"Nếu nhị công tử nhà họ Vinh không thể nhận phỏng vấn, xin hỏi tổng giám đốc Vinh có thể thay mặt trả lời không?"
"Vinh tổng, xin hỏi người đã cứu cô bé hôm đó ở quảng trường Tinh Hà có phải em trai của anh không?"
"Vinh tổng, xin hỏi lần này em trai anh bị thương nhập viện có liên quan đến vụ cố ý gây thương tích ở quảng trường Tinh Hà cách đây chín ngày không?"
"Vinh tổng, em trai anh có kể với anh về tình huống xảy ra khi đó không?"
"Vinh tổng..."
Ánh mắt của Vinh Tranh lạnh lùng, "Tôi và gia đình không có ý định nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn nào. Phiền các vị tránh đường được không?"
Vinh Nhung kéo nhẹ áo của anh trai mình từ phía sau.
Tay Vinh Tranh vẫn giữ tư thế chắn máy quay của phóng viên, anh quay đầu lại, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Vinh Nhung.
Vinh Nhung khẽ nói: "Anh, em làm được mà."
Lông mày Vinh Tranh hơi nhíu lại.
Anh hơi lùi sang một bên nhưng không đứng sau lưng Vinh Nhung mà chọn vị trí bên cạnh, như một người bảo vệ sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào.
Khi Vinh Tranh đứng tránh qua, gương mặt của Vinh Nhung hoàn toàn lộ ra trước ống kính của các phóng viên.
Vinh Nhung mỉm cười với các phóng viên: "Xin lỗi, lần đầu tiên em gặp phóng viên, hơi hồi hộp một chút."
Ngũ quan của Vinh Nhung sắc nét, ánh mắt có phần lạnh lùng, lúc không cười tạo cảm giác khó gần. Kết hợp với mái tóc húi cua, cậu trông như một người sẵn sàng lao vào hành động bất cứ lúc nào, khiến người khác e dè.
Nhưng khi cậu cười, sự lạnh lùng đó như tan biến, biến thành một vẻ ngây ngô, giống như từ một chú chó sói nhỏ biến thành một chú cún con.
Các phóng viên lập tức nhận ra điều đó.
Phải rồi.
Bỏ qua thân phận "cậu ấm nhà giàu", suy cho cùng cậu ấy chỉ là một thiếu niên 18-19 tuổi, lần đầu tiên đối mặt với nhiều phóng viên như vậy, hồi hộp là điều đương nhiên.
Không khí vốn có phần căng thẳng cũng dịu lại.
Vinh Nhung lịch sự hỏi: "Các anh chị có câu hỏi nào muốn hỏi em không ạ?"
"Ừm... Chúng tôi muốn hỏi, hôm đó người cứu cô bé ở quảng trường Tinh Hà có phải là em không?"
Giọng của phóng viên hỏi nhỏ hơn trước, khiến cả nhóm phóng viên khác bật cười.
Vị phóng viên trẻ tuổi kia có phần ngượng ngùng.
Vinh Nhung nhìn anh ta, ánh mắt điềm tĩnh: "Vâng, là em."
Các phóng viên lập tức xôn xao.
Thiếu niên trong đoạn video giải cứu cô bé, không màng nguy hiểm, lại chính là Nhị công tử của tập đoàn Vinh Thị!
"Nhưng người cứu đầu tiên không phải là em. Hôm đó em hẹn bạn ở quảng trường. Bạn em phát hiện cô bé trước, cũng là người cứu cô bé đầu tiên. Em chỉ phát hiện kẻ cầm dao đang đuổi theo họ nên dùng điện thoại ném vào hắn để câu giờ thôi."
Các phóng viên đều đã xem qua đoạn video từ camera giám sát, biết rằng hôm đó có hai thiếu niên dũng cảm.
Nhưng cả hai đều lên xe cứu thương ngay sau vụ việc, và bệnh viện từ chối tiết lộ danh tính nên họ vẫn chưa thể phỏng vấn thiếu niên còn lại.
Một phóng viên chân thành nói: "Bạn em rất giỏi, em cũng rất tuyệt vời!"
Một phóng viên nữ hỏi: "Khi đó em có sợ không?"
Một phóng viên nữ hỏi: "Khi đó em có sợ không?"
Vinh Nhung mỉm cười: "Đương nhiên là có."
Phóng viên tại hiện trường: "..."
Xin lỗi, nhưng khi em cười nói từ "đương nhiên", chúng tôi thực sự không cảm nhận được chút sợ hãi nào.
Một phóng viên khác tiếp tục hỏi: "Vậy điều gì khiến em dù sợ hãi vẫn đưa ra quyết định như vậy? Có thể chia sẻ với chúng tôi không?"
"Thực ra lúc đó không nghĩ được gì nhiều. Trong tình huống đó mọi hành động đều là phản xạ bản năng."
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: không thể để Giản Dật và cô bé đó xảy ra chuyện.
Trong tình huống nguy cấp như vậy, thời gian để suy nghĩ không có nhiều, hầu hết hành động đều được thúc đẩy bởi bản năng.
"Em có thể kể chi tiết hơn về tình hình lúc đó không?"
Khi câu hỏi này được đưa ra, ánh mắt của Vinh Tranh lạnh đi.
Anh đã xem đoạn video từ camera giám sát.
Tên hung thủ cầm dao điên cuồng chém giết, mọi người tại quảng trường đều hoảng loạn bỏ chạy. Giản Dật phát hiện cô bé bị xô ngã liền bế cô chạy trốn. Nhưng vì ôm cô bé, tốc độ cậu ta không đủ nhanh, suýt bị đuổi kịp. Vinh Nhung từ khoảng cách xa hơn, ném điện thoại trúng tên hung thủ sau đó ôm lấy cô bé.
Ngay cả khi chỉ xem qua màn hình, thần kinh của anh vẫn luôn căng thẳng, mẹ thì ôm miệng suốt đoạn video, lúc tên hung thủ giơ dao về phía Nhung Nhung liền quay mặt về hướng ba, hiển nhiên không dám xem video
Những ngày ở viện, cả anh lẫn ba mẹ chưa từng hỏi Nhung Nhung về chuyện xảy ra hôm đó.
Họ chỉ xem qua màn hình mà đã thấy kinh hoàng, huống hồ là Nhung Nhung, người trực tiếp trải qua?
Họ không muốn cậu nhớ lại, cũng cố ý tránh nhắc đến.
Vinh Nhung nắm tay anh trai, ngẩng đầu mỉm cười: "Anh, em không sao mà."
Các phóng viên tại hiện trường: Aaaaa!
Cứu với!
Dễ thương quá mức rồi!
Không ít người bị nụ cười ngẩng đầu nhìn anh trai của Vinh Nhung hớp hồn.
Nhị thiếu gia rốt cuộc là sinh vật gì vậy, tại sao có thể chuyển đổi linh hoạt giữa một chú sói nhỏ và một chú cún nhỏ như thế.
"Nếu thời gian có thể quay ngược lại, để em chọn lại, em có làm giống như lúc đó không?"
"Ừm..."
Vinh Nhung rũ mi, khẽ nói: "Vẫn mong sẽ không có thêm sự việc nào tương tự xảy ra. Em hy vọng mỗi người đi làm, ông bà, bố mẹ trẻ đưa con đi chơi, học sinh, trẻ em... ai cũng có thể bình an trở về nhà."
Mỗi sự cố xảy ra, với truyền thông chỉ là một bản tin, những con số lạnh lẽo.
Dù con người có bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc hay tiếc thương đến đâu, những sinh mạng đã mất vẫn không thể quay lại.
. . .
Cuộc phỏng vấn diễn ra được một lúc, Vinh Tranh lấy lý do em trai cần nghỉ ngơi để kết thúc sớm buổi phỏng vấn.
Lần này, các phóng viên không tiếp tục đeo bám.
Họ đã phỏng vấn được người họ mong muốn, cũng hỏi được những câu hỏi mà họ muốn biết câu trả lời. Thậm chí, kết quả còn vượt xa mong đợi ban đầu của họ.
Xe dừng ngay trước tòa nhà khu nội trú.
Vinh Tranh đẩy Vinh Nhung đến trước xe, đỡ cậu ngồi vào xe.
Vinh Duy Thiện và Ứng Lam giúp gấp gọn xe lăn, đặt vào cốp xe.
"Rất tuyệt vời."
Vinh Tranh lái xe, Vinh Duy Thiện ngồi ghế phụ xoay người lại, giơ ngón cái với con trai út: "Đối mặt với giới truyền thông mà vẫn bình tĩnh, nói năng rõ ràng không hề lắp bắp. Không hổ là ta! Bồi dưỡng ra được đứa con xuất sắc như vậy."
Vinh Nhung liếc ba một cái, cười nói: "Những lời khen ban đầu của ba chỉ là khúc dạo đầu, hai câu cuối mới là điểm chính, đúng không?"
Ngồi bên cạnh, Ứng Lam nắm lấy tay cậu, xót xa nói: "Lúc nãy có chút sợ đúng không? Thật ra không nhất thiết phải trả lời. Con không phải là người nổi tiếng, đâu cần thiết phải phối hợp phỏng vấn. Ngay cả những ngôi sao đôi lúc gặp câu hỏi không muốn trả lời còn quay lưng bỏ đi cơ mà."
Vinh Nhung tò mò hỏi: "Ví dụ là những ai ạ?"
Ai mà khí thế như vậy?
Ứng Lam nghẹn lời.
Bà chỉ tiện miệng lấy ví dụ thôi mà.
Ứng Lam khẽ vỗ nhẹ lên tay con trai út, hơi giận nói: "Mẹ chỉ lấy ví dụ thôi. Con đừng có đánh trống lảng."
Vinh Nhung cười: "Con chỉ nghĩ cứu người là một việc tốt, không cần phải che giấu làm gì."
Phải, cậu không làm sai điều gì, nên cũng chẳng có lý do để né tránh.
Kiếp trước, cậu đã quá hoảng loạn.
Trong tình huống hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý, cậu đã bị phơi bày trước ống kính và truyền thông.
Cậu sợ hãi, bối rối, không biết phải làm sao.
Cậu biết ánh mắt của mình khi đó đã bị những ống kính và máy quay ghi lại rõ ràng, khiến người xem dễ dàng nhận thấy sự sợ hãi và lúng túng của cậu. Điều đó làm cậu vừa xấu hổ, vừa bất lực.
Cậu chỉ có thể im lặng chống lại những câu hỏi dồn dập.
"Trên mạng có người bình luận rằng cậu đã cướp đi 19 năm cuộc sống cẩm y ngọc thực đáng lẽ thuộc về Giản Dật. Xin hỏi cậu nghĩ sao về những bình luận như vậy? Cậu có cảm thấy người chịu tổn thương lớn nhất trong vụ nhầm lẫn này là Giản Dật không?"
"Việc trở về nhà họ Giản sống cùng cha mẹ ruột là ý muốn của cậu, hay là kết quả của sự thỏa thuận giữa hai gia đình? Họ có hỏi qua ý kiến của cậu không? Có tham khảo ý kiến của cậu không?"
"Đột nhiên phải chuyển từ cuộc sống của một thiếu gia đầy đủ mọi thứ, trở về làm một cậu bé bình thường, cậu có thấy sợ hãi và hoang mang không?"
Lúc ấy, đầu óc cậu chỉ ong ong, cảm giác buồn nôn muốn ói.
Video và hình ảnh của cậu ngày xuất viện bị giới truyền thông tung lên mạng. Sự im lặng của cậu bị diễn giải thành thái độ không bằng lòng, thậm chí là bất mãn khi phải về lại nhà họ Giản, như thể cậu không chấp nhận được việc từ thiên đường rơi xuống bùn đất.
Thật nực cười. Những kẻ đó làm sao biết được, suốt bao năm, cậu thực ra luôn vùng vẫy trong bùn đất.
Chưa từng bước chân lên mây xanh.
Kiếp trước khi mạng xã hội bùng nổ những lời chỉ trích, cậu nhận ra rằng im lặng không phải là cách hay nhất để đối mặt với nghi ngờ.
Dẫu đôi khi, lời giải thích cũng không được lắng nghe.
Nhưng ít nhất, cậu đã lên tiếng.
Dù có được lắng nghe hay không hay có bao nhiêu người tin tưởng thì ít nhất, cậu cũng đã tự cho mình một câu trả lời.
Vinh Nhung cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay mẹ, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nếu kiếp này, sau khi thân phận bị bại lộ lại có phóng viên đến phỏng vấn, cậu sẽ nói rõ ràng cho họ biết:
Trong câu chuyện sai lầm về số phận này, cậu không cảm thấy áy náy hay có lỗi gì với Giản Dật.
Cậu không có lỗi.
. . .
Vinh Nhung nổi tiếng.
Không giống lần trước khi cậu "hot" trong phạm vi nhỏ ở bạn bè xung quanh vì nhét tiền vào túi áo của Chu Chỉ.
Lần này, cậu thật sự "debut" trên toàn mạng xã hội.
Do video được phát tán vào ngày hôm đó tại quảng trường Tinh Hà khá mờ, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy dáng người và kiểu tóc, không thể rõ được ngũ quan nên trên mạng tràn ngập những phỏng đoán về thân phận của chàng trai dũng cảm.
Có người đoán rằng, chàng trai để đầu đinh, rất có thể là một quân nhân đang tại ngũ. Nhưng phỏng đoán này nhanh chóng bị phủ nhận bởi những người dùng khác. Họ cho rằng không thể là quân nhân xuất ngũ, bởi nếu là quân nhân thì không thể không biết một chút kỹ năng chiến đấu nào. Một số người khác phản bác rằng: "Chiến đấu thế nào được, đối phương có dao cơ mà. Tay không mà đấu với người cầm dao sao? Quân nhân cũng là con người, không phải người sắt, càng không phải siêu nhân."
Lại có một nhóm người khác đoán rằng, chàng trai có thể là công nhân nhà máy, vì công nhân nhà máy thường hay để đầu đinh. Để tránh gây hiểu lầm, họ còn cẩn thận ghi chú thêm rằng mình không có ý định gán ghép hình tượng cho công nhân, chỉ đơn thuần là một phỏng đoán.
Cũng có người trên mạng chế nhạo rằng, thế hệ phóng viên và cư dân mạng lần này thật sự không ổn, đến giờ mà vẫn chưa tìm ra được danh tính của vị anh hùng cứu người.
Chín ngày trôi qua, sức nóng trên mạng về vụ "Giết người ác ý tại quảng trường Tinh Hà" cũng dần lắng xuống.
Chiều hôm đó, vào ngày Vinh Nhung xuất viện, nhiều nền tảng tự truyền thông đã tung ra video phỏng vấn lúc cậu xuất viện.
Trong phần đầu video, xuất hiện một người đàn ông trung niên hơi mập, nhưng từ đường nét gương mặt có thể nhận ra lúc trẻ ông ta từng rất khôi ngô.
Thời gian trước, chủ tịch tập đoàn Vinh thị, ông Vinh Duy Thiện nhập viện, còn quản lý bộ phận mua hàng của tập đoàn bị bắt vì tội tham ô, khiến dân tình đã bàn tán không ít.
Ấn tượng của cư dân mạng về vị chủ tịch luôn gắn liền với các từ khóa như "nguy kịch", "bệnh nặng", "nhập viện", nhưng mỗi lần xuất hiện trước công chúng, ông đều cười tươi, thân hình mập mạp để lại ấn tượng khá sâu sắc.
Người dùng mạng: "?? Không phải nói là bố không đẹp trai nhưng mà chẳng phải đã bảo là một chàng trai sao?"
Khi cậu thiếu niên ngồi trên xe lăn xuất hiện trên màn hình, ánh mắt lạnh nhạt, gương mặt thu hút, để kiểu tóc đinh nổi bật —
Người dùng mạng: "??! Ahhhhh! Tôi đệt ahhh! Trong vòng một phút tôi muốn toàn bộ thông tin của cậu trai này!"
"Chính thức bắt đầu! Chính thức bắt đầu! Chính thức bắt đầu!"
"555555, bây giờ gọi chủ tịch Vinh là bố chồng còn kịp không?"
"Nói thật, tôi vào hot search này chỉ để xem anh hùng trẻ tuổi của chúng ta trông như thế nào. Nhưng chẳng ai nói với tôi là sau khi xem video này tôi sẽ mất hồn mất vía như vậy ahhh!"
"Tiếng hét chói tai của loài chuột chũi! Cậu em trai này đúng là có thể debut ngay lập tức rồi!"
Ngay sau đó, mọi người thấy bóng dáng cậu thiếu niên bị một người cao lớn hơn chắn lại: "Xin lỗi, em trai tôi không chấp nhận bất kỳ phỏng vấn nào."
Cư dân mạng lập tức hít sâu một hơi!
Tuyệt vời!
Tôi phải hét lên một câu: Tuyệt vời!
Hóa ra cậu em trai không chỉ tốt bụng, dũng cảm, đẹp trai, mà còn là con nhà giàu.
"A a a a ! Hai anh em này rốt cuộc lớn lên thế nào? Tại sao cả hai anh em lại đẹp trai đến vậy?"
Nếu nói rằng lúc đầu mọi người nhấn vào video chỉ vì bị thu hút bởi nhan sắc của anh em nhà họ Vinh, thì sau khi nghe câu trả lời của Vinh Nhung trước câu hỏi của phóng viên: "Nếu thời gian quay trở lại, em có hối hận không?" Câu trả lời của Vinh Nhung đã khiến rất nhiều người trước màn hình cảm động rơi nước mắt.
"Hu hu hu, câu nói cuối cùng thật sự quá cảm động! Chị em ơi, tôi khóc trước đây."
"Hu hu hu, khả năng đồng cảm của cậu em trai quá mạnh mẽ! Có lẽ chính vì lý do này mà cậu ấy sẵn sàng dũng cảm đứng ra cứu một cô bé xa lạ. Tất nhiên, như cậu ấy đã nói, chàng trai đã ra tay cứu cô bé từ đầu cũng rất dũng cảm! Cả hai người bọn họ đều rất tuyệt vời!"
"Kính trọng những chàng trai của tôi!"
"Kính trọng các chàng trai!"
"Kính trọng các chàng trai!"
. . .
"Chị gái của tôi mất vào buổi chiều hôm đó. Hôm ấy, tôi nhìn thấy vụ việc tại quảng trường Tinh Hà trên hot search. Lúc đó, tôi đã cảm thấy vô cùng bất an, vì chị tôi làm việc gần đó. Hằng ngày, chị tan làm đều phải đi qua quảng trường Tinh Hà. Tôi đã liên tục gọi điện cho chị, nhưng điện thoại của chị không ngừng báo không liên lạc được. Cho đến khi cảnh sát gọi cho tôi.
Khi tôi đến hiện trường, tôi thật sự không thể tin nổi, người nằm trong vũng máu, toàn thân dính đầy máu đó, lại là chị gái của tôi – người luôn yêu cái đẹp và thích làm điệu. Tại hiện trường, cảnh sát đưa cho tôi một chiếc túi dính máu. Tôi không dám đưa tay nhận lấy. Nhưng cảnh sát nói rằng, khi chết, chị tôi vẫn luôn nắm chặt thứ này. Họ bảo, thứ này chắc hẳn rất quan trọng với chị, khuyên tôi nên mở ra xem. Tôi run rẩy mở túi, bên trong là một chai nước hoa còn nguyên vẹn.
Chị tôi luôn lén dùng nước hoa của tôi mà không hỏi trước, lại chẳng bao giờ mua mới để đền. Tháng trước, ngay cả tiền thuê nhà cũng là tôi trả thay, chị không đưa một đồng nào. Sáng hôm đó, tôi còn cãi nhau với chị vì chuyện chị lén dùng chai nước hoa yêu thích nhất của tôi.
Tôi thật sự, thật sự rất muốn nói với chị rằng, dù chị có dùng hết tất cả nước hoa của tôi cũng không sao, miễn là chị có thể mở mắt ra lần nữa, nói chuyện với tôi. Tôi sẽ không bao giờ trách chị vì trang điểm quá lâu trong phòng tắm khiến tôi đứng ngoài sốt ruột. Tôi cũng sẽ không vì chị không dọn dẹp phòng mà vứt hết chăn nệm của chị ra ngoài nữa...
Sau khi thi thể chị được hỏa táng, đồng nghiệp của chị đến viếng, tôi mới biết chị từng bị lừa đảo qua điện thoại, bị mất sạch tiền tiết kiệm. Ban đầu, chị định dùng khoản tiết kiệm đó để cùng tôi mua nhà. Chị bị mất ngủ, tóc rụng, mỗi ngày tại công ty chỉ ăn một món mặn, một món chay. Những điều này, chị không dám nói cho tôi biết. Chị sợ tôi biết rồi sẽ mắng chị. Mắng chị ngu ngốc, mắng chị không có não, lớn thế này mà còn bị lừa. Ngày chị mua nước hoa cho tôi, là ngày chị vừa nhận lương.
À, chúng tôi là chị em sinh đôi. Tôi chân thành hy vọng, sẽ không còn xảy ra những sự kiện đẫm máu như vậy nữa. Hy vọng rằng mọi người, dù là người đi làm, người già, cha mẹ trẻ đang đưa con đi học, học sinh, hay trẻ nhỏ... tất cả đều có thể bình an về nhà."
"Trời ơi! Ôm chị gái một cái."
"Chị gái, cố gắng lên nhé!"
"Ba của tôi không phải vì sự kiện đẫm máu mà mất. Ông qua đời vào khoảng 4 giờ sáng, khi từ ruộng rau trở về, gánh rau trên vai qua đường thì bị một chiếc xe công trình tông văng đi. Đoạn trò chuyện giữa ba và tôi mãi mãi dừng lại ở: 'Dạo này trời lạnh, nhớ mặc thêm áo ấm. Đừng tiết kiệm quá, học hành đừng cố quá sức, con phải chú ý sức khỏe của mình.' Người ba dặn tôi chú ý sức khỏe nhưng bản thân lại thức dậy lúc 3 giờ sáng để ra đồng hái rau đã không thể trở về vào mùa đông năm đó. Tôi cũng chân thành hy vọng, mọi người khi ra ngoài đều có thể bình an về nhà."
"Ôm chị gái một cái."
"Xin lỗi, nhấn vào Weibo mới phát hiện là cậu em trai. Ôm cậu em trai, cố gắng lên nhé!!"
Ngày càng nhiều người dùng mạng để lại bình luận:
"Hy vọng mỗi người đi làm, người già, cha mẹ trẻ đang đưa con đi học, học sinh, trẻ nhỏ... tất cả đều có thể bình an về nhà."
Cuối cùng, video phỏng vấn ngắn của Vinh Nhung được chia sẻ rộng rãi trên mạng, lượng phát và lượt thích đạt con số kinh ngạc.
Tin tức nhị công tử của tập đoàn Vinh thị chính là chàng trai anh hùng đã cứu người tại quảng trường Tinh Hà lan truyền không ngừng.
Trong ngày hôm đó, tập đoàn Vinh thị tăng vọt. Cùng ngày, cổ phiếu của tập đoàn tăng mạnh.
Tính đến 15:00, khi thị trường đóng cửa, cổ phiếu của Vinh thị đã tăng kịch trần.
. . .
Sau khi video phỏng vấn của Vinh Nhung nổi tiếng trên mạng, nhiều phóng viên truyền thông đã liên hệ với Vinh Duy Thiện, Ứng Lam và Vinh Tranh, bày tỏ mong muốn được phỏng vấn Vinh Nhung, muốn biết cậu nghĩ gì về việc bất ngờ nổi tiếng.
Điều khiến Vinh Duy Thiện và Ứng Lam dở khóc dở cười nhất là trong những cuộc gọi đó, không ít người là quản lý của các công ty giải trí. Họ không biết bằng cách nào mà lấy được số liên lạc, hỏi xem Vinh Nhung có muốn tham gia chương trình tuyển chọn để ra mắt không.
Vinh Duy Thiện và Ứng Lam đương nhiên khéo léo từ chối.
Họ biết con trai út cho tới bây giờ chưa từng nghĩ đến việc làm ngôi sao.
Vinh Nhung không có tài khoản Weibo, cậu cũng rất ít khi dùng Weibo nên những thảo luận về thân phận hay sự yêu thích nhan sắc của cậu trên mạng, cậu hoàn toàn không hay biết. Vinh Duy Thiện, Ứng Lam và Vinh Tranh cũng không nói với cậu về việc cậu nổi tiếng trên mạng.
Cơn sốt trên mạng đến nhanh, đi cũng nhanh.
Khi Vinh Duy Thiện, Ứng Lam và Vinh Tranh lần lượt từ chối mọi phỏng vấn liên quan đến Vinh Nhung, sự quan tâm trên mạng về cậu dần lắng xuống.
Nguyên nhân tin tức Vinh Nhung xuất viện bị lộ cũng được làm rõ. Một y tá của bệnh viện số 2 đã đăng lên vòng bạn bè, sau đó bức ảnh bị chụp lại và đăng tải lên mạng, dẫn đến việc vào sáng sớm ngày cậu xuất viện có rất nhiều phóng viên đứng chờ ngoài bệnh viện.
Sau đó, y tá này cùng bệnh viện đã công khai xin lỗi Vinh Nhung và gia đình trên Weibo.
Vinh Nhung, Vinh Duy Thiện, Ứng Lam và cả Vinh Tranh đều không đưa ra bất kỳ phản hồi nào về lời xin lỗi đó.
Dù vậy, bệnh viện cũng không dám gỡ lời xin lỗi xuống.
Không dám gỡ.
Người ta không dùng đội ngũ luật sư của tập đoàn Vinh thị để kiện bệnh viện đã là may mắn lắm rồi. Nếu gỡ lời xin lỗi xuống, lỡ họ cho rằng thành ý không đủ, quay đầu kiện bệnh viện vì xâm phạm quyền riêng tư thì sao?
Thế nên trong một thời gian dài, lời xin lỗi ấy vẫn cứ nằm chỏng chơ trên trang web của bệnh viện.
. . .
Chiều tà, đèn đường lấp lánh trong ánh hoàng hôn.
Trên đường, xe cộ qua lại không ngớt.
Tại tập đoàn Vinh Thị, ánh đèn trong khu vực văn phòng tổng giám đốc lần lượt tắt, chỉ còn lại ánh sáng le lói từ phòng làm việc của tổng giám đốc.
Thư ký Lưu Hạnh thu dọn tài liệu trên bàn làm việc, khi đi qua phòng tổng giám đốc liền phát hiện rằng vị sếp mà dạo gần đây luôn tan làm đúng giờ, hôm nay lại phá lệ ở lại làm thêm.
"Cộc cộc cộc ——"
Thu xếp xong đồ đạc, Lưu Hạnh nhẹ nhàng gõ cửa phòng tổng giám đốc.
"Mời vào."
Lưu Hạnh đẩy cửa bước vào: "Tổng giám đốc, ngài có định rời đi ngay không? Tôi có cần để đèn ngoài hành lang sáng cho ngài không?"
Vinh Tranh ngẩng đầu lên: "Tôi còn chút việc cần xử lý, cậu cứ tan làm trước đi. Đèn ngoài hành lang cứ để đó, lát nữa tôi sẽ tự tắt."
"Vâng."
Lưu Hạnh rời đi
Cánh cửa lại khép lại một lần nữa.
Vinh Tranh ngồi trước bàn làm việc, trên bàn có một bưu kiện hỏa tốc nội thành
Bưu kiện này vừa được giao đến vào khoảng 10 giờ sáng.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn, được chỉnh ở chế độ im lặng, màn hình bỗng sáng lên.
Một tin nhắn mới hiện ra trên WeChat:
Em trai: "Anh hai, tối nay anh làm thêm hả?"
Vinh Tranh cầm điện thoại di động lên, trả lời: "Không. Chỉ có chút việc cần xử lý tạm thôi. Làm xong anh sẽ về."
Em trai: "OK. Mọi người chờ anh về rồi cùng ăn cơm."
Vinh Tranh: "Được."
Kết thúc cuộc trò chuyện, Vinh Tranh đặt điện thoại xuống bàn
Anh mở bưu kiện hỏa tốc, lấy ra một báo cáo giám định.
"Dựa theo định luật di truyền Mendel... tỉ lệ loại trừ huyết thống tích lũy là 0.999999."
"... Trong các kết quả trên, không thể tìm thấy nguồn gốc gen của đối tượng trẻ từ đối tượng cha được kiểm tra ở các chỉ số D21S11, D18S51... Penta E."
"Theo kết quả giám định của chúng tôi, đối tượng cha và trẻ không có quan hệ huyết thống sinh học."
Tỉ lệ loại trừ huyết thống tích lũy là 0.999999, đối tượng cha và trẻ không có quan hệ huyết thống sinh học...
Vinh Tranh đọc từng chữ một, rồi từ câu cuối cùng lại đọc ngược lên câu đầu.
Bất chợt, anh vo tròn bản báo cáo, ném vào thùng rác.
Anh đứng dậy rời đi
Tắt đèn văn phòng và hành lang.
"Đinh!" một tiếng
Khi đã xuống tầng trệt, Vinh Tranh đột nhiên quay lại bằng thang máy, bước vào văn phòng, cúi người nhặt bản báo cáo từ thùng rác.
. . .
Vinh Tranh về đến nhà.
"Meo ~~~"
Tiếng mở khóa vang lên, chú mèo nhỏ Bạc Hà đã sớm chờ sẵn ở cửa.
Cái đầu nhỏ nhô lên, định dụi vào mắt cá chân của bác nó.
Nhưng bị cha ruột của nó bế lên: "Ngoan nào, mày không biết bác của mày sợ mày sao?"
Vinh Tranh thay dép, đón lấy Bạc Hà từ tay Vinh Nhung bằng một tay.
"Vết thương của em vừa mới tháo chỉ, vẫn phải cẩn thận kẻo bị hở miệng. Trước khi lành hẳn, đừng bế nó nữa."
Vinh Nhung chăm chú nhìn Bạc Hà và anh trai mình, ngạc nhiên hỏi: "Bác của nó, anh không sợ nó nữa à?"
Chẳng phải anh trai cậu trước giờ rất sợ mèo, thậm chí chưa từng chạm tay vào nó sao?
Vinh Tranh đặt Bạc Hà xuống sàn: "Em nghĩ thời gian qua nó ngủ cùng ai mỗi đêm?"
Vinh Nhung đi theo: "Chẳng lẽ không phải ba mẹ à?"
Dứt lời, cậu bỗng hiểu ra.
Bạc Hà luôn thức dậy rất sớm, lại không chịu cô đơn.
Sau khi tỉnh dậy, nó sẽ nhảy lên giường hoặc dùng đầu cọ người ta tỉnh dậy hoặc dẫm lên khiến người ta phải tỉnh.
Lẽ ra cậu nên nhận ra sớm hơn.
Bạc Hà mỗi sáng năm, sáu giờ đều thức dậy, ngoài anh trai cậu ra, còn ai chịu được sự nhiệt tình đánh thức này của nó chứ.
Vết thương trên lưng của Vinh Nhung vẫn chưa lành hẳn, để tránh Bạc Hà làm ảnh hưởng đến quá trình hồi phục của cậu, mỗi tối Vinh Tranh hoặc Vinh Duy Thiện đều bế nó ra ngoài.
Trong phòng của bố mẹ, đồ chơi của Bạc Hà đầy ắp nên Vinh Nhung cứ nghĩ nó ngủ cùng bố mẹ.
Hóa ra, thời gian qua, nó đều ngủ trong phòng anh trai!
Vinh Nhung nhìn chằm chằm con mèo nhỏ đang l**m chân dưới sàn, trong lòng ghen tị đến mức xanh cả mặt.
Cậu còn chưa được ngày ngày ở chung phòng với anh trai cả đêm!
Bạc Hà l**m xong móng vuốt đang l**m sang "hoa cúc" mình, đôi mắt mèo hổ phách nhìn lên: "Meo?"
Vinh Nhung: "..."
. . .
Hai người và một chú mèo vào phòng khách.
Ứng Lam từ trong bếp bước ra: "Tiểu Tranh về rồi à? Mau đi rửa tay. Em trai con nhất định đòi chờ con tan làm về mới chịu ăn cơm. Mẹ bảo cứ ăn trước đi, nó cũng không chịu, cứ đợi bằng được."
Bà quay sang nhắc Vinh Nhung: "Giờ thì anh con về rồi, có thể đi rửa tay với anh con chưa?."
Vinh Nhung nhanh chóng đáp: "Vâng, đi ngay đây."
"Đi ngay, đừng chần chừ nữa. Hôm nay dì Ngô làm món canh nấm hầm xương, thơm lắm. Nhớ rửa tay kỹ nhé. Mẹ lên tầng gọi ba xuống ăn cơm đây."
Vinh Tranh đáp: "Con biết rồi, mẹ."
Vinh Nhung ghé lại gần, hạ giọng nói nhỏ: "Em hỏi dì Ngô rồi, mẹ không nấu đâu. Chỉ thả vài cái nấm vào nồi thôi."
Vinh Tranh liếc nhìn cậu: "Nếu không phải do lần đó em ăn sạch sườn mẹ nấu, mẹ đã không có cái nhận thức sai lệch như thế về tay nghề của mình."
Hai anh em vào nhà vệ sinh, Vinh Nhung mở vòi nước, nói thật lòng: "Em thật sự thấy mẹ nấu không tệ mà. Chỉ là dạ dày của em không chịu nổi thôi."
Cơn co thắt dạ dày đó khó chịu không sao tả được.
Mặc dù thật lòng muốn ủng hộ tay nghề của mẹ nhưng cơ thể cậu không cho phép, cậu đành phải từ bỏ.
Hai anh em rửa tay xong, Vinh Duy Thiện từ trên tầng cũng xuống.
Bạc Hà nhảy phắt lên ghế ngồi ngay ngắn bên cạnh ông, đúng ngay chỗ ngồi của Vinh Tranh.
Vinh Duy Thiện cười lớn: "Mỗi lần ăn cơm nó là tích cực nhất"
"Con có ăn cơm đâu, tranh chỗ bác con làm gì?"
Vinh Nhung bước tới, ngồi phịch xuống cạnh Bạc Hà.
Bạc Hà không nhúc nhích, cậu bèn xích vào sát hơn rồi gọi anh trai mình: "Anh, mau qua đây, em đã đuổi nó cho anh rồi này."
Vinh Duy Thiện nhìn Bạc Hà bị đẩy đến chiếc ghế ở góc bàn, thở dài: "Ôi, Bạc Hà đáng thương của ông, không phải con ruột đúng là khác biệt mà. Con xem đi, lúc bình thường thì miệng nói 'cục cưng của ba. Đến lúc ăn cơm thì đẩy con ra góc thế kia. Trong mắt nó chỉ có bác của con thôi. Ông không tin, nếu con là con ruột nó còn dám đẩy con ra chỗ góc khuất thế này không."
Vinh Nhung lập tức phản đối: "Ba, không được làm thế với cục cưng đâu!"
Nghe thấy năm chữ "không phải con ruột", tim Vinh Tranh bất chợt co rút.
Vinh Nhung chiếm chỗ của anh mình một lúc lâu mà vẫn không thấy anh qua, bèn nghi hoặc nhìn: "Anh hai?"
Vinh Tranh tỉnh lại, bước tới.
. . .
Đêm đến.
Vinh Duy Thiện đang chuẩn bị đi ngủ
Nhận được tin nhắn từ con trai lớn, Vinh Tranh, hẹn gặp ở thư phòng.
Ông quay đầu nhìn người vợ đã ngủ say, lặng lẽ cầm điện thoại rồi rón rén bước ra khỏi phòng.
Hai cha con gặp nhau trong thư phòng.
Vinh Tranh đóng cửa lại.
"Chuyện gì thế? Bí mật thế này, chẳng lẽ con biết mẹ con đã giấu đống thẻ ngân hàng của ba ở đâu rồi?"
Vinh Tranh im lặng.
"Ồ, xem ra không phải chuyện đó. Rốt cuộc là chuyện gì?"
"Ba...Lúc trước... Nhung Nhung sinh ở bệnh viện nào, ba còn nhớ không?"
"Con nửa đêm gọi ba ra đây chỉ để hỏi xem ba còn nhớ bệnh viện em con sinh ra không? Là Nhung Nhung bảo con hỏi sao? Để thử xem ba yêu thương nó sâu đậm thế nào?"
Yết hầu của Vinh Tranh khẽ lăn, "Vâng."
Vinh Duy Thiện tự hào đáp: "Chuyện đó thì không làm khó được ba. Em con sinh ở Bệnh viện số Một Phù Thành, vào rạng sáng ngày 15 tháng 8 âm lịch, đúng 2 giờ 17 phút. Ba nhớ rõ lắm, cả phòng sinh hôm đó, tiếng khóc của em con... nhỏ nhất. Như mèo con vậy. Lúc mới sinh, cân nặng cũng nhẹ hơn các em bé khác. Kỳ lạ là mấy ngày đầu sau khi sinh, ban đêm em con khóc nhiều lắm, khóc đến mức mẹ con không thể nghỉ ngơi được.
Nhưng sau đó tự nhiên một hôm, ban đêm không khóc nữa, ban ngày cũng ít khóc. Chỉ ngủ thôi. Cho bú xong là ngủ. Tự nằm cũng ngủ được, không cần dỗ, không cần bế. Ngoan lắm, ngoan lắm."
Người làm cha, dù đã bao năm trôi qua, vẫn không thể quên được ngày các con mình chào đời.
Ánh mắt Vinh Tranh trầm xuống.
Có phải từ lúc đó... đứa trẻ đã bị trao nhầm rồi không?
Vinh Tranh đi đến phía sau bàn làm việc, mở một ngăn kéo, lấy ra một tập tài liệu bị vo nhăn nheo, đưa cho cha mình.
Vinh Duy Thiện nhận lấy: "Cái này là gì?"
Vinh Tranh hạ giọng: "Ba xem sẽ hiểu."
Tác giả có đôi lời muốn nói: Anh trai và ba sắp bắt đầu điều tra rồi đây.