Tháng Bảy thời tiết thay đổi thất thường. Mới lúc trước còn trời quang mây tạnh, chớp mắt gió đã nổi, mưa đã tuôn. Sấm sét ầm ầm cũng như muốn góp vui, mãnh liệt kéo đến. Cách đó không xa, sóng biển vỗ mạnh vào bãi đá ngầm, tiếng va đập khiến lòng người cũng phải run rẩy.
[Ting! Hệ thống đã tự động kích hoạt chế độ "Mẹ kế ác độc" cho ký chủ. Vui lòng dựa theo nhắc nhở của hệ thống để tiến hành cốt truyện.]
[Trong nguyên tác, nguyên chủ là một bà mẹ kế ngu ngốc, ngang ngược và độc ác. Yêu cầu ký chủ nghiêm túc duy trì thiết lập nhân vật, làm một bà mẹ kế ác độc đúng chuẩn!]
Du Điềm lờ đi âm thanh máy móc cứ lải nhải mãi không ngừng trong đầu, chuyển sự chú ý sang người phụ nữ đang nói chuyện ở đối diện. Trong lòng nàng chỉ không ngừng lặp lại hai từ: Mẹ kiếp, cmn...
"Theo lý mà nói, bọn em nên gọi chị một tiếng đại tẩu. Nhưng chị và anh cả vừa kết hôn thì anh ấy đã qua đời, lời đồn đại bên ngoài thật sự rất khó nghe."
"Đương nhiên, nhà họ Tề chúng em tin tưởng chị. Chị còn trẻ, đường tương lai còn dài, người nhà họ Tề cũng không phải không thấu tình đạt lý, cho nên có lẽ chị có thể suy xét tìm một bến đỗ khác. Về điểm này, em và Diệu Thiên đều ủng hộ chị."
Người phụ nữ ngồi trên ghế sô pha, lưng thẳng tắp, những ngón tay sơn móng màu lục đậm đặt trên đầu gối. Lúc nói chuyện, cằm bà ta hơi hất lên, nhìn về phía Du Điềm với ánh mắt pha chút khinh thường lẫn thương hại, giọng điệu tuy lạnh nhạt nhưng lại đầy vẻ hiển nhiên: "Nhưng có một điều, sản nghiệp của Tề gia chỉ có thể mang họ Tề. Dù sao chị cũng đã kết hôn với anh cả, chúng em sẽ không bạc đãi chị..."
Trong đầu, tiếng "ting ting" vẫn liên tục vang lên, báo cho Du Điềm biết nên duy trì thiết lập nhân vật như thế nào. Du Điềm day day mi tâm, nhìn người đối diện với vẻ mất kiên nhẫn. Dù có kém cỏi đến đâu thì nàng cũng là một diễn viên, còn cần cái hệ thống rách nát này dạy đời sao?
Người phụ nữ đang lải nhải trước mắt, cái cằm hếch lên tận trời kia chính là cô em chồng của thân xác này - em gái ruột của tổng tài Tề Như Hải quá cố, Tề Diệu Âm. Ngồi bên cạnh là chồng của bà ta, trên mặt hai vợ chồng đều treo vẻ tin tưởng như đã nắm chắc phần thắng.
Còn ở phía bên trái Du Điềm, ngồi trên ghế sô pha là một đôi nam nữ trẻ tuổi. Đó là con trai duy nhất của Tề Như Hải - Tề Diệu Thiên cùng bạn gái hắn, Phó Y Trà.
Nam đẹp trai, nữ xinh gái, trông như một cặp trời sinh. Bọn họ là nam nữ chính trong cuốn sách cô vừa xuyên vào, nam chính cũng chính là con riêng của chồng cô trên danh nghĩa.
"Cho nên?"
Du Điềm không chờ Tề Diệu Âm nói hết, mất kiên nhẫn cắt ngang: "Ý của bà là đưa cho tôi một ít tiền, sau đó bảo tôi cút khỏi nhà họ Tề, có phải ý này không?"
Tề Diệu Âm sửng sốt, tiếp đó trong lòng trào lên sự khinh thường. Không hổ là con gái nhà trọc phú, ăn nói thô lỗ, hành xử phàm tục, đầu óc lại ngu xuẩn, nói năng hoàn toàn không suy nghĩ. Nếu không phải gương mặt này quá đẹp, anh cả của bà ta cũng không thể nào bị mê hoặc đến điên đảo, sống chết đòi cưới về nhà bằng được.
Trước kia lúc anh cả còn sống thì còn giả bộ ra vẻ ôn nhu hiền huệ, giờ nghĩ lại cũng chỉ vì muốn gả vào nhà họ Tề mà thôi. Hiện giờ anh cả không còn, liền lộ ra bộ mặt xấu xí rồi sao? Điều duy nhất bà ta hối hận bây giờ chính là lúc trước không ngăn cản anh cả đi đăng ký kết hôn trước.
Tề Diệu Âm hít sâu một hơi đè nén cơn giận, lớp trang điểm tinh xảo trên mặt khẽ rung động, bà ta tiếp tục nói: "Ý của chúng em là chị còn trẻ, không nên chôn vùi thanh xuân ở trong đại viện nhà họ Tề này..."
"Tôi đương nhiên biết mình còn trẻ," Du Điềm nghe tiếng "ting ting" trong đầu mà càng thêm mất kiên nhẫn, "Tôi gả cho Tề Như Hải, thì cho dù tuổi tác của bà có thể làm mẹ tôi đi chăng nữa, bà vẫn phải gọi tôi một tiếng đại tẩu. Sản nghiệp Tề gia là của Tề Như Hải, ông ấy chết rồi, tài sản của ông ấy chẳng lẽ tôi không được thừa kế? Chiếu theo pháp luật, bà thậm chí còn chẳng phải người thừa kế hàng thứ nhất, bà có tư cách gì ở đây khoa tay múa chân với tôi? Còn việc sau này tôi có chôn vùi thanh xuân ở Tề gia hay không là chuyện của cô chắc? Bà là vị thần tiên ở cái hầm cầu nào mà quản rộng tới người tôi thế!"
Du Điềm dứt lời, phòng khách rơi vào một mảng tĩnh lặng. Vợ chồng Tề Diệu Âm không thể tin nổi mà nhìn cô.
Thình lình, một tiếng cười khẽ đánh vỡ bầu không khí ngột ngạt đáng sợ. Tề Diệu Âm thẹn quá hóa giận, mặt đỏ bừng nhìn về phía người vừa phát ra âm thanh: "Đến cả cô cũng dám cười nhạo tôi sao?"
Phó Y Trà bị điểm danh liền đưa ra một lời xin lỗi không mấy chân thành: "Xin lỗi, con không nhịn được."
Phó Y Trà người đẹp tính tình nhu mì, trong sách cô là bạch nguyệt quang, là nốt chu sa của nam chính Tề Diệu Thiên, cũng là nữ chính ngốc bạch ngọt. Một nữ chính như vậy thì tình cảm với nam chính nhất định sẽ không thuận buồm xuôi gió, vì thế vật cản đường chưa bao giờ thiếu, mà Tề Diệu Âm chính là một trong số đó.
Tề Diệu Âm trừng mắt nhìn Phó Y Trà một cái, nể mặt Tề Diệu Thiên nên không nói gì thêm.
Khóe môi Phó Y Trà vẫn lưu lại một nụ cười nhạt, đôi mắt khi dừng trên người Du Điềm lại mang theo ý vị thâm trường.
Tuy nhiên, Du Điềm chẳng hề chú ý đến cô nàng "ngốc bạch ngọt" này. Nàng liếc nhìn thời gian trên điện thoại, trong đầu hệ thống sau một hồi thao thao bất tuyệt cuối cùng cũng đưa ra kết luận: [Vui lòng ký chủ duy trì thiết lập nhân vật, làm một tảng đá kê chân đủ tư cách, tỏa sáng tản nhiệt vì sự phát triển tình cảm của nam nữ chính, đóng góp hết mình cho diễn biến cốt truyện.]
Du Điềm nghe âm thanh điện tử vô cảm này, không nhịn được mà chửi thề một câu: "Mẹ kiếp!"
"Cô còn dám mắng tôi?" Tề Diệu Âm tức đến run người, giọng nói vô thức cao vút lên: "Cô... cô có tư cách gì mà mắng tôi? Cô gả cho anh cả như thế nào cô không tự biết sao?"
Du Điềm bị giọng nói chua ngoa của bà ta làm cho nhức tai, cô làm bộ ngoáy lỗ tai, cười nhạo đáp: "Bà muốn thi xem ai giọng to hơn à?"
Tề Diệu Âm nghẹn họng.
Muốn so giọng to thì ai so nổi với Du Điềm. Thật uổng công cái tên hay, người này không chỉ ngu xuẩn mà còn ngang ngược, "một khóc, hai nháo, ba thắt cổ", trò gì mà người phụ nữ trước mắt này không biết làm? Thế mà ông anh cả ngốc nghếch của bà ta lại mù quáng, xem cô như bảo bối trong lòng, quen nhau chưa được mấy ngày đã đi đăng ký rồi rình rang cưới về nhà.
[Nhiệm vụ: Dựa theo cốt truyện về cô gái con nhà trọc phú, bà mẹ kế ác độc vì luyến tiếc gia nghiệp Tề gia, trước sự bức ép của người nhà họ Tề, mẹ kế phải đuổi Tề Diệu Âm – kẻ cũng đang mang lòng dạ xấu xa – ra khỏi biệt thự.]
Du Điềm thử hỏi trong đầu: "Nếu không hoàn thành thì sao?"
Âm thanh máy móc đột nhiên trở nên sắc nhọn: [Cảnh cáo! Ký chủ không thực hiện nhiệm vụ hệ thống đưa ra theo đúng cốt truyện thì sẽ phải chết nha~]
Tiếng "nha" ở cuối câu kéo dài ra, nghe như thể đang cười nhạo cô vậy.
Du Điềm thu liễm tinh thần, gác cả hai chân lên chiếc bàn trà bằng gỗ tử đàn chạm trổ tinh xảo, biểu tình ngạo nghễ nhìn Tề Diệu Âm, mắng xối xả: "Bà là cái thứ gì mà cũng đòi chất vấn tôi? Hừ, chẳng lẽ người nên cút đi không phải là bà sao?"
Thực tế, tính cách nguyên bản của Du Điềm khá Phật hệ, nhưng cái hệ thống quái quỷ này lại bắt nàng phải duy trì thiết lập mẹ kế ác độc. Vì để sống sót, nàng chỉ đành khiến bản thân trông có vẻ kiêu ngạo, ương ngạnh và vô duyên vô cớ gây sự một chút. Thế nhưng, sau khi thốt ra mấy câu đó, nàng chợt nhận ra làm một kẻ ngang ngược, gây rối vô lý hóa ra lại rất sảng khoái.
Tề Diệu Âm tức đến mức toàn thân run rẩy: "Cô... cô!"
Bà ta luôn tự cho mình là người có giáo dục, tự nhiên không thể hạ mình xuống để đôi co kiểu chợ búa với Du Điềm. Tề Diệu Âm không nhịn được quay sang nhìn Tề Diệu Thiên: "Diệu Thiên, cháu xem nên thế nào?"
Tề Diệu Thiên thần sắc đạm mạc, chẳng thèm liếc nhìn bà cô ruột lấy một cái, hờ hững nói: "Dì Du là người ba cưới về, vậy dì ấy chính là nữ chủ nhân của Tề gia. Cô cô không nên nói chuyện với dì ấy như thế."
Nghe Tề Diệu Thiên xưng hô, khóe miệng Du Điềm khẽ giật giật. Người đàn ông này gọi một tiếng "dì" mà chẳng thấy áp lực tâm lý chút nào nhỉ.
Tề Diệu Âm trợn tròn mắt, đầy vẻ không thể tin nổi. Lớp trang điểm tinh xảo cũng không che giấu được sự kinh ngạc lúc này: "Diệu Thiên, cháu có biết mình đang nói gì không?"
Tề Diệu Thiên đứng dậy, hơi cúi người chào Du Điềm: "Dì Du, hy vọng sau này chúng ta có thể chung sống vui vẻ."
Tề Diệu Âm hoàn toàn bị gạt sang một bên.
Du Điềm tựa lưng vào sô pha, ngước mắt nhìn đứa con trai hờ này – cũng chính là nam chính tổng tài bá đạo Tề Diệu Thiên. Quả nhiên đúng như trong sách mô tả: bình tĩnh, đạm mạc, khí thế bức người; đặc biệt là gương mặt như tạc, đẹp trai đến mức khiến người ta phải phẫn nộ.
Chỉ là nàng đang mang thiết lập mẹ kế ác độc, phải tỏa sáng vì sự phát triển của cốt truyện. Không những không được mê trai, nàng còn phải mang ác ý với bá tổng, lúc nào cũng phải tìm cách gây khó dễ cho hắn.
Nhưng trước mắt, nhiệm vụ của Du Điềm là đuổi Tề Diệu Âm ra khỏi biệt thự.
Nàng nở một nụ cười hiền hậu kiểu người mẹ già, đắc ý nhìn Tề Diệu Âm: "Cho nên, giờ bà có thể đi được chưa?"
Thân hình Tề Diệu Âm lảo đảo, bà ta hận sắt không thành thép liếc Tề Diệu Thiên một cái, sau đó hừ lạnh, xách túi hùng hổ đi ra cửa.
Cánh cửa mở ra, bên ngoài mưa gió tầm tã như trút nước. Tề Diệu Âm nhìn cơn mưa lớn, không nhịn được lùi lại hai bước. Nhưng khi quay đầu lại, bắt gặp nụ cười kiêu ngạo đầy ác liệt trên mặt Du Điềm, bà ta nhíu mày rồi quay lại ngồi xuống.
"Đây là nhà của anh trai tôi, tôi muốn đi thì đi, muốn ở thì ở!"
Du Điềm: "..."
Bà mà không đi là tôi không giữ nổi cái mặt này nữa đâu...
"Bên ngoài mưa gió lớn quá, không nên để khách ra về vào lúc này." Phó Y Trà, người nãy giờ vẫn duy trì nụ cười im lặng, lên tiếng dịu dàng: "Diệu Thiên, anh thấy có đúng không?"
Tề Diệu Thiên gật đầu, ánh mắt lướt qua Phó Y Trà đầy ôn nhu và sủng nịch. Hắn hoàn toàn không nhận thấy việc định nghĩa cô ruột mình là "khách" có gì không ổn.
Bà mẹ kế ác độc cảm thấy có chút ê răng. Dựa vào cái gì mà bọn họ được yêu đương, còn nàng chỉ có thể làm mẹ kế ác độc chứ? Thật không cam tâm~
Trong lòng Du Điềm tràn ngập lời mắng chửi, nhưng ánh mắt nàng vẫn dán lên người Tề Diệu Âm, quyết định tìm lại thể diện: "Tiểu muội sắc mặt không tốt, hay là sinh bệnh rồi?"
Tề Diệu Âm trừng mắt nhìn nàng, rất muốn nói là bị nàng chọc cho phát bệnh. Một con bé mới hơn hai mươi tuổi mà cũng không biết xấu hổ gọi bà ta là "tiểu muội"!
Du Điềm đột nhiên che miệng cười khẽ: "Tiểu muội cứ nên giữ cái mặt nghiêm nghị đó đi, như vậy mới không lộ nếp nhăn. Bằng không người ta nhìn vào lại tưởng cô là bà nội của tôi mất."
"Ngu xuẩn!" Tề Diệu Âm lười để ý tới Du Điềm, mỉa mai phun ra hai chữ rồi im bặt. Với bà ta, nói chuyện với hạng phụ nữ như Du Điềm chỉ làm hạ thấp đẳng cấp của mình. Bà ta đúng là điên rồi mới định đôi co với hạng người này, thật mất thân phận.
Du Điềm không phủ nhận điều đó, cái hệ thống rách nát này thiết lập cho nàng một hình tượng đúng là vừa ngu ngốc vừa ngớ ngẩn.
Thế nhưng, thiết lập nhân vật là một chuyện, không có nghĩa là nàng thích nghe người khác mắng mình ngu xuẩn. Du Điềm nhìn Tề Diệu Âm, kiêu ngạo tuyên bố: "Tôi có ngu đi chăng nữa thì cũng là đại tẩu của bà, chỉ cần một giây thôi là tôi có thể tống khứ bà ra ngoài kia mà ngắm mưa đấy."
Sắc mặt Tề Diệu Âm lập tức cứng đờ.
Phó Y Trà lại nhịn không được mà khẽ cười thành tiếng, Tề Diệu Thiên liền nhìn cô với ánh mắt đầy sủng nịch: "Đừng nghịch nữa."
Du Điềm từ chối ăn cẩu lương. Dựa theo thiết lập của một bà mẹ kế độc ác, nàng nhìn Tề Diệu Thiên bằng ánh mắt ác liệt: "Con trai, gọi mẹ đi!"
Tác giả có lời muốn nói: Truyện mới khai trương, cầu cất chứa, cầu bình luận! Đây là lần đầu mình viết bách hợp, có chỗ nào chưa tốt mong mọi người thông cảm và bỏ qua cho nhé!