Bay hào hứng ôm chầm lấy Vinh Nhung.
Đầu óc Vinh Nhung vẫn còn hơi chậm chạp.
"Mỹ nhân say ngủ" của cậu đã phá kỷ lục đặt trước sản phẩm mới của Versa từ trước đến nay sao?
Phản ứng đầu tiên của Vinh Nhung là: Không thể nào, có nhầm lẫn gì không?
Cậu nhớ kiếp trước, doanh số ban đầu của "Mỹ nhân say ngủ" chẳng có gì nổi bật, phải nhờ vào hiệu ứng truyền miệng lan tỏa dần dần, cộng thêm danh tiếng của thương hiệu lớn như Versa, mới từ từ chiếm lĩnh thị trường và trở thành hương nước hoa nhóm diên vĩ được yêu thích nhất trong quý đó.
Seon đẩy cửa bước vào, Lamar và Evan theo sát phía sau, trên mặt cả ba đều mang nụ cười.
Seon tiến lại gần, giống như Bay, cũng dành cho nhà điều hương trẻ tuổi này một cái ôm: "Chúc mừng cậu, Rucas thân mến. Tôi nghĩ Bay đã nói với cậu rồi, 'Mỹ nhân say ngủ' của cậu được yêu thích đến mức nào phải không?"
Lamar và Evan cũng lần lượt ôm chúc mừng Vinh Nhung. Trên gương mặt ai nấy đều không giấu nổi niềm vui.
Dù được Seon và những người khác chúc mừng liên tiếp, Vinh Nhung vẫn chưa thể phản ứng kịp. Cậu không hiểu tại sao "Mỹ nhân say ngủ", vốn bị lạnh nhạt vào lần ra mắt trước, lần này lại bùng nổ ngay từ đầu.
Cậu mơ hồ hỏi: "Có rất nhiều nhà phân phối nước hoa đặt hàng 'Mỹ nhân say ngủ' ư?"
Lamar lập tức hào hứng đáp: "Đúng vậy, Rucas thân mến! Tính đến thời điểm hiện tại, toàn bộ lô hàng đầu tiên của chúng ta đã được đặt mua hết sạch."
Đây là chuyện chưa từng xảy ra trong các buổi mở bán trước của Versa! Phải biết rằng, đối với một dòng nước hoa hoàn toàn mới, đặc biệt là tác phẩm của một nhà điều hương mới toanh, phần lớn khách hàng thường tỏ ra hoài nghi và chần chừ. Trước "Mỹ nhân say ngủ", Rucas chưa từng có bất kỳ sản phẩm nào, càng không phải là cái tên quen thuộc trong ngành—một người hoàn toàn vô danh.
Họ vốn đã chuẩn bị tâm lý cho khả năng buổi đặt hàng trước không đạt kỳ vọng, thậm chí còn lên kế hoạch tổ chức chương trình khuyến mãi dịp Tết Dương Lịch để thu hút sự chú ý. Không ngờ, kết quả lại vượt xa mong đợi!
. . .
"Chúc mừng cậu, Rucas."
Evan bước đến, mỉm cười nói.
Tất cả đều đã được đặt mua hết?
Đôi mắt Vinh Nhung dần mở to, vẫn cảm thấy khó tin. Cậu vô thức lẩm bẩm: "Sao... sao có thể?"
Cậu thừa nhận, lần này buổi ra mắt có sự tham gia của nhiều phóng viên hơn trước, chứng tỏ "Mỹ nhân say ngủ" thu hút không ít sự quan tâm.
Nhưng độ phổ biến của nước hoa suy cho cùng vẫn phụ thuộc vào cảm nhận của số đông. Cậu đã điều chỉnh công thức, làm dịu đi mùi cà rốt và đất vốn có của diên vĩ, khiến hương thơm ẩm mượt và nhẹ nhàng hơn, đồng thời giúp mùi diên vĩ trở nên thuần khiết và tự nhiên hơn. Nhưng chỉ với những thay đổi nhỏ như vậy, liệu có thể khiến "Mỹ nhân say ngủ" đột nhiên được săn đón đến thế không?
Bay tỏ vẻ không hài lòng, hét lên: "Này, Rucas thân yêu, cậu không tin vào chính mình sao? Tôi đã nói rồi mà, cậu và 'Mỹ nhân say ngủ' nhất định sẽ khiến mọi người kinh ngạc!"
Không, cậu không phải không có lòng tin vào bản thân mà là quá bất ngờ trước sự đón nhận nồng nhiệt của thị trường lần này.
Vinh Nhung nhìn về phía Seon: "Ngài Seon..."
Cậu mong Seon có thể giải đáp thắc mắc của mình.
Seon mỉm cười hỏi: "Rucas, cậu còn nhớ ngài At không?"
Vinh Nhung gật đầu. Dĩ nhiên cậu nhớ At: "Vị At hôm đó nói phải về xin lỗi phu nhân mà mình đã hiểu lầm, đúng không?"
"Oh, đúng vậy, chính tôi đây. Không ngờ đã lâu như vậy mà cậu vẫn còn nhớ tôi."
Cánh cửa phòng nghỉ một lần nữa bị đẩy ra. Ngài At, người có chiếc mũi to đặc trưng, bước vào. Nhưng ông không đi một mình—bên cạnh ông là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, dáng người hơi đầy đặn nhưng có ngũ quan vô cùng xinh đẹp. Bà khoác tay At cùng tiến vào.
Vừa vào cửa At liền hướng về phía Seon và mọi người trong phòng xin lỗi: "Thật xin lỗi, cửa phòng nghỉ của các cậu không đóng... nên tôi và Jeanie đều nghe thấy cả."
Vinh Nhung nở nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ phép lịch sự, trong lòng không khỏi thầm thở phào—may mà vừa rồi cậu không lỡ miệng gọi At là "ông mũi to".
Seon và At đã quen biết nhiều năm. Seon đùa vui với ông bạn cũ: "May mà chúng tôi chưa nói xấu cậu đấy, At."
At cười to.
Phu nhân At, Jeanie, buông tay chồng, bước đến trước mặt Vinh Nhung: "Xin chào, Rucas. Tôi là Jea. Tôi thực sự rất thích 'Mỹ nhân say ngủ' của cậu, nó quá đỗi kinh diễm! Sau khi về nhà tôi nhất định sẽ giới thiệu nó với bạn bè của mình."
Lúc này, Jeanie dùng "She" thay vì "It" để nhắc đến "Mỹ nhân say ngủ", đủ để thấy bà yêu thích nó đến nhường nào. Vinh Nhung cũng chân thành nói: "Cảm ơn ngài đã yêu thích nó."
Jeanie ôm Vinh Nhung, ghé sát tai cậu nói: "Phải là tôi cảm ơn cậu mới đúng, chàng trai bé nhỏ đáng yêu của tôi."
Vinh Nhung ngẩn ra. Cảm ơn cậu?
Jeanie đã buông cậu ra, quay về bên cạnh chồng.
At cũng bày tỏ sự yêu thích của mình với "Mỹ nhân say ngủ", vợ chồng họ vô cùng nhiệt tình chúc mừng Vinh Nhung. Trước khi rời đi, Jeanie nhân lúc mọi người không để ý, quay đầu lại, đặt ngón trỏ lên môi rồi nháy mắt với Vinh Nhung.
Vinh Nhung chợt hiểu ra.
Hôm đó, At đã rất bực bội vì vợ mình bắt ông xịt "Nỗi lòng" trước khi ra ngoài. Trong mắt At, vợ ông đang mỉa mai chuyện ông béo lên và cố tình làm ông xấu hổ bằng cách bắt ông dùng dòng nước hoa cổ điển dành cho nữ. Khi đó Vinh Nhung đã nói với At rằng, phu nhân chắc chắn rất yêu ông, bởi trong mắt bà, ông cũng dịu dàng và sâu sắc như hương thơm của "Nỗi lòng".
Xem ra sau hôm ấy ngài At thực sự đã về nhà và chân thành xin lỗi vợ. Không chỉ vậy tình cảm giữa họ còn trở nên khắng khít hơn nhờ chuyện nước hoa lần trước.
Còn về ý định thực sự của phu nhân Jeanie—muốn xua đuổi đám phụ nữ vây quanh At—thì tất nhiên, hai người họ tự hiểu với nhau.
. . .
Cửa phòng nghỉ khép lại.
Xác nhận rằng vợ chồng At và Jeanie đã rời đi, Bay mới hạ giọng như thể chia sẻ một bí mật quan trọng với Vinh Nhung: "Rucas thân yêu, tôi cá là cậu không biết thân phận của ngài At và phu nhân Jeanie, đúng không?"
Vinh Nhung lộ vẻ khó hiểu. At và Jeanie, thân phận của họ đặc biệt lắm sao?
Lamar, với sự ăn ý sau nhiều năm làm việc cùng Bay, mỉm cười giải thích thêm ngay khi Bay vừa đặt câu hỏi: "At là một trong những nhà phân phối nước hoa lớn nhất Paris. Lần này ông ấy đã trực tiếp ký hợp đồng đại lý phân phối "Mỹ nhân say ngủ" tại khu vực Paris với chúng ta. Ông ấy là đối tác bán hàng lớn nhất của buổi ra mắt lần này. Còn về phu nhân Jeanie, bà ấy là khách hàng VIP lâu năm của Versa, đồng thời cũng là một nhà phê bình nước hoa cực kỳ nổi tiếng. Bất cứ mùi hương nào bà ấy đánh giá cao đều trở thành xu hướng và bán chạy tại thị trường Paris. Rucas, tôi dám chắc, cậu sẽ là hiện tượng lớn nhất trong giới điều chế nước hoa năm nay."
Bay búng ngón tay, hào hứng phụ họa: "Đúng vậy, chính là như thế!"
Bay đặt tay lên vai Vinh Nhung: "Vậy nên Rucas thân yêu cậu đã sẵn sàng để đón nhận tất cả vinh quang và sự ngưỡng mộ chưa?"
Tim Vinh Nhung đập thình thịch.
Cậu không quá bận tâm đến những danh tiếng hay vinh quang, cậu chỉ biết rằng lần này, cậu sẽ dốc hết sức mình để bảo vệ "Mỹ nhân say ngủ". Cậu muốn "nàng" không chỉ là hiện tượng của năm nay mà còn trở thành một huyền thoại bất hủ!
...
"Hôm nay vất vả rồi, về nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Seon mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai Vinh Nhung.
Vinh Nhung nghiêm túc nói: "Ngài Seon cũng vậy."
Cậu nhìn quanh căn phòng: "Cả Lamar, Bay, Evan, Jack, San, Er... mọi người đều đã vất vả rồi! Thật sự cảm ơn mọi người vì tất cả những gì đã làm cho buổi ra mắt này."
Jack, San và Er là những người chịu trách nhiệm tổ chức và thực hiện sự kiện này. Ngay cả nhà thiết kế trang phục, chuyên viên trang điểm và tạo hình, Vinh Nhung cũng lần lượt gửi lời cảm ơn.
Mọi người đều dành cho cậu – một nhà điều chế nước hoa trẻ tuổi, xuất sắc và khiêm tốn đến từ phương Đông – những nụ cười đầy thiện cảm.
Evan nhẹ nhàng nhắc nhở: "Trước tiên mặc áo vào đi kẻo bị cảm đấy."
Bay lập tức cảnh giác nhìn Evan, nhưng Lamar liếc mắt ra hiệu cho anh ta đừng gây chuyện trong một ngày vui như thế này. Bay cố nhịn xuống.
Còn Evan dường như hoàn toàn không để tâm đến sự khó chịu của Bay, gương mặt vẫn điềm tĩnh như thường.
Bộ đồ Vinh Nhung đang mặc được thiết kế riêng theo số đo của cậu. Seon quyết định tặng luôn cho cậu như một món quà Giáng sinh từ công ty. Dù Vinh Nhung không mấy hứng thú với món quà này, nhưng ít nhất cũng đỡ phải thay đổi lằng nhằng.
Cậu vào phòng thay đồ, lấy lại trang phục của mình rồi mặc áo khoác vest và áo phao bên ngoài. Hệ thống sưởi trong phòng nghỉ không đủ ấm nên thay đồ cũng hơi lạnh.
Sau khi mặc áo khoác, Vinh Nhung bước ra khỏi phòng nghỉ. Seon, Lamar và Bay đang trò chuyện với người phụ trách trung tâm thương mại, chỉ còn nhân viên cửa hàng đang dọn dẹp lại hiện trường sự kiện.
Buổi ra mắt kết thúc, khách hàng bắt đầu kéo đến quầy để hỏi về cách đặt mua "Mỹ nhân say ngủ". Nhân viên cửa hàng kiên nhẫn hướng dẫn họ.
"Thật tuyệt vời, đúng không?"
Vinh Nhung quay đầu lại, thấy Evan không biết từ lúc nào đã đứng cạnh mình.
Cậu khẽ đáp: "Ừm."
Phải, thật tuyệt vời.
Cậu đã tận mắt chứng kiến "Mỹ nhân say ngủ" ra đời và được mọi người yêu thích.
"Cậu định về khách sạn chứ?"
Vinh Nhung lắc đầu, mỉm cười nói: "Tôi muốn ở lại một chút nữa."
Evan nhìn cậu bằng đôi mắt xanh hồ thu, dịu dàng hỏi: "Cần tôi ở lại với cậu không?"
Vinh Nhung cười lắc đầu: "Không cần đâu. Hôm nay anh cũng mệt cả ngày rồi, cứ về trước đi. Tôi chỉ muốn ở đây thêm một lúc, lát nữa cũng sẽ về khách sạn thôi."
Evan dặn dò: "Được rồi, nhưng nhớ đừng ở lại quá lâu. Đừng quên tối nay có tiệc Giáng sinh đấy."
Vinh Nhung hơi sững lại. Evan nhìn cậu đầy bất lực: "Rucas thân yêu, đừng nói với tôi là cậu quên mất công ty chúng ta có tiệc Giáng sinh tối nay nhé?"
Cậu cười ngượng ngùng: "Chắc là do hôm nay vui quá nên quên mất. May mà anh nhắc tôi."
Evan bật cười lắc đầu: "Lát nữa cậu có cần tôi đến đón không?"
"Không cần đâu, tôi bắt taxi qua là được."
Evan dịu dàng cười: "Vậy hẹn gặp cậu tối nay."
Vinh Nhung vẫy tay với hắn: "Ừ, tối gặp."
. . .
Vì buổi tối còn có tiệc Giáng Sinh, Seon và Bay cũng không ở lại hiện trường quá lâu, mọi người đều phải về trước để chuẩn bị cho bữa tiệc tối.
Họ lần lượt chào tạm biệt Vinh Nhung, ai cũng khuyên cậu nên nhanh chóng về khách sạn nghỉ ngơi dù sao buổi tối cũng là một đêm thức trắng.
Vinh Nhung mỉm cười chào tạm biệt Seon và mọi người, sau đó lại ở lại khu vực sự kiện một lúc.
Cậu nhìn trung tâm thương mại dần trở lại trạng thái kinh doanh bình thường, nhìn những khách hàng lần lượt đi ngang qua "Mỹ nhân say ngủ" của mình, dừng chân, thử mùi hương, tò mò hỏi nhân viên quầy về những thông tin liên quan. Sau đó,"Mỹ nhân say ngủ" được bỏ vào túi mua sắm, họ mang theo niềm vui, rời đi cùng với "Mỹ nhân say ngủ" của cậu.
Vinh Nhung cầm điện thoại, chụp lại vài tấm ảnh hiện trường, lưu giữ lại khoảnh khắc quan trọng đối với mình.
Mở khung trò chuyện, cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ "cuộc gọi video" thật lâu, cuối cùng vẫn bấm gọi.
Giờ này anh cậu hẳn vẫn đang làm việc. Bình thường Vinh Nhung sẽ không gọi video cho anh vào lúc anh đang làm, nhưng bây giờ cậu thực sự rất muốn chia sẻ niềm vui này với anh.
"Tu— tu—"
Điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không ai bắt máy.
Vinh Nhung hạ mi mắt, ngay khoảnh khắc cậu định cúp máy, màn hình hiển thị thời gian cuộc gọi 00:01.
Cậu không gọi lại nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào khung trò chuyện chờ anh gọi lại.
Người đến người đi trong trung tâm thương mại nhưng chiếc điện thoại trong túi cậu vẫn im lặng.
Vinh Nhung chọn một trong những tấm ảnh vừa chụp, đăng lên trang cá nhân— "Day41."
Ngày thứ 41 ở Paris, cũng là ngày thứ 41 cậu xa anh. Thời gian dường như trôi qua rất chậm nhưng cũng dường như trôi qua rất nhanh.
Những ngày đầu mới ra nước ngoài, thỉnh thoảng anh trai còn chủ động nhắn tin hỏi thăm tình hình của cậu ở Paris, nhưng bây giờ, nếu cậu không nhắn trước thì anh hoàn toàn bặt vô âm tín. Thậm chí có lúc cậu gửi tin nhắn qua anh cũng chưa chắc sẽ trả lời.
Vừa xoay người rời khỏi trung tâm thương mại, điện thoại trong túi reo lên.
Là Vinh Tranh.
Vinh Nhung mím môi, do dự rất lâu, cuối cùng vẫn đồng ý cuộc gọi video.
Khoảng thời gian này, ngày nào cậu cũng gọi video với ba mẹ, thỉnh thoảng bắt gặp Vinh Tranh có mặt ở nhà, hai anh em cũng sẽ nói vài câu, nhưng phần lớn thời gian Vinh Nhung đều chủ động cúp máy trước. Anh né tránh cậu rõ ràng như vậy, cậu cũng không muốn tự chuốc lấy phiền phức.
Đường truyền có chút trễ, trước tiên cậu nghe thấy vài tiếng ho khan sau đó mới thấy hình ảnh của Vinh Tranh xuất hiện trên màn hình.
Không biết có phải ảo giác của mình hay không nhưng cậu luôn cảm thấy... anh dường như gầy đi một vòng. Vinh Nhung nhìn chằm chằm vào hình ảnh của anh trong video, "Anh bị bệnh à?"
"Không sao. Khụ khụ khụ... Xin lỗi, tín hiệu bên anh không tốt lắm. Khụ khụ... Mọi chuyện thuận lợi chứ?"
Vinh Nhung nhìn ra được, anh dường như đang ở bên ngoài, không phải trong công ty.
"Ừm, kết thúc rồi, cũng rất thuận lợi. Anh đang đi công tác à?"
Vinh Tranh còn chưa trả lời, lại là một tràng ho dữ dội.
So với sự kiện đã kết thúc của mình, Vinh Nhung lo lắng nhìn anh, "Anh, anh ho dữ vậy có sao không? Có uống thuốc chưa? Có ngậm viên kẹo ho nào không?"
Vinh Tranh cầm ly nước giữ nhiệt bên cạnh uống một ngụm, giọng khàn khàn: "Cho anh xem một chút."
Vinh Nhung sững sờ, "Xem cái gì?"
"Hiện trường buổi họp báo của em."
Cậu cụp mắt xuống, "Dọn dẹp hết rồi."
Giờ trung tâm thương mại đã trở lại hoạt động bình thường.
"Vậy cũng nhìn một chút."
"Em đã ra khỏi đó rồi."
Giọng Vinh Tranh vẫn thản nhiên: "Quay lại đi."
Vinh Nhung trừng anh, "Anh thật sự không sợ phiền em chút nào nhỉ."
. . .
Miệng lầm bầm than phiền nhưng cơ thể thì ngoan ngoãn quay đầu đi về.
Vinh Nhung không thực sự bước đến quầy, cậu đứng ở một khoảng cách xa, giơ cao điện thoại hướng về phía Vinh Tranh trong video: "Nè, thấy chưa? Logo của 'VERSA'? Còn chai nước hoa có thân chai hình mái tóc gợn sóng kia chính là "Mỹ nhân say ngủ" của em. Có đẹp không? Vì hôm nay là đêm Giáng Sinh nên quầy hàng cũng trang trí theo phong cách Giáng Sinh. Lúc nãy em đứng ở sân khấu phía trước đó trả lời câu hỏi của phóng viên."
"Khụ khụ khụ... Có căng thẳng không?"
Vinh Nhung gật đầu, "Ừ, rất căng thẳng."
Vinh Tranh dịu giọng: "Em làm rất tốt."
Vinh Nhung lầm bầm, "Anh còn chưa thấy mà." Sao biết em làm tốt?
Anh không cần thấy, cũng biết rằng Nhung Nhung sẽ làm rất tốt. Giống như lần trước, vì cứu Giản Dật mà bị thương phải nằm viện, khi lần đầu tiên đối mặt với phóng viên Nhung Nhung lúng túng đến mức đầu ngón tay nắm chặt tay vịn xe lăn đến trắng bệch. Nhưng dù trong tình huống đó cậu vẫn hoàn thành buổi phỏng vấn một cách xuất sắc.
"Bởi vì anh biết em đã dành bao nhiêu tâm huyết cho "Mỹ nhân say ngủ" nên chắc chắn em sẽ giới thiệu nó một cách hoàn hảo, khiến giới truyền thông và các nhà phân phối ghi nhớ nó."
Mắt Vinh Nhung hơi đỏ. Thật kỳ lạ, hôm nay cậu nhận được nhiều lời khen nghe còn hay hơn lời anh nói vậy mà không hiểu sao chỉ một câu đơn giản của anh lại khiến cậu muốn khóc.
Cậu chớp mắt mạnh để xua đi hơi nước trong mắt, cười một chút, quay camera về phía mình, "Được rồi, xem xong rồi. Anh cũng thấy rồi đó, người ta đang hoạt động bình thường mà. Vậy em cúp ——"
"Nhung Nhung, chúc mừng em. Khụ khụ khụ..."
Ở đầu dây bên kia, Vinh Tranh cố nén ho, chúc mừng cậu.
Vinh Nhung lo lắng nhìn anh, "Anh nói ít thôi. Em cúp đây."
"Ừ. Khi nào về khách sạn nhớ nhắn tin cho anh."
"Được."
. . .
"Xin chào, xin hỏi anh có phải là nhà điều chế nước hoa "Mỹ nhân say ngủ" – Rucas không?"
Kết thúc cuộc gọi, Vinh Nhung nhét điện thoại vào túi, nghe thấy có người dùng tiếng Anh hỏi mình, cậu ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy hai cô gái trẻ người Pháp đứng trước mặt cậu, ánh mắt đầy háo hức nhìn cậu.
Vinh Nhung ngập ngừng một chút: "Xin chào, tôi là Rucas, có chuyện gì sao?"
"Oh, Chúa ơi! Chúng tôi không nhận nhầm người... Xin lỗi, có lẽ chúng tôi hơi kích động quá! Tạo hình của anh trong buổi ra mắt ban ngày thực sự quá đẹp! Thật sự, quá tuyệt vời! Trời ạ, anh chính là Người đẹp ngủ trong rừng đến từ phương Đông! Dĩ nhiên, "Mỹ nhân say ngủ"' của anh cũng rất xuất sắc! Chúng tôi rất thích cô ấy!"
Hai cô gái sợ cậu không tin, vội cầm túi mua sắm trong tay lên, cho cậu xem lọ nước hoa "Mỹ nhân say ngủ" bên trong.
Vinh Nhung bật cười: "Cảm ơn, thật sự rất cảm ơn vì các bạn thích cô ấy."
Một trong hai cô gái hào hứng hỏi: "Chúng tôi có thể chụp ảnh chung với anh không?"
"Dĩ nhiên rồi."
Vinh Nhung vui vẻ nhận lời. Cậu đứng giữa, hai cô gái đứng hai bên, cả ba cùng nhìn vào ống kính.
Trước khi rời đi, hai cô gái còn nhiệt tình tặng cậu chiếc băng đô Giáng Sinh mà họ đang đội trên đầu rồi chúc cậu: "Giáng Sinh vui vẻ!"
Vinh Nhung hơi ngẩn ra, tính ra thì đây là món quà Giáng Sinh thứ hai cậu nhận được trong hôm nay. Bộ sơ mi diềm bèo phong cách hoàng gia mà cậu đang mặc, cùng với hai chiếc băng đô Giáng Sinh trên tay... tất cả đều liên quan đến "Mỹ nhân say ngủ" của cậu.
Một đêm Giáng Sinh thật tuyệt vời, phải không?
Vinh Nhung cầm hai chiếc băng đô trên tay, mỉm cười chúc lại hai cô gái: "Giáng Sinh vui vẻ."
Hai cô gái vui vẻ vẫy tay tạm biệt cậu.
. . .
Buổi tối, Vinh Nhung đội một chiếc băng đô hình tuần lộc, tham dự bữa tiệc Giáng Sinh do Versa tổ chức. Buổi ra mắt ban ngày thành công rực rỡ khiến cậu trở thành tâm điểm của buổi tiệc Giáng Sinh.
Ngay khi Vinh Nhung bước vào sảnh tiệc, cậu liên tục được các nhà phân phối nước hoa và đồng nghiệp của Versa đến chào hỏi, trong đó không thiếu những nhà điều chế nước hoa danh tiếng trong ngành.
Phần lớn bọn họ cậu chưa từng gặp qua, hoặc cũng có thể là đã gặp nhưng vì mù mặt mà chẳng thể nhận ra.
"Giáng Sinh vui vẻ, Rucas."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Vinh Nhung quay đầu lại, thấy Bay đang tươi cười rạng rỡ bước về phía mình.
Bay vẫn giữ nguyên phong cách táo bạo, cá tính. Anh ta đi đôi giày cao gót chọc trời, kết hợp tất lưới với áo khoác da, khuyên tai hình cây thông Noel đung đưa theo từng bước chân, vẫn là người thu hút mọi ánh nhìn nhất trong sảnh tiệc.
Vinh Nhung không nhịn được bật cười: "Giáng Sinh vui vẻ."
Bay đến gần, chú ý đến chiếc băng đô Giáng Sinh trên đầu cậu, tỏ vẻ bất ngờ: "Thật không ngờ cậu lại thích mấy thứ dễ thương thế này. Nhưng tôi phải công nhận chiếc băng đô này rất hợp với cậu, trông rất đáng yêu."
Vinh Nhung vô thức chạm vào chiếc băng đô trên đầu: "Cảm ơn."
"Bay, Rucas, Giáng Sinh vui vẻ."
Seon cũng đến, trên đầu đội mũ ông già Noel, tay cầm ly champagne, vui vẻ bước tới chào hỏi hai người họ.
Vinh Nhung và Bay cũng lần lượt chúc Seon Giáng Sinh vui vẻ.
Trong các buổi tiệc khiêu vũ những năm trước, Bay và bạn trai Casper của anh ta luôn là King and Queen của vũ hội. Hôm nay không thấy Casper, Seon cười hỏi: "Bay, Casper vẫn chưa đến à? Nếu cậu ta còn không đến, e là năm nay sẽ lỡ mất vũ hội đấy."
Bay khẽ cười: "Bọn tôi chia tay rồi."
Anh ta nói bằng tiếng Pháp, có lẽ không muốn để quá nhiều người biết vết thương của mình.
Seon thoáng sững sờ, rồi tiếc nuối nói: "Thật tiếc khi nghe tin này."
"Không, không. Seon, ông nên chúc mừng tôi mới đúng, tôi lại độc thân rồi. Điều đó có nghĩa là tình yêu và cuộc sống của tôi lại có thêm vô hạn khả năng mới, không phải sao?"
Seon nâng ly champagne lên: "Bay thân mến, tôi nghĩ cậu nói đúng."
Vinh Nhung giả vờ không hiểu cuộc đối thoại giữa Seon và Bay.
Hôm đó sau khi rời khỏi vũ hội, cậu đã lập một tài khoản Twitter mới tinh, ẩn danh gửi tin nhắn cho Bay, nói cho anh ta biết chuyện Casper đã động tay động chân với cậu trong sàn nhảy. Tất nhiên cậu không có ảnh chụp hay video làm bằng chứng, Bay hoàn toàn có thể không tin. Vì vậy, cậu đặc biệt nhấn mạnh trong tin nhắn rằng anh ta có thể không tin cậu nhưng nhất định phải để ý đến Casper.
Sau khi tin nhắn được gửi đi, Bay không hề phản hồi. Vinh Nhung còn đang nghĩ xem nên làm thế nào để Bay nhận ra vấn đề của Casper, không ngờ động thái của Bay còn nhanh hơn cậu tưởng, chỉ trong thời gian ngắn đã dứt khoát chia tay.
Nhưng nghĩ lại, dám yêu dám hận, đúng là phong cách của Bay.
. . .
Seon đi xã giao rồi.
Bay nhận hai ly champagne từ một người phục vụ đi ngang qua, đưa một ly cho Vinh Nhung. "Này, Rucas, cậu có muốn uống với tôi một ly không?"
Vinh Nhung nhận lấy. "Tất nhiên."
Hai người chạm cốc.
Bay nhấp một ngụm champagne rồi chậm rãi nói: "Tin nhắn ẩn danh trên Twitter hôm đó là cậu gửi cho tôi, đúng không?"
Ngón tay Vinh Nhung khẽ siết chặt ly rượu.
Bay lại bật cười. "Đừng căng thẳng thế, cưng à. Yên tâm đi, tôi không đến để gây phiền phức cho cậu đâu. Thực tế tôi đã chia tay Casper rồi."
Vinh Nhung bình tĩnh đáp: "Tôi không căng thẳng, cũng không sợ anh đến gây chuyện. Vì những gì tôi nói trong tin nhắn đều là sự thật."
Bay cười ha hả. "Ôi, Rucas thân yêu, cậu đáng yêu quá đi mất, bảo sao tôi lại thích cậu đến vậy."
Dù vậy Vinh Nhung vẫn có chút thắc mắc về việc Bay chia tay Casper. "Anh chia tay Casper là vì tin nhắn đó của tôi..."
Bay lại nhấp thêm một ngụm rượu. "Đương nhiên là không rồi, cưng à."
"Thực ra, hôm đó sau khi nhận tin nhắn của cậu, tôi cũng không để tâm lắm. Casper là mối tình đầu của tôi, chúng tôi quen nhau từ thời đại học. Tôi từng nghĩ rằng mình hiểu rõ anh ta, rằng nếu không có gì ngoài ý muốn, chúng tôi sẽ bên nhau cả đời. Cho đến... hôm đó, tôi muốn tạo bất ngờ cho anh ta nên về nhà sớm, và rồi... nghe thấy tiếng roi da. Cậu hiểu chứ?"
Bay nhún vai.
Vinh Nhung: "..."
Mạnh dữ vậy sao?
Nghĩ đến nguyên nhân cái chết ở kiếp trước của Bay, cậu bỗng nhận ra—chẳng lẽ... người có sở thích nặng đô thực ra không phải Bay, mà chính là Casper?
Tim Vinh Nhung đập mạnh, không hiểu sao lại thấy hoảng hốt.
"Ấy, cưng à, sao mặt cậu trông tái thế...? Chẳng lẽ câu chuyện của tôi dọa cậu sợ à? Ôi trời, suýt nữa thì quên mất, cậu mới mười chín tuổi đúng không? Không chừng vẫn còn là một chàng trai trong trắng ấy chứ. Tôi không nên kể cậu nghe mấy chuyện này, làm cậu sợ mất rồi."
Vinh Nhung hoàn hồn lại. "Bay, thôi nào. Tôi không còn là trẻ con nữa đâu."
Bay cười tinh quái. "Vậy sao? Thế cậu đã trao lần đầu của mình đi chưa?"
Vinh Nhung mím môi. "Chuyện đó chẳng liên quan gì đến việc tôi có phải trẻ con hay không."
"Rucas, tôi rất tò mò, cậu có người thích chưa?"
Vinh Nhung uống một ngụm rượu. "Ừm."
"Ồ?"
Bay hứng thú ra mặt. "Cô ấy là kiểu người thế nào?"
"Không phải cô ấy."
Bay sững người. "Gì cơ?"
Vinh Nhung sửa lại. "Là anh ấy."
Bay ngẩn ra vài giây, rồi bất chợt hiểu ra. "Ôi trời ơi... Ôi, tôi xin lỗi, xin lỗi nhé. Tôi chỉ quá bất ngờ thôi... Vì cậu trông không giống kiểu người có hứng thú với đàn ông chút nào."
Vinh Nhung cười. "Ừm, thực ra tôi cũng không có hứng thú với những người đàn ông khác. Tôi nghĩ rằng trên thế giới này ngoài anh ấy ra, tôi không thể thích ai khác nữa."
"Ừ hứm, lúc đầu tôi thích Casper cũng từng nghĩ như vậy đấy. Thôi, không nhắc đến nữa. Thế còn anh ta? Anh ta nghĩ thế nào về cậu?"
Vinh Nhung cúi mắt, uống thêm một ngụm rượu. "Anh ấy à, chắc là chỉ mong tôi mãi mãi làm em trai của anh ấy thôi."
Bay: "???"
Có phải anh ta uống say rồi không?
Rucas vừa nói cái gì? Người cậu ấy thích... là anh trai cậu ấy sao?
Nhạc cho vũ hội Giáng Sinh vang lên, ánh đèn trong đại sảnh dần mờ đi.
Bay giật lấy ly rượu trong tay Vinh Nhung, đưa cho phục vụ đứng gần đó. "Cưng à, đừng nghĩ đến mấy gã đàn ông phiền phức đó nữa, nào, đi nhảy với tôi đi! Chúng ta phải tận hưởng cuộc vui chứ!"
"Không, Bay, tôi—"
Vinh Nhung còn chưa nói xong đã bị Bay kéo thẳng vào sàn nhảy.
Tửu lượng của cậu vốn không tốt, sau vài vòng xoay đầu óc đã quay cuồng, nhịp bước hoàn toàn dựa vào bản năng.
Đúng lúc này cậu chợt ngửi thấy một mùi nước hoa đậm đặc quen thuộc.
Ánh mắt Vinh Nhung lạnh đi. Nhân lúc âm nhạc vừa thay đổi, cậu ôm eo Bay kéo anh ra khỏi sàn nhảy, nghiêm túc hỏi: "Bay, hôm nay anh có mời Casper không?"
Bay ngạc nhiên. "Sao cậu đột nhiên nhắc đến anh ta? Cậu nhìn thấy anh ta à?"
Vinh Nhung cau mày. "Tôi ngửi thấy mùi nước hoa của hắn."
Sắc mặt Bay cũng không dễ coi. Anh nghĩ mình và Casper đã chia tay trong hòa bình nhưng nếu đối phương không được mời mà vẫn tự ý đến buổi tiệc công ty của họ thì đây chẳng phải chuyện vui vẻ gì. Đặc biệt là sau khi biết Casper có sở thích đặc biệt, Bay càng thêm khó chịu với người bạn trai cũ này.
Vinh Nhung nhắc nhở: "Lúc về tốt nhất là nhờ Lamar hoặc ai đó đưa anh về. Nhớ chưa?"
Bay gật đầu.
Vì có khả năng Casper đang ở đây, Bay cũng không còn tâm trạng nhảy nhót nữa, liền gọi điện cho gia đình. Trùng hợp là ba anh đang ở gần đó, có thể tiện thể qua đón anh.
Vinh Nhung tận mắt nhìn Bay lên xe của ba mình, lúc này mới quay trở lại khách sạn.
"Rucas!"
Vinh Nhung dừng bước, quay đầu lại, kinh ngạc khi thấy Bay chạy ngược trở lại.
"Rucas, cậu phải cẩn thận Evan! Anh ta tuyệt đối không phải như những gì anh ta thể hiện đâu. Dù thế nào đi nữa cậu cũng không được quá thân thiết với anh ta, nhớ chưa?"
Bên ngoài khách sạn không cho đỗ xe, nhân viên đang cúi người trao đổi với ba Bay, anh không thể nán lại lâu hơn, đành vội vã lên xe. Hạ cửa kính xuống, Bay nhắc lại: "Nhớ kỹ, nhất định phải cẩn thận với Evan!"
. . .
Tại sao Bay lại bảo cậu phải cẩn thận với Evan? Evan có vấn đề gì sao?
Nghĩ lại, cả buổi tối nay, hình như cậu chưa thấy Evan đâu?
Vinh Nhung quay lại buổi tiệc liền bị Seon gọi qua để giới thiệu với các nhà điều chế nước hoa và chuyên gia đánh giá mùi hương nổi tiếng ở Paris.
Video buổi họp báo ban ngày đã được Versa đồng thời tải lên Twitter chính thức của họ. Mọi người đều có ấn tượng sâu sắc với bộ áo sơ mi phong cách hoàng gia viền bèo của Vinh Nhung trong buổi họp báo. Khi quay lại bữa tiệc tối, cậu lại một lần nữa trở thành tâm điểm của sự chú ý. Trong lúc trò chuyện, Vinh Nhung không tránh khỏi việc uống thêm vài ly rượu.
Do cậu còn nhỏ tuổi, Seon luôn chú ý đến tình trạng của cậu. Thấy cậu thực sự có hơi say, ông liền bảo Evan đưa cậu về trước.
Nghe thấy tên Evan, Vinh Nhung khẽ sững lại.
Evan?
Hắn đến từ khi nào?
"Rucas thân yêu, cậu ổn chứ?"
Evan bước tới với vẻ lo lắng.
Có lẽ vì lời cảnh báo của Bay, dù trong đôi mắt xanh lục kia tràn đầy sự quan tâm, Vinh Nhung vẫn cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cậu che giấu sự đề phòng của mình, đáp lại: "Tôi không sao."
Cậu nói với Seon và Evan: "Tôi tự bắt xe về là được."
Evan ôn tồn nói: "Được thôi, để tôi tiễn cậu ra cửa và gọi xe giúp cậu."
Vinh Nhung nhận lấy áo khoác từ tay phục vụ, thoáng sững người.
Evan như thế này thì có vấn đề gì được chứ?
Evan giúp cậu vẫy một chiếc taxi, Vinh Nhung ngồi vào ghế sau, Evan nói địa chỉ với tài xế.
Evan nói bằng tiếng Pháp nhưng địa chỉ mà hắn ta đưa ra hoàn toàn không phải khách sạn nơi cậu ở mà là một khách sạn nào đó cậu chưa từng nghe đến!
Ngón tay Vinh Nhung siết chặt lấy lớp vải áo khoác: Evan rốt cuộc muốn làm gì?
Cậu dựa vào ghế sau nghỉ ngơi, giả vờ như không nghe ra sự thay đổi trong địa chỉ.
Xe rời khỏi bãi đậu, chạy được chừng năm, sáu phút, Vinh Nhung lập tức yêu cầu tài xế dừng xe, nói rằng cậu sẽ trả gấp đôi tiền.
Tuy tài xế cảm thấy khó hiểu, nhưng nghe thấy có thể nhận gấp đôi tiền, ông ta cũng đồng ý để cậu xuống xe.
Sau khi trả tiền, chiếc taxi nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ biến mất khỏi tầm mắt cậu. Vinh Nhung chống tay lên một thân cây ven đường thở hổn hển.
Chỉ đến lúc này, cậu mới nhận ra, khi còn ở trong xe, vì căng thẳng tột độ cậu thậm chí đã quên cả việc thở.
Bỗng nhiên, một mùi hương quen thuộc ập tới.
Chết tiệt!
Bị Evan phát hiện rồi!
Vinh Nhung ném bỏ chiếc áo lông vướng víu, chỉ mặc độc chiếc áo vest mỏng manh, lập tức cắm đầu chạy. Chỉ cần thoát khỏi con đường này cậu có thể lao ra đường lớn kêu cứu!
Tiếng bước chân phía sau lập tức đuổi theo.
Vinh Nhung liều mạng chạy về phía trước.
Cậu không biết mình đã chạy bao lâu, chỉ biết đôi chân dường như đang hoạt động theo bản năng.
Đáng chết, sao con đường này lại dài đến vậy, dài đến mức như thể không có điểm cuối!
Bỗng nhiên cổ tay cậu bị nắm chặt. Không kịp suy nghĩ, Vinh Nhung lập tức tung một cú đấm thật mạnh.
Nhưng nắm đấm của cậu lại bị đối phương chặn lại bằng lòng bàn tay.
Từng sợi lông tơ trên người Vinh Nhung dựng đứng, cậu gằn giọng: "Evan, anh con mẹ nó rốt cuộc muốn làm cái quái gì?"
"Nhung Nhung, là anh."
Tác giả có đôi lời muốn nói:
Đinh~~~ Món quà đêm Giáng Sinh của Nhung Nhung đã được giao đến.
Đúng vậy, dù rằng đêm Giáng Sinh này có hơi kịch tính, đầy những thăng trầm.
Nhưng mà! Anh trai tới rồi!!!