Cam Kỳ Viễn không hay bị bệnh, nhưng trước ngày được Cam Trường Phong đón từ viện phúc lợi về nhà anh phát một trận sốt cao, người trong viện lo lắng Cam Trường Phong muốn đổi người không biết đã chuốc thuốc gì cho anh, ngày hôm sau anh liền hạ sốt được đón đi, mà đêm đầu tiên vào nhà họ Cam, anh lại bắt đầu phát sốt, anh sợ bị phát hiện, nhịn một đêm, lúc tỉnh dậy là ở trong bệnh viện.
Khi đó Cam Trường Phong vẫn còn rất nhiều tóc đen, ông nhìn qua rất nghiêm khắc, nhưng lại nói với anh đang run rẩy lo sợ rằng, là người thì đều sẽ bị bệnh, giấu giếm mới là không đúng.
Anh biết nhà họ Cam có một người cháu ngoại thực sự từ lúc nào, anh cũng không nhớ rõ nữa, tóc bạc của Cam Trường Phong năm này qua năm khác nhiều thêm, cho đến khi có một ngày bảo anh đi đón Cam Tinh, một đứa trẻ vừa trưởng thành nhỏ hơn anh 9 tuổi.
Anh không biết Cam Tinh không biết nói chuyện, Cam Linh chưa bao giờ nhắc tới cái tên này, vào ngày đi đón Cam Tinh về cũng chưa từng nghĩ tới cháu ngoại ruột thịt của Cam Trường Phong sẽ nằm trong lòng anh, dùng thủ ngữ nói với anh, bởi vì bị bệnh rất khó chịu, cho nên muốn anh trai nhanh khỏi.
Anh không hiểu Cam Tinh rốt cuộc giống ai.
Rõ ràng đã nói với cậu, bọn họ không có quan hệ huyết thống, tại sao còn có thể dính người như vậy.
Anh một lần nữa nghĩ, là vì thiếu thốn tình thương sao?
Nhiệt độ trái tim dán sát quá nóng bỏng, trong mắt Cam Tinh là hình bóng nhỏ bé của anh.
Hai người cứ thế ôm nhau trên ghế sô pha, giống như con thuyền lênh đênh trên mặt hồ.
"Cậu xin nghỉ đến đây à?"
Giọng nói đột ngột vang lên khiến Cam Tinh run một cái, cậu run rẩy lông mi gật đầu.
Biểu cảm và giọng điệu của Cam Kỳ Viễn đều mang theo sự trêu chọc, "Không chịu học hành đàng hoàng, chuẩn bị sắp thi không đạt."
Khuôn mặt trắng nõn của Cam Tinh đỏ như nhỏ máu, không biết có phải là xấu hổ hay không, hồi lâu cũng không có động tĩnh gì, không với được điện thoại, chỉ có thể rúc vào trong lòng anh làm thủ ngữ:
【Bây giờ cách đạt yêu cầu chỉ còn kém vài điểm thôi.】
【Em có tiến bộ hơn so với lần trước.】
Biểu cảm rất nghiêm túc, cậu dùng đầu ngón tay chọc chọc ngực Cam Kỳ Viễn, tiếp tục nói:
【Anh trai đồng ý dạy em, cũng không làm được.】
Chút chuyện này lại muốn nhắc tới, vừa tủi thân vừa hẹp hòi, Cam Kỳ Viễn vớt cậu qua đề phòng bị rơi xuống, trán Cam Tinh đập vào vai anh.
Đồ ngốc chính là đồ ngốc.
"Tại sao không biết nói chuyện?" Cam Kỳ Viễn đột nhiên hỏi.
Cơ thể lạnh lẽo của Cam Tinh rõ ràng bắt đầu ấm lại, lúc cử động Cam Kỳ Viễn chạm vào làn da tr*n tr** nơi vòng eo cậu.
【Em bẩm sinh.】
"Bác sĩ không phải nói là do hậu thiên tạo thành sao?" Cam Kỳ Viễn hơi nhíu mày.
Cam Tinh ngẩn ngơ lắc đầu, dáng vẻ không biết gì cả.
Cam Kỳ Viễn không biết đang nghĩ gì, Cam Tinh nhìn hầu kết nhô lên trước mắt ngẩn người, ma xui quỷ khiến chọc một cái, một giây sau liền bị bắt quả tang tại trận, lúng túng hận không thể chạy trốn.
"Gọi một tiếng thử xem." Cam Kỳ Viễn nói.
Gọi cái gì?
Cam Tinh rất mộc mạc, cậu không biết nói chuyện, không phát ra tiếng được.
Cam Kỳ Viễn tiếp tục nói: "Thử xem."
Cam Tinh rất buồn bã lắc đầu, ánh mắt ảm đạm.
Giữa cổ họng bị phủ lên một nguồn nhiệt, giống như bốc cháy, Cam Tinh chậm chạp ý thức được là ngón tay của Cam Kỳ Viễn.
"Thử xem."
Cam Tinh sắp rơi vào vòng xoáy nơi đáy mắt sâu thẳm của anh, ngay sau đó nửa há miệng khó khăn khàn giọng mở miệng.
Nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Ánh mắt Cam Kỳ Viễn từ miệng cậu dời lên, nhìn thẳng vào mắt cậu.
Đột nhiên rất muốn khóc.
Cậu chôn mình trong lòng Cam Kỳ Viễn, cảm thấy bản thân rất vô dụng, giống như lúc đầu mẹ rời bỏ cậu, cậu cái gì cũng không gọi ra được, vô dụng như vậy.
"Ngẩng đầu lên." Cam Kỳ Viễn ra lệnh cho cậu.
Cam Tinh cái gì cũng nghe, mắt rất đỏ, cậu nhìn Cam Kỳ Viễn thở dài, cho rằng mình đã khiến người ta thất vọng.
【Anh ơi.】
Thủ ngữ làm rất chậm.
【Nếu như em biết nói chuyện, anh có thể hôn hôn em không ạ?】
Cam Kỳ Viễn coi như không xem hiểu.
【Em không muốn chỉ có ôm ôm.】
Cậu bây giờ chính là rất tham lam.
【Cũng muốn hôn hôn.】
Giống như ngày hôm đó ở nhà, bị cắn một chút cũng không đau, cậu rất thích.
【Em muốn phần thưởng, anh trai có thể cho em không ạ?】
Trong ánh mắt đều là sự mong chờ, Cam Kỳ Viễn bỗng nhiên che mắt cậu lại, lông mi dài quét qua lòng bàn tay.
"Nên đi ngủ."
Được thôi.
Cam Tinh cho rằng, đợi lấy được điện thoại phải nói với anh trai lần nữa mới được.
_____________________________________
【Lời tác giả muốn nói】
Bản thân tôi đối với việc kiểm soát số lượng từ vẫn là con số 0 (châm thuốc)