mãn cảm nhận được lòng bàn tay của người phụ nữ ấy đã ướt đẫm nước mắt của mình. Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Đồng, cố gắng nhìn thật sâu rồi ra sức lắc đầu: "Không."

Tại sao lại hối hận chứ?

Trì Tiểu Mãn không hiểu ý Trần Đồng cho lắm.

Đi tới nước này, cô thật sự chẳng hiểu nổi tại sao hai người lại thành ra thế này. Rõ ràng cô yêu Trần Đồng, và cũng biết Trần Đồng vẫn còn rất yêu cô. Nhưng khi ở bên nhau, nỗi đau giờ đây đã lấn át cả niềm vui.

Nhưng dẫu vậy, Trì Tiểu Mãn cũng chưa từng hối hận. Cô không hối hận vì mùa hè năm ngoái đã tìm thấy Trần Đồng trong con hẻm nhỏ, không hối hận vì sau đó cùng chị dọn đến đường Hạnh Phúc, không hối hận vì đã dán băng dính lên ô cửa sổ nhỏ ấy rồi trao cho chị nụ hôn trong màn đêm, cũng chẳng hối hận vì đã khuyên chị đến Hồng Kông...

"Em không hối hận." Cô đưa tay nắm ngược lại bàn tay Trần Đồng.

Cô siết tay chị thật chặt, thật chặt, có lẽ đã dùng sức rất nhiều, nhưng chính cô cũng chẳng biết mình đã nắm mạnh tới mức nào, nên lát sau lại khẽ nới lỏng ra đôi chút.

Rồi cô nhìn vào đôi mắt Trần Đồng, mỉm cười.

Trì Tiểu Mãn tự thấy nụ cười của mình lúc này hẳn là khó coi lắm.

Nhưng cô vẫn muốn cười: "Vậy còn chị thì sao, chị Trần Đồng? Chị có hối hận vì đã quen biết em không?"

Quen biết một đứa chẳng ra gì như em, mang đến cho chị một chút xíu tốt đẹp, nhưng lại đem tới bao nhiêu là rắc rối. Một đứa lúc nào cũng cư xử kỳ lạ trước mặt chị, khiến chị tiến thoái lưỡng nan, lại còn luôn tự dằn vặt bản thân.

"Chưa bao giờ." Trần Đồng nói với cô.

Trì Tiểu Mãn òa khóc nức nở.

Đôi mắt Trì Tiểu Mãn đỏ hoe sưng húp, khóc đến mức thở không ra hơi, trông như một con cá bị quẳng lên bờ mổ bụng. Trong ấn tượng của Trần Đồng, Trì Tiểu Mãn không phải là người như thế này. Ít nhất là vào mùa hè, em không hề như vậy.

Em lách người khỏi đám đông, cứ thế đâm sầm vào tầm mắt của Trần Đồng. Nụ cười rạng rỡ tỏa nắng của em tựa như một mỏ neo cắt đứt chuỗi ngày tẻ nhạt buồn chán trước kia của cô, dẫn dắt cô quay về đúng quỹ đạo.

Nhưng trong mùa hè năm nay, số lần em thật sự rơi nước mắt, hình như còn nhiều hơn cả số lần mỉm cười.

Trần Đồng không biết là do chuyện của Lãng Lãng nhiều hơn, hay là do chính bản thân cô nhiều hơn.

Nhưng Trần Đồng chưa bao giờ hối hận vì đã gặp gỡ Trì Tiểu Mãn.

Cô không hối hận vì đã nhận lời đi ăn Malatang cùng em, không hối hận vì đã ngẩng đầu ngắm trăng tròn khi ngồi sau xe điện của em, không hối hận vì đã bất chợt hôn lên môi em trong đêm hôm ấy, và càng không hối hận vì đã dám thừa nhận khát khao được diễn xuất trước mặt em...

Chỉ là, cô cũng có thể chọn cách không làm như vậy.

Cô có thể không dọn đến đường Hạnh Phúc vào mùa hè năm ngoái, cũng có thể tìm một công việc ổn định sau khi rời đoàn phim. Cô có thể không trở thành diễn viên, mà tiếp tục sống như một người trẻ bình thường, mông lung, cuộc đời chẳng có mấy niềm vui, cũng không có khát khao hay tình yêu. Và rồi cứ thế, sống tiếp một cuộc đời vô vị.

Nếu như cô có thể làm thế.

Vậy thì nỗi đau của Trì Tiểu Mãn cũng sẽ không kéo dài đến tận mùa hè. Em sẽ không phải nếm trải nỗi đau mất đi Lãng Lãng, cũng không phải cứ mãi đứng ở nơi cũ chờ đợi cô, một mình gánh chịu cảm giác khi thấy cô ngày một rời xa.

Giá như cô có thể làm như vậy.

Trì Tiểu Mãn đã không phải đến Hồng Kông, cũng không cần phải giả vờ vui vẻ. Em sẽ không phải ngồi co ro trên thùng đồ lặt vặt, như một luồng khí có thể bị quét đi bất cứ lúc nào. Em cũng không cần lúc nào cũng tự trách, cho rằng mình nợ cô; không phải luôn nơm nớp lo âu trước mặt cô chỉ vì khoản tiền của Trần Tiểu Bình, càng không phải nếm trải nỗi đau thấu tận tâm can khi vừa chạm tới cơ hội đã lập tức vuột mất.

Giá như cô có thể làm như vậy.

Có lẽ khi mùa đông qua đi, Trì Tiểu Mãn cũng sẽ dần nguôi ngoai. Em vẫn có thể chuyển ra ngoài, thỉnh thoảng lại chạy về đường Hạnh Phúc, nhưng em sẽ không còn phải đứng ngoài cửa khóc thầm chỉ vì quên chìa khóa mà không dám gọi cho cô nữa. Em cũng sẽ không phải chịu đựng sự giày vò khi một mình bước đi giữa thành phố xa lạ, càng không phải tận mắt nhìn thấy tấm danh thiếp đặt trên bàn cô ngay khoảnh khắc hay tin vai diễn của mình đã bị thay mất.

"Chị Trần Đồng." Trì Tiểu Mãn chợt gọi.

Trần Đồng ngước mắt nhìn em.

Trì Tiểu Mãn ở rất gần Trần Đồng, gần đến mức cô có thể hôn lên môi em. Nhưng em đã rơi quá nhiều nước mắt trước mặt cô, nhiều đến mức một nụ hôn, hay hai nụ hôn, cũng chẳng thể nào xoa dịu được.

Em dùng đôi mắt vẫn còn đọng nét xinh đẹp ấy nhìn cô: "Bây giờ chị còn thích diễn xuất không?"

Có lẽ là vì sợ cô lừa mình.

Trì Tiểu Mãn cố gắng nhấn mạnh: "Phải...phải nói thật đấy."

Thật ra Trần Đồng chẳng thấy áp lực gì với việc nói dối cả. Nhất là vào lúc này, cho dù cô có bảo "Lúc đầu thì thích, nhưng đóng phim một thời gian lại thấy bớt thích rồi" thì nghe chừng vẫn rất đáng tin.

Nhưng Trì Tiểu Mãn đang nhìn cô vô cùng chăm chú.

Trần Đồng không thể dối lòng: "Thích."

Vừa dứt lời.

Trần Đồng chợt cảm nhận được một nỗi đau khó tả, giống như chính tay cô vừa đâm một cái gai vào người mình yêu thương nhất.

Rõ ràng cô có thể nói uyển chuyển hơn.

Rõ ràng...cô không nên tự tiện giành lấy quyền được thành thật sau khi đã hưởng trọn vẹn mọi điều tốt đẹp, không nên chính miệng thừa nhận đam mê của mình trước mặt Trì Tiểu Mãn.

Nhưng Trì Tiểu Mãn lại mỉm cười.

Đó là một nụ cười nhẹ nhõm, như đã buông bỏ được điều gì đó.

Có lẽ trông không đẹp cho lắm.

Nhưng lại rất chân thành.

"Vậy thì tốt rồi." Trì Tiểu Mãn gật đầu, động tác rất chậm, nhưng lại dùng sức. Em cười với Trần Đồng, cũng nói với cô: "Vậy thì em sẽ luôn cảm thấy mừng cho chị."

Tiếng thở của em rất nặng nề và gấp gáp.

Nghe như khó mà tiếp tục nói nổi, nhưng vẫn đang dốc hết sức nói cho rõ ràng:

"Cho dù...cho dù sau này không diễn xuất nữa, thì em vẫn rất mừng cho chị."

"Tiểu Mãn." Trần Đồng gọi em.

"Dạ?" Trì Tiểu Mãn đáp lời.

Trần Đồng nhìn thẳng vào em.

Cô nhìn vào đôi mắt của Trì Tiểu Mãn, đôi mắt đang gắng gượng nhìn thẳng vào cô. Cô hiểu trong khoảng thời gian này Trì Tiểu Mãn đã rất cố gắng, cố gắng tiếp tục bước đi, cố gắng hàn gắn mối quan hệ với cô, cố gắng biến lại thành dáng vẻ trước kia trước mặt cô.

Nhìn thấy em nỗ lực như vậy, Trần Đồng cảm thấy xót xa.

Nhưng thật ra nghe em nói sau này sẽ không diễn xuất nữa, còn khiến cô thấy đau lòng hơn cả lần nghe em nói muốn chia tay.

Trần Đồng gắng gượng mở lời: "Lần trước chẳng phải em còn bảo, nếu không diễn xuất, em sẽ chẳng làm được gì cả sao?"

Trì Tiểu Mãn không nói gì.

Em chìm vào im lặng.

Không phải là không muốn nói, mà giống như không thể thốt nên lời.

Rất lâu sau, em nhếch khoé môi, vô cùng gượng gạo nói: "Em chỉ nói là cho dù thôi mà."

Em giải thích với cô: "Chỉ là em..."

Nói được ba chữ thì dừng lại.

Giống như phải tốn rất nhiều thời gian và dồn thật nhiều sức lực mới có thể nói trọn vẹn thành câu:

"Tự nhiên bây giờ em không muốn về Bắc Kinh nữa."

Trần Đồng cứng họng, không nói nên lời.

Trì Tiểu Mãn bèn mỉm cười. Nụ cười hiện tại của em dường như chẳng có chút nào là thật lòng, cứ như chỉ muốn lấp đầy khoảng trống giữa hai người họ. Cười xong, em thu lại khoé môi, chậm rãi nói: "Chị Trần Đồng, hay là em ở lại Hồng Kông cùng chị nhé?"

Giống như đang nói đùa.

Lại giống như rất nghiêm túc.

"Ở lại Hồng Kông em sẽ vui chứ?" Trần Đồng hỏi em.

Trì Tiểu Mãn hé môi, dường như muốn ép bản thân nói ra từ "Vui".

Trần Đồng chạm nhẹ lên mặt Trì Tiểu Mãn.

Động tác rất nhẹ nhàng, rất cẩn thận.

Nước mắt của Trì Tiểu Mãn vì thế mà rơi xuống, thấm đẫm những ngón tay của Trần Đồng. Trần Đồng thấy đau, như thể các khớp ngón tay của cô bị phỏng, tạo thành một lỗ thủng vô cùng trống rỗng, tứa ra thứ dịch mủ đầm đìa nhức nhối.

Ngón tay cô chạm vào môi Trì Tiểu Mãn.

Mềm mại, hơi khô rát, có lẽ vì đã lâu chưa uống nước.

Thế là không thể kiềm lòng nữa.

Trần Đồng nhoài người tới, đặt một nụ hôn lên môi Trì Tiểu Mãn.

Thật lòng Trần Đồng rất hy vọng, chỉ cần hai người trao nhau một nụ hôn giống hệt như ngày hôm ấy, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy ánh đèn neon rọi sáng cả hai. Rồi sau đó, mọi chuyện sẽ quay về vạch xuất phát, như chưa từng có gì xảy ra.

Nhưng thực tế lại phũ phàng.

Nụ hôn này rất ngắn, gần như chỉ là một cái chạm môi đơn thuần.

Rồi tách ra.

Đến mức Trì Tiểu Mãn còn chưa kịp phản ứng. Sau khi tách ra, em mới cố sức nắm chặt lấy tay cô, đôi môi mấp máy đầy khó nhọc.

"Tiểu Mãn." Trần Đồng mỉm cười với Trì Tiểu Mãn, cũng đưa tay lau đi những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi nơi khoé mi em.

"Được quen biết em là điều may mắn nhất trong đời chị."

Trì Tiểu Mãn oà khóc.

Trước đây em gần như chưa bao giờ khóc thành bộ dạng thế này.

Nhưng trước mặt Trần Đồng em khóc rất nức nở, và cũng đã khóc rất nhiều lần.

Rồi Trần Đồng lại nghĩ... Người tiếp theo được Trì Tiểu Mãn yêu sẽ là người như thế nào nhỉ? Liệu có nhận được những điều mà cô đã từng có không? Hay sẽ còn nhận được nhiều hơn thế nữa? Nhưng rồi Trần Đồng lại tự nhủ, người tiếp theo ấy đừng giống như cô, đừng mang lại cho Trì Tiểu Mãn quá nhiều nước mắt, đừng khiến em phải mãi đắm chìm trong đau khổ.

Đừng bỏ mặc Trì Tiểu Mãn một mình ở lại chỗ cũ sau khi đã hưởng trọn mọi điều tốt đẹp, đừng mãi chần chừ không dám đưa ra quyết định.

Tốt nhất đừng là một diễn viên, đừng quá say mê diễn xuất, đừng để Trì Tiểu Mãn phải chịu muôn vàn tủi thân, đừng bắt Trì Tiểu Mãn lúc nào cũng phải mòn mỏi ngóng chờ ở một nơi xa xôi nào đó, đừng để Trì Tiểu Mãn phải yêu nhiều đến mức tự chịu nhiều khổ sở, và đừng khiến Trì Tiểu Mãn vì người đó mà có ngày muốn từ bỏ cả đam mê diễn xuất...

Thật lòng, Trần Đồng vẫn thầm mong người ấy tốt nhất chính là cô. Chỉ tiếc rằng cô đã chẳng còn cơ hội nào nữa. Bởi vì người này là Trần Đồng, cho nên dù cô có chọn con đường nào đi chăng nữa, cũng không thể khiến Trì Tiểu Mãn hạnh phúc.

Đèn trong phòng bật rất sáng. Trần Đồng từng nghĩ sau khi về Bắc Kinh, cô cũng sẽ đổi sang một chiếc đèn sáng nhường này cho ngôi nhà của hai người. Đèn sáng, nhà sáng, những người sống trong đó và cả tương lai của họ, dường như cũng sẽ sáng sủa theo.

Nhưng bây giờ cô lại nghĩ, ánh đèn rực rỡ thế này, khung cảnh ấm áp thế này, thật ra chẳng hợp làm phông nền cho một cái kết buồn chút nào. Trần Đồng khao khát hai người họ có thể đi đến một cái kết viên mãn hơn ai hết.

"Nếu không có em, sẽ không có diễn viên Trần Đồng. Chị không biết sau này em sẽ ở đâu, cũng không biết sau này em còn nhớ đến chị nữa không, nhưng chị hy vọng, em sẽ mãi mãi nhớ điều này."

Tiếng khóc của Trì Tiểu Mãn ngày một lớn.

Cái bóng của em cuộn tròn trên mặt đất, không ngừng run rẩy.

"Tiểu Mãn."

Trần Đồng nâng khuôn mặt em lên, từ dưới nhìn lên đôi mắt em.

Trì Tiểu Mãn cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn lại cô.

Thật ra từ trước đến nay, Trần Đồng chưa từng là một người giỏi nói lời tạm biệt. Cô rất thụ động, khi yêu đương là Trì Tiểu Mãn chủ động xác định quan hệ, khi chia tay là Trì Tiểu Mãn chủ động nói, khi làm hòa cũng là Trì Tiểu Mãn chủ động tìm đến.

Có lẽ xưa nay tình yêu mà Trần Đồng trao đi chính là như vậy, không đủ thẳng thắn, cũng không đủ cuồng nhiệt.

Chỉ cần Trì Tiểu Mãn không nói, lần này cô vẫn có thể giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Ngày mai lại tiếp tục dắt Trì Tiểu Mãn đi dạo Hồng Kông thật lâu, đưa em đến trường quay của mình, tặng cho em món quà cô đã cất công mua ở cửa hàng phụ kiện, để rồi sau khi đợt quay phim này kết thúc sẽ cùng em về Bắc Kinh. Nhưng ở chẳng được bao lâu, cô lại phải rời đi vì những công việc khác, một lần nữa bỏ mặc Trì Tiểu Mãn cô đơn ở lại Bắc Kinh...

Tình yêu của Trần Đồng thật tệ hại.

Cô không xứng làm người yêu của Trì Tiểu Mãn nữa.

Thế nên, cô gần như không thể ngồi tiếp được. Trần Đồng dùng sức áp chặt lưng vào mép giường cứng ngắc, ép bản thân phải giữ bình tĩnh, rồi nhìn vào mắt Trì Tiểu Mãn, nói: "Nếu như em...em muốn chia tay với chị."

Cô hết lần này đến lần khác lau nước mắt cho Trì Tiểu Mãn: "Đừng lo cho chị, cũng tuyệt đối đừng cảm thấy có lỗi với chị."

Đồng thời mỉm cười với em: "Em phải nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn một chút, luôn phải ưu tiên chính mình. Sau này cũng đừng ngốc nghếch như vậy nữa, đừng vì yêu một người mà trao đi tất cả mọi thứ của bản thân."

Trì Tiểu Mãn vẫn đang run rẩy. Em hé đôi môi, hồi lâu vẫn chẳng thể nói thành lời.

Vị trí của hai người đã đảo ngược, ngay từ lần tái hợp trước, mọi thứ đã không còn như cũ. Trần Đồng trở thành người nói nhiều, Trì Tiểu Mãn trở thành người ít nói, cả hai đều trở nên không còn giống chính mình nữa.

Trần Đồng bằng lòng để sự thay đổi đó xảy ra trên người mình. Về chuyện này, cô không hề hối hận một chút nào.

Chỉ là cô bỗng nhận ra dường như mình chẳng thể thay đổi quá nhanh, không thể lập tức biến thành một người thấu hiểu cách yêu sao cho đúng đắn nhất. Cô không có cách nào trở thành một người khiến Trì Tiểu Mãn không còn chịu giày vò đau đớn khi ở cạnh, và cũng chẳng thể ngăn cõi lòng mình thôi xót xa trước những đổi thay của em.

Trong suốt một quãng thời gian dài, Trần Đồng luôn trốn tránh việc chủ động nói lời chia tay, cũng như né tránh việc mang những mâu thuẫn ra mổ xẻ rạch ròi. Nhưng hôm nay, cô hiểu rằng đây có lẽ là cơ hội duy nhất mà mình nắm được để nói một lời từ biệt đàng hoàng. Bấy lâu nay cô còn cất giấu rất nhiều tâm sự, nhưng lại chưa từng có dịp giãi bày tử tế với Trì Tiểu Mãn.

Cô cứ ngỡ hai người rồi sẽ ổn, cứ luôn ôm ấp suy nghĩ rằng sau này mình vẫn còn cơ hội. Có lẽ, đây chính là sai lầm lớn nhất của cô.

Thế là Trần Đồng cố gắng thay đổi, cũng gắng gượng mỉm cười nói với Trì Tiểu Mãn: "Chị vẫn mong có một ngày, có thể nhìn thấy em trở thành một đại minh tinh, nhìn thấy vai diễn của em được thật nhiều người biết đến. Lúc đó, chị cũng sẽ mừng cho em."

Nước mắt Trì Tiểu Mãn vẫn tuôn rơi. Em nhìn Trần Đồng, nắm chặt lấy tay cô, dùng sức đến mức gần như khiến cô thấy đau.

Trần Đồng cẩn thận lau đi những giọt lệ ấy: "Giống như những gì em vẫn luôn làm cho chị vậy."

Ý thức được rất nhiều khoảnh khắc xảy ra ngày hôm nay có thể đều sẽ là lần cuối cùng, cô trân trọng vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu Trì Tiểu Mãn, chậm rãi và dịu dàng nói: "Vì em là diễn viên có đài từ xuất sắc nhất, nỗ lực nhất, tài giỏi nhất, và cũng là diễn viên tuyệt vời nhất mà chị từng gặp."

Vậy nên, nếu như chỉ vì ở bên cạnh chị mà khiến em đau khổ đến mức nảy sinh suy nghĩ muốn từ bỏ nghiệp diễn.

Cho dù suy nghĩ đó chỉ mới lóe lên trong đúng một giây ngắn ngủi, chị cũng thà rằng thứ em từ bỏ là chị.

Bình Luận (0)
Comment