Mẹ Kế Kiêu Kỳ - Không Dục Cẩm

Chương 25

Cái hệ thống rác rưởi sau khi ngoi lên một cái thì lại im hơi lặng tiếng. Dù Du Điềm có hỏi thế nào nó cũng không đáp lại, nàng vuốt cằm thầm suy đoán.

Tề thị chưa từng lấn sân sang giới giải trí, nên không có khả năng Tề Diệu Thiên tới đây, vậy thì chỉ có thể là Phó Y Trà. Nhưng cô tới đây làm gì? Chẳng lẽ là định diễn trò lấy lòng nàng trước mặt mọi người, để thiên hạ thấy cô tử tế thế nào, còn nàng lại là bà mẹ kế xảo quyệt, ác độc, luôn tìm cách chia rẽ đôi uyên ương?

Phải rồi, chỉ có thể giải thích như vậy thì cái hệ thống cùi bắp kia mới nhắc nhở nàng phải đóng vai ác. Du Điềm nhìn ngón tay thon dài của mình, khẽ thở dài: "Quả nhiên là không muốn cho mình làm người tốt mà."

"Điềm Điềm nói gì cơ?" Lâm Hiểu Lệ nghe nàng lầm bầm liền nheo mắt nhìn, chỉ sợ vị cô nãi nãi này lại sắp gây ra chuyện gì xấu.

Thấy trợ lý sợ mình đại địch, Du Điềm cười híp mắt: "Có nói gì đâu, mau thu dọn đồ đạc rồi đi ăn sáng nào."

Nhưng nàng càng cười, Lâm Hiểu Lệ càng thấy bất an. Du Điềm lúc cười đúng là rất đẹp, nhưng lại khiến người ta thấy sởn gai ốc. Thế là Lâm Hiểu Lệ dặn Tôn Tường: "Phải trông chừng Điềm Điềm cho kỹ vào, tớ cứ cảm giác sắp có đại sự xảy ra." Tôn Tường nghe xong mà run bần bật, mặt cắt không còn giọt máu.

Nhờ có đội ngũ đầu bếp của vị "ốc đồng" bí ẩn, bữa ăn của Du Điềm luôn thuộc hàng đẳng cấp nhất đoàn phim. Theo lời đầu bếp, nguyên liệu toàn là rau củ hữu cơ tươi ngon dưới quê, sắc hương vị vẹn toàn khiến những người khác thèm thuồng đến phát điên. Thỉnh thoảng Thường Ngọc Hoan và Tống Kiều Tuyết cũng ghé qua ăn chực, ai nấy đều khen ngợi hết lời.

Điều làm Du Điềm hoài nghi là hai người họ dường như chẳng hề ngạc nhiên trước sự xa hoa này, cũng không mảy may tò mò. Điều này giúp nàng khẳng định: Người mời Thường Ngọc Hoan dạy nàng và người thuê đội đầu bếp này là một. Nàng đã thử dò hỏi Tống Kiều Tuyết hai lần nhưng đều bị chị khéo léo gạt đi, không hé môi nửa lời.

Những ngày này vẫn là quay phim tuyên truyền, nhưng đợi mãi đến chạng vạng vẫn chẳng thấy bóng dáng nam nữ chính đâu. Du Điềm sốt ruột hỏi hệ thống: "Này, nam nữ chính đâu rồi?"

Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên: 【Thỉnh ký chủ nhớ kỹ sứ mệnh, tranh thủ sớm ngày hoàn thành nhiệm vụ.】

Du Điềm: "Hà hà, đồ ngốc."

Hệ thống: "..."

Liên tiếp mấy ngày sau đó, Du Điềm đều nhận được thông báo nhắc nhở nhưng vẫn không thấy nữ chính xuất hiện. Mãi cho đến khi phim chính thức khai máy, nàng vẫn chẳng thấy bóng dáng cô đâu. Điều này khiến đống lời thoại ác độc nàng ấp ủ bấy lâu sắp quên sạch, luồng ác khí trong người cũng sắp tan biến hết cả.

Thật là thất vọng tràn trề!

"Du tiểu thư, sắp bắt đầu rồi. Mời cô chuẩn bị nhanh lên."

Du Điềm quay lại, thấy Đàm Đan Tình đang đứng ở cửa phòng trang điểm với sắc mặt khó coi. Du Điềm chẳng buồn đáp lời, cứ tựa lưng vào ghế chờ chuyên viên trang điểm làm nốt phần việc. Bị ngó lơ, Đàm Đan Tình bực bội: "Du tiểu thư, mọi người đều đã qua đó rồi, chỉ còn chờ mỗi cô thôi đấy."

"Câm miệng." Du Điềm xoa xoa trán, thản nhiên nói: "Ồn ào quá, làm tôi đau cả đầu. Để khi nào rảnh tôi phải hỏi Đạo diễn Ngô xem sao lại thuê nhân viên thế này. Chuyên viên trang điểm chẳng phải do các người sắp xếp à? Tôi đâu có tự vẽ mặt, tôi kiểm soát thời gian trang điểm kiểu gì được?"

Chuyên viên trang điểm run tay một cái làm đường kẻ mắt bị lệch, cô thợ vội lấy khăn giấy lau đi rồi bực bội nhìn Đàm Đan Tình: "Đàm tiểu thư, chẳng phải việc này do cô sắp xếp sao? Cô cứ lôi kéo tôi hỏi đông hỏi tây, giờ lại quay sang chê tôi chậm là thế nào?"

Ánh mắt Đàm Đan Tình đảo liên tục: "Cô nói nhăng nói cuội gì thế!" Nói đoạn, cô ta quay ngoắt người bỏ đi.

Du Điềm tặc lưỡi: "Đúng là thẹn quá hóa giận mà."

Khi Du Điềm ra đến phim trường thì đúng là có hơi muộn thật. Nàng lạnh lùng bảo Đạo diễn Ngô: "Đạo diễn Ngô, lần sau phiền ông sắp xếp nhân viên nào đáng tin một chút để bố trí thợ trang điểm nhé, cứ trì hoãn tiến độ thế này tôi gánh không nổi đâu."

Đạo diễn Ngô nhướn mí mắt: "Chuẩn bị đi."

Kiều Thuần sáp lại gần Đàm Đan Tình hỏi nhỏ: "Bảo cô quay video, cô đã quay chưa?"

Đàm Đan Tình cắn môi: "Chưa. Du Điềm giờ cũng khôn lắm, mấy ngày nay toàn dính lấy Tống Kiều Tuyết với Thường Ngọc Hoan, chẳng hề gây gổ gì với Triệu Thi Thanh cả."

"Cô đúng là vô dụng." Kiều Thuần tuy mang vẻ mặt dịu dàng nhưng lời nói lại vô cùng tuyệt tình, "Tóm lại tôi phải có được video đó sớm, nếu để tiến độ quay quá dài thì không thay người được nữa đâu."

Đàm Đan Tình kinh ngạc nhìn bạn mình: "Cậu định..."

"Tôi định làm gì không mượn cô quản." Nhìn bộ cảnh phục mặc trên người Du Điềm vừa vặn và oai phong đến thế, lòng Kiều Thuần lại càng khó chịu. Lúc thử vai cô ta cũng nhắm tới nhân vật này, ai ngờ lại bị Du Điềm nẫng tay trên. "Cô cầm tiền của tôi thì lo mà làm cho tốt, bằng không nếu tôi xui xẻo thì cô cũng đừng hòng ở lại đoàn phim."

Kiều Thuần dứt lời liền bỏ mặc Đàm Đan Tình để chạy lại lấy lòng Triệu Thi Thanh. Đàm Đan Tình đứng nhìn theo, rồi lại nhìn Du Điềm đã nhập vai xuất sắc khi đóng cùng Tống Kiều Tuyết, cô ta nắm chặt nắm tay. Một bước đi sai dẫn đến muôn vàn sai lầm, giờ đây cô ta lại bị Kiều Thuần nắm thóp, thật là tức chết đi được!

Trong 《Thang Mây》, vai nữ cảnh sát dường như là dành riêng cho Du Điềm. Nàng diễn rất tự nhiên, dù đối diện với bất kỳ nữ chính nào cũng không hề bị "khớp".

Rõ ràng là một kẻ kiêu ngạo ương ngạnh, có lý không tha người, nhưng hễ cứ khoác lên mình bộ cảnh phục và đối diện với ống kính, Du Điềm lại hóa thân hoàn hảo thành một nữ cảnh sát chính trực, tràn đầy sức sống thanh xuân.

Sự tương phản cực độ này khiến Đạo diễn Ngô vô cùng đắc ý, nhưng lại làm Kiều Thuần và Triệu Thi Thanh căm ghét đến tận xương tủy.

Những ngày qua, Triệu Thi Thanh sống rất gian nan. Cô ta vốn đã quá quen với những lời xưng tụng, lại được công ty o bế thành Ảnh hậu nên đời tư cực kỳ thuận lợi. Trước khi vào đoàn, công ty còn ký giúp cô ta hai dự án lớn, chỉ chờ đóng máy 《Thang Mây》 là nhập đoàn ngay. Thế mà mấy ngày nay, cô ta liên tục bị Đạo diễn Ngô mắng nhiếc vì kỹ năng không đạt, trong khi kẻ đối diễn là Du Điềm lại hết lần này đến lần khác được khen ngợi, bảo sao cô ta không ảo não cho được.

Trong thôn gần như không có tín hiệu, tin tức bên ngoài rất mịt mờ. Mãi đến hôm qua, trợ lý lên trấn mua đồ về mới kể cho cô ta nghe dư luận trên mạng đang bàn tán về mình rất khó nghe.

Triệu Thi Thanh thừa biết mối quan hệ bất hòa giữa Kiều Thuần và Du Điềm, lại cùng xuất thân từ một công ty, nên khi Kiều Thuần chủ động tiếp cận, cô ta không hề phản đối. Cô ta chỉ nhẹ nhàng bảo: "Trợ lý của chị hôm qua mới lên trấn một chuyến, tối nay chúng ta cùng ăn một bữa cơm nhé?"

Kiều Thuần lộ rõ vẻ mừng rỡ: "Vâng, em cảm ơn chị Thi Thanh."

"Cắt! Qua!"

Đạo diễn Ngô vừa hô xong, vẻ mặt chính nghĩa trên mặt Du Điềm lập tức tan biến. Nàng lười nhác dựa hẳn người vào Tống Kiều Tuyết: "Chị Tuyết ơi, em thấy khó thở quá, chắc là cần hô hấp nhân tạo rồi."

Cơ thể Tống Kiều Tuyết chợt cứng đờ trong giây lát, nhưng lập tức khôi phục như thường: "Trời nóng mà em mặc dày quá đấy, mau ra gốc cây kia nghỉ ngơi đi."

Du Điềm giả vờ yếu ớt: "Làm phiền chị Tuyết quá."

"Cái bộ dạng này của em mà để cho..." Tống Kiều Tuyết bỏ lửng câu nói, bật cười: "Được rồi, mau qua đó đi."

Du Điềm đứng thẳng dậy, cười cợt nhả: "Chị Tuyết chẳng tình thú chút nào. Lúc này đáng lẽ chị phải bảo là: 'Được thôi, để chị hô hấp nhân tạo cho em' mới đúng chứ?"

Tống Kiều Tuyết bất đắc dĩ lắc đầu: "Đừng có ba hoa nữa."

Trợ lý của hai người thấy cảnh này liền vội vã cầm khăn lông tới lau mồ hôi, chuyên viên trang điểm cũng chạy lại dặm phấn. Du Điềm than thở: "Trời nóng thế này, ước gì có chút đồ đá lạnh thì tốt biết mấy."

Ở vùng thôn quê này tuy đã có điện nhưng nhà dùng tủ lạnh chẳng được bao nhiêu. Dù trên trấn có bán dưa hấu hay kem thì đoàn phim cũng chẳng dám mua, sợ mấy vị tổ tông này ăn vào lại đau bụng ảnh hưởng đến tiến độ quay. Thế nên Du Điềm cũng chỉ lầu bầu vài câu cho bõ tức chứ chẳng hy vọng gì nhiều.

Tôn Tường cầm quạt đứng cạnh quạt cho Du Điềm, nàng nằm trên ghế dài lim dim sắp ngủ. Đúng lúc này, cái hệ thống rác rưởi đột nhiên lên tiếng: 【Yêu cầu ký chủ duy trì thiết lập nhân vật, làm một bà mẹ kế "tốt".】

Du Điềm giật mình mở mắt, liền nhìn thấy Phó Y Trà cùng một người đàn ông trẻ tuổi đang tiến về phía này. Tầm mắt hai người chạm nhau, trong đôi mắt tĩnh lặng của Phó Y Trà rốt cuộc cũng có ánh sáng, khóe môi cô chậm rãi vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp.

Nhận được nụ cười đó, Du Điềm bỗng nhớ tới mấy bộ phim truyền hình từng xem, trong đó nữ chính khi đối đầu với nữ phụ sẽ cười đầy khiêu khích kiểu: "Tiện nhân, ta tới rồi đây, xem chiêu đi!"

Du Điềm đón lấy nụ cười ấy, cũng chậm rãi nhếch môi. Ngốc bạch ngọt, xem chiêu đi! Để tôi cho cô nếm mùi uy lực của một bà mẹ kế độc ác!

Tác giả có lời muốn nói:

Tống Kiều Tuyết: "Chị mà hô hấp nhân tạo cho em, em sẽ chết rất thảm đấy..."

Bình Luận (0)
Comment