Căn phòng tối quá, ánh sáng như một khung hình bị hạ thấp độ tương phản trong phim câm.
Những mảng sáng tối âm u với tông màu nhạt nhòa đổ xuống, làm nhòe đi những món nội thất cũ kỹ, nhòe đi những bông tuyết đang lả tả bay ngoài cửa sổ, nhòe đi bóng hình hai người in trên vách tường, và nhòe đi cả đôi mắt họ.
Nhưng cả hai vẫn lặng lẽ nhìn nhau.
Giữa hai đôi mắt ấy là tất cả những gì đang mờ mịt, và cả vô vàn những điều đang ẩn mình trong bóng tối.
Nếu trước đây, có người bảo Trần Việt rằng sẽ có ngày cô chỉ cần nhìn vào mắt một người là sẽ rơi lệ.
Chắc chắn cô sẽ không tin.
Không phải cô không tin trên đời có chuyện như vậy, mà là cô không thể tin nổi chính mình lại trở thành một người như thế.
Thế rồi cô đưa tay ra.
Trong bóng tối mờ ảo, cô chạm nhẹ vào gương mặt Trì Tiểu Mãn.
Là thật.
Mềm mại.
Đầy đặn.
Có lẽ vì cơn bệnh khiến đại não phản ứng chậm, Trần Việt bỗng thấy lòng đầy hoang mang.
Cô định co ngón tay lại.
Một giây sau.
Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài.
Chúng rơi trúng đốt ngón tay trỏ của cô, thấm vào da thịt, rồi theo mạch máu chảy thẳng vào tim. Chua xót, đắng chát, và chẳng thể trốn chạy.
Trần Việt khựng lại.
Lòng bàn tay cô dừng lơ lửng ngay sát gương mặt Trì Tiểu Mãn, cách chưa đầy hai xen-ti-mét.
Trì Tiểu Mãn nghiêng đầu nhìn cô, khuôn mặt phủ đầy bóng tối và những giọt nước mắt bi thương:
"Nếu chị không nói lời nào, em sẽ, sẽ coi như chị đồng ý rồi nhé."
Trần Việt khó khăn co ngón tay lại.
Cô không sao thốt nên lời.
Vì vậy, Trì Tiểu Mãn không đợi thêm nữa.
Em vẫn co rúm trong khoảng không gian chật hẹp bên giường với một tư thế kỳ quặc, vẫn nhìn cô bằng vẻ mặt quái lạ, trên mặt chảy tràn những dòng chất lỏng trong suốt.
Nhưng em đã rất nỗ lực đưa tay ra.
Em dùng cơ thể gầy gò, dẻo dai mà mềm mại của mình nỗ lực gập nửa thân trên, dang rộng vòng tay, từ bên giường ôm chầm lấy cô.
Một cái ôm không mấy chuẩn mực.
Nhưng lại vô cùng chặt.
Ở giữa hai người họ là những giọt lệ mặn chát, nóng hổi rồi lại dần nguội lạnh.
Trần Việt nghiêng mặt, khẽ nhắm mắt, những giọt lệ cứ thế mất kiểm soát mà trào ra từ khóe mắt.
Cô cảm nhận được Trì Tiểu Mãn đang run rẩy, nhưng em vẫn áp mặt vào mặt cô, dùng cơ thể mình bao bọc lấy cô.
Nhiệt độ cơ thể từ lạnh chuyển dần sang nóng.
Tư thế này chẳng thoải mái chút nào.
Nhưng Trần Việt chợt nảy sinh một cảm giác, tựa như vừa được trở về một hang động an toàn.
Cô không biết nếu mình là một đứa trẻ sơ sinh, thì cảm giác lúc này liệu có giống như đang nép mình trong t* c*ng hay không.
Cô khẽ nghiêng đầu, cảm nhận được những sợi tóc tơ mềm mại của Trì Tiểu Mãn, khó khăn mấp máy môi, định nói điều gì đó...
Nhưng Trì Tiểu Mãn đã lên tiếng trước: "Chị...chị có thể không cần nói gì cả."
Giọng em run rẩy.
Cả người cũng run bần bật.
Trần Việt có thể cảm nhận được Trì Tiểu Mãn đang tốn rất nhiều sức lực khi phải cuộn mình bên giường, thậm chí là quỳ sụp dưới đất để duy trì cái ôm kỳ lạ này.
Thế nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn kiên trì nói với cô:
"Không sao đâu."
"Không sao đâu."
"Không...không sao đâu."
Em nhắc lại ba lần.
Lần sau lại dốc lòng hơn lần trước.
Lần sau lại nghẹn ngào hơn lần trước.
Trần Việt không sao cất nổi thành lời. Cô khó nhọc nghiêng mặt đi, cũng chẳng thể nhìn thấy gương mặt của Trì Tiểu Mãn được nữa.
Trì Tiểu Mãn vòng tay ôm cô từ phía sau vai, áp mặt vào sau tai cô. Những giọt lệ và nhịp thở lấp đầy mọi khoảng trống giữa hai người. Trì Tiểu Mãn thầm thì: "Lần sau, lần sau..."
Nhưng em chẳng thể nào nói hết câu.
Trần Việt muốn mỉm cười một chút, nhưng lại chẳng còn đủ sức để cười. Cô đành đưa tay lên, vòng ngược ra sau tai mình, chạm vào gương mặt đang lấp ló trong bóng tối của Trì Tiểu Mãn...
Gương mặt ấy lạnh ngắt, ướt đẫm, cũng chật vật.
Trì Tiểu Mãn không né tránh.
Em ôm cô thật chặt, cúi đầu phối hợp với động tác của cô, hàng mi và hơi thở đều đẫm lệ.
"Tiểu Mãn." Sau một lúc lâu, Trần Việt mới khó nhọc cất tiếng.
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn chậm rãi đáp lời.
Hơi thở của em vẫn còn hơi chậm, có chút ngắt quãng: "Em ở đây."
"Được." Trần Việt nhắm mắt lại.
Cô thấy mình giống như đứng trước cái công tắc ấy một lần nữa, bốn bề là bóng tối, nhưng lại khiến cô thấy an lòng.
Bởi vì Trì Tiểu Mãn đã thay cô chắn đi ánh đèn đỏ nhấp nháy trên cái công tắc đó, và từ phía sau vai cô, em dùng cách thức kỳ lạ và vụng về ấy che đi đôi mắt cô.
Dường như Trần Việt vẫn chưa đưa ra quyết định, cũng chẳng thể trốn chạy.
Nhưng hình như cô cũng không thể tìm thấy khoảnh khắc nào khiến mình thấy an tâm hơn lúc này.
Trần Việt nhẹ nhàng vỗ về tay Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn cũng vỗ về lại cô.
Không ai nói thêm gì nữa.
Trong bóng tối, hơi thở của họ dần bình ổn lại, tiếng nức nở của Trì Tiểu Mãn cũng lịm dần.
Chẳng rõ đã bao lâu trôi qua.
Trần Việt chìm sâu vào thế giới của bóng đêm.
Trong cơn mê man, cô cảm nhận được Trì Tiểu Mãn từ tư thế quỳ ôm mình lúc ban đầu...
Cho đến lúc sau chậm rãi đứng dậy, vòng sang phía bên kia đắp lại chăn cho cô, cứ ngập ngừng rồi lại lưỡng lự.
Nhưng cuối cùng, em vẫn cẩn thận vén góc chăn lên, khẽ khàng leo lên giường, rồi nép mình vào sau lưng cô....
Trì Tiểu Mãn đưa tay ôm lấy cô.
Đó không hẳn là một cái ôm tr*n tr** hay thân mật.
Nhưng em đã mặc vào bộ quần áo mà cô vừa trút bỏ, rồi từ phía sau ôm lấy cô qua lớp vải mỏng manh.
Mùi hương của cả hai hòa quyện, hơi thở lấp đầy những khoảng trống trong lồng ngực nhau.
Nó khiến người ta cảm thấy...
Trên đời này, chẳng thể tìm thấy điều gì khăng khít và gắn bó hơn thế nữa.
Đêm nay rất lạnh.
Càng về khuya lại càng lạnh hơn.
Chẳng rõ có phải vì tuyết ngoài kia đang rơi mỗi lúc một dày hay không.
Cái lạnh thấu xương xâm nhập từ tứ phía.
Trần Việt chẳng giữ tỉnh táo được bao lâu.
Trong cơn mê man, cô cảm nhận được Trì Tiểu Mãn ngồi dậy cho mình uống thuốc thêm lần nữa, sau đó thân nhiệt cô cứ thế tăng lên, rồi lại hạ xuống thất thường...
Thế là Trì Tiểu Mãn lại vội vàng xuống giường lau mồ hôi cho cô.
Lau xong, Trần Việt lại thấy lạnh buốt, cả người cuộn mình trong góc tối.
Trì Tiểu Mãn quăng chiếc khăn lau mồ hôi sang một bên, dùng chăn quấn chặt lấy cô. Đến cuối cùng thấy vẫn không ổn, em lại chui vào trong ôm lấy Trần Việt, vừa run rẩy vừa sưởi ấm cho cô.
Vào khoảnh khắc ấy.
Trần Việt đầu óc mơ hồ, chỉ có thể vỗ nhẹ lên tay Trì Tiểu Mãn để ra hiệu rằng mình không quá khó chịu.
Chỉ là cô chẳng còn bao nhiêu sức lực, cử động cũng vô cùng khẽ khàng.
Vậy nên Trần Việt gượng mở mắt, muốn xem thử liệu Trì Tiểu Mãn có lại đang lén khóc hay không...
Tầm nhìn mờ mịt không rõ.
Có lẽ Trì Tiểu Mãn vẫn nhận ra cử động của cô.
Em rướn người lại gần, vỗ về tấm lưng đang co quắp của cô.
Rồi em lại đưa tay ra.
Dùng lòng bàn tay ấm áp và mềm mại của mình che đi đôi mắt đang cố mở của Trần Việt.
Thủ thỉ nói với cô rằng:
"Mau ngủ đi, đừng mở mắt."
---
Thật ra, Trần Việt rất ít khi để mình bị bệnh.
Cô cũng không ngờ sau khi gặp lại Trì Tiểu Mãn, mình lại đau ốm liên miên như vậy.
Thậm chí ở Quý Châu này, cô còn bệnh đến mức u mê, chẳng phân biệt nổi ngày đêm.
Cô cũng không nhớ mình đã đổ bệnh bao lâu.
Nhưng trong suốt thời gian đó, họ chưa từng rời khỏi khách sạn này.
Trần Việt cũng không rời khỏi chiếc giường nhỏ đang giam giữ lấy mình.
Cô đổ mồ hôi rất nhiều, hết lần này đến lần khác làm ướt sũng cả quần áo lẫn ga giường. Trì Tiểu Mãn cứ thế kiên nhẫn tìm cho cô quần áo và ga giường mới, khô ráo và mềm mại, lau khô cơ thể đẫm mồ hôi của cô rồi bọc lại thật kỹ. Ban đầu, em còn ngần ngại không trực tiếp giúp cô thay đồ.
Nhưng về sau, có lẽ nhận ra Trần Việt đã bệnh quá nặng, đến mức chẳng thể mở nổi mắt... Trì Tiểu Mãn chỉ lẳng lặng, vụng về và đầy vẻ ngượng nghịu mà thay đồ cho cô... Thay xong, em lại xoa nhẹ lên đầu cô, rồi đem đồ đi giặt sạch, tìm chỗ hong khô để đợi lần sau cô mặc.
Trần Việt chẳng ăn uống được gì, cứ ăn vào là lại nôn ra hết. Vậy mà Trì Tiểu Mãn vẫn kiên trì mỗi ngày, nép mình nơi lối đi nhỏ hẹp bên giường, khom lưng ghé sát lại, cẩn thận thổi nguội rồi đút cho cô từng muỗng một. Khi thì là canh, lúc lại là cháo dễ nuốt, đôi khi em còn tìm được cả những món ngọt mà cô vốn yêu thích.
Dù mỗi lần ăn xong cô đều có khả năng sẽ nôn ra một ít, nhưng Trì Tiểu Mãn chưa bao giờ ghét bỏ. Lúc đầu em còn vội vàng tìm khăn giấy lau vết nôn còn sót trên mặt cô.
Về sau, có lẽ em đã dần quen tay, chẳng chút nề hà hay ghét bỏ mà trực tiếp dùng mu bàn tay lau đi những dòng dịch trong suốt cô vừa nôn ra. Sau khi lau sạch sẽ, lần nào em cũng ôm lấy cô sau cơn nôn mửa, cẩn thận sờ trán, đo nhiệt độ, cho cô uống thuốc, rồi lặng lẽ thu mình bên giường, đợi cô ngủ thiếp đi mới bắt đầu đi dọn dẹp đống hỗn độn mà cô để lại.
Trong suốt thời gian lâm bệnh, những lúc tỉnh táo vô cùng ít ỏi.
Nhưng giữa cơn mê man, mỗi khi Trần Việt gắng gượng hé mi, cô luôn thấy Trì Tiểu Mãn ngồi thẫn thờ bên cạnh nhìn mình, tựa như một cái bóng mỏng manh nhưng dẻo dai vô cùng; hoặc là em sẽ mỉm cười với cô, đưa tay lên chạm vào trán cô...
Đến mức Trần Việt cảm thấy bản thân như vừa biến thành một sinh linh mới mẻ và mong manh, được Trì Tiểu Mãn tận tâm bao bọc trong tổ ấm, chăm nom và nuôi dưỡng từng chút một.
Chỉ là đôi khi, tình trạng của chính Trì Tiểu Mãn cũng rất tệ.
Ngoài những lúc chăm sóc Trần Việt.
Em hầu như chỉ ngồi thẫn thờ bên giường, có lúc nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, có lúc lại không; có khi lại co ro ngủ thiếp đi trong tư thế ngồi tựa lưng, đang ngủ bỗng đột ngột run rẩy, mồ hôi vã ra đầm đìa.
Vào một đêm nọ khi sức khỏe Trần Việt đã tiến triển tốt hơn.
Cô cảm nhận được Trì Tiểu Mãn bắt đầu ho dồn dập trên chiếc giường nhỏ bên cạnh...
Tiếng ho không lớn.
Có thể nghe ra Trì Tiểu Mãn đang nỗ lực kiềm nén, nhưng rốt cuộc vẫn không sao khống chế nổi, chỉ phát ra những tiếng ho khan nghẹn lại, đầy khổ sở.
Trần Việt vừa uống thuốc xong và thiếp đi, nhưng rồi lại phải gượng mở mắt giữa những tiếng ho nghẹt lại như có ai đang bóp chặt lấy cổ họng, để rồi cô nhìn thấy...
Trong bóng tối mịt mù, Trì Tiểu Mãn đang khó nhọc còng rạp người lại, cả cơ thể thu nhỏ nơi góc phòng tựa như một con côn trùng nhỏ bé đang bị treo lơ lửng. Tấm lưng em run rẩy dữ dội, nhịp thở hỗn loạn, mái tóc rối bời, tiếng ho nghe như đang tàn nhẫn xé nát lá phổi thành từng mảnh rồi nôn ra ngoài trong sự đau đớn, máu me đầm đìa.
Trần Việt chật vật chống người ngồi dậy.
Rồi cũng chật vật bước xuống giường.
Cô tiến lại gần em.
Từ phía sau, cô ôm lấy cơ thể mỏng manh, tưởng chừng như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan ấy.
Trần Việt mệt mỏi rã rời tựa mặt lên vai em.
Vào khoảnh khắc đó, cơ thể Trì Tiểu Mãn bỗng khựng lại, cứng đờ trong vài giây.
Tiếng ho khan dừng lại. Trì Tiểu Mãn ôm chặt lấy lồng ngực mình, khó nhọc hỏi Trần Việt: "Em, em làm chị thức giấc sao?"
"Không có." Trần Việt trả lời bằng giọng mệt mỏi rã rời. Cô áp mặt mình sát vào mặt em, khẽ vỗ về tấm lưng em:
"Em bị bệnh sao?"
"Không...không phải." Trì Tiểu Mãn lắc đầu, em gượng gạo thốt lên vài chữ rồi lại bắt đầu ho không dứt. Cơn ho ấy dường như khiến em đau đớn vô cùng, làm em co rúm lại trong lòng Trần Việt như một con thú nhỏ bé, tưởng chừng như nếu còn ho tiếp, em sẽ càng nhỏ hơn, mỏng manh hơn nữa. Ho một hồi lâu, Trì Tiểu Mãn mới khó nhọc nói: "Chỉ là...chỉ là gặp ác mộng thôi."
Gặp ác mộng gì mà sau khi tỉnh lại lại ho đến nông nỗi này chứ?
Trần Việt định hỏi vậy.
Nhưng rồi lại thấy lúc này chẳng cần thiết phải hỏi nữa.
Cô im lặng một hồi, đưa tay sờ lên trán Trì Tiểu Mãn.
Cũng vì vậy mà chạm phải những giọt lệ đang lăn dài nơi khóe mắt em.
Trần Việt khẽ co ngón tay lại.
Trì Tiểu Mãn vẫn còn ho. Có lẽ cơn ho ấy khiến em gần như không thể kiểm soát nổi tay chân mình. Cuối cùng, em gần như đau đớn co quắp lại nơi cuối giường, tư thế cứng đờ, tay chân lạnh toát.
Hình như ai cũng nói, trên đời này chẳng bao giờ có sự đồng cảm tuyệt đối.
Nhưng nhìn tấm lưng đang cố gồng mình co quắp của Trì Tiểu Mãn, Trần Việt chợt cảm thấy dường như cũng có một con sâu nhỏ sắc nhọn và độc ác chui vào giữa trái tim mình, từng chút một gặm nhấm nơi mà cô khó lòng chịu đựng nỗi đau nhất.
Cô tiến lại gần.
Ôm lấy một Trì Tiểu Mãn đang lạnh lẽo, cứng đờ vào lòng mình.
Vỗ về lưng em thật nhẹ, thật khẽ.
Rất lâu sau.
Cho đến khi Trì Tiểu Mãn dần bình tâm lại, sự cứng nhắc trên cơ thể tan biến, chỉ còn lại sự mềm yếu của kẻ đã kiệt sức.
Lúc ấy, dường như Trì Tiểu Mãn định nói gì đó.
Nhưng Trần Việt lại khẽ vỗ về lưng em.
Áp mặt mình vào sát cằm em.
Cảm nhận những giọt nước mắt vô thức nơi khóe mắt Trì Tiểu Mãn từ từ khô đi. Cuối cùng, cô mới nói thật nhẹ, thật khẽ:
"Ngủ một giấc thật ngon nhé."
Trì Tiểu Mãn như bị câu nói ấy chạm đến tâm can. Gương mặt đang căng cứng của em dần giãn ra, tựa như một khối nước tan chảy. Rất lâu sau, em vô cùng khó khăn xoay người lại, cuối cùng cũng chịu để bản thân ôm lấy Trần Việt.
Một cái ôm mặt đối mặt.
Má kề má, không hề nhìn nhau.
Chỉ có hai trái tim đang dè dặt xích lại gần, chậm rãi đập từng nhịp.
Thình thịch, thình thịch...
Trần Việt vỗ nhẹ lên lưng em.
Thình thịch, thình thịch...
Trì Tiểu Mãn ngây ngô, bồn chồn áp mặt vào má cô.
Thình thịch, thình thịch...
Cô v**t v* mái tóc em.
Thình thịch, thình thịch...
Trì Tiểu Mãn nhẹ nhàng mở lời:
"Dạ."
---
Khi hoàn toàn tỉnh táo trở lại, sức khỏe của Trần Việt đã gần như hồi phục.
Lúc bấy giờ.
Trì Tiểu Mãn kéo rèm cửa sổ ra.
Bên ngoài là một vùng trắng xóa mênh mông, tuyết đã ngừng rơi nhưng vẫn chưa tan hết. Cả thế giới đều chìm trong sắc trắng.
Trần Việt khoác trên mình chiếc áo khoác dày mà Trì Tiểu Mãn mua cho, đứng bên cửa sổ ngắm tuyết một lúc. Cô chợt nhận ra, đây có lẽ là lần đầu tiên hai người thật sự cùng nhau ngắm nhìn một trận tuyết rơi trọn vẹn từ đầu đến cuối. Đoạn, cô quay sang nhìn Trì Tiểu Mãn...
Mấy ngày nay chắc hẳn Trì Tiểu Mãn cũng chẳng được nghỉ ngơi tử tế. Em mặc chiếc áo bông màu xanh lá bình thường mua vội bên ngoài, một tông màu khá lạ lẫm và kén người mặc. Vì thiếu ngủ nên sắc mặt em nhợt nhạt, nhưng chiếc áo ấy khoác lên người em trông vẫn vô cùng xinh đẹp.
Em nhìn tuyết ngoài cửa sổ, chẳng rõ đang suy tư điều gì.
Thẫn thờ chừng nửa phút.
Em mới quay sang nhìn Trần Việt.
Thấy Trần Việt cứ chăm chú nhìn mình.
Trì Tiểu Mãn hơi ngượng ngùng cúi đầu, một lúc sau mới lên tiếng:
"Chị Trần Đồng, hôm qua em đã liên lạc với quản lý của chị rồi. Chị ấy nói đợi hôm nay chị khỏe hơn sẽ mua vé máy bay cho chị về Hồng Kông."
"Chị ấy nói sẽ liên lạc với Tiểu Kỳ, bảo Tiểu Kỳ hôm nay qua thẳng đây đón chị."
"Em vừa đặt vé máy bay cho chị, Tiểu Kỳ đang lái xe tới, chắc một lát nữa là đến nơi thôi."
"Được." Trần Việt không từ chối.
Trì Tiểu Mãn khẽ "Ừ" một tiếng, giọng nói vương chút áy náy: "Ngại quá."
"Đáng lẽ định đưa chị đi dạo đó đây, cuối cùng lại bắt chị ở lì trong khách sạn lâu thế này."
"Có gì mà ngại chứ." Trần Việt nhìn Trì Tiểu Mãn, nói với em: "Em cứ tự nhiên đi."
Trì Tiểu Mãn sững người một lát.
Mấy ngày nay dường như đôi mắt em vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, dưới quầng mắt vẫn còn hơi xanh xao.
Rất lâu sau.
Trì Tiểu Mãn mới ngập ngừng lên tiếng: "Chị có muốn xuống dưới ngắm tuyết một chút trước khi đi không?"
"Dẫu sao thì, đợi đến lần sau chị từ Hồng Kông quay lại." Em sụt sịt mũi: "Tuyết ở đây chắc cũng đã tan hết rồi."
"Muốn." Trần Việt nói.
Có lẽ Trì Tiểu Mãn không ngờ cô lại đồng ý nhanh đến thế, em ngẩn người ra một lúc rồi mới vội vàng gật đầu:
"Được, vậy để em tìm thêm cho chị mấy cái áo khoác nữa, lỡ như lại đổ bệnh..."
"Ừ." Trần Việt không từ chối.
Cô rất hợp tác đứng yên, cũng lặng lẽ ngắm nhìn Trì Tiểu Mãn đang tất bật ngược xuôi trong căn phòng khách sạn mà hai người cùng chung sống.
Trì Tiểu Mãn tìm được hai cái áo khoác dày, cũng là mua tạm ở trung tâm thương mại gần đó. Em giúp Trần Việt quấn chặt cả hai lớp áo lên người, rồi lại tìm khẩu trang, tỉ mẩn đeo cho cô.
Em còn kỹ lưỡng giúp Trần Việt chỉnh lại tóc tai, lấy chiếc nón lưỡi trai mình vẫn thường đội, cẩn thận đội lên để che chắn kín kẽ phần đầu và khuôn mặt cô.
Dường như em chẳng nỡ để Trần Việt phải chịu lấy dù chỉ một chút gió lạnh.
Cuối cùng.
Ngay trước khi ra khỏi cửa.
Trì Tiểu Mãn còn cố ý mang theo một chiếc bình giữ nhiệt đựng đầy nước nóng vừa lấy từ máy lọc. Em đứng ở cửa, nghiêm túc kiểm tra lại một lượt, chắc chắn rằng Trần Việt đã đủ ấm mới thở phào nhẹ nhõm, cười nói với cô:
"Đi thôi chị."
Cảnh tượng này rất giống lần đầu tiên em tiễn cô đi Hồng Kông.
Trần Việt nhìn em, cũng mỉm cười: "Được."
Tuyết năm nào cũng rơi, nhưng cảnh tuyết của mỗi năm lại luôn là một điều gì đó thật mới mẻ.
Họ xuống lầu.
Dù là khu vực gần bệnh viện, nhưng vẫn có rất nhiều người đội nón len, mặc áo khoác dày đang cùng nhau đắp người tuyết. Những mảng màu cứ thế đan xen, va chạm vào nhau, thật khó lòng phân biệt được trong số đó ai là người lớn, ai là trẻ con.
Đi được một lát.
Trần Việt bỗng nhiên lên tiếng: "Trì Tiểu Mãn, em muốn đắp người tuyết chứ?"
"Em á?" Trì Tiểu Mãn hơi chậm chạp đưa tay xoa xoa mũi: "Chị muốn ngắm người tuyết sao?"
"Muốn." Trần Việt nói: "Chị muốn ngắm người tuyết do chính tay em đắp."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người.
Trần Việt mỉm cười: "Vậy nên, có thể đắp cho chị một người tuyết được không, chị Cầu Vồng?"
"Được." Suy cho cùng, Trì Tiểu Mãn không thể từ chối bất kỳ yêu cầu nào của Trần Việt. Em suy nghĩ một chút.
Rồi nói: "Vậy chị cứ đứng đây xem em đắp, đừng có tự tay làm, cũng đừng để bị lạnh đấy."
"Được." Trần Việt nhìn em bằng ánh mắt dịu dàng.
"Dạ." Trì Tiểu Mãn đáp một tiếng.
Có lẽ đối với Trì Tiểu Mãn, đắp người tuyết cũng là một trải nghiệm mới mẻ. Trước năm 17 tuổi, nơi em sống chẳng mấy khi có tuyết. Từ năm 17 đến năm 21 tuổi, em cứ mãi tất bật ngược xuôi, chẳng có lấy thời gian để làm những việc mà một người trẻ bình thường ở lứa tuổi ấy có thể làm bất cứ khi nào họ muốn. Những năm tháng từ 21 đến 30 tuổi, có lẽ còn vất vả hơn cả quãng thời gian trước đó.
Nhưng em vẫn luôn là một Trì Tiểu Mãn như thế, người mà làm bất cứ việc gì cũng đều sẽ dốc lòng thực hiện thật nghiêm túc.
Đắp người tuyết em cũng đắp thật tâm huyết, tỉ mỉ chọn những khối tuyết chắc nhất, trắng nhất và sạch nhất, nghiêm túc tìm kiếm những món đồ trang trí xinh xắn và phù hợp cho tác phẩm của mình. Em nhặt mấy viên sỏi nhỏ làm đôi mắt, khéo léo bẻ cành cây thành độ cong vừa ý để làm khuôn miệng, rồi lại xoa cằm suy nghĩ một hồi, sau đó quệt một chút son môi của mình để điểm thêm chút má hồng cho người tuyết. Cuối cùng, em tháo chiếc khăn quàng màu tím mua vội bên lề đường ra, nhường cho người tuyết đeo.
Người tuyết ấy rất bình thường, mùa đông ấy cũng rất bình thường, nhưng Trì Tiểu Mãn thì chẳng hề bình thường chút nào. Trong đôi mắt em không có lửa, cũng chẳng còn bay bổng. Mùa hè đã đi xa, thế giới từ ánh đèn neon rực rỡ đã trở về với một sắc trắng đơn sơ. Thế nhưng, em vẫn là điều trân quý nhất trên đời này.
Sau khi đắp xong.
Trì Tiểu Mãn thẹn thùng đứng trước người tuyết mình vừa đắp, mỉm cười với Trần Việt, người nãy giờ vẫn luôn dõi theo mình. Dáng vẻ em hơi hếch cằm lên trông mới đáng yêu làm sao.
"Chị Trần Đồng, chị thấy thế nào?"
"Đẹp lắm." Trần Việt nhìn em nói.
"Vậy thì tốt rồi." Trì Tiểu Mãn thở phào nhẹ nhõm, sau đó cũng rất đáng yêu mà nghiêng người, vỗ vỗ lên đầu người tuyết chỉ cao bằng nửa mình, híp mắt cười bảo: "Em cũng thấy khá là ổn."
Có vẻ như em thật sự đơn thuần thấy vui, chỉ từ việc tự tay đắp xong một người tuyết.
Sau đó, em lại nghiêm túc ngắm nghía hai bên người tuyết hồi lâu, thỉnh thoảng lại bẻ một miếng tuyết chỗ này để đắp bù vào chỗ kia.
"Ong ong..."
Một tiếng rung nhẹ truyền đến.
Trì Tiểu Mãn cúi mắt nhìn màn hình, rồi nhìn người tuyết mình vừa đắp, sau đó lại quay về phía Trần Việt. Em chậm rãi bước đến trước mặt cô, hơi thở phả ra thành những làn khói trắng: "Tiểu Kỳ nói em ấy sắp đến rồi."
Chưa đợi Trần Việt lên tiếng.
Trì Tiểu Mãn như thể đã sực nhớ ra điều gì đó, vẻ mặt đầy hối hận: "Chị Trần Đồng, có phải chị vẫn chưa ăn sáng không?"
"Ừ, chị chưa ăn." Trần Việt nhìn em.
"Vậy để em ra tiệm đồ ăn sáng phía trước mua chút gì đó cho chị ăn nhé." Trì Tiểu Mãn lo lắng dặn dò: "Không ăn sáng mà ngồi xe là dễ say xe lắm đấy."
"Được." Trần Việt đáp: "Chị đứng đây đợi em."
"Dạ." Trì Tiểu Mãn nhìn quanh một lượt: "Mùa đông ai nấy đều mặc đồ dày sụ, chắc là chưa có ai nhận ra tụi mình đâu."
"Em sẽ quay lại ngay."
Em nói với Trần Việt như thế.
Sau đó, Trì Tiểu Mãn chậm rãi men theo lề đường, cúi thấp mặt, mắt dán xuống mặt đất, đi về phía tiệm đồ ăn sáng phía trước.
Trần Việt vẫn đứng nguyên tại chỗ chờ em.
Nhìn thấy em cúi gằm mặt, cố gắng che giấu khuôn mặt mình khi nói chuyện với chủ tiệm đồ ăn sáng.
Đôi mắt Trần Việt cong lên.
Dù đã đi xa một đoạn, nhưng dường như Trì Tiểu Mãn vẫn cứ lo lắng cho cô, nên thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn lại một cái...
Có lẽ là phát hiện ra cô vẫn luôn dõi theo mình.
Trì Tiểu Mãn gãi gãi cằm, lại tiếp tục nói chuyện với chủ tiệm. Một lát sau, em khoác chiếc áo bông màu xanh lá, xách một cái túi ni lông mỏng trong suốt đi về phía cô. Gương mặt em bị gió thổi đến mức chỗ thì trắng bệch, chỗ lại ửng hồng.
Trần Việt đứng nguyên tại chỗ đợi em.
Trì Tiểu Mãn như sợ đồ trong túi nhanh nguội, nên đi được nửa đường liền giấu vào trong lòng, ôm thật chặt.
Đến trước mặt cô rồi.
Trì Tiểu Mãn mới chậm chạp lấy món đồ ăn sáng vẫn luôn được ấp trong lồng ngực vì sợ lạnh ra.
Là hai cái bánh bao.
"Em vừa hỏi chủ quán rồi, cô ấy bảo chỉ còn mỗi loại này thôi, bên trong có hơi nhiều hành một chút." Trì Tiểu Mãn cẩn thận bẻ phần nhân ở giữa, cầm đôi đũa dùng một lần, có phần lóng ngóng nhặt từng chút hành bên trong ra: "Em nhặt bớt hành cho chị nhé, được không?"
Trần Việt rũ mắt nhìn động tác của em: "Được."
Trì Tiểu Mãn không nói gì thêm. Em lặng lẽ giúp cô nhặt hành, rồi gắp một miếng nhỏ đã được làm sạch, vẫn còn bốc khói nghi ngút đưa lên, định đút cho cô.
Trần Việt cúi đầu, kéo khẩu trang xuống một chút.
Rồi cắn lấy miếng bánh này.
Trì Tiểu Mãn chăm chú quan sát vẻ mặt cô: "Ngon không chị?"
Trần Việt không thể nói được.
Trì Tiểu Mãn khẽ nhíu mày, cố gắng dùng một tay cầm hết đống đồ lỉnh kỉnh.
Thế rồi.
Em đưa một tay ra hứng phía dưới cằm cô, như thể định đón lấy phần thức ăn cô đang nhai dở, rồi bảo: "Không ngon thì chị cứ nhả ra nhé."
Trần Việt lắc đầu: "Ngon mà."
"Thật không?" Trì Tiểu Mãn hơi nghi ngờ.
"Ừm." Trần Việt chậm rãi nuốt miếng bánh bao xuống.
Trì Tiểu Mãn nhìn cô ăn hết, khựng lại một lúc, nhưng rồi cũng không nghi ngờ thêm nữa. Em lại tiếp tục nhặt hành, tiếp tục đút cho Trần Việt ăn.
Bánh bao bốc hơi nghi ngút giữa trời tuyết, hơi nóng xông lên làm mờ mắt họ.
Trần Việt lặng lẽ ăn từng miếng một.
Trì Tiểu Mãn lặng lẽ đút từng miếng một.
Cuối cùng.
Trần Việt nhẹ giọng nói: "Chị ăn không nổi nữa rồi."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người một chút.
Thế là em nhìn phần vỏ bánh bao còn sót lại trong tay mình, chẳng chút nề hà mà ăn nốt chỗ đó.
Thấy khóe miệng em dính chút dầu, Trần Việt liền đưa tay lau giúp em.
Lúc đầu Trì Tiểu Mãn hơi cứng người lại, nhưng cũng không né tránh, rất phối hợp để mặc cô lau cho mình.
Yên lặng một hồi.
Trì Tiểu Mãn đột nhiên nói:
"Chị Trần Đồng, em sẽ đợi chị quay về."
Động tác của Trần Việt khựng lại một chút.
Trì Tiểu Mãn mỉm cười với cô. Khăn quàng cổ của em đã nhường cho người tuyết kia rồi, nên giờ đây chóp mũi em bị gió lạnh thổi đến đỏ ửng.
"Sau khi đi Hồng Kông, chị đừng lo lắng gì nhé."
Tuyết trắng dường như khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Trì Tiểu Mãn dùng rất nhiều sức để nói, nhưng âm thanh phát ra lại thật nhẹ, thật khẽ.
"Chị đừng lo tiến độ bộ phim sẽ bị chậm trễ, đừng lo ở đây sẽ xảy ra chuyện gì, cũng đừng lo phía nhà đầu tư và giám chế có ý kiến, lại càng không cần bận tâm Thẩm Bảo Chi hay những người khác trong đoàn phim sẽ nhìn chị thế nào, nghĩ về chị ra sao..."
"Bởi vì tất cả những điều chị có thể đang lo lắng trong lòng, em đều sẽ xử lý ổn thỏa. Em sẽ tận dụng khoảng thời gian này để quay xong các phân đoạn của mình, hoàn thành các cảnh quay của những diễn viên khác, cả những cảnh quay bối cảnh cần thiết, em cũng sẽ dốc lòng quay thật tốt. Em sẽ đưa bộ phim của chúng ta đạt đến trạng thái hoàn mỹ nhất, để cho tất cả mọi người trong đoàn phim một kết quả xứng đáng."
"Cũng đừng...đừng lo cho em."
Nói đến đây, Trì Tiểu Mãn mỉm cười với cô. Nụ cười lần này không quá xinh đẹp hay hoàn hảo, nhưng cũng không còn gượng ép đến mức khiến độ cong của khóe miệng trông kỳ quặc như nàng người tuyết bên cạnh kia nữa.
"Vì em vẫn sẽ ăn uống đầy đủ mỗi ngày, sẽ ngủ thật ngon. Em sẽ không giống như lần trước, bị thương mà không biết tự bôi thuốc, cũng sẽ không bị tiếng nói của bất kỳ ai làm ảnh hưởng. Không trốn đi khóc thầm, không để bản thân phải gồng mình chịu đựng khi quay phim không tốt... Em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt."
"Vì thế, bất kể rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chị chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt, điều chỉnh lại trạng thái của bản thân. Những việc còn lại, chị không cần bận tâm gì cả."
Tuyết trắng mịt mù cả bầu trời. Trì Tiểu Mãn thở ra một làn hơi trắng, khẽ nói với cô:
"Em sẽ ở đây đợi chị."
Trần Việt không thể nói thành lời.
Nhưng Trì Tiểu Mãn nói xong cũng không hề nảy sinh chút bực bội nào trước sự im lặng của cô. Em đứng trước mặt cô, dáng vẻ cố mỉm cười trông thật vụng về, nhưng cũng rất đáng tin cậy.
Tiếng người ồn ào, tiếng lạo xạo giẫm lên tuyết vang lên liên hồi. Rất nhiều người lướt qua bên cạnh họ, không một ai dừng chân.
Hồi lâu sau, đôi môi Trần Việt khẽ mấp máy.
Cuối cùng, cô không thể kiềm lòng được nữa.
Cô tiến tới ôm lấy em, khẽ khàng nói...
"Được, chị tin em."
Có lẽ Trì Tiểu Mãn không ngờ cô sẽ trực tiếp tiến tới ôm lấy mình, em ngẩn người ra một lúc lâu mới kịp phản ứng. Trì Tiểu Mãn chậm rãi đưa tay lên, nhẹ nhàng và dịu dàng vỗ về tấm lưng cô, nhỏ giọng "Ừ" một tiếng.
Thành phố sau trận tuyết lớn vốn dĩ rất ồn ào, nhưng cái ôm này lại vô cùng tĩnh lặng. Ngỡ như có muôn vàn lời muốn nói, nhưng dường như lại chẳng cần phải thốt ra lời nào.
Cho đến khi phía sau có một chiếc xe từ từ lăn bánh đến, dừng lại và bấm còi về phía hai người.
Trì Tiểu Mãn ngẩng mặt lên.
Cô hơi gắng gượng nhìn lướt qua phía sau Trần Việt: "Hình như là Tiểu Kỳ tới rồi."
"Được." Trần Việt đáp.
Nhưng cô vẫn chưa buông Trì Tiểu Mãn ra ngay. Mặt cô vẫn áp sát vào mặt em, một lúc lâu sau, Trần Việt mới khó khăn thở hắt ra một hơi.
Trì Tiểu Mãn vỗ vỗ lưng cô: "Sau khi đến bên đó, nếu vẫn cảm thấy không khỏe, nhất định phải bảo Tiểu Kỳ đưa chị đi bệnh viện kiểm tra nhé."
"Được." Trần Việt vẫn đáp như vậy.
"Nếu như có...có vấn đề gì." Có người giẫm tuyết đi ngang qua, tiếng của Trì Tiểu Mãn bị át đi, trở nên rất khẽ: "Chị có thể tìm em bất cứ lúc nào. Dù xảy ra chuyện gì đi nữa, em cũng sẽ tìm cách giải quyết cho bằng được."
"Được." Trần Việt nuốt khan.
Trì Tiểu Mãn im lặng một hồi.
Em lặng lẽ đẩy cô ra.
Sau đó em ngẩng lên, đôi mắt cong cong mỉm cười với cô giữa trời tuyết trắng xóa: "Chị đi mau đi, đừng để lỡ chuyến bay."
Trần Việt nhìn em, không nói lời nào.
Trì Tiểu Mãn lại chẳng nhìn cô lâu. Đầu óc em có chút thẫn thờ, dường như nhìn thấy Tiểu Kỳ đang đứng sau lưng Trần Việt, bèn giơ tay vẫy vẫy với cô ấy.
Thế là Tiểu Kỳ ở phía sau hai người cũng ngập ngừng nhắc nhở: "Sắp đi chưa ạ?"
"Ừ." Trì Tiểu Mãn đáp lời: "Đi ngay đây."
Trần Việt cúi mặt, nhìn chằm chằm vào hai hàng dấu chân mà bọn họ đã giẫm lên trên mặt tuyết.
Trì Tiểu Mãn không nhìn nữa.
Tiểu Kỳ xuất hiện, dường như Trì Tiểu Mãn lại ép bản thân trở thành một vị đạo diễn đáng tin cậy, chứ không còn là một Trì Tiểu Mãn từng thấy rất đỗi vui vẻ khi được đắp người tuyết giữa trời đông nữa.
Em lặng lẽ đưa Trần Việt đến trước mặt Tiểu Kỳ, rồi cũng nhẹ giọng nói với cô ấy: "Vất vả cho em quá, sáng sớm thế này đã phải lái xe qua đây rồi."
"Ơ, không vất vả chút nào đâu chị."
Tiểu Kỳ liếc nhìn Trần Việt một cái: "Chị Thẩm trả lương cho em cao lắm."
"Ừ." Trì Tiểu Mãn mỉm cười.
Đoạn, em nhìn sang Trần Việt, nhẹ giọng nói: "Mau lên xe thôi, cô Trần."
Trần Việt ngước mắt nhìn Trì Tiểu Mãn... Thật ra cô có rất nhiều điều muốn nói, chẳng hạn như... Trì Tiểu Mãn, em phải chăm sóc bản thân cho tốt. Hay như... Trì Tiểu Mãn, sau khi chị đi em đừng suy nghĩ nhiều nhé. Còn có... Trì Tiểu Mãn, không cần phải lo cho chị đâu... Thế nhưng, dường như câu nào cũng chẳng cần thiết phải nói ra nữa.
Vậy nên Trần Việt chỉ nói: "Đạo diễn Tiểu Mãn, mỗi ngày đều phải ngủ một giấc thật ngon nhé."
Câu nói này khiến Trì Tiểu Mãn ngẩn người trong chốc lát. Dường như em không dám nhìn vào mắt Trần Việt, hơi nghiêng mặt đi, vài giây sau mới quay lại nhìn cô, đôi mắt đã hơi ửng đỏ: "Được rồi, chị mau lên xe đi."
Trần Việt không nói thêm gì nữa, bước lên xe.
Trì Tiểu Mãn đứng bên ngoài, đôi bàn tay đan vào nhau đặt trước bụng một cách khá khép nép.
"Sức khỏe của cô Trần có lẽ vẫn chưa bình phục hẳn." Trì Tiểu Mãn nói với Tiểu Kỳ.
"Đến Hồng Kông rồi, nếu được thì tốt nhất nên đưa cô ấy đi kiểm tra thêm lần nữa."
"Dạ" Tiểu Kỳ đáp lời, sau đó cũng mở cửa định lên xe. Có lẽ thấy Trì Tiểu Mãn vẫn đứng giữa trời tuyết, cô ấy liền quan tâm nói: "Cô Trì, chị mau trở về đi, coi chừng bị cảm lạnh."
"Được." Trì Tiểu Mãn gật đầu, mỉm cười với cô ấy: "Em yên tâm, chị mặc dày lắm."
Tiểu Kỳ cũng mỉm cười theo rồi bước lên xe, ngoái đầu lại nói với Trì Tiểu Mãn: "Nhưng vẫn phải cẩn thận chứ."
Trì Tiểu Mãn cong mắt cười với cô ấy, không nói thêm gì nữa.
Lặng đi vài giây.
Em lại nhìn Trần Việt đang ngồi trong xe.
Trần Việt nhìn cô, không nói lời nào.
Trì Tiểu Mãn cũng kiên trì nhìn cô một lúc, cuối cùng như thể không thể nhìn thêm được nữa, em liền cúi mắt xuống.
Xe bắt đầu lăn bánh. Trì Tiểu Mãn đứng giữa trời tuyết, bỗng nhiên như sực nhớ ra điều gì đó...
"Tiểu Kỳ, đợi một chút!" Trì Tiểu Mãn đột nhiên lộ vẻ lo lắng, đuổi theo sau xe vài bước.
Chiếc xe đang khởi động vội vàng dừng lại.
Tiểu Kỳ thò đầu ra hỏi: "Có chuyện gì thế cô Trì?"
"Chị có đồ quên chưa đưa cho cô Trần." Trì Tiểu Mãn giải thích.
Sau đó.
Em nhìn về phía Trần Việt, bước tới, đứng bên cạnh xe và nhìn cô qua lớp kính cửa sổ.
Rất lâu.
Trần Việt hạ cửa kính xe xuống, thấp giọng nói: "Trì Tiểu Mãn, lần sau em đừng đuổi theo xe nữa."
"Dạ." Trì Tiểu Mãn đứng bên cửa sổ xe, ngoan ngoãn gật đầu: "Lần sau em sẽ không làm thế nữa."
Nói xong.
Em lấy một thứ trong túi áo ra, đưa qua cửa sổ xe.
"Trước đó chị Phương có nói với em, ăn kẹo rồi thì phải nói hết những uất ức của mình cho đối phương nghe..."
Trần Việt đón lấy, nhìn thấy trong lòng bàn tay mình là một viên kẹo... Trên vỏ nhựa có in hình hoạt họa đơn giản, có lẽ vì đã được nắm chặt trong tay rất lâu nên viên kẹo vẫn còn vương lại hơi ấm từ cơ thể Trì Tiểu Mãn.
"Vị sữa sô-cô-la." Trì Tiểu Mãn rụt tay về, đứng bên cạnh xe giải thích: "Em đoán có lẽ chị sẽ thích vị này hơn."
Trần Việt ngẩng đầu.
Giữa thế giới trắng xóa màu tuyết, Trì Tiểu Mãn lặng lẽ đứng đó, lại nở một nụ cười thật dịu dàng với cô:
"Chị Trần Đồng, chị có thể đưa ra quyết định này, em rất mừng cho chị. Chị có thể kể những uất ức của mình cho em nghe, em cũng thấy rất vui. Tuy rằng em vẫn chưa biết cụ thể sự việc đó là gì, nhưng em nghĩ, dẫu cho không biết thì dường như cũng chẳng sao cả..."
Giọng nói có chút khàn đi, nhưng vì bản tính vốn mềm mỏng nên nghe qua lại thấy rất nhẹ nhàng:
"Đây là phần thưởng dành cho chị vì đã nói ra những uất ức của mình."
Tiểu Kỳ không nói gì. Cô ấy im lặng ngồi ở phía trước, giống như không hề nghe thấy những lời Trì Tiểu Mãn vừa nói.
Trần Việt cũng không lên tiếng.
Cô mấp máy môi, đột nhiên không biết mình rốt cuộc có thể nói gì sau khi nhận được viên kẹo này.
Nhưng Trì Tiểu Mãn cũng chẳng yêu cầu cô phải đáp lại.
Trì Tiểu Mãn chỉ đơn giản đưa kẹo xong liền lùi lại một bước, nhắc nhở cô:
"Chị đóng cửa sổ lại đi, đừng để gió thổi vào."
Trần Việt đành phải kéo kính xe lên.
Cô nhìn Trì Tiểu Mãn, cảm thấy chính mình mới là người vừa trở thành một con rối không thể tự điều khiển hành vi của bản thân.
Và ngay khi cô vừa kéo kính xe lên, Trì Tiểu Mãn liền yên tâm rúc cằm vào cổ áo, lại vẫy vẫy tay với Tiểu Kỳ, nói: "Được rồi, đi nhanh thôi."
Kính xe màu xám khiến Trần Việt nhìn không rõ khuôn mặt của Trì Tiểu Mãn. Nhưng nhìn bóng dáng em đang đứng tại chỗ vẫy tay, siết chặt viên kẹo trong lòng bàn tay, cô bỗng nhiên hiểu ra...
Thật ra ở chỗ Trì Tiểu Mãn, mãi mãi sẽ luôn là...
Nói ra những uất ức thì sẽ được khen thưởng. Nhưng dù chẳng nói lời nào, hình như cũng không sao cả.
Cũng bởi vì Trần Việt mãi vẫn chẳng thể mở lời.
Phía bên kia, Trì Tiểu Mãn đã không còn nói gì nữa, chỉ liên tục ra hiệu giục họ mau rời đi.
Tiểu Kỳ liếc nhìn Trần Việt qua gương chiếu hậu, rồi dè dặt nhấn ga nổ máy...
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Chiếc sedan màu đen tựa như một chú kiến nhỏ đầy luyến tiếc rời khỏi vùng tuyết trắng xóa.
Trần Việt ở trong xe ngoái đầu nhìn lại.
Qua lớp kính xám của hàng ghế sau.
Cô nhìn thấy Trì Tiểu Mãn mặc chiếc áo khoác bông màu xanh lá, đứng lặng tại chỗ cùng với người tuyết mà em vừa mới đắp xong.
Dường như nhận ra cô đang ngoái đầu lại.
Trì Tiểu Mãn lại một lần nữa giơ tay lên, vẫy chào cô thật mạnh.
Kính xe dần bị hơi nước làm nhòa đi.
Trần Việt quay đầu lại, cố gắng hết sức để nhìn theo một Trì Tiểu Mãn đang đơn độc ở lại nơi đó.
Giữa vùng tuyết trắng xóa và đám đông ồn ã, Trì Tiểu Mãn mang sắc xanh tươi rói, như một mầm non yếu ớt đang chao đảo trước gió, ngỡ như sẽ tan biến ngay tức khắc, nhưng em vẫn không ngừng vẫy tay về phía cô.
Cho đến khi chiếc xe rẽ vào một khúc quanh.
Tầm mắt dần lệch đi, Trì Tiểu Mãn bị bỏ lại ở một góc thật nhỏ, thật nhỏ phía sau xe.
Trước khi góc nhỏ ấy hoàn toàn biến mất.
Em cùng với người tuyết phía sau lưng, đã vẫy tay chào cô lần cuối với tất cả sức bình sinh.
Cứ ngỡ như quay về năm 2013.
Khi ấy Trần Việt vẫn còn mang tên Trần Đồng. Thuở đó, cô từng đinh ninh mình đã đưa ra một lựa chọn đúng đắn và lý trí nhất khi bước lên chuyến xe buýt cứ mải miết lao về phía trước, để rồi cũng giống hệt lúc này, bỏ lại Trì Tiểu Mãn đơn độc giữa mùa đông Bắc Kinh.