Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 44

Hy vọng sinh nhật năm sau, Trì Tiểu Mãn vẫn ở bên cạnh mình.

Ngày 6 tháng 10 năm 2013, tại hầm để xe số 5, hẻm Hương Thủy, đường Hạnh Phúc, Trần Đồng chắp tay trong bóng tối, đối diện với chiếc bánh kem lớn suýt chút nữa là đụng vào mặt mình, thầm ước điều ước thứ ba trong ngày sinh nhật lần thứ 23.

Có lẽ là vì hiếm khi thật sự có được một khát khao sâu sắc đến vậy.

Cũng có thể là do tiếng thở cố kiềm nén của hai người bên cạnh nghe có vẻ rất căng thẳng.

Trần Đồng tham lam kéo dài thời gian, lặp lại điều ước thứ ba tận ba lần.

Rồi mới chậm rãi mở mắt ra.

Nhìn ánh nến màu sắc đang lay động... Trước khi cắm nến, Trì Tiểu Mãn còn tỏ vẻ bí mật không cho cô xem, nói rằng đây là loại nến màu đang rất thịnh hành dạo gần đây. Khi thắp lên, chúng tỏa ra nhiều màu sắc rực rỡ, rất giống ánh đèn neon.

Nhưng giá của chúng cũng chẳng hề rẻ. Vào năm 2013, khi một cái bánh kẹp thịt chỉ có giá ba tệ, thì một cây nến màu này đã tốn đến tận mười tệ. Thế nhưng nghe Lãng Lãng kể, lúc mua nó Trì Tiểu Mãn chẳng hề do dự chút nào. Khi rút tiền ra, gương mặt em trông còn có vẻ rất vui, bởi lẽ em nghĩ rằng Trần Đồng sẽ thích.

Bởi vì đây là sinh nhật đầu tiên em được ở bên cạnh cô.

Tại đường Hạnh Phúc, trước chiếc ghế sô pha cũ màu xanh được chuyển đến, dưới ô cửa sổ nhỏ dán băng dính màu, và trong chiếc máy DV của Lãng Lãng.

Ánh nến giả làm đèn neon chầm chậm đung đưa. Gương mặt trẻ trung, bầu bĩnh của Trì Tiểu Mãn lấp ló sau những quầng sáng màu sắc, trông thật sống động và rạng rỡ. Thấy Trần Đồng cuối cùng cũng mở mắt, em vui vẻ ngẩng cằm lên, rồi cùng Lãng Lãng hát vang bài chúc mừng sinh nhật. Hát xong, em nở nụ cười rạng rỡ, nhìn cô đầy nồng nhiệt:

"Trần Đồng, Trần Đồng, chị mau thổi nến đi!"

Vừa nói, Trì Tiểu Mãn vừa đẩy cả chiếc bánh lớn về phía cô: "Phải thổi thật nhanh vào, thổi tắt trước khi lời ước bị 'trả về' thì mới linh nghiệm!"

Lãng Lãng cầm DV đứng bên cạnh, còn bảo là hồi xưa mình từng quay phim đám cưới chuyên nghiệp lắm.

Thế là chị xung phong nhận việc, thực hiện những bước di chuyển phức tạp trong ga-ra tối om chỉ có ánh nến. Sau khi quay xong cảnh đặc tả nến màu với những thao tác máy trông rất hù dọa, Lãng Lãng mới lên tiếng phản bác lời của Trì Tiểu Mãn: "Cô đừng nghe nó, thật ra là nó muốn mau được ăn bánh kem thôi!"

"Làm gì có!" Trì Tiểu Mãn hăng hái phản bác trước ống kính DV, rồi em nhăn mũi, nhìn Trần Đồng qua làn ánh sáng mờ ảo.

Có vẻ em hơi ngại.

Đôi tay bưng bánh kem khẽ rung rinh, khiến quầng sáng như vảy cá nơi đuôi mắt cũng chuyển động theo:

"Em chỉ muốn chị Trần Đồng nếm thử xem có ngon không thôi mà."

"Xì..." Lãng Lãng chĩa DV vào mặt Trì Tiểu Mãn, bấm quay một cái: "Suốt ngày cứ chị Trần Đồng, chị Trần Đồng, một câu chắc phải có đến trăm chữ 'chị Trần Đồng' trong đó..."

"Hôm nay chị không được chiếm sóng của tụi em!" Trì Tiểu Mãn chẳng nể nang gì mà đẩy ống kính ra, rồi lại nhìn Trần Đồng trong bóng tối, dịu dàng nói: "Chị Trần Đồng, chị nhanh thổi nến đi."

"Được."

Trần Đồng nheo mắt cười.

Dưới sự chứng kiến của hai cặp mắt và một ống kính máy quay, cô thổi tắt những ngọn nến màu.

"Yeah..."

Vừa rồi hai người còn suýt chút nữa cãi nhau, đột nhiên lại vì cô thổi tắt nến mà đồng thanh reo hò.

Hai người họ giống như hai viên kẹo cao su mạnh mẽ nhất trong một hũ kẹo, lúc nào cũng có thể thổi ra những quả bong bóng vui vẻ và phấn chấn. Hai bong bóng ấy xích lại gần nhau, phối hợp cực kỳ ăn ý để hát tặng cô bài chúc mừng sinh nhật, với phiên bản được cải biên theo một giai điệu kỳ quặc nào đó:

"Mừng ngày sinh nhật của chị, mừng ngày sinh nhật của chị. Chúc Trần Đồng Trần Đồng sinh nhật vui vẻ..."

Trần Đồng cười không dứt.

Nhưng cô vẫn cố nhịn, cũng không hề né tránh.

Lắng nghe trọn vẹn hai người họ hát xong bài hát kỳ quái đó thêm một lần nữa.

Cho đến khi bài hát được kết thúc bằng những nốt cao đầy nội lực.

Lãng Lãng mới chạy đi bật đèn.

Trì Tiểu Mãn cẩn thận đặt chiếc bánh kem lớn đang bưng trên tay xuống, tiến lại gần, vừa thẹn thùng vừa thật dịu dàng trao cho Trần Đồng một cái ôm. Vì dạo này Trì Tiểu Mãn đang làm thêm ở tiệm bánh ngọt, nên em chẳng khác nào một chiếc bánh sô cô la đang dang rộng vòng tay ôm lấy cô.

"Chị Trần Đồng, chúc mừng sinh nhật tuổi 23 của chị."

Trần Đồng cũng ôm lấy em, mềm giọng nói: "Cảm ơn em, Tiểu Mãn."

Lãng Lãng bật đèn xong đi tới, rồi "Ê" một tiếng với vẻ đầy ghét bỏ: "Hai cái đứa này bị sao thế hả? Chị vừa quay đi một cái là đã ôm nhau rồi?"

"Bị sao là sao?" Trì Tiểu Mãn lầm bầm: "Tất nhiên là tụi em yêu nhau rồi."

Dù vậy, họ cũng không ôm nhau trước mặt Lãng Lãng quá lâu. Bởi vì Lãng Lãng đã đi đến trước cái bánh kem với bộ dạng hơi lén lút.

Trì Tiểu Mãn lập tức cảnh giác, buông Trần Đồng ra để bảo vệ chiếc bánh: "Chị định làm gì đấy?"

"Em nói cho chị biết, chúng ta không được làm mấy trò lãng phí thức ăn đâu đó nha."

"Chị chỉ muốn chụp một kiểu thôi mà." Lãng Lãng cãi lý: "Trì Tiểu Mãn, cô lại đây, để chị chụp đặc tả cái bánh kem to đùng cô mua nào..."

"Còn lâu nha." Trì Tiểu Mãn đầy vẻ nghi ngờ, em bưng lấy chiếc bánh, ôm khít trước ngực để né tránh Lãng Lãng.

Thế là Lãng Lãng đuổi theo sau lưng em: "Trì Tiểu Mãn! Chị xin cô đấy, chị thật sự chỉ muốn chụp một kiểu đặc tả thôi!"

Hai người đột nhiên chạy vòng quanh trong phòng, chẳng khác nào hai chú cừu non đang đuổi bắt nhau.

Chạy được vài bước, Lãng Lãng thở hổn hển, chống tay ngang hông: "Vãi thật, sao sức cô dai thế không biết!"

Trần Đồng đứng bên cạnh cười rạng rỡ.

Đợi đến khi chạy mệt rồi, cả hai đứng cách nhau qua chiếc sô pha cũ, nhìn chằm chằm đối phương với vẻ vừa cảnh giác vừa xa xăm.

Trần Đồng cảm thấy cần phải phá vỡ cục diện bế tắc này, bèn lên tiếng: "Tụi mình chụp chung một tấm hình đi."

Thế là cả hai cùng lúc quay sang nhìn Trần Đồng. Cái vẻ hừng hực khí thế như muốn đấu tới cùng khi nãy bỗng chốc tan biến sau câu nói của cô, biểu cảm của hai người họ trở nên ngẩn ngơ thấy rõ.

"Chỉ là thấy hôm nay rất vui." Trần Đồng cong khóe mắt: "Với lại đã lâu như vậy rồi, tụi mình vẫn chưa có tấm hình chụp chung nào cả."

Dứt lời.

Hai người họ nhìn cô một lúc.

Rồi lại nhìn nhau qua chiếc sô pha cũ.

Chẳng ai nói với ai câu nào, cứ thế dứt khoát quyết định đình chiến.

Trì Tiểu Mãn vòng qua bên sô pha, bưng bánh kem đi tới, rất tự giác đứng cạnh Trần Đồng. Em cũng vô cùng ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ."

"Đúng lúc chiếc DV này của chị cũng chụp hình được." Lãng Lãng cũng cầm DV bước tới, đứng ở phía bên kia của Trần Đồng. Sau một hồi loay hoay, chị tự nhiên giơ máy lên: "Nào, một, hai, ba, nhìn vào ống kính..."

Hai người này đúng là có khả năng thực hiện yêu cầu một cách cực kỳ nhanh chóng.

Trần Đồng còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy mình bị kẹp giữa hai gương mặt tươi cười rạng rỡ và một chiếc bánh kem ngọt ngào.

Trong cơn sửng sốt, cô vô thức nhìn về phía ống kính.

Tách...

Hình đã chụp xong.

Trần Đồng chớp mắt thẫn thờ.

Cô còn chưa kịp nhìn thấy hình.

"Chụp thêm kiểu nữa đi." Thì Trì Tiểu Mãn đã cười híp mắt nói: "Để bánh kem ở giữa nhé."

"Được thôi." Lãng Lãng nhanh nhẹn đổi chỗ sang phía Trì Tiểu Mãn, giơ máy lên, điều chỉnh lại nụ cười và góc mặt, rồi dứt khoát hô: "Nào, ba, hai, một, nhìn vào ống kính..."

Trì Tiểu Mãn bưng bánh kem, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết. Cũng chính vào lúc đó, em giả vờ như mình không hề nói chuyện, cơ mặt cứng đờ nhắc khéo: "Chị Trần Đồng cười một cái đi."

Thời gian qua Trần Đồng cũng đã hiểu rõ tính cách nói là làm ngay của hai người này, thậm chí còn bị ảnh hưởng theo. Thế nên khi chụp tấm thứ hai, cô đã kịp phản ứng, điêu luyện quay mặt về phía ống kính rồi nở nụ cười.

Tách...

Tấm hình thứ hai đã được chụp xong.

Lãng Lãng hạ DV xuống kiểm tra một lượt, rồi đột ngột bảo: "Không được, chị cũng muốn đứng giữa."

Nói xong.

Cũng chẳng đợi Trì Tiểu Mãn và Trần Đồng kịp phản ứng.

Lãng Lãng đã tự mình chen vào giữa hai người.

Rồi dúi máy DV vào tay Trần Đồng.

Dặn dò cô: "Bây giờ đang ở chế độ chụp hình, cô chỉ cần nhấn nút chụp là được."

Dứt câu.

Lãng Lãng tự ý dang rộng hai tay, dùng sức ôm ghì lấy cả hai người, cười hì hì: "Giờ đến lượt chị, tất cả cười tươi lên cho chị nào."

Người này bình thường trông gầy gò, cơ thể thì hay bị bệnh vặt, lại chẳng bao giờ chịu ra ngoài phơi nắng, đến nỗi Trì Tiểu Mãn luôn miệng bảo Lãng Lãng giống như một hạt cơm trắng cứ trốn trong cái tổ nhỏ của mình. Thế nhưng, lực ôm của chị lại lớn đến lạ lùng.

Trì Tiểu Mãn đột nhiên bị ôm ghì lấy, suýt nữa thì đứng không vững, em la oai oái: "Lãng Lãng, chị suýt làm nát bánh kem của em rồi này!" Nhưng giây tiếp theo, thấy Trần Đồng đang cầm máy, Trì Tiểu Mãn vẫn vội vàng bưng bánh tạo dáng, khoe nụ cười chuẩn mực lộ tám chiếc răng về phía ống kính: "Cười thế này đủ tươi chưa?"

Trần Đồng cũng bị Lãng Lãng ôm chặt vai, áp sát vào người. Khoảng cách này đã vượt qua giới hạn giao tiếp thông thường của cô với bất kỳ ai trừ Trì Tiểu Mãn.

Nhưng có lẽ vì tối nay thật sự rất vui, cũng có lẽ vì cảm nhận được lòng bàn tay ấm áp lạ thường của Lãng Lãng khi ôm lấy mình, Trần Đồng không hề thấy khó chịu. Ngược lại, khi nhìn sang gương mặt đang cười đến nỗi sắp cứng đờ của hai người họ, cô không nhịn được mà nheo mắt cười theo.

"Vậy chị chụp nhé." Trần Đồng dịu dàng nói.

"Ừm!" Trì Tiểu Mãn lập tức đáp lời.

"Nhanh lên nhanh lên." Lãng Lãng vẫn giữ nguyên nụ cười, giọng nói thốt ra như sợi chỉ mỏng manh:

"Chị cười đến mức sắp chuột rút cơ mặt rồi đây này."

"Được."

Trần Đồng đáp lại. Sau khi đếm ngược ba, hai, một, cô mỉm cười nhấn nút trên máy DV.

Không có phản ứng gì.

Căn phòng lặng ngắt.

Một giây, hai giây, ba giây...

"Xong chưa chị?" Trì Tiểu Mãn không dám cử động, nhỏ giọng hỏi.

Nụ cười của Lãng Lãng đã cứng đờ: "Trần Đồng, cô xem có phải cô bấm nhầm về chế độ quay phim rồi không?"

"Hả?"

Trần Đồng vội vàng hạ máy xuống xem, phát hiện mình quả thật đã lỡ tay nhấn thành chế độ quay phim. Cô cảm thấy vô cùng ngượng ngùng: "Xin lỗi nhé, em vô ý bấm nhầm mất rồi."

"Không sao, không sao đâu mà." Trì Tiểu Mãn lập tức mềm giọng an ủi cô: "Tại cái máy này của chị ấy khó dùng quá thôi."

Lãng Lãng đảo mắt, cười mà như không cười.

"Vậy làm lại nhé." Trần Đồng chỉnh máy về chế độ chụp hình rồi giơ lên lần nữa. Nhìn thấy ba cái đầu lớn hiện ra trong màn hình nhỏ, cô thật sự không nhịn cười nổi, cười đến mức tay cầm máy run bần bật. Cô hỏi: "Hay là hai người nghỉ một chút đi..."

"Ừ..."

"Dạ cũng được..."

Cả hai cùng lúc đồng ý.

Giống như cùng lúc trút bỏ được gánh nặng, họ lập tức nhăn mặt nhăn mũi, xoa bóp lấy xoa bóp để cơ mặt.

Trần Đồng bật cười.

Cô đặt chiếc DV lên cái bàn bên cạnh.

Lúc đặt xuống, Trần Đồng lại vô tình chạm vào nút bấm lần nữa.

Nhưng cô cũng chẳng kịp để tâm tới.

Bởi vì Trì Tiểu Mãn nhìn chằm chằm vào cái bánh một hồi lâu, đột nhiên mếu máo nhìn cô, giơ một ngón tay lên:

"Chị Trần Đồng."

"Em muốn bẻ miếng sô cô la chữ 'Birthday' này ăn trước được không chị?"

Trần Đồng vội vàng đi cắt bánh cho em.

Vì vậy, chiếc máy DV bị bỏ lại trên bàn tự mình nhấp nháy ánh đèn đỏ, lặng lẽ ghi lại buổi tối bình thường mà náo nhiệt này...

Căn hầm để xe chứa đầy những món đồ nội thất cũ, trên tường dán rất nhiều áp phích phim mà Trì Tiểu Mãn mang về từ rạp chiếu bóng. Những vệt đèn xe loang loáng liên tục xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, trở thành ánh đèn neon riêng biệt cho bộ phim câm đen trắng này.

Trì Tiểu Mãn đội chiếc nón sinh nhật chóp nhọn được tặng kèm khi mua bánh, ngồi xổm bên cạnh nhìn chằm chằm cái bánh. Lúc thì em nhìn bánh, lúc thì lại ngước lên nhìn Trần Đồng, vẻ mặt đầy do dự.

Đôi tai em đỏ ửng.

Em nhỏ giọng, nói với vẻ ngượng ngùng: "Chị Trần Đồng, em muốn ăn miếng to hơn một chút nữa cơ."

Lãng Lãng đội một chiếc nón sinh nhật màu xanh lá cây khác, dây nón thắt dưới cằm. Mái tóc xoăn tít màu vàng kim của chị đã phai màu đến tận d** tai. Nghe Trì Tiểu Mãn nói vậy, chị "chậc" một tiếng rồi lại ghen tị hất cằm, hối hận cho cái cơ địa dị ứng của mình: "Vãi thật, thơm quá đi mất."

Trần Đồng bị hai người họ vây quanh, nép bên chiếc bàn nhỏ để cắt bánh kem. Cô đeo một cặp kính cận độ nặng, trên đầu là chiếc vương miện bằng giấy dành riêng cho chủ nhân buổi tiệc, vô cùng tập trung và nghiêm túc cắt cho Trì Tiểu Mãn một miếng bánh thật to.

Khi được bưng lên, miếng bánh trên đĩa giấy chao đảo như sắp đổ.

Lãng Lãng thốt lên một tiếng "Oa" đầy ngưỡng mộ.

Nhưng rồi khi quay đầu lại, chị thoáng thấy ánh đèn đỏ nhấp nháy trên máy DV: "Ơ, vẫn đang quay à?"

Dứt lời.

Trì Tiểu Mãn và Trần Đồng cùng lúc nhìn về phía ống kính. Cả hai đang thực hiện nghi thức bàn giao ngọn núi bánh kem một cách hết sức cẩn trọng.

Nhìn thấy ánh đèn đỏ đang nháy, cả hai cùng lộ vẻ ngơ ngác.

"Hai vị nữ chính ơi."

Lãng Lãng đột nhiên lên tiếng:

"Nhanh cười một cái nào, đừng có bày ra vẻ mặt xấu xí trước ống kính như thế chứ."

Kết quả là cả ba người cùng bật cười.

Đèn đỏ tắt ngấm.

Ống kính "xoạch" một cái rồi tối đen, hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng của đêm nay.

Nửa tiếng sau.

Lãng Lãng bước tới, cầm chiếc DV trên bàn lên: "Hết pin rồi."

Chị gập màn hình lại: "Trùng hợp là cũng ăn xong bánh, đến lúc chị phải về rồi."

Lãng Lãng ngẩng đầu.

Nhìn Trì Tiểu Mãn vẫn đang nỗ lực giải quyết nốt phần bánh, và Trần Đồng đang cầm khăn giấy chuẩn bị lau miệng cho em, rồi hào phóng nói: "Không làm phiền hai người làm chuyện đó ha."

Động tác ăn bánh của Trì Tiểu Mãn khựng lại.

Em ngẩng lên, nhìn Lãng Lãng một cách mơ hồ từ phía sau ngọn núi bánh kem dở dang:

"Sao chị biết tối nay tụi em định đi ngủ sớm?"

Lãng Lãng "chậc" một tiếng: "Về đây."

Chị lười biếng kéo cửa hầm đang khép hờ ra.

Tự mình lách người chui ra ngoài, ngáp một cái, quay lưng vẫy tay với họ:

"Mai gặp nhé."

Trì Tiểu Mãn vẫn chưa hiểu lắm, em chớp chớp mắt, tiếp tục vùi đầu ăn bánh. Ăn được vài miếng, em quay sang hỏi Trần Đồng với vẻ đầy thắc mắc: "Chị Trần Đồng, chị có thấy biểu cảm của Lãng Lãng lúc nãy cứ lạ lạ thế nào không?"

Trần Đồng nhìn em một hồi lâu, đôi môi khẽ mấp máy: "Chắc là vì ở lại cũng chẳng được ăn bánh kem ấy mà."

"Cũng đúng."

Nhắc đến chuyện này, Trì Tiểu Mãn lại cảm thấy tiếc thay cho Lãng Lãng. Bởi vì với bản thân Trì Tiểu Mãn, bánh kem sinh nhật là món ngon nhất trên đời. Đôi khi cô nghĩ, một người từ nhỏ đến lớn chưa từng được ăn bánh sinh nhật thì sẽ khổ sở biết bao.

"Nhưng bị dị ứng thì cũng đành chịu vậy." Trì Tiểu Mãn nói, rồi lại tiếp tục giải quyết phần bánh trước mặt: "Chị Trần Đồng, hay chị đi tắm trước đi, em ăn xong sẽ tắm sau."

Trời đã khuya lắm rồi.

Họ phải luân phiên nhau tắm.

Và lần nào Trì Tiểu Mãn cũng nhường Trần Đồng tắm trước.

"Được." Có lẽ thấy cô vẫn đang ăn bánh kem nên Trần Đồng không đòi oẳn tù tì. Chị đứng nhìn một lúc, đưa ngón tay gạt đi vệt kem vô tình dính trên mặt cô, rồi cầm quần áo vào phòng tắm.

Tiếng nước chảy róc rách vọng ra từ bên trong.

Trì Tiểu Mãn vểnh tai nghe ngóng, sau khi xác nhận Trần Đồng sẽ không ra đây ngay, cô lén quay người, lôi từ khe hở ghế sô pha ra một hộp quà nhỏ. Cô cẩn thận mở ra, nhìn sợi dây chuyền bạc bên trong rồi cười khúc khích.

Nhưng cô cũng chẳng dám cười to.

Vì sợ Trần Đồng sẽ nghe thấy.

Trì Tiểu Mãn xoa xoa hai gò má đã cười đến cứng đờ.

Đặt sợi dây chuyền lại vào hộp rồi giấu đi, định lát nữa sẽ làm chị bất ngờ.

Lần đầu đón sinh nhật cùng Trần Đồng, Trì Tiểu Mãn không biết nên tặng gì. Cô nghĩ ít nhất phải tặng món gì đó bình thường không tặng, những thứ như gối tựa, son dưỡng hay khăn lau kính, hễ biết chị cần là cô sẽ lấy tiền tiết kiệm đi mua ngay.... Dù sao thì đã đóng xong học phí năm cuối rồi, cô cũng không cần để dành tiền nữa.

Quà sinh nhật mà.

Đương nhiên phải đắt một chút.

...Trì Tiểu Mãn đã nói với Lãng Lãng như vậy.

Thế nên cô chọn dây chuyền.

Dù hiện tại chưa mua nổi loại đắt tiền, nhưng trên sợi dây này có một mặt dây chuyền hình mặt trăng rất đẹp.

Hôm đó, cô và Lãng Lãng cùng ghé sát tủ kính nghiên cứu hồi lâu, nghe nhân viên bán hàng cười híp mắt, nói... Đây là mẫu đặt riêng, có thể mô phỏng đúng hình dáng mặt trăng vào đêm người kia sinh ra, làm món quà độc nhất vô nhị cho người yêu hay bạn bè đều rất ổn.

Mãi sau này Trì Tiểu Mãn mới biết đó là một cú lừa, vì khi rảnh rỗi đem ra so sánh, cô nhận ra mặt trăng này chẳng có chi tiết nào chứng minh nó là vầng trăng của đêm mùng 2 tháng 9 năm 1990 cả.

Nhưng tối hôm đó, cô vẫn thấy vui vô cùng.

Vì vậy cô ăn liền mấy miếng bánh kem.

Đến lúc Trần Đồng tắm xong bước ra.

Trì Tiểu Mãn vẫn đang nhìn cái đĩa giấy trống trơn rồi xoa mặt cười khúc khích.

Bước chân Trần Đồng khựng lại sau lưng cô: "Sao em vui vậy?"

Trì Tiểu Mãn lắc đầu.

Bịt chặt miệng.

Sợ ánh mắt làm lộ bí mật nên cô không quay lại nhìn chị: "Không có gì, không có gì đâu chị!"

Trần Đồng đứng sau lưng nhìn cô một lúc.

Có lẽ vì vừa tắm xong.

Trên người chị vẫn còn hơi nước ẩm ướt và hương sữa tắm thoang thoảng trong không trung.

Trì Tiểu Mãn hít hà, thấy không khí thơm tho hơn hẳn nhưng lại ngại không dám nói, chỉ biết vùi đầu giục:

"Chị Trần Đồng, chị mau lên giường đi, tối lạnh lắm."

Cô nhất quyết không ngoái đầu lại.

Trần Đồng do dự một lát: "Được rồi, để chị đi sấy tóc trước đã."

"Dạ." Trì Tiểu Mãn gật đầu.

Trần Đồng không nói gì thêm, chỉ đi sấy tóc.

"Trì Tiểu Mãn thở phào nhẹ nhõm, rồi cũng rất siêng năng thu dọn đống bừa bộn trong phòng cho sạch sẽ.

Giữa chừng, Trần Đồng sấy tóc xong đi tới gọi cô, cũng muốn giúp một tay: "Thật ra để mai dọn cũng được mà."

"Không được đâu chị Trần Đồng." Trì Tiểu Mãn từ chối, gạt đôi bàn tay sạch sẽ của Trần Đồng ra, tiếp tục cúi đầu dọn dẹp, không quên giải thích: "Mấy đĩa bánh kem này mà không dọn sạch thì buổi tối sẽ thu hút côn trùng đấy..."

Nói vậy, cô lại sợ Trần Đồng đứng bên cạnh sẽ phát hiện ra sợi dây chuyền, bèn dùng khuỷu tay đẩy chị về phía phòng ngủ.

"Nhanh lên nhanh lên, nhân vật chính thì mau lên giường nằm đi, đừng có làm mấy việc lấm lem này!"

Trần Đồng hết cách, bị cô đẩy vào tận trong phòng.

Chị còn định bước ra.

Nhưng Trì Tiểu Mãn đã đứng chắn trước bức tường vô hình, giơ bàn tay ra hiệu dừng lại với vẻ cực kỳ lạnh lùng.

"Không được."

Nói rồi, cô còn làm bộ đóng cửa lại.

"Giờ em khóa trái cửa nhốt chị rồi đấy, cấm chị bước ra ngoài."

Trần Đồng hết cách.

Đành rất phối hợp đứng ở phía trong cửa nhìn cô, dặn dò: "Vậy em cũng dọn nhanh rồi vào ngủ sớm nhé."

"Dạ được."

Trì Tiểu Mãn gật đầu, sau đó nhanh chóng dọn dẹp xong xuôi mọi thứ, cầm quần áo đi nhanh vào phòng tắm. Chợt nhớ tới chiếc hộp nhỏ giấu trong ghế sô pha, lại sợ Trần Đồng nhân lúc mình đang tắm sẽ đi ra và phát hiện, cô bèn cuống quýt vắt cả áo phông và đồ lót vừa cởi lên ngay cửa.

Đến khi nhận ra.

Cô lại xấu hổ lén rút món đồ nhỏ kia về.

Để đánh lạc hướng.

Trì Tiểu Mãn lớn giọng nói với Trần Đồng: "Chị Trần Đồng, chị không được ra khỏi phòng ngủ đâu đó. Đợi em, em ra ngay đây!"

Trần Đồng không có động tĩnh gì.

Chắc là đồng ý rồi.

Trì Tiểu Mãn yên tâm hơn hẳn. Lúc thoa bọt lên người, nghĩ đến cảnh Trần Đồng nhận được sợi dây chuyền sẽ cười híp cả mắt, cô lại thấy rất vui, bèn ngân nga vài giai điệu ngắt quãng.

Cũng vì sợ tốn thời gian, cuối cùng mùng 2 tháng 9 lại trôi qua mất.

Nên Trì Tiểu Mãn tắm rửa rất nhanh.

Cô cuống cuồng sấy tóc cho khô một nửa, rồi mò lấy chiếc hộp nhỏ đã giấu kỹ trong ghế sô pha, nhảy chân sáo đi về phía phòng ngủ của hai người.

Vẫn như mọi khi.

Cô tỏ vẻ khép nép gõ ba cái lên cánh cửa vô hình, cúi đầu, mắt dán chặt vào vệt nước đọng trên sàn nhà, nói:

"Trần Đồng ơi Trần Đồng, em vào nhé."

"Ừ." Giọng Trần Đồng vọng ra, mềm mại như bong bóng.

Trì Tiểu Mãn bèn chắp tay sau lưng.

Ngẩng cằm bước vào, nhưng mới đi được hai bước thì thốt lên một tiếng "Ủa".

"Chị Trần Đồng, sao chị lại nằm trên giường của em?"

Trong phòng ngủ thắp một ngọn đèn bàn nhỏ xíu, hai chiếc giường đơn vẫn kê ở hai phía tường như cũ. Mọi thứ đều bình thường, chỉ có điều kỳ lạ là, dường như Trần Đồng nằm nhầm giường rồi.

Nhưng thấy Trần Đồng đã nằm yên vị trong đó, trên người còn mặc bộ đồ ngủ cô mới mua tặng dạo trước, lại còn quấn chăn kín mít.

Trì Tiểu Mãn chắp tay sau lưng đầy thắc mắc, nhưng trong đầu lại đang vắt óc suy nghĩ cách khiến Trần Đồng nhận quà, bèn cười hì hì hỏi:

"Có phải chăn của em đắp thích hơn không?"

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Trần Đồng mỉm cười: "Ừ, đúng vậy."

"Vậy chị cứ đắp cái chăn đó mà ngủ một giấc thật ngon nhé." Trì Tiểu Mãn rất tự nhiên chui tọt vào ổ chăn trống bên kia, ngáp một cái, tay vẫn nắm chặt chiếc hộp đựng dây chuyền: "Tối nay em nhường chiếc chăn êm ái của mình cho nhân vật chính đấy."

Trần Đồng không nói gì.

Trì Tiểu Mãn cũng không nói lời nào.

Trong lòng cô đang mải đắn đo xem làm thế nào để tặng món quà này một cách tự nhiên, không phô trương, mà vẫn khiến Trần Đồng cảm thấy cô là một người bạn gái không tệ. Dù sao thì cô cũng đã cất công tìm đúng hình dáng mặt trăng vào ngày Trần Đồng chào đời để đặt làm riêng. Đã thế, trong lúc chờ làm xong, sáng nào cô cũng háo hức chạy tới ngó nghiêng, hỏi han, báo hại bị nhân viên cửa hàng tỏ thái độ ghét bỏ ra mặt.

Nhớ lại cái vẻ mặt ghét bỏ đó.

Trì Tiểu Mãn phồng má lên.

Rồi lại hậm hực nghĩ thầm... Đợi sau này có tiền rồi, cô sẽ chạy tới mua sạch sành sanh mặt trăng của cả tháng 9 âm lịch năm 1990 luôn! Đã vậy còn đặc biệt không cho người nhân viên kia được nhận đơn của mình!

"Tiểu Mãn." Trần Đồng bỗng gọi.

"Dạ?" Trì Tiểu Mãn dứt ra khỏi dòng suy nghĩ.

Cô tập trung nhìn sang Trần Đồng ở phía giường đối diện: "Sao thế chị Trần Đồng?"

Ô cửa sổ nhỏ dán băng dính màu kia, về sau được Trì Tiểu Mãn tìm đâu ra một tấm rèm lớn, cắt nhỏ rồi tự tay khâu mấy chú cá vàng màu đỏ lên đó. Cô còn cất công làm thêm một đường trượt nhỏ, dán lên khung cửa.

Thế nên đôi khi.

Có lúc các cô nhìn thấy ánh đèn neon rực rỡ bên ngoài, có lúc lại thấy mấy chú cá vàng đang bơi lội tung tăng.

Hôm nay là cá vàng.

Những chú cá vàng đỏ bơi lội trong tầm mắt họ. Trần Đồng nằm nghiêng người, nhìn cô dưới ánh sáng dịu dàng: "Tối nay chị có thể ngủ chung với em không?"

Trì Tiểu Mãn ngẩn người.

Thật ra, chính cô cũng không biết tại sao mình lại ngẩn người nữa. Có lẽ là do chưa nghĩ xong phải tặng quà thế nào, có lẽ là bị ánh mắt của chị quấn lấy, cũng có thể là do nghĩ đến chuyện...yêu nhau thì hình như sớm muộn gì cũng sẽ ngủ cùng nhau.

Cho nên, cô gật đầu một cách khá dè dặt.

"Dạ."

Đồng ý rồi.

Sau đó, cô lại lén giấu chiếc hộp nhỏ đựng dây chuyền ở sau lưng kỹ hơn. Chân tay chuyển động cùng lúc, cô gượng gạo nhường ra hơn nửa chỗ trên chiếc giường đơn nhỏ, rồi nói:

"Chị qua đây đi, chị Trần Đồng."

Giọng điệu có chút cứng nhắc.

Trì Tiểu Mãn cũng không biết bản thân mình bị làm sao nữa, có thể là do chiếc hộp nhỏ kia chưa được giấu kỹ khiến cô thấy rất bất an.

Trần Đồng từ từ tháo mắt kính xuống.

Chị ngồi dậy, nhìn cô một lúc rồi bật cười. Dường như chị cũng không muốn để cô cứ nhìn chằm chằm cảnh mình đi qua như thế, nên vừa cười vừa chậm rãi nói: "Tiểu Mãn, em nhắm mắt lại được không?"

"Dạ?"

Trì Tiểu Mãn chớp chớp hàng mi, gương mặt vẫn cười hì hì: "Không phải nhân vật chính mới cần nhắm mắt sao?"

Trần Đồng nhìn cô cười: "Vậy nhân vật chính có được quyền yêu cầu em nhắm mắt không?"

"Dạ được, dạ được."

Trì Tiểu Mãn rất ngoan ngoãn đáp lời.

Cũng rất thành thật nhắm mắt lại.

Bầu không khí trở nên tĩnh lặng.

Trì Tiểu Mãn dùng ngón tay miết nhẹ cạnh chiếc hộp nhỏ, bỗng cảm thấy hơi khát nước. Cô định bảo "Hay là em xuống uống ngụm nước trước đã", nhưng phía Trần Đồng đã truyền đến tiếng bước xuống giường, nên cô đành ngậm chặt miệng lại.

Một giây.

Hai giây.

Trần Đồng bước qua khoảng cách giữa hai chiếc giường nhỏ.

Trì Tiểu Mãn sợ chị đột ngột rời khỏi chăn sẽ bị lạnh.

Nên ngay lập tức vén chăn lên.

Định bụng ủ ấm cho người kia.

Mà cô cũng thành công đón được Trần Đồng vào trong chăn.

Chạm phải bờ vai hơi lạnh của chị, Trì Tiểu Mãn vốn định hỏi: "Chị có lạnh không?"

Nhưng cô chưa kịp thốt nên lời, cũng chẳng kịp mở mắt ra.

Bởi vì cả người Trần Đồng đã chen vào trong chăn, ép sát lấy cô, hơi thở phả nhẹ bên vành tai.

Cũng ngay sau khoảnh khắc cô nhắm mắt, chị bỗng lặng lẽ áp môi lên cổ cô.

Chạm vào n** m*m m** nhất.

Đêm thu, đôi môi người phụ nữ lành lạnh, mềm mại, lướt qua mạch đập như một chiếc lông vũ chạm nhẹ rồi bay đi.

Trì Tiểu Mãn bỗng nhiên bất động.

Yêu nhau lâu như vậy rồi, nhưng mỗi khi thân mật với bạn gái, cô vẫn luôn cứng đờ như con rối gỗ bị rút mất dây cót. Hơn nữa...hơn nữa hôn lên cổ, lại còn hôn một cái rồi lướt đi ngay, cảm giác dường như không giống lúc hôn má hay hôn môi lắm.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô cảm thấy có lẽ Trần Đồng chỉ vô tình chạm phải thôi, bèn vùi đầu trốn kỹ trong chăn, hàng mi run run đầy ngượng ngùng: "Chị Trần Đồng, chị...chị...?"

"Hửm?" Trần Đồng nhẹ giọng hỏi: "Chị làm sao?"

Chóp tai Trì Tiểu Mãn đỏ lựng.

Trần Đồng không hỏi nữa.

Chị dường như đang cười, lại dường như không.

Sau đó chị lần nữa áp sát tới, hôn cô thêm một cái. Lần này là hôn lên cằm. Đôi môi ươn ướt, mềm mại.

Trì Tiểu Mãn thấy nhột, muốn bật cười.

Nhưng giây tiếp theo, đôi môi người phụ nữ lại lướt đến vành tai cô. Tai cô nóng bừng, còn môi chị thì lại rất lạnh.

Sự va chạm ấy khiến sống lưng Trì Tiểu Mãn căng cứng.

Chiếc hộp nhỏ đang nắm chặt trong tay vô tình rơi tọt xuống khe giường.

Cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nhặt lại nữa.

Có lẽ là do khoảng cách quá gần.

Trì Tiểu Mãn chẳng dám cựa quậy.

Ngay khi hơi thở của Trần Đồng phả xuống cổ, cả người cô trở nên cứng đờ, hệt như cương thi bị dán bùa trấn yểm, trong chớp mắt dán chặt lưng vào vách tường phía sau.

"Tiểu Mãn."

Giọng nói của Trần Đồng vang lên bên tai, rất khẽ: "Em có thể mở mắt ra nhìn chị rồi."

Trì Tiểu Mãn không mở mắt.

Cô yếu ớt rụt vai lại, khuôn mặt đỏ bừng, lại hóa thành một viên kẹo dẻo rỗng ruột mềm mại vô cùng e thẹn, tưởng chừng như sắp tan chảy đến nơi.

Cũng chẳng nói tiếng nào.

Thế là Trần Đồng ngắm cô một lúc, dường như cảm thấy phản ứng của cô rất thú vị.

Chị bèn cười một tiếng.

Sau đó dịu dàng và nhẹ nhàng bảo: "Không mở mắt là chị sẽ hôn em tiếp đó nha."

Trì Tiểu Mãn lập tức nghe lời, mở mắt ra ngay.

Đập vào mắt cô là ánh nhìn dịu dàng, ngọt ngào của Trần Đồng dưới bóng chú cá vàng nhỏ màu đỏ. Khoảng cách gần ơi là gần, ánh mắt ấy tựa như mật đường đang tan chảy, muốn dính chặt lấy cô, kéo cô vào trong đó.

Cô chẳng dám động đậy.

Cằm cúi thấp.

Cũng chẳng dám ho he tiếng nào.

Trần Đồng ngược lại trông rất tự nhiên. Chị nhìn cô, ánh mắt luôn dõi theo cô. Cái nhìn của chị vô cùng nghiêm túc, cứ như thể hai người không phải đang chen chúc trên cùng một chiếc giường nhỏ, mà là đang đối diện nhau dưới ánh đèn neon lung linh, hay giữa thảo nguyên bao la rộng lớn.

Một lúc lâu sau.

Chị đưa tay tới, nhìn sâu vào mắt Trì Tiểu Mãn, rồi thân mật v**t v* khuôn mặt cô.

Dưới ánh sáng nhập nhoạng, chị cong mắt cười, nói:

"Tiểu Mãn, em đẹp lắm."

Trì Tiểu Mãn ngượng ngùng rũ mắt xuống.

Hơi thở cô thật chậm, trong lòng rất muốn nói... Chị Trần Đồng, chị cũng rất đẹp.

Nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, lời thốt ra khỏi miệng lại biến thành:

"Trần Đồng~ Đồng~ Đồng~ Đồng~ Đồng~ Đồng~"

Chính cô cũng tự giật nảy mình.

Trần Đồng lại bật cười.

Tiếng cười tựa như muôn vàn bong bóng, lơ lửng bay lên trong phòng ngủ của hai người, bay qua ba chú cá vàng nhỏ màu đỏ.

Bay qua tờ quảng cáo điện thoại đời mới dán trên tủ đầu giường, bay qua tấm áp phích cũ dán trên tường từ thế kỷ trước, bay qua khung cửa sổ nhỏ hẹp, và bay qua cả ánh đèn neon chỉ thuộc về riêng họ.

Trần Đồng hôn lên giữa trái tim Trì Tiểu Mãn.

Trì Tiểu Mãn trợn tròn mắt.

Cảm giác trái tim mình giống như một khối tuyết, đang tan chảy với tốc độ hàng chục xen-ti-mét vuông mỗi giây.

Trần Đồng rướn người lên tìm đến đôi môi cô, đánh cắp luôn trái tim đã tan chảy hoàn toàn ấy.

Trì Tiểu Mãn mất đi trái tim, biến thành một viên kẹo dẻo rỗng ruột mềm nhũn.

Đành để cái đầu trống rỗng nghĩ...

Chết cha, sợi dây chuyền đâu mất tiêu rồi.

Bình Luận (0)
Comment