Mưa Axit - Vị Bặc 880

Chương 27

Quá không chân thực, nhưng dù sao cũng là nằm mơ, Cam Tinh đương nhiên muốn ôm ôm.

Mặt trời xuyên qua khúc xạ cửa sổ kính, Cam Tinh nheo mắt nhìn thấy cầu vồng, cậu ôm chặt lấy Cam Kỳ Viễn trong mơ, bắt đầu không tiếng động dùng thủ ngữ lên án:

【Anh trai lừa đảo.】

Nhưng không nỡ, bắt đầu làm nũng.

【Hôn hôn em đi.】

Cam Kỳ Viễn đứng bên giường cậu, rũ đôi mắt đen nhánh thâm sâu, Cam Tinh không hiểu anh đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy anh trai dường như gầy đi một chút.

Không biết bắt đầu rơi nước mắt từ lúc nào, đầu óc Cam Tinh mê mê man man, nói với anh:

【Anh trai còn nợ em một phần thưởng.】

Cam Kỳ Viễn ôm eo cậu, giống như trẻ con ôm vào trong lòng mình, trên người Cam Tinh có mùi thuốc, rất nhạt, không dễ ngửi, nhưng nhiệt độ cơ thể khi người co mình trong lòng anh có loại cảm giác khô nóng bị ánh mặt trời xuyên qua.

"Thưởng cái gì?"

Sao anh không biết.

Cam Tinh từ trong cổ anh ngẩng mặt lên, bởi vì sinh bệnh gần như gầy đến biến dạng, chóp mũi đỏ bừng, nửa há miệng, có thể nhìn thấy đầu lưỡi đỏ non bên trong, nếu không phải biết cậu là người câm, Cam Kỳ Viễn còn tưởng rằng cậu muốn nói chuyện.

"Được." Cam Kỳ Viễn xoa đầu cậu: "Ngủ đi."

Cam Tinh không chịu, ngủ trong mơ, lát nữa lại không gặp được Cam Kỳ Viễn nữa.

Cậu được người ta đặt lên giường, không cam lòng bò dậy, bị Cam Kỳ Viễn ấn vai.

"Đừng lộn xộn."

Cam Tinh quá gầy, Cam Kỳ Viễn thầm nghĩ, rõ ràng thời gian trước có da có thịt một chút, bệnh một trận là mất hết.

Anh dùng chăn đắp lên người Cam Tinh, Cam Tinh rất tốn sức vươn tay ra muốn kéo anh.

"Không đi." Giọng điệu Cam Kỳ Viễn bất đắc dĩ, lại nhét tay cậu vào trong chăn.

Cam Tinh đỏ mắt lắc đầu, cuối cùng chậm rãi buông ra, có lẽ là muốn làm một đứa trẻ ngoan biết nghe lời, cho nên không thể quấn người.

Trên đôi môi khô khốc là da chết bong tróc, không có chút nước nào, Cam Kỳ Viễn chuẩn bị rót cho cậu chút nước, vừa xoay người, liền nghe thấy tiếng sột soạt phía sau, kèm theo một trận giọng nói khàn khàn xa lạ đến cực điểm.

Càng giống như tiếng r*n r* đau đớn.

Cam Kỳ Viễn hoàn toàn cứng đờ, hồi lâu mới nghiêng đầu nhìn về phía người trên giường.

Cam Tinh dường như không ý thức được mình vừa mới phát ra tiếng, khó khăn dùng thủ ngữ nói cho anh biết:

【Em đã đi khám bác sĩ, nhưng em vẫn không biết nói chuyện, anh trai sắp đi ạ? Em không có phần thưởng.】

Cam Kỳ Viễn nhớ tới ước định ban đầu của bọn họ.

Nếu như Cam Tinh biết nói chuyện, thì có thể nhận được một cái hôn hôn.

Nhưng bọn họ đã hôn rất nhiều lần.

Bất luận là bởi vì dỗ dành người ta, hay là phần thưởng.

Thứ Cam Tinh muốn, Cam Kỳ Viễn thực ra đều đã cho cả.

Sự yên tĩnh sau trầm mặc khiến Cam Tinh có hơi kiệt sức, cậu chậm rãi nằm xuống giường, cảm thấy giấc mơ này một chút cũng không hoàn hảo, mãi cho đến khi được ôm lên lần nữa, dán sát vào nguồn nhiệt và tiếng tim đập, cậu vươn hai tay ra, liền chui vào trong lòng người ta.

Giống như chú chim trốn tìm hơi ấm trong ngày đông.

Cậu dường như lại ngủ thiếp đi, cũng có thể là không, lúc nửa tỉnh nửa mơ, nhìn thấy chiếc cặp sách cũ nát màu xanh thẫm bị mình đặt trên bàn cạnh giường.

Cam Kỳ Viễn cũng nhìn thấy.

"Bảo em đổi, cũng không chịu." Anh nói: "Lần này thì hay, Cam Trường Phong quả nhiên nói anh ngược đãi em."

Sao có thể?

Cam Tinh từ trong lòng anh ngồi dậy, rất nghiêm túc lắc đầu.

【Ông ngoại chưa từng nói.】

"Ông ấy nói với anh, em làm sao mà nghe thấy được?"

【Nói lúc nào vậy?】

Cam Kỳ Viễn cười cười: "Không nói cho em biết, về nhà đổi cái cặp sách kia đi."

Cam Tinh lại giống như con mèo chui vào lòng anh, lắc đầu từ chối.

Không hiểu tại sao cậu lại cố chấp với cái cặp sách cũ này như vậy, có lẽ là như cậu nói, không nỡ vứt, Cam Kỳ Viễn cũng lười tranh cãi.

Không nói lý lẽ được với người cố chấp.

Cam Tinh hôn hôn hầu kết trên cổ anh, tiếp đó hôn đến cằm anh, chính là không hôn môi, bị Cam Kỳ Viễn ấn đầu hôn.

Hai người th* d*c dữ dội.

Lúc tách ra, cậu quỳ ngồi trên giường, giơ bàn tay trắng nõn lên.

【Bởi vì cái cặp sách này ở bên cạnh em rất lâu rất lâu, đổi đi rất đáng tiếc, rời xa em nó cũng sẽ buồn.】

Mắt cậu rất sáng, quỳ lê vòng ra sau lưng Cam Kỳ Viễn, hai tay ôm lấy cổ anh, cả nửa người trên đều dán lên lưng người ta.

Vẫn luôn cười.

【Bây giờ em cũng biến thành cặp sách của anh trai rồi.】

Cậu nói:

【Hy vọng anh trai vĩnh viễn đừng vứt bỏ em.】

Cam Tinh hối hận, cậu vừa nãy không nên nói như vậy.

Bởi vì giấc mơ này rất hoàn hảo.

_________________________________________

【Lời tác giả muốn nói】

Ai có thể dính như các người chứ

Bình Luận (0)
Comment