Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 50.2

Vinh Nhung tìm thấy một túi tiểu long bao (1) ở ngăn dưới của tủ lạnh.

Cậu quay đầu lại, hỏi Vinh Tranh đang rửa ly trong bếp, "Anh hai, anh có đói không? Tiểu long bao, ăn không?"

Vinh Tranh rửa xong ly, bước ra từ bếp, "Anh ăn tối rồi. Khuya rồi, em ăn xong thì nghỉ ngơi sớm đi."

Vinh Nhung lấy túi tiểu long bao từ tủ lạnh ra, đóng cửa tủ lại, "Vâng, em biết rồi."

Vinh Tranh lên lầu.

Về đến phòng, quạt thông gió trong nhà tắm vẫn đang hoạt động.

Không gian kín khiến mùi hương tản ra chậm hơn.

Vinh Tranh rời khỏi nhà tắm.

Anh mở ngăn đầu tiên của tủ đầu giường, lấy ra một cuốn album ảnh.

Đó là những bức ảnh hai anh em cùng tắm chung do mẹ chụp.

Trong ảnh, bồn tắm vẫn chưa được cải tạo, hai anh em ngồi chung một bồn, Vinh Nhung khi đó còn nhỏ, bồn thực sự có hơi chật.

Đôi tay nhỏ bé, mũm mĩm của Vinh Nhung đang cầm con thuyền buồm nhỏ mà cậu chơi suốt buổi tối.

Vinh Tranh nhớ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy trong nhà tắm, khóe môi bất giác nở nụ cười.

Nhóc con thực sự đã lớn rồi.

Ban đầu anh còn lo Vinh Nhung sẽ ngại ngùng nên mới cố ý xuống lầu tránh mặt.

Nhưng không ngờ cậu lại trưởng thành hơn anh nghĩ, còn chủ động ra khỏi phòng tìm anh, chẳng chút ngại ngùng, trông rất tự nhiên.

Vinh Tranh lật xem từng trang trong cuốn album.

Cậu bé nhỏ đáng yêu trong ảnh từng chút một cao lớn lên nhưng nụ cười lại ngày càng ít đi.

Càng lật về sau gương mặt của thiếu niên gần như luôn lạnh lùng chẳng có nhiều biểu cảm.

Vinh Tranh khép cuốn album lại.

Anh vào thư phòng liền kề với phòng ngủ, in ra những bức ảnh mà anh đã chụp Vinh Nhung dạo gần đây, cùng với những bức ảnh chụp chung của hai anh em, rồi xếp chúng vào album.

. . .

Đêm hôm đó, cơn mưa lớn bất ngờ ở Phù Thành đã chuyển thành trận mưa rất lớn.

Trong mơ, Vinh Nhung nghe tiếng mưa rơi suốt cả đêm.

Cậu mơ thấy khoảng thời gian ngắn ngủi sống ở nhà họ Giản ——

Không khí lạnh tràn về phía Nam gây ra mưa lớn.

Cửa sổ bị gió mạnh làm hỏng, phát ra tiếng động dữ dội.

Vinh Nhung giật mình tỉnh giấc.

Cậu ngồi trên giường nhìn cửa sổ bị hỏng vì gió, ánh mắt có chút mờ mịt.

Nước mưa tạt vào làm ướt mặt cậu.

Vinh Nhung cuối cùng cũng phản ứng lại.

Cậu tìm quanh phòng, cuối cùng cũng tìm thấy một tấm ván gỗ, dùng nó che cửa sổ.

Cuối cùng, cuối cùng gió cũng không lùa vào nữa.

Nhưng tấm ván không đứng vững.

Chỉ cần cậu buông lỏng tay nó sẽ rơi xuống ngay.

"Tiểu Nhung, Tiểu Nhung!"

Là tiếng của Giản Trác Châu.

Vinh Nhung ra mở cửa.

Nguyễn Ngọc Mạn cũng ở đó, trên tay cầm một hộp dụng cụ.

Giản Trác Châu bước vào phòng cậu với vẻ mặt đầy lo lắng:
"Cửa sổ phòng con bị hỏng phải không?"

Nhìn một cái, quả nhiên là vậy.

"Sợ lắm đúng không? Hay là... Ài, nhà này chẳng có phòng khách. Nếu con không ngại thì tạm qua phòng ba với mẹ ngủ một đêm nhé? Mưa to thế này chờ cửa sổ phòng con sửa xong còn phải lau sàn thay cả chăn đệm trên giường nữa, làm xong chắc cũng đến sáng rồi."

Câu "Con đi ngủ rồi, vậy ba mẹ thì sao" đến bên môi Vinh Nhung mà cậu mãi không thể thốt ra.

Cậu chỉ lặng lẽ nhận lấy hộp dụng cụ từ tay Nguyễn Ngọc Mạn trong ánh mắt ngạc nhiên của bà.

Đêm đó, ba người họ không ai ngủ.

Cậu đưa dụng cụ cho Giản Trác Châu, giữ chặt cánh cửa sổ đang bị gió thổi rung lắc dữ dội.

Nguyễn Ngọc Mạn xuống bếp pha cho mỗi người một cốc thuốc cảm.

Uống xong, bụng ấm lên, đôi tay cũng ấm áp.

Bầu trời dần sáng rõ.

Cửa sổ đã sửa xong, căn phòng cuối cùng cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Nguyễn Ngọc Mạn mang bộ chăn gối sạch sẽ thay mới cho cậu.

"Mệt lắm rồi đúng không? Mau nghỉ một giấc đi."

Vinh Nhung cúi mắt xuống, "Cảm ơn"

Giản Trác Châu cười sảng khoái, "Người một nhà cả sao phải nói mấy lời khách sáo thế."

Hai vợ chồng cùng lên lầu.

"Tiểu Nhung, đứa trẻ đó thực sự rất tốt, anh nói có đúng không?"

"Sao không nói gì? Đang nghĩ gì vậy?"

"Em chỉ đang nghĩ việc để Tiểu Dật về nhà họ Vinh là đúng. Không nói đến những chuyện khác, ít nhất trong đêm mưa gió như thế này nó có thể ngủ một giấc yên lành."

"Lời này em tuyệt đối đừng để Tiểu Nhung nghe thấy. Con mà nghe được thì đau lòng thế nào?"

"Đau lòng? Tại sao? Nó sống ở nhà họ Vinh mười chín năm, cơm no áo ấm, nếu từ nhỏ lớn lên ở bên chúng ta thì đã phải chịu khổ hơn bây giờ nhiều."

"Chúng ta, cũng đâu có để Tiểu Dật chịu khổ gì? Ăn uống, quần áo, chưa từng thiếu thốn gì mà."

"Em biết. Nhưng so với nhà họ Vinh vẫn có sự khác biệt. Anh nhìn Tiểu Nhung xem, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, đứng bên cạnh ngoài việc đưa cho anh cái hộp dụng cụ, những việc khác đều không biết làm."

"Nếu là Tiểu Dật nó đã tự lấy hộp dụng cụ từ trước, chưa cần chúng ta gõ cửa nó đã tự mình sửa xong cửa sổ rồi. Haizz. Mỗi lần nghĩ đến một thiếu gia nhà giàu đáng được nuôi nấng đàng hoàng mà từ nhỏ đã theo em trông tiệm, lớn hơn chút thì phụ giúp cắm hoa, không biết ngón tay nhỏ đã bị gai hoa hồng, tầm xuân đâm bao nhiêu lần là em lại thấy đau lòng, cảm giác mình nợ con."

"Không phải vậy đâu. Nhà mình không bằng nhà họ Vinh nhưng cũng đã yêu thương Tiểu Dật hết mực. Em đừng mãi tự trách nghĩ rằng chúng ta nợ con gì cả. Nghĩ kỹ mà xem, chúng ta làm cha mẹ đâu có tệ. Nhìn xem, Tiểu Dật là đứa trẻ ngoan biết bao, đúng không?"

Cuộc trò chuyện của hai vợ chồng theo tiếng cửa khẽ đóng lại, chỉ còn là những âm thanh mơ hồ.

Vinh Nhung xách hộp dụng cụ, đầu ngón tay siết chặt.

Rất lâu sau, đầu ngón tay cậu đã lạnh ngắt.

Cậu trở về phòng.

. . .

Vinh Nhung tỉnh dậy, ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Cậu mở mắt, theo bản năng đưa tay lên chạm vào mặt mình.

Mặt cậu dĩ nhiên không bị mưa gió tạt ướt, vẫn khô ráo.

Cửa sổ và cửa phòng đều đóng chặt, không có chút gió mưa nào lọt vào.

"Meo ~~"

Vinh Nhung xuống giường.

Bạc Hà, chú mèo nhỏ hôm qua cứ quẩn quanh phòng bố mẹ cậu đến tận nửa đêm mới về phòng, giờ đang bước những bước chân nhẹ nhàng, đầu cọ vào chân Vinh Nhung.

Cậu bế nhóc con lên.

Kéo rèm cửa ra.

Bầu trời vẫn chưa sáng, bên ngoài mờ mờ xám xịt.

Ngoài cửa sổ mưa lớn tầm tã, nước mưa như tấm rèm che phủ trên cửa kính.

Vinh Nhung ôm nhóc Bạc Hà ngồi lên bệ cửa sổ, lắng nghe tiếng mưa, nhìn mưa rơi trong một thời gian dài.

Bạc Hà l**m lông mình rồi l**m móng vuốt, cảm thấy chán quá nên nhảy ra khỏi lòng Vinh Nhung.

Nó chui vào ổ mèo của mình, duỗi tứ chi, đầu tựa xuống, ngáp một cái thật dài.

"Nhìn xem, suốt ngày chỉ biết đi chơi ~~"

Vinh Nhung nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, ngồi xổm, chạm nhẹ lên đầu chú mèo nhỏ.

Bạc Hà miễn cưỡng hé mắt: "Meo?"

Như đang hỏi: "Có chuyện gì không?"

Cậu xoa xoa chú mèo nhỏ vài cái rồi mới để nó tiếp tục ngủ.

Vinh Nhung quay lại giường, lấy điện thoại mở WeChat của Giản Dật.

Nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của Giản Dật, cậu xuất thần.

Cuối cùng, cậu nhấn mở trang cá nhân của hắn.

"Mát lạnh thấu tim, trái tim bay bổng."

Kèm theo là hình ảnh cửa sổ bị gió lớn thổi lệch, mưa gió ùa vào giữa đêm khuya.

Giản Dật tối qua không chỉ đăng một bài trạng thái.

"OK, xong rồi."

Hình ảnh là cánh cửa sổ đã được sửa, kèm theo ảnh tự sướng hắn nằm trên giường.

Vinh Nhung nhìn thời gian cách nhau giữa hai bài đăng, chỉ khoảng 23 phút.

Khả năng xoay sở đúng là hơn hẳn cậu.

Cũng phải, chẳng trách Nguyễn Ngọc Mạn luôn thương Giản Dật. Nếu không bị trao nhầm, vị tiểu thiếu gia nhà họ Vinh kia có lẽ cả đời cũng không cần trải qua cảnh bị gió mưa đánh thức trong cái lạnh buốt như vậy.

Vinh Nhung tựa lưng vào thành giường, tiếp tục lướt qua trang cá nhân của Giản Dật.

"Check-in hôm nay. Cảm ơn Nguyễn mỹ nhân đã dành thời gian dẫn tôi tham quan công viên hoa tulip. Moah moah."

Kèm theo là ảnh chụp chung của Giản Dật và Nguyễn Ngọc Mạn.

Giản Dật làm mặt hề, còn Nguyễn Ngọc Mạn thì dịu dàng mỉm cười bình thản nhìn vào ống kính.

Lướt xuống dưới nữa.

Có ảnh hoàng hôn rực rỡ mà hắn chụp lúc đi giao hoa.

Có cả ảnh chú mèo hoang hắn tình cờ gặp ở góc phố.

Còn có ảnh hắn chơi đùa với bạn bè.

Nội dung mỗi ngày trên trang cá nhân đều khác nhau, nhưng có một điểm chung: chỉ cần là ảnh du lịch, ngoài chuyến đi đảo Sùng Lục, hầu như lần nào cũng có hình bóng của Giản Trác Châu hoặc Nguyễn Ngọc Mạn hoặc cả hai cùng xuất hiện.

Còn Giản Dật trong ảnh gần như tấm nào cũng hoặc làm mặt hề hoặc đang cười.

Không phải là cười lớn thì sẽ là khóe môi nhếch lên đầy thần thái hoặc là kiểu cười nghịch ngợm.

"Gừ gừ ~~"

Chú mèo nhỏ ngủ ngon lành, phát ra tiếng ngáy khe khẽ đầy thoải mái.

Vinh Nhung bế Bạc Hà đang ngủ dậy, "Không sao cả, dù ông bà nội và họ đều thích chú Giản Dật hơn thì Bạc Hà vẫn thích ba nhất, đúng không?"

Trong mơ màng, nhóc Bạc Hà dụi đầu vào mu bàn tay Vinh Nhung.

Cậu ôm chú mèo nhỏ nằm xuống giường.

Nghe tiếng mưa ngoài kia, không biết từ lúc nào lại ngủ thiếp đi.

. . .

Tại phòng ăn, Ứng Lam và chồng, Vinh Duy Thiện, đã ăn sáng xong mà vẫn chưa thấy cậu con trai út xuống.

Ứng Lam lo lắng hỏi, "Lạ thật, hôm nay Nhung Nhung sao giờ này còn chưa xuống? Chẳng lẽ hôm qua bị dính mưa nên ốm rồi?"

Vinh Duy Thiện đáp, "Cũng có thể chỉ là mệt quá nên ngủ quên thôi. Có điều Bạc Hà cũng kỳ lạ thật, bình thường giờ này đã giành chỗ ngẩng đầu nhỏ nhìn chúng ta ăn rồi. Hôm nay cũng chẳng thấy bóng dáng. Một người một mèo đều ngủ quên cả sao?"

Ông đứng dậy, "Hay là để anh lên xem sao."

Vinh Tranh uống xong ly cà phê, đặt chiếc ly rỗng xuống bàn, "Ba, để con lên cho."

Vinh Tranh lên lầu.

Anh đẩy cửa phòng Vinh Nhung.

Trên giường, Vinh Nhung vẫn đang ngủ.

Chiếc giường lớn hai mét, một người nằm nghiêng để lộ bụng chiếm gần hết giường, dáng ngủ phải nói là vô cùng bá đạo.

"Meo ~~"

Bạc Hà nghe thấy tiếng cửa, mở đôi mắt màu hổ phách.

Nó duỗi chân, từ trên giường nhẹ nhàng nhảy xuống.

Nhận ra mùi của Vinh Tranh giống với Vinh Nhung, chú mèo nhỏ chạy nhanh đến gần anh với vẻ hào hứng.

Vinh Tranh lách qua nhóc con tiến lại giường.

Bạc Hà nghiêng đầu, theo thói quen cọ đầu vào chân anh nhưng không được.

Nhóc con ngẩn ngơ

Đứng tại chỗ một lúc, cuối cùng kịp phản ứng, nó xoay người, nhẹ nhàng nhảy trở lại giường.

Vinh Tranh không gọi Vinh Nhung dậy.

Anh chỉnh nhiệt độ điều hòa trung tâm lên cao hơn một chút, đắp lại chăn cho cậu.

Bạc Hà tiến lại gần.

Bàn chân giẫm lên chiếc điện thoại để trên giường của Vinh Nhung, giật mình mở to mắt, lùi lại vài bước sau đó lại rón rén đến gần dùng chân thử giẫm lên điện thoại lần nữa.

Móng vuốt chạm vào khoảng không.

Vinh Tranh giúp Vinh Nhung đắp chăn xong, thấy chú mèo nhỏ đang giẫm điện thoại chơi, liền cầm điện thoại lên.

Đôi mắt mèo ngơ ngác, "Meo?"

Vinh Tranh định đặt điện thoại của Vinh Nhung lên cạnh giường, ngón tay lại vô tình chạm vào màn hình.

Giao diện WeChat sáng lên.

Khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Giản Dật hiện lên trước mắt Vinh Tranh.

Vinh Tranh cúi đầu nhìn Vinh Nhung vẫn đang say ngủ, đáy mắt ánh lên vẻ suy tư.

Tiểu kịch trường:

Anh trai: "Em đến đây, chẳng phải muốn anh tắm cho em giống hồi nhỏ à?"

Nhung Nhung: "Không có đâu mà~~~"

Chi Chi gật đầu: "Chuyện đó thì có thể có đấy."

Anh trai và Vinh Nhung: "..."

—---------------------

Chú thích:

小笼包 (xiǎolóngbāo) là một loại bánh bao nhỏ của Trung Quốc, có nguồn gốc từ khu vực Thượng Hải và Giang Tô. Đặc trưng của loại bánh này là lớp vỏ mỏng, nhân thịt (thường là thịt lợn) và nước dùng bên trong, khiến bánh có vị thơm ngon đặc biệt.

—---------------------

Mắt toét check kĩ vẫn sót đoạn này của tác giả chương trước sr mn

Bình thường đọc H văn thì không sao mà cứ đụng mấy tình tiết diy bị đối tượng bắt gặp muốn đào hố chôn bản thân cho đỡ ngại thay nhân vật ghê clm :''( 

Bình Luận (0)
Comment