Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 68

Năm 17 tuổi, Trì Tiểu Mãn đến Bắc Kinh với quyết tâm trở thành một diễn viên xuất sắc. Về sau cô mới biết, khoan bàn đến chuyện xuất sắc, ngay cả một diễn viên muốn đạt tiêu chuẩn cơ bản thì ít nhất cũng phải biết cách viết tiểu sử cho nhân vật của mình. Phương pháp này cô học được từ Lãng Lãng, và rất lâu sau này cô vẫn luôn kiên trì áp dụng.

Trì Tiểu Mãn có một cuốn sổ tay bìa da màu vàng rất dày, đó là cuốn sổ mà Vương Ái Mai đã nhờ người lên thị trấn mua cho cô vào đúng cái năm cô đặt chân đến Bắc Kinh. Cô dùng cuốn sổ này để viết tiểu sử nhân vật. Dựa vào vốn sống ít ỏi của mình, cô tự định nghĩa các kiểu vai diễn khác nhau, như...người ích kỷ, người lương thiện, người vô hại, kẻ hiếu chiến, kẻ cứng miệng, người chu đáo, người ấm áp, kẻ độc ác... Từng có một khoảng thời gian, cô phụ thuộc vào phương pháp này để nắm bắt nhân vật nhanh nhất có thể.

Thế nhưng có một ngày, lớp bìa da màu vàng của cuốn sổ dần phai màu, giấy ngả vàng, những dòng chữ viết bên trong cũng bắt đầu hoen ố theo thời gian. Khi mở ra lần nữa, Trì Tiểu Mãn phát hiện ra vị biên kịch vĩ đại nhất thế giới kia đã ghi thêm một chữ dưới mỗi bài cô viết:

Yêu.

Vị biên kịch ấy đã dạy cô cách làm diễn viên, cách đọc kịch bản, cách thấu hiểu nhân vật, dạy cô nhả thoại và mổ xẻ phân tích phim. Chị từng lật mở những bản tiểu sử nhân vật này và hỏi Trì Tiểu Mãn... Khi được yêu và khi đem lòng yêu một ai đó, liệu nhân vật này có còn là kẻ ích kỷ nữa không? Có còn là một người vô hại nữa không?

Lúc ấy, Trì Tiểu Mãn chẳng thể nghĩ thông được. Bởi cô chỉ là một diễn viên nhỏ giữa lòng Bắc Kinh, chật vật lắm mới kiếm được một vai diễn có vài câu thoại tử tế, nên chưa bao giờ mường tượng xem những nhân vật kia sẽ phản ứng ra sao khi va vấp với tình yêu.

Nhưng sau này cô mới hiểu, bất kể trước kia người đó có ích kỷ, vô hại hay độc ác đến mức nào...hễ va phải tình yêu là như một chuỗi pháo nổ lách tách, như một phản ứng hóa học bùng phát, mọi định nghĩa gán lên con người ấy đều phải thiết lập lại từ đầu.

Giống như việc trong một thời gian rất dài, Trì Tiểu Mãn luôn đinh ninh bản thân là một người dũng cảm, chẳng biết sợ hãi là gì. Thế nhưng đến khi muốn yêu một người, cô mới chợt nhận ra, sự dũng cảm ấy vốn dĩ chẳng còn nghĩa lý gì cả.

Mùa hè năm 2014, thời tiết Bắc Kinh vẫn oi bức và bết dính như thế, mới tháng 5 mà nhiệt độ đã chạm ngưỡng 40 độ.

Trì Tiểu Mãn và Trần Đồng đã làm lành như thuở ban đầu. Cả hai cùng xách hai chiếc vali, đáp chuyến bay trở về Bắc Kinh. Đó là lần đầu tiên trong đời Trì Tiểu Mãn được đi máy bay. Bởi lẽ lúc trước khi sang Hồng Kông tìm Trần Đồng, cô đâu có nỡ bỏ tiền ra mua vé. Vì thế, sau khi làm xong giấy thông hành, cô đã một mình ngồi chuyến tàu hỏa ròng rã bao nhiêu tiếng đồng hồ, rồi mới chuyển sang đi xe khách từ Thâm Quyến tới Hồng Kông.

Nhưng lúc cùng Trần Đồng trở về, Trì Tiểu Mãn lại đi máy bay. Cô ngắm nhìn những tầng mây trôi ngoài ô cửa sổ với ánh mắt đầy lạ lẫm và thích thú, nhưng vì đan xen cả nỗi sợ hãi trước những điều chưa biết, lòng bàn tay cô bắt đầu rịn mồ hôi.

Thế nhưng cô cảm nhận được, Trần Đồng đang chăm chú nhìn mình.

Cũng cảm nhận được Trần Đồng đang rất cố gắng siết chặt tay cô. Thế là Trì Tiểu Mãn quay sang, đôi mắt cong cong mỉm cười với Trần Đồng, đồng thời cũng siết chặt lấy tay chị. Trong đầu cô lúc ấy chỉ nung nấu một suy nghĩ... Sau này tuyệt đối không để chuyện như vậy xảy ra nữa. Đông qua hè tới, cô và Trần Đồng sẽ không bao giờ xa nhau.

Trì Tiểu Mãn hy vọng mọi chuyện có thể diễn ra như vậy.

Cô cũng nỗ lực nhiều hơn, tha thiết mong mỏi cuộc sống của hai người có thể quay về đúng quỹ đạo.

Chính vì vậy, ngay sau khi về Bắc Kinh.

Việc đầu tiên Trì Tiểu Mãn làm là hỏi xin số tài khoản ngân hàng của mẹ Trần Đồng, đem toàn bộ số tiền còn nợ trả lại cho bà. Tiếp đó, cô mở cuốn sổ ghi chép nợ nần của mình ra, thanh toán đầy đủ từng khoản nợ một.

Nhưng số tiền trong sổ tiết kiệm của Lãng Lãng thật sự không đủ, sau khi thanh toán mọi khoản nợ, chẳng còn dư đồng nào để chuyển vào số tài khoản mà Lãng Lãng để lại cả. Vì vậy, Trì Tiểu Mãn muốn tiết kiệm một khoản, rồi mới đem gửi vào tài khoản kia.

Việc thứ hai, hai người chuyển khỏi căn hầm trên đường Hạnh Phúc. Ngày chuyển nhà, họ bóc từng chút băng dính trên ô cửa sổ nhỏ xíu, tháo luôn cả bức rèm cửa có thêu bầy cá vàng, rồi xếp chung vào thùng giấy cùng với di vật của Lãng Lãng. Những món đồ đó và chiếc sô pha màu xanh được dọn đến nơi ở mới, đặt ở một góc và không bao giờ bị đụng tới nữa.

Chỗ ở mới không còn ô cửa sổ bé tí teo như thế, mà chủ nhà cũng đã trang bị sẵn một chiếc sô pha mới. Thế nên, họ đành xếp bức rèm cá vàng và chiếc sô pha xanh ở một góc, mãi sau này cũng không ai chạm vào chúng.

Cả hai chuyển đến một khu dân cư cách rất xa đường Hạnh Phúc. Vị trí hẻo lánh hơn, nhưng tiền thuê nhà lại thêm phần đắt đỏ.

Đó là một căn hộ một phòng ngủ nằm trên mặt đất.

Không gian chẳng lấy gì làm rộng rãi.

Nhưng bù lại, ở đây không còn cảnh thiếu ánh mặt trời, trần nhà cũng sạch sẽ và sáng sủa hơn hẳn, chẳng còn những vết mốc meo loang lổ.

Phần lớn tiền thuê nhà được trích từ thù lao đóng phim còn lại của Trần Đồng, cộng thêm số tiền chị họ trả lại sau khi về quê. Chỉ một phần nhỏ trong đó là tiền công đi làm thêm mấy tháng nay của Trì Tiểu Mãn.

Lúc ký hợp đồng, Trần Đồng có chút do dự. Dường như chị sợ Trì Tiểu Mãn sẽ vì chuyện này mà áp lực, nên cứ nấn ná mãi chưa chịu đặt bút. Dẫu vậy, ánh mắt chị nhìn cô vẫn luôn dịu dàng như thế.

Trì Tiểu Mãn không muốn Trần Đồng nghĩ mình là kẻ hẹp hòi, cô bèn chun mũi, chủ động cầm lấy cây bút, ký tên mình lên bản hợp đồng rồi cười với chị: "Em không sao đâu, chị Trần Đồng."

"Ừ." Dường như cũng nhờ vậy mà Trần Đồng thở phào nhẹ nhõm. Chị xoa đầu cô, mỉm cười:

"Sau này em sẽ được tắm nắng thật nhiều."

Căn hộ mới thuê nằm trên tầng ba, có một ban công nhỏ. Từ ngoài ban công, ánh nắng chiếu rọi vào nhà, vệt nắng tuy bé nhưng lại vô cùng trong trẻo.

Lúc hai người ngồi ký giấy tờ với người môi giới, đập vào mắt là vầng thái dương vàng rực rỡ. Ánh nắng tràn vào phòng hệt như nước chảy khỏi bể cá, mon men rọi đến tận mũi chân. Cảm giác như mỗi ngày sau này của hai người họ, đều sẽ ngập tràn ánh nắng như vậy.

Vì thế Trì Tiểu Mãn nghĩ, lẽ ra mình phải thấy ngập tràn niềm vui và hy vọng.

Chuyện chuyển nhà vốn là do chính cô đề xướng.

Một là vì hợp đồng thuê căn hầm ở đường Hạnh Phúc sắp hết hạn. Hai là, sau khi đọc xong những tài liệu Lãng Lãng để lại, Trì Tiểu Mãn đã hạ quyết tâm phải bước tiếp. Vốn dĩ cô lặn lội đến Hồng Kông chỉ là để được gặp mặt Trần Đồng một lần thôi, chứ chưa từng nghĩ đến chuyện gương vỡ lại lành. Nhưng nay đã hàn gắn rồi, cô cũng quyết tâm phải cùng Trần Đồng tiến về phía trước.

Mà muốn hai người cùng nhau bước tiếp, cách đơn giản và trực tiếp nhất chính là dọn đi khỏi đường Hạnh Phúc. Cô muốn ngay trong mùa hè này, cả hai sẽ cùng nhau tạo nên những hồi ức mới, những kỷ niệm còn hạnh phúc hơn cái mùa hè ở đường Hạnh Phúc năm nào.

Trì Tiểu Mãn thật sự đã dự tính như vậy.

Cũng chính vì thế, cô không cho phép mình tỏ ra quá để tâm đến chuyện chia tiền nhà.

Trì Tiểu Mãn nghĩ, mấy chuyện này chẳng phải điều quan trọng nhất.

Cô cũng tự nhủ sau này phải nỗ lực kiếm tiền nhiều hơn nữa. Phấn đấu đến lần chuyển nhà tiếp theo, cô sẽ đủ khả năng góp nhiều tiền thuê nhà hơn, để Trần Đồng có thể thoải mái đóng những bộ phim mà chị muốn.

Cô còn muốn chị không phải lúc nào cũng nơm nớp dè dặt vì chuyện này.

Cô hy vọng Trần Đồng có thể thoải mái tiêu tiền của mình để ở một căn nhà tốt hơn, càng hy vọng trong mối quan hệ này, chị không cần vì lo cô nghĩ nhiều mà cứ phải gồng mình chiều theo ý cô, để rồi bỏ bê chính cảm nhận của bản thân.

Trì Tiểu Mãn thầm nghĩ, chỉ cần mình cố gắng thêm chút nữa thôi.

Như vậy, hai người họ có thể vờ như chưa từng chia tay vào mùa đông năm nay, để rồi nhanh chóng trở lại dáng vẻ của mùa hè năm ngoái.

Việc thứ ba.

Hồi tháng 6, trên đường đi làm ở cửa hàng tiện lợi, Trì Tiểu Mãn đã đi ngang qua một tiệm điện thoại bày la liệt những chiếc máy mới tinh, vô cùng bắt mắt. Cô nắm chặt chiếc điện thoại phím bấm của mình, đứng sững lại nhìn một hồi lâu. Nghe nhân viên bán hàng giới thiệu mua hai cái sẽ được hưởng ưu đãi, cô bèn rút một phần tiền vốn định chắt bóp gửi vào tài khoản kia, mua cho mình và Trần Đồng mỗi người một cái điện thoại thông minh mới.

Nguyên do là vì vị đạo diễn bộ phim Trần Đồng đóng trước đó đột nhiên đổi ý, cho rằng phim cần quay bổ sung một phân cảnh mùa hè. Cô ấy gọi điện tới, hy vọng Trần Đồng có thể hợp tác sang Hồng Kông quay thêm một chuyến, đồng thời cam đoan thời gian quay bù sẽ không vượt quá hai tháng.

Hai người lại một lần nữa phải đối mặt với cảnh yêu xa ròng rã ít nhất hai tháng trời.

Thật ra khi nhận được cuộc gọi này, phản ứng đầu tiên của Trần Đồng là không muốn đi Hồng Kông. Cô không muốn vừa mới dọn đến chỗ ở mới cùng Trì Tiểu Mãn là đã phải rời đi, lại càng không muốn để em một mình giữa đất Bắc Kinh thêm lần nào nữa.

Thậm chí, cô còn trách móc vị đạo diễn vừa mới gọi điện tới, trách cô ấy làm cho hai người vừa mới hòa hảo đã phải đối diện với vấn đề cũ.

Phản ứng thứ hai, Trần Đồng biết mình nhất định phải nói chuyện này với Trì Tiểu Mãn. Cô không thể lặp lại sai lầm như lần trước, không thể để Trì Tiểu Mãn biết chuyện qua người khác rồi lại thất vọng về mình được.

Thế là vào cái đêm nhận được cuộc gọi thứ hai, Trần Đồng trằn trọc mất ngủ. Cô ngồi bên mép giường suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, bèn nằm xuống ôm lấy bóng lưng Trì Tiểu Mãn, khẽ khàng cất tiếng:

"Tiểu Mãn, có lẽ chị phải đi Hồng Kông thêm một chuyến nữa."

Cô cứ ngỡ Trì Tiểu Mãn đã ngủ say, nên chỉ xem câu nói đó như một lời tập dượt.

Nhưng ngay sau khi dứt lời.

Trì Tiểu Mãn xoay người lại, đưa tay dụi đôi mắt ngái ngủ. Em nhìn cô một lát, nhoẻn miệng cười rồi đáp: "Dạ được."

Em vươn tay ôm lấy cô, chất giọng ngái ngủ nghe như đang làm nũng: "Chị Trần Đồng, em sẽ ở đây đợi chị."

Hoàn toàn không cho cô có cơ hội để tập dượt.

"Sao em vẫn chưa ngủ?" Trần Đồng xoa nhẹ trán em.

"Em ngủ rồi mà." Trì Tiểu Mãn ngáp một cái, lười biếng áp mặt vào má cô, giọng nói rất khẽ: "Chỉ là dạo này em hay nằm mơ thôi."

"Mơ thấy gì thế?" Trần Đồng hỏi.

Trì Tiểu Mãn không đáp, nhịp thở dần trở nên đều đặn.

Tưởng em đã ngủ say, Trần Đồng bèn vỗ nhẹ lưng em.

Thế nhưng Trì Tiểu Mãn chợt vô thức run rẩy.

Động tác của Trần Đồng liền khựng lại.

Dường như Trì Tiểu Mãn lại tỉnh giấc.

Mà cũng dường như, lúc nãy em vốn dĩ chẳng hề ngủ.

Trì Tiểu Mãn nằm trong lòng cô, cả người cứng đờ như một con rối gỗ nhỏ, hơn nửa phút đồng hồ sau mới khôi phục lại cử động. Em mỉm cười với cô, ngáp một cái rồi mới hỏi: "Chị đi Hồng Kông quay phim mới sao?"

"Không phải." Trần Đồng giải thích: "Là bộ phim trước đó, đạo diễn muốn quay bổ sung mấy phân cảnh mới."

"Ừm." Trì Tiểu Mãn gật đầu.

Trông em như buồn ngủ lắm rồi, biên độ gật đầu rất nhỏ, dáng vẻ vô cùng đáng yêu: "Vậy em đợi chị quay xong về."

"Nhưng chị đã nói với cô ấy rồi." Trần Đồng xoa đầu em: "Đến hôm lễ tốt nghiệp của em, chị sẽ xin nghỉ phép để về."

Lần này Trì Tiểu Mãn không gật đầu nữa, cả người cuộn tròn trong vòng tay Trần Đồng. Mùa đông vừa rồi em gầy đi rất nhiều, đến tận mùa hè vẫn chưa mập lên được. Lúc rúc vào lòng cô thế này, những lóng xương trên sống lưng hằn lên rõ mồn một.

Trì Tiểu Mãn vòng tay ôm lấy cổ Trần Đồng, nói rất khẽ: "Thật ra chị không về cũng không sao đâu."

"Chị sẽ về." Trần Đồng cũng vòng tay ôm lấy em, nhẹ giọng nói: "Cô ấy đồng ý cho chị nghỉ rồi."

Trì Tiểu Mãn im lặng một lát, có lẽ đang nhớ lại chuyện hai người từng cãi nhau to vì vấn đề này.

Thế nên em không có ý định tranh luận thêm nữa, chỉ dùng tông giọng mềm mỏng đáp: "Được."

Đêm đó, Trần Đồng ngủ không ngon giấc.

Cô không hiểu tại sao mọi chuyện lại như vậy? Rõ ràng đối mặt với cùng một vấn đề, cô đã chọn cách làm khác hẳn lần trước...là nói thẳng với Trì Tiểu Mãn ngay từ đầu, hoàn toàn không giấu giếm quyết định của mình.

Nhưng sau khi nói ra, bầu không khí giữa hai người lại chẳng hề nhẹ nhõm như cô vẫn tưởng.

Cô không rõ có phải mình đã diễn đạt sai ở đâu không? Có lẽ cô nên hỏi... Tiểu Mãn, vào lễ tốt nghiệp của em, chị muốn xin nghỉ phép về thăm em có được không?

Nghĩ vậy, Trần Đồng định lên tiếng sửa lời.

Thế nhưng khi định mở miệng lần nữa, cô lại nghe thấy tiếng hít thở nhỏ nhẹ và đều đều của Trì Tiểu Mãn. Biết mình đã bỏ lỡ cơ hội, Trần Đồng đành nuốt ngược những lời định nói vào trong.

Cô không biết liệu cách nói của mình có khiến Trì Tiểu Mãn chạnh lòng hay không?

Nhưng hiện tại cũng chẳng còn cách nào khác.

Giữa đêm thâu, Trần Đồng đành mải miết ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Trì Tiểu Mãn thật lâu, rồi cẩn thận đặt một nụ hôn lên môi em, chẳng dám làm em thức giấc.

Hôm sau, Trì Tiểu Mãn dậy từ rất sớm. Dạo này em đang bán mạng làm thêm, cường độ so với hồi hai người còn sống dưới tầng hầm chỉ có tăng chứ không giảm.

Có đôi lúc, Trần Đồng hy vọng em đừng tự làm khổ bản thân đến thế.

Nhưng phần lớn thời gian, cô lại nảy sinh một nỗi hoài nghi...

Có phải vì hai người chuyển đến căn nhà này nên Trì Tiểu Mãn mới vất vả như vậy chăng?

Thế nhưng ngay cả chuyện này, Trần Đồng cũng không còn cách nào khác. Bởi cô hiểu rõ, Trì Tiểu Mãn cũng đang nỗ lực hết mình để đưa cô thoát khỏi đường Hạnh Phúc. Cô không biết nếu mình chối từ quá gay gắt, thì liệu có đang tước đoạt tình yêu mà Trì Tiểu Mãn muốn dốc lòng vun đắp cho cô hay không?

Hôm đó, Trần Đồng cố ý quay lại đường Hạnh Phúc mua vài xiên bánh gạo chiên, rồi vòng qua đón Trì Tiểu Mãn tan làm.

Đến cửa hàng tiện lợi nơi Trì Tiểu Mãn làm thêm, qua cánh cửa kính...

Cô thấy Trì Tiểu Mãn đang đứng ở quầy thu ngân. Em mặc chiếc áo gi-lê màu xanh lá, nở nụ cười khoe đủ tám cái răng với từng vị khách đến thanh toán.

Đợi khách thanh toán xong và rời đi, Trì Tiểu Mãn liền thu lại nụ cười trên môi.

Số lần em cười đã không còn nhiều như trước, cứ như thể giờ đây, ngay cả việc mỉm cười cũng trở thành một gánh nặng nhọc nhằn.

Trì Tiểu Mãn cụp mắt, xoa xoa hai gò má đã cười đến cứng đờ, hạ thấp ánh nhìn như muốn nép mình vào một cái tổ an toàn, chứ chẳng còn hiếu kỳ nhìn chằm chằm người qua đường như xưa nữa.

Bàn tay em giấu dưới quầy hình như đang mân mê thứ gì đó.

Nên ánh mắt cứ lặng lẽ rũ xuống.

Ánh mắt em nhìn món đồ ấy có sự mới mẻ, có niềm mong đợi, nhưng lại chẳng có chút hân hoan nào.

"Tiểu Mãn." Trần Đồng cất tiếng gọi.

Phản ứng của Trì Tiểu Mãn có phần chậm chạp, không đáp lời ngay.

Trần Đồng đành phải gọi thêm hai tiếng nữa.

Bấy giờ Trì Tiểu Mãn mới ngẩng đầu lên.

Ngơ ngác đảo quanh tìm kiếm một lát.

Khi thấy Trần Đồng đứng ngoài cửa kính, em lại cong khóe mắt cười với cô như trước đây. Đôi mắt em vẫn lấp lánh và rạng rỡ, rồi em cất giọng: "Chị Trần Đồng."

Trần Đồng đẩy cửa bước vào.

Cô tinh ý nhận ra khi mình tiến lại gần, Trì Tiểu Mãn đã lén giấu món đồ trong tay vào một góc khuất hơn.

Trần Đồng vờ như không thấy.

Cô giơ mấy xiên bánh gạo chiên mang theo lên, mỉm cười với Trì Tiểu Mãn: "Chị mua bánh gạo chiên cho em này."

"Thật sao!" Phản ứng của Trì Tiểu Mãn vẫn sinh động hệt như xưa. Em híp mắt cười, giấu hai tay ra sau lưng: "Vậy chị Trần Đồng đoán xem, em đã mua gì cho chị nào?"

"Là gì vậy?" Trần Đồng nhìn thẳng vào mắt em, vô cùng phối hợp.

"Được rồi." Trì Tiểu Mãn cười hì hì.

Em vẫn giống hệt ngày xưa, mỗi lần chuẩn bị bất ngờ cho cô, em đều là người không kiềm được trước. Thậm chí em còn tự lồng tiếng "tèn tén ten", rồi tỏ vẻ đầy bí ẩn phô ra món đồ mình vừa giấu nhẹm đi lúc nãy...

Đó là hai cái điện thoại di động mới tinh còn chưa bóc hộp.

Dưới ánh đèn, lớp màng bọc ni lông bên ngoài hộp điện thoại phản chiếu ánh sáng bóng loáng. Hộp giấy bên trong vuông vức đẹp đẽ, in hình mô phỏng chiếc máy vô cùng sắc nét.

"Đẹp không chị?" Trì Tiểu Mãn hất cằm hỏi. Chắc thấy cô trầm ngâm không đáp, em liền căng thẳng giải thích: "Không đắt lắm đâu, chủ tiệm bảo mua hai cái cùng lúc thì được giảm giá..."

Trần Đồng chợt bước tới, ôm chầm lấy em.

Trì Tiểu Mãn sững người.

Có lẽ em không ngờ cô lại bất chợt ôm mình ở ngay bên ngoài thế này. Sống lưng em cứng đờ mất một lúc lâu, sau đó mới thả lỏng người, ngoan ngoãn để mặc cho cô ôm.

"Chị Trần Đồng đừng giận em nhé, em thật sự không có tiêu tiền lung tung đâu. Chỉ là, chẳng phải điện thoại của hai đứa mình đều hỏng rồi sao? Hơn nữa, bây giờ ai cũng xài điện thoại thông minh rồi, em cũng muốn có một cái."

Nói đến câu cuối, Trì Tiểu Mãn khẽ cọ má mình vào mặt Trần Đồng, giọng nói ngoan ngoãn lạ thường:

"Như vậy thì trong khoảng thời gian chị đi Hồng Kông, ngày nào tụi mình cũng có thể gọi video cho nhau rồi."

"Chị biết." Trần Đồng nói.

Thật ra chẳng cần Trì Tiểu Mãn phải giải thích. Ngay từ khi nhìn thấy hai chiếc điện thoại này, Trần Đồng đã biết em hạ quyết tâm đổi điện thoại là vì chuyến đi Hồng Kông của cô.

Bởi lẽ, điện thoại của Trì Tiểu Mãn đã vỡ màn hình từ tận mùa đông năm ngoái, về sau gần như chỉ có thể dùng để nghe gọi, thế nhưng em vẫn nhất quyết không chịu đổi.

Trần Đồng chưa từng giục, cũng chẳng dám tự ý mua điện thoại mới cho Trì Tiểu Mãn. Ngay cả dịp sinh nhật em vào tháng trước, cô vốn đã định tặng một chiếc điện thoại mới làm quà.

Thế nhưng mua xong, Trần Đồng lại đem trả, đổi thành một chiếc loa và bình giữ nhiệt không quá đắt tiền. Cô sợ Trì Tiểu Mãn sẽ giận, sợ em suy nghĩ lung tung, sợ bản thân chỉ đi sai một bước sẽ lại dấy lên những rạn nứt giữa hai người.

Những chuyện mà cô không làm được, Trì Tiểu Mãn đều làm được cả.

"Em vất vả rồi, Tiểu Mãn." Rất lâu sau, Trần Đồng vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu em.

"Em không vất vả đâu." Trì Tiểu Mãn cũng vòng tay ôm lấy cô. Em không siết quá chặt, mà biến cái ôm này thành một lần nương tựa: "Dù sao thì em cũng muốn tự thưởng quà sinh nhật cho mình mà, chỉ là trước đó chưa nghĩ ra món này thôi."

Trần Đồng thở ra nhè nhẹ: "Vậy sao còn mua cho chị một cái nữa?"

"Mua hai cái được giảm giá mà chị." Trì Tiểu Mãn đáp đơn giản như vậy.

Nhưng trên thực tế.

Trì Tiểu Mãn không nói ra, món quà sinh nhật tuổi 21 mà cô cắn răng mua bù cho bản thân sau khi sinh nhật đã qua được một tháng...

Không phải là chiếc điện thoại này, mà chính là cơ hội được gọi video với Trần Đồng mỗi ngày.

Trì Tiểu Mãn không hiểu tại sao mình lại không nói thế.

Có lẽ là vì cô không muốn Trần Đồng biết được để rồi cảm thấy áp lực, tự gán cho bản thân trách nhiệm ngày nào cũng phải gọi video với cô.

Nhưng Trần Đồng vẫn gọi video cho cô mỗi ngày.

Chuyện này rất kỳ lạ.

Bởi vì trước kia, người luôn líu lo đủ thứ chuyện qua điện thoại là Trì Tiểu Mãn.

Thế nhưng trong lần xa nhau này, người thao thao bất tuyệt qua màn hình video lại biến thành Trần Đồng. Sau khi Trì Tiểu Mãn tan làm, tối nào chị cũng gọi đến đúng giờ. Suốt hai tháng trời ở Hồng Kông, chị chưa từng bỏ sót một cuộc gọi nào cả.

Đôi lúc Trì Tiểu Mãn cũng thấy lạ, bèn hỏi: "Chị Trần Đồng, ngày nào đoàn phim của chị cũng tan làm đúng giờ vậy sao?"

"Hầu như là vậy." Trần Đồng giải thích: "Quay bổ sung chủ yếu là cảnh ban ngày nên khá nhàn."

Có lẽ sợ Trì Tiểu Mãn không tin, nên trả lời xong, Trần Đồng liền cầm điện thoại quay cho cô xem một vòng quanh phòng. Chị muốn cô thấy rõ mình chẳng hề bị lỡ dở công việc, cũng kể cho cô nghe phòng mình nằm ở đâu, cái điện thoại trên tủ đầu giường có gọi được không. Chị còn thủ thỉ hôm nay tiến độ quay đến đoạn nào, thời tiết có lạnh không, bản thân đã mặc mấy lớp áo...

Trước đây, Trần Đồng rất hiếm khi chủ động nói những chuyện này. Thật ra không phải chị không muốn nói, mà chỉ là không nghĩ đến việc phải kể ra. Thế nên bình thường, chỉ khi Trì Tiểu Mãn hỏi thì chị mới trả lời.

Nhưng hiện tại.

Trì Tiểu Mãn chưa hỏi.

Chị đã tự mình kể hết.

Trần Đồng vốn dĩ không phải người nhiều lời.

Thế nhưng trong hai tháng gọi video vừa qua.

Chị lại nói nhiều hẳn lên, thời gian hai người trò chuyện cũng ngày một dài thêm.

Bởi lẽ lúc gọi điện, Trì Tiểu Mãn thường trong trạng thái rã rời, có khi cô mệt đến mức chẳng thốt nên lời, có khi lại thiu thiu ngủ thiếp đi. Vì vậy, Trần Đồng luôn cố gắng trở thành người níu giữ cuộc gọi ấy.

Có ngày nọ, vì phải làm một lúc bốn công việc bán thời gian, cộng thêm việc mất ngủ ban đêm nên Trì Tiểu Mãn mệt lả. Vừa bắt máy nói được vài ba câu là cơn buồn ngủ đã ập đến, cô vô tình tựa lưng vào đầu giường rồi ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng, Trì Tiểu Mãn tưởng mình đã cúp máy. Ý thức của cô bắt đầu trôi lơ lửng, bay l*n đ*nh đầu, bay lên nóc nhà, rồi trôi tuột vào trận tuyết lớn năm nào khi Lãng Lãng rơi xuống.

Cô cảm giác như mình cũng đang bị treo lơ lửng ở nơi đó, chới với giữa chừng. Gió tuyết thốc cả vào miệng khiến cô thấy buốt giá và đau đớn, đến nỗi cô ra sức ôm chặt lấy thân mình, cuộn tròn trốn vào một góc, nước mắt cứ thế tuôn rơi không kiềm lại được.

Đúng vào khoảnh khắc ấy...

Từ chiếc điện thoại sắp tuột khỏi tay chợt vang lên tiếng nói.

Giọng của người phụ nữ truyền qua sóng điện thoại nghe rất mơ hồ, cũng vô cùng nhẹ nhàng và xa xăm:

"Trì Tiểu Mãn, chị yêu em nhiều lắm."

---

Sự thật là, dẫu cho khởi đầu giữa cô và Trần Đồng diễn ra khá mơ hồ và tình cờ, dường như chẳng có sự kiện kinh thiên động địa nào xảy ra. Thế nhưng, trong từng phút từng giây yêu nhau, Trì Tiểu Mãn chưa một lần hoài nghi tình cảm chị dành cho mình. Ngay cả trong lần chia tay dạo nọ, cô cũng không bao giờ mảy may ngờ vực điều đó.

Bởi vì những gì Trần Đồng dành cho cô luôn nhiều hơn gấp bội so với điều cô nghĩ mình xứng đáng nhận được.

Vào lễ tốt nghiệp, Trần Đồng vẫn từ Hồng Kông quay về.

Năm 17 tuổi, Trì Tiểu Mãn đến Bắc Kinh học. Một thân cô xách vali đi tìm ký túc xá, tự sắm sửa chăn màn, chậu nước và chiếu cói, cũng một mình chịu đựng nắng nôi đen nhẻm suốt đợt học quân sự. Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, cô đi làm thêm phát tờ rơi tiếp thị ngoài đường, chứ không như nhiều bạn học khác, bị hành xác một chút là đã oán thán đòi về nhà.

Trì Tiểu Mãn chưa bao giờ thấy có vấn đề gì cả, vì đây là quyết định của cô, là việc cô muốn làm. Cô chưa từng vì thế mà thấy tủi thân hay xấu hổ. Vậy nên, khi bạn học ngồi trong xe hơi nhìn thấy cô đang phát tờ rơi, vội vàng hạ kính cửa sổ xuống với vẻ mặt đầy kinh ngạc, Trì Tiểu Mãn vẫn nở nụ cười tươi rói.

Năm 21 tuổi, Trì Tiểu Mãn tốt nghiệp. Rất nhiều bạn bè xung quanh đã tìm được việc làm, ký hợp đồng với công ty ngay từ trước lúc ra trường. Có người quyết định về nhà nghỉ ngơi một thời gian rồi mới thi tiếp, có người chọn về hẳn quê hương. Những người ở lớp học diễn xuất cô từng dự thính hồi trước đã đi đóng phim, đã có những tác phẩm tiêu biểu dắt túi... Trên gương mặt của mỗi người họ đều bừng sáng vẻ tự tin và rạng rỡ của thanh xuân phơi phới.

Trì Tiểu Mãn lọt thỏm giữa các bạn, chợt cảm thấy ngượng ngùng. Cô không rõ dáng vẻ của mình lúc này có rạng rỡ được như họ hay không.

Ngôi trường này bỗng chốc trở nên thật xa lạ, mà cô cũng không hề có cảm giác của một sinh viên vừa mới ra trường. Năm 17 tuổi đặt chân đến Bắc Kinh, cô từng ngỡ tương lai của mình sẽ tỏa sáng rực rỡ. Vậy mà năm 21 tuổi tốt nghiệp, cô lại chợt thấy mông lung, chẳng biết ngày mai sẽ đi về đâu.

Mãi đến khi trời tối muộn, Trần Đồng mới vội vã chạy tới.

Lúc đó, lễ tốt nghiệp đã tàn. Biết bao bạn học xung quanh tay đang ôm bó hoa tươi, hớn hở quây quần bên ba mẹ, người nhà hay hội bạn thân... Từng đám đông vui vẻ tụ tập, rôm rả nhờ người chụp giúp mấy tấm hình.

Trì Tiểu Mãn cũng khoác lên mình bộ áo cử nhân như bao người, nhưng trong tay lại chẳng có lấy một nhành hoa. Suốt bốn năm ròng rã, cô dành phần lớn thời gian để học dự thính lớp diễn xuất, đi làm thêm và chạy việc ở các đoàn phim. Cô gần như chẳng quen thân với bạn bè cùng khoa, nên tất nhiên vào khoảnh khắc này, cũng chẳng có ai tìm cô để chụp chung một tấm hình cả.

Buổi lễ kết thúc, Trì Tiểu Mãn đứng thui thủi một mình trước bức tượng của học viện. Cô đợi từ khi chiều tà đến lúc sẩm tối, đợi từ lúc trời xanh mây trắng đến khi ráng chiều buông xuống, đợi từ lúc sân trường còn nườm nượp bóng người cho đến khi những tà áo cử nhân dần tản mác hết.

Cô cứ thế đứng lặng thinh, trông chẳng khác nào những bó hoa nằm trơ trọi trên sân trường sau khi đã hoàn thành sứ mệnh. Chờ đợi đằng đẵng, rốt cuộc cô cũng thấy bóng dáng Trần Đồng xuất hiện...

Hồng Kông xa xôi là thế, kỳ nghỉ Trần Đồng xin được lại vô cùng ngắn ngủi, vậy mà chị vẫn cố gắng hết sức để có mặt trong ngày hôm nay. Có lẽ vừa xuống xe đã chạy một mạch tới đây, Trần Đồng vã cả mồ hôi, trên gương mặt và cổ lấm tấm những giọt nước sáng lấp lánh.

Chị ôm bó hoa tươi trên tay, chật vật chen qua dòng người, rốt cuộc cũng tìm thấy Trì Tiểu Mãn dưới ánh hoàng hôn mang sắc vàng quạch như nước ép bí đỏ.

Trì Tiểu Mãn đã đợi Trần Đồng quá lâu, đôi chân cô mỏi nhừ và tê cứng, gần như chẳng thể bước nổi nữa. Vậy nên, cô chỉ đành đứng yên nhìn Trần Đồng từ xa, cong mắt mỉm cười với chị.

Cô cứ ngỡ Trần Đồng cũng sẽ đáp lại mình bằng một nụ cười.

Nhưng khi thấy cô cười, Trần Đồng lại sững người trong vài giây. Sau đó, chị dường như phải cố gượng mới thả lỏng được tấm lưng đang căng cứng. Chị chậm rãi bước về phía cô, bóng dáng thoáng chốc trở nên nhòe đi.

Cuối cùng.

Chị dừng lại trước mặt cô, nhẹ nhàng dang tay ôm cô vào lòng. Câu đầu tiên chị thốt lên là:

"Xin lỗi Tiểu Mãn, chị đến muộn rồi."

Trì Tiểu Mãn vòng tay ôm đáp lại Trần Đồng. Nhận ra sự áy náy của chị lúc này dường như còn lấn át cả niềm vui khi thấy mình tốt nghiệp, cô liền vội lên tiếng xoa dịu: "Đâu có muộn đâu, hôm nay vẫn chưa kết thúc mà chị."

Trần Đồng ôm cô.

Chị "Ừ" một tiếng, nhưng dường như trong lòng chẳng nhẹ nhõm hơn chút nào, bèn giải thích thêm lần nữa:

"Chuyến bay bị trì hoãn, lẽ ra chị nên đặt vé sớm hơn mới phải."

"Không sao." Trì Tiểu Mãn nói với chị: "Thật sự không sao đâu chị Trần Đồng."

"Chị đến được là em đã vui lắm rồi." Cô nhấn mạnh thêm: "Hơn nữa, thế này cũng đâu tính là đến muộn đâu."

Có lẽ cảm nhận được cô đang cố gắng vỗ về nên Trần Đồng im lặng một lát, không day dứt chuyện này nữa. Thay vào đó, chị trở lại với chất giọng dịu dàng và nhẹ bẫng như trước kia, nói với cô rằng: "Tiểu Mãn, mừng em tốt nghiệp."

Đó là cái ôm cuối cùng của hai người tại Bắc Kinh vào năm 2014.

Khi ấy, Trì Tiểu Mãn hoàn toàn không có chút dự cảm nào. Kể từ sau mùa đông năm ngoái, cô đã trở nên kém nhạy bén với mọi thứ xung quanh. Thế nên, cô còn chưa kịp níu giữ cái ôm ấy thêm một chút, đã lại phải chia xa Trần Đồng.

Ngay trong đêm hôm đó, Trần Đồng lại lên một chuyến bay đêm để trở về Hồng Kông.

Đó là lần đầu tiên Trì Tiểu Mãn tiễn chị ra sân bay. Cô chưa kịp nói với Trần Đồng thêm đôi lời, cũng chưa kịp ôm thì đã thấy chị vẫy tay chào mình giữa dòng người tấp nập. Cuối cùng, Trần Đồng xoay người bước qua cửa an ninh, rồi dần dần khuất bóng khỏi tầm mắt cô.

Có lẽ bắt đầu từ lần chia xa này.

Trì Tiểu Mãn nhận ra rằng, Trần Đồng đang dốc sức vun vén cho mối quan hệ của hai người. Chị cố gắng bay từ Hồng Kông xa xôi về đây chỉ để trao cho cô một cái ôm. Thậm chí, chị cũng chẳng hề giấu giếm cô điều chi, mọi quyết định hay tâm sự đều kể lại cho cô nghe không sót một chữ.

Kể từ khi họ tái hợp, Trần Đồng đã thay đổi bản thân rất nhiều, dốc hết sức mình để chiều chuộng Trì Tiểu Mãn.

Trì Tiểu Mãn không biết điều này có đúng hay không.

Nhưng cũng nhờ vậy mà cô nhận ra...dường như cô chẳng hề cao thượng, hiểu chuyện và dũng cảm như bản thân vẫn tưởng.

Thấy Trần Đồng vất vả như vậy, Trì Tiểu Mãn vẫn khao khát ở lần gặp tới, những cái ôm như thế có thể kéo dài lâu hơn một chút. Cô cũng thấy không hề thỏa mãn, thậm chí là hụt hẫng và chán nản vì cuộc gặp gỡ quá đỗi chớp nhoáng này.

Thật ra.

Trì Tiểu Mãn không hề thấy "không sao".

Cô hy vọng Trần Đồng có thể dự trọn vẹn buổi lễ tốt nghiệp của mình, hy vọng chị chứng kiến khoảnh khắc cô nhận bằng, và rạng rỡ tỏa sáng dưới ánh mặt trời. Cô cũng mong khi mình ngoảnh đầu lại, giữa vô vàn bóng dáng đang đứng đợi kia, sẽ có một Trần Đồng đang mỉm cười nhìn cô.

Thực chất, Trì Tiểu Mãn tham lam hơn cô tưởng rất nhiều.

Dĩ nhiên.

Đây hoàn toàn là vấn đề của riêng cô.

Bởi vì sau khi tái hợp, Trần Đồng đã làm đủ tốt, cũng đã đủ nỗ lực rồi.

Phần còn lại, người phải theo kịp bước chân của Trần Đồng chính là Trì Tiểu Mãn. Nếu muốn cái ôm kéo dài lâu hơn, muốn ngửi thấy hơi thở của Trần Đồng khi chợt tỉnh giấc lúc nửa đêm, cô buộc phải cố gắng kiếm tiền. Phải kiếm thật nhiều tiền để đi gặp Trần Đồng, để có được cơ hội ở bên chị.

Chứ không phải cứ đòi hỏi vô lý, bắt Trần Đồng phải quay về để ở bên mình.

Cô muốn theo kịp Trần Đồng.

Thì phải tự mình nỗ lực.

Chứ không thể để chị cứ hết lần này đến lần khác quay đầu lại tìm cô được.

Trì Tiểu Mãn nghĩ vậy, và cũng bắt đầu cố gắng thực hiện.

Muốn đi Hồng Kông.

Cô có thể làm như trước kia, mua vé tàu hỏa đến Thâm Quyến rồi bắt xe khách đi tiếp.

Nhưng để cùng Trần Đồng từ Hồng Kông trở về.

Cô cần đến hai tấm vé máy bay.

Chi phí đi lại hai chiều, cộng thêm tiền ăn ở bên đó, lại thêm cả tiền thuê nhà ở Bắc Kinh vẫn phải đóng đủ, dù trong thời gian đi vắng cô không thể đi làm... Tất tần tật các khoản cộng lại, có lẽ sẽ ngốn sạch số tiền Trì Tiểu Mãn đi làm tích góp ở Bắc Kinh cả tháng trời.

Cô còn muốn mua tặng Trần Đồng một bó hoa thật đẹp khi hai người gặp nhau.

Thế nên trên cơ sở đó, cô sẽ phải tốn thêm một ngày lương làm thêm nữa.

Một tháng lẻ một ngày.

Thế đã đủ chưa?

Chưa đủ.

Có lẽ còn cần thêm một phần dũng khí đủ để cô đánh đổi ngần ấy thời gian.

Bởi vì bỏ ra từng ấy thời gian chỉ để gặp Trần Đồng một lần, để có được một cái ôm, rồi sau khi gặp, vòng lặp "một tháng lẻ một ngày" đó phải bắt đầu lại từ đầu.

Trì Tiểu Mãn đột nhiên cảm thấy mình không còn dũng khí để làm điều đó nữa.

Cô không dám đánh đổi ngần ấy thời gian chỉ để đổi lấy một vòng tay.

Lãng Lãng không có tiền thì sẽ chết. Còn Trì Tiểu Mãn không có tiền, thì chỉ là không được gặp Trần Đồng mà thôi.

Cô không biết, liệu tiêu tan "một tháng lẻ một ngày" để đổi lấy một lần gặp gỡ sẽ tốt hơn, hay là nên dành dụm khoảng thời gian đó cho một cơ hội gặp mặt đáng giá và trân quý hơn trong tương lai.

Suy cho cùng, hai tháng dường như cũng chẳng phải là quá dài.

Có khi đợi "một tháng lẻ một ngày" này trôi qua, Trần Đồng cũng đã quay xong phim và chuẩn bị bay từ Hồng Kông về rồi.

Nhưng lần tới khi Trần Đồng đi đóng phim, khi hai người họ chia xa, nếu Trì Tiểu Mãn muốn đi gặp chị, cái giá phải trả có lẽ sẽ không chỉ dừng lại ở "một tháng lẻ một ngày" nữa.

Thế nên phần lớn thời gian, Trì Tiểu Mãn đều tự bắt mình phải chờ đợi.

Kể từ ngày Lãng Lãng ra đi.

Trì Tiểu Mãn bắt đầu chắt bóp chi tiêu hơn. Cô hiểu rằng nếu không có tiền, mình thậm chí không thể mua cho Lãng Lãng một hũ tro cốt tử tế, cũng hiểu rằng nếu không có tiền, cô sẽ càng lúc khó đuổi kịp bước chân của Trần Đồng.

Thế nên, cô đành phải chờ.

Chờ đến lúc tích góp đủ tiền, chờ đến lúc Trần Đồng quay xong phim, hoặc là chờ đến lúc bản thân gom đủ dũng khí để tiêu số tiền ấy, đi gặp và ôm Trần Đồng vào lòng.

Cô từng nghĩ, ít ra một trong hai điều đó sẽ đến vào lúc tháng 7 khép lại. Nhưng thực tế là, chẳng có điều nào thành hiện thực cả.

Quá trình quay phim lại tiếp tục bị kéo dài, nhưng may mắn thay, Trần Đồng đã nhận được một hợp đồng quảng cáo mới ở đó. Nhờ sự đền bù của đạo diễn, chị còn nhận thêm một dự án phim ngắn. Điều này giúp Trần Đồng vừa có thêm kinh nghiệm diễn xuất, vừa kiếm được một khoản thù lao ngay trong khoảng thời gian bị kéo dài đó.

Về phần Trì Tiểu Mãn, cô không dám lãng phí thời gian chầu chực khắp các đoàn phim nữa. Lăn lộn ở phim trường cả ngày, chưa chắc cô đã nhận được một vai diễn lộ mặt. Nhưng nếu đi làm thêm, một ngày cô có thể để dành được hai trăm tệ. Như vậy, cô sẽ nhích lại gần Trần Đồng thêm một chút.

Có lẽ do từ nhỏ học toán đã kém, nên Trì Tiểu Mãn không hiểu rằng khi bước ra ngoài xã hội, người ta vốn chẳng làm phép tính như vậy.

Hoặc cũng có thể là do cô căn bản không muốn tính toán rạch ròi.

Bởi cô biết, càng tính toán rạch ròi bao nhiêu, Trần Đồng sẽ càng xa cô bấy nhiêu.

Có lẽ Trần Đồng cũng nhận ra từ mùa đông đến giờ, Trì Tiểu Mãn chưa từng đả động đến chuyện diễn xuất nữa. Vậy nên trong một cuộc gọi video nọ, chị ngập ngừng lên tiếng: "Tiểu Mãn, em không đến các đoàn phim thử vai nữa sao?"

"Cũng không hẳn." Dạo này Trì Tiểu Mãn mất ngủ triền miên, hầu như cứ nhắm mắt lại là bức ảnh của Lãng Lãng lại hiện lên trong tâm trí cô.

Thật ra, Trì Tiểu Mãn chưa từng nghĩ mình sẽ từ bỏ diễn xuất, chỉ là tạm thời gác lại mà thôi. Cô không nhận ra rằng mình chỉ đang thiếu dũng khí để bắt đầu lại, bởi diễn xuất sẽ khơi dậy những ký ức về Lãng Lãng, đồng thời khiến cô cảm thấy mình đang lãng phí thời gian.

Qua màn hình cuộc gọi, Trì Tiểu Mãn nheo mắt cười, nói với Trần Đồng: "Chỉ là em thấy dạo này trời hơi nóng, ngày nào cũng chạy loanh quanh ở phim trường thì đen thui mất. Em muốn đợi thêm một thời gian nữa xem sao."

Trần Đồng im lặng.

Có lẽ điện thoại của cả hai đều có hiệu năng không tốt lắm, nên chất lượng cuộc gọi video khá mờ nhòe.

Trì Tiểu Mãn không nhìn rõ nét mặt của chị, nhưng cô đoán chị đang lo lắng về chuyện này.

Thế là cô chống cằm, nhấn mạnh thêm lần nữa: "Đợi mùa hè kết thúc, em nhất định sẽ đi mà."

"Chị Trần Đồng." Cô gọi: "Chị đừng bao giờ lo chuyện em bỏ diễn nhé."

Bởi lẽ, một Trì Tiểu Mãn không còn thiết tha diễn xuất thì chẳng làm nên tích sự gì cả.

Trì Tiểu Mãn đã không nói ra những lời nặng nề đến vậy.

Nhưng dù sao đi nữa, lời trấn an của cô cũng khiến Trần Đồng yên tâm phần nào. Chị không gặng hỏi thêm, chỉ dịu dàng gật đầu đáp:

"Được."

---

Cuộc gọi kết thúc lúc nửa đêm.

Trì Tiểu Mãn lại mộng mị, rồi lại bừng tỉnh từ trong mơ.

Lúc đó, cô ngồi tựa lưng vào thành giường, thẫn thờ hồi lâu.

Rồi đột nhiên, cô bật dậy mặc quần áo vào.

Trì Tiểu Mãn lao ra khỏi nhà, một mình lái chiếc xe điện chạy thẳng đến đường Hạnh Phúc. Đêm khuya, Bắc Kinh vẫn rực rỡ ánh đèn với dòng xe cộ tấp nập. Thế nhưng, cô lại thấy chiếc xe điện của mình sao mà trơ trọi quá đỗi. Chiếc xe cô độc băng qua đường hầm dài đằng đẵng, rồi lại cô độc chạy ra ngoài chỉ để ngắm nhìn vầng trăng trên trời cao.

Thế rồi, một mình Trì Tiểu Mãn cất tiếng, hát bài Ánh trăng nói hộ lòng tôi. Mới đầu cô hát rất to, như thể trong lồng ngực có thứ gì đó cần phải gào thét ra ngoài. Về sau, tiếng hát cứ nhỏ dần, nhỏ dần, như thể thứ đó lại bị dập tắt mất.

Lúc trở về, Trì Tiểu Mãn đón cơn gió đêm nóng đến ngột ngạt của Bắc Kinh, bỗng thấy không khí ẩm ướt đến lạ, trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Mãi đến khi về nhà, mở cửa ra, cô mới phát hiện mình đã rơi lệ đầy mặt.

Ngày hôm sau.

Trì Tiểu Mãn tỉnh giấc và nhận được một cuộc gọi.

Là vị phó đạo diễn của bộ phim mà cô từng từ bỏ trước đây.

Nửa năm trôi qua, vị phó đạo diễn này đã chuyển sang đoàn phim khác và bắt đầu tuyển chọn một lứa diễn viên mới. Phó đạo diễn gọi tới, nói với cô: "Trì Tiểu Mãn, cô còn ở Bắc Kinh không?"

Lần trước, Trì Tiểu Mãn đã bỏ lỡ cơ hội.

Lần này, dù cảm thấy bản thân vẫn chưa chuẩn bị kỹ, cô cũng không thể nào vứt bỏ cơ hội dâng đến tận tay mình thêm lần nữa.

Huống hồ, cũng chẳng có gì để mà chuẩn bị.

Trì Tiểu Mãn lên xe buýt, mặc chiếc áo thun đã sờn màu để đi thử vai.

Thử vai xong, phó đạo diễn lén nói với cô rằng, tất cả mọi người trong tổ casting đều khen ngợi cô hết lời, họ đều công nhận cô là người có màn thể hiện xuất sắc nhất hôm nay. Người đó còn vỗ ngực thề thốt với cô... Vai diễn này là của cô chắc rồi, không tìm được ai hợp hơn cô đâu.

Cơ hội từ trên trời rơi xuống, hệt như sau khi hứng chịu trận tuyết đắng cay nhất, lại có người dâng đến tận miệng một miếng bánh ngọt ngào.

Trì Tiểu Mãn thấy mình như đang mơ.

Rời khỏi buổi casting, cô không bước lên chuyến xe buýt về nhà ngay, mà cứ thế lủi thủi đi bộ dọc theo vỉa hè rất lâu.

Có lẽ mọi thứ đến quá đỗi bất ngờ.

Thế nên cô chẳng rõ, rốt cuộc mình đang vui sướng nhiều hơn, hay là đang ngỡ ngàng nhiều hơn.

Chẳng biết từ lúc nào.

Cô đã đi đến đường Hạnh Phúc.

Quán mì Hạnh Phúc đã mở cửa. Đang là mùa hè nên trước cửa bày mấy chiếc bàn, ánh đèn vẫn hiu hắt, nhưng cô bé tên Trịnh Khả Hân lại không có ở đây. Trì Tiểu Mãn hỏi thăm, chủ quán bảo kỳ nghỉ hè con bé về quê chơi với bà nội rồi.

Trì Tiểu Mãn bèn gọi một tô mì theo thói quen cũ.

Bà chủ bưng mì lên, mỉm cười với cô: "Sao lâu rồi không ghé thế?"

Trì Tiểu Mãn đờ đẫn gật đầu, đáp: "Dạ tụi con chuyển nhà rồi."

Bà chủ cũng gật đầu, không nói gì thêm.

Chiều buông, ánh đèn của quán mì Hạnh Phúc rọi xuống ấm áp, lũ thiêu thân lượn lờ quanh bóng đèn, không khí hãy còn oi ả. Trì Tiểu Mãn ngồi một mình ở một chiếc bàn, ngay lúc bà chủ định quay đi, cô chợt cất tiếng: "Hình như, hình như con có phim để đóng rồi."

Giọng cô bé xíu, thậm chí còn mang theo chút ngờ vực.

Nhưng bà chủ vẫn vì vậy mà ngoảnh đầu lại.

Nhìn cô cười: "Chúc mừng con nhé. Thế con đã báo cho bạn bè biết chưa?"

Trì Tiểu Mãn sững sờ.

Bà chủ không nói thêm gì nữa, khách bàn bên gọi nên bà đã đi mất.

Tô mì trứng đặt trên bàn khói bốc lên nghi ngút. Trì Tiểu Mãn thấy mắt mình rất đau, rất cay, những giọt nước mắt nghẹn ngào và kiềm nén bấy lâu cứ thế thi nhau trào ra.

Thật ra cô không phải là người hay khóc, nhưng dạo gần đây, cô cứ luôn vô cớ rơi lệ, như thể bản thân là một chiếc bình chứa đầy nước. Chỉ cần thả vào đó một chuyện cỏn con thôi là nước mắt đã tràn ly.

Tô mì trứng sắp nguội lạnh.

Cô cố sức lau đi khóe mắt đang không ngừng tuôn lệ, cũng cố gắng ăn cho hết tô mì này.

Nhưng mới ăn được một miếng, Trì Tiểu Mãn đã buông đũa, khó nhọc móc chiếc điện thoại trong túi ra. Cô muốn gọi ngay cho Trần Đồng để thông báo cho chị tin vui lớn lao này.

Trì Tiểu Mãn sắp có phim để đóng rồi.

Từ nay, Trần Đồng không cần phải lo lắng cho cô mỗi khi chị bận rộn đóng phim nữa, càng không cần phải dè dặt và cẩn trọng từng li từng tí mỗi khi ở trước mặt cô.

Trì Tiểu Mãn khó nhọc tìm số điện thoại của Trần Đồng. Nhưng đúng vào giây phút chuẩn bị bấm gọi, cô đột ngột đứng phắt dậy, thanh toán tiền rồi lao vội ra khỏi quán mì Hạnh Phúc.

"Một tháng lẻ một ngày" đã trôi qua từ lâu.

Cô rút bớt tiền tiết kiệm trong thẻ ngân hàng, thậm chí còn tự cho phép mình xa xỉ gọi một cuốc taxi đi một đoạn ngắn.

Khi chiếc taxi chạy qua đoạn hầm dài trên đường Hạnh Phúc, Trì Tiểu Mãn ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ rồi chợt bừng tỉnh. Cô không thể đi taxi ra thẳng sân bay như vậy được.

Thế là vừa ra khỏi hầm, cô liền xin lỗi bác tài rồi vội vã xuống xe.

Ở một khía cạnh nào đó, Trì Tiểu Mãn vốn luôn là người cẩn trọng, mà chuyện trong giới showbiz này thì lại luôn khó lường, nói thay đổi là thay đổi ngay. Thế nên, cô không dám chắc chắn vai diễn kia sẽ thuộc về mình giống như lời phó đạo diễn đã cam đoan.

Nhưng cô thật sự quá khao khát một cái ôm từ Trần Đồng. Vì vậy, dẫu biết hành động này vô cùng bốc đồng, cô vẫn muốn làm bản thân được vui vẻ đôi chút.

Đến mức đêm ấy, sau khi bước xuống taxi, Trì Tiểu Mãn nhận ra một bên là đường hầm tăm tối hun hút, còn bên kia là con đường dẫn tới sân bay.

Như thể đang đứng trước ngã rẽ của cuộc đời, cô bơ vơ bên vệ đường, mặc cho gió đêm thổi rát mặt hồi lâu. Đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn ánh trăng, lặng lẽ suy nghĩ một lúc. Rồi cuối cùng, cô chợt thấy may mắn vì chiếc điện thoại thông minh của mình có thể trực tiếp đặt vé máy bay.

Thế là, trên cái mốc "một tháng lẻ một ngày" kia, Trì Tiểu Mãn tự cộng thêm cho mình vài ngày nữa, dứt khoát đặt một chuyến bay đêm.

Cô quyết tâm bay đến Hồng Kông để tìm Trần Đồng.

Sau này, khi cô và Trần Đồng hoàn toàn chia tay tại Hồng Kông, ngẫm lại, Trì Tiểu Mãn vẫn không hề hối hận về quyết định lúc bấy giờ. Bởi lẽ khi ấy, đã quá lâu rồi cô không được đón nhận một tin tức tốt lành nào. Sự xuất hiện đường đột của nó khiến cô trở tay không kịp, chẳng thể suy tính thiệt hơn. Âu, đó cũng là điều có thể cảm thông được.

Cô chỉ muốn bản thân được xa xỉ một chút thôi.

Chỉ là, thứ xa xỉ ấy chưa bao giờ là tấm vé máy bay nằm ngoài kế hoạch kia, mà là việc cô đã bất chấp hậu quả, tiêu sạch dũng khí theo đuổi tình yêu mà mình đã tích góp.

Bình Luận (0)
Comment