"Rầm..."
Một tiếng động kịch liệt vang lên, phóng từ trên đầu với tốc độ cực nhanh rồi đập xuống.
Bông tuyết rơi lả tả trên đầu mũi, mang tới một cảm giác chân thực, lạnh lẽo và đầy ác ý. Một bóng người đen kịt găm chặt xuống mặt đất, chậm rãi thấm thành một đóa hoa đỏ tươi ngay chính giữa lớp tuyết trắng xóa. Dòng người xung quanh tựa như đàn kiến tan tác, la hét chói tai rồi bỏ chạy.
Có người lao đến, va trúng Trì Tiểu Mãn đang đứng giữa trời tuyết. Cô bị hất văng, ngã nhào xuống mặt băng cứng ngắc, khuỷu tay và đầu gối truyền đến cơn đau điếng, giống như một con cá còn sống bị quăng lên mặt đất. Rất nhiều người hoảng loạn, sợ hãi đang chen lấn và lướt qua cô. Tuyết văng lên như những nhát dao, cứa sắc lẹm vào mặt cô.
Chiếc điện thoại phím bấm vốn được cầm rất chặt bị văng ra, để lại một vệt xước hình vòng cung tuyệt đẹp trên mặt tuyết. Màn hình vẫn đang hiển thị một bức ảnh phong cảnh tuyết mờ ảo, nhưng xinh đẹp...
Trời đêm xanh thẫm, những bông tuyết dày lơ lửng trong không trung, ánh đèn đường ấm áp đối diện bệnh viện, và một bóng hình nhòe nhoẹt bị máy ảnh đóng băng giữa thinh không. Không nhìn rõ mặt, chỉ thấy mái tóc đỏ xòe tung như những nh** h** rực rỡ.
Tựa như một bông tuyết đỏ rực đang rơi xuống.
Trì Tiểu Mãn giật mình tỉnh giấc.
Cảm giác như vừa bị ai đó kéo mạnh ra khỏi một nơi tăm tối.
Cô ôm lấy lồng ngực đang đau nhức vì run rẩy.
Dùng sức còng lưng.
th* d*c như một con cá bị bẻ gãy, tim đập loạn xạ, hơi thở dồn dập đến mức như có ai đó đang dùng sức khuấy đảo buồng phổi.
Thở ra một hơi cũng đau.
Hít vào một hơi cũng đau.
Trì Tiểu Mãn bấm mạnh vào lòng bàn tay để ép mình bình tĩnh lại, nhưng cô vẫn cảm thấy bản thân như một con sâu nhỏ đang cuộn tròn, vật lộn. Cô run rẩy đưa tay lên, lau đi những giọt nước mắt vô thức trào ra.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Cô vẫn không rõ liệu bản thân có đang thật sự ổn hơn hay không.
Trì Tiểu Mãn ôm chặt lồng ngực như bị giằng xé, cố gắng hít thở, rồi nhọc nhằn vươn tay lần tìm công tắc đèn ở đầu giường...
Tách...
Đèn sáng rực.
Ánh sáng từ trần nhà đâm vào nhãn cầu, tựa như một cây kim dài và mảnh, xuyên thấu qua mắt rồi khuấy đảo khắp các dây thần kinh.
Nước mắt lại bị k*ch th*ch mà trào ra từ khóe mắt.
Trong cơn tê dại, Trì Tiểu Mãn khẽ đảo mắt.
Đột nhiên cô thấy mình giống như một con cá bị trói chặt vây và đuôi, nằm cứng đờ trên giường, gắng gượng nhìn chằm chằm vào ánh đèn chói mắt.
Rất lâu sau.
Ánh sáng mãnh liệt mà k*ch th*ch ấy nhắc nhở cô rằng... Hiện tại mà cô đang đứng mới là thật, nơi mà cơn ác mộng kia đã lùi xa từ rất lâu rồi.
Trì Tiểu Mãn nhắm mắt lại.
Cô mệt mỏi chống tay ngồi dậy, hai bàn tay bấu chặt vào mép giường.
Rồi đưa tay che mắt.
Uể oải lau đi vệt nước mắt đã khô nơi khóe mi.
Ngẩn người một lúc lâu.
Trì Tiểu Mãn mở điện thoại lên.
Cô đăng nhập vào một tài khoản Weibo có tên là "Chị Cầu Vồng".
"Chị Cầu Vồng" xuất hiện từ năm năm trước, trong một lần quyên góp, nhiều người đã phát hiện ra đó chính là Trì Tiểu Mãn.
Ngay lập tức, đám đông tràn vào tài khoản của chị Cầu Vồng, lục lọi trang cá nhân trống trơn của cô, gửi vô số tin nhắn riêng... Người hiếu kỳ thì hỏi cô có thật sự là Trì Tiểu Mãn không, kẻ hóng hớt thì săm soi thông tin cá nhân để tìm ra dấu vết trùng khớp giữa cô và Trì Tiểu Mãn, cũng có người để lại bình luận nói rằng sẽ mãi mãi yêu cô.
Nhưng bản thân "chị Cầu Vồng" chưa bao giờ thừa nhận.
Cô ít nói, cũng chẳng bao giờ dùng icon hay meme, trông giống hệt một người trung niên lạc hậu với thời đại.
Thế rồi sau đó, tài khoản này dần bị những kẻ tò mò, hóng hớt hay những ai muốn soi mói dấu vết lãng quên. Nhiều người bắt đầu thật sự tìm đến chị Cầu Vồng chỉ vì những khó khăn, rắc rối trong cuộc sống.
Có người trên đường đi học thêm buổi tối về nhà, co rúm ngón tay trên chiếc xe ôm để gõ một dòng tin nhắn... Chị Cầu Vồng ơi, kết quả kỳ thi tháng lần này của em sụt giảm nhiều quá. Thầy chủ nhiệm gọi em lên văn phòng càm ràm một hồi lâu, tối qua mẹ cũng mắng em mãi. Tiết Thể dục hôm nay cả lớp cùng xem phim, giáo viên em yêu quý lúc đi ngang qua có xoa đầu em một cái, thế là em bỗng nhiên gục xuống bàn khóc thầm. Chị Cầu Vồng ơi, sau khi trưởng thành, mọi chuyện có tốt đẹp hơn không chị?
Có người tì tay lên lan can tòa nhà giảng dạy, gửi tới một tin nhắn... Chị Cầu Vồng ơi, em đang thầm thích một chị khóa trên. Nhưng hôm nay em phát hiện hình như chị ấy có người trong lòng rồi. Ôi, chị Cầu Vồng ơi, chị thở dài cùng em một cái được không ạ?
Lại có người ngồi thụp xuống góc bệnh viện, vừa lau nước mắt vừa gửi một lời cầu cứu rất dài... Chị Cầu Vồng, mẹ em bị bệnh rồi. Bác sĩ bảo bệnh này khó chữa lắm, em hối hận quá, mấy hôm trước còn cãi nhau với mẹ vì chuyện nhuộm tóc. Chị ơi, có phải em sắp không còn mẹ nữa không?
...
Lúc nào chị Cầu Vồng cũng online vào lúc nửa đêm. Cô cố gắng trả lời từng tin nhắn gửi đến, nhưng câu chữ thì lại chẳng mấy biểu cảm, cũng chẳng kèm theo những icon xinh xắn đang thịnh hành bây giờ. Cô cứ thế hồi âm, hệt như một người 'lỗi thời' sinh ra từ thế kỷ trước, vừa ngốc lại vừa chẳng thạo cách sử dụng mạng internet:
...Cố lên ^_^, trước kỳ thi tháng lần sau hãy đọc sách nhiều hơn nhé. Lớn lên sẽ ổn thôi.
...Thở dài.
...Em có cần hỗ trợ về viện phí không? Nếu cần, hãy gửi bệnh án của mẹ, các phiếu xét nghiệm và hóa đơn, kèm theo số tài khoản ngân hàng của em cho chị nhé.
...
Nhưng đôi khi chị Cầu Vồng cũng lạnh lùng đến lạ.
Bởi cô hoàn toàn ngó lơ những người hằng ngày kiên trì bày tỏ lòng yêu mến và hứa sẽ ủng hộ mình. Cô cư xử như một kẻ cổ quái, không biết cảm ơn và chẳng có chút ấm áp nào.
Dần dà, không còn nhiều người bày tỏ tình cảm với tài khoản này nữa. Nhiều người còn cho rằng cô chẳng giống Trì Tiểu Mãn mà họ yêu mến chút nào, họ nghĩ thái độ không phủ nhận của chị Cầu Vồng chỉ là đang dựa hơi Trì Tiểu Mãn thôi. Thậm chí có người còn cho rằng ngoài đời Trì Tiểu Mãn chính là người như vậy, một kẻ vô ơn và chẳng đáng để thích.
Ngày qua tháng lại.
Tài khoản này chỉ còn là nơi lưu giữ những nỗi muộn phiền nho nhỏ, hay những nghịch cảnh lớn lao cần được chị Cầu Vồng phản hồi.
Trì Tiểu Mãn đã online.
Cô lê bước chân mệt mỏi đi rửa mặt, gột sạch lớp mồ hôi nhễ nhại trên da.
Sau đó quay lại chỗ ngồi.
Tỉ mẩn trả lời từng tin nhắn cầu cứu gửi đến chị Cầu Vồng.
Việc này thường ngốn của cô rất nhiều thời gian.
Nhưng ngược lại, nó giúp cô dần thoát khỏi dư chấn của cơn ác mộng.
Trì Tiểu Mãn năm 30 tuổi ngồi bên mép giường, tư thế ngay ngắn, cố gắng hồi đáp từng lời cầu cứu. Cô hy vọng rằng mỗi "Trì Tiểu Mãn của tuổi 20" ngoài kia đều có thể gặp được một chị Cầu Vồng sẵn lòng gửi cho họ một hộp sữa dâu.
Chẳng cần phải là lúc tuyệt vọng nhất cuộc đời, chỉ cần là một chút phiền muộn nhỏ thôi, cũng sẽ không bị chị Cầu Vồng đẩy ra xa.
...Trì Tiểu Mãn hy vọng thế giới này có thể vận hành theo cách như vậy.
Sau khi trả lời xong tin nhắn.
Cô thấy trên hot search vẫn treo một dòng tiêu đề nổi bật, kèm theo chữ "BẠO".
Trì Tiểu Mãn Trần Việt.
Hai cái tên này một lần nữa xuất hiện cạnh nhau.
Nhưng lần này có vẻ không phải chuyện gì tốt đẹp cho cam.
Trì Tiểu Mãn nhấn vào.
Đập vào mắt cô ngay đầu trang chính là video Trần Việt bị chặn xe ngày hôm qua...
Hiện trường rất đông người và ồn ào, vì thế video quay có hơi rung lắc, nhưng vẫn nhìn rõ hai nhân vật chính là cô và Trần Việt.
Trần Việt ngồi trong xe, Trì Tiểu Mãn đứng bên ngoài, hai người đối thoại qua cửa xe.
Video quá ồn, không nghe rõ hai người bọn họ đang nói gì.
Đêm đã khuya lắm rồi, vậy mà vẫn còn rất nhiều người chưa ngủ. Họ vây kín dưới bài đăng Weibo này để phân tích và bàn tán sôi nổi về biểu cảm của hai người trong đoạn video:
【Nghe bảo Trần Việt muốn rút lui, Trì Tiểu Mãn không cho nên mới đuổi theo chặn xe không cho đi?】
【Ha ha ha ha, tôi đã bảo rồi mà, hai người này chắc chắn không hợp tác nổi đâu.】
【Đã nói rồi, Trì Tiểu Mãn không phải dạng vừa đâu. Trần Việt cứ thích đâm đầu vào mấy đứa có fame làm gì, chắc định mượn dịp này để nổi tiếng hơn, giờ thì tiến thoái lưỡng nan rồi nhé.】
【Đáng đời!】
【Đời sống giới nghệ sĩ cũng phong phú thật, nửa đêm nửa hôm còn ra đường rượt đuổi nhau, cười chết mất.】
【Sự thật là thế này... Nghe nói Trì Tiểu Mãn mắc bệnh ngôi sao trên phim trường, tài cán thì chẳng có bao nhiêu mà đòi làm đạo diễn, đã thế còn không làm cho tử tế, chỉ chăm chăm chèn ép Trần Việt để tự nâng mình lên. Trần Việt là người kính nghiệp, ban đầu cũng nhẫn nhịn phối hợp, nhưng sau đó Trì Tiểu Mãn càng lúc càng quá đáng nên cô ấy không chịu nổi nữa, mấy ngày nay đều không đến phim trường. Chắc là fan của Trần Việt xót thần tượng nên hôm nay mới chặn đường, bắt quản lý thả người, cũng yêu cầu Trì Tiểu Mãn phải đưa ra lời giải thích.】
【Sao chi tiết dữ vậy? Bạn nằm gầm giường nhà người ta à?】
【Thì thêu dệt nên mới chi tiết chứ sao /lườm/. Sự thật hoàn toàn ngược lại nhé, là Trần Việt vừa muốn ké fame vừa coi thường độ nổi tiếng của Trì Tiểu Mãn, lại càng khinh cái mác đạo diễn của cô ấy nên mấy ngày nay mới đình công. Bình thường ở trong đoàn phim cô ta cũng chẳng thèm phối hợp. Đấy, hôm nay còn dắt mũi fan làm loạn một trận, chắc là để dằn mặt Trì Tiểu Mãn rồi.】
【Có ai biết không, rốt cuộc lỗi tại ai vậy?】
【Tôi chẳng hiểu gì cả... Giờ không phải nên truy cứu mấy đứa chặn xe hả? Sao cứ lôi hai nạn nhân ra phán xét thế?】
【Thì sao? Muốn làm đại minh tinh thì phải chịu được chứ, có mấy câu mắng mỏ này mà không chịu được thì làm nghệ sĩ làm gì? Nổi thì mới có người mắng, không nổi xem có ai thèm để ý không? Vừa muốn kiếm tiền vừa muốn không bị chửi, làm gì có chuyện dễ ăn vậy.】
【Tôi chỉ muốn biết, làm loạn đến mức này thì phim có quay tiếp được không vậy?】
【Đừng nói thế, tôi lại đang hóng xem Ảnh hậu sẽ đè bẹp sao hạng A như thế nào đây.】
...
Thật ra hôm qua sau khi về, họ đã họp khẩn với Thẩm Bảo Chi, sau đó cũng chốt xong phương án đính chính là để tài khoản chính thức của đoàn phim đưa ra thông cáo.
Chỉ là, có vẻ như chẳng ăn thua gì.
Thậm chí đêm nay vì cái thông cáo đó mà mọi chuyện càng thêm tồi tệ, các phiên bản thêm mắm dặm muối còn có lượt chia sẻ nhiều hơn cả bản gốc.
Trì Tiểu Mãn đọc một lúc.
Cô đăng xuất khỏi tài khoản chị Cầu Vồng.
Đăng nhập vào tài khoản chính của mình.
Sau đó.
Cô nhìn cái bóng dưới ánh đèn ngẩn người một lát, rồi dùng tài khoản chính soạn một bài đăng lên Weibo:
【Cô Trần Việt là một diễn viên giỏi, chưa từng xảy ra bất kỳ lần thiếu hợp tác nào tại trường quay. Mỗi ngày bắt đầu công việc cô ấy đều đến sớm, và hầu như luôn là người cuối cùng rời đi. Lần đầu làm đạo diễn, tôi thật sự còn nhiều chỗ chưa cân nhắc chu toàn, nhưng cô Trần Việt luôn cố gắng phối hợp với mọi yêu cầu của tôi. Với tư cách là một người mới trong ngành điện ảnh, tôi rất vui và cũng rất biết ơn cô Trần Việt vì đã giúp đỡ một lính mới như tôi ngay trong lần đầu hợp tác. Bộ phim sẽ tiếp tục được quay, sau này chúng tôi cũng sẽ điều chỉnh kế hoạch quay phim để đảm bảo thời gian nghỉ ngơi cho mỗi diễn viên, hy vọng mọi người đừng suy diễn quá mức.】
Bài đăng Weibo vừa được gửi đi.
Một giây.
Hai giây.
Weibo của Trì Tiểu Mãn đơ luôn, không vào được nữa.
Cô ngẩn ngơ một hồi.
Cô biết nếu Tống Oanh Oanh còn ở đây, chắc chắn sẽ lập tức gọi điện mắng cô là đồ không não, chuyện lớn thế này mà không bàn bạc với ai.
Có điều, giờ đây cô đã là một người tự do rồi. Một bài đăng Weibo được gửi đi dễ dàng đến thế, nhưng Trì Tiểu Mãn chẳng thấy nhẹ nhõm quá nhiều. Nếu như mỗi lần lên hot search, mỗi lần dư luận dậy sóng đều có thể kết thúc chỉ bằng một bài đăng Weibo của cô, thì cô đã chẳng đến mức lần nào cũng phải chọn cách im lặng.
Trì Tiểu Mãn ngồi bên mép giường rất lâu.
Cô nhận ra Weibo của mình vẫn đang bị nghẽn đến mức không thể truy cập vào được.
Chẳng còn cách nào khác.
Cô mím môi.
Lần nữa nằm xuống giường.
Ôm lấy đầu gối.
Yên lặng nhắm mắt lại.
Đêm đó, cô cũng chẳng nhớ mình đã thiếp đi từ lúc nào.
Ngày hôm sau.
Cô mở mắt giữa tiếng gõ cửa.
Tiếng gõ không nặng, cũng chẳng hề dồn dập, chỉ vang lên vài nhịp rồi ngưng bặt.
Trì Tiểu Mãn dụi mắt, bước xuống giường.
Cô mở cửa.
Trần Việt đang đứng bên ngoài.
Hôm nay là ngày nghỉ.
Có vẻ như chị đã dậy từ rất sớm.
Trông Trần Việt như vừa từ ngoài về, chị mặc một cái áo len màu xám nhạt, lộ ra cổ áo sơ mi xanh nhạt bên trong, trên mặt đeo một chiếc kính gọng mảnh. Chị mỉm cười với Trì Tiểu Mãn đang mở cửa: "Tiểu Mãn, em dậy rồi à?"
Trì Tiểu Mãn dụi đôi mắt nhức mỏi: "Trần Việt? Sao chị lại đến đây?"
"Không có chuyện gì đâu." Có lẽ sợ cô căng thẳng, Trần Việt liền giải thích ngay: "Chỉ là thấy em mãi không ra khỏi phòng nên chị hơi lo."
Trì Tiểu Mãn gật đầu, lùi lại nhường lối cho chị vào.
Chợt nhận ra mình vừa ngủ dậy, cô thấy hơi ngại, bèn che mặt và mềm giọng nói: "Chị ngồi đợi một lát nhé, em đi rửa mặt đã."
"Được." Trần Việt đồng ý.
Chị đi tới, trên tay còn xách theo thứ gì đó.
Trì Tiểu Mãn không để ý lắm.
Ngón chân bị va phải hôm qua vẫn còn hơi đau, cô đi khập khiễng vào rửa mặt.
Đến khi trở ra.
Trên mặt cô vẫn còn vương những giọt nước.
Thấy Trần Việt đang nhìn chăm chú vào dáng đi của mình, Trì Tiểu Mãn khẽ mím môi, lảng tránh ánh mắt của đối phương:
"Chuyện hôm qua chị đừng lo quá, những gì cần đính chính chúng ta cũng đã làm rồi, còn dư luận nghĩ sao thì mình không quản được."
Trì Tiểu Mãn tìm một cái khăn mặt dùng một lần áp lên mặt mình, vừa chậm rãi thấm nước, vừa khẽ nói với Trần Việt: "Chị chỉ cần tập trung đóng phim cho tốt là được."
"Được." Trần Việt đáp lời, rồi lại gọi cô một tiếng: "Tiểu Mãn."
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn gỡ khăn mặt xuống, gấp lại gọn gàng rồi mới ném vào thùng rác.
"Chân em đau lắm phải không?" Trần Việt hỏi: "Hồi tối về em đã xịt thuốc chưa?"
Động tác của Trì Tiểu Mãn khựng lại. Cô lắc đầu với Trần Việt, mỉm cười: "Em không đau."
Cô không trả lời câu hỏi vế sau.
Trần Việt thở dài, đưa cái túi nhỏ trên tay cho cô: "Thuốc chị mua cho em này."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người nhận lấy: "Chị đi mua sao?"
"Ừ, chị đi ăn sáng rồi tiện đường mua luôn." Trần Việt nói rất đơn giản.
Trì Tiểu Mãn gật đầu nói: "Cảm ơn chị."
"Không có chi." Trần Việt nói.
Rồi chị dừng một giây.
Lại bồi thêm một câu: "Thật ra cũng không tiện đường lắm đâu."
Trì Tiểu Mãn sững sờ.
"Gần đây không có hiệu thuốc nào cả. Ăn sáng xong, chị cố ý lái xe thêm mười lăm phút nữa mới mua được."
Trần Việt nói vậy.
Sau đó im lặng một lúc, chị lại nhấn mạnh: "Là chị tự đi mua đấy."
Giọng chị rất nhẹ, kiên nhẫn như đang dỗ dành một đứa trẻ không nghe lời.
"Cho nên em đừng có coi thường vết thương của mình, cũng đừng đợi chị đi rồi lại lén không bôi thuốc."
Chị mỉm cười với cô, dịu dàng hỏi ý kiến: "Được không nào?"
Mỗi lần được Trần Việt đối đãi như thế này.
Trì Tiểu Mãn đều trào dâng một cảm giác muốn rơi lệ.
Cô hoàn toàn chẳng thể nào sắm vai một chị Cầu Vồng lạnh lùng như cái cách cô vẫn làm với thế giới ngoài kia.
Trì Tiểu Mãn ngơ ngác sờ lên khóe mắt mình.
Thấy không có nước mắt.
Cô im lặng một lúc rồi gật đầu, nói: "Dạ, được."
"Em nhất định sẽ dùng thuốc mà." Cô cẩn thận ôm lấy túi thuốc, nói với Trần Việt.
"Vậy thì tốt rồi." Trần Việt mỉm cười.
Trì Tiểu Mãn đặt thuốc xuống, thấy Trần Việt vẫn chưa có ý định rời đi.
Cô chắp tay sau lưng, hơi lúng túng mím môi.
"Còn bữa sáng thì sao?" Trần Việt lại hỏi.
"Em đi ăn ngay đây." Trì Tiểu Mãn nhanh nhảu đáp.
"Được." Trần Việt gật đầu: "Chị đi cùng em."
Không để Trì Tiểu Mãn có cơ hội do dự, chị cứ thế quyết định luôn rồi nói tiếp:
"Em bôi thuốc trước đi, chị đợi."
Trần Việt nói chuyện chưa bao giờ tỏ ra lấn lướt, thế nhưng nhiều lúc những lời chị nói ra lại khiến người ta rất muốn phục tùng.
Trì Tiểu Mãn gật đầu.
Cô cũng thấy ngượng nếu phải bôi thuốc ngay trước mặt Trần Việt. Vì vậy, cô cầm lọ thuốc đi vào phòng ngủ của căn hộ, khẽ nói: "Em đi thay đồ đã."
"Được." Trần Việt đáp: "Em cứ thong thả, không vội đâu."
Trì Tiểu Mãn đi vào phòng ngủ.
Cô thay quần áo.
Cũng ngoan ngoãn ngồi bên mép giường.
Tự bôi thuốc lên những chỗ bị va quẹt hôm qua.
Thật ra vết thương cũng không đến nỗi nghiêm trọng.
Chỉ là do hôm qua cô không xử lý kịp thời.
Nên hôm nay mới tím tái bầm dập, vết thương hơi sưng tấy, nhìn hơi đáng sợ.
Trì Tiểu Mãn nhìn một lúc.
Rồi lấy Povidine ra sát trùng một cách qua loa.
Sau đó bôi thêm một đống thuốc lên đó.
Xong xuôi, cô xỏ giày, lặng lẽ hé cửa một chút, ló đầu ra ngoài.
Trần Việt đang ở bên ngoài đợi cô. Chị rất lịch sự, không hề nhìn ngó không gian riêng tư của cô mà chỉ cúi đầu xem điện thoại.
Trì Tiểu Mãn thở phào nhẹ nhõm.
Vậy mà Trần Việt lại ngẩng lên, bắt gặp cô thì có chút ngạc nhiên: "Em xong nhanh vậy sao?"
"Dạ, vốn dĩ cũng không nghiêm trọng mà." Trì Tiểu Mãn bước ra, cố đi đứng bình thường: "Bôi chút thuốc là đến tối sẽ ổn thôi chị."
Trần Việt nhìn dáng đi của cô, im lặng không nói gì.
"Còn chị thì sao?" Trì Tiểu Mãn dời đi sự chú ý của chị: "Hôm nay chị đi bộ nhiều thế này có sao không?"
"Chị không sao." Trần Việt đứng dậy: "Hôm qua thì hơi đau, chứ hôm nay chỉ cần đi đứng cẩn thận một chút là được."
"Dạ." Trì Tiểu Mãn gật đầu, rồi gãi gãi cằm hỏi: "Vậy mình đi ăn sáng nha chị?"
Trần Việt nhìn cô, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài một tiếng:
"Được, đi ăn sáng trước đã."
Khách sạn có phục vụ buffet sáng. Khi họ xuống đến nơi, nhà hàng đã vơi bớt khách.
Trì Tiểu Mãn lấy một cái đĩa nhỏ, gắp một quả trứng, một cây xúc xích và ít salad, rồi chọn một chiếc bàn khuất trong góc để ngồi.
Trần Việt ngồi đối diện quan sát cô.
Trì Tiểu Mãn cúi đầu, im lặng dùng bữa. Trần Việt ở phía đối diện thì lặng lẽ ngắm nhìn.
Đợi đến khi chậm rãi nhai xong từng miếng một.
Trì Tiểu Mãn mới lau miệng.
Trần Việt khẽ chạm vào khóe miệng mình, nhắc nhở cô: "Chỗ này, vẫn chưa sạch đâu."
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn ngượng ngùng, nghiêng mặt sang một bên, dùng khăn giấy lau một vòng lớn rồi mới nhìn Trần Việt: "Giờ thì ổn chưa chị?"
"Ổn rồi." Trần Việt nhìn cô.
Như thể chị đang tỉ mỉ quan sát.
Một lúc sau, chị mới khẽ khàng hỏi: "Tiểu Mãn, đêm qua em ngủ không ngon à?"
Động tác của Trì Tiểu Mãn khựng lại.
"Rầm..."
Những bông tuyết đỏ rực rơi xuống.
Máu loang ra, thấm đẫm vào tuyết.
Cô nhắm mắt lại rồi mở ra, mỉm cười với Trần Việt: "Rõ như vậy sao?"
"Ừ." Trần Việt nói: "Có phải mấy năm nay em ngủ rất kém không?"
"Dạ cũng có một chút." Trì Tiểu Mãn gật đầu.
Nhưng cô cũng nhẹ giọng nói:
"Hồi trước em còn không hiểu tại sao chị lại thức trắng đêm không ngủ được, giờ thì em hiểu rồi."
Trần Việt mỉm cười.
Trì Tiểu Mãn cũng khẽ nhếch môi.
Trần Việt lại dịu dàng hỏi tiếp: "Vậy, lý do là gì?"
Khóe môi Trì Tiểu Mãn cứng lại trong giây lát rồi thu lại nụ cười. Cô lắc đầu: "Thật ra cũng chẳng có lý do gì đặc biệt đâu, cứ tự nhiên như thế thôi."
"Chắc là do đến tuổi rồi." Cô cố đùa một câu để lảng tránh chủ đề này.
Trần Việt không cười.
Trì Tiểu Mãn cũng im lặng mím môi.
Chị thở dài: "Đi thôi."
"Dạ được." Trì Tiểu Mãn gật đầu
Cả hai đều không thích hợp để đi bộ quá nhiều. Vì vậy, sau khi dùng xong bữa sáng, họ liền đi lên tầng trên của khách sạn.
Đó là nơi vắng người hơn một chút.
Trần Việt thấp giọng nói: "Chị thấy bài Weibo em đăng đêm qua rồi."
Trì Tiểu Mãn mất vài giây mới nhớ ra chuyện đó: "Tình hình sao rồi chị?"
"Đêm qua đăng xong em cũng định xem thử, nhưng Weibo bị lag không vào được, nên sau đó em cũng chưa ngó qua." Cô giải thích cho Trần Việt hiểu là mình không hề bỏ mặc sau khi đăng.
"Sao em lại thức dậy đăng Weibo muộn thế?" Trần Việt hỏi.
Trì Tiểu Mãn ngẩn người.
"4 giờ 52 phút."
Trần Việt nghiêng đầu nhìn cô, khẽ nói: "Lúc đó em vẫn chưa ngủ sao?"
"...Cũng không hẳn."
Trì Tiểu Mãn sực tỉnh: "Thật ra lúc đầu em có ngủ, chỉ là sau đó lại tỉnh giấc."
"Vậy tại sao về sau lại không ngủ được nữa?" Trần Việt dịu dàng hỏi.
Trì Tiểu Mãn không thể trả lời. Cô mấp máy môi, muốn tùy tiện tìm một lý do nào đó để lảng tránh chủ đề này...
Nhưng dường như cảm nhận được tâm tư của cô, Trần Việt chủ động dời mắt đi: "Chị mới đọc Weibo sáng nay, tình hình quả thật không tốt lắm."
Trì Tiểu Mãn lặng thinh.
Thực tế là chưa một lần nào những lời giải thích của cô mang lại hiệu quả hay được chấp nhận. Ngược lại, chúng chỉ tổ khơi mào thêm những suy đoán và phân tích vô căn cứ, thậm chí có người còn cố tình bóp méo ý của cô sang một nghĩa hoàn toàn khác. Ngay cả một lời chúc phúc vô tình cũng bị họ xuyên tạc thành lời mỉa mai, châm chọc. Chính vì vậy, rất nhiều lần Tống Oanh Oanh không cho cô đăng gì nữa, thậm chí còn quản lý gắt gao tài khoản Weibo của cô.
"Vậy...vậy sao?" Sắc mặt Trì Tiểu Mãn tái nhợt: "Em cứ ngỡ, ngỡ là mình giải thích thì mọi chuyện sẽ ổn hơn chút chứ."
"Em xin lỗi."
Cô cụp mắt xuống, dừng lại vài giây rồi nói thêm với Trần Việt: "Em chỉ muốn giúp một chút thôi."
"Không cần xin lỗi." Trần Việt nói: "Bởi vì đó không phải lỗi của em."
Trì Tiểu Mãn im lặng.
"Thật ra đúng hay sai cũng không quan trọng." Một lúc lâu sau, khi họ đã vào thang máy và không gian chỉ còn hai người, Trì Tiểu Mãn mới khẽ nói: "Em chỉ không muốn người ta nói xấu chị."
"Điều đó quan trọng đến thế à?" Trần Việt nghiêng đầu nhìn cô.
"Tất nhiên là quan trọng rồi." Trì Tiểu Mãn nhìn thẳng vào mắt chị.
Giữa đôi mắt họ chỉ còn lại ánh đèn vàng ấm áp trên đỉnh đầu.
Không ai bấm nút thang máy cả.
Một lúc lâu sau, Trần Việt thở dài, bước tới nhấn nút thang máy rồi quay lại đứng cạnh Trì Tiểu Mãn. Chị nghiêng mặt nhìn cô, khẽ hỏi: "Ngay cả khi việc đó khiến nhiều người chỉ trích em hơn sao?"
"Ý chị là gì?" Trì Tiểu Mãn hỏi.
Trần Việt không trả lời. Ánh đèn trong thang máy mang sắc vàng ấm áp, chị nhìn cô bằng một ánh mắt mà cô không tài nào hiểu thấu được.
Trì Tiểu Mãn cũng không hỏi thêm nữa.
Cô hiểu rằng có lẽ tình hình đã quá tồi tệ, đến mức Trần Việt không thể đích thân thuật lại cho cô những lời khiến chị phải tổn thương và bẽ bàng đến thế.
Trì Tiểu Mãn tự mình lấy điện thoại ra.
Một đêm trôi qua.
Cuối cùng cô cũng nhấn vào được trang Weibo của mình.
Nhưng đúng như dự đoán, tên của cô và Trần Việt vẫn nằm chễm chệ ở vị trí đầu tiên trên bảng tìm kiếm, nhấn vào xem thì vẫn thấy vô cùng ồn ào náo nhiệt.
Chỉ có điều.
Bài đăng đứng đầu về mức độ thảo luận đã thay đổi, từ đoạn video đêm qua giờ đã trở thành bài đăng mà chính Trì Tiểu Mãn đăng lên.
Bên dưới có rất nhiều người ủng hộ cô, họ cho rằng cô và Trần Việt đều là nạn nhân của toàn bộ sự việc, đồng thời ủng hộ cả hai báo cảnh sát để bảo vệ bản thân cũng như bảo vệ đoàn phim.
Dĩ nhiên, với những chuyện xảy ra với Trì Tiểu Mãn, chưa bao giờ có chuyện dư luận sẽ ủng hộ cô một cách tuyệt đối cả.
Sự việc lần này cũng không ngoại lệ.
Từ lúc cô đăng Weibo lúc rạng sáng cho đến tận bây giờ, đã có rất đông người tràn vào. Chỉ trong vài giây, thậm chí là vài phút sau khi cô vừa đăng bài, họ đã điên cuồng chia sẻ lại, tiện thể đưa ra những bình luận mang tính suy đoán chủ quan.
【Thế rốt cuộc sự thật là như thế nào?】
【Vậy là cô thừa nhận trước đây mình vốn dĩ chẳng hề đối xử tốt với Trần Việt, đúng không?】
【Ý này tức là, cô thừa nhận bản thân thật sự không biết làm đạo diễn, nên mới kéo cả đoàn phim đi làm trò hề cùng mình chứ gì?】
【Để tôi làm một bài phân tích đọc hiểu cho mọi người nhé... Thứ nhất: Tôi chưa bao giờ nói Trần Việt không tốt nhé, fan Trần Việt đừng có vào đây mà mắng tôi à nha. Thứ hai: Tôi biết tôi làm đạo diễn còn nhiều vấn đề, nhưng thì sao nào? Tôi vẫn cứ ngồi vào cái ghế đạo diễn này đấy, khiến Ảnh hậu của mấy người phải nghe lời tôi răm rắp. Thứ ba: Sau này tôi sẽ tiếp tục giày vò Trần Việt, xin mọi người cứ yên tâm. Ồ, đúng rồi, tuyệt đối đừng có chửi tôi à nha, chửi tôi là tôi lại lôi Trần Việt ra hành hạ đấy, hi hi.】
【Trì Tiểu Mãn mau biến khỏi giới showbiz đi, nhìn thôi đã thấy ngứa mắt rồi.】
Ánh mắt vừa chạm đến dòng bình luận này.
Chiếc điện thoại cô đang cầm trong lòng bàn tay bỗng nhiên bị ai đó rút đi...
Trì Tiểu Mãn ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Trần Việt nhìn cô, vẻ mặt như không đành lòng. Chị hạ thấp giọng nói: "Đừng xem nữa."
Đây là lần đầu tiên cô thấy Trần Việt giành lấy thứ gì đó một cách quyết liệt như vậy.
Trì Tiểu Mãn không hề giận, ngược lại còn mỉm cười, khẽ co ngón tay lại.
"Thật ra lúc nãy em đang đọc mấy bình luận ủng hộ tụi mình làm phim mà."
"Thật không?" Trần Việt hỏi cô.
"Thật." Trì Tiểu Mãn gật đầu, giọng điệu thoải mái: "Thật ra có rất nhiều người khen em làm tốt đó chứ, họ nói em không làm phụ lòng diễn viên, cũng không làm phụ lòng đoàn phim, còn nói chúng ta báo cảnh sát là lựa chọn đúng đắn nhất."
Nói rồi, cô cũng định lấy lại chiếc điện thoại từ tay Trần Việt.
Nhưng Trần Việt đã tránh đi.
Trì Tiểu Mãn ngẩn người, chớp chớp mắt mới phản ứng lại được. Cô đành đứng yên tại chỗ, cố gắng giải thích với chị.
"Trần Việt, em thật sự không thấy buồn vì những lời đó đâu."
Thang máy chậm rãi đi lên.
Dưới ánh đèn, Trần Việt nhìn cô chằm chằm, rất lâu sau mới chậm rãi mở lời: "Chị biết."
Trì Tiểu Mãn nghiêng đầu thắc mắc: "Chị biết sao?"
"Ừ." Trần Việt siết chặt chiếc điện thoại của cô. Hiếm khi nào chị để lộ vẻ mặt cứng rắn, khó chịu, khóe môi mím chặt như thế này.
Nhưng dường như chị cũng nhận ra sắc mặt mình không tốt, không muốn để Trì Tiểu Mãn nhìn thấy, càng không muốn cô phải chịu thêm tổn thương nên chị khẽ nhắm mắt, cúi mặt rồi chậm rãi nói:
"Có lẽ...em thậm chí còn cảm thấy nhẹ lòng vì tâm điểm của chuyện này đã chuyển sang em, chứ không phải chị."
Dường như Trần Việt đang cố dốc hết sức để thấu hiểu cho lựa chọn của Trì Tiểu Mãn, nhưng lại thật sự không cách nào chấp nhận nổi, thế nên mỗi một chữ thốt ra đều vô cùng gian nan:
"Bởi vì tối qua khi đoạn video đó bị phát tán, rất nhiều người đã chất vấn chị thiếu chuyên nghiệp, cho rằng chị không hài lòng với việc em làm đạo diễn nên mới dùng thủ đoạn này để thu hút sự chú ý. Thế nhưng sau khi em đăng bài Weibo kia, hôm nay phần lớn mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào bài đăng của em, họ nghĩ rằng em cố tình chọn đúng thời điểm này để đăng bài đá đểu chị..."
"Trì Tiểu Mãn."
Trần Việt gọi tên cô, dưới ánh đèn thang máy chập chờn, chị nhìn cô thật lâu bằng ánh mắt đầy vẻ hoang mang nhưng cũng tràn ngập nỗi đau xót. Cuối cùng, chị dùng tông giọng cực thấp, khẽ hỏi:
"Có phải em đã nghĩ như thế không?"
"Đinh..."
Lời vừa dứt.
Thang máy cũng vừa lúc đến tầng cần dừng.
Trì Tiểu Mãn im lặng hồi lâu. Cô nhìn Trần Việt, suy nghĩ một chút rồi bước ra ngoài trước, sau đó quay đầu gọi chị:
"Chúng ta ra ngoài trước đi."
Trần Việt lặng lẽ bước theo sau cô.
"Đinh..."
Cửa thang máy đóng lại sau lưng hai người.
Trì Tiểu Mãn thọc hai tay vào túi áo, cúi đầu nhìn bóng của cả hai đang sóng bước bên nhau. Một lúc lâu sau, cô khẽ mỉm cười: "Thật ra em cũng không cố ý đâu."
"Chỉ là kết quả bây giờ tốt hơn so với những gì em vừa tưởng tượng một chút." Cô buộc phải thừa nhận điều đó.
Trần Việt không nói lời nào.
Trì Tiểu Mãn tiến thêm một bước.
Nhưng phát hiện chị không đi theo mình, cô đành dừng lại, tiếp tục chậm rãi nói:
"Trần Việt, em và chị không giống nhau."
"Những chuyện này vốn là điều em phải đối mặt mỗi ngày rồi. Cho dù là hôm nay, ngày mai hay ngày kia, chúng có tiếp tục đổ dồn lên đầu em thì cũng chẳng có gì lạ cả."
"Hơn nữa em cũng thật sự không buồn lắm đâu." Cô nhấn mạnh với chị.
"Nhưng chị thì khác."
Trì Tiểu Mãn nhìn thẳng vào mắt Trần Việt, cố gắng hết sức để diễn đạt rõ tâm ý của mình.
"Cùng em đóng bộ phim này đã khiến chị phải chịu bao nhiêu lời dị nghị không đáng có rồi. Em cũng có thể đoán trước được, có lẽ sau này chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay thôi, những âm thanh ấy cũng sẽ vây lấy chị lần nữa."
"Hôm qua em vừa mới nói là sẽ bảo vệ chị mà." Cô mỉm cười với Trần Việt.
"Em không muốn nuốt lời."
Trần Việt nhìn cô, dường như có muôn vàn lời muốn nói.
"Chỉ là, có lẽ em thật sự không phải là người quá tài giỏi." Nhưng Trì Tiểu Mãn đã lên tiếng trước.
Hành lang vắng lặng không một bóng người.
Giữa họ là khoảng cách chừng hai ba mét và ánh đèn ấm áp rọi xuống từ đỉnh đầu.
Giọng của Trì Tiểu Mãn nhẹ bẫng: "Lúc đăng bài Weibo đó, em thật sự muốn làm rõ mọi chuyện, cũng đã có một khoảnh khắc em tưởng rằng, những gì mình nói ra sẽ được mọi người đón nhận như một sự thật."
"Chỉ là kết quả lúc nào cũng chẳng giống như những gì em tưởng tượng cả."
Nói đến đây, cô cũng không vì kết quả này mà nảy sinh quá nhiều oán hận hay uất ức. Bởi vì những chuyện như vậy đã xảy ra quá nhiều lần, nên oán hận hay uất ức đều đã trở thành những thứ không cần thiết, chẳng đáng để phải bộc lộ ra ngoài nữa.
"Có lẽ Trì Tiểu Mãn chính là kiểu người như vậy đấy, mãi mãi bị nhiều người ghét bỏ. Nhưng chúng ta hãy thử nhìn chuyện này từ một góc độ khác xem, điều đó có nghĩa là dù có thêm bao nhiêu người ghét em đi chăng nữa, em cũng chẳng hề hấn gì."
Trì Tiểu Mãn bình thản thuật lại sự thật ấy.
"Xin lỗi nhé, chị Trần Đồng."
Nói đến đây.
Cô mỉm cười với Trần Việt đang đứng ngẩn ngơ dưới ánh đèn.
Nói một cách rất bình tĩnh:
"Hiện tại, có lẽ em chỉ có thể bảo vệ chị bằng cách này thôi."
Dứt lời.
Trì Tiểu Mãn nhìn Trần Việt, đôi mắt cong lên dịu dàng rồi quay người đi.
Cô định trở về phòng.
Thế nhưng từ phía sau lại vang lên giọng nói của Trần Việt:
"Nhưng chị hy vọng em đừng làm vậy."
Trì Tiểu Mãn đứng khựng lại.
Gió thổi xào xạc, hất tung những sợi tóc mai rủ bên tai, khiến phía sau tai cô có cảm giác ngưa ngứa.
Giọng nói của người phụ nữ vang lên rất khẽ: "Chị hy vọng em sẽ đối xử tốt với bản thân mình hơn một chút."
"Chị hy vọng em đừng phớt lờ những tổn thương mà chính mình phải chịu đựng."
"Chị hy vọng em có thể giúp đỡ và ủng hộ bản thân em, giống như cách em vẫn luôn đối xử với chị, hay như cách em bảo vệ và giúp đỡ những người khác vậy."
"Chị hy vọng khi chân bị va bị thương, em sẽ lập tức dừng lại để xem xét vết thương của mình, chứ không phải vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra rồi cứ thế tiếp tục bước tiếp. Chị hy vọng những lúc chịu tổn thương, em không cần phải cố mỉm cười với chị, hay với bất kỳ ai đứng trước mặt em. Chị hy vọng những khi mất ngủ, em cũng sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ từ bất cứ ai có thể hỗ trợ được em..."
Giữa hành lang vắng lặng, giọng nói ấy nghe thì có vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất lại chẳng hề bình tĩnh chút nào.
Đó không hẳn là lời trách móc, chỉ là Trần Việt không thích câu trả lời vừa rồi của cô.
Và có lẽ, chị vẫn chưa hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn đối với cô.
Nói xong những lời ấy.
Trần Việt chậm rãi bước đến trước mặt Trì Tiểu Mãn, đứng sóng đôi. Bóng của hai người gắn chặt vào nhau, tựa như hai đại thụ đang quấn quýt không rời.
"Tiểu Mãn."
Chị gọi tên cô, giọng thấp và nhẹ bẫng: "Sau này, em đừng đối xử với bản thân mình như thế nữa, có được không?"
Dường như không thể kiềm nén thêm được nữa.
Trần Việt im lặng hồi lâu rồi mới nhìn vào đôi mắt đang ngơ ngác của Trì Tiểu Mãn. Chị cẩn trọng tiến lại gần, chạm nhẹ lên gương mặt cô, hiếm khi nào không cười như lúc này. Khi thấy hàng mi cô khẽ run lên vì cái chạm ấy, chị mới hạ giọng, nói nốt những lời còn lại.
"Bởi vì, chị cũng sẽ đau lòng lắm."