Vinh Tranh đồng ý với đề nghị của Hạng Thiên.
Thẻ phòng của anh để trong túi, Hạng Thiên giúp anh lấy ra
Hắn dùng thẻ để mở cửa phòng
"Tôi để ly ở bàn trà nhé, tôi về trước đây"
Vinh Tranh đặt Vinh Nhung lên giường, khom người đắp chăn cho cậu rồi đứng lên "Tôi tiễn cậu"
Hạng Thiên bật cười: "Không cần tiễn, chỉ có mấy bước mà thôi, tiễn cái gì. Cậu ở lại chăm sóc Nhung Nhung đi, buổi tối nếu em ấy không ói thì không sao, nếu ói thì chỉ có cậu mệt."
"Cảm ơn."
"Khách sáo cái gì"
Hạng Thiên cười vỗ bả vai Vinh Tranh một cái, đi ra ngoài.
Vinh Tranh ngồi xuống mép giường, "Còn giả bộ?"
Người vốn đang nằm trên giường hai mắt nhắm chặt lúc này mi mắt khẽ giật giật.
Vinh Nhung mở mắt ra.
Bây giờ cậu mới hiểu, tại sao họ vừa mới trở về nhiệt độ trong phòng vẫn chưa hoàn toàn hạ xuống mà anh trai đã đắp chăn lên người cậu.
Hóa ra là anh đã biết từ lâu cậu đang giả vờ ngủ, cố ý làm nóng để phạt cậu.
Vinh Nhung đẩy chăn sang một bên, ngồi dậy, buồn bực: "Anh hai, sao anh biết được?'
Cậu để lộ sơ hở từ lúc nào?
Vinh Tranh liếc cậu một cái: 'Khi em còn nhỏ hầu hết thời gian anh là người dỗ em ngủ. Em có thật sự đang ngủ hay không anh không phân biệt được à?"
Vinh Nhung không tin, hỏi Vinh Tranh: "Vậy em tỉnh lúc nào?"
"Lúc Hạng Thiên giúp đỡ em lên lưng anh."
Hạng Thiên giúp đỡ đưa Vinh Nhung xuống xe, Vinh Tranh đưa tay đỡ lấy, phát hiện cơ thể của Vinh Nhung có chút căng thẳng.
Anh cõng người lên, cơ thể Vinh Nhung mới hoàn toản buông lỏng.
Sự thay đổi rất nhỏ, nhưng Vinh Tranh vẫn nhạy cảm nhận ra sự khác biệt này.
Chỉ là trước mặt Hạng Thiên, anh muốn giữ thể diện cho nhóc con, không vạch trần, cứ thế cõng cậu trở về khách sạn.
Vinh Nhung đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó cười.
Cậu cong môi: 'Ừm. Ngửi thấy mùi hương lạ liền tỉnh dậy. Lúc đó em cũng không nhận ra chuyện gì đang xảy ra, đợi đến khi nhận ra, anh Hạng Thiên đã giúp em dựa vào lưng anh rồi, lập tức liền bình tĩnh lại nên em cứ nằm trên lưng anh như thế."
Ở đây, Vinh Nhung đã nói một lời nói dối nhỏ.
Thực ra cậu không phải tỉnh khi Hạng Thiên đỡ cậu, mà là trước đó, khi Hạng Thiên còn chưa kịp đỡ, mũi cậu đã ngửi thấy mùi của người lạ, lập tức tỉnh dậy.
Bộ não ngay lập tức vào trạng thái cảnh giác.
Sau đó, nghe thấy giọng nói của anh trai nói chuyện với Hạng Thiên, cơ thể mới thả lỏng, cũng đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để thú nhận.
Ngửi thấy mùi người lạ sẽ không tự chủ mà sinh ra sự cảnh giác, đó là di chứng còn sót lại từ kiếp trước.
Lúc đó, một mình thuê nhà ở ngoài, chuyện gì cậu cũng đã trải qua.
Có lần tan ca đêm bị người theo dõi, cầm dao yêu cầu cậu giao điện thoại và tiền mặt.
Cũng có lần giữa ban ngày ban mặt, trên xe buýt bị móc mất điện thoại.
Ngay cả trong căn nhà thuê cũng không an toàn.
Ban đêm, cậu từng nghe thấy tiếng ổ khóa cửa bị xoay.
Cậu rút điện thoại từ dưới gối ra, âm thanh của xe cứu hỏa ngay lập tức vang vọng khắp cả tòa nhà.
Ngôi nhà ba tầng với kết cấu bằng gỗ cũ kỹ, cách âm rất kém.
Khi âm thanh của xe cứu hỏa vang lên, cả tầng trên lẫn tầng dưới đều nghĩ rằng có đám cháy gần đâu đó thật, tiếng bước chân và tiếng nói chuyện bắt đầu vang lên.
Hiệu quả đạt được.
Vinh Nhung lập tức tắt âm thanh.
Cửa phòng của cậu không bị đẩy ra.
Tên trộm đã bị dọa chạy mất.
Vinh Nhung nằm trên giường, mở mắt thẳng đến sau nửa đêm, ánh sáng mờ nhạt lọt qua rèm cửa.
Trời đã sáng.
Đó là lần đầu tiên cậu cảm nhận sâu sắc rằng ánh mặt trời không chỉ mang đến ánh sáng, mà còn mang đến hy vọng.
Cậu thay khóa cửa, còn gia cố thêm một khóa ở bên ngoài lẫn bên trong.
Sau đó vài ngày liên tiếp, cậu luôn nghe thấy tiếng khóa cửa bị cạy.
Đó là do cậu bị ảo thính.
Liên tục mất ngủ gần nửa tháng, cậu mua một con dao gọt hoa quả đặt nó ở đầu giường.
Triệu chứng ảo thính biến mất.
Khi hợp đồng thuê nhà hết hạn, cò nhà (1) liên tục nhấn mạnh rằng cậu tuyệt đối không thể tìm được một căn nhà nào rẻ hơn ở gần đó.
(二房东 [èrfángdōng] cò nhà: thuê nhà rồi cho người khác thuê lại)
Nhưng cậu vẫn quyết định chuyển đi.
Ban đêm không thể ngủ được, dù tiền thuê rẻ đến đâu cũng có ích gì?
. . .
Đến bây giờ, Vinh Nhung vẫn không thể ngủ sâu vào ban đêm.
Dù có ngủ được, cậu cũng luôn mơ.
Mơ thấy những chuyện xảy ra sau khi cậu rời khỏi Vinh gia, mơ về những chuyện hồi còn nhỏ...
Tỉnh lại luôn rất mệt mỏi.
Tối qua là một ngoại lệ.
Hiếm thấy một đêm như tối qua, cậu không mơ thấy gì cả, ngủ một mạch đến sáng.
Vinh Nhung ban đầu định nằm nán lại trên lưng của Vinh Tranh một lúc, chỉ một lúc thôi.
Nhưng rồi cậu lại ỷ lại cả quãng đường.
Khi nghe Hạng Thiên nói với Vinh Tranh rằng để cậu ngủ trong phòng của anh trai, Vinh Nhung lại càng không thể thức dậy.
Anh trai của cậu còn tốt hơn bất kỳ loại hương liệu giúp ngủ ngon nào.
Vinh Nhung dự định sẽ như tối qua, lại nán lại thêm một đêm trong phòng của Vinh Tranh
Nhưng rõ ràng Vinh Tranh không có ý định để cậu tiếp tục nán lại một đêm nữa.
Anh đứng dậy, thúc giục Vinh Nhung quay về phòng của mình: "Đã tỉnh rồi thì về phòng của em mà ngủ."
Rồi quay lưng bước vào nhà vệ sinh để rửa mặt.
Vinh Nhung đuổi theo bóng lưng Vinh Tranh hỏi: "Anh hai, tối nay mình có thể ngủ chung nữa không?"
Vinh Tranh một chân đã bước vào nhà vệ sinh: 'Không được."
. . .
Vinh Tranh đang súc miệng, trong tay cầm bàn chải điện đã bóp sẵn kem đánh răng.
Vinh Nhung đứng ở cửa phòng vệ sinh, "Anh hai, hình như em quên mang thẻ phòng ra ngoài rồi."
Vinh Tranh tắt bàn chải điện, anh đặt cốc nước xuống, đi về phía Vinh Nhung.
"Đưa điện thoại cho anh."
Vinh Nhung quay người, đi lấy điện thoại của Vinh Tranh đặt cạnh giường mang lại.
Vinh Tranh nhìn cậu, "Điện thoại của em."
Vinh Nhung: "..."
Vinh Nhung đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Vinh Tranh thò tay vào túi Vinh Nhung, lấy điện thoại của cậu ra.
Ngay trước mặt Vinh Nhung, anh lấy điện thoại ra khỏi ốp lưng, lấy thẻ phòng trong ốp điện thoại, đặt vào tay cậu, nhàn nhạt nói: "Hôm qua khi em dùng thẻ phòng để mở cửa, anh đã thấy rồi."
Vinh Nhung: "..."
"Bây giờ có thể trở về phòng ngủ chưa?"
Vinh Nhung vẫn không nhúc nhích, cậu nghi ngờ nhìn Vinh Tranh, "Tư thế ngủ của em không tốt à?"
Nếu không, tại sao anh cứ đuổi cậu về phòng?
"9 lần."
"Hả?"
"Đêm qua, anh đã đắp chăn cho em tổng cộng 9 lần, bị chân em đè lên bụng 5 lần."
Vinh Tranh ngủ không sâu, mỗi lần lại mất thời gian khá lâu mới ngủ được.
Mỗi lần Vinh Nhung đá chăn ra xong sẽ đến giành chăn của Vinh Tranh.
Dù Vinh Tranh đã đắp chăn cho cậu, Vinh Nhung vẫn cứ chui vào chăn của anh, còn quấn tay chân lên người anh.
Cứ như vậy mấy lần, có thể tưởng tượng được chất lượng giấc ngủ của Vinh Tranh đêm qua.
Sáng nay Vinh Tranh thức dậy mà không hắt một chậu nước lạnh để đánh thức cậu, mà tự mình đi chạy bộ buổi sáng đã là rất niệm tình cảm anh em rồi.
Vinh Nhung vẻ mặt thành khẩn, "Em luôn nghĩ tư thế ngủ của mình khá tốt."
Vinh Tranh không nể mặt chút nào, "Rất hiển nhiên, đó là ảo tưởng của em."
Vinh Nhung: "..."
. . .
Vinh Nhung nhớ lại, sáng nay khi cậu thức dậy cũng mới khoảng 8 giờ, anh trai cậu đã chạy bộ xong và trở về rồi.
Đêm qua bị ảnh hưởng bởi tư thế ngủ tồi tệ của cậu, có lẽ anh hầu như không ngủ được, hôm nay còn đi cùng cậu cả ngày.
Dù Vinh Nhung có vô tâm đến đâu, cũng không nên cứ bám lấy anh trai để ngủ chung nữa.
Cậu đặt điện thoại vào ốp lưng, cầm thẻ phòng, ngoan ngoãn trở về phòng của mình.
Những chỗ bị cháy nắng hôm qua, hôm nay đã đỡ hơn nhiều, tuy vẫn không nên để nước chạm vào.
Vinh Nhung lau người qua loa, rồi gội đầu.
Phần tóc mái phía trước đã để quá lâu không cắt tỉa, hoàn toàn che khuất mắt.
Vinh Nhung dùng máy sấy sấy khô tóc, lấy dây buộc tóc mái lên, quyết định việc đầu tiên khi về Phù Thành là phải đi cắt tóc ngay.
Vinh Nhung đã ngủ trên xe nên lúc này không ngủ được.
Nhớ ra hôm nay vẫn chưa gọi điện cho ba mẹ, Vinh Nhung cầm điện thoại đặt bên giường lên, phát hiện pin điện thoại không còn nhiều.
Vinh Nhung lấy dây sạc, cắm điện thoại vào.
Mở WeChat lên.
Ở hàng đầu tiên của khung chat là avatar của Giản Dật.
Giản Dật yêu cầu kết bạn với cậu, Vinh Nhung không phải là không nghĩ đến việc từ chối.
Không hiểu sao, như có ma xui quỷ khiến, cuối cùng vẫn đồng ý.
Avatar của Giản Dật là một chú thỏ trắng hoạt hình đang nhảy múa, trông rất bông xù.
Rất vui vẻ, dễ thương, khá phù hợp với cảm giác mà Giản Dật mang lại.
Vinh Nhung nhấp vào avatar của Giản Dật, cài đặt quyền xem bài đăng trên Moments - "Không xem."
Cậu không định quay lại nhà họ Giản nữa.
Cậu cũng không định tìm hiểu cuộc sống của Giản Dật ở nhà họ Giản.
Nếu bố mẹ và cả anh trai cũng nghĩ rằng cậu nợ Giản Dật, thì đợi khi mùi hương đầu tiên của cậu ra mắt, tiền về tài khoản, cậu có thể chuyển toàn bộ số tiền mà ba mẹ đã chi cho cậu những năm qua vào tài khoản của Giản Dật.
Đợi cậu để dành thêm một ít tiền nữa rồi cũng sẽ chuyển một khoản tương đương số tiền đã chuyển cho Giản Dật vào tài khoản của ba mẹ.
Những gì cậu nợ Giản Dật, nợ bố mẹ, sẽ trả từng khoản một.
Cậu không có ý định quịt nợ.