Có mấy điều mình muốn note lại trước tại mình hay quên:
1. Trừ Vinh Tranh Vinh Nhung đã chốt ngôi xưng thì còn lại mình không chắc lắm, bởi vì có thể bây giờ thấy ổn, sau này lại xuất hiện thông tin gì đó có thể là tuổi tác của nhân vật đó nên lại phải sửa, muốn chắc nhất mọi người đợi end quay lại he
2. Quý Nguyên (Nhân vật được nhắc đến là người tố Vinh Nhung sao chép nước hoa của mình ở kiếp trước) = Ker = Kerwin.J
3. Tên của anh Khỉ mình tra từ điển có 2 âm "Khỉ" và "Ỷ", Khỉ là mình theo wikidich vì không biết cách tra tên Hán Việt, nhưng vì mình phải xóa quá nhiều comment trêu tên ảnh (mình biết là do ảnh họ Tôn đã thế còn Khỉ nên nó hơi weird nhưng mà đọc nhiều comment trêu quá bội thực lắm :'( với lại mình hỏi thử chatgpt thì nó bảo không có Khỉ nên chắc là về sau mình sẽ sửa tên ảnh thành Ỷ luôn, còn mấy chương trước thì end sẽ quay lại sửa he
---------------------------------------------
Màn hình hơi rung, thân trên tr*n tr** của Vinh Tranh xuất hiện trong khung hình.
Tóc anh nhỏ từng giọt nước, tay phải vén tóc ra sau một chút, để lộ vầng trán đầy đặn, quá mức A!
Vinh Nhung vừa rồi đúng là chỉ đang ăn nói linh tinh trêu chọc anh trai, nhưng giờ thì đúng là tự rước họa vào thân.
Vinh Tranh hướng camera về phía mình, ánh mắt lãnh đạm quét qua ống kính: "Làm đi."
Vinh Nhung: "..."
Vinh Tranh cười nhạt: "Không phải nói có phản ứng rồi à? Vậy thì làm đi."
Vinh Nhung vừa nghe, đôi mắt vốn đã đầy lửa lập tức bùng cháy dữ dội hơn, nhìn chằm chằm anh trai: "Vinh Tranh, anh đừng khích em."
Giọng Vinh Tranh lạnh nhạt: "Làm đi, còn chờ gì nữa? Hay chỉ giỏi miệng lưỡi?"
Vinh Nhung đặt tay lên thắt lưng quần, nhìn thẳng vào Vinh Tranh nhưng cuối cùng vẫn không có động tác tiếp theo.
Ánh mắt Vinh Tranh lạnh như băng: "Bản lĩnh không đủ mà còn học người ta chơi trò lưu manh?"
Nói xong, video bị cắt đột ngột.
Vinh Nhung nhìn chằm chằm vào khung thông báo cuộc gọi kết thúc, sững sờ. Vậy là... cúp rồi? Gây hỏa cho cậu xong rồi cúp?
Mãi lúc sau cậu mới nhận ra—mình bị anh trai chơi một vố rồi! Lẽ ra lúc nãy cậu phải ngay trước mặt anh...
Ngọn lửa trong bụng càng lúc càng nóng rực. Vinh Nhung nằm vật xuống giường, nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh anh trai để trần lộ mặt trước camera, khoảnh khắc đưa tay vén tóc. Cậu luồn tay vào trong quần, hơi thở dần trở nên nặng nề...
Mười phút sau, chuông video đột ngột reo lên.
Vinh Nhung cắn môi, quay đầu nhìn điện thoại. Anh?
Từ hôm bị anh trai ngăn cản không cho tỏ tình, đây là lần đầu tiên anh chủ động gọi video. Chỉ chần chừ trong chốc lát, lửa trong bụng cậu đã nguội đi một nửa, chỉ còn lại vài đốm tàn tro.
Vinh Nhung gần như lập tức cầm lấy điện thoại, vừa vuốt nhận cuộc gọi thì—00:03 giây, cuộc gọi kết thúc.
Cậu cứ nghĩ anh sẽ gọi lại, đợi một hồi, nhưng không có thêm cuộc gọi nào nữa. Sao thế nhỉ? Chẳng lẽ là chạm nhầm?
Vinh Nhung gọi lại. Lần này, video lập tức được kết nối.
Nhanh thế.
Nhìn khung hiển thị thời gian đếm ngược, Vinh Nhung ngược lại có chút không quen. Lần gần đây nhất anh trai bắt máy nhanh như vậy, chắc phải từ nửa tháng trước rồi?
. . .
Hình ảnh có chút trễ.
Phải hai, ba giây sau, Vinh Tranh mới xuất hiện trên màn hình.
Anh đã tắm xong, mặc áo ngủ màu trầm, từng cúc áo được cài chặt không kẽ hở.
Ánh mắt anh lạnh nhạt không gợn sóng: "Lần sau còn dám không?"
Vinh Nhung chăm chú nhìn người trong màn hình: "Anh cố ý?"
Cố ý trêu chọc cậu rồi lại cố ý chọn thời điểm để gọi video, biết rằng cậu sẽ không nỡ cúp máy. Giống hệt như lúc nãy, cố ý để nửa thân trần xuất hiện rồi lại đột ngột ngắt kết nối. Tất cả chỉ để trị cậu.
Vinh Tranh liếc nhìn cậu: "Em nói xem?"
Vinh Nhung mím môi, ánh mắt kiên định: "Còn dám. Dù anh có làm một trăm lần, một ngàn lần, em cũng vẫn dám."
Vinh Tranh tức quá bật cười, nếu người trong video không phải là em trai anh, anh đã sớm kết thúc cuộc gọi. Đương nhiên, nếu đối phương không phải là Nhung Nhung, anh thậm chí chẳng thèm bày mấy trò này.
Thấy đôi mắt cậu đỏ hoe, cuối cùng Vinh Tranh không đành lòng làm căng nữa.
"Ăn tối chưa?"
"Không ăn."
Giận dỗi với anh đấy à? Sắc mặt Vinh Tranh lạnh hẳn đi: "Muốn nói chuyện tử tế không? Nói chuyện tử tế thì tiếp tục, không thì bây giờ chúng ta cúp."
Ngón tay Vinh Nhung siết chặt điện thoại.
Vinh Tranh hỏi lại lần nữa: "Ăn tối chưa?"
Vinh Nhung cụp mắt: "Chưa, em không đói."
Giờ này chắc vừa đến khách sạn, bay đường dài vốn đã rất mệt. Vinh Tranh gật đầu: "Bên VERSA có cử người đến đón không?"
Lần trước đi phỏng vấn không có ai đón là bình thường, nhưng giờ Nhung Nhung đã là chuyên gia điều hương đặc biệt của VERSA, lẽ ra bên đó phải sắp xếp khách sạn và có người đến đón.
Vinh Nhung "ừ" một tiếng
Sợ anh lại nghĩ cậu không hợp tác, nên bổ sung thêm: "Có."
Rõ ràng trong lòng vẫn còn giận anh, nhưng lại không nỡ cúp máy, thà ấm ức chính mình.
Vinh Tranh thở dài: "Nhung Nhung..."
Vinh Nhung nhìn anh qua màn hình: "Anh, đừng vội quyết định có được không? Ít nhất... đợi em về nước rồi hãy nói."
Vinh Tranh im lặng.
Một lát sau, anh tựa lưng vào đầu giường: "Paris lạnh không?"
Vinh Nhung nghĩ mình đúng là hết thuốc chữa, đến cả dáng vẻ anh lười biếng dựa vào giường cũng khiến cậu thấy quá mức gợi cảm.
Nhưng giờ cậu không dám làm bừa nữa. Nếu lại gây sự, anh chắc chắn sẽ không nương tay như vừa rồi.
Cậu đổi tư thế, đặt điện thoại lên gối, chống cằm lên một chiếc gối khác, nhìn anh: "Cũng tạm, gần giống chỗ mình. Vừa xuống máy bay hơi lạnh, suýt nữa đông chết em."
Vinh Tranh dặn dò: "Chú ý giữ ấm, đừng để bị cảm."
Đã lâu lắm rồi, cậu mới lại nghe thấy anh lải nhải như vậy. Kể từ cái ngày nửa tháng trước, khi cậu đâm thủng lớp giấy mỏng kia...
"Ừm, anh cũng thế."
"Ngày mai có lịch gì không?"
"Chắc là đến công ty ký hợp đồng trước, buổi tối có thể sẽ có tiệc, kiểu tiệc chào đón ấy."
Kiếp trước ngay trong ngày ký hợp đồng, tức là tối mai, VERSA đã tổ chức buổi tiệc để giới thiệu cậu với giới điều hương Paris. Nếu không có gì thay đổi lần này chắc cũng thế.
Vinh Tranh nhắc nhở: "Xem kỹ hợp đồng, đặc biệt là phần phụ lục. Nếu có gì không hiểu gọi cho anh."
Tiếng Anh của Vinh Nhung không giỏi bằng anh nhưng hợp đồng cậu đã từng xem qua ở kiếp trước rồi, không có vấn đề gì.
Dù sao đi nữa, cậu vẫn cảm nhận được sự quan tâm của anh, liền vui vẻ nói: "Cảm ơn anh."
"Nhớ ăn tối. Mai có lịch thì tối ngủ sớm, mai mới có sức."
Đoán rằng anh sắp nói lời tạm biệt, Vinh Nhung vội nói trước: "Anh... em nhớ anh."
Vinh Tranh: "... Nghỉ sớm đi."
Như dự đoán, anh không đáp lại.
Nhưng ít nhất anh cũng không cúp ngay, cậu vẫn có thể nhìn anh, tự mình nói chúc ngủ ngon.
"Anh, ngủ ngon."
"Ừ, ngủ ngon."
Cuộc gọi kết thúc.
Vinh Nhung nằm úp mặt vào gối, mắt nhìn đờ đẫn.
Nếu trước khi gọi cậu còn sót lại chút lửa thì bây giờ đến tro cũng chẳng còn.
Lợi hại, vẫn là anh cậu lợi hại hơn.
. . .
Hôm sau.
Tám giờ rưỡi, cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Vinh Nhung đoán chắc là EVAN đến, liền đi mở cửa.
Quả nhiên là EVAN. Khác với bộ trang phục thoải mái của ngày hôm qua, hôm nay EVAN ăn mặc chỉnh tề trong một bộ vest trang trọng.
Vinh Nhung hôm nay cũng ăn mặc chỉn chu hơn một chút. Dù gì cũng là đi ký hợp đồng, cậu cũng mặc một bộ vest. Tiền mua vest là vay của Lăng Tử Việt. Lăng Tử Việt cũng không khá giả gì, phải gom góp khắp nơi từ Alipay, WeChat đến thẻ ngân hàng mới chuyển cho cậu được mười ngàn.
"Cậu là phú nhị đại mà sao lại thảm đến mức này vậy?"
"Cậu là phú nhị đại mà ngay cả một bộ vest ra hồn cũng không có, còn phải vay tiền tôi, cậu không thấy nên tự suy ngẫm lại sao?!"
Nhưng cậu chỉ là hàng giả thôi, đương nhiên là nghèo rồi. Còn Lăng Tử Việt lại là nhị công tử chính hiệu của 'Tứ Phương Hàng Hải'.
Vinh Nhung vẫn nhận số tiền đó: "Cảm ơn, tháng sau tôi trả cậu."
"Tháng sau trả tôi? Sao tháng sau cậu lại có tiền? Chẳng lẽ cậu đã đầu tư vào cái gì rồi? Anh em, có dự án kiếm tiền nào thì nhớ kéo tôi theo với!!!"
Vinh Nhung: "... Được, sau này có dự án phù hợp sẽ gọi cậu."
"Nói là phải giữ lời đấy nhé!!!! Tôi không muốn sống nhờ cửa người khác nữa đâu!!!"
Vinh Nhung: "..."
. . .
Mười ngàn đương nhiên không đủ để mua hàng hiệu cao cấp nhưng cũng tạm ổn. Thiết kế rất đơn giản, cậu khá thích.
Ba mẹ đã từng mua cho cậu mấy bộ cao cấp nhưng cậu không mang theo khi ra nước ngoài. Cậu hiểu ý của ba mẹ, "người đẹp vì lụa", mặc đồ cao cấp thì người khác cũng sẽ coi trọng cậu hơn. Nhưng cậu cảm thấy đối với một sinh viên bình thường, bộ vest hiện tại đã đủ để cậu xuất hiện trước mặt người khác một cách đàng hoàng.
Những bộ ba mẹ mua cho cậu đều quá khoa trương. Kiếp trước cậu mặc đồ cao cấp mà anh trai gửi đến nhà họ Giản để sang Paris. Quả thật mọi người vừa nhìn đã chú ý ngay đến bộ quần áo cậu mặc, nhưng cũng vì thế mà sự quan tâm dành cho cậu còn hơn cả hứng thú với "Mỹ nhân say ngủ". Điều đó không phải thứ cậu mong muốn.
Cậu là một nhà điều chế hương, cậu muốn mọi người chỉ chú ý đến tác phẩm của cậu, chứ không phải bất cứ điều gì khác.
Cậu đã hứa với ba mẹ, đợi đến khi "Mỹ nhân say ngủ" được phát hành trong nước, tại buổi ra mắt cậu nhất định sẽ mặc bộ đồ cao cấp mà họ đã mua cho.
Vừa vào cửa EVAN đã rất nhiệt tình chào hỏi: "Chào buổi sáng, tối qua ngủ ngon không?"
"Rất tốt, cảm ơn. Đợi tôi lấy áo khoác rồi chúng ta đi."
Vinh Nhung đi đến bên giường, lấy áo khoác lông vũ.
Cậu nhét điện thoại và thẻ phòng ở đầu giường vào túi, rồi nói với EVAN: "Chúng ta đi thôi."
. . .
Từ khách sạn nơi Vinh Nhung ở đến trụ sở của VERSA chỉ mất khoảng mười phút đi bộ nhưng EVAN vẫn chu đáo sắp xếp xe đưa đón.
Dù Vinh Nhung cảm thấy quãng đường này hoàn toàn có thể đi bộ nhưng vì cậu và EVAN chưa quen nhau đến mức đó nên cũng không tiện đề xuất ý kiến của mình.
Trên xe, EVAN chủ động nói về thời tiết mùa thu ở Paris rồi giới thiệu nhiều địa điểm vui chơi thú vị.
Kiếp trước cũng vậy, EVAN rất nhiệt tình giới thiệu cho cậu những nơi đáng để đến ở Paris. Chỉ là khi đó cậu đã bị đưa về nhà họ Giản.
Dù "Mỹ nhân say ngủ" sắp ra mắt cậu cũng không cảm thấy vui vẻ gì mấy. Thêm vào đó lần đầu tiên gặp nhau ở sân bay, EVAN lỡ lời nói rằng cậu trông nhỏ con, hỏi cậu đã đủ tuổi trưởng thành chưa. Mặc dù trên đường đến khách sạn, EVAN đã liên tục xin lỗi, nhưng ngày hôm sau khi đến trụ sở VERSA, cậu vẫn không mấy để tâm đến anh ta. Nghĩ lại, cậu cảm thấy hơi có lỗi với người bạn này.
Thế nên lần này dù là về thời tiết hay những địa điểm nổi tiếng hoặc ít người biết đến ở Paris, cậu đều trò chuyện vài câu, không để bầu không khí trở nên gượng gạo.
Sự am hiểu của Vinh Nhung về Paris khiến EVAN ngạc nhiên.
Trong đôi mắt xanh lục hồ thu của EVAN tràn đầy sự thắc mắc: "RUCAS đã từng du học ở Paris sao? Hay đã sống ở đây một thời gian ngắn?"
Sự am hiểu của Vinh Nhung về Paris khiến EVAN ngạc nhiên.
Trong đôi mắt xanh lục hồ thu của EVAN tràn đầy sự thắc mắc: "RUCAS đã từng du học ở Paris sao? Hay đã sống ở đây một thời gian ngắn?"
Vinh Nhung chớp mắt: "Không. Tôi chỉ tìm hiểu rất nhiều hướng dẫn du lịch trên mạng trước khi đến Paris, cũng xem không ít video gợi ý trên YouTube."
EVAN liên tục gật đầu, chợt hiểu ra: "Hóa ra là vậy."
Chưa đến mười lăm phút đi xe, chỉ qua hai con phố, rẽ một góc rồi đi thẳng một đoạn là đến nơi.
Khi xuống xe, Vinh Nhung nhất thời quên mất rằng nhiều xe sẽ tự động khóa cửa khi đang chạy, cậu kéo cửa ngay lập tức nhưng không mở được.
EVAN vừa tháo dây an toàn liền vươn tay qua người cậu, nhấn nút mở khóa xe giúp cậu. Lúc này Vinh Nhung mới thuận lợi mở cửa bước ra.
Cậu xoay người, nói với EVAN: "Cảm ơn."
Đôi mắt xanh lục của EVAN ánh lên ý cười, dường như bị sự ngốc nghếch của chàng trai phương Đông này hấp dẫn. Hắn cười nói: "Không có gì."
Vinh Nhung hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của EVAN, cậu xuống xe, ngước nhìn tòa nhà mang đậm phong cách nghệ thuật hiện đại phương Tây trước mặt, trong mắt tràn đầy tham vọng.
Kiếp trước cậu một thân một mình đến Paris chỉ cảm thấy cô đơn.
Dù đứng trong những bữa tiệc, mọi ánh mắt đều dồn về phía cậu, kinh ngạc trước sự trẻ tuổi và tài năng của cậu nhưng cậu vẫn cảm thấy cô độc đến vô vọng. Cậu không biết tận dụng cơ hội hiếm có này, ngược lại lại đắm chìm trong những hộp đêm ở Paris, nhảy múa, uống rượu, thả lỏng bản thân hết mức. Paris giống như một người tình dịu dàng, dung túng sự tùy hứng của cậu.
Cũng chính tại một quán bar, cậu suýt nữa đánh nhau với một gã say xỉn.
EVAN là người đã giúp cậu giải quyết rắc rối, còn nghiêm túc nhắc nhở cậu rằng nếu gây chuyện ở quán bar Paris, một khi công ty biết được, ảnh hưởng đến hình tượng thương hiệu, dù cậu có năng khiếu đến đâu trong lĩnh vực điều chế hương, VERSA cũng sẽ cân nhắc lại việc hợp tác với cậu.
Những lời của EVAN như gáo nước lạnh dội thẳng vào người cậu, dập tắt sự buông thả trong lòng. Sau đó, cậu không còn đến bất kỳ hộp đêm nào ở Paris nữa, ban ngày đi tham quan các xưởng chế tác hương liệu, xưởng nước hoa, buổi tối nghỉ ngơi tại khách sạn.
Sau này, "Mỹ nhân say ngủ" ra mắt thành công và đạt được thành tích rực rỡ, thậm chí còn cháy hàng trong nước.
Lúc đó cậu đã chuyển ra khỏi nhà họ Giản, thuê một căn hộ riêng bên ngoài.
Cậu từng nghĩ rằng ông trời cuối cùng cũng không đành lòng nhìn cậu rơi xuống đáy vực. Khi cậu chẳng còn gì trong tay, "Mỹ nhân say ngủ" bùng nổ, phần nào an ủi được cậu.
Nhưng ai mà ngờ đó lại chính là quân cờ domino cuối cùng.
"Mỹ nhân say ngủ" bị tố đạo nhái, toàn bộ sản phẩm bị thu hồi khỏi thị trường, VERSA gửi thư chấm dứt hợp đồng, yêu cầu bồi thường...
Cậu từng được thành phố này nâng lên tận mây xanh, rồi lại bị quẳng mạnh xuống bùn đất.
Cũng giống như mười chín năm cuộc đời của cậu vậy.
Kiếp trước cậu nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao ông trời lại lấy đi tất cả vào đúng lúc cậu tràn đầy hy vọng nhất. Bây giờ cậu đã biết, đó chính là số phận của kẻ làm nền. Dù có cố gắng đến đâu cuối cùng cũng chỉ có thể rơi vào kết cục bi thảm, bị giẫm đạp xuống bùn lầy không thể ngẩng đầu.
Nhưng kiếp này, mọi chuyện sẽ khác.
Mọi sự thay đổi công thức, nguồn cảm hứng, từng bước điều chế của "Mỹ nhân say ngủ", cậu đều ghi hình lại.
Không ai có thể bôi nhọ cậu và "Mỹ nhân say ngủ" của cậu nữa.
Tác phẩm của cậu sẽ khiến cả Paris, thậm chí cả thế giới, phải say mê và kinh ngạc.
Lúc EVAN vừa xuống xe, anh ta chạm mặt một đồng nghiệp của VERSA ngay trước cửa và trò chuyện một lát.
Cuộc nói chuyện kết thúc nhanh chóng, EVAN bước đến chỗ Vinh Nhung: "Đi thôi, vào trong nào."
"Ừm."
Vinh Nhung đi theo EVAN, cùng bước qua cánh cổng của VERSA.
. . .
EVAN đưa cậu lên tầng cao nhất của tòa nhà—nơi đặt văn phòng của chủ tịch VERSA, SEMON.
"Cốc cốc cốc..."
"Mời vào."
Một giọng nam trung niên ôn hòa vang lên.
EVAN đẩy cửa bước vào.
Bên trong văn phòng ngoài SEMON đang ngồi sau bàn làm việc còn có hai người đàn ông Pháp đang ngồi đối diện ông ta.
Vinh Nhung mắc chứng mù mặt, nhưng dựa vào vị trí chỗ ngồi và đặc điểm ngoại hình của ba người, cậu vẫn có thể nhận diện họ.
Người đàn ông mũi cao, râu quai nón rậm rạp ngồi sau chiếc bàn rộng lớn chính là chủ tịch VERSA, SEMON.
Người đàn ông có mái tóc đỏ rực, trang điểm đậm, đeo hoa tai dài và ăn mặc vô cùng thời thượng, phá cách là cố vấn thương hiệu của VERSA—BAY. Còn người đàn ông tròn trịa ngồi bên cạnh chính là giám đốc vận hành của VERSA—LAMAR.
Nhìn vào đội hình này cũng đủ thấy giới lãnh đạo của VERSA coi trọng hợp đồng ký với Vinh Nhung đến mức nào và cũng đánh giá cao "Mỹ nhân say ngủ" đến đâu.
Chỉ là kiếp trước Vinh Nhung hoàn toàn không hay biết điều đó. Cậu chẳng hề nhận ra sự đãi ngộ của mình quý giá nhường nào. Kiếp trước, cậu chỉ làm theo quy trình—ký hợp đồng xong, buổi tối tham dự tiệc chiêu đãi dành riêng cho cậu, hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc thêm với ba vị lãnh đạo này.
Nhưng bây giờ nếu có cơ hội, cậu tất nhiên hy vọng có thể trò chuyện sâu hơn với bất kỳ ai trong số họ. Họ không chỉ là những người nắm quyền tại VERSA mà còn có ảnh hưởng to lớn trong ngành nước hoa, không chỉ ở Paris mà trên toàn thế giới. Nếu có thể giao lưu với họ, cậu chắc chắn sẽ học hỏi được rất nhiều.
Đặc biệt là BAY...Sau này cậu đã hối hận rất lâu vì khi còn ở Paris chưa từng chủ động tiếp xúc với BAY. Nếu cậu từng bước đến gần hơn, có lẽ họ đã trở thành bạn bè tốt giống như cậu và EVAN vậy.
"SEMON, BAY, LAMAR."
EVAN dẫn Vinh Nhung vào văn phòng, mỉm cười chào ba người, đồng thời không quên giới thiệu Vinh Nhung: "Tôi xin giới thiệu với mọi người, RUCAS."
Sau đó, anh ta lần lượt giới thiệu SEMON, LAMAR và BAY cho Vinh Nhung.
Người đứng lên đầu tiên là BAY.
Anh ta bước đi uyển chuyển trên đôi giày cao gót, đôi mắt xanh biếc tràn đầy ngưỡng mộ khi nhìn chằm chằm vào Vinh Nhung: "Cậu chính là RUCAS sao? Ôi trời ơi, cậu còn quyến rũ hơn cả trong ảnh. Cậu không nên đến VERSA, cậu nên đến Hollywood—đó mới là nơi thuộc về cậu, chàng trai phương Đông xinh đẹp của tôi."
Lời này của BAY quá dễ gây hiểu lầm, khiến người nghe tưởng rằng anh ta đang châm chọc Vinh Nhung không có thực tài trong ngành nước hoa.
Kiếp trước Vinh Nhung cũng đã hiểu lầm như thế.
Hết EVAN hỏi cậu có đủ tuổi trưởng thành chưa rồi đến BAY chỉ trích ngoại hình của cậu, điều đó khiến cậu vô cùng khó chịu với hai người Pháp này. Vì thế, trong buổi tiệc tối hôm ấy, cậu giả vờ không hiểu tiếng Pháp và để EVAN thay mình phát biểu.
Nhưng sự thật là dù tại tổng bộ VERSA mọi người đều tin rằng cậu đạo nhái "Khu vườn trong mơ" của Quý Nguyên, BAY vẫn gửi email cho cậu, nói rằng anh ta tin tưởng cậu vô tội và nhất định sẽ điều tra đến cùng để trả lại sự trong sạch cho Vinh Nhung.
Tuy nhiên cậu chưa bao giờ nhận được tin tức chứng minh mình vô tội, VERSA vẫn đơn phương chấm dứt hợp đồng với cậu. Mãi về sau khi đọc tin tức, cậu mới biết BAY đã gặp chuyện. Anh ta bị phát hiện tr*n tr**, chết trong căn hộ của người tình đồng giới. Người ta nói rằng BAY thích những trò chơi k*ch th*ch nhưng lần này anh ta đã đi quá giới hạn và mất mạng. Cậu vẫn nhớ rõ cảm giác kinh ngạc và bàng hoàng khi nhìn thấy bản tin đó.
Trong suốt thời gian ở Paris cậu chưa từng tiếp xúc với BAY. Nhưng sau khi BAY qua đời đã tiếc thương anh ta suốt một thời gian dài. Hôm ký hợp đồng giải ước với VERSA, cậu còn cố tình ghé thăm nghĩa trang nơi BAY yên nghỉ.
Trên bia mộ, BAY nở nụ cười trong sáng. Lúc đó cậu mới nhận ra, không trang điểm đậm, BAY trông thanh tú như một đóa hoa chuông trắng.
Ở nghĩa trang cậu tình cờ gặp cha mẹ BAY.
Hôm đó trời mưa cậu không mang ô. Cha mẹ BAY là những người rất tốt, dù đang đau lòng nhưng vẫn mời cậu về nhà khi thấy cậu bị ướt sũng.
Từ cuộc trò chuyện với họ, cậu hiểu thêm về BAY.
Từ lời kể của cha mẹ BAY, cậu biết thêm nhiều điều về anh ta. Hồi đi học, BAY từng bị bắt nạt và chế giễu vì xu hướng tính dục của mình cũng như vóc dáng gầy nhỏ. Thậm chí, vì giọng nói của anh ta luôn nhỏ nhẹ, bạn học còn chê bai rằng anh ta ẻo lả, là một kẻ b*nh h**n.
Sau đó, BAY đã dũng cảm công khai xu hướng tính dục của mình. Khi tâm trạng tốt, anh ta sẽ trang điểm nhẹ, mặc váy, đi giày cao gót đến trường. Khi tâm trạng tệ, anh ta lại trang điểm rực rỡ hơn để tự làm mình vui vẻ. Người ta mắng anh ta là "b*nh h**n" ư? Vậy thì anh ta càng phải cho thế giới thấy con người chân thật của mình. Chẳng lẽ chỉ vì khác biệt mà anh ta đáng bị chế giễu và kỳ thị sao?
Bằng cách sống táo bạo và can đảm ấy, anh ta gửi một thông điệp đến tất cả những ai từng có trải nghiệm giống mình: Đừng sợ ánh mắt của người đời, đừng vì sự hẹp hòi, ngu dốt và nông cạn của họ mà phủ định bản thân.
Đừng vì bản thân không hòa nhập mà hoài nghi chính mình, bởi lẽ sai không phải là họ mà là những kẻ luôn nhìn người khác bằng ánh mắt định kiến.
Nhờ sự dũng cảm của BAY, về sau, trong trường học của anh ta ngày càng có nhiều bạn trẻ yêu thích người cùng giới hoặc có sở thích ăn mặc phi giới tính dám bước ra ánh sáng. Họ không còn che giấu bản thân, không còn cảm thấy xấu hổ vì những sở thích từng bị xem là "khó nói". Họ tự tin sải bước dưới ánh mặt trời, lạc quan thể hiện vẻ đẹp của mình.
Cha mẹ BAY kể rằng anh ta là một người vô cùng yêu đời. Anh ta thích vui chơi nhưng không hề buông thả, hơn nữa luôn rất quan tâm đến sức khỏe của mình, mỗi năm đều kiểm tra định kỳ. Họ thực sự không thể chấp nhận được việc con trai mình lại qua đời vì một lý do như thế.
. . .
Được sống lại, có thể gặp lại BAY một lần nữa – người từng dành cho mình sự tin tưởng giống như EVAN – trong lòng Vinh Nhung chỉ tràn ngập sự biết ơn.
Không như kiếp trước, cậu không sa sầm mặt mày rồi im lặng cho qua mà nửa đùa nửa thật đáp: "Hollywood có rất nhiều chàng trai xinh đẹp, chẳng thiếu một người như tôi. Nhưng vừa đẹp vừa biết điều chế nước hoa, tôi nghĩ số đó vẫn chưa nhiều lắm đâu. Nếu vậy, tại sao tôi không ở lại thế giới nước hoa để trở thành viên minh châu phương Đông rực rỡ nhất?"
Đôi mắt xanh xinh đẹp của BAY tràn ngập ý cười. Anh ta quay đầu về phía cấp trên và cộng sự lâu năm của mình, nói: "SEMON, LAMAR, hai người nghe thấy rồi chứ? Vị RUCAS của chúng ta quả là một chàng trai vừa đẹp vừa thông minh, đúng không?"
"Đúng vậy, BAY."
LAMAR cười sảng khoái đáp.
Tổng giám đốc VERSA, SEMON cũng mỉm cười hiền hòa.
Trong bầu không khí tốt đẹp hơn hẳn kiếp trước, Vinh Nhung đã hoàn tất việc ký kết hợp đồng cho "Mỹ nhân say ngủ" với công ty VERSA.
Trước khi ký cậu đã cẩn thận kiểm tra toàn bộ nội dung hợp đồng kể cả những điều khoản chi tiết. Tất cả đều giống hệt kiếp trước, không có bất cứ thay đổi nào. Điều này khiến cậu an tâm đặt bút ký tên.
Hợp đồng được làm thành hai bản, một bản do thư ký của SEMON lưu trữ, bản còn lại Vinh Nhung mang về khách sạn.
Sau khi ký xong SEMON đích thân hỏi tối nay cậu có kế hoạch gì chưa rồi mời cậu tham dự một bữa tiệc đặc biệt được chuẩn bị dành riêng cho cậu.
Vinh Nhung khẽ mỉm cười: "Tôi rất vinh hạnh."
SEMON cũng mỉm cười, LAMAR và BAY cũng tỏ ra thân thiện với cậu.
Do LAMAR và BAY còn có việc cần thảo luận với SEMON, EVAN dẫn Vinh Nhung ra khỏi văn phòng trước.
Dù Vinh Nhung nói rằng khoảng cách này không xa, cậu có thể tự đi bộ về, nhưng EVAN vẫn gọi xe và đi cùng cậu về khách sạn. Hắn còn đích thân đưa cậu lên lầu, trước khi rời đi không quên nhắc nhở: "Đừng quên bữa tiệc tối nay đấy."
"Tôi sẽ đến đúng giờ."
. . .
EVAN cáo từ rời đi.
Vinh Nhung đóng cửa phòng, cởi áo khoác ngoài rồi ngồi xuống giường, đọc lại bản hợp đồng hết lần này đến lần khác.
Đầu ngón tay cậu khẽ lướt qua dòng chữ "Sleeping Beauty" trên hợp đồng. Kiếp này, tôi sẽ không để cậu phải nhuốm chút bụi trần nào nữa.
Ban đêm.
Vinh Nhung từ chối lời đề nghị đến đón của EVAN qua điện thoại, một mình bắt taxi đến khách sạn tổ chức buổi tiệc. Cậu xuất trình thư mời mà EVAN đưa cho mình, sau đó được phép bước vào sảnh tiệc.
Cậu cởi chiếc áo khoác lông vũ đưa cho người phục vụ rồi một mình tiến vào trong.
Trong sảnh tiệc không thiếu những gương mặt châu Á nhưng dù vậy sự xuất hiện của Vinh Nhung vẫn gây ra không ít xôn xao. Cậu quá trẻ. Dù mặc vest vẫn không giấu được nét thanh xuân rạng rỡ của mình. Với người phương Tây, diện mạo của người châu Á vốn đã trông trẻ hơn tuổi thực, huống hồ Vinh Nhung vừa qua sinh nhật không lâu, năm nay mới mười chín. Cậu thực sự quá trẻ.
Huống chi còn là một thiếu niên phương Đông vô cùng xinh đẹp.
"RUCAS?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Vinh Nhung quay đầu lại.
EVAN cầm một ly champagne bước tới, đôi mắt xanh lục tràn ngập ngạc nhiên. "RUCAS, cậu... tối nay trông rất khác so với hôm qua và cả sáng nay. Vô cùng... quyến rũ. Kiểu tóc này thực sự hợp với cậu. Phải nói là đẹp đến ngỡ ngàng."
Trước khi đến bữa tiệc, để thể hiện sự coi trọng, Vinh Nhung đã đặc biệt tạo kiểu tóc.
Cậu nhận lấy một ly champagne từ khay của người phục vụ đi ngang qua, mỉm cười nâng ly với EVAN. "Cảm ơn."
Vì EVAN, dần dần nhiều người cầm ly rượu tiến lại gần, dùng tiếng Pháp hỏi hắn về cậu. Lúc này, Vinh Nhung giả vờ như không hiểu tiếng Pháp chờ EVAN dịch lại cho mình, tiết kiệm được không ít màn xã giao.
Chẳng bao lâu sau, SEMON cũng đến. Ông dẫn Vinh Nhung đi giới thiệu với các nhà cung cấp nguyên liệu nước hoa hàng đầu Paris và thế giới, những nhà sáng lập các thương hiệu nước hoa danh tiếng, cùng nhiều đối tác kinh doanh của VERSA. Trong đó không ít người là những bậc thầy điều chế nước hoa mà cậu chỉ từng thấy qua tạp chí hoặc các cuộc phỏng vấn.
Với tư cách là chuyên gia điều chế nước hoa đặc biệt được VERSA mời hợp tác, Vinh Nhung chính thức ra mắt giới tinh anh, trở thành tâm điểm của buổi tiệc.
Ngành điều chế nước hoa không thiếu những thiên tài kiệt xuất. Ví dụ như Ker. J, khi mới ngoài hai mươi đã tự sáng lập thương hiệu nước hoa của riêng mình.
Nhưng để trở thành chuyên gia điều chế nước hoa đặc biệt của VERSA khi tuổi đời còn trẻ như vậy, e rằng ngay cả Ker. J cũng chưa làm được. Cả hai đều đến từ phương Đông, đều được gọi là thiên tài điều chế nước hoa, đều là những thanh niên phương Đông xuất sắc, thế nên mọi người không tránh khỏi việc so sánh Vinh Nhung với Quý Nguyên.
"Đừng quá để tâm, RUCAS, cả cậu và Ker. J đều là những chuyên gia điều chế nước hoa vô cùng xuất sắc."
Lo Vinh Nhung còn trẻ có thể sẽ để ý đến những so sánh này, SEMON đặc biệt lên tiếng trấn an.
Cha mẹ Quý Nguyên từng làm việc cho VERSA, với tư cách tổng giám đốc, SEMON biết Quý Nguyên cũng không có gì lạ.
Cậu muốn biết ông đánh giá thế nào về tài năng của Quý Nguyên liền thuận thế hỏi: "Ngài biết Ker. J ạ?"
SEMON mỉm cười. "Tất nhiên. Tôi đã gặp cậu ấy từ khi còn rất nhỏ. Nhưng mà trong bữa tiệc này người hiểu rõ Ker nhất không phải tôi."
Hửm?
Vinh Nhung thoáng nghi hoặc chờ ông nói tiếp. Nhưng lúc này EVAN bước đến khẽ thì thầm vài câu bên tai SEMON. SEMON hơi bất ngờ liếc nhìn về phía cửa, sau đó nói một câu xin lỗi với Vinh Nhung rồi cùng EVAN đi về phía một ông lão tóc bạc nhưng dáng người vẫn rất thẳng tắp.
SEMON có việc khác phải tiếp đãi khách, Vinh Nhung cũng không cần theo ông đi chúc rượu từng người nữa.
Vinh Nhung tối nay đã uống khá nhiều mà sảnh tiệc lại khá ngột ngạt.
Cậu cởi áo khoác, tìm một góc khuất ngồi xuống ghế sofa nghỉ ngơi tiện thể tỉnh rượu.
"RUCAS, cậu ổn chứ?"
EVAN cầm ly rượu, ngồi xuống ghế bên cạnh, đôi mắt xanh biếc ánh lên sự lo lắng.
Kiếp trước EVAN cũng như vậy luôn là người đầu tiên nhận ra sự khó chịu của cậu.
Lòng Vinh Nhung thoáng ấm áp. Cậu nở nụ cười với người bạn cũ. "Tôi ổn, cảm ơn anh."
. . .
"Đúng rồi, EVAN, có thể giúp tôi một việc không?"
Đôi mắt xanh lục của EVAN ánh lên vẻ khó hiểu.
Vinh Nhung đưa điện thoại cho hắn, khóe môi khẽ cong lên. "Giúp tôi chụp một bức ảnh được không?"
"Tất nhiên rồi."
EVAN nhận lấy điện thoại.
Vinh Nhung nới hai cúc áo sơ mi lười biếng tựa vào sofa, để lộ xương quai xanh tinh xảo, ánh mắt thẳng thừng nhìn vào ống kính.
Tác giả có lời muốn nói: Không phải vì người chụp ảnh, mà là vì người xem ảnh.