Mẹ Kế Kiêu Kỳ - Không Dục Cẩm

Chương 46

Nguyên bản chỉ là một trò đùa dai của Du Điềm, nào ngờ lại dẫn đến cơ sự này. Cao đại sư là kẻ lừa đảo là chuyện không cần bàn cãi, nhưng số lượng người từng tin tưởng lão ta lại chẳng hề ít. Không biết khi cảnh sát công bố chân tướng, những tín đồ ấy sẽ có cảm giác thế nào.

Với tư cách là nhân chứng, Tề Diệu Thiên hiện giờ không chỉ phải gánh chịu nỗi nhục nhã khi bị bại lộ sự việc, mà còn phải lặn lội đến đồn công an làm bản tường trình. Có thể nói là thảm hại một cách danh chính ngôn thuật.

Du Điềm cười híp mắt bảo: "Thực ra con nên cảm ơn ta mới đúng."

Tề Diệu Thiên khựng bước, quay lại nhìn nàng đầy phẫn nộ: "Tôi thật không hiểu da mặt cô phải dày đến mức nào mới có thể thốt ra được câu đó."

"Cũng thường thôi, chắc kém tường thành một chút." Nụ cười trên môi Du Điềm chẳng hề lay chuyển, nàng thản nhiên tiếp lời: "Hơn nữa ta nói đâu có sai. Đường đường là Tổng tài tập đoàn Tề thị mà lại mời thầy cúng về nhà bắt ma, đã thế còn tin sái cổ mấy lời nhảm nhí, suýt nữa thì vu oan cho bà mẹ kế xinh đẹp này. Chuyện này mà truyền ra ngoài thì đúng là cười rụng răng thiên hạ."

Tề Diệu Thiên run lên vì giận: "Chuyện này chẳng phải kẻ muốn rêu rao nhất chính là cô sao?"

"Tất nhiên rồi." Du Điềm cười vô tội, "Thế nên con càng không nên chọc giận ta. Ngoan ngoãn làm một đứa con hiếu thảo không tốt sao, việc gì cứ phải đối đầu với ta làm gì? Vụ của Du Đại Vĩ cũng thế, con dám thề là không nhúng tay vào chắc? Con thật sự tưởng ta ngốc đến mức tin rằng Kiều Thuần - một diễn viên tuyến mười tám bị vứt bỏ - lại có thể nắm rõ hành tung của ta rồi xuất hiện đúng lúc đúng chỗ như thế sao?"

Nàng thở dài, giọng đầy vẻ dạy bảo: "Tề Diệu Thiên, hôm nay mẹ dạy con một điều: tuyệt đối đừng coi thường những kẻ yếu hơn mình, vì chính những kẻ con khinh miệt đó sẽ giáng cho con một đòn chí mạng đấy. Nhìn xem, Du Điềm ta thật là thiện lương, dù con chỉ là con riêng của chồng nhưng ta vẫn không nỡ bỏ mặc, vẫn muốn giáo dục con nên người. Vậy nên con phải biết ơn và hiếu kính ta cho tốt vào."

Tề Diệu Thiên nghiến răng, lườm nàng một cái sắc lẹm rồi quay lưng đi thẳng. Hắn mà còn ở lại thêm giây nào nữa chắc chắn sẽ tức đến hộc máu mà chết.

Du Điềm nhìn quản gia Trần đang nơm nớp lo sợ, cười xấu xa: "Trần quản gia, thấy ta có lợi hại không?"

Quản gia chỉ biết cười gượng gạo. Du Điềm tặc lưỡi: "Hay ông đổi chủ mà theo ta đi?"

Ông quản gia sợ đến mức mặt đờ đẫn ra như tượng gỗ. Du Điềm không đùa lão nữa, bảo lão bật máy chiếu lên để nàng tiếp tục tu luyện phim kinh dị.

Đến tối, tiêu đề trên Weibo cuối cùng cũng thay đổi. Một tin tức có liên quan mật thiết đến Du Điềm leo lên top tìm kiếm: #Nhiều đại gia sập bẫy thầy cúng giá trên trời#.

Nhấn vào xem tin, đập vào mắt chính là hình ảnh Cao đại sư - người sáng nay còn tiên phong đạo cốt - nay đang ngồi trong đồn công an với vẻ mặt hoảng hốt, thảm hại. Bài viết liệt kê chi tiết các hành vi phạm tội của lão và kêu gọi các nạn nhân khác ra mặt làm chứng.

Du Điềm suýt thì cười chết khi đọc tin này. Tuy nhiên, vì sức ảnh hưởng của tập đoàn Tề thị tại Thanh Thành quá lớn nên báo chí cũng nể mặt, không trực tiếp réo tên nhà họ Tề. Nhưng đời nào Du Điềm chịu bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này. Nàng lập tức gọi điện cho Vu Tĩnh, yêu cầu được đăng nhập Weibo một lần.

Năm phút sau, Du Điềm dùng tài khoản chính thức chia sẻ lại bản tin kia, không quên tag thẳng Tề Diệu Thiên vào: 【Con trai ngoan, con vẫn ổn chứ? Không bị người xấu dọa sợ đấy chứ, ta lo cho con quá cơ!】

Bài đăng vừa lên chưa được bao lâu, nàng định vào xem bình luận thì phát hiện mật khẩu đã bị đổi lại lần nữa. Du Điềm sờ mũi, cảm thấy mình thật là một đứa trẻ không được tin tưởng, thật đáng thương làm sao.

Vu Tĩnh lập tức gọi tới, giọng đầy bất lực: "Cô nãi nãi của tôi ơi, em đúng là biết cách chơi thật đấy. Em định đắc tội với Tổng tài họ Tề đến chết mới thôi à?"

Du Điềm thản nhiên: "Chỉ cho phép hắn sai khiến Du Đại Vĩ đâm sau lưng em, mà không cho phép em cà khịa lại hắn à? Làm gì có đạo lý đó." Nói rồi nàng hỏi tiếp: "Mọi người định khi nào thì tung đoạn ghi âm kia ra?"

Vu Tĩnh cũng chẳng thèm nhắc vụ Tề Diệu Thiên nữa, dù sao thù cũng kết rồi, nàng lại đang nắm thóp gã nên gã chắc chẳng dám làm gì lộ liễu. Chị đáp: "Đợi cái hot search thầy cúng này hạ nhiệt, chúng ta sẽ tung kèm với ảnh quảng bá show thực tế. Sáng mai em đi chụp ảnh tuyên truyền cho đài Đào Tử, tối mốt bay đi chạy tour quảng bá cho 《Thang Mây》 nhé."

Du Điềm r*n r* than vãn, nhưng vì là công việc nên nàng cũng đành chấp nhận.

Hành động của Du Điềm khiến Tề Diệu Thiên dù không hay chơi mạng xã hội cũng phải biết đến. Hắn thừa hiểu chiêu trò của nàng, mắng nàng thì chắc chắn bị ghi âm, mà không mắng thì lại tức đến nổ phổi. Chưa kể vụ lừa đảo này khiến danh tiếng của hắn trong giới kinh doanh bị ảnh hưởng, mấy vị cổ đông già trong hội đồng quản trị vốn đã không phục nay lại càng được đà gây khó dễ. Ngay cả cô ruột hắn - Tề Diệu Âm - cũng nhân cơ hội liên thủ với cổ đông để làm khó hắn, khiến Tề Diệu Thiên bận đến sứt đầu mẻ trán, chẳng còn thời gian đâu mà tìm Du Điềm tính sổ.

Du Điềm thấy cuộc đời bỗng thiếu vắng niềm vui trêu chọc nên mơ màng ngủ một giấc đến sáng. Ngày hôm sau, nàng được Lâm Hiểu Lệ và Tôn Tường đưa đến đài Đào Tử chụp ảnh tuyên truyền. May mà đài truyền hình nằm ngay tại Thanh Thành nên cũng đỡ vất vả. Đến nơi nàng mới biết, quy trình quay chụp cực kỳ bảo mật, mỗi khách mời một studio riêng, chẳng ai thấy mặt ai.

Chụp xong đã là buổi chiều, nàng về thẳng nhà nghỉ ngơi. Đến tối, Phó Y Trà ghé thăm với gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt nhìn Du Điềm vẫn đầy dịu dàng: "Điềm Điềm, hai ngày nay em ổn chứ?"

Nhìn thấy cô, Du Điềm bỗng thấy có chút bâng khuâng, cảm giác như đã lâu lắm rồi chưa gặp vậy. Nàng gật đầu: "Tôi lúc nào chẳng tốt."

Phó Y Trà mỉm cười ngồi xuống cạnh nàng, lấy từ trong túi ra một hộp tổ yến đặt lên bàn: "Trời sang thu bắt đầu lạnh rồi, em đi quảng bá phim phải chú ý nghỉ ngơi. Cầm lấy tổ yến này bảo người ta nấu cho mà ăn để giữ gìn sức khỏe."

Du Điềm cầm lên xem, tổ yến thượng hạng, phẩm cấp cực cao. Nàng nghi hoặc nhìn cô: "Tề Diệu Thiên đưa tiền cho cô mua quà để tôi ngậm miệng à?"

Phó Y Trà ngẩn người: "Cái gì cơ?" Rồi cô bật cười: "Không phải, tôi mấy ngày nay cũng chẳng gặp hắn. Nghe nói hai người 'ở chung' cũng khá tốt mà?"

Sự trêu chọc trong mắt Phó Y Trà quá rõ ràng khiến Du Điềm bắt đầu hoài nghi. Rốt cuộc cái tình cảm nam nữ chính này có thật không vậy? Tại sao nữ chính biết nam chính gặp họa mà không đi an ủi, lại cứ mải mê chạy sang thăm hỏi bà mẹ kế là nàng?

Lạ thật đấy. Du Điềm hỏi hệ thống, nhưng nó im thin thít như gà chết. Cái hệ thống rác rưởi này lúc cần thì biến mất, lúc không cần thì lại hiện lên giám sát nàng đi gây chuyện với nam nữ chính. Có điều, phần thưởng của nó chẳng thấm tháp gì so với niềm vui khi nàng vừa hành hạ Tề Diệu Thiên hai ngày qua.

Du Điềm ngồi dậy, ghé sát mặt Phó Y Trà. Nhìn làn da mịn màng không tì vết cùng ngũ quan tinh xảo của cô ở cự ly gần, nàng bỗng nhíu mày ghen tị.

Đúng là nữ chính có khác, da đẹp đến mức phát hờn. Chẳng bù cho nàng, thức đêm xem phim ma một đêm mà sáng ra đã bị chuyên viên trang điểm phàn nàn về quầng thâm mắt rồi.

"Sao... sao thế Điềm Điềm?" Phó Y Trà bị nàng đột ngột áp sát thì giật mình, tim bỗng chốc đập loạn nhịp vì căng thẳng.

Du Điềm lắc đầu, thở dài cảm thán: "Tôi chỉ thấy lạ thôi, sao cô lại có tiền mua loại tổ yến tốt thế này?"

Phó Y Trà khẽ cười: "Tôi có đầu tư một chút, trong nhà cũng có khoản dư dả."

Du Điềm tò mò: "Thế nhà cô làm nghề gì?"

Phó Y Trà đáp gọn: "Cũng chỉ kinh doanh nhỏ thôi."

Du Điềm gật gù ra vẻ đã hiểu rồi cũng chẳng nỡ hỏi thêm. Dù sao nhà nàng cũng mang danh đại gia mới nổi, Du Đại Vĩ tuy chẳng ra gì nhưng điều kiện kinh tế vẫn thuộc hàng khá giả. Hỏi sâu quá chẳng phải sẽ chạm vào lòng tự trọng của Phó Y Trà sao?

Không ổn, không ổn chút nào.

Du Điềm lại bắt đầu tính toán kế hoạch của mình. Nàng nhẩm lại số dư trong thẻ ngân hàng, đột nhiên phát hiện mình cũng thuộc hàng đại gia. Thù lao từ show thực tế của đài Đào Tử đúng là cao ngất ngưởng!

Nàng hưng phấn nghĩ bụng: Đợi quay xong show này, đóng thêm bộ phim nữa, chẳng lẽ nàng lại không có đủ tiền để cầm một xấp dày cộp tát vào mặt Phó Y Trà, bảo cô rời xa Tề Diệu Thiên sao? Chỉ nghĩ thôi đã thấy phấn khích vô cùng.

Mọi cảm xúc của nàng đều lộ rõ mồn một trên gương mặt. Thấy nàng đang vui, Phó Y Trà cũng thuận thế lấn tới: "Trời tối rồi, tôi có thể ở lại đây dùng bữa tối không?"

Du Điềm hào phóng xua tay: "Được chứ, được chứ!"

Đến bữa tối, Phó Y Trà khéo léo cho quản gia Trần cùng người hầu lui ra, phòng ăn chỉ còn lại hai người. Nhớ đến lần uống rượu trước đó trong phòng, Du Điềm lại nổi cơn thèm, Phó Y Trà vội ngăn: "Hay là đừng uống?"

Du Điềm không chịu: "Không được, tôi phải uống một chút. Tôi uống bia mới say, chứ rượu vang thì chẳng nhằm nhò gì." Nói đoạn, nàng liền gọi quản gia mang rượu lên.

Phó Y Trà nhớ lại lần trước Du Điềm đại phát thần uy mắng Tề Diệu Âm cũng có uống rượu vang mà không thấy say, chắc là nàng thực sự chỉ không hợp với bia. Thế là cô không cản nữa. Nào ngờ rượu vừa lên bàn, Du Điềm đã tu một hơi cạn sạch cả ly như đang uống bia, khiến Phó Y Trà sững sờ không thốt nên lời.

Thấy Du Điềm định rót tiếp, Phó Y Trà giữ tay nàng lại: "Điềm Điềm, rượu vang không thể uống kiểu đó, dễ say lắm."

Du Điềm chớp mắt nhìn cô hồi lâu mới "ồ" một tiếng rồi đẩy ly qua: "Vậy cô uống đi. Không uống là không nể mặt tôi đấy nhé."

Phó Y Trà bất lực: "Tôi..."

"Uống đi!" Du Điềm hào khí ngút trời, "Tình cảm đều nằm trong chén rượu này cả, cô không uống nghĩa là chẳng có tình cảm gì với tôi rồi."

Phó Y Trà nhấp môi nhìn nàng, khẽ nói: "Dù có uống hay không, tôi vẫn luôn dành tình cảm cho em."

Đầu óc Du Điềm đã bắt đầu trì độn, nàng chẳng hiểu ẩn ý trong câu nói ấy, chỉ cười hì hì: "Vậy thì cô càng phải uống, cô uống rồi biết đâu tôi cũng sẽ có chút tình cảm với cô thì sao."

Lời vừa dứt, Phó Y Trà đã bưng ly rượu lên uống cạn sạch. Đôi mắt cô nhìn nàng dịu dàng và trong trẻo lạ kỳ: "Tôi uống rồi nhé."

Du Điềm toe toét cười, vui vẻ vỗ tay: "Đúng là hảo tỷ muội!" Nàng lại rót đầy ly: "Tiếp nào!"

Nhìn chất lỏng màu đỏ sóng sánh trong ly, Du Điềm cười đầy gian trá: "Cô dám uống nữa không?"

Phó Y Trà nhìn nàng: "Không uống nữa đâu, uống say dễ hỏng việc lắm."

Du Điềm bĩu môi: "Uống say thì cùng lắm ở lại đây một đêm, tôi thu lưu cô là được chứ gì."

"... Được." Phó Y Trà cuối cùng không cưỡng lại được lời hứa hẹn đó, bưng ly rượu lên uống cạn một lần nữa.

Du Điềm đột nhiên quàng tay qua cổ cô, cười nói: "Phó Y Trà, từ nay về sau cô chính là hảo tỷ muội của tôi!"

Kế hoạch của nàng vô cùng thông minh: Trước tiên cứ làm chị em tốt, sau đó lôi kéo cô về phe mình, rồi mới bắt cô chia tay với Tề Diệu Thiên.

Phó Y Trà cũng mỉm cười gật đầu: "Được." Cô nghĩ thầm: Làm chị em tốt trước, rồi tiến tới làm bạn gái sau, xem ra cũng là một ý hay.

Du Điềm nhìn cô, lẩm bẩm trong miệng: "Nếu cô không phải là nữ chính thì tốt biết mấy..."

Đôi mắt nàng bắt đầu mơ màng. Chợt nhớ tới những hình phạt quái ác của cái hệ thống rác rưởi trước đây, nàng bỗng dưng òa khóc nức nở. Phó Y Trà nghe không rõ nàng nói gì, chỉ loáng thoáng thấy chữ "tốt biết mấy". Thấy nàng khóc, cô xót xa vội vàng lau nước mắt cho nàng: "Tôi sẽ mãi ở bên cạnh em."

Du Điềm vừa khóc vừa mếu máo: "Ở bên tôi làm gì chứ, cô có phải bạn gái tôi đâu."

Phó Y Trà nhìn nàng, thì thầm: "Tôi có thể làm bạn gái em mà."

Đáng tiếc là lúc đó Du Điềm đã đứng dậy đi tìm giấy lau nước mắt nên chẳng nghe thấy gì. Phó Y Trà chỉ biết cười khổ: Chẳng biết đến bao giờ nàng mới chịu hiểu thấu tâm ý của mình đây?

Bình Luận (0)
Comment