Công bằng mà nói, bất kể đã xa nhau bao lâu, Trần Việt vẫn luôn cho rằng mình đủ hiểu thế giới nội tâm của Trì Tiểu Mãn.
Có lẽ lúc này cô cảm thấy lạ lẫm với những biểu hiện bên ngoài của Trì Tiểu Mãn, và nhiều khi cũng không thể đồng tình với lựa chọn của em.
Thế nhưng, Trần Việt vẫn ngoan cố cho rằng...trên đời này, chẳng ai nhìn thấu Trì Tiểu Mãn hơn mình. Cô còn cảm thấy, ngoại trừ cô ra, mọi lời nhận xét của người khác về em đều thiếu công bằng, không đủ khách quan, cũng luôn mang theo những định kiến sẵn có.
Ngay cả bản thân Trì Tiểu Mãn, cũng chưa bao giờ là người đó cả.
Thế nhưng lúc này đây, nhìn tấm lưng Trì Tiểu Mãn khom xuống, nhìn một Trì Tiểu Mãn như đang cố gắng thu mình lại...
Trần Việt mới chợt nhận ra, dường như cô đã lầm.
Rốt cuộc thì cô chưa bao giờ biết, việc mình muốn xích lại gần, liệu có phải cũng là một trong những nguồn cơn gây ra nỗi sợ hãi cho em không.
Mãi đến tận giây phút này, ở một khoảng cách gần đến thế, tận mắt chứng kiến Trì Tiểu Mãn khi nhận được một lời khen bình thường đã phải cố kiềm nước mắt, và vất vả bình ổn cảm xúc ra sao.
Trần Việt mới thật sự hiểu rõ mọi chuyện, cũng đành phải chậm rãi rụt tay lại.
Cô không chạm vào em nữa.
Dù trong lòng rất muốn hỏi mình cần phải làm gì mới có thể khiến em không còn sợ mình đến thế.
Nhưng cuối cùng khi thật sự cất lời, Trần Việt chỉ hỏi: "Để chị lau nước mắt cho em nhé, được không em?"
Tuy nhiên, câu nói này chẳng hề khiến Trì Tiểu Mãn cảm thấy dễ chịu hơn. Ngược lại, nó khiến tấm lưng đang khom lại của em run lên lần nữa.
Em run còn dữ dội hơn lúc nãy, tiếng th* d*c vì cố nén nước mắt cũng trở nên nặng nề, càng lúc càng khó kiềm chế.
Trần Việt thấy mờ mịt.
Cô muốn tiến lại gần để an ủi.
Nhưng nhìn đốt sống lưng gầy guộc nhô ra theo từng nhịp run rẩy của em, cô lại thấy lúng túng chẳng biết phải làm sao.
Có lẽ Trì Tiểu Mãn đã quá gầy.
Khi khom lưng, những đốt xương nơi sau gáy nhô hằn lên dưới lớp da, bị ánh sáng xanh từ máy chiếu hắt vào, trông em lúc này chẳng khác nào một chú cá vàng mong manh dễ vỡ, sắp sửa bị nuốt chửng.
"Trần Việt." Một lúc lâu sau, khi đã gắng gượng bình tĩnh lại, Trì Tiểu Mãn khẽ gọi tên cô.
"Hửm?" Trần Việt chậm rãi cuộn ngón tay lại, nhìn bờ vai đang co rụt của em và đáp:
"Chị đây."
Trì Tiểu Mãn không khóc nữa. Em lấy tay che mặt, cố gắng hít thở.
Những năm qua, dường như em đã rèn được nhiều kỹ năng kiểm soát cảm xúc hơn, hệt như một diễn viên chuyên nghiệp.
Cơ thể Trì Tiểu Mãn giống như chứa một chiếc bình cảm xúc có thể mở ra bất cứ lúc nào. Trong mười năm không có Trần Việt ở bên, em đã đóng gói biết bao buồn vui vào đó, chờ khi cần thiết mới lấy ra.
Nhưng vì những cảm xúc ấy đều là thật, xảy ra ngay tức thì và chưa bao giờ thật sự được giải tỏa, nên mỗi lần đóng mở chiếc bình ấy đều là một cú chấn động cực lớn đối với hệ thống cảm xúc của em.
Trì Tiểu Mãn ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Trần Việt: "Em sẽ suy nghĩ kỹ chuyện này."
Đó đã là phản hồi tích cực và chủ động nhất mà một Trì Tiểu Mãn đang nhút nhát, bất an có thể đưa ra.
Nhìn vành mắt vẫn còn đỏ và những giọt lệ trong suốt chưa lau sạch nơi khóe mắt em, Trần Việt không hề thấy em thiếu quyết đoán. Cô biết lúc này có lẽ Trì Tiểu Mãn cũng không cần sự xót xa của mình, nên chỉ cười đáp: "Được."
"Ừm." Trì Tiểu Mãn vẫn đang cố bình ổn tâm trạng. Có lẽ do vừa khóc xong nên giọng em nghẹn đặc tiếng mũi, nhưng em vẫn kiên trì nói hết từng câu từng chữ với Trần Việt: "Cảm ơn chị nhiều, vì đã sẵn lòng nói với em nhiều điều như vậy."
"Em nói thật lòng đấy." Dường như vì thấy cô im lặng, Trì Tiểu Mãn lại bồi thêm một câu:
"Chị đừng hiểu lầm."
Giọng mũi khiến âm điệu giọng nói trở nên mềm nhũn.
Cũng vì đang cố gắng nói rõ, nên tốc độ nói của em chậm lại: "Vì thật sự rất biết ơn chị nên em mới nói vậy."
"Chị biết." Trần Việt dịu dàng đáp, cũng đưa tờ khăn giấy qua: "Không có chi."
Cũng vì câu "Không có chi" đã nghe không biết bao nhiêu lần ấy, mắt Trì Tiểu Mãn lại lần nữa đỏ lên.
Nhưng cô nhanh chóng cúi xuống để Trần Việt không nhận ra, rồi đón lấy tờ khăn giấy khô ráo một cách hơi thiếu tự nhiên, chậm rãi thu xếp lại bản thân.
Còn Trần Việt thì chu đáo giúp cô dọn dẹp lại mọi thứ, bình thản nói:
"Chị biết mấy năm qua, những gì em và chị phải đối mặt thật ra không giống nhau. Em đừng vội quá, cứ từ từ thôi cũng được."
Trần Việt ở bên cạnh quan sát nét mặt của Trì Tiểu Mãn, giọng chị mềm mại, như đang trêu đùa để làm dịu bầu không khí: "Yên tâm đi, chị sẽ không đặt ra thời hạn cho em như quản lý của chị vẫn làm đâu."
Động tác lau nước mắt của Trì Tiểu Mãn khựng lại.
Cô khụt khịt cái mũi đang bị nghẹt, vì cảm xúc lên xuống quá mạnh nên đầu óc có chút mụ mị. Cô ngơ ngác nhìn màn hình chờ của máy chiếu trên bức tường trắng, một lúc lâu sau mới chậm rãi thốt lên: "Trần Việt."
"Hửm?"
"Thật ra chị đúng là một người rất kiên nhẫn." Tờ khăn giấy khô ráo rất nhanh ướt đẫm, bị Trì Tiểu Mãn vò trong tay: "Nếu là người khác, chắc họ đã sớm không kiên trì nói với em những điều này rồi."
"Chị có lẽ là..." Nói đến đây, Trì Tiểu Mãn hơi ngập ngừng, không biết có nên nói thẳng như vậy hay không.
Nhưng vì Trần Việt quá tốt, cô nghĩ mình nhất định phải bày tỏ lòng biết ơn với chị: "Là người duy nhất hiện giờ vẫn còn sẵn lòng kiên nhẫn với em."
"Vậy sao?" Không hiểu sao, giọng của Trần Việt nghe cũng chẳng vui vẻ gì.
Chị im lặng một lát: "Thế thì chị hy vọng, tốt nhất không phải vậy."
"Cái gì cơ?" Giọng quá nhỏ, Trì Tiểu Mãn không nghe rõ câu này của chị.
"Không có gì đâu." Trần Việt lắc đầu.
Chị nghiêng mặt nhìn Trì Tiểu Mãn một lúc, rồi lại rút một tờ khăn giấy mới đưa cho cô.
Trì Tiểu Mãn đón lấy.
Nhìn thấy mẩu khăn giấy đã vò thành cục trong tay cô, Trần Việt không hề chê bai mà xòe lòng bàn tay mềm mại ra: "Đưa cho chị đi."
Trì Tiểu Mãn né người ra sau: "Không cần đâu, lát nữa em tự đi vứt là được rồi."
"Được." Trần Việt không ép.
Chị nhìn Trì Tiểu Mãn, chậm rãi thu tay lại, đặt xuống dưới gối ôm. Như sực nhớ ra điều gì đó, chị khẽ nói:
"Em còn nhớ không? Trước đây chị không thích ăn hành, nhưng lại cực kỳ thích ăn bánh bao ở một tiệm trên đường Hạnh Phúc."
Trì Tiểu Mãn cố gắng lấy lại bình tĩnh: "Nhớ thì nhớ."
"Sao tự dưng chị lại nhắc đến chuyện này?" Cô hỏi Trần Việt, rồi theo phản xạ tự nhiên: "Bây giờ chị muốn ăn à? Hay là để lần sau em về Bắc Kinh mua rồi gửi qua cho chị nhé? Có thể hút chân không, chỉ là sẽ không còn tươi ngon lắm thôi."
"Không phải." Trần Việt khẽ lắc đầu: "Lần trước chị quay lại, tiệm đó đã không còn nữa."
Trì Tiểu Mãn im lặng, lại tiếp tục vò nát tờ khăn giấy mới trong lòng bàn tay. Một lúc lâu sau cô mới gượng gạo thốt lên: "Có lẽ vì thời gian trôi qua lâu quá rồi."
"Ừ." Trần Việt cúi mặt, nhẹ nhàng nhắc lại: "Nhưng hồi đó, em thường nhặt từng mẩu hành trong nhân bánh bao ra cho chị."
"Nhân bánh bao tiệm đó rất nhiều, lúc mới hấp xong lại rất nóng. Lần nào em cũng vội vàng bẻ đôi cái bánh ra, chia thành từng miếng nhỏ, rồi cầm đũa ngồi bên cạnh chậm rãi nhặt hành cho chị. Nhặt xong miếng nào em lại đưa cho chị ăn miếng đó, vì sợ bánh nguội nhanh."
Trần Việt không nhìn Trì Tiểu Mãn, mắt chị hơi rủ xuống, nét mặt không có quá nhiều biểu cảm, như thể đang kể lại một kỷ niệm hết sức bình thường:
"Chỉ vì chị thích ăn thôi."
Lời nói ấy khiến Trì Tiểu Mãn chẳng biết phải phản ứng sao cho kịp. Cô cũng không rõ vì sao lúc này Trần Việt lại nhắc tới chuyện đó, cũng không rõ rốt cuộc đối phương đang hoài niệm hay đang oán trách.
Nhất là khi Trần Việt nói xong liền quay sang nhìn cô. Trì Tiểu Mãn cảm thấy mờ mịt, không dám đối diện với ánh mắt ấy. Cảm giác như thể người trong lời kể của Trần Việt là một ai đó hoàn toàn khác, cô chỉ còn biết siết chặt tờ khăn giấy trong tay, giữ lấy sự im lặng đầy áp lực.
"Cho dù lúc đó chúng ta vẫn chưa ở bên nhau." Trần Việt nói: "Chỉ được coi là bạn cùng phòng thôi, em cũng đã làm thế vì chị rồi."
Trì Tiểu Mãn không biết mình có thể nói gì.
Nhưng Trần Việt lại nói tiếp: "Ý chị là, em không cần phải khách sáo với chị như vậy đâu."
Giọng chị dịu dàng: "Chị vẫn hy vọng mỗi lúc em khóc, chị có thể là người đưa khăn giấy cho em, rồi lại giúp em vứt chúng đi. Bởi vì khi bản thân không ổn, em hoàn toàn có quyền để những người xung quanh làm điều gì đó cho mình mà."
Những ngón tay đang siết chặt của Trì Tiểu Mãn từ từ nới lỏng ra.
"Điều này không liên quan đến việc hiện tại chúng ta có quan hệ gì." Trần Việt tựa lưng vào ghế sô pha. Góc nghiêng của chị trông thật mềm mại, thần thái toát lên vẻ dịu dàng khiến người ta không thể khước từ, thậm chí còn thấy như đang trong một giấc mơ:
"Ít nhất là đừng sợ chị quá, có được không?"
---
Chẳng rõ Trần Việt nhìn nhận cô như thế nào, nhưng ngày hôm ấy, Trì Tiểu Mãn đã hoàn toàn phơi bày sự hoảng loạn, sợ hãi và yếu đuối của mình trước mặt chị, vậy mà tất cả đều được Trần Việt bao dung đón nhận. Đó là điều mà Trì Tiểu Mãn chưa bao giờ dám tưởng tượng đến.
Cô không thể nghĩ ra trên đời này có ai lại ghét được Trần Việt.
Cũng không thể tưởng tượng nổi, ai sẽ là người may mắn đến mức có được tình yêu của Trần Việt đến cuối cùng.
Thế nhưng, kiểu suy nghĩ này dường như lại là một sự thiếu tôn trọng đối với chính chị.
Đánh giá một người tốt hay xấu dựa trên việc họ "giỏi yêu người khác", vốn dĩ đã là kiểu coi thường tàn nhẫn nhất.
Vì vậy, Trì Tiểu Mãn hy vọng Trần Việt có thể ích kỷ hơn một chút, có thể giữ lấy tình yêu dịu dàng và bao dung ấy cho riêng mình.
Đừng đòi hỏi quá cao ở bản thân, đừng tự làm khổ mình với những suy nghĩ quẩn quanh, đừng vì bao dung cái xấu của người khác mà để bản thân chịu thiệt, và cũng đừng vì chuyện của người khác mà mất ngủ, ngồi lặng lẽ bên cửa sổ ngắm mưa suốt cả đêm dài.
Thế giới này đừng nên xuất hiện bất cứ lời mắng nhiếc nào nhắm vào Trần Việt. Nếu cuối cùng điều đó là không thể tránh khỏi, Trì Tiểu Mãn hy vọng mình có thể là người gánh chịu thay chị.
Cơn bão không vì cuộc trò chuyện kết thúc mà tan biến.
Sau đó họ tiếp tục xem phim.
Có lẽ là để xoa dịu tâm trạng của Trì Tiểu Mãn.
Trần Việt không chọn xem tiếp bộ phim dở dang kia nữa, mà chọn một bộ phim Hồng Kông cũ họ thường xem trước đây... Không phải kiểu phim nghệ thuật nặng nề, mà mang tông giọng khá nhẹ nhàng, thư giãn.
Cũng có thể vì đã tiêu tốn quá nhiều cảm xúc nên chỉ xem được một lát, Trì Tiểu Mãn chìm vào giấc ngủ sâu.
Lúc ấy...
Cô vẫn không để bản thân ngồi ở tư thế thoải mái.
Mà tựa vào lưng ghế sô pha không mấy dễ chịu, ôm lấy cái gối, đầu hơi cúi xuống, nhịp thở rất nhẹ và chậm.
Trông như người đẹp ngủ trong rừng.
Chỉ là Trần Việt cũng không cho rằng "người đẹp ngủ trong rừng" là một sự so sánh hay ho gì, cô chỉ mong sao Trì Tiểu Mãn có thể ngủ thoải mái hơn.
Thế là.
Cô nhẹ nhàng rút gối ôm ra, nhường chỗ và chỉnh lại tư thế có phần cứng nhắc của Trì Tiểu Mãn, để em nằm phẳng hơn một chút.
Còn bản thân cô thì ngồi xuống cạnh mép sô pha.
Im lặng ngắm nhìn gương mặt của em lúc ngủ, cũng vặn nhỏ âm lượng máy chiếu, để bộ phim tiếp tục chạy.
Bởi vì nếu tắt đột ngột.
Có lẽ Trì Tiểu Mãn sẽ giật mình tỉnh giấc.
Lần này gặp lại, Trần Việt nhận thấy em dễ bị hoảng sợ hơn trước nhiều.
Nhưng chín năm là khoảng thời gian quá dài.
Cô cũng không tài nào phân biệt được, nỗi sợ này bắt nguồn từ việc năm xưa, đám đông bao vây em trên đường; hay là chuyện Thẩm Bảo Chi từng nhắc qua rằng em bị người ta rình rập qua khe cửa khách sạn, đến mức phải nhập viện; hay là do người quản lý cực kỳ giỏi thao túng dư luận trong lời kể của Tiểu Kỳ... Hay là còn vô số những góc khuất khác mà Trần Việt không thể biết được.
Bộ phim kết thúc.
Trần Việt cũng chẳng rõ mình đã xem phim lâu hơn, hay là đã ngắm nhìn một Trì Tiểu Mãn đang ngủ không mấy thoải mái trên sô pha lâu hơn.
Lúc bấy giờ, giao diện phát phim tự động thoát ra.
Chuyển về phần lịch sử xem.
Ở bản ghi phát sóng trước đó, trong khung hình thu nhỏ tỉ lệ 4:3 là gương mặt của Trì Tiểu Mãn tuổi đôi mươi.
Nội dung của bộ phim đó xoay quanh chủ đề chống bạo lực mạng vốn rất thịnh hành trong các phim chiếu mạng thời điểm bấy giờ.
Trì Tiểu Mãn vào vai một nữ ngôi sao đột ngột qua đời trong một bản tin, kéo theo vô số lời đồn đoán... Bộ phim được giới thiệu là thể loại trinh thám ly kỳ nhưng thật ra cũng không hẳn, vì kết quả đã được đưa ra ngay từ đầu.
Tuy nhiên, do thiết lập nhân vật quá hoàn hảo, thân phận lại quá đặc thù nên không ai tin cô ấy tự sát cả. Ngay lập tức tin đồn bủa vây khắp nơi, rất nhiều người không chấp nhận việc một nữ minh tinh đang ở đỉnh cao lại mong manh đến thế, chỉ vì không chịu nổi bạo lực mạng mà tự sát.
Trì Tiểu Mãn đã có màn thể hiện cực kỳ ấn tượng trong bộ phim đó. Mỗi thước phim khắc họa nhân vật, hay những phân cảnh qua lời kể của người khác nhằm làm nổi bật tính cách mềm mỏng của vai diễn, đều được em diễn giải vô cùng xuất sắc. Cũng nhờ vậy mà cái tên Trì Tiểu Mãn bắt đầu nhận được rất nhiều sự chú ý.
Nhưng tất nhiên, đời vốn dĩ đầy rẫy những mỉa mai. Giờ đây nếu mở lại bộ phim này, người ta sẽ thấy dưới mỗi khung hình có mặt Trì Tiểu Mãn đều tràn ngập những dòng bình luận chạy ngang màn hình. Đó là những vết tích tranh cãi còn sót lại của lịch sử...
Trong đó có cả những lời khen ngợi ban đầu mà cư dân mạng dành cho nữ diễn viên mới.
Cũng có những lời nhục mạ khó nghe sau khi vụ việc "cướp tài nguyên" nổ ra. Họ chĩa mũi dùi vào gương mặt thanh tú, trẻ trung của em lúc bấy giờ bằng những lời phán xét ngoại hình mà theo Trần Việt thấy là vô cùng phiến diện.
Còn có mấy lời lẽ cay nghiệt đến từ những kẻ vẫn luôn ghét bỏ em cho tới tận bây giờ.
Đan xen là những dòng nhắn gửi đầy yêu thương của người hâm mộ, cổ vũ em hãy vững bước tiến về phía trước.
Và không thiếu cả những lời nghi hoặc dành cho các bình luận ủng hộ đó, hay những khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng Trì Tiểu Mãn đã xóa bình luận để bịt miệng công chúng.
...
Chẳng rõ là để bảo vệ bộ phim hay để duy trì số liệu mà phía nền tảng không hề xóa bỏ những dòng bình luận ấy. Có lẽ vào thời điểm đó, chính những tranh cãi xoay quanh Trì Tiểu Mãn đã mang lại sức hút lớn hơn cho tác phẩm. Cho đến tận bây giờ, cả đoàn phim lẫn công ty quản lý đều chưa từng đưa ra bất kỳ lời đính chính nào.
Màn hình máy chiếu tự động chuyển sang chế độ chờ.
Trần Việt không nhìn màn hình chiếu màu xanh lam ấy nữa.
Cô tựa người bên cạnh sô pha, một lần nữa nghiêng mặt nhìn Trì Tiểu Mãn đã ngủ say từ lâu.
Có lẽ, Trì Tiểu Mãn bây giờ giống với em của ngày xưa nhất chính là vào lúc ngủ.
Vẫn tĩnh lặng và ngoan ngoãn như thế.
Trên gương mặt ấy không còn vương nét khổ đau, sợ hãi, hay vẻ khép nép quá mức thường thấy.
Trông như thể chưa từng phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
Cũng chẳng ai nỡ lòng trách móc em không đủ mạnh mẽ, hay oán giận em đã không thể hiện được sự kiên cường, bản lĩnh cần có khi đối mặt với bạo lực bủa vây.
Nhưng Trần Việt chưa bao giờ muốn trách.
Cô chấp nhận để Trì Tiểu Mãn được yếu đuối khi mệt mỏi, được sợ hãi khi kinh hãi, và được bất an khi lòng chẳng thấy bình yên.
Cô sẵn lòng để em không cần phải mạnh mẽ.
Thế nhưng, giấc ngủ này của Trì Tiểu Mãn cũng chẳng mấy an ổn. Dù đang trong cơn mộng mị, khóe mắt em vẫn lăn dài một giọt lệ trong suốt, lặng lẽ và không một tiếng động.
Trần Việt đưa ngón tay ra.
Sau một thoáng do dự.
Đầu ngón tay cô khẽ chạm vào khóe mắt mềm mại của Trì Tiểu Mãn.
Mềm mại, và ươn ướt.
Trì Tiểu Mãn vì thế mà khẽ run run hàng mi.
Trần Việt nhanh chóng rụt tay lại, chậm rãi thu ngón tay về.
Không dám tùy tiện chạm vào nữa.
So với cảm giác bất an khi bị chạm vào.
Cô mong em có thể có một giấc ngủ tốt hơn.
---
Giấc ngủ này kéo dài khá lâu.
Không hề mộng mị.
Khi mở mắt ra, Trì Tiểu Mãn thấy phòng chiếu phim đã tối đen, còn cô thì đã được đặt nằm phẳng lại ở một tư thế khá thoải mái trên sô pha, trên người còn đắp một chiếc chăn mỏng.
Những cảm xúc cạn kiệt trước khi ngủ cùng sự mệt mỏi vì bôn ba suốt mấy ngày qua đã được phục hồi phần nào sau giấc ngủ ngắn.
Cô ngồi dậy, ngơ ngác nhìn quanh trong bóng tối.
Đợi một lát cho tỉnh táo hẳn.
Cô đứng dậy.
Mở cửa ra.
Để rồi nhìn thấy...
Trần Việt đang đứng trước căn bếp mở của căn hộ, nhìn chằm chằm vào mấy nguyên liệu đơn giản. Hàng lông mày chị khẽ nhíu lại, vẻ mặt trông có phần bất lực.
Trần Việt quả thật rất hoàn hảo, không có lấy một khuyết điểm nào. Mà việc hoàn toàn mù tịt chuyện bếp núc cũng chẳng thể coi là nhược điểm của chị.
Ngược lại, điều đó khiến chị trông giống một người bình thường bằng xương bằng thịt hơn.
Chứ không phải một vị thần tiên lơ lửng trên trời.
Trì Tiểu Mãn đứng bên cửa lặng lẽ quan sát một lúc. Khi thấy Trần Việt cầm con dao lên định rửa để chuẩn bị thái gì đó.
Cô không kiềm được mà bước tới, nói: "Để em làm cho."
Trần Việt ngẩng đầu, đôi mắt cong lên cười với cô: "Em tỉnh rồi à?"
"Em cũng chẳng biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào nữa." Nghĩ đến việc mình làm phiền Trần Việt suốt hai ngày nay, Trì Tiểu Mãn cảm thấy hơi ngại. Cô mím môi bước đến gần: "Cứ để em làm cho, chị cẩn thận kẻo đứt tay."
Trần Việt cũng không khách sáo, thoải mái đưa dao cho Trì Tiểu Mãn, nói:
"Chị vốn định làm cho em tô mì trước khi em tỉnh giấc."
Trên thớt là rau củ đã rửa sạch, trên bếp là ba quả trứng gà, một túi mì sợi và một tô thủy tinh đựng tôm chưa rút chỉ lưng.
Nguyên liệu có vẻ rất đơn giản.
Trì Tiểu Mãn xắn tay áo lên, cũng buộc lại mái tóc đã rối bù sau giấc ngủ.
Em gầy quá.
Cổ tay lộ ra trắng trẻo và khẳng khiu.
Sau khi buộc tóc, phần cổ để trần cũng rất thanh mảnh.
Tuy vậy, đường nét vai và cổ em lại rất mượt mà, độ cong của cằm khi ngẩng lên hay cúi xuống đều rất đẹp, đúng chuẩn gu thẩm mỹ của số đông.
Trần Việt nhìn em một lát rồi khẽ nói: "Em gầy đi nhiều quá."
"Hửm?" Trì Tiểu Mãn đã đeo xong tạp dề, vòng eo bị dây buộc thắt lại trông mỏng manh như một tờ giấy. Em hơi cúi đầu xử lý đống rau củ trên thớt, thành thục cắt bỏ phần rễ cứng: "So với hồi nhỏ sao? Vậy thì đúng là gầy đi nhiều thật."
Hồi nhỏ. Khi em thốt ra cụm từ này, giọng điệu rất nhẹ nhàng.
Trần Việt biết, có lẽ em đang ám chỉ những năm tháng tuổi đôi mươi của họ.
"Gầy đi bao nhiêu rồi?"
"Chắc khoảng mười ký."
Bốn mươi ký rưỡi.
Trần Việt tự động nhẩm ra con số này.
Thật ra với Trì Tiểu Mãn trước đây, năm mươi ký tuyệt đối không hề béo, thậm chí còn xem như hơi gầy.
Bởi vì em không hề thấp, lại thêm việc chạy đôn chạy đáo mỗi ngày nên cơ bắp khá săn chắc.
Bây giờ thì càng gầy hơn.
Chút bầu bĩnh tròn trịa trẻ con ngày nào đã biến mất không dấu vết.
Suốt chín năm qua, em như thể đã lột bỏ rất nhiều lớp vỏ, mỗi lần lột là một lần gầy đi, cho đến giờ trở thành một người có vẻ ngoài làm Trần Việt cảm thấy hoàn toàn xa lạ.
Thế nhưng, nếu ngay cả chuyện bình thường như vậy mà cũng tỏ ra xót xa thì Trần Việt thấy mình hơi thừa.
Cho nên cô chỉ có thể nói: "Cũng không nên gầy quá."
"Ừ, em biết mà." Trì Tiểu Mãn đã đeo găng tay, cúi người rút chỉ tôm, nét mặt rất chăm chú:
"Trước đây quản lý cũng bảo em đừng gầy quá, nói gầy quá lên hình không đẹp, kêu em nên tăng cân một chút."
Em mím môi, nói nhỏ: "Nhưng bây giờ, dường như việc tăng cân còn khó hơn cả giảm cân, thế nên em vẫn chưa thành công lần nào."
Vừa nói.
Trì Tiểu Mãn vừa mở tủ lạnh, rồi nhìn cổ tay khẳng khiu của mình.
Cô khẽ nhăn mũi, có vẻ cũng không thích lắm: "Thế này đúng là không đẹp thật."
Không đợi Trần Việt kịp phản hồi.
Trì Tiểu Mãn đã nhanh chóng đổi chủ đề với lối suy nghĩ nhảy vọt: "Trần Việt, tủ lạnh nhà chị chẳng có mấy đồ tươi cả."
"Chẳng phải đang bão sao?" Trì Tiểu Mãn đứng ngẩn người trước cửa tủ lạnh: "Sao chị không dự trữ thêm chút đồ ăn?"
"Trong ngăn đông có nhiều lắm." Trần Việt giải thích: "Hơn nữa chị ở một mình, ăn uống cũng chẳng bao nhiêu."
Trì Tiểu Mãn đóng ngăn mát lại.
Rồi mím môi mở ngăn đông ra.
Lúc này cô mới thấy bên trong quả thật chứa rất nhiều thứ, nhưng cơ bản đều là đồ ăn chế biến sẵn chỉ cần làm nóng bằng lò vi sóng, như bít tết, sủi cảo, hoành thánh, bò viên...đại loại thế
Ngoài ra còn có một ít tôm.
Trì Tiểu Mãn im lặng.
Có lẽ Trần Việt sợ cô nghĩ ngợi nhiều nên bước tới đóng cửa tủ lạnh lại, rồi cười bảo:
"Có mua về thì chị cũng chẳng biết làm thế nào."
Hình như đúng là vậy. Trần Việt chưa bao giờ là người có quá nhiều h*m m**n vật chất.
Trước đây, chỉ vì cảm thấy không có việc gì làm mà chị sẵn sàng dọn vào căn hầm đó làm bạn cùng phòng với Trì Tiểu Mãn.
Bây giờ chị đã trở thành Ảnh hậu rực rỡ, đóng bao nhiêu bộ phim hay, nhưng vẫn chỉ sống một cuộc đời giản đơn trong căn hộ hai phòng ngủ. Chị không sắm sửa quá nhiều đồ đạc thừa thãi, cũng chẳng nghĩ đến việc lấp đầy tủ lạnh hay cuộc sống của mình, không hề thay đổi lối sống quá nhiều.
Chín năm trôi qua, so với Trì Tiểu Mãn, dường như trên người Trần Việt không có quá nhiều sự thay đổi rõ rệt.
Trì Tiểu Mãn từ tủ lạnh đi trở lại, tiếp tục xử lý chỉ tôm.
Trần Việt đi theo đứng bên cạnh nhìn, hơi ngập ngừng: "Chị có thể giúp gì được cho em không?"
"Không cần đâu chị." Mũi của Trì Tiểu Mãn vẫn còn nghẹt, khi giọng nói trầm xuống, âm mũi nghe rất rõ:
"Đừng để bẩn tay chị." Cô nói với Trần Việt.
"Được." Trần Việt chấp nhận ngay. Hiện tại, chị đã giỏi tiếp nhận lòng tốt của người khác hơn Trì Tiểu Mãn nhiều.
Trì Tiểu Mãn thở phào nhẹ nhõm.
Cô càng thêm chăm chú xử lý tôm, rồi lại cảm thấy mình đang gắng sức quá đà, cứ như thể muốn cho Trần Việt được ăn những con tôm sạch nhất thế gian vậy. Cô cố thả lỏng bản thân, hỏi: "Bao nhiêu năm qua, chị không định học nấu ăn sao?"
"Có học qua rồi." Trần Việt đáp ngắn gọn: "Chỉ là sau này thấy phiền nên không muốn học nữa."
Trì Tiểu Mãn gật đầu: "Thật ra không học cũng chẳng sao. Giờ ăn uống gì cũng tiện, nếu không muốn nấu thì lúc nào cũng có thể ra ngoài ăn."
Cô dùng giọng điệu thoải mái bổ sung thêm: "Dù sao giờ cũng có tiền rồi, lúc nào cũng có thể đi ăn đồ ngon."
Trần Việt bật cười: "Nói cũng đúng."
Bầu không khí dường như trở nên nhẹ nhàng hơn nhờ lời nói đùa ấy. Trì Tiểu Mãn thở hắt ra một hơi, thầm nghĩ cuối cùng mình cũng đã có một lần thể hiện tốt trước mặt Trần Việt, không phải lúc nào cũng chỉ là những điều tiêu cực và u ám.
"Vậy còn em?" Trần Việt đột ngột hỏi.
"Hửm?"
Trì Tiểu Mãn gom hết số tôm đã xử lý xong, tháo găng tay chuẩn bị nấu nước dùng mì: "Em làm sao cơ?"
Trần Việt nhìn cô.
Dường như đang cân nhắc có nên nói hay không.
Nhưng cuối cùng, khi Trì Tiểu Mãn bật bếp điện từ lên, Trần Việt vẫn hỏi:
"Bao nhiêu năm qua, em có nấu mì cho ai khác ăn không?"
Động tác bật bếp của Trì Tiểu Mãn khựng lại một chút.
Nhưng sự khựng lại đó không quá ba giây, ngay sau đó cô đã bật lửa lên. Đợi đến khi bếp phát ra tiếng "tít", cô cười cười:
"Có chứ."
Trì Tiểu Mãn nhẹ nhàng đổ dầu vào, nhỏ giọng nhắc nhở Trần Việt đang đứng yên bên cạnh: "Chị đứng xa ra một chút, em sợ dầu bắn vào người chị."
Trần Việt im lặng lùi lại một khoảng.
Thấy chị đã đứng xa, cảm thấy khoảng cách này sẽ không bị dầu bắn trúng nữa, Trì Tiểu Mãn mới bắt đầu đập trứng vào chảo.
Trứng dàn ra trên chảo, từ màu vàng kim chuyển dần sang vàng nhạt.
Trì Tiểu Mãn vứt vỏ trứng đi, nhận ra Trần Việt đã im lặng hồi lâu, cô bèn nói: "Là trợ lý của em."
"Lần trước chắc chị cũng gặp rồi đấy."
"Ừ." Trần Việt gật đầu, như đang quan sát nét mặt Trì Tiểu Mãn: "Vậy còn ai khác nữa không?"
Chị dừng lại một chút, rồi ngập ngừng nói cho trọn câu: "Ví dụ như...người em thích chẳng hạn."
"Không có." Trì Tiểu Mãn trả lời rất nhanh.
Trần Việt gật đầu: "Được."
Chị lùi ra xa hơn một chút để nhường chỗ cho Trì Tiểu Mãn thao tác, im lặng một lát rồi lại hỏi: "Một người cũng không có sao?"
Trần Việt không giống kiểu người sẽ hỏi dồn liên tục, nhưng về chuyện này, chị đã hỏi đi hỏi lại mấy lần.
Động tác của Trì Tiểu Mãn hơi khựng lại.
Dường như Trần Việt cũng nhận ra điều gì đó, bèn bổ sung: "Nếu em không muốn trả lời thì cũng không sao."
"Không có." Trì Tiểu Mãn cho tôm đã xử lý xong vào nồi, rút ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung, nhìn Trần Việt rồi khẽ cong môi cười, như thể đang đùa với chị:
"Với bộ dạng này của em, làm sao còn có thể đi thích người khác được nữa?"
"Bộ dạng gì chứ?"
Rõ ràng biết đây là một chủ đề không nên tiếp tục, nhưng Trần Việt vẫn khẽ chau mày.
Trì Tiểu Mãn sững người một giây trước sự đối mặt trực diện của đối phương, sau đó quay đầu nhìn cái nồi trên bếp, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: "Trần Việt, hình như mì sắp chín rồi."
Trần Việt không hỏi thêm nữa. Có lẽ chị biết nếu còn nói tiếp, hai người lại rơi vào thế đối đầu, đến một tô mì cũng chẳng thể ăn yên ổn được.
Trì Tiểu Mãn cũng im lặng.
Cả hai đều lặng lẽ đứng trước kệ bếp.
Cho đến khi mì chín.
Mì được múc vào hai cái tô rất lớn.
Trì Tiểu Mãn đeo găng tay vào, lấy lý do không muốn làm bẩn tay Trần Việt, cô bưng tô ra bàn ăn.
Hai người ngồi đối diện, ôn hòa nhã nhặn ở bên nhau, cùng thưởng thức một bữa trưa hết sức bình thường.
Bữa ăn trôi qua trong sự im lặng bao trùm. Kể từ khi gặp lại, mỗi bữa ăn của họ đều diễn ra rất yên tĩnh.
Dường như đã quen với việc ngồi cùng bàn ăn với Trần Việt, nên lần này Trì Tiểu Mãn không còn tỏ ra khép nép như lần đầu tiên nữa.
Ngược lại, Trần Việt lại thấy không hài lòng với cách xử lý của mình sau cuộc trò chuyện chẳng mấy vui vẻ vừa rồi.
Ngẫm lại, cô thấy đó dường như không phải là một câu hỏi phù hợp. Thời điểm hỏi không đúng, mà cách xử lý sau khi hỏi...hình như cũng chẳng thỏa đáng.
Trần Việt tự thấy mình không hề tốt đẹp như Trì Tiểu Mãn vẫn tưởng, càng không phải là một Trần Việt hoàn hảo không tì vết trong mắt mọi người.
Thực tế, cô thường để tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt mà người khác chẳng mấy bận lòng, cũng vì thế mà trở nên im lặng. Người ngồi đối diện phải cực kỳ kiên nhẫn mới có thể nhận ra và xoa dịu được nỗi không vui trong lòng cô.
Muốn thật sự đến gần cô, muốn có được sự cho phép của cô, người đó cần phải kiên nhẫn hơn một Trần Việt vốn đã quen che giấu bản thân.
Nghĩ đến đây.
Trần Việt lặng lẽ gắp một đũa mì.
Để rồi nhìn thấy dưới đáy tô của mình...
Có giấu trứng ốp la được chiên cháy cạnh.
Hai quả liền.
Cô ngước mắt nhìn Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn ăn mì rất chậm, em ăn lâu như vậy rồi mà cũng chỉ mới vơi đi được một chút.
Nhưng em vẫn đang cố gắng không lãng phí thức ăn, kiên trì ăn hết từng sợi một.
Em ăn một cách chăm chú.
Không hề nhìn Trần Việt.
Trần Việt gắp một quả trứng lên, lặng lẽ cắn một miếng.
Lòng đào chảy tràn ra.
Độ chín, nhiệt độ và hương vị đều vừa vặn hoàn hảo.
Dường như Trì Tiểu Mãn không hề nói dối. Những năm qua chắc hẳn em chưa từng nấu mì cho ai khác, nên khi xuống bếp, em vẫn giữ nguyên cách làm mà Trần Việt thích nhất.
Điều này khiến sự khó chịu đang âm ỉ trong lòng Trần Việt vơi đi đôi chút.
Nhưng cô vẫn không lên tiếng.
Chỉ chầm chậm ăn hết hai quả trứng mà Trì Tiểu Mãn đã chiên cho mình từng chút một.
Có vẻ như Trì Tiểu Mãn vẫn nắm rõ sức ăn của cô nên lượng mì cũng được nấu rất vừa vặn.
Điều này lại giúp cơn hậm hực ngấm ngầm của Trần Việt giảm thêm một nấc nữa.
Sau khi ăn xong.
Trần Việt lau miệng.
Rồi ngước mặt nhìn em.
Trì Tiểu Mãn cũng đã ăn xong từ lâu, chỉ là em vẫn đang đợi cô. Lúc này, em mới vội vàng buông đũa xuống.
Em cong mắt cười theo thói quen, trịnh trọng nói với cô:
"Trần Việt, cảm ơn chị hôm nay đã dùng bữa cùng em."
Chỉ một câu nói đơn giản nhưng lại khiến mọi bất mãn trong lòng Trần Việt tan biến sạch sành sanh.
Cô đặt đũa xuống, nhìn Trì Tiểu Mãn với đôi mắt vẫn còn sưng mọng nhưng đang cố gắng mỉm cười với mình, khẽ đáp:
"Không có chi."
---
Giữa ngày bão, Trì Tiểu Mãn đã cùng Trần Việt trải qua một ngày bình lặng đến lạ kỳ.
Đến tối, sau một hồi tranh luận với chị, cuối cùng Trì Tiểu Mãn cũng giành được quyền ngủ ở sô pha, bèn thở phào nhẹ nhõm.
Cũng vì lo lắng bản thân làm phiền tới chị, cô bèn lấy điện thoại ra sạc pin, muốn tìm xem liệu có thể đặt được phòng khách sạn nào phù hợp hay không.
Thế nhưng trước đó.
Cô phải trả lời tin nhắn WeChat của Thẩm Bảo Chi đã.
Thẩm Bảo Chi vốn không hề hay biết việc cô quay lại tìm Trần Việt. Tối qua cô ấy có nhắn tin hỏi thăm xem cô đã đến Bắc Kinh an toàn chưa, sau khi nhận được hồi âm thì hôm nay lại gửi mấy tấm ảnh chụp ở nhà, tiện thể than vãn rằng ngày mai chẳng thể ra ngoài được.
Tuyệt nhiên, cô ấy không hề chủ động nhắc đến Neon, cũng như chuyện về người quản lý của Trần Việt.
Trì Tiểu Mãn trả lời tin nhắn, cũng an ủi cô ấy cứ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày.
Sau đó, cô ngập ngừng hồi lâu mới gửi đi một câu hỏi:
【Bảo Chi này, cô có thấy tôi hợp vào vai Tiểu Ngư không?】
Gần như ngay khi tin nhắn vừa gửi đi.
Lòng bàn tay bỗng truyền đến một hồi rung động khiến cô thót tim.
Là cuộc gọi WeChat từ Thẩm Bảo Chi.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy lòng bàn tay tê rần, cô hốt hoảng nhìn về phía cửa phòng ngủ đang đóng chặt của Trần Việt.
Không có động tĩnh gì.
Cô mím môi, cụp mắt nhìn màn hình điện thoại đang hiển thị cuộc gọi của Thẩm Bảo Chi.
Rồi nhón chân.
Rón rén đi vào phòng tắm để bắt máy.
---
Tối hôm ấy, trước lúc đi ngủ, Trần Việt tìm một cái chăn dày hơn rồi bước ra khỏi phòng ngủ, định hỏi xem Trì Tiểu Mãn có thấy vừa ý không.
Thế nhưng cô nhận ra em không có ở phòng khách.
Từ phía phòng tắm có tiếng động vọng lại.
Hình như em đang trốn trong đó để gọi điện thoại.
Tiếng nói rất nhỏ.
Bị ngăn bởi cánh cửa nên nghe cứ nghèn nghẹt.
Cũng chẳng rõ là tông giọng gì.
Nhưng cuộc gọi ấy kéo dài rất lâu.
Trần Việt kiên nhẫn đứng chờ mười phút đồng hồ mà vẫn chưa thấy em bước ra.
Cô đành đặt tấm chăn xuống.
Lẳng lặng trở về phòng ngủ.
Tắt đèn, nằm thẳng trên giường, hai tay đan vào nhau.
Căn phòng tối om khiến vệt sáng mỏng manh từ phòng khách hắt qua khe cửa càng trở nên chói mắt hơn.
Trần Việt trở mình, cố không để tâm đến nó.
Nhưng cô vẫn chẳng thể ngăn mình mở mắt ra nhìn.
Thế là Trần Việt bình thản lấy điện thoại ra.
Tìm tên Trì Tiểu Mãn trong danh bạ, định gửi một tin nhắn iMessage hỏi xem em có chuyện gì mà lại gọi điện thoại lâu đến vậy.
Cũng định nhắc nhở, hoặc đúng hơn là cảnh cáo cái người chẳng chịu ngủ nghê tử tế kia rằng... Ngủ không đủ giấc, về già sẽ bị đau nửa đầu đấy.
Nhưng giữa lúc cô còn đang đắn đo nên nhắn tin thế nào để không tỏ ra quá kiểm soát đối với một Trì Tiểu Mãn đang ở nhờ nhà mình, thì...
Đèn phòng khách đột ngột tắt phụt.
Trần Việt đành cất điện thoại, chuẩn bị đi ngủ.
Có điều, người ở bên ngoài dường như chẳng hề có ý định ngủ nghê cho tử tế.
Sau khi tắt đèn.
Trì Tiểu Mãn không ngoan ngoãn nằm xuống ghế sô pha, mà lại rón rén bước vào phòng tắm một lần nữa, hết sức cẩn thận khép cửa lại.
Ngoài chuyện đó ra, không còn bất cứ tiếng động nào khác.
Dù sao cũng cách nhau đến hai lớp cửa.
Trần Việt không cách nào biết được nguyên nhân em vào phòng tắm lần nữa.
Có lẽ em vẫn muốn tiếp tục cuộc gọi kéo dài đêm khuya ấy, nhưng lại sợ làm ảnh hưởng đến một Trần Việt vốn chưa mấy thân thiết, nên chọn cách tắt đèn trước rồi mới vào đó để hoàn tất cuộc điện thoại cần gọi đi trong đêm muộn.
Nhưng suy cho cùng, Trần Việt thấy mình và em vẫn chưa đủ thân thiết. Nếu lúc này cô đường đột chạy ra nói ra nói vào, e rằng sẽ khiến Trì Tiểu Mãn hiểu lầm rằng em đã gây phiền hà không đáng có cho cô. Từ đó em sẽ càng thêm khép nép, dè dặt mỗi khi đối mặt với cô hơn.
Vì thế.
Trần Việt không cầm điện thoại lên soạn tin nhắn nữa. Cô đặt hai tay bằng phẳng trên bụng, vừa lắng nghe động tĩnh từ phía phòng khách, vừa chợp mắt đi ngủ.
Thế nhưng đêm ấy.
Trì Tiểu Mãn ở trong phòng tắm lâu hơn tưởng tượng rất nhiều.
Trần Việt vốn là người thính ngủ, buổi tối chẳng ngủ được bao lâu.
Mà lúc đó.
Khi cô tỉnh giấc, trời đã tờ mờ sáng. Cô khẽ xỏ dép lê, định bụng đi xem tình hình của Trì Tiểu Mãn thế nào, xem liệu đêm nay em có lại bị muỗi đốt cho đầy vết đỏ trên người hay không.
Cô khẽ chân bước ra ngoài.
Phát hiện trên sô pha chẳng có ai cả.
Dường như Trì Tiểu Mãn vẫn đang ở trong phòng tắm.
Tiếng nói lầm rầm trò chuyện với ai đó nghe không rõ ràng.
Cuộc gọi này có lẽ đã kéo dài suốt ba bốn tiếng đồng hồ.
Bấy giờ đã là 4 5 giờ sáng.
Trần Việt đứng bên cạnh ghế sô pha, lắng nghe giọng nói bị đè thấp hết mức của Trì Tiểu Mãn đang trốn trong phòng tắm, không thể nào tự lừa dối mình rằng chẳng có chuyện gì xảy ra, cũng chẳng thể duy trì sự kiên nhẫn thêm nữa.
Cô tiến thẳng về phía đó.
Định mở cửa hỏi Trì Tiểu Mãn xem em có chuyện gì gấp cần xử lý hay không... Nếu có việc gấp thì liệu em có cần giúp đỡ chăng? Còn nếu không, rốt cuộc là em đang nói chuyện với ai mà đến tận hừng đông vẫn chưa chịu gác máy?
Trần Việt bước đến trước cửa phòng tắm.
Ngăn cách bởi một cánh cửa dày cộm.
Cô nghe thấy tiếng Trì Tiểu Mãn từ bên trong vọng ra, giọng vẫn luôn ghì thấp, nhưng ngữ điệu lại biến hóa không ngừng giữa những âm thanh mờ ảo, lúc trầm lúc bổng, dịu dàng khôn tả.
Cũng trong chính những lời thoại mà Trì Tiểu Mãn đang mải miết luyện tập cách nhả chữ, phát âm và biểu cảm ấy, cô đã nghe được một cái tên quen thuộc.
Lưu Thụ.
Một trong những nữ chính của kịch bản Neon.
Giây phút ấy, Trần Việt mới bừng tỉnh vỡ lẽ, hóa ra cô lại một lần nữa hiểu lầm em. Bởi vì có lẽ Trì Tiểu Mãn ở tuổi 30 chẳng hề mạnh mẽ, luôn tự hoài nghi về bản thân, tâm trạng lúc nào cũng thấp thỏm không yên, rất cần một người kiên nhẫn dẫn dắt.
Thế nhưng sâu thẳm trong lòng, em vẫn luôn lương thiện, vẫn luôn khát khao sự công minh và công bằng của thế giới này. Có lẽ em không còn đủ phóng khoáng và tự tin để phô bày mọi nỗ lực của mình như trước, thậm chí còn tìm cách giấu nhẹm đi vì chẳng muốn ai hay biết. Thế nhưng, em vẫn muốn những gì mình đạt được phải thật đường đường chính chính.
Và vì vậy, em đã dành cả đêm nay để dũng cảm luyện tập chuẩn bị cho một lần thử vai chính thức.
Có lẽ vì quá say sưa nghiên cứu nên Trì Tiểu Mãn không còn nhạy cảm như trước để kịp thời nhận ra sự hiện diện của Trần Việt.
Em vẫn cứ đứng sau cánh cửa kia.
Khẽ khàng nhưng đầy nỗ lực.
Giống như bao diễn viên bình thường khác khi gửi đoạn clip thử vai cho họ, miệt mài luyện tập từng câu thoại trong phân đoạn ấy.
Một câu thoại.
Cứ thế nghiền ngẫm đi nghiền ngẫm lại.
Cứ thế luyện tập đi luyện tập lại.
Trần Việt chậm rãi thu tay khỏi nắm cửa, cái bóng của cô hắt trên cánh cửa kính cũng theo đó mà khẽ động.
Cuối cùng dường như Trì Tiểu Mãn cũng nhận ra điều gì đó, em lập tức im bặt, tựa như một chú thỏ cảnh giác tức khắc dựng đứng đôi tai.
Trần Việt trốn sang bên cạnh, nín thở.
Không gian trong phòng tắm tĩnh lặng như tờ, dường như Trì Tiểu Mãn cũng đang nín thở. Em không nói gì, hồi lâu sau, cái bóng trên cửa khẽ nhúc nhích, hình như em đang đi về phía này.
Trong phút chốc đắn đo, Trần Việt định chủ động đẩy cửa bước vào để giải thích.
Thế nhưng ngay khi cô vừa nhấc tay lên...
Trì Tiểu Mãn đã không còn cử động nữa.
Em im lặng một lúc lâu, rồi chỉ cầm lấy những món đồ đặt trên bồn rửa mặt.
Trần Việt đứng bên cửa quan sát thêm một lát, rồi lần nữa dời cái bóng lộ liễu của mình đi.
Trong không gian mờ mịt, cô nghe thấy... Ba giây sau, giọng nói của Trì Tiểu Mãn lại vang lên. Lần này có chút khác biệt so với lúc nãy, tiếng đục hơn và lẫn tạp âm, giống như phát ra từ đoạn video quay bằng điện thoại.
Có lẽ là để tự kiểm tra phần thể hiện của mình, Trì Tiểu Mãn đã mang điện thoại vào trong để ghi hình lại.
Cửa phòng tắm vốn được thiết kế đặc biệt, Trần Việt không thể nhìn thấy biểu cảm hay động tác của em lúc xem lại video, nhưng cô có thể nghe được...
Trì Tiểu Mãn cứ kéo đi kéo lại thanh tiến trình, hễ nghe đến chỗ nào cảm thấy chưa ổn là em lại dừng để tập riêng đoạn đó. Có lúc không gian hoàn toàn im lặng, có lúc lại vang lên những câu thoại bị đè giọng cực thấp, mờ mịt lạ thường. Cuối cùng, em xem lại toàn bộ đoạn video đã quay từ đầu đến cuối thêm hai ba lần nữa.
Có lẽ vẫn chưa thật sự ưng ý.
Trì Tiểu Mãn lại cất điện thoại đi.
Em vặn vòi nước, rửa mặt một hồi.
Là nước lạnh, vì không có tiếng máy nước nóng hoạt động. Dù là mùa hè nhưng vào lúc 4 5 giờ sáng, nước lạnh vẫn đủ buốt để khiến một người đang mệt mỏi rã rời giữ được sự tỉnh táo.
Tiếng nước chầm chậm tắt.
Trì Tiểu Mãn vỗ vỗ lên mặt mình, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra.
Sau đó, dường như em lại nhấn nút ghi hình.
Bắt đầu lại từ đầu.
Những lần luyện tập như thế này, có lẽ đã lặp lại vô số lần trong đêm nay.
Và có lẽ cũng đã diễn ra rất nhiều lần trong suốt những năm tháng vắng bóng Trần Việt, cho những vai diễn khác nhau, những bộ phim khác nhau.
Vì đã bỏ lỡ quá nhiều, Trần Việt chỉ có thể đứng cách một lớp cửa lắng nghe và cố sức hình dung dáng vẻ của Trì Tiểu Mãn trong phòng tắm đêm nay...
Có lẽ vẫn là tư thế không mấy thoải mái ấy, nhưng chắc hẳn em đang ngẩng mặt trước gương, mỉm cười, dùng một cách gần như hành hạ bản thân để điều chỉnh từng thớ cơ nơi đuôi mắt, từng độ cong nơi khóe miệng, và cả những cảm xúc sai lệch khi hướng nhìn của ánh mắt thay đổi.
Sau khi quay xong video, để cơ mặt được thả lỏng, em sẽ nhẫn tâm dùng sức xoa mạnh lên mặt mình. Vừa xoa em vừa cúi đầu, thần sắc tập trung, đôi mắt vừa khóc xong đỏ hoe cũng chẳng buồn bận tâm dụi nhẹ, chỉ dồn hết tâm trí vào việc kiểm tra đoạn video thử vai vừa quay.
Trì Tiểu Mãn không phải kiểu diễn viên thiên phú, cũng chẳng được đào tạo trường lớp bài bản. Vậy nên, để em có được vị trí như ngày hôm nay, để có thể nắm lấy vai diễn đó vào thời khắc mấu chốt, và biến một vai diễn từng bị chê bai là quá ít đất diễn trở nên nổi bật giữa bao thị phi...
Có lẽ tất cả đều bắt nguồn từ sự nỗ lực vụng về, mà ở trong mắt người khác là có phần gồng mình.
Có lẽ nếu chuyện này truyền ra ngoài, người ta sẽ lại bảo em diễn quá sức rồi ghét bỏ em.
Nhưng vì người chứng kiến là Trần Việt.
Chỉ có Trần Việt mà thôi.
Lúc 4 5 giờ sáng, cô đã đứng ngoài cửa bầu bạn với Trì Tiểu Mãn rất lâu. Dù có nhiều khoảnh khắc cô rất muốn đẩy cửa bước vào, nhìn vào đôi mắt có lẽ vẫn còn sưng đỏ của em rồi nói một câu thật đơn giản rằng...
Thật ra, đây chính là điểm em giống Tiểu Ngư nhất.
Hoặc đảo ngược hoàn toàn chủ ngữ, tân ngữ.
Đây chính là điểm Tiểu Ngư giống em nhất.
Bởi Trần Việt là người đầu tiên nhận ra và luôn kiên định với điều đó, nên cô không khỏi cảm thấy mình quá đỗi may mắn, càng không cho phép bất kỳ ai tùy tiện phá hủy nó.
Vì vậy, cuối cùng cô đã không đẩy cửa vào.