Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 199

Đông qua xuân tới, bốn mùa luân chuyển, Liễu Kim Hạnh cứ thế lớn lên từng ngày.

Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, bé con đã biết mình là tiểu thư của phủ Công chúa, phụ thân bé tên là Liễu Minh An, mẫu thân tên là Khương Ngưng, bé còn có một bà ngoại tên là Lan Tịch.

Ngoại tổ mẫu là người thương bé nhất, thường xuyên làm món ngon cho bé, chải đầu mặc xiêm y cho bé, trang điểm cho bé thật xinh đẹp. Thậm chí y phục, giày tất bé mang, khăn tay trong túi hay hương nang treo bên hông cũng đều do chính tay ngoại tổ mẫu làm ra.

Ngoài ba người thân thiết gặp gỡ mỗi ngày này, Liễu Kim Hạnh còn có hai vị bá bá, một người họ Trương, một người họ Chu.

Chu bá bá có một thê t.ử xinh đẹp như tiên nữ hạ phàm, Liễu Kim Hạnh gọi nàng là Chu bá mẫu. Đó là người phụ nữ đẹp nhất mà Liễu Kim Hạnh từng thấy trên đời này, chỉ sau mẫu thân bé.

Chu bá mẫu sinh được hai vị tỷ tỷ, nhưng chỉ lớn hơn bé tám tháng, một người tên là Chu Như Tinh, một người là Chu Tự Nguyệt. Người lớn thường gọi hai người họ là "Tinh Nhi" và "Nguyệt Nhi".

Nhà Trương bá bá cũng có một vị Trương bá mẫu rất dịu dàng, cùng với hai vị ca ca là Trương Hạo Chi và Trương Hoài Việt. Trương Hoài Việt cũng xấp xỉ tuổi với bé.

Hai vị bá bá thường xuyên đến tìm phụ thân bé để đàm đạo, hai vị bá mẫu cũng nhân đó mang theo hài t.ử của mình tụ họp một chỗ để trò chuyện.

Năm đứa trẻ ở cùng một chỗ, Liễu Kim Hạnh là nhỏ nhất. Mẫu thân bảo bé phải gọi là "ca ca", "tỷ tỷ", nhưng bé không cam lòng, bởi vì Chu Như Tinh, Chu Tự Nguyệt và Trương Hoài Việt nhìn cũng chẳng lớn hơn bé bao nhiêu.

Bé chỉ tình nguyện gọi Trương Hạo Chi là "Hạo Chi ca ca" vì huynh ấy cao hơn bé hẳn một cái đầu, còn những người khác bé đều gọi thẳng tên.

Khi Liễu Kim Hạnh lên hai tuổi, phụ thân bắt đầu dạy bé nhận mặt chữ. Đến năm ba tuổi, phụ thân dạy bé cách cầm b.út, dạy từng nét chữ một. Năm lên bốn, phụ thân bắt đầu dạy bé đọc thơ.

Thế nhưng phụ thân cũng không chỉ dạy bảo mỗi mình bé.

Khi đó Chu bá bá mang theo Chu Như Tinh và Chu Tự Nguyệt đến, vỗ vai phụ thân bé nói: "Liễu đệ à, dạy một đứa cũng là dạy, dạy ba đứa cũng là dạy, đệ cứ thuận tiện dạy dỗ luôn hai đứa nhỏ nhà ta đi."

Sau khi phụ thân đồng ý, ngày hôm sau, Trương bá bá cũng dắt theo Hạo Chi ca ca và Trương Hoài Việt đến: "Liễu đệ à, dạy ba đứa cũng là dạy, dạy năm đứa cũng là dạy, đệ lại thuận tiện dạy luôn hai thằng nhóc nhà ta nhé."

Cứ như thế, trong phủ Công chúa thường xuyên có năm đứa trẻ ngồi xếp hàng ngay ngắn, Liễu Minh An kéo một chiếc ghế ngồi phía trước, tận tâm tận lực giảng bài cho bọn trẻ.

Lúc đó mẫu thân bé liền cười nói: "Phụ thân con bây giờ trông giống hệt hiệu trưởng nhà trẻ vậy."

Liễu Kim Hạnh nghe không hiểu, hỏi hiệu trưởng nhà trẻ là gì, mẫu thân chỉ mỉm cười mà không nói.

Nhưng phụ thân còn phải đến Hàn Lâm viện làm việc, không phải lúc nào cũng rảnh rỗi như vậy, hơn nữa Chu bá mẫu và Trương bá mẫu đều nói ngày nào cũng dạy học như vậy phụ thân sẽ mệt.

Sau đó các vị trưởng bối bàn bạc kỹ lưỡng, mỗi nhà đều mời phu t.ử về dạy kiến thức cơ bản, còn phụ thân bé cứ cách năm ngày sẽ giảng cho bọn trẻ về Tứ Thư Ngũ Kinh hay Kinh Sử điển tịch.

Nhưng Liễu Kim Hạnh thấy học một mình không có gì vui, bé thích được cùng các ca ca tỷ tỷ học chung, mà bốn người kia cũng có cùng ý nghĩ như vậy.

Mọi người lại tính toán lần nữa, quyết định để năm đứa trẻ luân phiên học ở mỗi nhà. Hai ngày đầu cùng đến Chu gia, hai ngày sau cùng sang Trương gia, rồi hai ngày kế tiếp lại quay về phủ Công chúa.

Đôi khi Chu bá mẫu và mẫu thân còn dạy bọn trẻ môn kinh toán, bắt học thuộc bảng cửu chương, đây là những kiến thức mà ngay cả phụ thân bé cũng không biết. Trong số năm người, Trương Hoài Việt là học tốt nhất, Liễu Kim Hạnh thấy Chu bá mẫu xoa đầu huynh ấy rồi cảm thán: "Cái đầu nhỏ này quả thật sinh ra để làm nhà toán học."

Liễu Kim Hạnh cứ thế chạy đôn chạy đáo khắp nơi, cùng các bạn nhỏ học tập và cùng nhau dần dần khôn lớn.

Ngoài Chu gia, Trương gia và nhà mình, nơi Liễu Kim Hạnh thường xuyên lui tới nhất chính là Phục Linh am.

Những người ở đó không giống với bất kỳ ai bé từng gặp, họ không có tóc, hơn nữa ai nấy đều mặc y phục xám xịt đơn sơ.

Nhưng Liễu Kim Hạnh rất thích nơi đó, vì mọi người cũng rất yêu quý bé, ai cũng gọi một tiếng "Kim Hạnh nhỏ", còn gọi mẫu thân bé là "Linh Nhi nhỏ".

"Mẫu thân, tại sao họ lại gọi người là Linh Nhi nhỏ?" Liễu Kim Hạnh cảm thấy kỳ lạ hỏi.

Khương Ngưng xoa đầu bé, ôn tồn bảo: "Bởi vì mẫu thân còn có một cái tên khác là Lan Linh."

"Oa! Mẫu thân có tới hai cái tên sao! Thật lợi hại!"

Khương Ngưng bị câu nói ngây ngô của con gái làm cho bật cười: "Cái này thì có gì mà lợi hại chứ."

Nhưng Liễu Kim Hạnh vẫn thấy thật đáng ngưỡng mộ, bé cũng muốn mình có hai cái tên.

Ý nghĩ này cứ quanh quẩn mãi trong đầu, nhưng bé không định nói cho ai biết, vì bé muốn đột ngột nói ra cái tên khác của mình để dành cho phụ thân và mẫu thân một sự bất ngờ.

Liễu Kim Hạnh bốn tuổi bắt đầu vắt óc suy nghĩ tên mới cho mình, nhưng nghĩ mãi, nghĩ nát cả óc cũng không ra nên đặt thế nào, thế là bé lén đi tìm Trương Hạo Chi nhờ giúp đỡ.

"Hạo Chi ca ca, muội muốn đặt thêm một cái tên nữa."

Trương Hạo Chi đã tám tuổi, dáng người cao ráo, trong mắt Liễu Kim Hạnh thì huynh ấy đã là một người lớn thu nhỏ. Phụ thân bé cũng khen huynh ấy học giỏi, thông minh, sau này nhất định sẽ đỗ đạt công danh.

"Tại sao lại phải đặt thêm tên?" Trương Hạo Chi vô cùng thắc mắc.

Liễu Kim Hạnh liền ôm chầm lấy chân huynh ấy nũng nịu: "Ôi, huynh đừng hỏi nhiều như vậy, huynh cứ giúp muội nghĩ một cái tên thật hay đi mà."

Trương Hạo Chi đành phải đồng ý, hỏi bé muốn một cái tên như thế nào, Liễu Kim Hạnh nói phải thật êm tai.

"Cái tên thứ hai của mẫu thân muội nghe rất hay, muội cũng muốn như vậy. Hơn nữa, tên thứ hai không được mang họ Liễu nữa đâu."

"Hả? Vậy muội muốn họ gì?"

Trương Hạo Chi trong bụng đã nghĩ sẵn hai cái tên đều mang họ Liễu, không ngờ Liễu Kim Hạnh đến cả họ cũng muốn đổi.

"Ừm... để muội nghĩ xem nào", Liễu Kim Hạnh nghĩ hồi lâu cũng không ra: "Hay là muội lấy theo họ của huynh đi?"

"Cũng được."

Trương Hạo Chi chỉ muốn mau ch.óng dỗ dành cho xong, liền nhớ tới một câu trong Kinh Thi hôm qua vừa đọc: Có người đẹp thay, mắt sáng mày thanh. Vừa hay Liễu Kim Hạnh cũng là một tiểu mỹ nhân, rất phù hợp.

"Vậy tên mới của muội gọi là Trương Thanh Uyển, thấy thế nào?"

"Trương Thanh Uyển..." Liễu Kim Hạnh lặp lại một lần, bé cũng không biết là hay hay dở, nhưng Trương Hạo Chi chắc chắn sẽ không lừa bé.

"Được! Tên thứ hai của muội sẽ là Trương Thanh Uyển!"

Sau khi buổi học ở Trương phủ kết thúc, Liễu Kim Hạnh hớn hở chạy về phủ, lao thẳng về phía viện t.ử của phụ mẫu.

"Phụ thân! Mẫu thân!"

Liễu Kim Hạnh vừa chạy vào sân đã thấy mẫu thân đột ngột đẩy phụ thân ra sau, sau đó cả khuôn mặt đỏ bừng như quả cà chua chín. Đợi đến khi chạy lại gần, bé phát hiện môi của mẫu thân cũng đỏ hồng lạ thường.

"Chạy gấp gáp như vậy làm gì?" Khương Ngưng cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, nhìn bé con vừa được Liễu Minh An bế lên hỏi.

Liễu Kim Hạnh ở trong lòng Liễu Minh An múa tay múa chân tuyên bố: "Con có hai cái tên rồi nhé!"

"Ồ? Cái tên kia là gì nào?" Liễu Minh An nhéo nhẹ vào cái má phúng phính của bé.

"Mọi người nghe cho kỹ đây..." Liễu Kim Hạnh vênh mặt tự đắc, đầy vẻ kiêu ngạo: "Tên khác của con là: Trương, Thanh, Uyển!"

Liễu Minh An ngơ ngác không hiểu con bé đang diễn trò gì, nhưng Khương Ngưng vừa nghe đã biết ngay, chắc chắn bé thấy người ta có hai cái tên thì oai lắm nên mới tự bày ra thêm một cái tên cho mình.

Khương Ngưng khẽ nói lại đầu đuôi sự việc, Liễu Minh An bấy giờ mới vỡ lẽ. Thấy Liễu Kim Hạnh vẫn đang chớp chớp mắt chờ đợi mình và Khương Ngưng khen ngợi, Liễu Minh An vô cùng phối hợp diễn kịch: "Oa! Con gái ngoan, con có tới hai cái tên, thật là quá lợi hại đi!"

"Hi hi hi..." Liễu Kim Hạnh cười đắc ý vô cùng.

Liễu Minh An đợi bé nguôi bớt niềm vui mới hỏi: "Cái tên này sao con nghĩ ra được? Có phải là Trương Hạo Chi đặt cho con không?"

Hai chữ "Thanh Uyển" lấy từ Kinh Thi, Liễu Minh An nghe qua liền biết không thể là do con bé tự nghĩ ra, cộng thêm lại họ Trương thì ngoài Trương Hạo Chi ra chẳng còn ai khác.

"Đúng vậy đúng vậy!" Liễu Kim Hạnh gật đầu thừa nhận, lại ôm lấy cổ Liễu Minh An đầy thán phục: "Phụ thân thật thông minh, chuyện này mà cũng biết được."

"Tất nhiên rồi, phụ thân con tuy không có hai cái tên như chúng ta, nhưng cũng rất tài giỏi đấy." Khương Ngưng cũng véo nhẹ vào khuôn mặt tròn xoe của Liễu Kim Hạnh.

"Hì hì... Vậy để con bảo Hạo Chi ca ca đặt thêm cho phụ thân một cái tên nữa nhé, như vậy cả nhà chúng ta ai cũng có hai cái tên luôn."

"Khụ..." Gương mặt Liễu Minh An bỗng cứng đờ, dứt khoát từ chối: "Ta không cần đâu!"

"Tại sao lại không cần ạ? Phụ thân không muốn mình trở nên lợi hại hơn sao?"

Thấy con bé sắp sửa bám lấy hỏi cho bằng được, Khương Ngưng bèn bế bé xuống, đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác: "Đi tìm ngoại tổ mẫu đi con, bà làm món ngon cho con rồi đấy."

"Thật ạ? Con đi ngay đây!" Đôi mắt Liễu Kim Hạnh sáng rỡ, đôi chân nhỏ chạy lạch bạch ra khỏi viện, đám nha hoàn phía sau vội vàng đuổi theo.

"Chạy nhanh thật đấy!" Khương Ngưng nhìn theo bóng lưng của Liễu Kim Hạnh, mỉm cười nói một câu: "Hệt như một con thỏ nhỏ vậy."

Lời vừa dứt, ngang hông nàng đã bị một bàn tay kéo lại vào vòng ôm quen thuộc, ngón tay ấm nóng nâng nhẹ cằm nàng lên, giọng điệu ám muội vang lên bên tai: "A Ngưng, nào, chúng ta tiếp tục thôi."

Khương Ngưng vừa nghĩ tới cảnh ban nãy suýt bị con gái nhìn thấy, lòng trào lên vẻ thẹn thùng, giơ tay đ.ấ.m nhẹ vào vai Liễu Minh An một cái: "Vào phòng đi, sau này không được động tay động chân với thiếp ở bên ngoài như vậy nữa."

"Được!"

Liễu Minh An dắt tay nàng đi vào, nhưng một khi đã vào phòng thì không đơn giản chỉ là một nụ hôn nữa.

Bên này, Liễu Kim Hạnh tung tăng tìm thấy Lan Tịch, cũng kể cho bà nghe chuyện mình có hai cái tên.

Lan Tịch cười hiền từ đáp lại, bế bé ngồi lên đùi mình, gỡ hai cái b.í.m tóc nhỏ chạy nhảy đến xộc xệch ra để buộc lại cho bé thật gọn gàng bằng dây đỏ.

"Đa tạ ngoại tổ mẫu!" Liễu Kim Hạnh ngọt ngào cảm ơn.

"Không cần khách sáo." Lan Tịch khẽ điểm vào ch.óp mũi bé, ánh mắt tràn đầy vẻ yêu thương.

Thật ra trong lòng Liễu Kim Hạnh, người bé yêu quý và thân thiết nhất chính là Lan Tịch. Bé ít khi ngủ cùng phụ mẫu, nhưng cho đến trước năm năm tuổi hầu như đêm nào cũng ngủ cùng ngoại tổ mẫu.

Lan Tịch biết hát những điệu hò ru ngủ, biết nói những câu vè dân gian, biết kể chuyện cổ tích cho bé nghe. Mùa hè bà sẽ quạt mát cho bé, mùa đông sẽ ôm bé vào lòng sưởi ấm để bé không bị lạnh một chút nào.

Liễu Minh An vô cùng cảm kích sự hy sinh vất vả của nhạc mẫu, đôi khi còn tự thấy mình làm phụ thân mà không đủ tận trách, nhưng Lan Tịch chỉ xua tay: "Chao ôi, người một nhà cả nói mấy lời đó làm gì, ta thích Kim Hạnh, có nó ở bên cạnh ta còn mong không hết đây này."

Nhưng thật ra Lan Tịch còn có một nỗi niềm riêng, bà biết con gái và con rể đang lúc nồng đượm, ở giữa có một đứa nhỏ sẽ bất tiện cho việc thân mật, thế nên bà mới giữ Liễu Kim Hạnh bên mình để dành không gian riêng cho đôi trẻ, biết đâu vài năm nữa bà lại được bế thêm một đứa ngoại tôn nữa.

Ngày hôm nay lại đến kỳ học ở Chu gia, thị vệ trong phủ đưa Liễu Kim Hạnh đến cổng Chu phủ rồi mới rời đi.

Liễu Kim Hạnh đi theo nha hoàn trong Chu phủ hướng về viện t.ử dạy học, nhưng khi đi ngang qua bồn hoa thì mắt bé bỗng hoa lên.

"Oa! Thật đẹp quá đi!" Bé xoay người, lao tới bên cạnh những khóm hoa đang nở rộ rực rỡ: "Sao đột nhiên lại có nhiều hoa thế này, lần trước tới đâu có thấy."

Đối với Liễu Kim Hạnh, Chu gia và Trương gia cũng giống như nhà mình vậy, cây cỏ hoa lá ở đây mọc thế nào bé đều nhớ rõ mồn một.

Nha hoàn kia cũng xem Liễu Kim Hạnh như tiểu thư nhà mình mà tôn trọng, thấy bé hỏi vậy liền đáp: "Liễu tiểu thư có điều chưa biết, còn một tháng nữa là tới sinh thần của thiếu phu nhân chúng ta, những loài hoa này đều do thiếu gia đặc biệt mang từ nơi khác về đấy ạ, chúng không chỉ đẹp mà còn rất thu hút hồ điệp nữa."

Liễu Kim Hạnh biết thiếu gia nàng nói chính là Chu bá bá, còn thiếu phu nhân là Chu bá mẫu.

Một con bướm vàng rực rỡ vỗ cánh bay lên từ bụi hoa, Liễu Kim Hạnh nhìn đến ngẩn ngơ, lập tức quẳng phu t.ử và bài học sang một bên, đuổi theo con bướm chạy về một phía.

"Ơ kìa, Liễu tiểu thư, cô nương chậm một chút!" Nha hoàn hốt hoảng đuổi theo, chỉ sợ bé bị ngã.

Con bướm bị truy đuổi đến mức hốt hoảng, loạng choạng bay qua hoa viên, xuyên qua cổng vòm, đi vào một viện t.ử khác.

Liễu Kim Hạnh chỉ mải ngẩng đầu đuổi theo, không chú ý xung quanh, vừa chạy tới góc cua đã không kịp trở tay mà đ.â.m sầm vào người một ai đó.

"Ơ kìa! Cẩn thận!"

Thấy bé sắp ngã, người kia liền nhanh tay túm lấy cánh tay bé giúp bé đứng vững lại.

Nha hoàn đuổi kịp thấy người tới liền vội vàng cúi đầu, cung kính gọi một tiếng: "Thừa tướng đại nhân."

Liễu Kim Hạnh sau khi đứng vững liền ngẩng đầu nhìn người mình vừa đụng phải, vẻ mặt chân thành xin lỗi: "Thật xin lỗi, con đụng trúng người rồi, có đau không ạ?"

"Không đau, đừng lo lắng." Nam Cung Nhai mỉm cười, một đứa bé bốn tuổi thì làm gì có bao nhiêu lực đạo.

Dứt lời, ông lại tò mò hỏi thêm một câu: "Con là hài t.ử nhà ai? Sao lại chạy tới đây?"

Liễu Kim Hạnh thành thật trả lời: "Con ở phủ Công chúa ạ, con tới đây để bắt bướm."

Vẻ mặt Nam Cung Nhai lập tức ngưng trệ, ông hít một hơi thật sâu, chậm rãi ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với Liễu Kim Hạnh.

"Con là... Liễu Kim Hạnh, phải không? Con gái của Hách Ninh Công chúa?"

Thật ra không cần hỏi thêm câu này, Nam Cung Nhai nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mặt là đã nhận ra ngay rồi.

Trong ba người con, Khương Ngưng là người có đường nét giống ông nhất, mà Liễu Kim Hạnh lại giống Khương Ngưng đến năm phần. Trên khuôn mặt non nớt này, Nam Cung Nhai như nhìn thấy huyết mạch truyền thừa của chính mình.

Đây chính là đứa ngoại tôn nữ mà ông chưa từng được gặp mặt.

Khi biết Khương Ngưng đã sinh hạ hài nhi, Nam Cung Nhai thực chất từng gửi bái thiếp đến Công chúa phủ, ông muốn đi thăm nữ nhi và ngoại tôn nữ của mình, nhưng không ngoài dự đoán là đã bị cự tuyệt.

Khương Ngưng chỉ vì cứu mạng Hoàng đế nên mới được phong làm Công chúa, vốn không phải người nhà Uất Trì thực sự, những buổi yến tiệc trong cung nàng đều không bao giờ tham dự, cũng không qua lại với nữ quyến của các triều thần khác. Mấy năm nay nàng gần như luôn đóng cửa sống qua ngày, điều này khiến Nam Cung Nhai muốn gặp nàng một lần còn khó hơn lên trời.

Ngay cả cái tên "Liễu Kim Hạnh", cũng là do ông đích thân chạy đến Hàn Lâm viện hỏi Liễu Minh An mới biết được.

Liễu Kim Hạnh nhìn Nam Cung Nhai đang ngồi xổm trước mặt mình, ngoan ngoãn trả lời: "Phải ạ, con chính là Liễu Kim Hạnh."

Muội ấy lại nhớ đến cách gọi của nha hoàn lúc nãy, liền cười hi hì hỏi: "Ngài là Thừa tướng đại nhân sao? Vậy ngài chính là ngoại tổ phụ của Chu Như Tinh và Chu Tự Nguyệt rồi."

Nam Cung Nhai há miệng, định nói ta cũng là ngoại tổ phụ của con, nhưng ngay sau đó lại nhớ ra điều gì, trong mắt lướt qua một tia u ám, cuối cùng vẫn nuốt ngược câu nói đó vào trong.

Bình Luận (0)
Comment