Mẹ Kế Kiêu Kỳ - Không Dục Cẩm

Chương 65

Tin tức Du Điềm bị nhà họ Tề đuổi ra khỏi nhà chưa đầy một tiếng đồng hồ đã lao thẳng lên vị trí dẫn đầu của hot search.

Có người sẽ nói Du Điềm lại đang diễn kịch làm bộ làm tịch, nhưng phần lớn cư dân mạng đều tin là thật. Dù sao sự tồn tại của Du Điềm luôn là cái gai trong mắt Tề Diệu Thiên, thậm chí cô còn bị nghi ngờ là có ý đồ mưu đoạt tài sản. Hơn nữa, những người có đầu óc bình thường sẽ không dễ dàng rời bỏ nhà họ Tề; nếu Du Điềm ra đi, chỉ có thể là do nhà họ Tề đã tống khứ cô đi. Huống hồ Du Điềm vừa mới quay xong show của đài Đào Tử, lúc này cô chẳng có lý do gì để chủ động rời khỏi chỗ dựa đó.

Tại nhà của Tần Lệ Phương, Du Điềm vừa mới ngồi xuống đã nhận được điện thoại của Vu Tĩnh: "Điềm Điềm, em ổn không?"

Du Điềm đang nhâm nhi bánh Trung thu, thản nhiên đáp: "Khá ổn chị."

"Em đang ăn cái gì đấy?" Giọng Vu Tĩnh đột nhiên cao vút lên: "Du Điềm, em có còn nhớ cân nặng của mình là bao nhiêu không? Đã bao lâu rồi, mỡ bụng còn chưa giảm mà em vẫn còn tâm trạng để ăn à?"

Du Điềm nhìn miếng bánh trong tay, vẻ mặt đầy vô tội: "Chẳng phải chị gọi điện là để an ủi em sao?"

Vu Tĩnh tức muốn hộc máu: "Em mà cần an ủi à? Em dám nói là em cần không? Nếu cần thì để chị qua đó canh chừng em 24/24 luôn!"

Nghe giọng điệu nghiến răng nghiến lợi của quản lý, Du Điềm có chút chột dạ. Đúng là cô không cần an ủi thật, nhưng cô cần sức nóng của sự việc này để giáng cho Tề Diệu Thiên một cú đòn cuối cùng.

Sau khi bình tĩnh lại, Vu Tĩnh nói tiếp: "Mấy tin tức trên mạng em đừng xem làm gì, hot search lên rồi, Tề Diệu Thiên cũng chẳng yên ổn được đâu."

"Vâng." Du Điềm đặt miếng bánh xuống, nói tiếp: "Nhà họ Tề thì em chẳng hiếm lạ gì, nhưng bị đuổi ra như thế này thì lòng em cũng có chút khó chịu. Tuy nhiên, Tề Diệu Thiên làm vậy cũng có nguyên nhân của hắn, em quyết định tha thứ cho hắn."

Tim Vu Tĩnh bỗng hẫng một nhịp: "Cái gì cơ?"

Du Điềm cười hì hì: "Em phá nát duyên phận của họ rồi, Phó Y Trà đã chia tay với hắn. Chị Tĩnh ơi, Tề Diệu Thiên mất bạn gái rồi nên mới quay sang trả thù em đấy. Em thấy hắn cũng đáng thương lắm, nên em đơn phương tha thứ cho hắn vậy."

Khóe miệng Vu Tĩnh giật giật: "Em mà thật lòng tha thứ thì đã không đăng mấy tấm ảnh đó lên mạng."

"Cái đó khác chứ." Du Điềm lý sự: "Việc nào ra việc đó. Người ta chẳng bảo phụ nữ là sinh vật khẩu xà tâm phật sao, em chính là đại diện tiêu biểu đây."

Đang mải buôn điện thoại thì chuông cửa vang lên. Tần Lệ Phương đứng dậy mở cửa, Du Điềm nghe tiếng trò chuyện liền bước ra xem, rồi chết lặng tại chỗ.

"Ngày mai đi ký hợp đồng với JC, em không vấn đề gì chứ?"

"Điềm Điềm?"

"Alô?"

Du Điềm sực tỉnh, đáp vội: "Không vấn đề gì ạ, ngày mai gặp, em sẽ gửi định vị của nhà mẹ em cho chị."

Nàng quay đầu nhìn Phó Y Trà đang đứng trước mặt mình, nhíu mày hỏi: "Sao cô lại tìm được đến đây?"

Gương mặt Phó Y Trà lộ rõ vẻ mệt mỏi, cô đưa tay xoa nhẹ l*n đ*nh đầu nàng: "Đến xem em thế nào, tôi không yên tâm. Tôi thấy tin trên Weibo rồi."

"Vâng." Du Điềm không thấy đau lòng, chỉ thấy hoảng loạn. Lời tỏ tình trước đó của Phó Y Trà khiến nàng không kịp phản ứng, thậm chí còn nghi ngờ cô có ý đồ xấu, khiến nàng lúc này hoàn toàn không biết phải đối diện thế nào.

Phó Y Trà nhận ra sự kháng cự của nàng nên tiếc nuối thu tay lại, hỏi khẽ: "Đồ đạc mang ra hết chưa em?"

Du Điềm thật thà lắc đầu: "Tôi không biết, vẫn chưa kiểm tra nữa."

"Mời Phó tiểu thư ngồi chơi." Tần Lệ Phương biết Phó Y Trà là bạn gái của Tề Diệu Thiên, bà có chút kinh ngạc vì sao Tề Diệu Thiên vừa đuổi Du Điềm đi mà bạn gái hắn lại lật đật chạy đến đây an ủi như thế này.

Phó Y Trà khéo léo từ chối, cô chỉ nói với Du Điềm: "Em nghỉ ngơi cho tốt, mọi chuyện cứ để tôi lo."

Du Điềm "vâng" một tiếng rồi cũng không giữ khách, đứng nhìn cô chào mẹ mình rồi rời đi.

Tần Lệ Phương tò mò hỏi: "Con và cô ấy quan hệ tốt lắm à?"

"Cũng tạm ạ." Du Điềm đáp qua loa, "Mẹ ơi, con đi nghỉ trước đây."

Biết con gái còn công việc nên bà cũng không hỏi thêm, chỉ quay lại lướt Weibo xem tin tức về cô. Trở về phòng, Du Điềm nằm vật ra giường nhưng không sao ngủ được, trong đầu toàn là hình bóng của Phó Y Trà.

Nàng xuyên không tới đây vào mùa hạ, lúc đó nàng hoảng loạn và vô vọng. Trong quá trình chậm rãi thích nghi, những người xuất hiện trong cuộc đời nàng ngoài nhóm trợ lý thì chỉ có Phó Y Trà. Sự ấm áp và bầu bạn mà Phó Y Trà mang lại là thứ không ai có thể thay thế. Quan trọng hơn là nàng thích người phụ nữ này. Chính vì thích nên nàng mới lo sợ: Liệu lời theo đuổi kia là thật lòng, hay chỉ là đòn trả đũa vì nàng đã xen vào chuyện của họ?

Sáng hôm sau, Vu Tĩnh đích thân đưa Lâm Hiểu Lệ đến đón Du Điềm. Cả hai trang bị kín mít vì sợ paparazzi bám đuôi. Vừa gặp mặt, Vu Tĩnh đã thấy quầng thâm dưới mắt nàng, liền cằn nhằn: "Bảo không cần an ủi mà nhìn xem, cả đêm không ngủ đúng không? Chị đã bảo em cứ yên tâm đi, chẳng phải em cũng sớm muốn rời khỏi nhà họ Tề sao, giờ đạt được mục đích rồi còn làm vẻ mặt này cho ai xem?"

Du Điềm nào dám nói là vì Phó Y Trà. Thời buổi này, để công khai xu hướng tính dục cần một lòng quyết tâm sắt đá. Nàng có thể bất chấp tất cả, nhưng tiền đề là phải xác định rõ Phó Y Trà có thực sự thích mình hay không. Nếu nàng vừa công khai mà Phó Y Trà lại phủ nhận, thì chẳng phải nàng xong đời sao?

Nàng ấp úng giải thích: "Tối qua em mải xem phim kinh dị quá thôi."

Vu Tĩnh thừa biết nàng nói dối nhưng cũng không vặn hỏi, chỉ thúc giục nàng thay đồ để đi ký hợp đồng.

Vì nơi ở của Tần Lệ Phương chưa bị phát hiện nên chuyến đi diễn ra khá thuận lợi. Đến nơi, người phụ trách nhãn hàng JC đã đợi sẵn, đón tiếp họ vô cùng nồng hậu. JC là thương hiệu thời trang cao cấp nội địa hướng đến giới trẻ, từng có nhiều minh tinh hạng A làm đại diện. Du Điềm ký được hợp đồng này thực sự là một bước tiến lớn. Mọi việc diễn ra suôn sẻ, thậm chí nhãn hàng còn tặng nàng hai bộ sưu tập mới nhất và hẹn ngày chụp ảnh poster tuyên truyền.

Hợp đồng đã cầm chắc trong tay, tảng đá trong lòng Vu Tĩnh lúc này mới thực sự rơi xuống: "Nhận show thực tế này đúng là quá xứng đáng. Mấy tập sau hoàn thành nhiệm vụ chắc chắn cũng sẽ có thưởng, em nhất định phải nắm bắt cơ hội đấy."

Du Điềm lơ đãng "ừ" một tiếng: "Em biết rồi."

Vu Tĩnh hỏi: "Ngày mai quay tập hai đúng không?"

Du Điềm gật đầu: "Vâng ạ."

"Nhưng tập hai quay ở thành phố D, đêm nay phải đi luôn rồi." Vu Tĩnh nhắc nhở.

Mắt Du Điềm sáng rực lên: "Đêm nay đi luôn? Tốt quá, mau đặt vé máy bay đi chị!"

Vu Tĩnh hồ nghi nhìn nàng: "Không lẽ em vì chuyện buồn ở nhà họ Tề mà muốn trốn chạy đấy chứ?"

"Làm gì có chuyện đó." Du Điềm chê bai, "Cái hạng như Tề Diệu Thiên còn chưa đủ trình làm em đau lòng đâu. Em thấy chương trình này rất thú vị, vui phết, nên cực kỳ mong chờ thôi."

Vu Tĩnh định hỏi thêm thì Du Điềm đã bực bội: "Hỏi nữa là em nổi cáu đấy!"

Vu Tĩnh đành nuốt lời vào trong: "Được rồi, tùy em."

Đang nói chuyện thì điện thoại Du Điềm vang lên, Vu Tĩnh liếc qua rồi bảo: "Là Phó tiểu thư gọi."

Du Điềm cầm máy lên rồi trực tiếp ngắt cuộc gọi. Vu Tĩnh kinh ngạc: "Em và Phó tiểu thư cũng cạch mặt nhau luôn rồi à?"

Du Điềm tức tối trừng mắt nhìn chị: "Đừng nhắc đến cô ấy với em."

Nói xong nàng lập tức đội mũ bước lên xe bảo mẫu. Vu Tĩnh đứng phía sau nhíu mày lẩm bẩm: "Nhắc đến Tề Diệu Thiên cũng chẳng thấy hỏa khí lớn thế kia, sao nhắc đến Phó Y Trà lại nổi đóa lên vậy nhỉ?"

Lâm Hiểu Lệ nhỏ giọng đoán: "Có lẽ hai người họ mâu thuẫn gì đó?"

Vu Tĩnh không biết chuyện giữa Du Điềm và Phó Y Trà nhiều bằng Lâm Hiểu Lệ, nghe vậy liền quay sang hỏi: "Hai người họ á?"

"Trước đây họ khá thân thiết." Lâm Hiểu Lệ kể, "Chính xác mà nói là Phó tiểu thư đối đãi với Điềm Điềm rất tốt. Có lẽ giờ Điềm Điềm rời khỏi nhà họ Tề rồi, Phó tiểu thư thấy nịnh nọt cũng chẳng ích gì nên thôi, còn Điềm Điềm vì thế mà sinh khí?"

Vu Tĩnh thấy cũng có lý: "Chắc là vậy rồi." Chị ngừng một chút rồi dặn dò: "Đúng rồi, bên phía đầu tư mấy hôm trước vừa rót thêm vốn, công ty cũng mới ký thêm vài người mới, vài diễn viên thực lực lâu năm cũng đang trong quá trình bàn bạc. Chuyện này em nói lại với Điềm Điềm một tiếng nhé, chị về công ty trước đây."

Lên xe, Lâm Hiểu Lệ kể lại chuyện này cho Du Điềm, nhưng nàng đến mí mắt cũng chẳng thèm nâng: "Không cần nói với chị mấy chuyện đó, chị chỉ là một bà chủ nằm ngửa hưởng thụ, chỉ quan tâm đến việc nhận tiền thôi."

Lâm Hiểu Lệ: "..." Thầm chia buồn với Tĩnh tỷ.

Buổi tối, Du Điềm bay thẳng đến thành phố D. Phó Y Trà không nắm được thông tin, chập tối lái xe đến chỗ Tần Lệ Phương thì hụt mất.

Tần Lệ Phương mời cô vào ngồi chơi, nhưng Phó Y Trà không vào. Cô quay đầu đi ra ngoài, gọi điện dò hỏi hành trình của Du Điềm. Cô vốn đã chuẩn bị tâm lý rằng Du Điềm sẽ kháng cự khi nghe lời tỏ tình, nhưng may mắn là nàng không vì chuyện này mà chán ghét cô, đây coi như là một tin tốt lành.

Nhưng cũng chính vì sự lẩn tránh của Du Điềm khiến Phó Y Trà không thể biết chính xác nàng đang nghĩ gì. Trước đây cô còn có thể dùng danh nghĩa "ấy lòng mẹ kế để quan tâm nàng, giờ đây Du Điềm đến cả cơ hội đó cũng không cho cô nữa.

Phó Y Trà lái xe về nhà. Trong phòng ăn lúc này đã ngồi đầy người. Ngồi ở vị trí chủ tọa là một người đàn ông ngoài 50 tuổi, tóc hoa râm, chính là chú của cô – Phó Lâm Thăng. Bên trái bàn ăn là thím hai cùng hai người em họ; phía bên phải là một cô gái ngoài đôi mươi – em gái cô, Phó Âm.

Thấy cô về, Phó Lâm Thăng chau mày: "Ngồi xuống ăn cơm đi."

Phó Âm ngẩng đầu nhìn cô, gọi một tiếng "chị" rồi lại cúi xuống nhìn điện thoại.

Phó Y Trà cởi áo khoác đưa cho người hầu, đứng từ trên cao nhìn những vị khách không mời mà đến này: "Nhị thúc ngồi vị trí đó có vẻ không thỏa đáng cho lắm."

Chân mày Phó Lâm Thăng nhíu chặt hơn, biểu cảm thoáng chút rạn nứt. Vợ ông ta ngồi cạnh vội nắm lấy tay ông, rồi ngẩng lên ôn tồn bảo Phó Y Trà: "Hôm nay gia đình mình liên hoan, cũng có vài chuyện muốn hỏi cháu..."

"Hỏi thì được, nhưng đây là nhà tôi, nhị thúc và thím nên nhường lại vị trí chủ nhà thì hơn." Giọng Phó Y Trà mang theo vẻ không thể thương lượng, "Dù sao thì căn nhà này cũng đứng tên tôi mà."

Phó Lâm Thăng giận đến phát hỏa, nhưng nghĩ đến chuyện gì đó, ông ta đành đứng dậy dời sang ghế bên trái.

Phó Y Trà ngồi vào vị trí chủ tọa, sai người hầu dọn thức ăn lên rồi hỏi: "Nhị thúc, thím hôm nay qua đây có việc gì?"

"Việc gì à?" Phó Lâm Thăng hừ lạnh, "Chuyện cháu tự ý chia tay với Tề Diệu Thiên giải thích thế nào đây?"

Phó Y Trà nhàn nhạt liếc ông ta: "Đó là việc tư của tôi, tại sao phải báo cáo với nhị thúc?"

Phó Lâm Thăng nén giận: "Nhà họ Tề và họ Phó môn đăng hộ đối, là một mối lương duyên. Nếu cháu không muốn thì cứ nhường hôn sự này cho Phó Vân..."

"Nhị thúc, thúc có biết điều gì ở thúc khiến người ta phiền lòng nhất không?" Phó Y Trà cắt ngang, ánh mắt đầy vẻ chán ghét, "Chính là không biết điều, lúc nào cũng ảo tưởng mình lợi hại."

"Làm người quan trọng nhất là phải thức thời, đừng có cậy lớn tuổi lên mặt. Xã hội này không đơn giản như thúc tưởng đâu."

Vừa dứt lời, điện thoại Phó Y Trà khẽ rung. Cô cầm lên xem, thấy dòng chữ "Điềm Điềm đang nghỉ ngơi", gương mặt lập tức hiện lên nụ cười rạng rỡ.

Bình Luận (0)
Comment