Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 83

Đan Triết ngăn cản ý định tiến thêm của cậu — lỡ dư chấn ập tới, Hoài Lân mà bị rơi xuống thì xong đời.

Hoài Lân đành quay về, đỡ Đan Triết dậy, nói:

“Đi vòng qua chỗ này trước đã… tìm mọi người rồi tính.”

Năm người đi men theo khe nứt suốt một hồi lâu, cuối cùng cũng tụ họp lại được.

Ngoài Đan Triết bị thương nhẹ ở chân, những người còn lại đều bình an vô sự. Chuột hamster Kim Lấp Lánh… ừm, hy sinh vẻ vang.

Hoài Lân sờ vào túi ngực, thấy Hoài Nhị Ngoan nằm cuộn tròn lại, lông trắng xù xù chẳng nhúc nhích, cũng chẳng giả chết — bộ dạng như thể mất hồn, trông thật thảm.

Lúc này, Nghiêm Phi Quang nói:

“Chiếc xe kia trượt xuống hẳn rồi, chắc không kéo lại được, đồ đạc trên đó cũng mất. Mấy thứ còn mang theo bên người thì vẫn còn, hai cây cung, một bịch rưỡi bánh quy nén, hai bình nước… còn lại chẳng còn gì nữa.”

“May mà cây vĩ cầm vẫn luôn đeo trên lưng…”

Đan Triết lạnh nhạt mỉa:

“Cây vĩ cầm là bản thể của anh à? Mất rồi là tan thành mây khói hả?”

“Bản thể?”

Nghiêm Phi Quang cúi đầu nghĩ ngợi, mờ mịt lặp lại:

“Từ này hay đấy! Từ giờ trở đi, vĩ cầm chính là bản thể của tôi!”

Đan Triết: “……”

Hoài Lân trong lòng thấy buồn cười, vỗ tay nói:

“Được rồi được rồi, giờ kiểm tra lại xem còn cái gì dùng được không, xem có thể cứu vớt được thứ gì. Sau đó đợi anh tôi họ quay về tìm tụi mình.”

Tổn thất lần này nặng nề quá mức, vừa bắt đầu kiểm kê là ai nấy đều cạn lời, chẳng còn tâm trạng đùa giỡn.

Thức ăn vốn đã không nhiều, giờ chỉ còn một gói rưỡi bánh quy ép khô. Xăng đều trữ trong chiếc xe van kia, giờ cũng theo nó trôi xuống đáy khe luôn rồi. May mà đợt sáng dọn xe, đa phần vật tư đã chuyển sang xe của Hoài Lân, tạm coi như giữ được một phần.

Vali hành lý của Hoài Lân bị văng ra ngoài, may mà đồ xịn, bên trong chỉ hỏng mất vài món dụng cụ nhỏ.

Tấm pin mặt trời lúc trước dỡ ra đang điều chỉnh giữa chừng thì giờ gần như tiêu đời toàn bộ. Đan Triết muốn khóc, phát rồ lên:

“Khó khăn lắm mới gắn xong đống linh kiện tháo rời, còn tạm thời thiết kế lại bảng mạch… Giờ thì tám phần mười rớt sạch rồi ——!”

Hoài Lân cũng phát điên:

“Anh tôi khó khăn lắm mới tích tụ được chừng đó mạch điện, em còn đặc biệt để dành cho ảnh mang theo… Giờ thì laptop mất tiêu ——!”

Nghiêm Phi Quang nghĩ một lúc, cuối cùng cũng chen vào :

“Tôi cũng vừa mới tìm được cái hộp đựng vĩ cầm ưng ý nhất…”

“Anh tránh xa ra.”

Đan Triết lạnh lùng ngắt lời.

Cả nhóm bắt đầu xử lý chiếc xe bị lật, đồng thời thu gom vật tư văng tứ tung xung quanh. Hoài Lân vì thể lực yếu — chưa đủ tuổi trưởng thành — bị cưỡng chế đuổi ra ngoài nghỉ ngơi, đồng thời nhận nhiệm vụ tìm cách liên lạc với Lục Tinh Triệu.

Vậy là cậu ôm lấy bộ đàm, cách vài phút lại thử phát tín hiệu một lần. Chờ mãi không có tiếng trả lời, cảm thấy ở chỗ này tín hiệu quá yếu, Hoài Lân tự giác tìm một điểm cao hơn, leo lên ngồi trên một cái cây nghiêng ngả ở gần đó.

Từ trên cao nhìn xuống, trận động đất lần này để lại một vết nứt cực kỳ sâu và dài. Trong nội thành Z, nhà cửa chen chúc sát nhau, giờ không ít đã đổ nghiêng ngã, khói bụi mù mịt, không nhìn rõ phía xa là gì nữa.

Một lúc sau, Hoài Lân cảm thấy trong túi mình có gì đó động đậy, cúi đầu nhìn — thì ra là Hoài Nhị Ngoan đang đi tới đi lui.

Chuột nhỏ men theo vạt áo của cậu trèo lên, bò tới tận vai thì không trèo được nữa, liền ngồi phịch xuống, ngơ ngác nhìn xuống dưới.

Hoài Lân nói:

“Nhị Ngoan à, ổ của em cũng mất rồi, vợ thì không biết còn sống không. Anh cũng không về được nhà, chẳng rõ anh trai đang ở đâu… Tụi mình coi như đồng cảnh ngộ.”

Vừa dứt lời, Hoài Nhị Ngoan đã vù vù trượt xuống theo cành cây, chạy về phía khe nứt.

Hoài Lân vội chụp lấy:

“Đừng qua đó, em cũng muốn rơi xuống dưới hả?”

Hoài Nhị Ngoan ngồi trong lòng bàn tay cậu, nhìn cậu một lúc, lại quay đầu nhìn khe nứt, rồi lại quay lại nhìn cậu — cứ lặp lại vài lần như thể muốn nói rằng: nó muốn xuống đó.

“Xuống đó làm gì, dưới đó là gì còn chưa biết. Giờ nứt ra, ngày mai biết đâu lại khép lại, em mà bị kẹt ở trong là chết chắc…”

Hoài Lân ra sức khuyên bảo, nhưng Hoài Nhị Ngoan chẳng nghe, cứ khăng khăng muốn quay lại vết nứt ấy.

“…Thôi được.”

Hoài Lân cuối cùng cũng thở dài, đặt nó lại lên cây:

“Đi tìm vợ đi.”

Hoài Nhị Ngoan ngoái đầu nhìn cậu một cái, rồi không chút do dự nhảy khỏi cây. Như một quả cầu trắng nhỏ, lăn một vòng là biến mất trong khe nứt sâu hoắm.

Hoài Lân nhìn mà lòng bỗng trĩu nặng. Mãi sau mới hoàn hồn, thì nghe phía dưới có tiếng người rôm rả trò chuyện, Lục Tinh Triệu trở lại rồi.

Đoàn đội Lục Tinh Triệu mới đi chưa được bao xa, lúc đang tiêu diệt tang thi ngoài siêu thị Gia Lạc Phú thì gặp phải động đất. Nhờ kinh nghiệm dày dặn, anh kịp thời sơ tán đội, trừ hai người bị thương nhẹ thì còn lại chỉ bị trầy xước và một người trật chân. Cả nhóm lập tức quay về.

Bình Luận (0)
Comment