Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 26

Có lẽ đêm khuya đúng là thời điểm thích hợp để trút bầu tâm sự. Nhưng sau khi dứt lời, Trần Đồng mới chợt nhận ra đây có lẽ không phải thời cơ tốt.

Trì Tiểu Mãn đã vất vả cả ngày để giúp cô chuyển nhà, vả lại bây giờ cũng muộn quá rồi.

Thấy em lúc này ngáp một cái, Trần Đồng cảm thấy áy náy, cũng nói thêm: "Em ngủ trước đi, để mai tụi mình nói tiếp."

"Không sao đâu chị Trần Đồng."

Căn hầm để xe có giá thuê bốn trăm tệ một người này chỉ có một ô cửa sổ bé xíu, bên ngoài chẳng biết là nhà ai chưa tắt đèn mà ánh sáng cứ thế len lỏi vào trong. Giữa đêm hè oi bức, cô gái nhỏ nằm trên chiếc giường đơn nhìn cô. Đôi mắt em được ánh đèn ấm áp chiếu rọi, trông như những viên hổ phách căng tràn nhựa sống bị vùi lấp trong lớp màng xám cũ mèm.

"Dù sao bây giờ em cũng đang hơi phấn khích, chưa ngủ ngay được."

Căn phòng thuê rất hẹp.

Hai chiếc giường xếp đặt rất gần nhau.

Trong thoáng chốc, Trần Đồng nhìn chăm chú vào hàng mi mảnh dẻ và mịn như tơ của em, ngẩn ngơ: "Thật sao?"

Trì Tiểu Mãn bật cười.

Khi cười, em rất thích chớp mắt.

Có lẽ đó là hành động hoàn toàn vô thức.

Nhưng nó khiến nụ cười của em vô cùng sống động và chân thật.

"Chị Trần Đồng." Em chẳng hề che giấu tiếng cười có phần hơi cao vút, nhưng từ trong ra ngoài đều toát lên một sức sống bừng bừng đầy sinh khí của mình: "Thật ra những gì em nói lúc nãy đều là thật đấy."

"Thật sao?" Trần Đồng ngạc nhiên: "Câu nào cơ?"

"Câu mẹ em là một diễn viên cực kỳ giỏi ấy." Trì Tiểu Mãn chậm rãi chớp mắt. Bóng tối mờ ảo như những bông tuyết mùa hè rơi xuống gương mặt trẻ trung của em, khiến người ta không nhìn rõ em đang có biểu cảm gì: "Đó là thật."

Trần Đồng im lặng.

Dường như Trì Tiểu Mãn không phải kiểu người dễ rơi vào trầm mặc, cũng chẳng phải kiểu người dễ bị tổn thương vì sự im lặng của đối phương.

Cho nên em ngáp một cái rồi kể tiếp: "Thật ra là bà nội kể cho em nghe."

"Hồi nhỏ mẹ không ở bên cạnh em. Mỗi lần đi học về, thấy các bạn khác đều có mẹ đến đón, tối về em cũng chẳng dám hỏi, vì em sợ mình không có mẹ..."

Nói đến đây, em nhăn mũi, có vẻ hơi ngượng vì sự hiểu lầm thuở nhỏ của mình: "Nhưng có một lần em vẫn hỏi thử, kết quả là nữ sĩ Vương Ái Mai..."

Nhắc đến cái tên này.

Trì Tiểu Mãn đúng lúc bổ sung: "Là bà nội em."

"Ừ, sau đó thì sao?"

"Thế là bà giận lắm, lông mày dựng ngược lên như lửa đốt, vớ ngay cây chổi lông gà đòi đánh em. Bà đuổi em chạy quanh bàn ăn mấy vòng, cuối cùng mới quất mạnh cây chổi xuống mặt bàn, giả vờ như đã đánh trúng em rồi."

"Bà còn đòi dắt em đi tìm mấy đứa bảo em không có mẹ. Lúc đó em lẽo đẽo theo sau bà để cáo mượn oai hùm, oai phong cực kỳ."

Có lẽ vì giọng điệu và biểu cảm kể chuyện của Trì Tiểu Mãn quá đỗi sinh động, Trần Đồng nhìn em qua ánh sáng mờ ảo, cảm giác như đang thấy lại hình ảnh một Trì Tiểu Mãn đầy khí thế của ngày xưa. Có lẽ từ bé đến lớn, em chẳng thay đổi là bao.

Bóng tối bao phủ, Trần Đồng nhìn em hồi lâu.

Khóe môi khẽ cong lên dịu dàng: "Ừ, hồi nhỏ em chắc chắn là một đứa trẻ rất có bản lĩnh."

"Đương nhiên rồi." Trì Tiểu Mãn không hề phủ nhận.

Em hếch cằm, cơn buồn ngủ tan biến hẳn, đôi mắt sáng rực lên ngay cả trong bóng tối: "Em là một trong những học sinh đầu tiên của lớp được kết nạp Đội đấy!"

Trần Đồng bật cười thành tiếng.

Trì Tiểu Mãn vẫn giữ bộ dạng vênh váo đáng yêu đó.

Thêm vài giây.

Rồi cũng cười theo.

Cái hầm để xe này thật sự quá nhỏ, nhỏ đến mức tiếng cười của hai người hòa quyện vào nhau, dễ dàng lấp đầy không gian, cũng rất dễ khiến họ cảm nhận được niềm vui của đối phương một cách rõ rệt.

Đợi đến khi cười xong.

Trì Tiểu Mãn nhẹ nhàng chớp mắt.

Cũng giải thích: "Kết quả tối hôm đó, bà Vương Ái Mai tìm một cái cúc áo đưa cho em, rồi nghiêm nghị bảo rằng..."

"Mẹ em là diễn viên trên tivi, đây là tín vật bà ấy để lại cho em trước khi đi."

"Bà còn nói mẹ vẫn luôn đợi em lớn lên, lớn thật là lớn, đến khi không còn sợ thế giới bên ngoài nữa thì hãy đi tìm mẹ."

Nói xong đoạn này, Trì Tiểu Mãn cố tình dừng lại, như để đợi phản ứng của Trần Đồng.

Trần Đồng không nói gì.

Chỉ nhìn em không chớp mắt.

Phản ứng này dường như khiến Trì Tiểu Mãn hài lòng, hoặc có lẽ nó giúp em thấy thoải mái hơn.

Trì Tiểu Mãn thở phào nhẹ nhõm, sột soạt xoay người nằm quay lưng về phía Trần Đồng, tiếp tục kể: "Nhưng bà sợ em không ngoan, không chịu học hành tử tế mà suốt ngày chỉ lo xem tivi để tìm mẹ, nên bà nhất định không chịu nói mẹ em là người diễn viên tài giỏi nào."

Trần Đồng vẫn giữ im lặng, phần lớn thời gian cô đều rất trầm mặc, cũng am hiểu cách làm một người lắng nghe. Trong tối nay, cô nhìn kỹ bóng lưng Trì Tiểu Mãn quay về phía mình, không hề lên tiếng ngắt lời.

Trì Tiểu Mãn lại nói tiếp:

"Còn nữa còn nữa, thật ra tên của em cũng là do mẹ đặt cho đấy."

"Tại mẹ em học rộng tài cao lắm, là người có chữ nghĩa nhất thôn, nên mới đặc biệt đặt cho em cái tên này."

"Nhưng vì một vài lý do mà mẹ không thể quay về được."

Có lẽ vì đã xoay người đi nên giọng em nhỏ lại, cũng nghe nghẹt hơn do đang đối mặt với bức tường. Thế nhưng, giọng điệu của em vẫn vô cùng trịnh trọng: "Vậy nên bắt đầu từ ngày đó, em đã quyết tâm sau này lớn lên phải đến Bắc Kinh tìm mẹ."

Và em đã thật sự đến Bắc Kinh.

Chỉ vì một câu nói nửa thật nửa giả của người lớn hồi còn nhỏ.

Mà em dấn thân không chút do dự.

Dù đã ở cái tuổi học đại học, nhưng dường như em vẫn chưa từng có một giây nghi ngờ câu chuyện ấy.

Trần Đồng cũng không rõ cảm giác của mình khi nghe Trì Tiểu Mãn nói những lời này là gì. Nhưng ngay lúc đó, trong đầu cô cũng xuất hiện rất nhiều câu hỏi dưới góc nhìn của một người thứ ba...

Vậy em đã tìm thấy mẹ chưa? Bà nội đã nói cho em biết mẹ em là diễn viên nào chưa? Từ nhỏ đến lớn, em chưa từng nghi ngờ câu chuyện này dù chỉ một giây sao?

Nhưng giữa đêm hè tràn đầy sức sống, giữa đống hành lý lộn xộn và hai chiếc giường xếp ngăn cách bởi một khoảng không ngắn ngủi.

Nhìn bóng lưng vừa bướng bỉnh vừa kiên định của Trì Tiểu Mãn.

Trần Đồng nhận ra mình chẳng thể thốt lên bất kỳ câu hỏi nào, chỉ có thể nhẹ giọng nói:

"Tiểu Mãn, em giỏi thật."

Dường như không ngờ Trần Đồng lại nói vậy, Trì Tiểu Mãn ngẩn người rất lâu. Thật sự là rất lâu, lâu đến mức Trần Đồng cứ nhìn chăm chú vào bóng lưng em mãi.

Và cũng đủ lâu để cuối cùng, Trì Tiểu Mãn chịu cẩn thận xoay người lại từng chút một, nhìn cô mông lung.

Em chớp mắt rất nhiều lần, dụi mắt thêm mấy lượt.

Rồi mới ngước đôi mắt có chút nhòe lệ trong đêm khuya nhìn Trần Đồng, thoải mái nói: "Nhưng thật ra, em muốn làm diễn viên cũng không hoàn toàn là vì mẹ em đâu."

"Hửm?" Không thể phủ nhận Trần Đồng thật sự rất tò mò về việc này: "Còn lý do nào khác sao?"

"Dạ."

Có lẽ do không khí hanh khô, nói nhiều khiến Trì Tiểu Mãn khát nước, em liền nhảy tót xuống giường, đi đôi dép lê kêu lẹp xẹp. Em tìm đến bình nước ấm mà mình chuẩn bị sẵn hồi tối, rót một ly uống sạch, chùi miệng rồi quay đầu lại: "Chị Trần Đồng, chị có muốn uống một chút không?"

Bị cuốn theo sự hoạt bát của Trì Tiểu Mãn, Trần Đồng không từ chối: "Được, cảm ơn em."

Trì Tiểu Mãn hài lòng gật đầu, rồi lại lúi húi giữa đống hành lý ngổn ngang để tìm ly của cô. Em nhanh nhảu rót chút nước tráng sạch ly, sau đó bưng đến đặt lên chiếc tủ đầu giường nhỏ xíu đã bong hết lớp sơn giữa hai người: "Nước vẫn còn hơi nóng, chị cẩn thận nhé."

Trần Đồng không ngờ việc mình muốn uống nước lại khiến em vất vả thế này.

Nhưng nước đã mang đến tận nơi, cô không thể để công sức của Trì Tiểu Mãn uổng phí.

Trần Đồng bèn ngồi dậy, cầm cái ly trong tay nhấp một ngụm: "Em vừa nói còn có lý do khác sao?"

Dường như bị cái sự cố uống nước làm đứt mạch cảm xúc, Trì Tiểu Mãn ngẩn người nhìn cô một lát mới chợt nhớ ra. Em bối rối vò vò tai, ôm lấy chăn, chậm rãi nói:

"Là vì, lúc đầu em chỉ thấy là, oa, hóa ra mẹ mình là diễn viên à, ngầu thật đó, bao nhiêu người có thể thấy mẹ trên tivi luôn. Thế nên em mới đặc biệt chú ý đến chuyện đóng phim."

"Ban đầu em chỉ nghĩ là đến Bắc Kinh tìm mẹ thôi, chứ không nhất định là phải đến đây làm diễn viên đâu."

"Nhưng sau này càng nghĩ em càng mê."

"Một ngày nọ, trong đầu em chợt nảy ra một ý nghĩ... Nếu mẹ em đã là diễn viên giỏi như thế, vậy nếu sau này em cũng trở thành diễn viên, để mẹ thấy em trên tivi thì liệu mẹ có vui hơn không?"

"Vì vậy sau khi đến Bắc Kinh, em không đi tìm mẹ ngay. Em muốn đợi đến khi mình cũng trở thành một diễn viên thực thụ rồi mới đi tìm, để khi mẹ nhìn thấy, mẹ sẽ tự hào và vui vì em."

Trần Đồng khẽ miết thành ly đang ấm dần lên vì hơi nước, không nói lời nào, thế nhưng khóe miệng và đuôi mắt cô vẫn duy trì độ cong.

Trì Tiểu Mãn nhìn cô rồi cũng cười. Khi nhắc đến chuyện này, nụ cười của em không còn vút cao nữa mà trở nên trầm lắng, thẹn thùng, một nụ cười đầy cẩn thận vì quá đỗi trân trọng điều đang nói:

"Sau này, em thật sự thấy đóng phim rất ngầu."

"Dù đến giờ em vẫn chưa đóng được vai nào ra hồn, nhưng em luôn cảm thấy diễn xuất quả là một điều rất tuyệt vời."

"Mỗi nhân vật, mỗi lời thoại, mỗi khung hình đều cho ta thấy một cuộc đời hoàn toàn khác với chính ta. Hơn nữa, đằng sau những điều đó không chỉ có mỗi người diễn viên mà chúng ta thấy, mà còn có cả thợ ánh sáng, thợ quay phim, biên kịch, đạo diễn, mỹ thuật, bối cảnh..."

"Chính sự nỗ lực của rất nhiều, rất nhiều con người ấy đã kết tinh lại, chỉ để đổi lấy một giây, thậm chí chưa đầy một giây, lướt qua trước mắt khán giả."

Chẳng biết là do ảo giác, hay do nhiệt độ đêm hè quá cao dễ khiến lòng người xúc động.

Trần Đồng nhìn Trì Tiểu Mãn đang trải lòng với mình.

Bỗng cảm thấy đôi mắt em sáng rực.

Một thứ ánh sáng khiến người ta tin rằng, giữa đêm đen rồi sẽ có ngày nhìn thấy tia nắng bình minh.

"Em thích cảm giác đó, thích cảm giác mọi người cùng sát cánh chiến đấu. Cũng thích cảm giác mọi người đều dốc hết sức vì một khung hình chưa đầy một giây, để cuối cùng có thể xứng đáng với ống kính ấy, với nhân vật ấy."

"Càng mong mình cũng là một phần trong đó."

"Dù chỉ là một vai diễn nhỏ đến mức không ai chú ý, không để lại ấn tượng gì cho khán giả, em vẫn sẽ cảm thấy tự hào vì một giây ngắn ngủi ấy."

Ngay cả trong căn phòng thuê tồi tàn, Trì Tiểu Mãn kể về giấc mơ của mình như đang kể một chuyện hết sức bình thường, nhưng lại khiến người ta thấy rõ mồn một trong mắt em, trong tim em đang rực cháy một ngọn lửa, một ngọn lửa dường như chẳng bao giờ lụi tắt.

"Chị Trần Đồng, chị nói xem, có phải đóng phim siêu ngầu không?"

E rằng người sắt đá nhất thế gian này cũng chẳng thể cầm lòng khi nhìn vào đôi mắt ấy.

Huống chi Trần Đồng vốn tự nhận mình là người không đủ nhiệt tình, lại chưa bao giờ có hứng thú với chuyện đó. Nhưng lúc này, cô cũng chẳng thể nói ra một chữ "Không".

"Ừ, ngầu lắm Tiểu Mãn."

Trì Tiểu Mãn cười, một nụ cười hạnh phúc rạng rỡ.

Một nụ cười thường trực trên môi.

"Vậy chị có muốn đóng phim của Lãng Lãng với em không? Chị Trần Đồng ơi."

Em cố ý làm mềm giọng.

Như đang làm nũng, lại như đang dụ dỗ.

Trần Đồng mỉm cười, đặt cái ly rỗng lên tủ đầu giường rồi nằm xuống: "Thôi ngủ sớm đi em."

"Dạ được, dạ được." Có lẽ cũng chỉ là nói đùa, Trì Tiểu Mãn không nài nỉ thêm. Em xuống giường tắt nhang muỗi, ngáp một cái rồi leo lên giường lại, quay lưng về phía Trần Đồng, nói với giọng ngái ngủ: "Chúc chị ngủ ngon nhé, chị Trần Đồng."

Trần Đồng nhìn tấm lưng gầy gò của em.

Cũng nhìn những sợi tóc mềm mại em xõa trên gối.

Rất lâu sau đó.

Có lẽ khi Trì Tiểu Mãn đã chìm vào giấc ngủ.

Cô mới muộn màng nhận ra mình đang thẫn thờ. Trong đêm khuya tĩnh lặng, Trần Đồng khẽ khàng đáp lại:

"Ngủ ngon nhé, Tiểu Mãn."

---

Buổi tâm sự vào đêm đầu tiên sau khi chuyển nhà đã giúp Trần Đồng thật sự nhìn thấy sức hút của nghề diễn qua đôi mắt Trì Tiểu Mãn. Cô cũng bắt đầu hiểu ra... Tại sao ở phim trường luôn có nhiều người đến vậy, những người sẵn sàng dành hết tâm sức để chờ đợi, nỗ lực tranh giành một cơ hội nhỏ nhoi, thậm chí vì một điều viển vông mà rời xa quê hương, chấp nhận biết bao gian khổ.

Có lẽ xuất phát điểm của mỗi người là khác nhau, lời thoại khác nhau, vai diễn cũng khác nhau, nhưng họ đã âm thầm dốc hết sức mình để tạo nên một khung hình, để rồi cuối cùng mỗi người đều mang lại một ấn tượng kinh ngạc, hoặc chỉ là những hiệu ứng mờ nhạt chẳng mấy ai hay.

Nhưng bởi vì khung hình đó đã thật sự tồn tại.

Nên mỗi giây nỗ lực sẽ chẳng bao giờ mất đi ý nghĩa.

Đó có lẽ chính là sức mê hoặc của việc diễn xuất.

Tất nhiên, Trần Đồng không dễ gì rung động với cái nghề "diễn viên" chỉ vì lý do đó. Thực tế thì trong suốt quá trình trưởng thành, cô đã không ít lần nhận được những lời mời gọi đại loại như "Có muốn đi đóng phim không?" hay "Cháu có tố chất lắm"...

Nhưng mẹ cô, bà Trần Tiểu Bình, lại là một người phụ nữ có tư tưởng truyền thống. Bà luôn mong con gái mình phải học hành xuất chúng, đạt được những thành tích cao nhất để trở thành "người trên vạn người" ở đỉnh tháp xã hội, để có một ngày bà cũng được nở mày nở mặt với đời.

Ngay cả khi bản thân chỉ là một nữ công nhân may mặc trong nhà máy, bà vẫn thắt lưng buộc bụng để cho cô đi học thêm từ nhỏ. Bà còn tính toán kỹ lưỡng bát tự, chọn hướng đặt bàn thờ trong nhà; từ hồi Trần Đồng lên cấp hai, sáng nào bà cũng bắt cô dậy từ 7 giờ sáng để thắp hương bái Phật rồi mới được đi học.

Một người như Trần Tiểu Bình có thành kiến cực kỳ bảo thủ với nghề "diễn viên".

Có lần nghe tin người chị họ của cô tốt nghiệp khoa Sân khấu Điện ảnh, Trần Tiểu Bình bĩu môi coi thường. Tối đó, bà bê một ly trà đắng ngắt đến tê cả đầu lưỡi vào phòng Trần Đồng, nhìn chằm chằm cô uống sạch từng hớp, rồi mới thăm dò xem cô có từng xao nhãng vì những tấm danh thiếp của mấy gã săn lùng ngôi sao hay không.

Sau khi nhận được cái lắc đầu từ Trần Đồng.

Bà sẽ ngồi im, nheo mắt quan sát cô thêm chừng hai ba phút nữa rồi mới yên lòng rời đi. Trước khi khép cửa, bà không quên dặn rằng kỳ thi tháng sắp tới rồi, bà tuyệt đối không cho phép cô được phân tâm.

Trần Đồng cũng không hiểu vì sao mẹ mình lại thận trọng quá mức đến vậy, bởi cô vốn dĩ cũng chẳng mấy mặn mà với chuyện này.

Từ thuở nhỏ, cô đã thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ khi phải đơn thân nuôi mình khôn lớn, cũng không ít lần hạ quyết tâm sẽ đi theo con đường mà bà đã vạch sẵn.

Luôn đứng đầu trong mọi kỳ thi tháng, phát huy ổn định trong kỳ thi đại học, đỗ vào ngôi trường mẹ mong muốn, học chuyên ngành Tài chính mà mẹ kỳ vọng, rồi bước chân vào những tòa cao ốc văn phòng sang trọng để làm công việc mà mẹ hằng ao ước...

Và cuối cùng, trở thành điều hãnh diện, tự mãn duy nhất trong cuộc đời mẹ mình.

Trần Đồng đã sống một cuộc đời tuần tự như thế trong một thời gian dài, đến mức cô chẳng còn thời gian để cảm thấy trống rỗng hay lạc lối.

Cô cứ sống như vậy cho đến năm 23 tuổi.

Một ngày nọ, bản thân cô chẳng gặp phải biến cố lớn lao nào cả.

Nhưng người chị họ học khoa Sân khấu Điện ảnh sau khi tốt nghiệp thì lâm vào cảnh nghèo túng, không lâu sau thì ngất xỉu và được chẩn đoán mắc bệnh tiểu đường.

Người thân trong nhà vây lấy chỉ trích và mắng nhiếc chị. Họ đổ lỗi căn bệnh là cái giá phải trả cho những tham vọng, những giấc mơ và sự nỗ lực mù quáng của chị; họ quy kết rằng chị đã sai lầm khi chọn con đường đó thời còn trẻ, rồi khẳng định chắc nịch rằng chính sự lựa chọn sai lầm ấy đã đẩy chị đến Thượng Hải, sống một cuộc đời đảo lộn, bê tha, để rồi tự hủy hoại sức khỏe và đổ bệnh khi còn quá trẻ.

Qua điện thoại, Trần Đồng im lặng nghe mẹ kể về chuyện đó bằng một giọng điệu cay nghiệt.

Sau đó cô cúp máy, đứng trên sân thượng của tòa cao ốc đón gió suốt cả đêm. Ngày hôm sau, cô nghỉ công việc mà mẹ muốn cô làm, bước chân ra khỏi tòa nhà mà mẹ muốn cô mãi mãi ở lại.

Cô chuyển một phần tiền tiết kiệm cho mẹ.

Phần còn lại, cô gửi cho người chị họ đang kẹt lại ở Thượng Hải, người đang không dám vác mặt về nhà trong lúc này, để chị chữa bệnh. Cô cãi nhau một trận nảy lửa nhất từ trước đến nay với mẹ, rồi không quay về Quảng Đông nữa mà đến giúp việc cho một đoàn làm phim, nơi mà trước đây cô chưa từng có chút hứng thú nào.

Cô chọn trở thành một người hoàn toàn khác với Trần Đồng của trước kia.

Thật ra, bản chất chẳng có gì thay đổi cả, vì Trần Đồng vốn dĩ là người như thế. Cô công nhận các quy luật vận hành của thế giới, quan sát quỹ đạo của hành tinh này với thái độ của một người ngoài cuộc có tham gia. Cô không có sở thích, chẳng có việc gì muốn làm, luôn lặng lẽ, mệt mỏi và chán chường. Cho đến một ngày, cô âm thầm tách ra khỏi quỹ đạo đó.

Và rồi.

Cô gặp Trì Tiểu Mãn.

Bản thân Trì Tiểu Mãn đã là một hành tinh.

Một hành tinh vốn không nằm trong quỹ đạo của Trần Đồng, nhưng lại lẳng lặng tỏa sáng ở một góc riêng.

Có rung động không?

Có.

Có vì thế mà muốn đồng hành cùng em không?

Cũng không đến mức bốc đồng như vậy.

Nhưng có muốn dừng lại, quan sát kỹ hơn ánh sáng của hành tinh này vào lúc bản thân đang mất phương hướng nhất không?

Có chứ.

Thực tế thì những ngày đầu mới chuyển đến đường Hạnh Phúc, Trần Đồng vừa mới nghỉ việc, lại đem cho hết tiền tiết kiệm, cộng thêm chuyện cãi vã với mẹ nên tài chính của cô chẳng mấy dư dả. Thế nhưng cuộc sống trong tầng hầm, tuy có nét tương đồng với chị họ, lại chẳng hề nghèo nàn, tăm tối như lời mẹ cô mô tả.

Không gian chưa đầy mười lăm mét vuông được Trì Tiểu Mãn chăm chỉ chia thành từng khu vực riêng biệt...

Hai chiếc giường xếp nhỏ, một cái tủ đầu giường cũ kỹ đầy những vết trầy xước loang lổ. Trì Tiểu Mãn đã dán kín những bức tranh cắt dán từ tạp chí cũ lên đó, biến nó thành bảng quảng cáo bán đủ thứ từ đồng hồ, máy nhắn tin cho đến kính thiên văn... Mỗi lần chuẩn bị bước vào, Trì Tiểu Mãn đều rất trang trọng đứng ở cuối giường, gõ vào không khí và hỏi: "Trần Đồng, Trần Đồng, cho hỏi bây giờ em có thể vào phòng ngủ được không?"

Có những lúc Trần Đồng cố tình im lặng.

Thế là Trì Tiểu Mãn kiên nhẫn đứng ở cửa gõ mãi, gõ cho đến khi Trần Đồng không nhịn được mà bật cười, gõ cho đến khi em cũng cười theo, và tiếng cười của hai người cứ thế đong đưa lấp đầy căn hầm.

Nhà vệ sinh có bậu cửa xây bằng xi măng cao năm phân, một vòi hoa sen, và tấm rèm tắm cũ xin được từ chỗ Lãng Lãng, qua lời Trì Tiểu Mãn bỗng trở thành "phòng tắm cao cấp". Chỉ có điều Trì Tiểu Mãn lúc nào cũng chê nước yếu, mỗi lần nhận lương đều hạ quyết tâm phải mua một cái vòi sen mới.

Nhưng nước yếu là do áp lực nước, nên thay vòi sen cũng chẳng ích gì. Trì Tiểu Mãn đành giữ lại một cái vỏ chai nước khoáng lớn loại bốn tệ, mỗi ngày đều bỏ vào đó năm tệ, rồi dùng bút dạ của Lãng Lãng nắn nót viết lên thân chai... Quỹ cải tạo phòng tắm ^_^.

Một chiếc chảo gang, một cái bếp từ, ba cái tô, ba đôi đũa, bốn cái đĩa, một con dao làm bếp, một tấm thớt gỗ và một chiếc ghế gỗ nhặt được ở chợ đồ cũ. Đó là căn bếp của họ.

Vì khói dầu khi nấu ăn rất nồng nên không thể đặt trong hầm xe.

Lần nào Trì Tiểu Mãn cũng lom khom, chẳng ngại phiền phức bê nhà bếp của họ ra ngoài, đến tối lại bê vào. Bởi vì em lúc nào cũng lo lắng, sợ gian bếp bị trộm mất thì hôm sau chẳng có gì ăn.

Khi trời mưa, tiếng mưa đập vào cửa hầm xe kêu lộp bộp rộn ràng. Lúc đó rất khó ngủ, dây điện vốn chập chờn cũng dễ gặp sự cố, nên họ đành phải chạy lên ngắt cầu chì. Sau đó, họ đốt nến trong hầm, tựa vào đầu giường. Hai người ngồi giữa tiếng mưa rơi, chơi trò nói thật hay nói dối mà hôm nọ Lãng Lãng đã bày cho.

Cũng vì tiếng mưa quá lớn, họ buộc phải sát lại gần nhau hơn, ngửi thấy mùi sữa tắm và hương tóc của đối phương, cố gắng lắng nghe giọng nói mờ nhạt của nhau giữa những tiếng ồn ào.

Ban đầu.

Mùi sữa tắm và hương tóc của họ không giống nhau.

Sau này, đồ dùng cá nhân mang theo dần cạn sạch, cả hai bắt đầu dùng chung đồ mới...

Là xà bông Safeguard truyền thống mà Trì Tiểu Mãn đã đứng tần ngần trước kệ siêu thị chọn lựa kỹ càng, vừa rẻ vừa nhiều, mùi hương thanh mát lưu lại rất lâu...

Mùi hương ấy vương vấn trên tấm ga giường xanh, trên chiếc áo phông đỏ và trong làn hơi nước trong phòng tắm. Dần dà, họ cũng ngửi thấy mùi hương của chính mình trên cơ thể đối phương.

Một tấm bìa các-tông, một cây bút dạ đen, trên đó viết... Hầm để xe số 5 hẻm Hương Thủy, đường Hạnh Phúc. Vì hầm xe không có số nhà riêng nên Trì Tiểu Mãn cảm thấy không hài lòng lắm, bèn đích thân treo tấm biển này lên. Hôm đó, em cảm thấy mình đã làm được một việc trọng đại, làm bộ làm tịch gọi điện cho Trần Đồng. Trong điện thoại, em nói... Trần Đồng, Trần Đồng, bao giờ chị về nhà?

Trần Đồng vẫn đang làm chân chạy việc trong đoàn làm phim nơi cô gặp Trì Tiểu Mãn. Cô bảo hôm nay mình có lẽ sẽ về muộn, rồi hỏi Trì Tiểu Mãn có muốn ăn bánh gạo chiên ở cổng đoàn phim không.

Kết quả là Trì Tiểu Mãn ra vẻ thần bí nói "Không cần đâu", rồi hắng giọng đầy oai phong qua điện thoại:

"Vậy chị đừng có đi nhầm đấy nhé, nhà của tụi mình ở hầm để xe số 5 hẻm Hương Thủy, đường Hạnh Phúc."

Buổi chiều hôm đó, Trần Đồng xách mấy xiên bánh gạo chiên bọc trong hộp xốp trắng về nhà.

Cô thấy cửa hầm xe vốn dĩ bẩn thỉu nay đã được lau dọn sạch bong, trên đó có dán một cái móc, treo tấm bìa các-tông kia lên.

Phía trên viết bằng bút đen... Chào mừng về nhà, hầm để xe số 5 hẻm Hương Thủy, đường Hạnh Phúc.

Trì Tiểu Mãn dùng bút chì màu vẽ một cầu vồng thật lớn phía trên dòng chữ.

Thậm chí vì thiếu màu, em còn lấy màu xanh dương thay cho màu xanh lá.

Vừa nhìn đã biết là tác phẩm của ai.

Trần Đồng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Sau đó, một giọng nói vang lên từ phía sau:

"Trần Đồng, Trần Đồng!"

Có người gọi cô.

Trần Đồng quay đầu lại.

Thấy ráng chiều mùa hè ở Bắc Kinh rực đỏ như lửa đốt, nghe tiếng xe cộ, tiếng người náo nhiệt lúc tan tầm. Hai cái bóng trẻ trung song hành đứng sau lưng cô, người nào người nấy đều dốc sức vẫy tay thật mạnh.

Trần Đồng ngước mắt nhìn.

Trì Tiểu Mãn mặc chiếc áo phông đỏ đã giặt đến bạc màu, mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng nhưng tay xách một túi thức ăn lớn, động tác vẫy tay trông vô cùng hào hứng. Lãng Lãng thì tóc đã mọc thêm phần chân đen, ngọn tóc khô cháy như thể suy dinh dưỡng, mồ hôi cũng vã ra khiến sắc mặt trông hơi nhợt nhạt.

Hai người họ đứng cạnh nhau, đẩy một chiếc xe kéo nhỏ màu đen, trên đó là một cái sô pha cũ màu xanh xám bị buộc chặt bằng một sợi dây thừng mảnh, trông đáng thương như thể bị hai người họ bắt cóc về.

Trần Đồng đứng yên tại chỗ cười.

Nhưng hai người kia thì ai nấy đều hớn hở, như thể sắp mang đến cho cô một tin vui động trời. Họ chậm rãi đẩy chiếc sô pha tiến về phía cô.

Bóng của mỗi người đều bị kéo dài lê thê dưới ánh hoàng hôn.

Hai cái bóng tiến gần đến cái bóng còn lại.

Ba cái bóng tụ hội giữa ráng chiều, quấn quýt lấy nhau trông có chút kỳ lạ, tựa như một đóa hoa đến từ một hành tinh khác.

Trì Tiểu Mãn hớn hở xách túi thức ăn, khi áp sát lại mang theo hơi nóng tỏa ra từ người: "Trần Đồng, Trần Đồng, tối nay tụi mình ăn lẩu nhé!"

Lãng Lãng dùng mu bàn tay quệt mồ hôi trên cằm, mặt bị dính chút bụi bẩn. Sau đó, cô ấy vỗ vỗ vào cái sô pha cũ trên xe kéo:

"Một người bạn của tôi mua cái mới, cái này bảo không dùng nữa. Tôi thấy vẫn còn tốt, nghĩ chỗ mấy người chưa có nên mang đến đây để mỗi lần tôi sang chơi còn có chỗ mà ngồi, khỏi phải chen chúc trên giường Trì Tiểu Mãn, lại còn bị nó chê vì làm rụng tóc."

Có lẽ sợ Trần Đồng chê dùng đồ cũ của người khác không tốt, nên Lãng Lãng nhận hết trách nhiệm về mình, bảo rằng do chính cô ấy muốn ngồi.

Còn Trì Tiểu Mãn thì xách túi thức ăn, giả vờ đi quanh sô pha một vòng, rồi vuốt cằm: "Có hơi cũ, vậy bạn chị có đưa tụi mình phí xử lý không?"

Lãng Lãng lườm một cái: "Nằm mơ đi cho đẹp."

Trần Đồng không nói gì.

Hai người kia như cảm thấy điều gì đó, đồng thời nhìn cô với vẻ lo lắng.

Trần Đồng mỉm cười: "Không sao, đúng lúc chúng ta đang thiếu một cái ghế mà."

"Yeah!"

Trì Tiểu Mãn và Lãng Lãng hăng hái đập tay nhau, suýt chút nữa là nhảy dựng lên với túi thức ăn trên tay: "Tụi mình có sô pha mới để ngồi rồi!"

"Là do tôi hẹp hòi quá, cứ tưởng sinh viên ưu tú sẽ chê cơ chứ." Lãng Lãng đập tay xong thì gãi mũi, kết quả là mũi lại dính thêm chút bụi. Nhưng cô ấy cười rạng rỡ, ngay cả vết bụi dưới ánh mặt trời cũng trở nên đầy sống động.

"Không đâu, tôi không phải người cầu kỳ như vậy." Trần Đồng nói.

Cô nhìn Trì Tiểu Mãn đang xách hai túi đồ xoay vòng quanh, lục túi tìm chìa khóa mở cửa, rồi mỉm cười hỏi:

"Trì Tiểu Mãn, em không đập tay với chị à?"

Cô gọi đầy đủ cả họ lẫn tên.

"Dạ?" Trì Tiểu Mãn khựng lại.

Em ngẩn người một lát.

Nhận ra Trần Đồng đang nói nghiêm túc, bèn ngượng nghịu cười:

"Xin lỗi, xin lỗi chị."

Nói rồi.

Em đặt hai túi thức ăn xuống.

Chùi lòng bàn tay vào người.

Cực kỳ trịnh trọng bước tới, rồi trịnh trọng giơ tay lên.

Em không lên tiếng.

Có lẽ vì chẳng biết nói gì.

Muốn đưa tay ra đập với cô nhưng rồi lại do dự.

Thành ra bàn tay khum lại một cách rất không tự nhiên, tựa như một ngọn núi nhỏ.

Không được dứt khoát và tự nhiên như lúc em đập tay với Lãng Lãng.

Lãng Lãng nhìn thấy rõ mồn một.

Bèn ở bên cạnh cà khịa: "Trì Tiểu Mãn, cô là Đội Thiếu niên tiên phong đang chào giáo viên đó hả?"

Trần Đồng không nhịn được mà bật cười.

Thế nhưng, ngay lúc Trì Tiểu Mãn định nổi đóa chạy đi đuổi đánh Lãng Lãng...

Trần Đồng đột nhiên đưa tay ra.

Nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay gầy gò đang đung đưa của em.

Sau đó.

Trong lúc em còn đang sững sờ.

Trần Đồng nắm tay em, đập nhẹ vào lòng bàn tay mình.

"Bộp..."

Tiếng động rất nhỏ, nhưng cảm giác tiếp xúc lại rất rõ ràng. Hai lòng bàn tay chạm nhau chẳng được bao lâu.

Trần Đồng mỉm cười thu lại bàn tay hơi tê rần, rồi xách hai túi thức ăn lớn lên.

Cô quay đầu nhìn Trì Tiểu Mãn vẫn đang đỏ mặt đứng ngây ra đó, gọi khẽ: "Tiểu Mãn."

Cô dịu dàng nói:

"Đi thôi, về nhà nào."

Bình Luận (0)
Comment