Trong một khoảng thời gian dài, Trì Tiểu Mãn luôn cho rằng từ Trần Đồng đến Trần Việt, suốt mười năm qua, thực tế chị chẳng thay đổi là bao. Dường như Trần Việt vẫn luôn chu đáo, dịu dàng, cách đối nhân xử thế thường khiến những người xung quanh đều nhận xét chị là...ấm áp như gió xuân.
Nhưng thật ra không phải vậy.
Sự thật là, hành trình từ Trần Đồng trở thành Trần Việt cũng gian nan không kém, thậm chí những gì chị đã trải qua chẳng hề ít hơn so với Trì Tiểu Mãn.
Ở một phương diện nào đó, khi nhìn lại và đối chiếu, Trì Tiểu Mãn thấy bản thân mình thay đổi là do tác động của môi trường, cô buộc lòng phải biến đổi để ứng phó.
Nhưng Trần Việt thì hoàn toàn ngược lại. Sự thay đổi ở chị diễn ra từ trong ra ngoài, hoàn toàn là kết quả của quá trình tự soi xét, suy tư, thậm chí là ép bản thân nghiền ngẫm hết lần này đến lần khác.
Trì Tiểu Mãn khó mà tưởng tượng nổi, trong suốt mười năm đó, Trần Đồng đã phải trải qua bao nhiêu lần tự vấn, tự phê bình, thậm chí là tự giày vò bản thân, để từ đó nảy sinh những mạch sống mới, trở thành một Trần Việt mạnh mẽ và không hề ngần ngại bày tỏ lòng mình khi đứng trước mặt cô.
Và vì thế, cô lại một lần nữa ôm lấy Trần Việt.
Chẳng thể đếm xuể đây là cái ôm thứ bao nhiêu giữa hai người.
Nhưng có lẽ vì cái ôm này diễn ra trong bệnh viện, nên nó mới mang ý nghĩa đặc biệt đến vậy.
Trì Tiểu Mãn cố gắng giơ hai tay lên.
Cô tưởng tượng mình là loài dây leo quấn quanh gốc đại thụ, cứ thế mà ôm lấy Trần Việt.
Cô hơi ngẩng cằm, tựa mặt vào vai chị, cố sức mở rộng đôi vai gầy guộc và nhỏ bé của mình.
Không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng chị.
Trần Việt ôm đáp lại cô, rất lâu sau mới chậm rãi lên tiếng: "Tiểu Mãn, cảm ơn em đã sẵn lòng đến ôm chị."
Câu nói này thật kỳ lạ.
Họ vốn dĩ là đôi tình nhân đã tìm lại được nhau, thế nhưng trong mỗi cái ôm, họ vẫn dành cho đối phương những lời cảm ơn chân thành.
Nhưng Trì Tiểu Mãn không cảm thấy điều đó có gì quá khó hiểu, cô khẽ khàng đáp lại: "Không có chi."
Giống như cái cách chị vẫn thường nói với cô trước đây.
Trần Việt lặng lẽ ôm cô một lát, dường như cảm nhận được cô vẫn còn điều muốn nói, bèn dịu dàng cất lời: "Tiểu Mãn, có phải em vẫn còn chuyện muốn nói với chị không?"
Trì Tiểu Mãn khẽ "Ừm" một tiếng bên vai chị, giọng rất nhỏ: "Chị Trần Đồng, chị vất vả rồi."
Có lẽ không ngờ cô lại nói vậy.
Trần Việt lặng đi một lúc, rồi dịu dàng vỗ về vai cô. Có lẽ chị định nói "Không vất vả đâu" như thường lệ, hoặc là "Tiểu Mãn, em cũng vất vả rồi".
Nhưng chị lại nói: "Tiểu Mãn, vậy em vỗ về chị thêm chút nữa đi."
Trì Tiểu Mãn lại vỗ nhẹ lên lưng chị.
Cô không nói gì thêm, cũng chẳng biết phải nói gì nữa.
Có lẽ vì cái ôm này quá đỗi khăng khít, tựa như một điểm neo chân thực, hoàn toàn tách biệt hai người họ vào một thế giới khác, một thế giới không có những ánh nhìn soi mói hay phán xét.
Vì thế, cũng thật khó để ai đó chú ý thấy rằng, Trì Tiểu Mãn và Trần Việt đang trốn trong góc nhỏ, lặng lẽ ôm nhau.
---
Cái ôm không kéo dài quá lâu. Có lẽ là vì họ biết, lần sau mình vẫn còn cơ hội được ôm lấy đối phương.
Trần Việt chủ động đề nghị: "Vậy hôm nay em có về nhà chị ở không?"
"Dạ được." Trì Tiểu Mãn không còn do dự nữa.
Nghĩ ngợi một lát, cô liếc nhìn cánh cửa phòng bệnh đang đóng chặt, rồi lại hỏi: "Vậy còn chị, tối nay thì sao?"
"Tối nay chị ở lại trông mẹ." Trần Việt đáp ngắn gọn: "Nhưng chị có thể đưa em về trước, rồi lát nữa quay lại sau."
"Nhưng chị cứ đi đi về về như vậy có mệt lắm không?" Trì Tiểu Mãn mím môi: "Hay là để em tự bắt xe về là được rồi."
"Chị không mệt." Trần Việt nói: "Không cho em tự bắt xe đâu."
Hai chữ "Không" rất ngắn gọn.
Hiếm khi nào Trần Việt lại từ chối trực tiếp đến vậy.
"Vậy, hay là em cũng ở lại đây với chị nhé?" Trì Tiểu Mãn suy nghĩ một hồi. Thật ra, cô cũng hy vọng mình có thêm chút thời gian ở bên Trần Việt, nhất là đêm nay. Có lẽ là vì đêm nay mang một ý nghĩa rất khác.
Cô hoàn toàn quên mất việc mình vừa nãy còn cảm thấy bất an khi bước chân vào phòng bệnh.
Thế nhưng, dường như Trần Việt đã cân nhắc điều đó.
Chị mỉm cười, chạm nhẹ vào mặt Trì Tiểu Mãn.
Dịu dàng nói:
"Không sao đâu, ở đây có mình chị là được rồi, hôm nay em cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Trì Tiểu Mãn còn định nói thêm gì đó.
Nhưng Trần Việt lại mỉm cười, nhẹ nhàng bảo: "Dù sao ngày mai chúng ta vẫn sẽ gặp lại nhau mà."
Dù sao. Thêm từ này vào, khiến câu nói mang sắc thái khác hẳn so với câu "Ngày mai gặp nhé". Có lẽ là vì nó chứa đựng nhiều sự khẳng định hơn.
Thế là Trì Tiểu Mãn hơi thẹn thùng cụp mi mắt, cũng cảm thấy mình không cần phải vội như thế, bèn nghiêm túc gật đầu đáp lại: "Được, vậy em nghe theo sự sắp xếp của chị."
Có lẽ đã từ rất lâu rồi, Trì Tiểu Mãn không được cảm nhận trọn vẹn cảm giác an tâm tuyệt đối khi mong đợi một điều gì đó. Khựng lại một lát, cô không kiềm được mà ngượng nghịu lặp lại:
"Dù sao thì ngày mai chúng ta cũng gặp nhau."
---
Thế nhưng Trần Việt vẫn khăng khăng muốn đưa cô về nhà của chị. Dẫu cho Trì Tiểu Mãn cảm thấy bản thân có thể lần theo địa chỉ tìm đến, nhưng Trần Việt lại vô cùng kiên quyết với chuyện này.
Trì Tiểu Mãn cũng hiểu nếu mình gặp rắc rối gì trong lúc tìm địa chỉ, thì chỉ sẽ khiến chị thêm bận lòng không đáng có, nên cô đành cố gắng phối hợp.
Hơn nữa, đây quả thật là không gian riêng tư của Trần Việt.
Cô nghĩ để chị dẫn mình vào sẽ tốt hơn là tự mình tìm đến.
Thật lòng mà nói, cô cũng từng nghĩ đến việc có nên ở lại bệnh viện để cùng Trần Việt túc trực bên mẹ hay không. Nhưng nghĩ kỹ lại, cô thấy mình khó lòng tỏ ra tự nhiên trước mặt mẹ chị, để thật sự "không cần phải chịu trách nhiệm về chuyện này" giống như lời chị nói.
Cô đương nhiên tin Trần Việt sẽ xử lý tốt mọi chuyện, nhưng nếu bản thân cô không thể hoàn toàn yên lòng, ngược lại sẽ chỉ khiến chị thêm bận tâm thôi.
Đêm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện.
Trì Tiểu Mãn không phí thêm thời gian để tranh luận với Trần Việt nữa. Cô muốn sau khi đưa mình về, chị có thể nhanh chóng quay lại để lo liệu việc ở bệnh viện.
Trước khi rời đi.
Trần Việt vào phòng bệnh một lần nữa để kiểm tra tình trạng của Trần Tiểu Bình. Trì Tiểu Mãn đứng đợi ở hành lang, chờ chị xác nhận bà đã ngủ say, bình truyền dịch và vết thương đều không có vấn đề gì, hai người mới cùng nhau đi về chỗ ở.
Vì không có phương tiện cá nhân nên họ đành bắt một chiếc taxi bên lề đường.
Cũng may bác tài là người khá lịch sự, từ lúc lên xe vẫn không hề bắt chuyện với họ. Có lẽ, ông cũng không nhận ra họ là ai.
Cả hai đều ngồi ở hàng ghế sau.
Vai kề vai, hai chân khẽ chạm vào nhau như có như không. Gió đêm lùa qua cửa sổ xe, thổi tung những lọn tóc đang vương trên vai họ.
Dù sao thì cũng đang ở bên ngoài, phía trước lại có tài xế.
Vì thế, lúc đầu họ không quá thân mật, chỉ ngồi cạnh nhau và vẫn giữ một khoảng cách nhỏ.
Cho đến khi chiếc xe chạy qua vài con phố, chậm rãi tiến vào một đoạn đường có ánh đèn mờ ảo, lướt ngang qua một tiệm tạp hóa vẫn còn mở cửa. Bên trong đang phát một bản nhạc cũ có giai điệu quen thuộc. Giai điệu bài hát chậm rãi và ngân vang, len lỏi vào trong chiếc taxi của hai người.
Chiếc xe lướt đi trên đường, âm thanh cũng dần trở nên xa xăm. Trì Tiểu Mãn tựa bên cửa sổ đón gió, chợt nhận ra đó là bài Ánh trăng nói hộ lòng tôi.
Cô đưa mắt nhìn Trần Việt đang ngồi bên cạnh.
Chợt nhận ra chị cũng đang nhìn mình.
Ánh đèn đêm mờ ảo, chị hơi nghiêng mặt, ánh mắt dịu dàng như một áng mây khẽ rơi trên gương mặt cô.
Trì Tiểu Mãn rụt rè nhấc bàn tay đang đặt trên đầu gối lên.
Cô vốn đã lấy hết can đảm định nắm lấy tay chị.
Nào ngờ lại vô tình chạm phải ánh mắt của bác tài qua gương chiếu hậu.
Trong lúc bối rối, cô luống cuống chạm phải chân Trần Việt.
Đành phải cuống quýt rụt tay lại.
Cũng dời chân ra xa.
Lóng ngóng nói: "Em xin lỗi."
Hoàn toàn là phản ứng theo bản năng.
Ngay giây tiếp theo, chiếc taxi đi vào đường hầm, không gian trong xe bỗng chốc tối sầm lại, tựa như đang rơi vào một vòng xoáy đầy mộng ảo.
Cô nghe thấy Trần Việt khẽ bật cười một tiếng.
Cũng cảm nhận được chị đưa tay sang nắm lấy tay mình, lòng bàn tay mềm mại áp sát vào lòng bàn tay cô.
Cô còn thấy Trần Việt nhìn mình một hồi lâu, rồi nắm lấy tay cô đặt lên đùi chị, hạ giọng dịu dàng nói với cô rằng: "Cứ tự nhiên đi."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người.
"Em phải tự nhiên vào chứ." Trần Việt nhẹ giọng nói.
Bàn tay bị nắm lấy vẫn còn rụt rè nằm gọn trong lòng bàn tay của Trần Việt. Trì Tiểu Mãn khẽ co ngón tay, cảm nhận được mình đang được nắm rất chặt, cũng cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể chị.
Cô mím môi, lại liếc nhìn bác tài ở hàng ghế trước một lần nữa.
Bác tài không hề chú ý tới.
Thế là Trì Tiểu Mãn thở phào nhẹ nhõm, vành tai đỏ ửng. Cô gật đầu, rồi lại nhìn sang Trần Việt bên cạnh...
Trần Việt cũng đang nhìn cô, ánh mắt trong quầng sáng lờ mờ càng trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
Trì Tiểu Mãn không thể thốt nên lời.
Chỉ đành ngoan ngoãn để mặc cho đối phương dắt tay mình.
Sau đó, trước khi ánh sáng cuối đường hầm kịp hiện ra, Trì Tiểu Mãn giữa bóng tối mịt mùng đã chẳng thể kiềm lòng được. Cô khẽ khàng nghiêng đầu, len lén tựa gương mặt mềm mại lên vai Trần Việt. Có lẽ vì mùi hương trên người chị quá đỗi mê hoặc, làn hương nhạt mà ấm áp ấy bao quanh chóp mũi, khiến cô nảy sinh một cảm giác an lòng mà từ lâu lắm rồi cô mới tìm lại được.
Thế rồi chiếc taxi lăn bánh ra khỏi đường hầm.
Khoang xe trở lại vẻ sáng sủa. Trì Tiểu Mãn cảm thấy bản thân mình giống như một chú sâu nhỏ được bao bọc trong những tầng mây, không thể nhận thức rõ liệu hành động này có nguy hiểm hay không, nhưng cũng hoàn toàn không có ý định rút bàn tay mình về.
Cô chỉ đành giấu gương mặt dưới vành nón lưỡi trai, vờ như mình đã chìm vào giấc ngủ.
Cũng nhờ thế mà cô nghe thấy tiếng cười khẽ khàng, đầy dịu dàng của người phụ nữ ấy.
Trì Tiểu Mãn nhắm nghiền mắt, im lặng, vẫn cố chấp vờ như mình đã ngủ say.
Gió thốc vào, người phụ nữ bèn đưa tay vén lại những lọn tóc rối vương dưới vành nón cô. Đầu ngón tay chị lướt nhẹ sau mang tai, rồi khựng lại ở vành tai cô trong vài giây ngắn ngủi, cuối cùng mới thầm thì thật khẽ:
"Em ngủ một lát đi."
---
Không biết đã trôi qua bao lâu mới đến nơi, chỉ biết sau đó Trì Tiểu Mãn thật sự đã ngủ thiếp đi trên taxi.
Việc này đối với cô mà nói là cực kỳ hiếm thấy. Bởi vì suốt những năm qua, cô thường xuyên lo âu, được bác sĩ chẩn đoán là cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, ngay cả khi ở trong môi trường quen thuộc cũng khó lòng chợp mắt. Huống hồ những năm nay lịch trình bận rộn, lúc nào cô cũng ở trên xe, trên máy bay, hay trong những căn phòng khách sạn lạ lẫm sau khi đặt chân đến những thành phố khác nhau... Đến mức đã nhiều năm rồi, cô hiếm khi có cơ hội được đánh một giấc thật trọn vẹn.
Ở một thành phố xa lạ, trên một chiếc taxi lạ lẫm mà có thể ngủ quên, đối với cô đương nhiên lại càng là chuyện hiếm.
Thế nhưng cô cũng không ngủ quá sâu.
Gần như ngay khi xe vừa dừng hẳn, Trì Tiểu Mãn đã nhạy cảm mở mắt ra. Cô dụi dụi mắt, có chút mơ màng hỏi: "Đến nơi rồi sao?"
Trần Việt giúp cô chỉnh lại vành nón lưỡi trai cho ngay ngắn, đáp: "Ừ, đến rồi."
"Ừm." Trì Tiểu Mãn mơ màng ngẩng đầu khỏi vai Trần Việt. Qua lớp kính cửa xe, cô tò mò quan sát xung quanh...
Nơi này trông có vẻ là một khu dân cư đậm hơi thở cuộc sống. Dưới lầu là một con phố kinh doanh ồn ào náo nhiệt, dù đã muộn nhưng vẫn còn thắp đèn sáng trưng, nhìn qua lớp kính xe vẫn thấy vô cùng rạng rỡ. Bên lề đường có không ít xe đẩy hàng rong đang đậu, bán đủ loại món ăn bình dân nhưng cực kỳ nhộn nhịp.
Xem ra, nơi này không phải khu dân cư cao cấp, cũng hoàn toàn trái ngược với căn hộ có tính riêng tư cực tốt mà Trần Việt từng ở tại Hồng Kông.
"Sao chị lại đột nhiên nghĩ đến chuyện mua nhà ở đây vậy?" Xuống xe đi bộ một lát, Trì Tiểu Mãn đón cơn gió đêm, đầu óc dần tỉnh táo lại mới sực nhớ ra chuyện này.
"Bình thường về đây, chị không ở cùng mẹ sao?"
"Ừ." Trần Việt đi song song bên cạnh cô, giọng nói của chị bị gió đêm xuân thổi đi, nghe thật nhẹ nhàng và êm ái.
"Thật ra chị với mẹ cũng khó mà hòa hợp được, nhất là sau khi chị quyết định theo nghề diễn viên. Có một khoảng thời gian dài bà không hài lòng, cứ hay lôi mấy chuyện nhỏ nhặt ra để giáo huấn chị, thế nên chị cũng thường xuyên cãi nhau với bà. Hồi đó nếu chị về ở chung, chỉ cần được vài ngày là hai mẹ con lại tranh cãi nảy lửa."
"Cãi nhau sao?" Trì Tiểu Mãn thấy khá bất ngờ. Thật lòng mà nói, cô hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ của Trần Việt khi tranh chấp với người khác sẽ như thế nào. Từ tận ngày xưa, cô nhớ lúc chị gọi điện cho mẹ, cùng lắm hai người cũng chỉ nói qua lại vài câu rồi thôi: "Lúc cãi nhau, mẹ chị có nặng lời không?"
"Cũng không hẳn." Trần Việt cười: "Đa số là chiến tranh lạnh thôi, nghĩa là nói được vài câu rồi hai bên đều im lặng."
"Vậy thì vẫn giống như trước đây." Trì Tiểu Mãn gật đầu: "Thế hiện tại lý do thường là gì?"
Cô cũng cảm thấy tò mò: "Chẳng lẽ đến giờ, dì vẫn chưa đồng ý chuyện chị làm diễn viên sao?"
"Cũng không hẳn." Dường như Trần Việt cảm thấy câu hỏi của cô hơi khó trả lời, chị nghiêng mặt nhìn cô một lúc, sau khi suy nghĩ kỹ mới đưa ra đáp án: "Chủ yếu là do thói quen sinh hoạt của cả hai không giống nhau, cũng vì con đường chị muốn đi và con đường bà ấy muốn chị đi khác nhau, quan điểm của cả hai không thống nhất được. Bà ấy vốn rất cố chấp với những chuyện của riêng mình, thế nên đôi lúc chị cũng muốn lên tiếng góp ý với bà ấy."
"Dạ." Trì Tiểu Mãn gật đầu, không truy hỏi thêm chi tiết nào nữa.
Trần Việt quan sát biểu cảm của cô, một lúc lâu sau mới gọi: "Tiểu Mãn."
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn quay mặt lại.
Dưới ánh đèn đường chao nghiêng, có lẽ vì di chuyển suốt quãng đường dài nên Trì Tiểu Mãn đã rất mệt. Nhưng khi nghe thấy Trần Việt gọi tên mình, em vẫn cố gắng nheo mắt nhìn cô.
Trông em lúc này giống hệt một chú mèo nhỏ đang cố mở to mắt để khỏi ngủ gật.
Nhưng có vẻ em không hề thấy hụt hẫng khi nghe chi tiết cách Trần Việt và mẹ chung sống. Dường như Trì Tiểu Mãn đã hoàn toàn chấp nhận sự thật rằng mẹ mình đang ở một nơi rất xa, không muốn gặp lại mình, cũng không còn vì thế mà nảy sinh những cảm xúc cô độc, nhạy cảm nữa.
"Không có gì đâu." Trần Việt mỉm cười.
Trì Tiểu Mãn cũng nheo đôi mắt cong cong cười theo.
Cả hai không nói thêm lời nào nữa.
Bất chợt, Trần Việt đưa tay xoa nhẹ đầu em.
Có lẽ thấy cô thật kỳ lạ, Trì Tiểu Mãn bèn nghiêng đầu nhìn. Bởi có lẽ em không biết Trần Việt đã hạ quyết tâm, rằng mỗi khi Trì Tiểu Mãn nhớ mẹ, cô sẽ lại xoa đầu em như thế này.
Thế là em cứ nhìn chằm chằm Trần Việt một lúc, thấy cô không giải thích gì thêm về cái xoa đầu ấy, em chỉ hiếu kỳ chớp mắt.
Dường như cũng vì đã quá buồn ngủ, ngay giây sau đó em không kiềm được mà ngáp một cái thật khẽ.
Có lẽ là vì một thói quen khó bỏ, khi nhận ra mình đang ngáp, Trì Tiểu Mãn khựng lại một chút rồi thẹn thùng nghiêng mặt đi, không muốn để Trần Việt nhìn thấy biểu cảm của mình lúc đó.
Trần Việt nhìn góc nghiêng hơi phồng lên rồi lại xẹp xuống của em, không nói những lời đại loại như "Em không cần phải khách sáo thế đâu". Cô biết rằng, rồi sẽ có một ngày Trì Tiểu Mãn quen với việc hoàn toàn thả lỏng bản thân khi ở trước mặt cô.
Mà đêm nay vốn dĩ đặc biệt trân quý, không nên dùng để giảng giải quá nhiều đạo lý. Trần Việt thầm tự nhủ như vậy.
"Tiểu Mãn, em định ở lại đây khoảng bao lâu?" Mãi đến khi họ bước vào khu dân cư, chậm rãi đi từ sân giữa hướng về phía tòa nhà, Trần Việt mới hỏi đến chuyện này.
"Em cũng chưa rõ lắm." Trì Tiểu Mãn ngẫm nghĩ một lát: "Dù sao thì hiện giờ em cũng đang là người tự do mà."
"Em định lo dự án Neon cho xong xuôi rồi mới tính đến những chuyện khác."
"Được." Trần Việt nói: "Vậy em từ Hồng Kông vội vàng qua đây, có làm lỡ dở công việc gì bên đó không?"
"Dạ không." Trì Tiểu Mãn ngẫm nghĩ một hồi mới nhớ ra chuyện điện thoại mình đã hết pin, nói: "Công việc sau khi đóng máy cũng không gấp lắm, lúc đi em cũng đã báo với Bảo Chi một tiếng rồi."
"Chỉ là ban ngày dì A Vân bảo dì ấy đi dạo phố với chị Phương, chắc lát nữa em phải gọi điện cho dì ấy mới được."
Nghĩ lại cũng thật khó tin. Suốt bao nhiêu năm qua, Trì Tiểu Mãn luôn đặt Neon ở vị trí ưu tiên hàng đầu trong cuộc đời mình.
Thế nhưng hôm nay, khi đến gặp Trần Việt, suốt cả dọc đường cô chẳng hề mảy may nhớ tới Neon, thậm chí còn quên bẵng cả Phương A Vân đang đi dạo phố cùng chị Phương. Cô chẳng rõ liệu đây có bị coi là một kiểu "ruồng bỏ" hay không? Hay thật sự giống như lời Thẩm Bảo Chi đã nói...rằng cô đang tự giành lấy điều gì đó cho riêng mình?
Cũng vì thế mà trong lòng Trì Tiểu Mãn nảy sinh đôi chút áy náy và bất an.
Những cảm xúc nhỏ nhặt ấy có lẽ cũng không qua được mắt Trần Việt. Chị nhìn Trì Tiểu Mãn một hồi, rồi chủ động khơi chuyện: "Lúc trước chị thấy dì A Vân và chị Phương rất hợp tính nhau đấy."
"Em cũng thấy vậy." Trì Tiểu Mãn khẽ chun mũi: "Cả hai người họ đều là những người rất tốt."
"Ừ." Trần Việt nhìn cô: "Chắc chị Phương lại cho dì A Vân ăn kẹo cho mà xem."
Giọng chị như đang nói đùa, mà cũng như đang trấn an cô.
Trì Tiểu Mãn ngẩn người một lát, đôi mắt lại cong cong ý cười: "Cũng đúng."
Trần Việt cũng mỉm cười: "Đừng suy nghĩ nhiều quá."
"Ừm." Trì Tiểu Mãn gật đầu, nhờ vậy mà thở phào một hơi. Cô nghĩ Trần Việt nói đúng, chị Phương và Phương A Vân chắc chắn sẽ chung sống hòa thuận thôi. Cô không cần phải lo lắng thái quá như một vị phụ huynh như thế.
"Còn nữa..." Trần Việt nhìn cô một lúc, lại nói tiếp: "Chỗ của chị, em muốn ở lại bao lâu cũng được."
Những lời bày tỏ kiểu này, đêm nay Trần Việt đã nói đi nói lại rất nhiều lần. Nếu lần đầu Trì Tiểu Mãn còn thấy ngập ngừng, thì giờ đây, cô cũng chỉ hơi chun mũi, thẹn thùng gật đầu.
"Đừng thấy ngại." Trần Việt bảo cô.
"Dạ." Trì Tiểu Mãn mềm giọng đáp lại.
Cô nghĩ mình cũng nên tập làm quen, làm quen với việc khi hai người ở bên nhau, trở nên thân mật hơn thì phải biết đón nhận, thậm chí là đón nhận một cách vô điều kiện, không cần phải vì thế mà cảm thấy bản thân đang mắc nợ hay áy náy gì cả.
Thế nhưng, sau khi theo chân Trần Việt lên lầu, Trì Tiểu Mãn vẫn không khỏi ngạc nhiên. Bởi phong cách trang trí của căn nhà này hoàn toàn trái ngược với nơi ở của chị tại Hồng Kông.
Thực tế, không phải cô chưa từng ghé qua nhà Trần Việt ở Hồng Kông. Ấn tượng của cô về nơi ấy chỉ gói gọn trong mấy chữ: sạch sẽ và tối giản, đồ đạc thưa thớt, chẳng giống như có một con người bằng xương bằng thịt đang sinh sống ở đó. Sau này khi đến phòng khách sạn của chị, cô cũng có cảm giác y hệt.
Nhưng ở đây, trong một thành phố nhỏ mà Trần Việt hiếm khi trở về, trong một ngôi nhà cũng hiếm khi có người lui tới, hơi thở cuộc sống lại nồng đượm hơn hẳn nơi chị vẫn sống thường ngày...
Chiếc đèn hình cầu giữa phòng khách, sàn gỗ, tấm thảm caro xanh đã trải sẵn, bộ sô pha màu sắc giản dị, chiếc ghế lười đặt cạnh sô pha, cùng một chậu cây được chăm sóc rất kỹ. Bộ ga giường màu xanh nhạt trông rất ấm áp cũng đã được sửa soạn ngăn nắp...
Thậm chí cả căn nhà cũng không có chút bụi nào. Xem ra, đây không phải kiểu nội thất bàn giao sẵn của khu dân cư, mà là do chính chủ nhà tự tay trang trí, lựa chọn từng món đồ, từng chút một biến nơi này thành một không gian ấm cúng.
"Chị có thuê người qua chăm nom." Có lẽ nhận ra vẻ thắc mắc của cô, Trần Việt dẫn cô đi xem một vòng quanh nhà rồi chủ động giải thích: "Nhưng mấy ngày tới chị sẽ bảo họ đừng đến, em cứ yên tâm ở lại."
"Dạ." Trì Tiểu Mãn ngoan ngoãn gật đầu.
Tay vẫn còn ôm hộp trái cây lắc xí muội chưa ăn hết.
Vì e dè khi lần đầu đặt chân đến một không gian lạ lẫm, nên sau khi theo Trần Việt xem qua một lượt quanh nhà, Trì Tiểu Mãn ngồi khá yên lặng bên cạnh ghế sô pha, tò mò ngắm nhìn cách bài trí bên trong.
Thế nên, khi từ phòng ngủ bước ra.
Trần Việt liền bắt gặp trong phòng khách một cảnh tượng rất giống trước kia, nhưng dường như vẫn có chút khác biệt...
Có lẽ vẫn là tư thế ngồi ngay ngắn, không tùy tiện chạm vào đồ đạc, theo thói quen luôn giữ chừng mực và tôn trọng không gian riêng tư của người khác. Đây là điều Trì Tiểu Mãn không thể thay đổi chỉ trong một sớm một chiều.
Thế nhưng, Trì Tiểu Mãn đã không còn khép mình hoàn toàn như trước nữa.
Thay vào đó, cô chủ động quan sát không gian riêng của chị, bờ vai trên chiếc sô pha mềm mại cũng dần buông lỏng, không còn căng cứng nữa. Và khi Trần Việt bước ra, cô liền cong mắt mỉm cười với chị...
Nụ cười mỉm chi nhẹ nhàng, nhưng lại mang nét đáng yêu vô cùng.
Sau đó, Trì Tiểu Mãn gọi: "Chị Trần Đồng, ngôi nhà này của chị đẹp thật đấy."
"Ừ, chị cũng thấy vậy." Trần Việt nhìn vào mắt cô.
Chị chậm rãi đi tới, đặt quần áo và đồ dùng cá nhân đã chuẩn bị sẵn cho Trì Tiểu Mãn lên sô pha, rồi nói với cô rằng:
"Giường chị trải xong rồi, em có thể ngủ luôn, nếu buổi tối thấy lạnh thì trong tủ vẫn còn một chiếc chăn nữa đấy. Điều khiển điều hòa và cục sạc đều ở trong ngăn tủ bên trái, mật khẩu Wi-Fi là tám số 8. Ở ngăn tủ bên phải có tinh dầu đuổi muỗi. Nước trong máy lọc là chị vừa nhờ người thay hôm nay, em có thể uống trực tiếp."
"Quần áo trong tủ em đều có thể mặc, hầu hết là đồ mới cả. Chị đã tìm cho em hai bộ khá thoải mái để mặc đi ngủ..."
"Lát nữa trước khi đi, chị sẽ dẫn em vào phòng tắm xem qua một chút, đồ dùng vệ sinh trong đó em cứ tự nhiên sử dụng, cả nhà bếp cũng vậy. Nếu buổi tối em muốn nấu gì đó ăn thì ngày mai chị sẽ mua nguyên liệu mang qua."
Tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Nói xong, dường như cảm thấy mình hơi dông dài, Trần Việt khựng lại một chút, giọng nói dịu xuống: "Tóm lại là ở đây không có bí mật gì cả, em có thể đi bất cứ đâu tùy thích."
Trì Tiểu Mãn cũng rất hợp tác mà gật đầu: "Dạ."
Thực tế, trái ngược với tính cách có phần vô tư lự thường ngày, từ nhỏ Trì Tiểu Mãn đã không thích việc phải ngủ lại trong không gian của người khác. Bởi điều đó luôn khiến cô nảy sinh cảm giác không thoải mái, lúc nào cũng thấy mình giống như một kẻ ngoại lai đang xâm nhập vào nơi không thuộc về mình.
Cho nên ngay cả khi mới đến Bắc Kinh, trong điều kiện thiếu thốn tiền bạc như vậy, cô cũng muốn tự mình thuê một căn hầm, chứ không muốn thuê chung với Lãng Lãng. Sau này chịu thuê chung với Trần Việt, có lẽ cũng là vì một lý do nào đó không thể gọi tên.
Không gian của Trần Việt là nơi duy nhất có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối mỗi khi ở lại.
Nhưng suy cho cùng, chính Trần Việt mới là người khiến cô cảm thấy an toàn.
Nghĩ đến việc chị còn phải từ đây quay lại bệnh viện, nên sau đó Trì Tiểu Mãn không hỏi quá nhiều. Thay vào đó, nhân lúc chị đi tắm rửa thay quần áo, cô một mình ôm hộp trái cây lắc xí muội chưa ăn hết, chậm rãi đứng dậy khỏi ghế sô pha, chăm chú quan sát không gian riêng tư của chị.
Bất kể bị ràng buộc bởi bao nhiêu mối quan hệ thân thiết, bất kể có thân mật đến đâu, mỗi người đều sẽ cần một không gian riêng tư chỉ thuộc về mình, để bản thân có thể hít thở, thư giãn và hoàn toàn được là chính mình.
Căn nhà này đối với Trần Việt mà nói, có lẽ chính là một nơi như vậy. Vì thế, dù có thấy hiếu kỳ, Trì Tiểu Mãn cũng không vì mang danh nghĩa "người yêu" mà tự cho mình cái quyền bỏ qua sự tôn trọng dành cho điều đó.
Cô không tùy tiện chạm vào bất cứ cách bài trí nào của chị trong căn nhà.
Chỉ là càng nhìn, cô lại càng cảm thấy kỳ lạ.
Đối với nơi ở thường trú, Trần Việt bài trí rất đơn giản, cứ như thể có thể rời đi hay ở lại bất cứ lúc nào cũng được.
Nhưng đối với nơi không thường xuyên lui tới này, chị lại dụng tâm sắp đặt, thậm chí còn tỉ mẩn chăm sóc cây cối trong đó.
Dẫu vậy ngẫm kỹ lại.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy chỗ ở tại Hồng Kông chỉ đơn thuần là một ngôi nhà, còn nơi này lại giống như trái tim của Trần Việt hơn, luôn được bài trí ấm áp và sạch sẽ, chờ đợi chủ nhân tìm về mỗi khi mệt mỏi để phục hồi năng lượng.
Cũng bởi mải mê liên tưởng đến phép so sánh này mà Trì Tiểu Mãn nhìn đến xuất thần, quá đỗi chú tâm, vì thế đã không nhận ra rằng...
Khi Trần Việt tắm xong, mở cửa ra và nhìn thấy cảnh tượng ấy, cô đã đứng lặng sau lưng em một lúc lâu.
Không làm gì cả.
Chỉ lặng lẽ ngắm nhìn em.
Ngắm nhìn em đi lại trong căn nhà như một chú cá nhỏ đầy hiếu kỳ, và nhìn em sau khi tình cờ đặt chân vào không gian này, đã để lại nơi đây những dấu vết nhỏ bé nhưng sẽ được ghi nhớ rất lâu...
Đó là bóng hình thanh mảnh lay động trên mặt sàn; là mùi hương ngọt ngào của hộp trái cây lắc xí muội; là chiếc ghế sô pha còn lưu lại những nếp gấp mềm mại nơi em vừa ngồi; là tấm thảm vô hình bị lún xuống theo dấu chân em đi qua; và cả chiếc đồng hồ từng được đôi mắt em ngắm nhìn, để rồi khi lần nữa chuyển động đã mang ý nghĩa khác biệt....
Trần Việt chợt khao khát những dấu vết ấy có thể nhiều hơn một chút nữa.
Cô khao khát Trì Tiểu Mãn có thể làm loạn trong căn nhà vốn đã tĩnh lặng rất lâu này; khao khát em sẽ đột nhiên ném hộp trái cây trên tay xuống sàn; khao khát em sẽ thật thiếu lịch sự mà đưa tay ngắt lấy một cái lá cây; khao khát em giống như dòng nước đường tan chảy, mỗi bước đi đều để lại trên sàn nhà những dấu vết chẳng thể xóa nhòa...
Nhưng vì Trì Tiểu Mãn không phải là người thiếu phép tắc đến thế, nên Trần Việt chọn cách lên tiếng gọi em.
"Tiểu Mãn."
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn quay đầu lại.
Đứng giữa sàn gỗ, em ngoảnh đầu nhìn cô. Dáng vẻ ngơ ngác của em trông thật đáng yêu, trong đôi mắt lấp lánh những vệt sáng vàng rực ấm áp đang trôi chảy.
Em lại mỉm cười với cô: "Chị Trần Đồng, sao chị tắm nhanh thế?"
Thế là Trần Việt không kiềm lòng thêm nữa.
Cô chủ động bước tới.
Bất thình lình ôm chầm lấy Trì Tiểu Mãn mà chẳng vì một lý do nào cả.
Có lẽ Trì Tiểu Mãn vẫn chưa kịp phản ứng.
Em không hề hay biết rằng, chính vì cuối cùng đã có thể làm những điều mình khao khát bấy lâu nay, như vô cớ gọi tên em, đột ngột nắm lấy tay em, nên Trần Việt mới bất ngờ ôm chầm lấy em, và nhờ thế mà cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn rất cố gắng khẽ ngước cằm, vụng về áp mặt mình vào mặt cô...
Dùng giọng điệu dịu dàng gọi:
"Chị Trần Đồng, chị sao thế?"
Xúc cảm mềm mại, hơi ấm da thịt chạm vào nhau.
Khoảnh khắc ấy, hai trái tim cách một lớp lồng ngực đang khăng khít tựa sát... Thình thịch, thình thịch. Có lẽ một trong hai trái tim đang dần tăng tốc, nhịp điệu dồn dập hơn, để rồi kéo theo trái tim còn lại cũng mất kiểm soát.
"Không có gì cả."
Dưới ánh đèn lung linh, Trần Việt tựa vào vai Trì Tiểu Mãn. Cô khẽ lắc đầu, lắng nghe nhịp đập của hai trái tim dần hòa chung một nhịp, giọng nói nhẹ bẫng:
"Chỉ là muốn em ôm chị thêm chút nữa thôi."
Bởi cô nghĩ, sau khi được Trì Tiểu Mãn ôm một lần nữa, bản thân cô có lẽ chính là dấu vết khó xóa nhòa nhất trong căn nhà này.