Gương mặt béo tròn của Đạo diễn Ngô giật giật vài cái, ông âm trầm lên tiếng: "Có lẽ tôi đến không đúng lúc rồi."
"Ái chà, Đạo diễn Ngô!"
Du Điềm giật mình, vừa quay đầu lại đã chạm phải ánh mắt u oán của Đạo diễn Ngô. Khi liếc thấy Phó Y Trà đứng cạnh, chân mày nàng lập tức nhíu chặt: "Hai người..."
"Tình cờ gặp nhau thôi." Phó Y Trà mỉm cười dịu dàng. Xa cách mấy ngày, trong lòng cô luôn nhớ nhung nàng, tiếc là vì vướng bận việc công ty nên không thể đi thăm ban lần nữa. May mà lần này có cơ hội, nếu không chẳng biết bao giờ mới được gặp lại.
Đạo diễn Ngô cũng gật đầu phụ họa: "Đúng thế, tình cờ gặp thôi." Nói xong, ông nhìn Phó Y Trà rồi bảo Du Điềm: "Nếu cô có khách thì tôi về trước đây."
Nhưng Du Điềm không để ông đi dễ dàng như vậy: "Đạo diễn Ngô, ông bảo khách sạn đổi phòng cho tôi đi. Chị Tuyết và mọi người đều ở phòng đơn, tôi ở căn hộ sang trọng thế này không tiện chút nào."
"Có gì mà không tiện." Đạo diễn Ngô lén nhìn Phó Y Trà một cái rồi bắt đầu nói dối trắng trợn: "Vụ của Đàm Đan Tình vừa rồi làm cô chịu uỷ khuất, đây coi như là đoàn phim bồi thường cho cô đi."
Du Điềm hồ nghi liếc ông: "Nếu vậy thì ông cứ nhìn cô ta làm gì?"
Đạo diễn Ngô lập tức trợn mắt: "Tôi thấy cô ấy đẹp nên nhìn thêm vài cái không được à?"
Câu này làm Du Điềm không vui: "Chẳng lẽ tôi không đẹp bằng cô ta? Tôi đứng ngay trước mặt đây ông không nhìn, lại đi nhìn cô ta? Mắt ông..." Bị mù à?
Dù nàng không thốt ra chữ cuối, Đạo diễn Ngô vẫn đoán được ý đồ, tức đến mức đau cả đầu. Ông hậm hực: "Tùy cô muốn nghĩ sao thì nghĩ, bảo ở thì cứ an tâm mà ở đi!" Nói xong, ông quay ngoắt người bỏ đi thẳng.
Du Điềm bĩu môi, quay sang hỏi Lâm Hiểu Lệ: "Hiểu Lệ, em xem hai đứa chị ai đẹp hơn?"
Lâm Hiểu Lệ nhìn Du Điềm một lượt rồi lại đánh giá Phó Y Trà.
Thú thật, cả hai đều là mỹ nhân tuyệt sắc nhưng mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt. Du Điềm là kiểu mỹ nhân sắc sảo, diễm lệ và đầy gai góc; còn Phó Y Trà lại toát lên khí chất dịu dàng, trang nhã, đúng chuẩn hình mẫu "Bạch nguyệt quang" trong lòng phái mạnh. Hai người đứng cạnh nhau tạo nên sự tương phản cực lớn nhưng Lâm Hiểu Lệ lại thấy mạc danh hài hòa. Cô nàng lưỡng lự nhìn qua nhìn lại hồi lâu.
Nhưng đại lão trước mặt thì không thể đắc tội, Lâm Hiểu Lệ cười xin lỗi Phó Y Trà một tiếng rồi nịnh nọt: "Tất nhiên là Điềm Điềm đẹp hơn rồi, Điềm Điềm là thiên hạ vô địch, đẹp nhất trần đời!"
Du Điềm nghe vậy mới mãn nguyện nheo mắt cười.
Đứng ở cửa, sắc mặt Phó Y Trà không hề thay đổi, nụ cười càng thêm ôn nhu: "Tiện đường đi công tác nên tôi ghé thăm Điềm Điềm, có thể vào trong nói chuyện không?"
Du Điềm vẫn giữ vẻ hồ nghi, hoài nghi tính xác thực trong lời nói của cô. Lần trước Phó Y Trà cũng bảo đi công tác, mà ai đời lại đi công tác tận trong núi sâu rừng thẳm, rõ ràng là muốn tới để gây chú ý. Nhưng thực tế là ngoại trừ đoạn video của Kiều Thuần, trên mạng không hề có tin đồn nào khác về hai người, điều này khiến nàng không đoán định được dụng ý thực sự của đối phương.
Chẳng lẽ lần trước chưa tìm được góc quay đẹp nên lần này tới phục kích tiếp? Du Điềm vuốt cằm nhìn Phó Y Trà, mãi vẫn chưa chịu mời khách vào nhà.
Phó Y Trà chớp mắt, nghiêng đầu nhìn nàng: "Sao thế em?"
Đúng lúc này, nhân viên khách sạn mang hành lý của Phó Y Trà tới. Cô mỉm cười: "Đêm nay Điềm Điềm có thể thu lưu tôi một đêm không?"
Hình ảnh hai người từng ngủ chung trên giường đất trong núi bất chợt hiện về. Hệ thống trong đầu Du Điềm bắt đầu phát tín hiệu "leng keng" cảnh báo liên hồi. Nàng nhíu mày, sực nhớ đến kế hoạch trước đó của mình nên cong môi cười: "Dĩ nhiên là được."
Không hiểu sao, Phó Y Trà lại nhìn thấy một tia không có lòng tốt trong nụ cười ấy. Nhưng dù biết đó là hồng môn yến, cô vẫn sẵn lòng như thiêu thân lao vào lửa, chẳng chút hối hận.
"Cảm ơn em." Phó Y Trà nói.
Du Điềm nhướng mày né người sang một bên. Phó Y Trà xách hành lý bước vào. Phía cuối hành lang, một bóng người đang cầm điện thoại, khẽ nhếch môi cười đắc ý.
Ngửi thấy mùi thức ăn từ bếp tỏa ra, Phó Y Trà đặt hành lý xuống rồi đi thẳng vào trong: "Để tôi làm cho."
Tôn Tường tiếp xúc gần với Phó Y Trà, bỗng chốc ngẩn ngơ trước nhan sắc ấy. Cô nàng lúng túng: "Không... không cần đâu ạ, để em nấu là được rồi."
"Cứ để tôi." Phó Y Trà nhìn cô nàng, "Tôi muốn tự tay nấu cơm cho Điềm Điềm."
Tôn Tường mạc danh thấy căng thẳng hơn, vô thức đưa luôn xẻng nấu ăn cho đối phương rồi đứng sang một bên phụ rửa rau. Phó Y Trà cười hỏi: "Phim trường này chắc hai em không thường xuyên tới nhỉ?"
"Vâng, trước đây công ty không cho bọn em theo các nghệ sĩ tới đây." Tôn Tường vốn không khéo miệng như Lâm Hiểu Lệ, lại gặp ngay đại lãnh đạo nên hỏi gì đáp nấy như một nhân viên mới vào nghề.
Phó Y Trà "ừ" một tiếng rồi bảo: "Hay là em với Lâm tiểu thư đi dạo quanh đây chút đi?"
Tôn Tường ngẩn người: "Bây giờ ạ?"
Nụ cười của Phó Y Trà vẫn rất ôn hòa nhưng ngữ khí lại không cho phép cự tuyệt: "Đi đi, chi phí cứ tính cho tôi."
"Không cần đâu ạ." Tôn Tường lập tức phản ứng lại, cô đoán chắc Phó Y Trà muốn có không gian riêng để nói chuyện với chủ tịch nhà mình. Nhưng đi hay không còn phải chờ lệnh của lão bản. Chẳng mấy chốc, cô nàng đã ra phòng khách hỏi ý kiến Du Điềm, nhưng khôn khéo không nhắc đến việc đó là đề nghị của Phó Y Trà.
Nghe tiếng xào nấu từ bếp vọng ra, Du Điềm thản nhiên đồng ý: "Đi đi."
Tôn Tường như trút được gánh nặng, vội kéo Lâm Hiểu Lệ vẫn còn đang ngơ ngác ra khỏi cửa. Du Điềm nhìn về phía bếp, nhớ lại ánh mắt của Tôn Tường lúc nãy, ánh mắt nàng bỗng chốc lạnh đi.
Là ý của Phó Y Trà sao? Du Điềm không lo hai trợ lý bán đứng mình, chỉ là Phó Y Trà chắc chắn đã dùng cách nào đó để thuyết phục Tôn Tường. Nàng thở dài đứng dậy, đi dạo một vòng quanh phòng rồi quay lại bàn ăn. Phó Y Trà đang bưng món cuối cùng lên: "Đói chưa em? Nếu đói thì ăn trước đi, còn một con cá nữa, em muốn ăn thế nào?"
Du Điềm đáp: "Ăn sống."
"Ăn sống không tốt cho sức khỏe đâu." Phó Y Trà nói rồi quay lại bếp. Tiếng cá vào chảo dầu xèo xèo vang lên.
Không hiểu sao, nghe âm thanh này, Du Điềm bỗng có cảm giác mình chính là món ăn kia, chỉ còn chờ người ta hạ nồi mà xào nấu thôi. Nghĩ đến đó, nàng rùng mình một cái, vội lắc đầu gạt đi ý nghĩ kỳ quặc rồi cầm đũa nếm thử một miếng. Thú thật, đồ Phó Y Trà nấu tuy trình bày không mấy bắt mắt nhưng hương vị rất ổn, ít nhất là hơn hẳn trình độ chỉ biết nấu mì gói của nàng.
Một lúc sau, Phó Y Trà bưng đĩa cá thơm phức ra bàn: "Cá chưng tỏi đây, em nếm thử xem." Nói rồi cô lại đứng dậy: "Chờ tôi chút."
Cô chạy vào bếp mang ra một chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly. Nào ngờ chưa kịp khui nút chai đã bị Du Điềm chặn lại: "Ăn đồ Trung mà uống rượu vang gì chứ? Phải uống bia mới đúng điệu!"
Phó Y Trà khẽ nhíu mày, có chút do dự: "Chuyện này... e là không ổn lắm."
"Chẳng có gì là không ổn cả." Du Điềm vừa nói vừa nhấc điện thoại phòng gọi xuống lễ tân, yêu cầu mang lên một thùng bia.
Khi bia được đưa tới, Du Điềm hùng hổ khui một lúc hơn hai mươi lon, bày kín cả chiếc bàn vốn đang trống trải. Nàng hào hứng nhìn Phó Y Trà: "Nào, bạn gái của con trai tôi, đêm nay chúng ta không say không về!"
Phó Y Trà kinh ngạc nhìn nàng: "Em... em uống được bia sao?"
Trong khung cảnh này, dù không có món Tây nhưng rượu vang đỏ rõ ràng là lựa chọn hợp lý hơn. Nào ngờ mạch não của Du Điềm lại khác người đến thế, nàng nhất quyết đòi uống bia.
Phó Y Trà thường xuyên tham gia các bữa tiệc xã giao nên không lạ gì rượu bia, tửu lượng của cô cũng thuộc hàng khá. Điều cô không ngờ là Du Điềm lại có niềm đam mê mãnh liệt với bia đến vậy. Nghe cô hỏi, Du Điềm kiêu ngạo hếch cằm: "Đã là chị em thì không ai là không biết uống cả."
Kiếp trước tửu lượng của nàng vốn rất tốt, nhưng nguyên chủ vì ít khi đụng đến rượu bia nên nàng cũng không chắc thân thể này chịu được bao nhiêu. Nhìn Phó Y Trà có vẻ liễu yếu đào tơ, nàng thầm nghĩ chắc chắn cô ta sẽ gục trước mình thôi. Dù tửu lượng nàng có kém đi nữa, chẳng lẽ lại không uống nổi một lon? Hy vọng tửu lượng của Phó Y Trà cũng giống như vẻ ngoài của cô ta: yếu đuối mong manh.
Ánh mắt đầy toan tính và ranh mãnh của Du Điềm không lọt qua được mắt Phó Y Trà. Cô khẽ cong môi: "Được thôi, uống thì uống, nhưng em nhớ uống vừa sức, uống nhiều quá hại thân."
Du Điềm ậm ừ cho qua chuyện, bụng bảo dạ: "Đợi lát nữa uống hăng lên rồi thì ai mà nhớ mấy lời đó nữa."
Dứt lời, Du Điềm cầm lon bia lên chạm mạnh vào lon của Phó Y Trà: "Uống!"
Phó Y Trà uống rất tao nhã, ngay cả việc uống bia cũng toát lên vẻ dịu dàng thanh lịch, hoàn toàn không hề th* t*c. Thậm chí so với một phu nhân hào môn như Du Điềm, trông cô còn có phần ưa nhìn hơn hẳn. Du Điềm ngẩn người nhìn dòng bia chảy qua cổ Phó Y Trà, ánh mắt dán chặt vào vùng da trắng ngần ấy đến mức không thể rời mắt.
Cô ta dùng kem chống nắng gì mà trắng thế không biết.
"Điềm Điềm?"
Du Điềm bừng tỉnh, đối diện là Phó Y Trà đang mỉm cười nhìn mình, lon bia trong tay cô đã cạn sạch.
"À..." Du Điềm vội ngửa đầu dốc cạn lon bia, động tác cực kỳ tiêu sái. Phó Y Trà nhịn không được mỉm cười, Điềm Điềm nhà cô ngay cả lúc uống rượu cũng xinh đẹp đến vậy.
Uống xong một lon, Du Điềm đánh một cái ợ rõ to, rồi bỗng thấy đầu óc bắt đầu quay cuồng. Nàng không thể tin được, chỉ một lon bia mà đã làm nàng choáng váng. Chẳng lẽ tửu lượng của nguyên chủ lại tệ đến mức này sao?
Nhìn sang Phó Y Trà, một lon trôi qua mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh, chẳng có chút thay đổi nào. Du Điềm bỗng thấy bực mình, nàng hung hăng hỏi: "Cô say chưa?"
Có lẽ vì tác động của cồn, đôi môi Du Điềm trở nên đỏ mọng lạ thường, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ phủ một tầng sương mờ mịt, khiến nàng trông vừa đáng yêu vừa mê hoặc. Nhìn nàng như vậy, Phó Y Trà siết chặt đầu ngón tay, khẽ lắc đầu: "Chưa say."
Du Điềm bực dọc khui thêm một lon nữa: "Vậy thì uống tiếp!"
Một bàn tay thon dài giữ lấy tay Du Điềm, giọng nghiêm túc: "Điềm Điềm, em ăn chút gì đi đã rồi hãy uống, nếu không sẽ hỏng dạ dày đấy."
Du Điềm ngước mắt nhìn cô trân trân một lúc lâu, rồi bỗng nhiên ngoan ngoãn "ồ" một tiếng, đặt lon bia xuống và cầm đũa lên ăn. Phó Y Trà mỉm cười, gắp thức ăn vào bát cho nàng: "Em ăn nhiều một chút."
Nào ngờ, Du Điềm lại đột ngột há miệng nói: "Cô đút cho tôi đi."
Giọng điệu nũng nịu như một đứa trẻ. Phó Y Trà sững người, nhưng ngay sau đó trong lòng dâng lên niềm vui sướng tột độ. Cô mỉm cười rồi bắt đầu đút cho nàng ăn thật.
Du Điềm tỏ vẻ hài lòng trước sự thức thời của cô, nàng hừ một tiếng: "Hừ, đừng nói là đút tôi ăn, cho dù cô có rửa chân cho tôi thì tôi cũng tuyệt đối không đồng ý cho cô và Tề Diệu Thiên ở bên nhau đâu."
"Được." Phó Y Trà nhìn nàng, khẽ đáp: "Tôi hứa với em."
Du Điềm dường như không nghe thấy câu trả lời, nàng tự lẩm bẩm rồi lại cầm bia lên uống ừng ực. Nàng không tin cái thân thể này lại đổ chỉ sau một lon. Thế nhưng đến lon thứ hai, Du Điềm biết mình sai thật rồi. Nguyên chủ không uống rượu trước đây không phải vì không thích, mà vì tửu lượng quá khủng khiếp – ít ỏi đến đáng thương. Lúc này, nàng nhìn Phó Y Trà đã thấy phân thân thành hai người mất rồi.
"Điềm Điềm?" Thấy nàng lảo đảo, Phó Y Trà vội vàng tiến tới đỡ lấy: "Lại uống..."
Du Điềm bất chợt đưa tay bịt miệng cô lại, ánh mắt nghiêm nghị: "Suỵt! Cô nghe thấy gì không?"
"Cái hệ thống rác rưởi sắp online rồi đấy!"
Phó Y Trà: "???"