Có lẽ có một chuyện mà chính bản thân chị Cầu Vồng cũng không hay biết.
Đó là rất nhiều tin nhắn trả lời riêng của cô ấy đều bị chụp màn hình lại và đăng vào một cộng đồng có tên là "Chị Cầu Vồng".
Bởi vì có những người thật sự cần đến chị Cầu Vồng, và sau khi nhận được hồi âm hoặc sự giúp đỡ, họ muốn bày tỏ lòng biết ơn. Những người được chị Cầu Vồng giúp đỡ phần lớn đều là những người quá đỗi thiện lương, nên trái tim họ cũng dễ bị tổn thương hơn.
Họ sống ở những góc khuất trên trái đất tròn trịa này, nhưng lại giống như những chú ong nhỏ, tụ tập trong góc nhỏ ấy để sưởi ấm cho nhau.
Hôm ấy, nghe cô gái tên Trịnh Khả Hân nói rằng có một người tên là "Chị Cầu Vồng" rất ngốc lại rất giàu, Trần Việt mới tìm kiếm cái tên này. Cũng nhờ đó mà cô tìm ra tài khoản của chị Cầu Vồng, cùng với cộng đồng lưu trữ những bức ảnh chụp màn hình kia.
Sau đó Trần Việt phát hiện, hóa ra cũng có người chỉ đơn thuần muốn dùng cách này để tiếp cận người mình thích, nên đã bịa ra những chuyện chưa từng xảy đến với bản thân để gửi cho chị Cầu Vồng. Đợi sau khi nhận được hồi âm thì họ chụp lại màn hình, đăng lên với giọng điệu vui mừng, rồi còn dạy người khác phải dùng lời lẽ thế nào nhắn tin thì mới nhận được sự phản hồi của cô ấy.
Những kẻ làm vậy đã bị những người từng được chị Cầu Vồng giúp đỡ chỉ trích gay gắt. Thế là tài khoản kia về sau chuyển sang màu xám, không còn thấy phản hồi nữa.
Có lẽ về sau vẫn còn những tài khoản tương tự làm mấy trò như thế.
Nhưng chị Cầu Vồng không hề vì vậy mà biến mất.
Có thể cô ấy biết rất rõ sẽ có người làm vậy, nhưng vẫn kiên trì hồi âm. Bởi lẽ cô ấy không muốn vì thế mà bỏ sót bất kỳ lời cầu cứu chân thực nào.
Thế là Trần Việt xem qua từng bức ảnh chụp màn hình. Không cần người khác phỏng đoán, càng không cần bất cứ bằng chứng nào để xác minh, qua từng câu từng chữ, cô hoàn toàn có thể phân biệt rõ ràng...
Chị Cầu Vồng chính là Trì Tiểu Mãn.
Cũng biết rõ...
Có lẽ vào lúc đó, Trì Tiểu Mãn thật sự chưa từng gặp được chị Cầu Vồng của riêng mình.
Ngoảnh đầu nhìn lại, Trần Việt không đành lòng dùng giọng điệu oán trách để chất vấn Trì Tiểu Mãn tuổi 20 năm ấy, rằng tại sao em lại nói dối cô một chuyện nghiêm trọng đến vậy.
Nhưng khi biết được chuyện này, tìm thấy "Chị Cầu Vồng" một cách chân thực nhất và đọc hết từng dòng hồi âm của em, đêm hôm đó, Trần Việt ngồi bên mép giường, suy nghĩ rất lâu mới vỡ lẽ...
Cũng giống như thói quen dùng từ và giọng điệu mà tài khoản này để lộ, chị Cầu Vồng thật sự là một người bị bỏ quên giữa mùa đông năm 2013.
Em bị lãng quên một mình trong trận tuyết lớn đỏ thẫm ấy, rất lâu rồi chẳng có ai tìm thấy. Ngay cả Trần Việt, hay nói đúng hơn là Trần Đồng, sau này cũng đều đã quên mất.
Cô đã không thể giúp được em.
"Xin lỗi em." Trần Việt khẽ nói.
Có lẽ Trì Tiểu Mãn cảm thấy rất ngạc nhiên trước câu nói này: "Sao chị lại nói thế?"
Trì Tiểu Mãn không ăn bánh nữa. Việc bị Trần Việt vạch trần lời nói dối mười năm trước không khiến cảm xúc của em dao động quá nhiều, ngược lại, sự thẫn thờ và ngẩn ngơ lại chiếm phần hơn.
Em bưng cái đĩa giấy đựng bánh ọp ẹp, lại lơ đễnh đưa mu bàn tay lên lau mũi, rồi nhận ra kem càng quệt càng nhem nhuốc. Em dừng tay lại, chậm rãi nói: "Chị có gì mà phải xin lỗi chứ?"
"Là em có lỗi với chị mới đúng." Trì Tiểu Mãn từ tốn nói: "Lẽ ra lúc đó em không nên lừa chị."
"Chị không trách em." Trần Việt đáp.
Trì Tiểu Mãn gật đầu: "Chị lúc nào cũng như vậy."
Em thở dài: "Gặp phải người xấu là sẽ bị bắt nạt đấy."
"Thái độ của chị phụ thuộc vào việc chị gặp phải người thế nào." Trần Việt đáp.
Như thể không muốn để Trì Tiểu Mãn trả lời.
Trần Việt bèn hỏi ngược lại: "Chị Cầu Vồng cũng được tính là người xấu sao?"
"Kể cũng đúng." Trì Tiểu Mãn không phủ nhận điều này, em gật đầu đầy vẻ nhẹ nhõm: "Quả nhiên làm nhiều việc tốt không sai chút nào. Xem ra, bây giờ em cũng được coi là người rất tốt rồi."
Trần Việt nhìn em một lúc.
Cô đón lấy cái đĩa giấy đang bị em siết chặt trong tay, hỏi: "Vậy có vất vả không? Làm chị Cầu Vồng suốt bao nhiêu năm như thế mà."
Trì Tiểu Mãn rất ngoan ngoãn đưa cái đĩa giấy sang, cũng chẳng hiểu tại sao hễ Trần Việt vừa chìa tay ra, em lại muốn trao hết tất cả những gì mình có cho cô.
"Em không vất vả." Trì Tiểu Mãn lắc đầu, rồi nheo mắt dưới ánh mặt trời, ngẫm nghĩ: "Thật ra cũng tốt lắm."
"Tốt chỗ nào?" Trần Việt hỏi.
"Thì là...có thể giúp đỡ được vài người, bản thân em cũng thấy vui lắm." Trì Tiểu Mãn trả lời như vậy.
"Có đôi khi gặp phải chuyện gì đó, em sẽ đăng nhập vào tài khoản này, cũng không cần phải nghĩ ngợi gì cả. Bởi vì mỗi lần lên đó, em chỉ cần xem bản thân là chị Cầu Vồng, và cũng sẽ cảm thấy dường như mình không đến nỗi tệ hại như vậy."
"Vậy nên, thế này chắc không được tính là hoàn toàn làm việc tốt đâu nhỉ?" Em đột nhiên hỏi, giọng nói nhẹ đi rất nhiều.
"Suy cho cùng cũng là vì để bản thân cảm thấy dễ chịu hơn mà thôi."
"Không phải." Trần Việt phủ nhận.
Trì Tiểu Mãn ngẩng đầu lên, dáng vẻ hơi mông lung.
Cô nhìn em: "Nhất định phải hoàn hảo đến thế sao?"
"Làm việc tốt thì không được phép nhận lại bất kỳ lợi ích nào, thế mới là người tốt thuần túy. Làm diễn viên thì không được phép có khoảnh khắc sợ ống kính, thế mới xứng đáng gọi là diễn viên giỏi."
"Không được có bất kỳ biểu cảm xấu, không được có bất kỳ sự yếu đuối hay nhạy cảm nào thì mới đáng để yêu thích. Không được có bất cứ cảnh quay hỏng nào thì phim làm ra mới được gọi là phim hay..."
"Trì Tiểu Mãn." Trần Việt gọi tên em: "Em nghĩ như vậy, đúng không?"
Trì Tiểu Mãn im lặng.
Em nhìn cô, con ngươi dưới ánh nắng ánh lên vẻ trong suốt, tựa như được ngăn cách bởi một lớp kính mỏng manh tuyệt đẹp.
Trần Việt cũng nhìn em, nhìn Trì Tiểu Mãn bé nhỏ đang ẩn mình sau lớp kính ấy.
Quan sát biểu cảm của em.
Hiếm khi nào Trì Tiểu Mãn lại không gồng mình trước mặt cô như thế. Dường như em đã thật sự thấm thía những lời cô nói, có chút ngẩn ngơ, thẫn thờ, lại cũng như tìm được rất nhiều sự an toàn từ cô.
Trần Việt mỉm cười.
Cô không gặng hỏi thêm mà chuyển chủ đề: "Vậy em có biết là cũng sẽ có người lừa gạt em không?"
"Em biết." Trì Tiểu Mãn chậm rãi gật đầu, câu nói sau đó không hề do dự: "Thật ra lừa em cũng chẳng sao cả."
"Sao lại không sao chứ?" Trần Việt hỏi.
"Bởi vì lừa được của em một chút thời gian trả lời tin nhắn thì cũng có đáng là bao đâu." Trì Tiểu Mãn mím môi.
"Còn về tiền bạc, thường thì em cũng sẽ xác minh tình hình cụ thể, nhưng nếu thật sự có sai sót thì cũng đành chịu thôi."
"Bị lừa một ít tiền thì cứ để họ lừa vậy."
Em nói đùa với Trần Việt: "Dù sao thì kẻ đi lừa người ta sớm muộn gì cũng phải xuống địa ngục thôi mà."
Điều này kể cũng đúng. Lăn lộn trong giới showbiz bao năm nay, Trần Việt chưa bao giờ nghĩ Trì Tiểu Mãn là người quá ngây thơ. Cô không cho rằng Trì Tiểu Mãn thật sự sẽ để bị lừa mất quá nhiều tiền.
Từ rất lâu trước đây, cô đã mong Trì Tiểu Mãn được thật nhiều người yêu mến, và mong em vĩnh viễn đừng đánh mất nét ngây thơ ấy. Thế nhưng giờ đây, khi từng chút một đến gần Trì Tiểu Mãn hơn, nhận ra sự ngây thơ còn sót lại nơi em còn nhiều hơn mình tưởng tượng, cô lại càng thấy xót xa.
"Tài khoản này, em bắt đầu dùng từ năm nào?" Trần Việt muốn tìm hiểu nhiều điều hơn nữa.
"Em không nhớ." Trì Tiểu Mãn lắc đầu: "Cũng chẳng nhớ rõ lý do cụ thể là gì, chỉ là cứ làm mãi, làm mãi, rồi tự nhiên nhận ra nó đã thành ra như bây giờ thôi."
"Thế trong suốt thời gian đó, em chưa từng nghĩ đến chuyện dừng lại sao?" Trần Việt bỗng chốc như biến thành người phỏng vấn, nôn nóng muốn biết tường tận mọi chi tiết nhỏ nhặt mà mình đã bỏ lỡ về Trì Tiểu Mãn.
"Chưa từng." Trì Tiểu Mãn khẽ nói.
"Dù sao em làm chuyện này cũng là vì những người thật sự cần đến chị Cầu Vồng. Nếu vì mấy kẻ không cần đến nó mà dừng lại, em sẽ thấy không ổn chút nào. Như thế chẳng phải là lẫn lộn giữa cái chính và cái phụ sao?"
Trần Việt gật đầu.
"Không nhắc đến em nữa." Trì Tiểu Mãn lảng sang chuyện khác: "Nói chuyện của chị đi, điều ước sinh nhật quý giá như thế, sao chị lại lãng phí vào chuyện này?"
"Lãng phí sao?" Trần Việt hỏi ngược lại, rồi tự mình trả lời: "Chị không thấy vậy."
Trì Tiểu Mãn khẽ mím môi.
"Cũng không phải vì điều gì khác đâu." Trần Việt nhẹ nhàng nói: "Hơn nữa chị biết, cho dù hôm nay chị nói với em như vậy, nhưng chỉ cần đợi đến ngày mai, hoặc có khi chẳng cần đến mai, em cũng sẽ không để tâm đến chuyện này nữa, và khả năng cao là cũng sẽ không thật sự tìm đến chị. Nhưng mà chị vẫn hy vọng..."
"Bất kể sau này em làm gì, bất kể bộ phim của chúng ta gặp phải chuyện gì, bất kể sau này em ở đâu, ít nhất em cũng biết rằng trên thế giới này thật sự tồn tại một chị Cầu Vồng."
"Cho dù em không thật sự tìm đến chị ấy mọi lúc mọi nơi, nhưng cũng sẽ vì nghĩ đến sự tồn tại của chị ấy mà cảm thấy dễ chịu hơn trong nhiều khoảnh khắc."
Nói đến đây, cô cười nhạt với em: "Được không?"
Rồi khi thấy Trì Tiểu Mãn còn đang do dự, cô nói tiếp: "Với lại chuyện này đối với chị cũng không có áp lực gì đâu."
Giọng cô đầy vẻ trấn an: "Chỉ là một cái danh xưng thôi mà."
Dường như đúng là vậy thật. Trì Tiểu Mãn cảm thấy khả năng thuyết phục người khác của Trần Việt hình như lại cao tay hơn rồi, gần như chẳng chừa lại bất kỳ lý do nào để cô phải băn khoăn nữa. Trì Tiểu Mãn ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy khả năng cao mình sẽ không thật sự tìm đến Trần Việt, thế nên cũng chẳng cần phải từ chối làm gì.
Thế nên Trì Tiểu Mãn đổi sang một cách nói khác: "Vậy chuyện này đừng tính vào điều ước sinh nhật của chị, được không?"
Trần Việt nhìn cô, không vội nhận lời ngay.
Trì Tiểu Mãn suy nghĩ một chút rồi nói: "Những chuyện như điều ước sinh nhật ấy, tốt nhất vẫn nên dành cho bản thân mình thì hơn."
Dường như đã bị cô thuyết phục, Trần Việt dịu dàng nói: "Được."
"Vậy chị ước lại nhé?" Trì Tiểu Mãn thở phào nhẹ nhõm: "Bây giờ vẫn còn nguyên ba điều ước đấy."
"Ừ." Trần Việt cúi đầu, trầm ngâm vài giây.
Chị nhìn chăm chú vào cái bóng của hai người rồi nói: "Vậy thì bắt đầu từ hôm nay, em ăn cùng chị thêm vài bữa cơm nhé."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người: "Chuyện đơn giản như vậy thôi sao..."
"Thật ra nghĩ đi nghĩ lại, chị cũng không đặc biệt mong muốn điều gì cả." Trần Việt ngẩng đầu, ánh mắt chị dưới nắng trông vô cùng dịu dàng: "Nghĩ đến việc bây giờ có nhiều món chị không ăn được, nếu ăn cùng nhau thì vừa hay em có thể ăn giúp chị nhiều hơn một chút."
Thế này cũng gọi là điều ước sinh nhật à?
Trì Tiểu Mãn vốn định nói thế.
Nhưng đúng lúc này, phó đạo diễn tìm tới, gọi với lại:
"Đạo diễn Tiểu Mãn ơi, có người tìm cô này!"
Chủ đề về điều ước sinh nhật cứ như thế bị cắt ngang. Trì Tiểu Mãn mím môi, liếc nhìn Trần Việt, rồi quay sang nhìn người được phó đạo diễn dẫn tới...
"Dì A Vân?" Trì Tiểu Mãn hơi ngạc nhiên: "Sao dì đến sớm thế? Chẳng phải đã bảo để con sắp xếp xe đi đón dì sao?"
Phương A Vân đứng sau lưng phó đạo diễn, trông có hơi lúng túng, có lẽ dì chưa quen với môi trường đông người ở phim trường. Thấy Trì Tiểu Mãn quay lại nhìn, dì liền cười híp mắt vẫy tay.
Hôm nay, trên cổ dì thắt một cái khăn lụa mỏng màu tím, mỗi khi vẫy tay lại bay bay tựa như một áng mây tím.
Trì Tiểu Mãn vẫy tay với Phương A Vân trước, sau đó mới bước về phía dì, dừng lại trước mặt, cười híp mắt khen cái khăn lụa trên cổ dì thật đẹp.
Phương A Vân cũng có vẻ hơi ngượng ngùng, cúi đầu sửa sang lại cái khăn.
Trần Việt không đi theo Trì Tiểu Mãn qua đó. Cô đứng ở chỗ cũ, ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ trong ánh mắt của hai người họ dưới nắng, chợt nghe thấy hai nhân viên phim trường bên cạnh đang thì thầm to nhỏ:
"Ê, đó là mẹ của đạo diễn Tiểu Mãn hả?"
"Sao có thể chứ? Là trợ lý của chị ấy đấy."
"Trợ lý á? Trợ lý sao lớn tuổi dữ vậy?"
"Này này này... Chú ý chút đi, đừng có mà nói lung tung ở đây! Bình thường đạo diễn Tiểu Mãn quan tâm người trợ lý này lắm, để chị ấy nghe được mấy lời này là thế nào cũng giận cậu cho coi, có tin không?"
"Thật không đó? Bình thường tính tình đạo diễn Tiểu Mãn tốt lắm mà..."
"Tốt tính thì cậu cũng đừng có nói lung tung. Chưa nghe chuyện này hả? Có một lần đông fan ra sân bay đón quá, có người lỡ xô dì trợ lý kia một cái, mặt đạo diễn Tiểu Mãn lập tức tái mét luôn. Bình thường cậu thấy chị ấy nặng lời với ai bao giờ chưa?"
"Ủa, thế...thế thì ngược đời quá nhỉ? Coi trọng người ta như vậy mà chỉ là trợ lý thôi sao?"
"Ai mà biết được. Nhưng chuyện này đúng là lạ lắm, cũng chẳng phải mình cậu nghĩ thế đâu. Khối người đoán già đoán non rồi, bảo có khi dì trợ lý này chính là mẹ ruột của đạo diễn Tiểu Mãn đấy, ngặt nỗi có ẩn tình gì đó nên mới không nhận nhau thôi."
"Thật hay giả vậy?"
"Thì đoán thế!"
...
Tiếng xì xầm bàn tán dần đi xa.
Trần Việt vẫn đứng chôn chân tại chỗ.
Ánh mắt dừng lại trên hai người đang đứng cách cô vài mét...
Nắng vàng chan hòa khắp chốn.
Trì Tiểu Mãn ngoan ngoãn ghé sát lại gần.
Phương A Vân vén lọn tóc bên tai cho em, cử chỉ đầy vẻ thân thương và trìu mến.
Ngũ quan trông không giống nhau lắm.
Nhưng khí chất của họ quả thật rất tương đồng. Cả hai đều chẳng mang chút gai góc nào, cứ mềm mại và ôn hòa đến lạ.
"Trần Việt!" Trì Tiểu Mãn bất chợt gọi cô.
Phương A Vân cũng theo đà đó nhìn sang phía này.
Trần Việt dứt khỏi dòng suy tưởng, bước lại gần rồi mỉm cười với Phương A Vân.
Phương A Vân đeo kính lên, ngắm nghía khuôn mặt cô khá kỹ, dường như đang tò mò muốn biết nữ chính của bộ phim này trông ra sao.
"Đây là một trong những nhà đầu tư của phim chúng ta, cô Phương A Vân." Trì Tiểu Mãn giới thiệu với Trần Việt trước.
Sau đó, em lại quay sang giới thiệu Trần Việt với Phương A Vân: "Còn đây là một trong hai nữ chính của phim, cô Trần Việt."
Trần Việt gật đầu, mỉm cười với Phương A Vân: "Chào cô Phương ạ."
Phương A Vân xua tay, gõ chữ trên điện thoại rồi đưa cho cô xem: "Con cứ gọi là dì A Vân giống như Tiểu Mãn ấy."
"Dạ." Trần Việt mỉm cười gật đầu: "Con chào dì A Vân."
Phương A Vân gật đầu, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, dì gõ bốn chữ thật to trên màn hình: "Sinh nhật vui vẻ."
Phía sau còn cố ý chèn thêm một icon nón sinh nhật nhỏ xíu.
Trần Việt thấy thì thoáng sững sờ, sau đó cô nhìn Trì Tiểu Mãn, mỉm cười với Phương A Vân: "Dạ con cảm ơn dì A Vân."
Trì Tiểu Mãn sờ lỗ tai: "Vậy để em đưa dì A Vân đi xem phim trường trước nhé?"
Trần Việt gật đầu: "Ừ, em đi làm việc đi."
Nói xong câu này.
Cô gọi hai người họ lại: "Hai người khoan đã."
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ cùng Phương A Vân.
Trần Việt đi lấy hai miếng bánh kem đã được cắt sẵn.
Khi quay đầu lại.
Cô bắt gặp hai người họ đang nhìn mình với biểu cảm y hệt nhau... Ánh mắt mờ mịt, có chút ngơ ngác.
Trần Việt bật cười, cô bước tới, đưa đĩa bánh trên tay trái cho Phương A Vân: "Dạ mời dì A Vân ăn bánh sinh nhật cùng con."
Tay phải thì đưa cho Trì Tiểu Mãn: "Đạo diễn Tiểu Mãn ăn thêm một miếng nữa nhé."
Trì Tiểu Mãn ngượng ngùng nhận lấy: "Em không ăn được nhiều như vậy đâu."
"Không sao." Trần Việt bảo: "Ăn không hết thì bỏ đó cũng được."
Trì Tiểu Mãn gật đầu: "Vẫn phải ăn cho hết chứ."
Trần Việt cười: "Vậy em cũng đừng có cố quá."
Trì Tiểu Mãn mím môi, không nói gì thêm nữa.
Chắc là em vẫn định áp dụng cái lý lẽ "phải ăn cho hết thì mới tính là chúc phúc cho chủ nhân bữa tiệc" đây mà.
Trần Việt nghĩ ngợi một chút, định lấy lại miếng bánh.
Nào ngờ Trì Tiểu Mãn rụt tay lại tránh đi: "Không được lấy lại đâu."
Cô ngớ người.
"Lấy về là lời chúc phúc cũng bị mất linh theo đấy." Trì Tiểu Mãn giải thích.
Cô đành bất lực thu tay về: "Thôi được rồi, nhưng em cũng đừng ăn nhiều quá nhé."
"Để tính sau đi chị." Em trả lời qua quýt.
Trần Việt đang định nói thêm...
Thì bắt gặp Phương A Vân đứng bên cạnh đang nheo mắt nhìn hai người và mỉm cười.
Trong thoáng chốc, cô thấy hơi có lỗi.
Dù sao thì Phương A Vân cũng hiếm khi mới ghé qua một lần.
"Dì A Vân, vậy con không làm phiền hai người nữa." Trần Việt cười nói: "Để đạo diễn Tiểu Mãn dẫn dì đi tham quan thêm nha ạ."
Nói rồi, cô gật đầu chào Trì Tiểu Mãn, quay người bước về phía lều nghỉ của diễn viên.
Chỉ là lúc vén tấm bạt che cửa lên, Trần Việt thoáng thấy hai nhân viên trường quay ban nãy đi ngang qua. Cô bèn ngoái đầu nhìn lại...
Thì thấy.
Phương A Vân vẫn đang đứng phía sau nhìn theo cô.
Ánh mắt dì rất hiền hòa.
Vừa như tò mò, lại vừa như đang quan sát.
Nhưng có thể thấy rõ là hoàn toàn không có ác ý.
Trần Việt bèn mỉm cười với dì.
Phương A Vân cũng cười đáp lại cô.
Khi cười, dì toát lên khí chất dịu dàng, nhã nhặn, đôi mắt cong cong, quả thật có nét giống Trì Tiểu Mãn.
Cái nhìn ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Phương A Vân nhanh chóng quay mặt đi, chăm chú lắng nghe những lời Trì Tiểu Mãn nói.
Trần Việt cũng không nhìn thêm nữa, vén tấm bạt bước vào trong lều nghỉ.
Đoàn phim đông người.
Phương A Vân đến thăm phim trường.
Mang theo rất nhiều thịt bò hầm thái lát sẵn từ nhà, cả một nồi to. Mới đến chiều mà nhóm thanh niên trong đoàn đã ùa tới chia nhau ăn sạch bách.
Trần Việt không chen vào đám đông.
Sau khi quay xong vài cảnh.
Trong giờ nghỉ, cô thoáng thấy Trì Tiểu Mãn đang tận tình giải thích về các cảnh quay và góc máy hôm nay cho Phương A Vân, nên cũng không qua làm phiền.
Sau khi tan làm, đây là lần đầu tiên Trì Tiểu Mãn không phải là người về muộn nhất. Em vội vã gọi xe, rồi cùng Phương A Vân chui vào trong, chắc là định đưa dì về nhà trước.
Trần Việt đứng tại chỗ, dõi theo chiếc xe dần lăn bánh đi xa. Cô không đi ăn tối ở nhà hàng khách sạn cùng mọi người mà một mình lên lầu, trở về phòng. Tắm rửa xong xuôi, cô ngồi im lặng xem kịch bản một lúc.
Đêm nay gió lạnh, dưới lầu ồn ã.
Đọc kịch bản được một lát.
Trần Việt nhận ra mình chẳng thể nào tập trung nổi, cô bèn đặt kịch bản xuống, mở laptop lên. Ngập ngừng một lát, cô gõ ba chữ "Phương A Vân" vào thanh tìm kiếm.
Không tìm được kết quả nào hữu ích.
Có hai người trùng tên.
Một là luật sư, người còn lại là tên giả của nạn nhân trong một vụ án xã hội.
Trần Việt ngẫm nghĩ một chút.
Rồi tìm:
Trợ lý của Trì Tiểu Mãn.
Nội dung hiện ra dưới từ khóa này rõ ràng nhiều hơn hẳn.
Nhưng phần lớn cũng chỉ là đồn đoán linh tinh. Người ta kháo nhau rằng Trì Tiểu Mãn đối xử với người trợ lý này quá tốt, bình thường không để dì đi theo đoàn phim, cũng chẳng cho ra sân bay đón vì sợ dì bị va phải, lại sợ dì ở phim trường vất vả quá.
Có người nói Trì Tiểu Mãn rước một người mẹ về để phụng dưỡng.
Lại có người đồn rằng đó chính là mẹ ruột của Trì Tiểu Mãn, chỉ là do quá khứ từng phạm tội phải ngồi tù, mà Trì Tiểu Mãn giờ lại là người của công chúng, nên hai người mãi vẫn chưa nhận nhau...
Rè rè...
Điện thoại rung lên.
Trần Việt dời mắt, đọc tin nhắn Trì Tiểu Mãn gửi tới:
【Chị về phòng chưa?】
Trần Việt tắt trang web đang xem dở đi, trả lời em:【Chị về rồi.】
Trì Tiểu Mãn không nói gì thêm nữa.
Có lẽ em đã cùng Phương A Vân về nhà, chắc phải đến giờ làm việc ngày mai mới quay lại.
Trần Việt đặt điện thoại xuống, bắt đầu tìm kiếm tên của lọ thuốc kia.
Chính là lọ thuốc rơi ra từ túi xách của Trì Tiểu Mãn.
Thật ra ngay hôm đó, vừa về đến nơi là cô đã tra cứu ngay lập tức.
Kết quả đúng hệt như lời Trì Tiểu Mãn nói... Chỉ là loại thuốc thông thường dùng để kiểm soát các triệu chứng lo âu.
Nhưng mấy ngày nay.
Cứ hễ nhớ đến là cô lại tìm kiếm thêm lần nữa. Dường như khi tìm được một ca bệnh nào đó trên mạng mô tả về tình trạng này, xem người ta dùng video, dùng câu chữ, kể lể nỗi đau của họ một cách tr*n tr** hay mơ hồ, thì cô mới có thể thật sự cảm nhận được nỗi đau mà Trì Tiểu Mãn phải chịu đựng mỗi khi cần đến thuốc.
Và nhờ thế mà cô thấy yên lòng hơn đôi chút.
Có lẽ đây cũng là lợi thế của một diễn viên. Dù thời gian thật sự đã trôi qua rất lâu, nhưng ít nhất cô vẫn có thể dùng cách này để tưởng tượng rằng mình vẫn luôn ở bên cạnh em, chưa từng rời xa; tưởng tượng rằng mình thật sự quay trở lại những khoảnh khắc mà bản thân chưa từng được biết đến ấy, để ôm lấy tấm lưng đang run rẩy của Trì Tiểu Mãn.
Cho dù, có thể đó chẳng phải là điều mà Trì Tiểu Mãn mong muốn.
Gập laptop lại.
Trần Việt ngồi thừ ra một lúc.
Cảm thấy hình như mình chẳng đói, cũng chẳng cần phải xuống lầu ăn tối nữa, cô bèn đeo kính lên, tiếp tục đọc kịch bản.
Sau đó tiếng gõ cửa vang lên...
Một nhịp khẽ.
Như thể có chú thỏ con bị nhốt trong lồng ngực, đang rụt rè dựng đứng đôi tai.
Trần Việt bước ra mở cửa.
Trì Tiểu Mãn đang đứng ngay bên ngoài. Có lẽ không ngờ cô lại mở cửa nhanh đến thế, em vẫn giữ nguyên tư thế giơ tay đầy câu nệ, dường như đang chần chờ xem có nên gõ tiếp hay không.
Ánh đèn ngoài hành lang ngập tràn, tỏa sắc vàng ấm áp.
Trì Tiểu Mãn đứng ngay trước mặt cô.
Trông em hoàn toàn chẳng giống những người phải dùng thuốc điều trị tâm lý trong các đoạn video kia, những người luôn phải chôn giấu biết bao nỗi niềm, hay ngay cả trong những giây phút vui vẻ nhất cũng bất chợt giật mình tỉnh ngộ, tự cho rằng bản thân không xứng đáng được hạnh phúc, để rồi lại tự ép mình phải gặm nhấm nỗi đau.
Em cũng chẳng giống hình ảnh đại minh tinh hào nhoáng được miêu tả trong những dòng tin đồn thổi về mối quan hệ với Phương A Vân, một người bị cho là vì sợ mất mặt nên đã giấu nhẹm người mẹ đang làm trợ lý của mình.
Dạo này, em đã cho phép bản thân mình trông tích cực và lạc quan hơn nhiều, gương mặt đã có da có thịt hơn một chút. Nhờ chạy đi chạy lại trên phim trường mà làn da em cũng không còn xanh xao nhợt nhạt như trước nữa. Trông em hoàn toàn giống một người khỏe mạnh, chứ không phải một kẻ lúc nào cũng tự dằn vặt bản thân trong những khổ đau.
Thấy cô mở cửa.
Trì Tiểu Mãn thoạt đầu hơi sững người, rồi đôi mắt em từ từ cong lên, mỉm cười với cô thật dịu dàng:
"Trần Việt, chị có ăn uống đàng hoàng không đấy?"
Thế là Trần Việt bất ngờ vươn tay.
Cô tưởng tượng cánh tay mình là áng mây quàng qua bờ vai mềm mại của em, để em chẳng phải luôn bị nỗi đau bao trùm; và cũng tưởng tượng hơi ấm của mình tựa như mùa hạ, làm tan chảy lớp tuyết tàn còn vương trên người em.
Cô tiến đến ôm lấy Trì Tiểu Mãn.
---
Một cái ôm bất ngờ, hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của Trì Tiểu Mãn.
Cũng chẳng mang quá nhiều hàm ý thân mật.
Bởi vì chị ôm lấy cô rồi đứng yên bất động.
Vòng tay chị thật mềm mại, tựa như mây trời ùa tới bao bọc. Hơi thở của chị rất nhẹ, rất ấm, giống như một cái cây to lớn và đầy bao dung. Tóc chị rủ xuống bên cổ cô, tựa như một chiếc lá khẽ lay đưa.
Trì Tiểu Mãn gần như đứng chôn chân tại chỗ.
Đầu óc cô trống rỗng, chẳng kịp phản ứng.
Đôi vai co rụt lại một cách cứng nhắc.
Sống lưng thì căng cứng, mãi một lúc lâu sau mới ý thức được mình đang nằm gọn trong một cái ôm.
Cảm giác bối rối bủa vây:
"Trần Việt?"
Rồi sau đó là lo lắng: "Chị sao vậy?"
Tiếp đó, sự nôn nóng ấy dần lắng xuống, hóa thành sự dè dặt và cẩn trọng: "Có phải...đã xảy ra chuyện gì không chị?"
Một hồi lâu.
Trần Việt vẫn đang vùi đầu trên vai Trì Tiểu Mãn chậm rãi lắc đầu: "Không có."
"Chẳng có chuyện gì xảy ra cả."
Thế nhưng cô vẫn cứ ôm chặt lấy em, đôi tay không hề rời khỏi bờ vai ấy. Giống như một ngày của rất lâu về trước, chẳng có sự cố gì to tát mà Trần Việt lại bỗng nhiên xin nghỉ việc; cũng giống như mùa hè năm ấy, cái đêm vốn dĩ bình lặng chẳng có chuyện gì, nhưng cô lại bất ngờ hôn lên môi Trì Tiểu Mãn.
Thật ra, Trần Việt là một người rất kỳ lạ.
Khi làm một điều gì đó, cô sẽ không bao giờ nói ra tâm tư thật sự trong lòng mình.
Cô không giải thích với Trần Tiểu Bình rằng mình từ chức vì đã nghe đủ những lời ra tiếng vào đến mức chán ngấy; cũng không giải thích với Trì Tiểu Mãn rằng nụ hôn đột ngột năm ấy là do cô như bị ma xui quỷ khiến mà nảy sinh lòng si mê em.
Nhưng kết quả vẫn giống hệt ngày hôm đó.
Hôm nay.
Trì Tiểu Mãn bất ngờ bị cô ôm chặt. Em im lặng một lúc, có lẽ là đã tự tìm cho Trần Việt một cái cớ trong lòng, hoặc cũng có thể là chưa, nhưng em vẫn quyết định vỗ về cô trước.
"Vậy thì tốt rồi."
Em vỗ nhẹ lên lưng Trần Việt. Cả người em vẫn hơi co cứng, không hề ôm đáp lại một cách quá thân thiết, cũng không nũng nịu rúc vào lòng cô như một cái ôm thực thụ.
Em chỉ như một người tuyết đang tan dần, vừa vỗ lưng cô, vừa cố gắng trao đi chút hơi ấm của bản thân: "Chị không sao là tốt rồi."
Thế là Trần Việt tham lam muốn níu giữ cái ôm này thêm chút nữa. Dẫu cho Trì Tiểu Mãn chẳng tìm thấy bao nhiêu sự dễ chịu trong đó, và dẫu cho đây chỉ là mong muốn của riêng cô.
Nhưng cũng chỉ ôm thêm được một lát.
Trì Tiểu Mãn lí nhí nói: "Trần Việt, em nghĩ mình nên vào phòng trước đã."
Em rướn cổ một cách cứng nhắc, bảo: "Lát nữa có người tới nhìn thấy thì không hay đâu."
Lúc này Trần Việt mới nhận ra, họ đã chẳng còn ở cái tuổi mà cứ muốn ôm là có thể ôm nhau mãi không buông.
Và cũng không đang ở một chốn mà chỉ cần muốn ôm là có thể ôm nhau đến tận cùng.
Trần Việt khựng lại một lúc, đáp: "Được."
"Dạ." Trì Tiểu Mãn khẽ đáp.
Chẳng hiểu sao, giọng em nghe như đang nghẹt mũi: "Vào trong trước đi chị."
Trần Việt buông tay, mở cửa, rồi lặng lẽ để em bước vào.
Trì Tiểu Mãn chậm rãi đi vào trong. Ban đầu, em còn dè dặt ngó quanh một chút. Rồi khi thấy Trần Việt đang cúi đầu đóng cửa, em dường như do dự, sau đó đặt hai cặp lồng đang xách trên tay lên quầy bar.
Hai bàn tay trở nên trống trải.
Những ngón tay em bối rối đan vào nhau.
Một lúc lâu sau.
Trì Tiểu Mãn quan sát sắc mặt cô, ngập ngừng một hồi rồi vẫn hỏi: "Trần Việt, chị...chị có muốn ôm thêm chút nữa không?"
Dường như chỉ cần cô muốn, là em sẽ trao.
Dẫu cho cái ôm ban nãy chẳng hề khiến em thấy dễ chịu chút nào.
Trần Việt khẽ co những ngón tay lại, cảm thấy trong lồng ngực mình dường như vẫn còn vương vấn mùi hương của em.
Cô lắc đầu, nói: "Không cần đâu em."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người một lúc, rồi gật đầu một cách chậm chạp: "Dạ."
Em không vội hỏi xem chuyện gì vừa xảy ra với Trần Việt, mà chỉ mím nhẹ khóe môi, hỏi: "Vậy em ngồi xuống được không chị?"
"Được." Trần Việt bước tới: "Em cứ ngồi tự nhiên đi."
Cô muốn nói một tiếng "Xin lỗi", nhưng lại không thật sự muốn thốt ra.
Trần Việt không hề trưởng thành như Trì Tiểu Mãn vẫn tưởng. Cô vốn dĩ không muốn coi cái ôm ban nãy là một hành động sai trái cần phải xin lỗi, nhưng tạm thời, cô cũng chưa thể đưa ra bất kỳ lời giải thích nào hợp lý và thỏa đáng cho hoàn cảnh lúc này.
Trần Việt im lặng.
Trì Tiểu Mãn cũng không gặng hỏi. Em ngồi xuống, mở nắp hai cặp lồng vừa mang đến.
Đó là loại cặp lồng chia làm nhiều ngăn, trông rất cao cấp. Có lẽ khả năng giữ nhiệt cũng rất tốt, bởi vừa mở ra hơi nóng đã bốc lên nghi ngút.
Làn hơi nước ấy lan tỏa, lãng đãng chắn giữa tầm mắt của hai người.
Trì Tiểu Mãn bày biện tất cả các món ăn trong từng ngăn ra.
Có tôm nõn xào bông cải xanh, khoai tây xào thái sợi, một chén canh sườn bắp nhỏ, còn có món bò hầm mà chiều nay Trần Việt chưa kịp ăn, cùng một phần khoai lang bọc đường kéo sợi vàng ươm chỉ vỏn vẹn ba bốn miếng.
Bày biện xong xuôi, em giúp cô đặt đôi đũa lên trên chén cơm nhỏ.
Rồi ngẩng đầu lên.
Nhìn cô qua làn hơi nước đang bốc lên nghi ngút.
Dưới ánh đèn, Trì Tiểu Mãn mỉm cười với cô. Dường như em muốn an ủi, muốn cô đừng quá bận tâm về cái ôm ban nãy. Cũng dường như vì quá mong muốn bày tỏ tấm lòng chân thành nên em thành ra có chút câu nệ, nhưng vẫn cố gắng hết sức nói với cô rằng:
" Trần Việt, mình ăn cơm đi."
Dường như em chỉ đang dốc lòng thực hiện điều ước sinh nhật của cô mà thôi.
Trần Việt bỗng nhiên không sao ngăn được dòng ký ức ùa về... Tại sao trong khoảng thời gian chông chênh sau khi nghỉ việc, cô lại bốc đồng quyết định sống cùng Trì Tiểu Mãn trong một tầng hầm? Tại sao đêm ấy cô lại bất ngờ hôn lên môi em? Và tại sao tối nay lại đột ngột ôm chầm lấy em?
Mười năm trước, mười năm sau.
Trần Việt chưa từng giải thích với bất kỳ ai, thậm chí cho đến tận cùng, cô cũng chưa một lần nói rõ nguyên do với Trì Tiểu Mãn.
Nhưng dường như, lý do trước sau vẫn chỉ có một.
Chưa bao giờ là vì Trì Tiểu Mãn xinh đẹp, không phải vì em tích cực, dũng cảm, hay cười, vô tư lự, hay vì nguồn năng lượng dồi dào tỏa ra từ em khiến cô thấy ấm áp. Cũng không phải vì Trì Tiểu Mãn giống như mặt trời, có thể mang lại cho cô những điều tốt đẹp.
Mà có lẽ bởi vì, Trì Tiểu Mãn không phải là người duy nhất dốc toàn lực ủng hộ khi cô muốn làm điều gì đó. Nhưng em có lẽ là người duy nhất, ngay cả khi cô không muốn làm gì, không muốn nói gì, vẫn hào phóng dành tặng cho cô một cái ôm.
"Chị Trần Đồng, chị đừng lo." Trì Tiểu Mãn bất chợt gọi cô, kéo cô thoát khỏi cái mùa hè oi nồng dính nhớp, rồi em cẩn thận gắp cho cô một miếng khoai lang bọc đường kéo sợi vàng óng: "Nếu chỉ ăn vài miếng thôi thì không sao đâu."
Trần Việt hoàn hồn, nở một nụ cười thật chậm, thật chậm với Trì Tiểu Mãn rồi đáp: "Được."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người một thoáng, rồi đôi mắt cũng cong lên cười với cô. Em bảo: "Vậy mình ăn cơm thôi."
Cô ước nguyện, em sẽ thực hiện.
Cô lặng im, em sẽ gắp cho cô miếng khoai lang bọc đường kéo sợi.
Bởi vì Trì Tiểu Mãn, thật sự chỉ là một người đơn giản như thế thôi.