Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 52

Neon, scene 52, shot 3.

Con đường trải dài vô tận, gió cát trôi dạt trong ánh hoàng hôn.

Lưu Thụ cúi thấp đầu, khuôn mặt nhợt nhạt. Cô cùng tài xế xe bán tải nâng chiếc xe lăn cũ kỹ ra ghế sau, rồi tự mình mở cửa ngồi vào ghế phụ.

Xe bán tải lăn bánh trên đường nhựa. Lưu Thụ tựa đầu vào ghế, nhìn đăm đăm về phía trước, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt lại kiên định đến cố chấp. Cô hạ kính cửa sổ xuống, gió lùa vào khiến cô dần nghẹt thở. Cô áp tay lên mặt ho kịch liệt, như một tờ giấy dễ dàng bị đâm thủng.

Phía sau vai cô, sau đuôi chiếc xe bán tải màu đỏ là ánh vàng rực rỡ và trạm xăng đang dần thu nhỏ lại.

Và cả.

Lý Tiểu Ngư, người vẫn đang đứng ngẩn ngơ trong tiệm thức ăn nhanh, tay còn đang móc túi tiền.

Lưu Thụ ngồi trong chiếc xe bán tải màu đỏ không ngoảnh đầu lại.

Lý Tiểu Ngư phía sau cuống cuồng thanh toán rồi lao ra khỏi tiệm. Cô ấy ngậm túi bánh hamburger trong miệng, tay bưng hai ly Coca, loạng choạng vài bước trong cơn bàng hoàng, mái tóc đen bị gió thổi tung.

Chạy được vài bước, cô ấy đứng khựng lại, bóng dáng dần thu nhỏ thành một chấm xanh bé tẹo.

Trên con đường rộng thênh thang, chấm xanh ấy trông nhỏ xíu như một con nhện, xa xăm đối diện với con nhện đỏ đang dần khuất bóng.

"Cắt...!"

Chỉ lệnh truyền ra giữa tiếng loa ồn ào. Mấy người vốn đang nín thở dõi theo sau ống kính tức khắc ùa lên, người thì dặm phấn, người thì thu dọn đạo cụ.

Bấy giờ đã là tháng 12, nhiệt độ chưa tới 10 độ.

Trì Tiểu Mãn vừa chạy một đoạn dài, khi dừng lại chỉ biết khom lưng th* d*c, phả ra từng làn hơi trắng trên đường nhựa.

Cô chỉ mặc mỗi chiếc áo thun bạc màu rộng thùng thình.

Vừa rồi phải đợi dưới trời lạnh khá lâu, lại thêm đoạn đuổi theo xe, lúc này môi cô đã tái nhợt, cả người run lên bần bật, đến mức không cầm chắc hai ly Coca đầy đá trên tay.

Nhân viên hiện trường nhanh chóng mang áo phao đến: "Đạo diễn Tiểu Mãn, chị mau khoác vào đi."

"Cảm ơn." Trì Tiểu Mãn mím môi, khó khăn ngẩng đầu lên thì thấy chiếc xe bán tải đang từ từ quay lại... Trần Việt ngồi trong xe cũng chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng, sắc mặt bị gió lạnh thổi đến trắng bệch.

"Thôi." Trì Tiểu Mãn lắc đầu.

Cô đẩy cái áo phao ra xa, khẽ nói với nhân viên:

"Cậu mang cho cô Trần trước đi."

Người nhân viên ngẩn người, nhưng thấy Trì Tiểu Mãn kiên quyết nên cũng không nói gì thêm, bèn chạy về phía chiếc xe, mở cửa rồi đưa áo khoác vào trong.

Trong mạch phim ở đoạn đường trường này, trạng thái của Lưu Thụ còn tệ hơn lúc ở căn phòng trọ. Vì vậy thời gian qua, Trần Việt cũng gầy đi rất nhiều, gò má hóp lại, cả người mỏng dính như một tờ giấy.

Bị gió lạnh ngày đông trên đường thổi vào, sắc mặt chị trắng đến đáng sợ.

Trần Việt nhận lấy áo phao từ nhân viên, nói một tiếng "Cảm ơn" rồi lại nhìn về phía Trì Tiểu Mãn qua cửa sổ xe... Thấy Trì Tiểu Mãn vẫn chưa có áo phao, đôi mày chị khẽ nhíu lại.

Trì Tiểu Mãn bèn cười cười với chị.

Thật ra cũng chẳng cần phải nhường nhịn nhau mãi.

Bởi vì rất nhanh sau đó một nhân viên khác đã chạy tới, khoác một chiếc áo phao khác lên người Trì Tiểu Mãn lúc này đang lạnh đến mức không thẳng nổi lưng.

Hơi ấm ập đến, ngăn lại cơn gió lạnh.

Trì Tiểu Mãn rúc sâu vào chiếc áo phao, từ từ đứng thẳng dậy, cười tươi với Trần Việt đang ở trong xe.

Lúc này, chân mày đang nhíu chặt của Trần Việt mới dần giãn ra.

"Đạo diễn Tiểu Mãn, để em cầm cho." Nhân viên đến nhận lấy hai ly Coca đầy đá, đồng thời nhét vào tay cô một túi sưởi.

Trì Tiểu Mãn nhìn đôi bàn tay cũng đã ửng đỏ vì lạnh của đối phương, lắc đầu bảo:

"Không sao, để tôi tự cất là được."

Cô cũng không nhận túi sưởi mà bước tới đặt hai ly Coca lên thùng đạo cụ, rồi thu mình trong chiếc áo phao, đi tới monitor để xem lại cảnh vừa quay...

Neon lấy bối cảnh mùa hè, vì vậy màu sắc khung hình cũng mang đậm hơi thở ngày hạ. Điều này đồng nghĩa với việc mọi chi tiết xuất hiện trong ống kính đều không được để lộ sơ hở. Ngoài việc diễn viên phải mặc đồ ngắn tay, họ còn phải diễn sao cho vẻ mặt và tư thế không để lộ chút "lạnh lẽo" nào, thậm chí phải thể hiện được cái nóng nực và nhớp nháp của mùa hè.

Phủ áo phao lên, nhiệt độ cơ thể Trì Tiểu Mãn dần hồi phục.

Cô xem kỹ lại monitor, thấy không có vấn đề gì mới gật đầu, bảo phó đạo diễn chuẩn bị một lúc.

Ngay sau đó.

Một ly trà gừng được đưa đến trước mặt cô.

Nóng hổi.

Được một bàn tay thon dài, xinh đẹp cầm lấy.

"Cảm ơn chị." Trì Tiểu Mãn ngẩn người một lát.

Đón lấy ly trà gừng, cô thoáng nhìn qua bàn tay ấy, một lần nữa cảm nhận rõ rệt rằng Trần Việt đã gầy đi rất nhiều. Chí ít là trên mu bàn tay chị chẳng còn chút thịt nào, những đường gân xanh trông như thể chỉ được bao phủ bởi một lớp màng mỏng manh.

Cô nhấp một ngụm trà gừng, ngẩng đầu nhìn Trần Việt.

Trần Việt cười với cô: "Em thấy cảnh vừa rồi thế nào?"

"Dạ ổn rồi." Trì Tiểu Mãn đáp, mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt còn vương nét mệt mỏi và nhợt nhạt của đối phương.

Nhưng Trần Việt vẫn cười với cô: "Sao dạo này em cứ nhìn chị như thế hoài vậy?"

Trì Tiểu Mãn im lặng.

Có lẽ là do cô quá nhập tâm vào vai diễn.

Hoặc cũng có lẽ là vì Trần Việt đã chịu quá nhiều cực khổ vì bộ phim này.

Nên mỗi khi nhìn chị, trong lòng cô lại dấy lên một cơn đau thắt. Nhưng cô chẳng thể phân định rõ là Lý Tiểu Ngư đang đau lòng vì Lưu Thụ sắp rời đi, hay chính Trì Tiểu Mãn đang đau lòng cho Trần Việt.

"Trần Việt."

Sau khi uống vài ngụm trà gừng, Trì Tiểu Mãn cúi mặt dò hỏi: "Chị thấy chị có chịu nổi cường độ quay dạo này không?"

"Vẫn ổn mà." Trần Việt nói vậy.

Trì Tiểu Mãn vẫn có chút lo lắng.

Thực tế, phim nghệ thuật hầu như đều dựa vào diễn viên gồng gánh, nên sự bào mòn về cảm xúc vốn dĩ rất lớn. Đã thế, với Trần Việt, bộ phim này không chỉ vắt kiệt tâm trí mà còn tàn phá cả thể xác.

Nhìn chị ngày một gầy đi, tinh thần cũng dần trở nên u uất, Trì Tiểu Mãn không thể không lo lắng cho được.

Lịch quay của họ ở Quý Châu mới trôi qua một nửa, vẫn còn cả nửa chặng đường phía trước.

"Đạo diễn Tiểu Mãn." Trần Việt bỗng gọi cô: "Tối nay chúng ta ăn gì đây?"

Trì Tiểu Mãn ngẩn ra một hồi mới đáp: "Ăn...ăn lẩu nước trong được không chị?"

"Lẩu nước trong sao?" Trần Việt mỉm cười: "Em định vào thành phố đi siêu thị à?"

Phân đoạn ở phần đường cao tốc cần chuyển cảnh rất nhiều, vừa phải lấy bối cảnh ở những nơi hẻo lánh, lại vừa cần những khung hình nơi đô thị xe cộ tấp nập. Do đó, trong thời gian quay tại Quý Châu, việc di chuyển giữa các điểm diễn ra vô cùng thường xuyên.

Cách đây một thời gian, họ đã quay xong một phần ở thành phố. Những cảnh hiện tại lại cần không gian rộng lớn và ánh sáng thoáng đạt, nên địa điểm được chọn khá hẻo lánh.

Để đảm bảo thời gian ghi hình mỗi ngày, cả đoàn chỉ có thể tá túc tại một thị trấn nhỏ gần đó. Đoàn làm phim đông nghịt người đã lấp đầy mọi nhà khách và khách sạn nhỏ trong trấn.

Mấy ngày này, điều kiện ghi hình và ăn ở đều chẳng mấy tốt đẹp.

Trì Tiểu Mãn lo Trần Việt đóng phim vất vả, khi về lại ăn không ngon ngủ không yên, nên cô thường tranh thủ lúc đoàn vừa tan làm để chạy vào thành phố mua ít thức ăn mang về, xem có món gì bổ dưỡng một chút để bồi bổ cho chị.

"Hôm qua em đi rồi, đồ ăn cũng mua sẵn cả rồi." Trì Tiểu Mãn nói.

"Được." Trần Việt nhìn cô, dịu dàng đáp: "Vậy thì ăn lẩu nước trong nhé."

"Dạ." Trì Tiểu Mãn đồng ý.

Sực nhớ ra chủ đề vừa bị Trần Việt lảng tránh, cô định mở lời hỏi lại...

Nhưng Trần Việt đã lên tiếng trước: "Đừng lo cho chị quá."

"Đây là công việc của chị mà" Chị nhấn mạnh, rồi nhìn chằm chằm Trì Tiểu Mãn, ánh mắt dịu đi: "Chị sẽ chăm sóc bản thân thật tốt."

Trì Tiểu Mãn khẽ cau mày, định nói thêm gì đó.

Nhưng đúng lúc này, phó đạo diễn gọi lớn, báo chuẩn bị quay cảnh tiếp theo.

Thế là Trần Việt nhìn cô một lát, bất chợt xoa nhẹ đầu cô, cười híp mắt:

"Đến cảnh của em rồi đó, đạo diễn Tiểu Mãn."

"Dạ được."

Bối cảnh đã chuẩn bị sẵn sàng, tất cả mọi người đều đang chờ đợi. Trì Tiểu Mãn không thể nói chuyện với Trần Việt tiếp, đành thỏa hiệp:

"Nhưng nếu chị thấy trong người không ổn ở đâu, nhất định phải nói với em đấy."

Trì Tiểu Mãn nói vậy.

Trần Việt gật đầu. Ngay khi cô bước vào ống kính, ánh mắt chị cũng dõi theo cô đầy dịu dàng.

Trì Tiểu Mãn chậm rãi thở hắt ra một hơi.

Bước vào trong khung hình.

Cô không kiềm được mà ngoảnh lại nhìn Trần Việt một cái.

Trần Việt đứng sau ống kính, được rất nhiều người vây quanh, nhưng chị vẫn luôn nhìn cô và mỉm cười.

Không rõ rốt cuộc là Lưu Thụ đang nhìn Tiểu Ngư.

Hay là Trần Việt đang nhìn Trì Tiểu Mãn.

"Action...!"

Trì Tiểu Mãn quay lưng về phía ống kính, quay lưng về phía Trần Việt, nhưng cô có cảm giác như mình vẫn thấy rõ bóng dáng chị ở phía sau. Cô thấy lòng mình trống rỗng, dạ dày cồn cào, và mọi thứ trong tầm mắt dường như đều tan biến vào hư không.

Đây là phân đoạn khóc đơn của Trì Tiểu Mãn.

Bởi vì tình trạng của Lưu Thụ ngày một tệ đi, trên đường đi thường xuyên nôn mửa và đau đớn đến mức co quắp, khiến Tiểu Ngư từng kiên định muốn đưa chị đi Hồng Kông dần chuyển sang hoài nghi chính mình.

Cảnh này diễn tả khoảnh khắc sau khi lại một lần nữa bị Lưu Thụ bỏ rơi, lần đầu tiên Tiểu Ngư không đuổi theo mà ngồi bệt bên vệ đường. Từ hoang mang đến nghi hoặc, tự trách, rồi cuối cùng là òa khóc nức nở.

Đoàn phim luôn dành cho diễn viên đủ thời gian để nuôi dưỡng cảm xúc để quay cảnh khóc.

Lúc này, trong thế giới của ống kính chỉ có mình Trì Tiểu Mãn. Cô đơn độc không điểm tựa, nhưng dường như lại có một "điểm tựa" chưa từng rời bỏ mình.

Cô quay lưng với tất cả mọi người, quay lưng với cả Trần Việt, một mình nhìn đăm đăm vào con đường dài vô tận. Cô ngồi lặng đi rất lâu, nước mắt bắt đầu rơi từng giọt, cô đưa tay quệt đi, rồi bỗng chốc vỡ òa như đê vỡ.

Cuối cùng, cảm xúc mãnh liệt đến mức không thể thu hồi.

Cảnh quay đạt ngay từ lần đầu tiên.

Phó đạo diễn hô "Cắt...".

Nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn không đứng dậy.

Gió lạnh rít gào bên đường, hàng cây xa xa chao đảo trong gió. Cô ngồi đó một mình, vẫn mặc chiếc áo thun ngắn tay, đôi bàn tay lạnh đến đỏ ửng nhưng vẫn ôm chặt lấy đầu gối, bả vai run lên từng hồi nức nở.

Phó đạo diễn đứng ngoài gọi: "Đạo diễn Tiểu Mãn, còn vấn đề gì không?"

"Dạ, không sao." Trì Tiểu Mãn quay lưng về phía đoàn phim, gượng gạo đáp lại một tiếng.

Thế là, người nhân viên vừa cầm túi sưởi lúc nãy bước tới, nhanh chóng khoác chiếc áo phao lên vai Trì Tiểu Mãn, rồi lại đứng sang bên cạnh, rụt rè vỗ nhẹ vào vai cô: "Đạo diễn Tiểu Mãn, chị có sao không ạ?"

Trì Tiểu Mãn lắc đầu, định bảo mình ổn nhưng nước mắt vẫn không thể nào ngừng rơi được.

Vành mắt cô đỏ hoe.

Cả người lạnh ngắt, lại thêm dư âm của cảnh khóc vừa rồi khiến cô không ngừng run rẩy.

Người nhân viên hơi lúng túng, bối rối đứng bên cạnh.

"Tôi, tôi không sao đâu..." Trì Tiểu Mãn cố gắng bình tĩnh lại: "Cậu, cậu đi nghỉ, đi nghỉ đi..."

Trì Tiểu Mãn khó khăn lắm mới thốt ra được vài chữ.

Cô ôm lấy đầu gối, ngón tay co quắp lại, mắt cụp xuống. Cô cảm thấy trái tim mình giống như một quả chanh đã hỏng, bị ai đó dùng lực vặn xoắn, vắt ra thứ chất lỏng đặc quánh nỗi bi thương và đớn đau.

Thế rồi, một bóng người tiến lại gần trước mặt cô. Bóng của người ấy đổ xuống ngay mũi chân cô, nhẹ bẫng và dịu êm.

Người ấy không nói gì.

Nhưng chỉ cần nhìn cái bóng đó thôi.

Trì Tiểu Mãn đã không thể kiềm nén thêm được nữa.

Những giọt nước mắt vừa cố gắng kiềm lúc nãy lại tức khắc tuôn rơi.

Cứ như trong cơ thể cô có một Tiểu Ngư đang khóc hết nước mắt vậy.

Trì Tiểu Mãn cúi gầm mặt.

Cô không dám nhìn Trần Việt, mà khóc ngày càng dữ dội, thậm chí bắt đầu run cầm cập.

Trần Việt quan sát cô một lúc rồi chậm rãi ngồi thụp xuống, ở bên cạnh ôm lấy Trì Tiểu Mãn: "Không sao đâu, chị ở đây rồi."

Hơi ấm từ người phụ nữ bao bọc lấy cô, xua đi cái lạnh. Nhưng cũng chính lúc này, Trì Tiểu Mãn mới cảm nhận rõ ràng rằng người đối diện thật sự đã rất gầy. Dù biết phía sau có biết bao ống kính và vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

Nhưng Trì Tiểu Mãn không thể kiềm lòng được nữa.

Cô ôm chầm lấy Trần Việt như vớ được cọng cỏ cứu mạng, vừa gào khóc vừa thì thầm rất nhỏ: "Lưu Thụ, chị đừng đi có được không?"

Trần Việt khựng lại một nhịp.

Chị kéo lại chiếc áo phao đang tuột xuống của Trì Tiểu Mãn, ôm trọn cô vào lòng, áp má mình vào má cô. Thân nhiệt dần chuyển từ lạnh sang nóng, Trần Việt khẽ thì thầm bên tai: "Được, chị không đi."

Việc diễn viên quá nhập tâm mà không thoát vai được là chuyện thường tình. Thật ra, cũng chẳng phải vấn đề gì quá lớn.

Nhưng ngày hôm đó.

Trần Việt cứ thế ôm Trì Tiểu Mãn, dỗ dành cô rất lâu, kiên nhẫn lặp đi lặp lại từng câu... "Chị không đi".

Tiếng nức nở của Trì Tiểu Mãn nhỏ dần rồi tắt hẳn. Khi nhận ra mình đã khóc ướt cả cổ áo của Trần Việt, cô hốt hoảng lau nước mắt trên mặt, tránh đi rồi ngước nhìn chị: "Chị, chị có lạnh không?"

Giọng cô vẫn còn run.

Đôi mắt vẫn còn đỏ.

Bàn tay Trần Việt đang xoa đầu cô chợt khựng lại. Chị rũ mi mắt, khẽ khàng đáp:

"Chị không lạnh."

"Dạ, vậy thì tốt rồi."

Trì Tiểu Mãn gắng gượng bình tâm lại, lúc này cô mới có đủ tâm trí để quan sát tình hình xung quanh... Có rất nhiều người đang dõi theo, chờ đợi hai người.

"Em, em ổn rồi." Cô lau đi những giọt nước mắt đã lạnh ngắt trên mặt, chợt thấy trên cằm Trần Việt cũng dính nước mắt của mình.

Cô định đưa tay lau giúp chị.

Nhưng vừa giơ tay ra đã vội vàng rụt lại, quay đầu đi rồi lau loạn xạ trên mặt mình: "Cảm ơn chị."

"Không có gì." Trần Việt đáp, giọng nói không rõ cảm xúc. Chị vẫn nhìn cô với ánh mắt đầy quan tâm: "Giờ em thấy khá hơn chưa?"

"Dạ khá hơn nhiều rồi." Trì Tiểu Mãn thở phào một hơi.

Thế rồi, bàn tay Trần Việt đang đặt trên lưng cô cũng chầm chậm dời đi: "Vậy thì tốt rồi."

Chị lau khóe mắt cho Trì Tiểu Mãn: "Hôm nay sau khi kết thúc công việc, em hãy nghỉ ngơi thật tốt nhé."

Ngón tay chị mềm mại, lực chạm nơi đầu ngón tay rất khẽ khàng.

Trì Tiểu Mãn cụp mắt, đáp:

"Dạ được."

Trên phim trường đông đúc, hai người họ lặng lẽ ngồi bên lề đường một lúc lâu, sau đó không ôm nhau thêm lần nào nữa. Trì Tiểu Mãn cũng không còn rơi lệ. Họ ngồi đó, bóng lưng trông giống như Tiểu Ngư và Lưu Thụ, nhưng cũng như Trì Tiểu Mãn và Trần Việt.

Thẩm Bảo Chi vừa tới phim trường vào buổi sáng đã bắt gặp ngay cảnh tượng này. Cô hỏi rõ tình hình từ phó đạo diễn bên cạnh, rồi đi xem lại những đoạn phim đã quay trong ngày hôm nay. Sau khi xem xong, cô đăm chiêu nhìn về phía hai bóng lưng kia một hồi lâu, rồi quay đi gọi một cú điện thoại.

Dưới sự vỗ về của Trần Việt, Trì Tiểu Mãn nỗ lực bình ổn lại cảm xúc. Nhận thấy đã gần đến giờ nghỉ trưa, cô liền để mọi người đi nghỉ ngơi.

Trần Việt được Tiểu Kỳ gọi lên xe.

Trì Tiểu Mãn đứng lặng một hồi trên phim trường, thấy Thẩm Bảo Chi đang xem lại monitor trong lều nghỉ, cô bước tới hỏi: "Cô xem mấy đoạn hôm nay quay chưa?"

"Xem rồi." Thẩm Bảo Chi gật đầu. Im lặng một lát, cô ấy lại gọi cô: "Tiểu Mãn."

"Hửm?" Trì Tiểu Mãn mở một chai nước khoáng, vốc chút nước rửa mắt: "Có chuyện gì sao?"

Thẩm Bảo Chi không nói lời nào.

Hiếm khi thấy cô ấy im lặng như vậy.

Trì Tiểu Mãn rửa mắt xong, quay đầu nhìn Thẩm Bảo Chi với vẻ hơi khó hiểu.

Dường như Thẩm Bảo Chi đang thả hồn đi đâu đó, thấy Trì Tiểu Mãn nhìn mình mới mỉm cười:

"Chỉ là muốn báo với cô, chiều nay mami tôi có thể sẽ ghé qua."

"Chiều nay sao?" Trì Tiểu Mãn bỗng có hơi lo lắng: "Chị ấy đến tìm Trần Việt à?"

"Vâng, chỉ là đến thăm cô Trần một chút thôi." Thẩm Bảo Chi giải thích: "Cô đừng căng thẳng. Tôi đã nói với mami rồi, sẽ không để xảy ra tình trạng như lần trước đâu."

"Tôi biết rồi." Trì Tiểu Mãn mím môi: "Cô đã sắp xếp chỗ nghỉ cho chị ấy chưa? Nếu chưa thì để tôi..."

"Mami tôi không ở lại đây đâu." Thẩm Bảo Chi ngắt lời cô: "Bà ấy chỉ tiện đường đi ngang qua nên vào thăm một lát thôi."

"Được." Trì Tiểu Mãn gật đầu.

Thẩm Bảo Chi cũng không nói gì thêm.

Cô ấy mỉm cười với Trì Tiểu Mãn: "Đạo diễn Tiểu Mãn vất vả rồi, trưa nay nghỉ ngơi cho tốt nhé."

Nói xong.

Cô ấy đưa cho Trì Tiểu Mãn một tờ khăn giấy để lau mắt rồi mới vén lều bước ra ngoài.

Đến giờ phát cơm.

Trì Tiểu Mãn ở một mình trong lều nghỉ, sau khi rửa mắt và lau khô, cô định bụng rà soát lại kịch bản buổi chiều một lượt nữa.

Tính ra thì.

Cô và Thẩm Nhân vốn dĩ chưa hề tiếp xúc trực tiếp.

Lần duy nhất họ có chút liên quan là từ dạo trước, khi đối phương gọi điện cho Thẩm Bảo Chi, nhờ nhắn lại với Trì Tiểu Mãn rằng nếu không sớm chốt ngày khai máy thì họ sẽ không giữ lịch cho Trần Việt nữa. Dù cho sau đó mọi chuyện đã được xác nhận chỉ là hiểu lầm.

Nhưng cứ nghĩ đến chuyện chiều nay Thẩm Nhân sẽ tới.

Trì Tiểu Mãn đột nhiên thấy hơi bồn chồn.

Không rõ là tâm lý gì, nhưng cô rất khao khát được thể hiện tốt trước mặt Thẩm Nhân, muốn để lại một ấn tượng thật đẹp với đối phương rằng...

Cô là một diễn viên đủ tiêu chuẩn, và cũng là một đạo diễn không quá khắt khe. Trong suốt quá trình quay phim, cô không hề lãng phí thời gian của Trần Việt, cũng không bắt chị phải hạ mình để thích nghi với sự yếu kém của mình.

Trì Tiểu Mãn rất mong Thẩm Nhân sẽ nghĩ như vậy.

Thế nên cô đành tận dụng thời gian nghỉ trưa để chuẩn bị kỹ hơn cho các cảnh quay buổi chiều.

Khi giờ nghỉ trưa đã trôi qua được một nửa...

Tấm rèm lều bị vén lên.

Trần Việt bước vào, thấy cô vẫn đang ôm khư khư kịch bản: "Sao em chưa đi ăn cơm?"

"Em định xem kịch bản một lát rồi đi ăn ngay." Trì Tiểu Mãn đáp, rồi hỏi ngược lại: "Chị ăn chưa?"

"Chị ăn rồi." Trần Việt kéo một cái ghế ngồi xuống trước mặt cô, chăm chú quan sát đôi mắt cô:

"Khóc lâu như thế, mắt em có đau không?"

Giọng chị vô cùng dịu dàng.

"Em không đau." Nghĩ lại lúc nãy mình khóc đến mức hụt hơi trong lòng Trần Việt, Trì Tiểu Mãn thấy hơi ngượng, bèn đưa tay che lại mắt: "Chỉ hơi mỏi một chút thôi."

Trần Việt bị điệu bộ che mắt của cô chọc cười. Nhưng chị cũng không nói gì thêm, chỉ đặt hộp cơm mang theo lên cái thùng trước mặt cô, dịu giọng bảo: "Ăn cơm trước đi đã."

Mùi thức ăn nóng hổi lan tỏa trong lều nghỉ, Trì Tiểu Mãn cẩn thận bỏ cái tay đang che mắt xuống: "Dạ."

Trần Việt nheo mắt cười: "Yên tâm, chị sẽ không cười em đâu."

Trì Tiểu Mãn càng xấu hổ hơn: "Em đâu có sợ chị cười em."

Trần Việt "Ừ" một tiếng: "Vậy thì em ăn cơm trước đi."

Đó là giọng điệu dặn dò của một người lớn tuổi hơn.

Trì Tiểu Mãn ngoan ngoãn tách đũa, bắt đầu ăn phần cơm mà chị đã bày sẵn trước mặt mình.

Ăn được vài miếng.

Cô nhớ tới lời Thẩm Bảo Chi vừa nói: "Đúng rồi, chị có biết chiều nay quản lý của chị sẽ tới không?"

Trần Việt đang bóc trứng cho cô.

Nghe được câu này, chị khựng lại: "Chị không biết."

Chị nói không biết.

Nhưng vẻ mặt lại chẳng có chút gì là ngạc nhiên cả.

Trì Tiểu Mãn gật đầu: "Bảo Chi nói chị ấy tiện đường nên ghé thăm chị một lát."

Trần Việt im lặng không đáp.

"Em còn đang nghĩ..." Trì Tiểu Mãn ngập ngừng rồi mới mở lời: "Liệu có phải chị có chuyện gì cần chị ấy trao đổi với đoàn phim không..."

"Không phải đâu." Trần Việt phủ nhận.

Sau đó chị lại ngước lên nhìn cô, mỉm cười: "Chắc chị ấy chỉ qua xem một chút thôi, em đừng nghĩ nhiều."

Trì Tiểu Mãn gật đầu, tự nhủ mình cũng không nên thần hồn nát thần tính, thế là cô yên lặng ăn cơm.

Trần Việt bóc xong quả trứng.

Rồi đưa cho cô: "Em lăn mắt đi, không là tối ngủ sẽ đau đấy."

"Dạ." Trì Tiểu Mãn nhận lấy.

Cơm cũng đã ăn gần xong.

Cô đặt đũa xuống, cầm quả trứng lăn đi lăn lại quanh mắt.

Quá trình quay Neon đã đi được một nửa chặng đường. Trong mối quan hệ với Trần Việt, Trì Tiểu Mãn cũng đã có nhiều tiến bộ, đã biết thản nhiên đón nhận lòng tốt của chị.

Số lần nói "Cảm ơn" hay "Xin lỗi" cũng ít dần. Mỗi tối khi ăn cơm, cô đã biết gắp thức ăn cho chị, thậm chí giống như lúc nãy, cô đã xem chị là phao cứu sinh để cầu cứu những lúc cần thiết.

Có lẽ là vì tiến độ của kịch bản, Trì Tiểu Mãn đã nhập vai nên dần có chút giống với Lý Tiểu Ngư, sẵn sàng mở lòng mình hơn.

Cũng có lẽ là vì những câu "Không có chi" mà Trần Việt đã nói hết lần này đến lần khác. Trì Tiểu Mãn đã sẵn sàng ôm lấy chị, và cũng sẵn lòng để chị thấy được con người thật ẩn sau lớp kính bao bọc bấy lâu.

Nhìn Trì Tiểu Mãn đang ngoan ngoãn lăn trứng trước mặt mình, Trần Việt chợt nhớ đến một Trì Tiểu Mãn vừa rồi còn rúc vào lòng cô run rẩy, nước mắt giàn giụa, đỏ hoe mắt gọi: "Lưu Thụ, chị đừng đi."

Trần Việt chợt cảm thấy, mình không cần phải vì điều này mà nảy sinh quá nhiều phiền muộn.

Bất kể việc Trì Tiểu Mãn buông bỏ sự đề phòng với cô có phải là do ảnh hưởng của việc nhập vai hay không.

Trần Việt cũng tự nhủ với lòng mình rằng...

Thật ra, tất cả những điều đó đều không quan trọng.

Nếu cần thiết, cô cũng sẵn lòng để em coi mình là Lưu Thụ mà xót thương, mà gần gũi.

"Trần Việt." Trì Tiểu Mãn bất chợt gọi.

"Hửm?" Trần Việt sực tỉnh.

Cô thấy Trì Tiểu Mãn vẫn đang ngoan ngoãn lăn quả trứng quanh hốc mắt.

Dường như chỉ cần cô không bảo dừng lại, Trì Tiểu Mãn sẽ cứ lặp đi lặp lại hành động ấy một cách vô cùng đáng yêu.

"Sao vậy em?" Trần Việt kiên nhẫn hỏi.

"Em chỉ muốn nói với chị là..." Trì Tiểu Mãn ngửa đầu, tay vẫn lăn trứng: "Tình trạng như sáng nay, sau này em sẽ cố gắng không để xảy ra nữa."

"Tình trạng gì cơ?" Trần Việt nhìn em.

"Chuyện coi chị là Lưu Thụ ấy." Trì Tiểu Mãn nói một cách rất đơn giản. Cảm nhận được Trần Việt khựng lại, em vừa lăn trứng vừa khẽ nhăn mặt nói:

"Em vừa nghĩ lại, thấy như vậy không tốt lắm."

Có vẻ như em đang suy tư, tốc độ nói rất chậm: "Nhân vật là nhân vật, diễn viên là diễn viên."

Giọng điệu em rất nghiêm túc: "Em nghĩ chúng ta vẫn nên phân biệt rạch ròi. Sau này, em cũng sẽ cố gắng dùng những cách khác để thoát vai."

Thái độ của em vô cùng bình thản.

Trì Tiểu Mãn chính là như thế, em sẵn sàng dốc hết sức lực để diễn tốt một phân cảnh, nhưng cũng luôn kiên định cho rằng, giữa nhân vật và diễn viên luôn tồn tại một ranh giới rõ rệt.

Bất kỳ ai cũng phải bảo vệ tốt ranh giới đó, để tự bảo vệ chính bản thân mình.

Trần Việt im lặng hồi lâu.

Trì Tiểu Mãn thấy lạ, bèn bỏ quả trứng xuống, nhìn cô: "Sao chị không nói gì?"

"Không có gì đâu." Trần Việt lắc đầu, cũng thấp giọng cười: "Chị hiểu ý em rồi."

Trì Tiểu Mãn nhìn cô, dường như cảm thấy cô vẫn còn điều gì đó chưa nói ra, nhưng rốt cuộc em cũng không truy hỏi đến cùng.

Một lúc lâu sau.

Em lần nữa đặt quả trứng đã nguội lên mắt, lăn qua lăn lại, rồi khẽ nói:

"Dạ, vậy thì tốt rồi."

Thế là Trần Việt mỉm cười.

Cô tiến tới, lấy quả trứng trong tay Trì Tiểu Mãn xuống.

Trì Tiểu Mãn ở trước mặt cô luôn rất nghe lời, cô muốn lấy, em liền ngoan ngoãn đưa cho. Đưa xong, em chớp chớp đôi mắt đỏ hoe sưng húp nhìn cô.

"Sao vậy chị?"

Giọng nói của em cũng vô cùng mềm mỏng.

"Không có gì."

Trần Việt tiến lại gần Trì Tiểu Mãn.

Cô nhìn thật kỹ đôi mắt đỏ hoe của em: "Tại em làm chưa đúng đấy, để chị giúp cho."

"Dạ?" Trì Tiểu Mãn có chút ngại ngùng: "Em tự..."

"Nhắm mắt lại đi." Trần Việt nói.

Trì Tiểu Mãn nhìn cô một lúc, dường như chẳng còn cách nào khác, em đành phải khép mắt lại một cách đầy lúng túng.

Trần Việt chườm quả trứng lên mắt em.

Thế là Trì Tiểu Mãn không tiếp tục nói gì nữa.

Em gồng cằm, ngoan ngoãn đặt hai tay trên đầu gối, cũng ngẩng mặt lên, nhắm mắt lại, lặng lẽ phối hợp với động tác của Trần Việt.

Trần Việt giúp em lăn vài vòng.

Lúc này cô mới hơi dời quả trứng ra xa một chút để kiểm tra tình trạng mắt của em lần nữa.

Trì Tiểu Mãn cũng hơi hé mi, len lén nhìn cô, khẽ khàng hỏi: "Được chưa chị?"

Trần Việt bật cười thành tiếng.

Có lẽ không hiểu vì sao cô lại cười, Trì Tiểu Mãn bèn nghiêng đầu đầy vẻ thắc mắc.

"Không có gì đâu."

Trần Việt cười không dứt, lại nhẹ nhàng đặt quả trứng tròn trịa lên mí mắt em.

Thế là Trì Tiểu Mãn vội vàng nhắm mắt lại.

Hệt như một chú mèo nhỏ đang bối rối nhưng lại rất mực ngoan hiền. Trần Việt không kiềm lòng được, lại nghĩ như thế một lần nữa.

---

2 giờ chiều, đoàn phim bắt đầu làm việc.

Có lẽ nhờ khoảng thời gian nghỉ ngơi và chấn chỉnh lại tinh thần vào buổi trưa, nên buổi quay phim chiều nay diễn ra vô cùng thuận lợi.

Không còn xuất hiện tình trạng nhập vai đến mức không thoát ra được như buổi sáng nữa.

Hầu như mọi cảnh quay đều một đúp ăn ngay.

Đợi đến khi toàn bộ nội dung của ngày hôm đó đều quay xong.

Trì Tiểu Mãn mới khẽ thở phào một hơi. Cô khoác áo phao, bước ra khỏi khung hình thì thấy bên cạnh Thẩm Bảo Chi đã có thêm một người phụ nữ.

Dưới ánh đèn đêm xa vời vợi, đám đông dần tản ra.

Người phụ nữ mặc áo phao, ngũ quan rất giống Thẩm Bảo Chi, nơi khóe mắt có thêm vài nếp nhăn. Chị xách một chiếc túi trông rất đắt tiền, đang cười híp mắt nựng má Thẩm Bảo Chi.

Đó chắc hẳn là Thẩm Nhân.

Trì Tiểu Mãn cầm áo phao, cùng Trần Việt bước ra khỏi khung hình, chậm rãi đi tới.

Có lẽ từ xa đã chú ý thấy họ đang đi về phía này.

Nên Thẩm Nhân cũng nhìn lại.

Đợi các cô đến gần.

Thẩm Nhân mỉm cười rạng rỡ, cất tiếng gọi cô trước: "Đạo diễn Tiểu Mãn, mấy ngày nay làm phiền cô chăm sóc bé cưng nhà chúng tôi rồi."

Thẩm Bảo Chi đứng bên cạnh bĩu môi: "Con đã nói mami là ở ngoài thì đừng gọi con là bé cưng rồi mà."

"Thì sao chứ?"

Thẩm Nhân nghiêng đầu nhìn cô ấy, thở dài: "Lớn rồi nên không muốn làm bé cưng của mami nữa hả?"

Trì Tiểu Mãn đứng trước mặt hai người họ, bối rối vân vê đầu ngón tay. Trước khi gặp Thẩm Bảo Chi, cô chỉ thấy những người mẹ ngọt ngào gọi đứa con gái đã ngoài đôi mươi của mình là "bé cưng" qua các bộ phim truyền hình mà thôi.

Phần lớn thời gian, hình ảnh người mẹ qua lời kể của những người bạn đồng trang lứa mà cô biết thường giống như mẹ của Trần Việt. Bình thường vốn rất nghiêm khắc, nhưng cũng sẽ lẳng lặng mang cho đứa con gái đang miệt mài học hành một ly sữa hay một tách trà thanh nhiệt.

Trì Tiểu Mãn không biết nếu mình được lớn lên bên mẹ từ nhỏ, mẹ cô sẽ thuộc kiểu người nào.

Bất chợt, Trần Việt xoa đầu cô.

Trì Tiểu Mãn ngơ ngác ngước mắt lên.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Trần Việt dịu dàng dõi theo cô, trong lòng bàn tay đang xòe ra của chị là một viên kẹo.

Trì Tiểu Mãn mím môi.

Trần Việt đưa tay về phía trước một chút: "Vừa nãy, cô con gái nhỏ của chỉ đạo quay phim đưa cho chị đấy."

Giọng chị dịu dàng: "Không phải em thích nhất là vị dâu sao?"

Trì Tiểu Mãn rũ mắt.

Cô cúi đầu cầm lấy viên kẹo trong lòng bàn tay chị.

Định bụng nói lời cảm ơn.

Nhưng trước lúc đó.

Trần Việt đã đưa tay xoa nhẹ đầu cô, rồi dịu giọng nói:

"Đừng khách sáo."

Thế là Trì Tiểu Mãn chẳng thể thốt nên lời.

Cô đứng ngẩn ngơ giữa cơn gió lạnh của đêm đông, bàn tay nắm chặt viên kẹo quý giá ấy.

Trần Việt cũng không nói gì thêm. Chị lặng lẽ đứng trong làn gió buốt, đợi cuộc trò chuyện giữa Thẩm Bảo Chi và Thẩm Nhân tạm dừng mới kiên nhẫn hỏi: "Không phải chị có chuyện muốn tìm em sao?"

"À, đúng rồi." Thẩm Nhân sực tỉnh, trước tiên nhìn Trì Tiểu Mãn với ánh mắt ôn hòa:

"Chủ yếu là chị muốn đích thân nói lời xin lỗi với đạo diễn Tiểu Mãn, chuyện lần trước là do chị bốc đồng."

"Dạ không sao đâu chị." Trì Tiểu Mãn lắc đầu: "Em biết, chị cũng là vì lo cho Trần...cô Trần thôi."

Nghe thấy cô cố ý sửa lời, Thẩm Nhân mỉm cười, tựa như chẳng hề để tâm: "Nói rõ ra được thì tốt rồi."

Vị quản lý vốn nổi tiếng là sấm rền gió cuốn trong lời đồn đại bấy lâu, hóa ra ngoài đời lại khá dễ gần.

Trì Tiểu Mãn cũng nhờ vậy mà dần thả lỏng hơn.

Tuy nhiên, vì Thẩm Nhân cất công ghé qua là để nói chuyện riêng với Trần Việt, nên họ không trao đổi gì thêm.

Có lẽ Trần Việt cũng đã chuẩn bị từ trước, chị cùng Thẩm Nhân bước lên chiếc xe chuyên dụng đỗ bên cạnh.

Trước khi đóng cửa.

Trần Việt nhìn Trì Tiểu Mãn xuyên qua ánh đèn mờ ảo.

Trì Tiểu Mãn cũng nhìn lại chị.

Giữa ánh mắt của hai người họ, dường như chỉ còn lại cơn gió lạnh lẽo của đêm đông.

Vài giây trôi qua.

Thẩm Nhân mỉm cười lịch sự với Trì Tiểu Mãn rồi đóng cửa xe lại.

Cánh cửa khép chặt, lớp kính đen tuyền che khuất tầm nhìn của họ.

Trì Tiểu Mãn hơi lo lắng thu ánh mắt lại. Vừa quay đầu, cô đã thấy Thẩm Bảo Chi đang nhìn mình, chỉ biết mím môi.

"Yên tâm đi mà." Thẩm Bảo Chi trêu cô: "Mami tôi không phải người xấu đâu, bà ấy không bắt cóc cô Trần đi luôn đâu mà sợ."

"Tôi biết."

Chỉ là, cô vẫn hơi lo.

Trì Tiểu Mãn ngoái đầu nhìn lại khoang xe đã đóng kín. Cô bỏ viên kẹo nhỏ bé, quý giá kia vào túi áo, rồi cùng Thẩm Bảo Chi đi chuẩn bị cho công việc cuối ngày.

---

Cửa xe đóng lại, hơi ấm từ máy sưởi tỏa ra sực nức, ánh đèn trong xe sáng trưng. Không gian bên trong và bên ngoài xe bỗng chốc trở thành hai thế giới khác biệt.

Sau khi lên xe.

Thẩm Nhân quan sát Trần Việt một lúc lâu mới mở lời: "Sao lại gầy đi nhiều thế này?"

"Dạ cũng bình thường." Trần Việt tựa vào lưng ghế với vẻ hơi mệt mỏi: "Quay xong phim sẽ ổn thôi, chị không cần lo lắng."

"Ừ, chị không lo." Thẩm Nhân nói: Trước giờ em luôn là người biết chừng mực."

Trần Việt không đáp lời.

Cô nhìn chăm chú vào Trì Tiểu Mãn bên ngoài cửa xe... Đối phương đang đứng dưới ánh đèn trong lều, cùng Thẩm Bảo Chi nghiên cứu lại các phân đoạn của ngày hôm nay. Em chỉ khoác hờ chiếc áo phao, chưa kịp xỏ tay vào ống tay áo.

Chẳng biết liệu có bị cảm lạnh không nữa.

Trần Việt nhíu mày.

Thẩm Nhân bất chợt thở dài.

Trần Việt thu hồi dòng suy nghĩ, tập trung nhìn Thẩm Nhân: "Xin lỗi chị, em hơi mất tập trung."

"Không phải là em mất tập trung." Thẩm Nhân lắc đầu: "Mà là hồn vía em đang đặt hết lên người ta rồi."

Trần Việt im lặng, cũng không phủ nhận.

Thẩm Nhân làm quản lý bao nhiêu năm nay, nhìn người rất chuẩn. Trần Việt thấy mình không cần thiết phải phủ nhận trước mặt chị.

"Thật ra trước đó chị đã thấy rất lạ." Thẩm Nhân nhìn cô, vẻ mặt như vừa vỡ lẽ: "Vừa mới đoạt giải Ảnh hậu, bao nhiêu kịch bản tốt đang chờ em, nhưng sao em cứ nhất quyết phải đóng Neon cho bằng được..."

"Không phải đâu." Trần Việt ngắt lời chị: "Em đóng Neon vì đó là một kịch bản hay, không phải vì Trì Tiểu Mãn."

Thẩm Nhân im lặng một lát rồi dứt khoát chấp nhận câu trả lời đó: "Được, cứ coi như lúc đó em vì kịch bản đi."

Ngay sau đó, chị đột nhiên hỏi một câu vô cùng trực diện: "Nhưng bây giờ, có phải em đã yêu Trì Tiểu Mãn rồi không?"

Người Hồng Kông làm việc vốn thẳng thắn, cơ bản là không bao giờ vòng vo.

Thẩm Nhân đi thẳng vào vấn đề.

Không nói là "thích", không nói là "có cảm tình", cũng không nói là "muốn xích lại gần".

Mà trực tiếp dùng từ:

Yêu.

Trần Việt khựng lại rất lâu, cũng im lặng rất lâu.

Cô không thể phủ nhận, nhưng cũng không rõ liệu mình có nên thừa nhận hay không.

Thế là cô đành phải nhìn về phía Trì Tiểu Mãn một lần nữa...

Em vẫn đứng nguyên vị trí lúc nãy, vẫn chưa mặc áo phao cho hẳn hoi, có vẻ hơi lạnh nên vành tai đã đỏ ửng lên. Hình như vì quá tập trung mà em chẳng nhớ ra việc phải mặc áo cho tử tế, chỉ biết vô thức giậm giậm chân trong làn gió rét.

"Em muốn cô ấy mặc áo vào cho hẳn hoi." Một lúc lâu sau, Trần Việt nhẹ nhàng nói.

Cô không trả lời câu hỏi đó.

Thẩm Nhân ngồi trong xe quan sát cô hồi lâu. Thật ra, hợp tác với Trần Việt bấy lâu nay, không phải Thẩm Nhân không hiểu tính nết của đối phương, mà ngược lại chị càng rõ hơn ai hết. Vào những lúc thế này, không phủ nhận cũng đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận.

Rồi Trần Việt bỗng mỉm cười, nhưng ánh mắt cô vẫn đang dừng lại phía ngoài xe.

Thẩm Nhân nhìn theo hướng đó, liền bắt gặp cảnh Trì Tiểu Mãn đang hớn hở đập tay với Thẩm Bảo Chi. Dáng vẻ Trì Tiểu Mãn vô cùng hoạt bát, nhưng ngay sau đó dường như chợt nhớ ra mình là đạo diễn, nên chỉ giây sau đã lập tức bình tĩnh lại, bày ra bộ mặt nghiêm túc và chín chắn.

"Cô ấy đáng yêu lắm đúng không chị?" Trần Việt bất chợt hỏi.

Thẩm Nhân không ngờ Trần Việt vẫn còn tâm trí để phân tán sự chú ý sang mình một chút, bèn nói:

"Ừ, đáng yêu."

"Dạ." Trần Việt gật đầu. Cô chậm rãi thu lại ánh mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng tối trong xe. Một lát sau, cô nói rất khẽ, rất chậm: "Vậy nên, em không được phép yêu cô ấy ư?"

Thẩm Nhân nghẹn lời.

Trần Việt nghiêng đầu nhìn chị, ánh mắt có chút hoang mang.

Mất một lúc lâu.

Thẩm Nhân mới thở dài: "Bây giờ là thời đại nào rồi, chẳng lẽ chị lại cấm em yêu đương với người em thích hay sao?"

Trần Việt gật đầu: "Vậy chị muốn nói điều gì?"

Thẩm Nhân nhìn cô vài giây, chậm rãi mở lời:

"Vốn dĩ chị đến đây thật sự chỉ để thăm em, nghĩ em ở chỗ này không tiện, xem có cần gì thì chị mang qua cho. Nhưng hôm nay Bảo Chi gọi điện cho chị, kêu chị xem lại các phân đoạn đã quay mấy ngày qua. Có lẽ người trong cuộc mơ hồ nên em không nhận ra, thậm chí...ngay cả đạo diễn Tiểu Mãn đáng yêu của em cũng không nhận ra."

"Nhưng chị biết các em đã gặp rất nhiều khó khăn để bộ phim này có thể thuận lợi khởi quay, tiến hành được tới bây giờ là điều không hề dễ dàng. Vì vậy chuyện này không thể trì hoãn thêm nữa, nhất định phải có một người chỉ điểm cho các em mới được."

"Trần Việt, em có thể yêu Trì Tiểu Mãn. Quan tâm, xót xa, bảo vệ, chiếm hữu, hay nhất quyết không phải cô ấy thì không là ai khác... Tốt hay xấu, sao cũng được, chị đều không cản em."

"Nhưng..."

Nói đến đây.

Một Thẩm Nhân vốn luôn bộc trực cũng bỗng dưng có chút ngập ngừng, chị nhìn Trần Việt một lúc rồi mới nói nốt câu cuối cùng:

"Lưu Thụ không được phép yêu Lý Tiểu Ngư."

Trần Việt lặng thinh.

Không hiểu sao khi nghe Thẩm Nhân nói vậy, cô bỗng nhiên muốn cười. Cô muốn nói với Thẩm Nhân rằng cô hiểu rất rõ điều đó, rằng Thẩm Nhân đã hiểu lầm rồi. Không phải Lưu Thụ đang yêu Lý Tiểu Ngư, mà là Trần Việt đang yêu thầm Trì Tiểu Mãn.

Nhưng cô phát hiện mình không thể thốt nên lời.

Giống như vô lăng của một chiếc xe không thể nói mình thật ra là lốp, một chiếc đèn bàn không thể nói mình là mặt trời. Trần Việt cũng không thể không thừa nhận rằng... Từ đầu đến cuối, không phải Trì Tiểu Mãn quá nhập tâm, mà là chính cô đang dần xóa nhòa ranh giới giữa hai bên, để quá nhiều bản ngã của chính mình tràn sang Lưu Thụ.

"Trần Việt."

Dưới ánh đèn, Thẩm Nhân nhìn cô rất lâu.

Có vẻ như thấy cô đang lạc lối nên chị nảy sinh lòng trắc ẩn, nhưng cuối cùng chị vẫn chọn cách vạch trần trực tiếp:

"Hiện tại em đang gặp vấn đề rất lớn, có hiểu không?"

Sau khi nói xong câu đó, Thẩm Nhân vẫn nhìn cô chằm chằm, đôi môi mấp máy như muốn nói thêm điều gì đó. Nhưng rồi nhìn vào biểu cảm của Trần Việt, chị không nói gì thêm nữa, chỉ để lại một câu:

"Bao nhiêu năm qua, chị chưa từng thấy em rơi vào tình trạng này. Tóm lại, em nên tự mình suy nghĩ cho thật kỹ đi."

Thẩm Nhân thở dài một tiếng, kéo cửa xe rồi bước xuống.

Trong xe rất trống trải, tiếng máy sưởi vẫn kêu rì rì.

Rất lâu sau khi Thẩm Nhân xuống xe, Trần Việt vẫn ngồi một mình trong xe, không rõ liệu cô có đang thật sự suy nghĩ về vấn đề mà Thẩm Nhân để lại hay không. Ở một khía cạnh nào đó, vấn đề này nghe có vẻ rất dễ giải quyết, chỉ cần cô kiềm chế được tình cảm của mình, không để bất kỳ ai phát hiện là được.

Hơn nữa, Trần Việt vốn là người giỏi suy nghĩ và ứng biến với các tình huống bất ngờ, vì vậy chỉ trong mười phút, cô đã hình thành được những bước thực hiện rất cụ thể và rõ ràng... Đó là phải tránh xa Trì Tiểu Mãn một chút.

Nhưng Trần Việt không biết liệu mình có làm được không.

Bởi vì từ trong xe, cô đã trông thấy Trì Tiểu Mãn.

Sau khi Thẩm Nhân bước xuống, cửa xe lần nữa khép lại. Có lẽ vì thấy chỉ có mình Thẩm Nhân đi ra, cũng có thể là vì vẫn luôn lo sợ Thẩm Nhân sẽ mang đến tin chẳng lành, nên Trì Tiểu Mãn cứ lo âu nhìn về đây hết lần này đến lần khác...

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

...

Cách một lớp kính có độ trong suốt rất thấp, Trần Việt cố gắng nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt em.

Cô cũng thấy.

Cuối cùng.

Trì Tiểu Mãn gác lại mọi việc, rời khỏi chỗ Thẩm Bảo Chi, chậm rãi tiến về phía mình.

Nhiệt độ về đêm xuống thấp, hơi nước phủ lên kính xe, dần trở nên mờ ảo.

Trần Việt ngồi bên trong, lặng lẽ dõi theo bóng dáng em bước tới... Cô bỗng nhớ đến ngày hôm đó, khi xe của cô bị tông đuôi ở ven đường, bất đắc dĩ bị rất nhiều người vây quanh.

Lúc ấy, Trì Tiểu Mãn cũng giống như bây giờ, chầm chậm đi về phía cô.

Mà lúc đó, Trần Việt cũng giống như hiện tại, nhìn em dần dần tiến lại gần mình, nhìn khuôn mặt em từng chút một hiện rõ trong tầm mắt.

Rồi Trì Tiểu Mãn dừng lại bên cửa xe.

Đôi vai em khẽ lay động.

Vẻ mặt đầy do dự.

Dường như sợ bản thân đang nghĩ ngợi lung tung, cũng sợ làm phiền Trần Việt đang ở trong xe, thế nên em cứ do dự mãi không gõ cửa.

Em rướn cổ, nheo mắt cố gắng nhìn rõ bên trong, dáng vẻ trông mới đáng yêu làm sao.

Bên ngoài, những vệt sáng tối không ngừng lướt qua. Ngăn cách bởi một lớp kính mỏng, gương mặt Trì Tiểu Mãn khi sáng khi tối, đôi đồng tử màu hổ phách cũng lúc tỏ lúc mờ.

Trần Việt đưa tay ra, cách một lớp kính xe, chọc nhẹ vào lỗ tai em.

Theo lý thì Trì Tiểu Mãn sẽ chẳng thể cảm nhận được điều gì.

Nhưng khoảnh khắc ấy cứ như có thần giao cách cảm... Trì Tiểu Mãn đột ngột rụt cằm lại, cũng đưa tay lên vân vê cái tai đang bị gió thổi đến lạnh buốt của mình.

Trần Việt thấy em thật đáng yêu.

Và cũng vì thế, cô thu ngón tay lại.

Không chạm thêm nữa.

Khoảng mười mấy giây trôi qua.

Trì Tiểu Mãn tựa như đã hạ quyết tâm, em do dự nâng đốt ngón tay lên, rụt rè gõ hai tiếng vào cửa xe.

Sau khi gõ xong.

Em lại nhanh chóng thu tay về.

Giấu tay vào trong ống tay áo, ngoan ngoãn đan chéo đặt trước bụng.

Em đang đợi cô mở cửa.

Một Trì Tiểu Mãn luôn tin tưởng cô, lo lắng cho cô, muốn bảo vệ cô thật tốt, mỗi lần dùng bữa đều để dành miếng cuối cùng cho cô; một Trì Tiểu Mãn nỗ lực nhìn cô qua lớp kính dày, khó khăn lắm mới lấy hết dũng khí để sẵn lòng phơi bày sự yếu đuối, nhếch nhác và nhạy cảm trước mặt cô; một Trì Tiểu Mãn mở lòng mình với cô; một Trì Tiểu Mãn không ngừng xích lại gần cô; một Trì Tiểu Mãn mỗi ngày đều chúc cô ngủ ngon, luôn vắt óc suy nghĩ tìm mọi cách để đối xử tốt với cô...

Nhưng cô không được phép quá yêu Trì Tiểu Mãn.

Bởi vì điều đó sẽ khiến bộ phim của họ gặp vấn đề.

Khoảnh khắc cửa xe mở ra...

Có lẽ em sẽ hơi ngẩn người một chút, nhưng sau khi phản ứng lại, em sẽ mỉm cười với Trần Việt một cách hoàn toàn không chút phòng bị. Đôi mắt em sẽ cong lại thành vầng trăng khuyết mềm mại, vô hại, rồi hỏi cô sao lại ở trong xe lâu đến thế.

Nhưng có lẽ, Trần Việt sẽ phải đối diện với đôi mắt biết cười ấy, bình thản nói với em rằng...

Trì Tiểu Mãn, sau này chúng ta đừng cùng nhau ăn cơm nữa. Trì Tiểu Mãn, sáng nay chị không nên lợi dụng lúc em đang kẹt trong vai diễn mà cố ý tiến đến ôm em, không nên để em coi chị như cọng cỏ cứu mạng mà bám lấy.

Trì Tiểu Mãn, em nói đúng, diễn viên là diễn viên, nhân vật là nhân vật, lẽ ra chị phải xử lý rạch ròi ranh giới giữa hai bên từ sớm hơn. Vậy nên Trì Tiểu Mãn, em có thể...tạm thời cách xa chị một chút không?

Vì vậy, Trần Việt không thể mở cửa.

Cô cảm thấy, dường như mình mãi mãi không có cách nào mở cánh cửa này.

Có lẽ cũng có dự cảm về chuyện này, Trì Tiểu Mãn lại tiến gần hơn một chút.

Gương mặt em gần như dán chặt vào lớp kính xe, đường nét trông có chút nhòe đi qua lớp hơi nước mờ ảo. Đôi mắt em cũng ươn ướt, tựa như lớp kính kia đang dần tan chảy, và trông em vẫn giống hệt một chú mèo nhỏ. Khoảng thời gian này ngày nào họ cũng cùng nhau ăn cơm, gương mặt Trì Tiểu Mãn đã có da có thịt hơn trước, trông khỏe mạnh, sinh động và tràn đầy sức sống hơn.

Trông em thật sự rất lo lắng cho cô, nét mặt đã bắt đầu lộ vẻ sốt sắng, nhưng vẫn không muốn làm phiền cô quá mức, chỉ khẽ gọi: "Chị Trần Đồng, chị sao thế?"

Ở trong xe, Trần Việt đột nhiên bịt mắt lại.

Khóc không thành tiếng.

Hoặc cũng không hẳn là vậy. Bởi vì Trần Việt chưa bao giờ là người không thể khống chế được cảm xúc, cũng chưa từng cho phép bản thân rơi vào tình cảnh khóc nấc lên như thế.

Rất lâu sau.

Nhịp thở và cảm xúc dần bình lặng trở lại.

Trần Việt chậm rãi thở hắt ra một hơi, từ từ thu lại bàn tay đang co quắp của mình.

Cô hạ kính xe xuống.

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, cô nói với Trì Tiểu Mãn bằng giọng rất nhẹ:

"Trì Tiểu Mãn, mặc áo hẳn hoi vào."

Không khí ngoài xe rất lạnh, Trì Tiểu Mãn ngơ ngác chớp mắt, dường như muốn nhìn cô kỹ hơn. Nhưng khi nghe thấy giọng điệu có phần nghiêm nghị ấy, em liền ngoan ngoãn xỏ tay vào ống tay áo phao, mặc lại tử tế, rồi mới rụt rè nhìn Trần Việt:

"Thế vừa nãy quản lý Thẩm nói gì với chị vậy?"

Giọng em rất mềm mỏng, vẻ mặt vô cùng ngoan hiền.

Trì Tiểu Mãn đứng bên ngoài cửa xe nhìn cô, vành tai bị gió thổi đến đỏ ửng. Ánh đèn xung quanh không mấy sáng sủa, những vệt sáng tối cứ thế trôi lững lờ giữa đôi mắt hai người. Em nỗ lực nhìn vào mắt cô, có lẽ đang cố hết sức để đoán xem cô đã gặp chuyện gì. Nhưng dù có đoán bao lâu đi chăng nữa, có lẽ em cũng chẳng thể nào đoán ra được...

Trong khoảng mười mấy phút ngắn ngủi ấy.

Trần Việt đã hoàn toàn gạt bỏ vô vàn lời hẹn ước mà cô và Trì Tiểu Mãn từng cùng nhau hứa trước đây. Cô hạ quyết tâm rằng, tất cả những gì vừa trao đổi trong xe, cô sẽ không để Trì Tiểu Mãn biết dù chỉ một câu.

Trước khi Trì Tiểu Mãn định mở lời hỏi thêm lần nữa, Trần Việt ngồi trong xe khẽ mỉm cười. Cô biết nếu Trì Tiểu Mãn mà biết được, chắc chắn em sẽ giận cô lắm, nhưng cô vẫn không hề hối cải mà nói với em rằng: "Không có chuyện gì đâu."

Trong gió, cô thấy vẻ mặt Trì Tiểu Mãn dần trở nên ngơ ngác, nghe thấy tiếng nói của chính mình bị gió thổi bạt đi, nhẹ bẫng như một làn mây tan:

"Chẳng có chuyện gì xảy ra cả."

Trần Việt nghĩ, thật ra Trì Tiểu Mãn chẳng cần phải biết gì cả. Em không cần phát hiện ra cô đang yêu thầm em, không cần biết cô đã đột ngột làm hỏng mọi chuyện vốn dĩ đang thuận lợi, và cũng sẽ không cần phải đối mặt với lời đề nghị tàn nhẫn "Hãy cách xa chị ra" từ chính miệng cô vào một ngày nào đó.

Chỉ cần không biết, Trì Tiểu Mãn vẫn sẽ ăn ngon ngủ kỹ mỗi ngày, vẫn sẽ luôn cẩn trọng và nâng niu niềm tin rằng trên thế gian này, mình vẫn còn một chị Cầu Vồng.

Còn tất cả những điều khác, Trần Việt vẫn chọn cách một mình gánh vác, một mình gặm nhấm...cho đến khi mọi rắc rối được giải quyết xong.

Bởi tính cách của Trần Việt bẩm sinh đã như vậy, dù từng hứa sẽ thành thật với nhau bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì bản chất ấy đã định sẵn là không thay đổi.

Bình Luận (0)
Comment