Mẹ Kế Kiêu Kỳ - Không Dục Cẩm

Chương 19

Du Điềm nghiến răng nghiến lợi nói, còn Phó Y Trà lại nghe với vẻ mặt đầy nghi hoặc, hoàn toàn không hiểu nàng đang ám chỉ điều gì.

"Ngốc bạch ngọt?" Phó Y Trà cảm thấy buồn cười, "Em đang nói tôi sao?"

Cô tự chỉ vào mình với vẻ kinh ngạc. Rốt cuộc mình biểu hiện giống ngốc bạch ngọt ở chỗ nào chứ? Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời có người gọi cô bằng cái từ này, mà người đó lại còn là Du Điềm. Còn nữ chính nữa? Vậy người kia là nam chính hay nữ chính? Chẳng lẽ trong mắt Du Điềm, hình tượng của cô lại là một kẻ ngây thơ vô số tội như vậy sao?

[Cảnh báo: Yêu cầu ký chủ duy trì thiết lập 'Mẹ kế độc ác', không được tiết lộ nội dung hệ thống và nguyên tác cho nam nữ chính. Nếu tiếp tục vi phạm sẽ bị xóa sổ trực tiếp!]

Du Điềm nhận ra mình lỡ lời, nhanh chóng hừ một tiếng đầy ngạo kiều để lấp l**m, hất tóc một cái: "Thế thì đi thôi."

Phó Y Trà mỉm cười: "Đi thôi."

Du Điềm vừa định bước ra cửa thì cái hệ thống rác rưởi lại lên tiếng: [Ngay lúc này, một bà mẹ kế độc ác sao có thể bỏ qua cơ hội làm khó nữ chính chứ? Hãy duy trì thiết lập nhân vật, tìm cách gây hấn cho nữ chính một phen.]

Bước chân Du Điềm khựng lại, nàng chỉ tay vào chiếc va li lớn phía sau: "Nếu cô đã muốn thể hiện thì xách cái va li kia cho tôi."

Ở đầu cầu thang lầu hai là một chiếc va li hành lý cỡ siêu lớn, màu vàng kim lóa mắt vô cùng nổi bật. Phó Y Trà còn chưa kịp mở lời, Du Điềm đã nhíu mày giáo huấn: "Sao nào, cô không muốn làm việc giúp tôi à? Tôi thấy cô với con trai tôi đúng là cùng một giuộc, ngoài mặt thì cung kính nhưng trong lòng thì âm mưu đầy rẫy, chút việc nhỏ này cũng không muốn giúp."

"Không có đâu. Dù Điềm Điềm có thế nào tôi cũng đều thích, tuyệt đối không có chuyện bằng mặt không bằng lòng." Phó Y Trà bất đắc dĩ đáp, "Ngoài ra, một va li này đã đủ chưa?"

Lần này vào đoàn phim khá lâu, lại phải di chuyển qua nhiều thành phố khác nhau nên đồ đạc cần chuẩn bị rất đầy đủ. Du Điềm bĩu môi, ngay lập tức mấy hầu gái ở lầu hai lại đẩy ra thêm ba chiếc va li cùng loại nhưng khác màu.

Du Điềm cười híp mắt: "Cô xem, bốn chiếc là đủ rồi đấy. Mau xách đi, thể hiện cho tốt vào."

Trán Phó Y Trà hiện lên vài vạch đen. Nhìn dáng vẻ trêu chọc của nàng, cô chỉ đành gật đầu: "Được."

Nghe câu trả lời này, Du Điềm hơi kinh ngạc. Nàng thấy Phó Y Trà dẫm trên đôi giày cao gót đi lên lầu, sau đó chỉ huy hầu gái bắc một cái giá đỡ phẳng trên bậc thang rồi lần lượt trượt bốn chiếc rương xuống dưới.

Động tác dứt khoát, hơi thở không hề rối loạn. Khi cô đi đến bên cạnh Du Điềm, nụ cười trên môi vẫn vô cùng ôn nhu: "Chúng ta đi thôi."

Định xem trò cười của Phó Y Trà nhưng không thành, ngược lại còn phải chứng kiến màn thao tác chuyên nghiệp của đối phương, tâm trạng Du Điềm bực bội không thôi. Sớm biết vậy nàng đã cấm không cho dùng công cụ hỗ trợ rồi.

Nàng liếc nhìn bộ đồ hàng hiệu trên người Phó Y Trà, nhịn không được mỉa mai: "Có bạn trai giàu có đúng là sướng thật đấy."

Phó Y Trà chỉ cười không nói. Sau khi lên xe, Du Điềm lại thở dài: "Cô biết người ta gọi hạng con gái như cô là gì không?"

"Gọi là gì cơ?" Phó Y Trà cố tình lái một chiếc xe bảo mẫu hạng sang tới, tài xế ngồi phía trước, cô và Du Điềm ngồi đối diện nhau ở phía sau. Nghe câu hỏi này cô biết chắc chẳng phải lời hay ý đẹp gì, nhưng kỳ lạ là cô lại thích nghe Du Điềm nói như vậy.

Tựa như... Du Điềm đang ghen tuông vậy?

Tâm trạng Phó Y Trà bỗng dưng thoải mái lạ thường, cô thong thả rót một ly nước đưa tận tay Du Điềm. Người ta bảo há miệng mắc quai, nhưng Du Điềm không có khái niệm đó. Nàng cầm lấy ly nước uống cho bớt khát rồi mới phán: "Lọ Lem, hạng Lọ Lem vọng tưởng gả vào hào môn."

"Ừm." Phó Y Trà nhịn không được mà bật cười. Thấy biểu tình nghiêm túc đầy đe dọa của Du Điềm, cô chợt nhận ra mình cười lúc này là không đúng, liền vội vàng đổi sang vẻ mặt kinh hoàng: "Sao lại như thế được..."

Du Điềm thấy vậy quả nhiên đắc ý, nàng giơ tay ngắt lời: "Đừng có nói cô và Tề Diệu Thiên là chân ái nhé, nghe buồn nôn lắm."

Phó Y Trà sâu kín thở dài: "Được rồi, em không cho nói thì tôi sẽ không nói."

Du Điềm nhận ra mình dường như vẫn chưa thực sự làm khó được đối phương, nàng bèn trợn trắng mắt.

"Sao thế?" Phó Y Trà thấy nàng có vẻ mất hứng thì bắt đầu lo lắng.

Du Điềm lườm cô một cái: "Vô vị."

Nàng nhìn quanh chiếc xe bảo mẫu xa hoa này mà thấy chua xót vô cùng. Nàng là Tề phu nhân mà còn chưa được ngồi xe xịn thế này, vậy mà cô nàng ngốc bạch ngọt kia lại có trước rồi. Chiếc xe này giá chắc chắn không rẻ, vậy nếu nàng muốn dùng tiền để ép cô ta rời đi thì phải cần bao nhiêu đây?

Nàng thầm hoài nghi một trăm triệu liệu có đủ không. Giá trị tài sản của Tề Diệu Thiên đâu chỉ có chừng đó, vài tỷ tệ cũng nên? So với một đại bá tổng thì một trăm triệu xem ra chẳng thấm vào đâu. Thế là nàng lặng lẽ mở điện thoại xem số dư trong thẻ, liếc nhìn Phó Y Trà một cái rồi thức thời ngậm miệng.

Từ từ đã, cứ đợi đấy, với bản lĩnh của nàng thì sớm muộn gì cũng chia rẽ được cặp nam nữ chính này thôi.

Đến sân bay, Du Điềm lười nhác vươn vai, ngồi yên chờ người khác mở cửa cho mình. Phó Y Trà vô cùng tinh ý, không chỉ chủ động kéo cửa xe mà còn lấy tay che chắn phía trên để đề phòng Du Điềm đụng đầu.

Đối với sự ân cần của Phó Y Trà, Du Điềm đều quy kết thành hành động lấy lòng mẹ kế của nam chính, nên nàng thản nhiên tiếp nhận như một lẽ đương nhiên.

"Điềm Điềm!"

Vừa xuống xe, hai cô trợ lý cuối cùng cũng chạy tới. Lâm Hiểu Lệ áy náy nói: "Điềm Điềm, thật sự xin lỗi chị, không ngờ hôm nay trên đường lại xảy ra sự cố. Cũng may nhờ có Phó tiểu thư, bằng không chúng em e là không kịp chuyến bay rồi."

Lâm Hiểu Lệ và Tôn Tường đều là nhân viên cũ của Thiên Vũ, nhưng sự nghiệp cũng lận đận giống như Du Điềm. Khi Vu Tĩnh từ chức đã mang hai cô bé này theo để làm trợ lý cho nàng. Dù đã quá hiểu tính khí của Du Điềm, nhưng vì tin tưởng Vu Tĩnh nên họ mới dũng cảm nhận việc.

Ngày đầu đi làm đã xảy ra chuyện, hai người rất lo Du Điềm sẽ nổi trận lôi đình. Thế nhưng, trái với dự đoán, Du Điềm chỉ gật đầu đầy ngạo kiều: "Không sao, chị với Phó tiểu thư cũng chẳng phải người ngoài."

Nghe câu này, Phó Y Trà có vẻ rất vui, cười nói: "Điềm Điềm cứ gọi tôi là Y Trà được rồi."

Du Điềm liếc cô một cái, trên mặt bỗng hiện lên nụ cười hiền hậu như bà mẹ chồng: "Tiểu Phó này, dù sao tôi cũng là trưởng bối, cứ gọi cô là tiểu Phó đi nhé."

Phó Y Trà: "..."

Lâm Hiểu Lệ và Tôn Tường không nỡ nhìn thẳng vào cảnh tượng đó, vội vàng chạy ra sau xe dọn hành lý chuẩn bị vào sân bay.

Đến cửa vào, Phó Y Trà đã khôi phục thần sắc, vẻ mặt đầy quan tâm: "Khi nào có thời gian, tôi đi thăm em được không?"

Du Điềm nhìn cô đầy kỳ quái: "Cô đi thăm tôi?"

Phó Y Trà ừ một tiếng: "Tôi sẽ nhớ em lắm."

Du Điềm cảm thấy sự việc ngày càng quái đản, nàng "ngô" một tiếng: "Nhưng tôi thì sẽ không nhớ cô đâu."

Lên máy bay, Du Điềm vẫn còn mải suy nghĩ về những lời của Phó Y Trà. Tại sao cô nàng ngốc bạch ngọt này lại nói năng kỳ lạ như vậy chứ? Nàng đột nhiên kinh ngạc che miệng lại, tự lẩm bẩm: "Chẳng lẽ... chẳng lẽ cô ta chính là cái người đó..."

"Cái gì cơ ạ?" Lâm Hiểu Lệ tưởng Du Điềm gọi mình nên vội hỏi.

Du Điềm dường như không nghe thấy, nàng kích động nói: "Chẳng lẽ, cô ta là fan não tàn của mình?"

Lâm Hiểu Lệ ngồi thụt trở lại ghế, quyết định từ nay về sau không nên nghe sếp mình nói chuyện nữa, sớm muộn gì cũng bị hù chết.

Phó Y Trà là ai chứ? Đó là bạn gái của Tề Diệu Thiên, tình cảm hai người tốt như thế, thiên hạ đều bảo sớm muộn gì cũng kết hôn. Phó Y Trà mà lại có quan hệ tốt với mẹ kế của Tề Diệu Thiên sao? Lại còn là fan não tàn của bà mẹ kế đó nữa?

Cô rùng mình một cái, vội vàng lấy điện thoại nhắn tin cho Vu Tĩnh: 【Chị Tĩnh ơi, sếp của chúng ta... tinh thần thực sự bình thường chứ ạ?】

Bình Luận (0)
Comment