Vinh Tranh tự mình đi vào bếp pha một cốc thuốc cảm.
Khi quay ra, trong phòng khách, hai người lớn và một nhóc năm nhất đại học đang vây quanh chú mèo lam nhỏ.
Ứng Lam v**t v* bộ lông mềm của nhóc con: "Bạc Hà? Tên của nó là Bạc Hà à?"
Vinh Nhung cúi xuống nhìn con mèo nhỏ trong lòng: "Vâng, con đặt tên cho nó, nó cũng thích cái tên này lắm, đúng không, Bạc Hà?"
Bạc Hà mở to đôi mắt tròn xoe: "Meo ~~~"
Ứng Lam ngạc nhiên: "Chú mèo nhỏ này thông minh thật đấy. Như thể nó hiểu con đang nói gì vậy."
"Ngoan nào."
Vinh Nhung nâng chú mèo nhỏ lên cao, hôn một cái lên trán nó đầy phấn khích.
Vinh Tranh: "..."
Vinh Nhung đặt Bạc Hà xuống, quay đầu lại và hỏi bố mẹ: "À đúng rồi, ba, mẹ, con có mua về cho ba mẹ và anh trai một phần chè thạch sương sáo, con để trên bàn rồi, mọi người có muốn ăn không?"
"Được đấy."
Nghe thấy Vinh Nhung mang đồ ăn về, Vinh Duy Thiện vui mừng không ngớt.
Thấy Vinh Tranh bước ra từ nhà bếp, ông bảo con trai cả: "Tiểu Tranh, mang chè thạch sương sáo trên bàn lại đây."
Cúi xuống thấy Bạc Hà đang ngước đôi mắt tròn xoe nhìn mình, ông hãnh diện nói: "Tiếc quá, chè thạch sương sáo này mày không ăn được, không thì có thể chia cho mày một ít."
Bị cảm nhưng không được ai quan tâm, Vinh Tranh cuối cùng cũng hiểu ra tại sao Hạng Thiên lại than phiền với anh rằng, từ khi bố mẹ nuôi con chó, hắn cảm thấy mình giống như đứa con nhặt về.
Vinh Tranh bước về phía bàn ăn.
Trên bàn thực sự có một túi nhựa dùng một lần, bên trong có lẽ là chè thạch sương sáo.
Ly thuốc cảm có hơi nóng.
Vinh Tranh tạm đặt nó lên bàn rồi cầm túi đi vào phòng khách.
Hai vợ chồng Vinh Duy Thiện và Ứng Lam vừa trêu đùa mèo xong giờ đã vào rửa tay.
Vinh Tranh lấy ra chén chè thạch sương sáo cuối cùng từ trong túi: "Hôm nay em đi chơi khu phố cổ à?"
Động tác vuốt mèo của Vinh Nhung bỗng khựng lại.
Sao anh trai lại biết hôm nay cậu đi khu phố cổ nhỉ?
"Hẻm Lâm Phong, phố Phượng Ngâm, có phải ở khu phố cổ không?"
Vinh Tranh cũng đã nhiều năm rồi không ghé qua khu phố cổ nên hỏi với vẻ không chắc chắn.
Vinh Nhung theo ánh mắt của anh trai mình mới nhận ra trên túi đựng đồ mang về có in tên và địa chỉ của tiệm giải khát, chắc là anh trai cậu nhìn thấy thông tin trên túi.
Một khi đã nói dối thì sẽ phải nói thêm vô số lời dối trá khác để che đậy.
Có lần Vinh Nhung lúc đang mơ màng ngủ đã gọi tên Bạc Hà, bị Vinh Tranh nghe thấy.
Cậu đã lừa anh trai rằng Bạc Hà là con mèo cậu nuôi trong ký túc xá trường học.
Cậu có thể làm gì khác được chứ?
Chỉ có thể tiếp tục "bịa bạn từ hư vô" mà thôi.
"Vâng. Bạn cùng phòng nuôi mèo với em sống ở hẻm Lâm Phong. Trước đây bạn ấy cùng nuôi mèo với em. Bạn ấy có kinh nghiệm nuôi mèo nên khi nghỉ lễ em gửi tạm Bạc Hà ở chỗ cậu ấy."
"Hôm qua cậu ấy gọi điện nói với em rằng sẽ đi du lịch nước ngoài với bố mẹ, có lẽ đến khi khai giảng mới về. Hơn nữa Bạc Hà bây giờ cũng lớn rồi, em nghĩ mình cũng có thể chăm sóc được nó nên em mang Bạc Hà về luôn. Tiện thể ghé một quán giải khát gần đó uống chút đồ. Em thử món chè thạch sương sáo ở quán, thấy khá ngon nên mua về cho anh với ba mẹ mỗi người một phần."
"Còn một phần nữa là cho dì Ngô. Mai dì Ngô đến làm việc, anh đưa cho dì ấy thử nhé."
Vinh Tranh nhớ rằng trước đây Vinh Nhung có nuôi một con mèo trong ký túc xá.
Lần đó, khi ngủ mơ màng, Vinh Nhung đã gọi tên con mèo trong lúc anh vuốt tóc cậu để đánh thức cậu dậy.
Anh còn nghĩ con mèo lam nhỏ này được gửi ở cửa hàng thú cưng nên kỳ nghỉ không thấy cậu mang nó về. Không ngờ nó lại nhỏ như vậy.
Vinh Tranh đang nhìn Bạc Hà, Bạc Hà cũng ngước mắt tròn xoe nhìn anh.
Chú mèo nhỏ kêu "meo ~~~" một tiếng nhỏ nhẹ như đang làm nũng.
Vinh Tranh lặng lẽ dời ánh mắt đi.
Vinh Duy Thiện và Ứng Lam đã rửa tay xong.
Hai người hết lời khen ngợi món chè thạch sương sáo mà Vinh Nhung mang về.
Còn lý do khen là vì món thạch sương sáo thực sự ngon đến mức khó cưỡng hay vì đây là món mà con trai út đặc biệt mua cho họ, khiến nó thêm phần ngọt ngào thì không rõ.
Có lẽ là cả hai.
Vinh Tranh cũng mở phần của mình ra.
Nếm thử một miếng.
Anh không thích đậu đỏ quá ngọt và nho khô dính răng nhưng thạch sương sáo với sữa thì lại khá ngon, vị sữa đậm đà, thạch không quá ngọt.
Vinh Tranh gạt nho khô, đậu đỏ và khoai môn sang một bên, chỉ ăn thạch sương sáo.
Vinh Nhung ôm Bạc Hà, tò mò hỏi: "Anh không thích mấy món phụ này à?"
Như cậu mỗi lần ăn chè thạch sương sáo đều phải ăn hết nho khô và khoai môn trước, sau đó mới ăn thạch. Đậu đỏ thì lần nào cũng ăn không hết vì nó quá ngọt.
Ứng Lam cười đáp: "Anh con không thích ăn đồ ngọt."
Vinh Duy Thiện cười gian, bổ sung: "Thay vì nói không thích thì phải nói rằng đồ ngọt từng để lại vết thương tâm hồn trẻ thơ của nó mới đúng."
Mắt Vinh Nhung sáng lên, chuyện về anh trai thì cậu không bao giờ chán!
Cậu ngồi xuống bên cạnh ba: "Ba, kể đi ạ. Đồ ngọt đã làm gì anh con vậy?"
Vinh Tranh đột nhiên cảm thấy có điều không hay.
"Ba ——"
"Ba, kể đi. Kể đi. Bạc Hà cũng muốn nghe mà đúng không Bạc Hà? Được rồi, hai phiếu so với một phiếu, thiểu số phải phục tùng đa số. Ba, kể đi!"
Vinh Tranh: "Ba, ba không phải vẫn để mắt đến cái lư hương hình đầu thú thời Tuyên Hòa sao?"
Vinh Duy Thiện hớn hở: "Con mua cho ba à?"
Ứng Lam là người không thích chồng mình mua đồ cổ. Ông lúc nào cũng vào phòng sưu tập hết v**t v* món này lại lau chùi món kia. Trước giờ bà vẫn thắc mắc rõ ràng bà đã thu hết thẻ ngân hàng thế mà trong phòng sưu tập cứ cách một thời gian lại có thêm đồ mới.
Bây giờ mới biết hóa ra có "nhà tài trợ" là con trai cả!
"Anh hai sao có thể hối lộ trắng trợn như thế chứ?"
Vinh Nhung lườm anh trai đầy trách móc.
Vinh Tranh điềm tĩnh ăn thạch sương sáo: "Có tiền, thích gì làm nấy."
Vinh Nhung: "..."
Thật là ghen tị với kẻ giàu có.
Ứng Lam ăn xong dùng khăn giấy lau miệng: "Thật ra cũng không có gì. Hồi nhỏ anh con bị nho khô dính vào răng. Lúc đó nó còn rất thích ăn đồ ngọt nên có hai cái răng bị sâu. Nho khô dính vào chỗ răng sâu chắc là đau quá nên nó khóc to lắm."
"Nước mắt lúc đó chảy ròng ròng như vòi nước bị mở vậy. Lúc đó mẹ dỗ thế nào cũng không nín. Từ đó nó không thích ăn đồ ngọt nữa, rất ít khi đụng vào."
Vinh Tranh không ngờ đã hối lộ ba mà vẫn "lật xe" trước mẹ.
Vinh Nhung ngạc nhiên, "Sao con không biết chuyện này?"
Anh trai cậu còn có lịch sử đen tối vì ham ăn mà bị sâu răng rồi bị nho khô dính vào răng đến mức khóc nữa cơ à?
Trong ấn tượng của cậu, anh trai luôn là người chín chắn, trưởng thành. Cảm giác như chuyện khóc vì nho khô dính răng không thể xảy ra với anh.
Hơn nữa...
Anh trai không thích đồ ngọt ư?
Sao cậu nhớ anh trai từng ăn hết phần salad cậu làm nhỉ?
Trong đó cậu cho không ít sốt mayonnaise...
Vinh Duy Thiện ăn xong thạch sương sáo, ngẩng đầu nhìn cậu: "Lúc đó con còn chưa ra đời."
Ứng Lam đứng dậy từ sofa: "Đợi đã. Mẹ còn giữ ảnh lúc đưa anh con đi khám răng nữa. Thật đấy, khóc thảm lắm."
"Mẹ ~~~"
Ứng Lam phớt lờ lời gọi của anh, đi thẳng lên lầu.
Vinh Duy Thiện vỗ vai con trai: "Không sao đâu, chỉ là công khai tử hình thôi. Trong nhà cũng chẳng có ai khác, mất mặt trước người nhà thì không tính là mất mặt đâu. Đúng không."
Vinh Tranh: "..."
Không lâu sau, Ứng Lam mang theo một quyển album từ trên lầu xuống.
Bà ngồi xuống ghế sofa, mở album ra: "Này, con xem, mấy tấm này là lúc mẹ đưa anh con đi khám răng. Đây là chụp trên đường đi, nhìn xem, khi đó anh con đã nhăn mặt căng thẳng rồi. Nhưng nếu con nhìn kỹ sẽ thấy lông mi anh con ướt vì khóc trước khi lên xe đấy."
"Mấy tấm này chụp ở nhà, có phải khóc rất thảm không?"
Vinh Nhung ôm Bạc Hà cùng nhìn những bức ảnh của anh trai hồi nhỏ.
Càng nhìn, cậu càng ngạc nhiên.
Đáng yêu quá!
Hoàn toàn là nhan sắc thần thánh!
Hồi nhỏ trông anh không hề lạnh lùng như bây giờ, má phúng phính, lông mi dài và đen, mắt đẫm nước, có vài bức là nước mắt rơi xuống, trông đúng kiểu một cậu bé tội nghiệp.
"Dễ thương thật."
Bạc Hà trong lòng cậu bắt đầu cựa quậy, có vẻ muốn tự do di chuyển.
Vinh Nhung liền đặt Bạc Hà lên sofa, cầm album từ tay mẹ, ngồi khoanh chân trên ghế sofa và tiếp tục lật xem từng trang.
"Nhìn thấy không? Khi đi khám nha khoa, bác sĩ bắt anh con há miệng, này, ở dưới có hai cái răng sâu nhỏ."
Vinh Nhung gật đầu, cậu v**t v* hình ảnh cậu bé trong ảnh, cảm thấy thương: "Tội nghiệp quá."
Vinh Tranh bỗng thấy thái dương mình nhói đau.
Anh đóng quyển album lại, mặt không biểu cảm nhìn hai người lớn và một đứa trẻ: "Muộn rồi đấy, mọi người nên đi ngủ thôi."
Vinh Nhung phản đối: "Em chưa xem xong mà! Anh trả album lại cho em."
Vinh Tranh không để ý đến sự phản cầm album lên lầu.
Vinh Nhung vừa định đuổi theo thì...
"Đinh dong ——"
Có người bấm chuông cửa.
Chắc là những thứ mà cậu đã mua cho Bạc Hà đã đến.
Vinh Nhung đành phải đi mở cửa.
...
Khi quay lại, trong tay cậu đầy đủ những món đồ: ổ mèo, khay cát, thức ăn cho mèo...
Còn có cả tấm cào móng và gậy đồ chơi cho mèo nữa.
Tấm cào móng và gậy đồ chơi là quà tặng kèm khi mua ổ mèo và thức ăn.
Vinh Duy Thiện nhìn mấy thứ mà Vinh Nhung đang cầm trong tay, chỉ vào chú mèo nhỏ đang nằm trên ghế sofa, đôi mắt nhắm mở, "Tất cả những thứ này là mua cho Bạc Hà à?"
"Vâng. Con đặt ở một cửa hàng thú cưng gần đây. Ba, con đem đồ lên lầu trước nhé. Bạc Hà chắc sắp muốn đi vệ sinh rồi, con phải chuẩn bị khay cát cho nó trước. Ba, mẹ, hai người giúp con trông nó một chút, đừng để nó chạy lung tung."
Nhà họ quá lớn, nếu để mèo chạy lung tung một lúc thì có khi tìm không ra.
Nếu nó lỡ tè hay đi vệ sinh ở đâu đó thì sẽ rất phiền.
"Yên tâm, ba và mẹ sẽ giúp con trông nó."
Vinh Duy Thiện khoát tay, "Đi đi, không sao đâu."
Nhìn đứa con út xách đầy những món đồ lên lầu
Ông tự dưng cảm thấy món thạch không còn ngon nữa.
Vinh Tranh sau khi xếp xong album, tình cờ gặp Vinh Nhung đang xách đống đồ trên hành lang nên giúp cậu mang đồ về phòng, còn giúp cậu đổ cát vào khay cát mèo.
Dù là ổ mèo hay khay cát, tất cả đều được đặt đâu vào đấy.
Hoàn thành!
"Cảm ơn anh."
Vinh Tranh liếc mắt nhìn cậu, "Không cần."
Anh đứng dậy đi rửa tay trong phòng vệ sinh của Vinh Nhung.
Vinh Nhung cũng đi vào phòng vệ sinh, đứng cạnh anh trai, bóp dung dịch rửa tay và cùng rửa tay, "Anh hai."
"Ừ?"
"Anh vừa đem cuốn album để đâu rồi?"
Vinh Tranh: "... Không nói cho em biết."
Vinh Nhung hừ một tiếng, "Ích kỷ."
Khi xuống lầu, cậu vẫn không từ bỏ, hỏi tiếp: "Anh đem về phòng anh hay để vào phòng mẹ rồi?"
"Bí mật."
Vinh Nhung còn định nói gì nữa thì nghe thấy ba cậu gọi, "Nhung Nhung, lại đây xem, nó cứ loanh quanh từ nãy tới giờ, có phải nó muốn đi vệ sinh không?"
Ứng Lam: "Chắc mười mươi là nó muốn đi vệ sinh rồi, Nhung Nhung, khay cát đã chuẩn bị xong chưa? Nếu xong rồi thì mau dẫn nó đi đi."
Vinh Nhung vội chạy tới bế chú mèo nhỏ đang ngửi khắp nơi bên cạnh ghế sofa lên rồi chạy lên lầu.
Quay về phòng, cậu đặt mèo vào khay cát, "Từ giờ đây là nhà vệ sinh của con, nhất định phải đi ở đây, hiểu chưa?"
Nhóc Bạc hà không có thời gian trả lời
Mèo bận đây.
Mèo bận lo việc lớn của đời mèo.
....
Nhóc con sau khi đi vệ sinh xong thì nhảy ra khỏi khay cát.
Vinh Nhung xuống lầu, nó cũng vụng về giơ cái mông nhỏ của mình từ tốn theo sau xuống lầu.
Nhóc con rất thông minh, nó biết ai là người mang nó về nhà nên dính lấy Vinh Nhung.
Vinh Nhung đi nhanh một chút, chân ngắn của nó cũng bước nhanh hơn.
Vinh Nhung chậm lại, nó quay đầu, ngẩng đầu nhìn cậu.
Vinh Duy Thiện thấy vậy bèn "Ôi chao" một tiếng, bước đến chỗ cầu thang, "Nó còn bé thế này, sao con không bế nó xuống?"
"Nó vừa mới đi vệ sinh..."
Vinh Duy Thiện liền rụt tay lại, "Con cái lớn rồi, cũng nên học cách tự đi lại thôi."
Vinh Nhung gật đầu, "Đúng, không thể nuông chiều con cái quá."
Thuốc cảm đã nguội.
Vinh Tranh uống một ngụm, nghe thấy ba và em trai vừa nói vừa diễn kịch, anh lẩm bẩm, "Không có hai người ở trong đoàn hài kịch Đức Vân Xã thì con không xem đâu."
Ứng Lam cười lớn, "Ba cha con nhà này thật đúng là những kẻ dở hơi."
...
Vì sự xuất hiện của Bạc Hà, hai vợ chồng Nhung Duy Thiện và Ứng Lam thường lên lầu nghỉ ngơi trước chín giờ, lần này cả gia đình ở lại phòng khách đến hơn mười giờ mới về phòng nghỉ.
"Giống như một giấc mơ vậy, phải không, Bạc Hà?"
Vinh Nhung ngồi khoanh chân bên cạnh ổ mèo, dùng ngón tay chọc chọc vào cái đầu tròn nhỏ của Bạc Hà.
Bạc Hà tập trung l**m chân của nó.
"Con có thích nhà mới không? Thích ông bà nội và bác lớn không?"
Nhóc Bạc hà l**m xong chân lại tiếp tục l**m lông của mình.
Làm mèo bận rộn lắm.
Đặc biệt là khi làm một chú mèo sạch sẽ.
"Bạc Hà, con có thể chú ý tới người khác một chút được không? Như vậy là rất bất lịch sự đó, hiểu chưa?"
Mèo con l**m đến mệt, nhắm mắt dần dần, cuộn mình trong ổ, đuôi quấn lại tìm tư thế thoải mái để ngủ.
Vinh Nhung xoa nhẹ đầu chú mèo nhỏ, "Nhóc vô tâm."
Bạc Hà mơ màng mở mắt, có lẽ cảm thấy việc mở mắt trong tình trạng buồn ngủ này thật quá khó khăn nên chỉ chốc lát sau lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Vinh Nhung nhẹ nhàng xoa đầu nó.
Cuối cùng cậu cũng được đoàn tụ với Bạc Hà.
Thật tốt.
Vinh Nhung lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh chú mèo nhỏ đang cuộn đuôi ngủ trong ổ.
Cậu đăng dòng trạng thái đầu tiên kể từ khi tái sinh:
"Chúc ngủ ngon."
Vừa đăng xong đã có người bấm thích ngay lập tức.
Là Giản Dật.
Giản Dật: "A a a a! Dễ thương quá! ! ! Xin hãy đăng nhiều hình của nhóc Bạc Hà nhé. Nhiều nhiều thêm nữa!"
Lăng Tử Việt trả lời Giản Dật: "Dễ thương ở đâu? Phân mèo hôi lắm đấy, nói thật đấy."
Giản Dật trả lời Lăng Tử Việt: "Biến dùm đi!!!"
Lăng Tử Việt trả lời Giản Dịch: "! ! ! Cậu dám bảo tôi cút! ! ! Cậu có gan lắm!"
Vinh Nhung trả lời Giản Dật: "Hôm nay tôi không chụp nhiều lắm. Để lần sau chụp thêm sẽ gửi riêng cho cậu."
Giản Dật: "Được!"
Lăng Tử Việt trả lời Vinh Nhung: "Lông mềm mềm, không cho phép cậu gửi!"
Vinh Nhung hoàn toàn lờ đi.
Cậu trả lời tin nhắn của Giản Dật, bỗng nhớ ra mình quên chuyển tiền cho Giản Dật trước đó.
Cậu chuyển tiền cho Giản Dật, "Xin lỗi, tại tôi vui vì đón Bạc Hà quá."
Giản Dật: "Không sao mà? (^? ^*)"
Giản Dật: "Bạc Hà thật đáng yêu. Chảy máu mũi luôn. jpg."
Vinh Nhung: "Tôi đi tắm đây."
Giản Dật: "Ừ!"
...
"Meow~~~"
"Meow~~~"
Nghe thấy tiếng mèo kêu, Vinh Nhung đột ngột tỉnh dậy từ trong giấc mơ.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu nghĩ rằng việc sống lại chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Chỉ cần cậu mở mặt, điều cậu sẽ thấy vẫn là những bức tường mốc meo, đồ đạc cũ kỹ.
"Meow~~~"
Chú mèo lam nhỏ nhảy nhẹ lên giường
Nó dùng mũi chạm chạm vào mặt của Vinh Nhung, dường như đang làm quen với mùi của "người chủ mới."
Vinh Nhung quay mặt lại, nhìn vào chú mèo nhỏ bây giờ trông nhỏ hơn nhiều so với lúc trước.
Cậu thở phào nhẹ nhõm
Cậu ôm lấy Bạc Hà, nâng nó lên cao: "Con có biết không, con suýt nữa dọa ba toát hết mồ hôi lạnh rồi đấy?"
Chú mèo nhỏ mở to đôi mắt vô tội: "Meow?"
Vinh Nhung đặt Bạc Hà xuống giường.
Cậu đi rửa mặt, Bạc Hà cũng theo sau.
Vinh Nhung nặn kem đánh răng vào bàn chải điện, nhất nút nguồn.
Khi cậu bấm nút bật bàn chải đánh răng điện, âm thanh từ đó khiến Bạc Hà giật mình. Chú mèo nhỏ dừng lại ở ngưỡng cửa, ngước mắt lên nhìn Vinh Nhung một cách dò xét. Sau khi thấy không có chuyện gì xảy ra, nó mới từ từ đi vào.
Vinh Nhung bật cười vì phản ứng đáng yêu của nó.
Cậu ngồi xổm xuống, "Sao con nhát thế, hả? Đáng ra không nên đặt tên con là Bạc Hà, phải đặt tên con là hạt mè mới đúng. Gan nhỏ như hạt mè vậy."
Bạc Hà chẳng thèm để ý đến cậu.
Nó l**m móng vuốt của mình, tỏ rõ sự không đồng tình với cái tên "Hạt mè."
...
Sau khi rửa mặt xong, Vinh Nhung chuẩn bị đồ ăn và nước cho Bạc Hà.
Chén đựng thức ăn và nước là quà tặng kèm theo chiếc túi đựng thú cưng mà cậu mua hôm qua.
Khi chú mèo nhỏ đã ăn uống no nê, Vinh Nhung mới xuống bếp tìm đồ ăn cho mình.
Không cần Vinh Nhung phải gọi, Bạc Hà đã lon ton theo cậu từ lúc cậu bước ra khỏi phòng, lắc lư cái mông, bước những bước chân nhỏ xíu xuống cầu thang.
Một người một con mèo đi xuống lầu.
Dì Ngô từ trong bếp bưng ra bữa sáng nhìn thấy Vinh Nhung, bà mỉm cười chào hỏi: "Chào buổi sáng, nhị thiếu gia."
"Chào buổi sáng, dì Ngô."
Dì Ngô đặt khay đồ ăn lên bàn, cúi đầu xuống và thấy chú mèo lam nhỏ bên chân Vinh Nhung.
"Ôi, chú mèo nhỏ này đáng yêu quá! Nó tên gì? Mấy tháng tuổi rồi?"
"Nó tên là Bạc Hà, chắc khoảng ba tháng tuổi."
"Mới ba tháng tuổi thôi à, bảo sao trông nó nhỏ thế. À, nhị thiếu buổi sáng cậu muốn ăn gì?"
Dì Ngô định v**t v* chú mèo nhưng rồi lại nghĩ mình vẫn đang nấu ăn nên dừng lại và quay sang hỏi Vinh Nhung.
Vinh Nhung để ý thấy có một bát mì udon trên bàn: "Sáng nay dì nấu mì ạ?"
"Vâng. Đại thiếu nói sáng nay muốn ăn mì udon. May trong tủ lạnh còn đủ nguyên liệu nên dì làm cho cậu ấy một bát. Cậu muốn ăn gì? Dì làm cho cậu luôn."
"Cháu cũng ăn mì udon được rồi ạ. Cảm ơn dì."
"Có gì đâu, cậu khách sáo quá."
"Anh cháu đâu rồi?"
Vinh Nhung nhìn quanh nhưng không thấy Vinh Tranh đâu.
"Đại thiếu vừa chạy bộ xong, lên lầu tắm rồi, chắc sắp xuống đấy. Để dì đi luộc mì cho cậu."
Dì Ngô vào bếp chuẩn bị mì cho Vinh Nhung.
Một lát sau, Vinh Tranh quả nhiên từ trên lầu xuống.
"Anh, cổ anh bị sao thế?"
Cậu thấy anh trai mình vừa đi xuống cầu thang vừa xoa xoa cổ.
"Có lẽ là bị trật cổ"
Giọng Vinh Tranh có vẻ khàn, nghe rõ mũi bị nghẹt.
"Anh bị cảm sao nghe còn nặng hơn hôm qua vậy? Anh đã uống thuốc chưa?"
"Anh có uống một gói thuốc cảm."
Rõ ràng là Vinh Tranh không thoải mái, giọng điệu và hứng thú nói chuyện cũng không cao như bình thường.
Nếu là Vinh Nhung, vừa bị cảm vừa đau vai gáy cậu cũng chẳng buồn nói chuyện nhiều.
Vinh Nhung không làm phiền anh trai nữa, cậu đẩy bát mì về phía trước mặt Vinh Tranh: "Anh ăn đi. Ra mồ hôi sẽ đỡ cảm hơn."
"Ừm."
Vinh Tranh thực sự không có hứng trò chuyện,
Anh cũng chỉ ăn được một nửa bát mì thì bỏ dở, quay lên lầu.
Dì Ngô nhìn bát mì thừa khi đến thu dọn có chút lo lắng: "Tinh thần của đại thiếu có vẻ không được tốt lắm. Hay để dì gọi bác sĩ gia đình đến nhà khám thử nhé?"
Vinh Nhung cũng bắt đầu lo. Anh trai cậu không phải người lãng phí đồ ăn
Huống hồ là bỏ thừa nửa bát, có lẽ là cơ thể thật sự không thoải mái.
"Để cháu lên kiểm tra lại xem thế nào, nếu không ổn cháu sẽ gọi bác sĩ."
"Cũng được."
...
Sau bữa sáng, Vinh Nhung nhốt Bạc Hà trong phòng mình rồi đi gõ cửa phòng của Vinh Tranh.
"Vào đi."
Vinh Nhung đẩy cửa bước vào.
Vinh Tranh nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, gương mặt hơi ửng đỏ một cách bất thường.
Vinh Nhung cau mày lại.
Cậu bước đến gần giường: "Anh hai, anh bị sốt phải không?"
Vinh Nhung đưa tay lên trán Vinh Tranh: "Nóng quá."
"Anh không sao, ngủ một giấc là được."
Vinh Tranh mở mắt nhìn cậu rồi lại nhắm mắt.
"Anh đừng ngủ vội, để em đo nhiệt độ và cho anh uống thuốc hạ sốt đã."
"Không cần đâu, Vinh Nhung. Anh không sao đâu, khụ khụ..."
Vì cảm cúm, cổ họng của anh ngứa, khiến anh ho vài tiếng.
Vinh Nhung không nghe lời anh, quay xuống lầu lấy hộp thuốc.
Sau khi hỏi dì Ngô chỗ để hộp thuốc, cậu mang lên lầu.
Vinh Tranh đã nhắm mắt ngủ say.
"Anh hai?"
Vinh Nhung gọi thử nhưng anh trai không có phản ứng.
Cậu lấy nhiệt kế, lắc cho bớt thủy ngân rồi nhẹ nhàng nâng tay Vinh Tranh lên đặt nhiệt kế vào nách.
Ba, bốn phút sau, cậu rút nhiệt kế ra xem, 39,1°.
Quả nhiên, anh trai cậu sốt cao.
"Anh, anh đừng ngủ vội, uống thuốc hạ sốt rồi ngủ."
Vinh Nhung đi rót nước, chuẩn bị sẵn thuốc hạ sốt.
Cậu ngồi bên giường, đỡ Vinh Tranh ngồi dậy, để anh dựa vào vai mình, khẽ gọi anh mở miệng để uống thuốc.
Dù đang ngủ Vinh Tranh cũng phối hợp mở miệng khi nghe giọng Vinh Nhung.
Vinh Nhung đút thuốc vào miệng anh rồi cho anh uống nước.
Vinh Tranh theo phản xạ nuốt xuống.
Cậu lại đút thêm chút nước nữa để thuốc không quá đắng.
Nhưng cho uống nước không dễ như cho uống thuốc, nước bị tràn ra ngoài khá nhiều.
Cổ áo của Vinh Tranh ướt một mảng lớn.
Vinh Nhung đành đỡ anh trai nằm xuống, rồi vào tủ quần áo lấy một chiếc áo phông sạch.
"Anh hai, anh cởi áo ra đã?"
Vinh Tranh không nghe thấy.
Sốt cao khiến anh chìm vào cơn mê man, hoàn toàn không tỉnh lại.
Vinh Nhung không thể làm gì khác hơn là cam chịu số phận đành phải tự mình cởi áo cho anh trai.
Phần trước thì đơn giản, chỉ cần kéo áo lên là xong nhưng để cởi hoàn toàn thì phải nâng người anh trai lên.
Vinh Nhung đành để Vinh Tranh dựa vào người mình cởi chiếc áo phông ra rồi thay chiếc áo mới mà cậu đã chuẩn bị.
Cuối cùng, cậu cũng thay áo xong cho anh trai.
Vinh Nhung tựa lưng vào thành giường thở hổn hển.
Nghỉ ngơi một lát rồi đỡ Vinh Tranh nằm xuống
Khi khom người đứng dậy, không biết có phải do động tác quá mạnh hay không, đầu óc cậu đột nhiên choáng váng.
Trước mắt tối sầm lại.
Sợ đè lên anh trai, Vinh Nhung vội vàng chống tay xuống giường.
Tay cậu mềm nhũn, không chống nổi.
Môi của cậu va vào cằm của Vinh Tranh.